Thiện Văn - Cần hiểu đúng nội dung về Đảng lãnh đạo trong Dự thảo Hiến pháp

Thiện Văn
Chuyên đề: Làm thất bại chiến lược diễn biến hòa bình
Chia sẻ bài viết này

QĐND - Ngay sau khi các phương tiện thông tin đại chúng của nước ta đồng loạt đăng tải toàn văn Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 để lấy ý kiến toàn dân vào văn kiện đặc biệt quan trọng này, nhiều trang mạng ở hải ngoại và các phần tử phản động lại tiếp tục xuyên tạc nhằm phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với Nhà nước và xã hội được quy định tại Điều 4 của Hiến pháp.

Một quy định tất yếu, phù hợp với yêu cầu lịch sử

Để “tấn công” vào Điều 4, một số ý kiến lập luận rằng, Hiến pháp các năm 1946 và 1959 không có điều nào quy định Đảng là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội, nhưng Đảng “vẫn lãnh đạo nhân dân đánh thắng thực dân đế quốc xâm lược và hoàn thành nhiệm vụ cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân, thì cũng không nhất thiết phải xác nhận lại vai trò lãnh đạo của Đảng như trong Hiến pháp hiện tại”(!).

Lập luận này là lập lờ, thiếu toàn diện, không có quan điểm lịch sử cụ thể. Sở dĩ Hiến pháp năm 1946 không có quy định vai trò lãnh đạo của Đảng, vì trước đó ngày 11-11-1945, do tình thế đặc biệt của cách mạng, Đảng ta đã ra tuyên bố tự giải tán, nhưng sự thật là rút lui vào hoạt động bí mật, giữ vững vai trò lãnh đạo. Trong thập niên 50 của thế kỷ XX, đế quốc Mỹ nhảy vào can thiệp miền Nam, đất nước ta bị chia cắt, Đảng bộ miền Nam cũng chưa ra hoạt động công khai vì bộ luật 10-59 của ngụy quyền Sài Gòn nhằm “tiêu diệt cộng sản” cực kỳ hà khắc, man rợ. Vì vậy, Hiến pháp 1959 cũng chưa đề cập đến vai trò lãnh đạo của Đảng. Sau khi giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất Tổ quốc, cả nước đi lên Chủ nghĩa xã hội, dân tộc ta có chung một bản Hiến pháp mới, trong đó khẳng định Đảng là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Điều này là tất yếu, phù hợp với yêu cầu lịch sử, nhiệm vụ cách mạng mới, đáp ứng nguyện vọng của nhân dân và thực hiện đúng cơ chế vận hành “Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ” trong thời kỳ quá độ đi lên CNXH ở nước ta.

Điều 4 Hiến pháp năm 1980 ghi rõ: “Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong và bộ tham mưu chiến đấu của giai cấp công nhân Việt Nam, được vũ trang bằng học thuyết Mác - Lê-nin, là lực lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước, lãnh đạo xã hội; là nhân tố chủ yếu quyết định mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam. Đảng tồn tại và phấn đấu vì lợi ích của giai cấp công nhân và nhân dân Việt Nam. Các tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp”.(1)

Kế thừa tinh thần đó, Điều 4 Hiến pháp năm 1992 quy định: “Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác - Lê-nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật”.(2)

Trên cơ sở Điều 4 Hiến pháp năm 1992, Điều 4 Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 xác định: “1. Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác - Lê-nin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội; 2. Đảng gắn bó mật thiết với nhân dân, phục vụ nhân dân, chịu sự giám sát của nhân dân, chịu trách nhiệm trước nhân dân về những quyết định của mình; 3. Các tổ chức của Đảng và đảng viên hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật”.

Việc quy định Đảng lãnh đạo Nhà nước và xã hội không chỉ là tư tưởng xuyên suốt, nhất quán để khẳng định vị trí, vai trò độc tôn lãnh đạo của Đảng, mà còn là một nguyên tắc bất di bất dịch của cách mạng Việt Nam, phù hợp với thể chế chính trị - xã hội mà Việt Nam đã lựa chọn.

Đảng không “đứng ngoài” Hiến pháp và pháp luật

Với mưu đồ xuyên tạc Điều 4 Hiến pháp, một số luận điệu thường nhấn mạnh một vế là: Nếu chỉ có một Đảng lãnh đạo Nhà nước và xã hội sẽ dẫn tới chuyên quyền, độc đoán, mất dân chủ. Thế nhưng, họ cố tình không nhắc tới hay “phớt lờ” một điểm then chốt được khẳng định trong Điều 4 là: Các tổ chức của Đảng đều hoạt động trong khuổn khổ Hiến pháp - với tư cách là đạo luật cơ bản và có hiệu lực pháp lý cao nhất của nước Cộng hòa XHCN Việt Nam.

Khẳng định vai trò cầm quyền của mình đối với Nhà nước và xã hội, nhưng trách nhiệm của Đảng trước đất nước, trước nhân dân ngày càng được đề cao, nhấn mạnh rõ ràng, cụ thể hơn trong mỗi bản Hiến pháp. Nếu như Điều 4 Hiến pháp năm 1980 xác định “Các tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp”, thì Điều 4 Hiến pháp năm 1992 đã bổ sung: “Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật”. Tiếp tục tinh thần đó, Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 còn quy định thêm về việc tuân thủ, thi thành Hiến pháp và pháp luật đối với mọi đảng viên.

Đảng lãnh đạo Nhà nước và xã hội không chỉ bằng cương lĩnh, chiến lược, các định hướng về chính sách và chủ trương; bằng công tác tuyên truyền, thuyết phục, vận động, tổ chức và kiểm tra; mà phần cốt yếu là thông qua đội ngũ tiền phong của mình là những cán bộ, đảng viên tiêu biểu về bản lĩnh, trí tuệ, phẩm chất và năng lực. Vì vậy, việc Điều 4 Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 khẳng định “Các tổ chức của Đảng và đảng viên hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật” nhằm bảo đảm cho Đảng giữ vững bản chất, mục tiêu, lý tưởng của mình, đồng thời là giải pháp quan trọng hàng đầu để phòng, chống, ngăn ngừa mọi nguy cơ thoái hóa, biến chất có thể xảy ra trong điều kiện một Đảng duy nhất cầm quyền ở nước ta. Mặt khác, việc xác định trách nhiệm của các đảng viên trong việc tự giác, gương mẫu thực hiện, chấp hành Hiến pháp và pháp luật cũng không ngoài mục đích làm cho “đội ngũ tiên phong của Đảng” phải thường xuyên nêu cao ý thức, thái độ, trách nhiệm cả về suy nghĩ và việc làm, tư tưởng và hành động trong việc sống, làm theo Hiến pháp và pháp luật, làm gương cho nhân dân noi theo.

Có ý kiến băn khoăn: Liệu có phải “luật hóa” vai trò cầm quyền của Đảng không? Phải khẳng định rằng, dù không có một đạo luật cụ thể về Đảng, nhưng Đảng đã tự nguyện, tự giác đưa mọi hoạt động của mình vào khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật. Hơn nữa, không chỉ chấp hành Hiến pháp và pháp luật, Đảng hoạt động còn dựa trên cơ sở Cương lĩnh, Điều lệ, Nghị quyết, Quy chế làm việc của Đảng và các chỉ thị liên quan đến việc điều chỉnh các vấn đề trong nội bộ Đảng cũng như điều chỉnh các mối quan hệ của Đảng với Nhà nước, xã hội và nhân dân. Thực tế trong những năm qua, Đảng ta đã ban hành nhiều chỉ thị thể hiện trách nhiệm của Đảng trước đất nước và nhân dân như: Quy định 76-QĐ/TW ngày 15-6-2000 của Bộ Chính trị (khóa VIII) “Về việc đảng viên đang công tác ở cơ quan, doanh nghiệp thường xuyên giữ vững mối quan hệ với chi ủy, đảng ủy cơ sở và gương mẫu thực hiện nghĩa vụ nơi cư trú”; Quy định 115-QĐ/TW ngày 7-12-2007 của Bộ Chính trị (khóa X) về những điều đảng viên không được làm và gần đây được thay thế bằng một văn bản có tính pháp lý cao hơn là Quy định 47-QĐ/TW ngày 1-11-2011 của Ban Chấp hành Trung ương (khóa XI) về những điều đảng viên không được làm; Quy định số 101-QĐ/TW ngày 7-6-2012 của Ban Bí thư (khóa XI) về trách nhiệm nêu gương của cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo chủ chốt các cấp, v.v.. Chứng tỏ rằng, Đảng ta luôn tự nghiêm khắc với chính mình thông qua việc ban hành các chỉ thị, quy định nhằm giáo dục, rèn luyện, đưa mọi hoạt động của các tổ chức Đảng và của mỗi cán bộ, đảng viên vào khuôn khổ ý thức tổ chức, kỷ luật, qua đó bảo đảm cho Đảng và mỗi cán bộ, đảng viên không trượt ra khỏi “đường ray” Hiến pháp và pháp luật.

Đảng không “đứng trên” nhân dân

Muốn hiểu được bản chất của một đảng cầm quyền, phải nhận thức rõ mục đích hoạt động của đảng đó là vì ai, mang lại lợi ích cho ai. Đảng Cộng sản Việt Nam, như Bác Hồ đã khẳng định “Ngoài lợi ích của giai cấp, của nhân dân, của dân tộc, Đảng ta không có lợi ích gì khác”. Vì vậy, Điều 4 Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 đã bổ sung: “Đảng gắn bó mật thiết với nhân dân, phục vụ nhân dân, chịu sự giám sát của nhân dân, chịu trách nhiệm trước nhân dân về những quyết định của mình”.

Việc nhiều lần Đảng ta tiến hành tự chỉnh đốn, mà gần đây nhất là đợt kiểm điểm tự phê bình và phê bình của các cấp ủy, tổ chức đảng trong toàn Đảng theo Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI) “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay” bước đầu mang lại nhiều hiệu ứng tích cực, được nhân dân đồng tình, ủng hộ. Tại Hội nghị Trung ương 6 (khóa XI) vừa qua, Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Ban Chấp hành Trung ương công khai thừa nhận và thành thật nhận lỗi trước toàn Đảng, toàn dân về những yếu kém, tồn tại trong công tác xây dựng Đảng và về những suy thoái, tiêu cực trong đội ngũ cán bộ, đảng viên. Điều đó đã thể hiện tinh thần cầu thị nghiêm túc của Đảng, đồng thời khẳng định ý chí quyết tâm đẩy lùi những khuyết điểm, yếu kém để Đảng không ngừng nâng cao sức chiến đấu, phẩm chất, trí tuệ, năng lực lãnh đạo, ngày càng ngang tầm với trọng trách được giao.

Đối với nhân dân Việt Nam, nói đến Đảng là nói đến tình cảm tự nhiên, thiêng liêng, là thể hiện niềm tin và tình yêu son sắt nhân dân dành cho Đảng. Có một sự thật mà hầu như mọi người Việt Nam ai cũng biết đó là: Đảng Cộng sản Việt Nam là lực lượng chính trị duy nhất đã lãnh đạo cách mạng Việt Nam đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác. Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công, nước Việt Nam dân chủ cộng hòa ra đời; 30 năm kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ xâm lược giành thắng lợi vẻ vang, hoàn thành sự nghiệp thống nhất Tổ quốc, cùng với những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử của 26 năm đổi mới vừa là minh chứng thực tiễn sinh động, vừa là cơ sở khoa học thực tiễn để khẳng định về vai trò lãnh đạo của Đảng ta đối với dân tộc và nhân dân Việt Nam.

----------

(1), (2): Hiến pháp Việt Nam (năm 1946, 1959, 1980 và 1992), Nxb CTQG, HN,

1995, trang 76 và 137, 138

THIỆN VĂN

Hồ Gươm gửi hôm Thứ Hai, 07/01/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Phản kiến nghị bauxite

Một nền văn hoá Tây Nguyên đang chết dần

Hình ảnh giáo dân Thái Hà phản đối báo ANTĐ

Trồng cao su ở Bình Dương

Chiến lược thâu tóm của Trung Quốc gặp trở ngại


Nói dối trắng trợn (khách viếng thăm) gửi lúc 03:43, 08/01/2013 - mã số 76112

Bác Hồ đã khẳng định “Ngoài lợi ích của giai cấp, của nhân dân, của dân tộc, Đảng ta không có lợi ích gì khác"

--------------------

Hồ Chí Minh nói câu này ư ?
Ông ta làm chủ tịch nước cho đến chết. Các tay chân của ông nắm tròn quyền hành nhà nước. Như thế không có lợi ích gì khác ?
Đảng có lợi ích gì chưa bàn đến nhưng cái đám đảng viên trung ương đảng đang có rất nhiều quyền lợi độc quyền cai trị. Đây chính là mục đích cuối cùng của các đảng phái độc tài

Nói dối trắng trợn như thế mà Hồ Chí Minh, chủ tịch nước không thấy xấu hổ sao ?

Khách Lưu Hồng (khách viếng thăm) gửi lúc 20:52, 07/01/2013 - mã số 76083

Ông tác giả này lý luận nhiều, nhưng ông quên phép biện chứng. Mọi vật không phải nhất thành bất biến, về xã hội thì điều này rõ ràng nhất. Các triều đại phong kiến trước kia, lúc mới lên cầm quyền thì tốt, nhưng sau một thời gian thì lại thối nát. Có thể lúc đầu "Đảng ta" tốt thật, nhưng nay đã thoái hóa biến chất rồi, điều này xẩy ra trước mắt, ai cũng thấy. Trước kia Đảng lấy của người giầu chia cho người ngheò, nay thì cướp của người nghèo chia cho người giầu.

Thực thì trước kia Đảng ta cũng chẳng phải tốt một cách lý tưởng, nhưng do lừa gạt nên có nhiều người tin, nay bộ mặt đã lộ rồi, Đảng cũng biết thế, nhưng không sửa sai mà dùng vũ lực đàn áp người vạch ra cái sai, cái thối nát của mình. Ông tác giả này có thể liên hệ ngay trong gia đình, thông thường những gia đình học thức (thông thường thôi nhé, còn có những trường hợp ngoại lệ) thì các ông bố bà mẹ dùng lời hay lẽ phải dạy con, còn những gia đình ít học thì toàn thượng cẳng tay hạ cẳng chân đối với con cái. Nay chính thể này dùng công an và quân đội để trị dân thì rõ như ban ngày, Vì sao? Vì không đủ trình độ thuyết phục, nhưng cái chính là làm nhiều điều phi lý nên không thể thuyết phục được.

Ông tác giả bài này (tôi cũng không gọi ông là đồng chí) lại ca ngợi Đảng ra những nghị quyết này nọ, đây là cái chết của Đảng đấy. Muốn đưa mọi việc vào kỷ cương thì phải có luật, có xử phạt nghiêm minh, còn vừa lên cầm quyền thì Hồ chủ tịch giải tán ngay trường luật mà ra toàn nghị quyết theo ý chủ quan của mình.

Ông tác giả này còn có sự nhầm lẫn giữa đúng và sai, chính ông nhắc lại hồi cách mạng mới "thành công" thì "Đảng ta" rút vào bí mật, mà bề ngoài tuyên bố là giải thể. Đây là trò lừa bịp, là thủ đoạn, phải lên án chứ, sao ông lại ca ngợi? Con người chính trực thì phải đường đường chính chính chứ.

Vai trò lịch sử của Đảng đã hết, cộng với Đảng không có trình độ và Đảng đang trên đà sa sút trầm trọng thì Đảng đừng tham quyền cố vị nữa. Điều này thì Đảng chẳng nghe vì nó liên quan tới "nồi cơm hũ gạo" của Đảng tức "nhóm lợi ích". Đảng không nhận những yếu kém của mình mà lại dùng từ ngữ đẻ ra những cái ma nào là CNXH, nào là "kinh tế thị trường định hướng XHCN", nào là "các thế lực thù địch"...
những cái ấy chỉ có trên lời nói chứ làm gì có trong thực tế. Nếu có trong thực tế thì hãy trưng ra cho mọi người trông thấy. Ông này lại còn quên một điều là nhà nước dân chủ thì mọi người phải bình đẩng với nhau, anh lập ra đảng của anh thì tôi lập ra đảng của tôi. Tại sao trong một nước mà người này lập ra đảng này thì được, người khác lập ra đảng khác thì lại bị cấm? Trong mấy cuộc kháng chiến thì có phải chỉ có toàn dảng viên tham gia đâu?

Thực ra hiện nay ta có một thế lực thù địch rõ nhất, ai cũng nhìn thấy, trừ "Đảng ta" có "trăm tay nghìn mắt" mà mù, nó phá hoại ta toàn diện cả kinh tế lẫn chính trị, môi trường, sức khỏe nhân dân...Đó chính là bọn Tàu khựa mà Đảng ta lại quỳ gối trước nó. Sao Đảng lại lú lẫn đến nỗi nhìn thù tưởng là bạn? Mong ông có bài phản hồi, nếu nói có lý thì mọi người đều nghe theo. Nếu biết sai thì chắc ông chẳng lên tiếng nữa.

PVĐ (khách viếng thăm) gửi lúc 16:45, 07/01/2013 - mã số 76071
Trích dẫn:
Có ý kiến băn khoăn: Liệu có phải “luật hóa” vai trò cầm quyền của Đảng không? Phải khẳng định rằng, dù không có một đạo luật cụ thể về Đảng, nhưng Đảng đã tự nguyện, tự giác đưa mọi hoạt động của mình vào khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật. Hơn nữa, không chỉ chấp hành Hiến pháp và pháp luật, Đảng hoạt động còn dựa trên cơ sở Cương lĩnh, Điều lệ, Nghị quyết, Quy chế làm việc của Đảng và các chỉ thị liên quan đến việc điều chỉnh các vấn đề trong nội bộ Đảng cũng như điều chỉnh các mối quan hệ của Đảng với Nhà nước, xã hội và nhân dân. Thực tế trong những năm qua, Đảng ta đã ban hành nhiều chỉ thị thể hiện trách nhiệm của Đảng trước đất nước và nhân dân như: ....

Tôi không rõ khả năng suy luận của những cây bút trong báo Đảng có thống nhất không? Nhưng tôi thấy những bài chính luận dạo này quá yếu và phi lý đến mức khó hình dung .

Tôi chỉ cần lấy 1 ví dụ thế này:
Một công ty cổ phần có 5 thành viên cũng được tự thành lập cũng tuyên bố chung chung là sẽ phải hoạt động trong KHUÔN KHỔ HP và PL, họ có Điều lệ này, có chứng từ mỗi anh góp bao nhiêu này, có kế hoạch làm ra lãi là chia theo tỷ lỵ cổ phần này, Có biên bản bầu ai làm gì, hàng ngày , hàng tháng có báo cáo, có tổng kết này .... NHƯNG ở một nơi mà không có luật doanh nghiệp. Thử hỏi cái Công ty cổ phần đó sẽ tồn tại được bao nhiêu ngày nếu: Trong không lừa nhau thì ngoài dân cũng đập cho tơi tả. Đây là nói vễ 1 tổ chức có 5 người
Còn về Đảng của 3 triệu người đã thấy rõ lợi ích phe nhóm đã lộ nguyên hình ( nên nhớ ngày xưa là vì lợi ích của cả dân tộc - còn bây giờ là lợi ích nhóm") mà không có luật chi phối thì cũng như cái Công ty cổ phẫn kia. Thực tế tại sao ĐCS VN tỗn tại lâu hơn Cong ty Cổ phần thì mong mọi người thử nghĩ đến Ai quậy được tan đảng này ???

Khách Tôn Thất Khanh (khách viếng thăm) gửi lúc 14:02, 07/01/2013 - mã số 76064

Tác gải bài này viết rất chủ quan, vừa không có trình độ lý luận, lại không dám nói thẳng sự thật diễn ra trong thực tế đời sống. Mặt khác nói lấy được, bất chấp đúng sai. Có lẽ tác giải chỉ biết nói cho người ta nghe chứ không chịu nghe người ta nói.

Về lý luận theo đúng quan điểm của Mác (không có Mác Lê nin, Lê nin không phải nhà triết học) thì quá trình tiến hóa của lịch sử xã hội loại người phải tiến qua 5 hình thái ý thức, muốn tiến lên CNXH thì phải qua giai đoạn TBCN. Ta chưa qua thời kỳ của CNTB mà đốt cháy giai đoạn tiến thẳng lên CNXH là sai quy luật. Ta đốt cháy giai đoạn thì giai đoạn nó đốt cháy ta, nay ta đang phải nhóm lửa từ đầu đấy thôi, nhà nước XHCN nhưng lại nhờ tư bản đầu tư để bóc lột giai cấp công nhân. Đây là những điều cơ bản trong lý luận của Mác, còn trong thực tế làm gì có CNXH, đố ai biêt mặt mũi một nhà nước XHCN là như thế nào? Nhân dân được hưởng những gì?

Còn nói Đảng giải phóng dân tộc thì xin kính thưa, tác giải đã quên những lời các vị lãnh đạo tiền bối của Đảng đã nói "nước ta là chiến trường thử vũ khí của hai phe", "nước ta là tiền đồn của phe XHCN ở Đông Nam Á", tức là nước ta làm nhiệm vụ của lính biên phòng và nước ta là bãi chiến trường thử nghiệm của bom đạn nước ngoài. Chỉ có dân tộc nào thiếu giác ngộ chính trị (nói thẳng là ngu) thì mới chấp nhận những điều đó. Mỹ đóng quân ở miền Nam (cùng với ÚC, Nam Hàn và nhiều nước khác) vậy ông Thiện Văn (tôi không gọi ông là đồng chí)có thấy lính Trung quốc và chuyên gia các nước XHCN ở khắp miền Bắc không?

Nếu gia đình ông có người chết do cuộc hiến tranh Bắc - Nam thì ông mới thông cảm nỗi đau không gì lấp được của người đã phải chịu đựng. Đất nước cũng như một gia đình, nếu thuận hòa thì sống chung, nếu bất đồng thì chia ra mà sống chứ đừng chém giết lẫn nhau, lại còn mươ]nj bàn tay ngoại bang chém giết đồng bào mình. Nếu ta không đem quan vào chiềm miền Nam thì Mỹ đã không dùng B 52 ném bom miền Bắc. Ông trông gương Triều Tiên (chia cắt 2 miền nhưng không đấnh nhau như trước mắt) và Trung quốc với Đài Loan cũng như Singapor với Malayxia và Tiệp khắc hay sao?

Nay đã bước sang thế kỷ XXI mà ông Thiện Văn có cái nhìn giống như hồi giữa thế kỷ trước. Xin ông hãy "tự diễn biến" cho kịp thời đại.

Còn những sai lầm của Đảng và cả những tệ nạn do Đảng gây ra như tham nhũng và cả những tội ác trong quá khứ cũng như trước mắt thì nhiều người đã nói nhiều, tôi không nhắc lại.

Cuối cùng tôi xin nhắc ông là ông nên đọc những bài phép tư duy của TDX ở trang Quán nước trước đã rồi hãy viết, kẻo nói câu nào người ta bẻ cho câu ấy dễ hơn bẻ tăm, như thế thì bản thân ông là người thiếu trình độ, nói liều, nói thiếu suy nghĩ.

Innova gửi lúc 13:59, 07/01/2013 - mã số 76062

Nhà báo XHCN thời nay, viết bài chính luận đập tan sự xuyên tạc của phản động mà vẫn phải dùng bút danh, không ló mặt ra. Vậy mới biết bọn phản động đáng sợ tới mức nào, :D. Có bác nào có hình ông này không?

Innova gửi lúc 13:50, 07/01/2013 - mã số 76061

Câu hỏi: Tại sao hiến pháp 1946 và 1959 không có quy định ĐCS là Đảng cầm quyền?

Trả lời: Lập luận lập lờ, thiếu toàn diện, không có quan điểm lịch sử (hỏi mà bị chửi dữ quá).

Năm 45 Đảng giải tán nên năm 46 không có Đảng để ghi vào Hiến Pháp (người ta hỏi tại sao có truyền thống ghi tên Đảng vô hiến pháp, ông trả lời là tại chưa có Đảng nên chưa ghi).

Năm 59, tình hình ĐCS bị đàn áp ở miền Nam dữ quá nên miền Bắc không đưa vai trò lãnh đạo của Đảng vào Hiến Pháp !(chắc sợ anh em Ngô Đình Diệm lê máy chém ra miền Bắc ?)

Hỏi một đường trả lời một nẻo, đúng là cố đấm ăn xôi.

nhaque (khách viếng thăm) gửi lúc 10:11, 07/01/2013 - mã số 76057

Không có tư duy nào cùn và vẹt như Thiện văn này. Phải gọi là ác văn mới đúng

ab (khách viếng thăm) gửi lúc 09:00, 07/01/2013 - mã số 76054

Giải thích vòng vo làm gì, "đồng chí" Thiện Văn, đoảng lãnh đạo cũng được, không lãnh đạo cũng được (chỉ cần) đoảng đừng có đớp tất tần tật của chúng em là may phúc lắm rồi !

Cướp khủng bố (khách viếng thăm) gửi lúc 04:45, 07/01/2013 - mã số 76039

Ơ hay, tớ là người lao động. Cả gia đình đều là dân lao động. Chúng tớ long trọng tuyên bố là chúng tớ không cần cái gọi là đảng CSVN làm đại biểu trung thành lợi ích của chúng tớ.
Bọn trung ương đảng CS này là cướp khủng bố hay sao mà cứ nhất định đòi làm đại biểu cho tớ. Không cần, đi chỗ khác chơi. Để tớ tự lựa chọn

Khách Tôn Kính Đảng (khách viếng thăm) gửi lúc 04:38, 07/01/2013 - mã số 76037

Điều 4 Hiến pháp 1992 ghi: “Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiền phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội”.
Câu này quá rườm rà, lại không đúng với thực tế và có cái sai bét nhè về tư tưởng.

Nói “Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiền phong của giai cấp công nhân Việt Nam" thì trong thực tế những người lãnh đạo có ai thuộc giai cấp công nhân đâu, trong thực tế thì chính Đảng đã đàn áp công nhân ở các khu công nghiệp và Đảng cướp ruộng đất của biết bao người lao động . Còn nói nó rườm ra thì xin trích dẫn "đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc". "Cả dân tộc" thì đã bao gồm cả "công nhân và nhân dân lao động" rồi. Còn nói "theo chủ nghiã Mác Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh" thì Mác là người Đức cho ra đời cái chủ nghĩa CS ở giữa thế kỷ XIX, ngay chính người Đức không theo, còn ông Lê nin ở Nga thì chính người Nga cũng loại ông ấy và chỉ coi ông như thế đồ phế liệu cất đi làm dấu tích. Mà đã theo CN Mác Lê nin lại theo tư tưởng HCM mà tư tưởng HCM được giải thích là "độc lập dân tộc gắn liền với CHXH", thế ra chủ nghĩa Mác Lê nin và CNXH là hai thứ chủ nghĩa hay sao? Mặt khác CNXH là thế giới đại đồng, nó đối lập với "độc lập dân tộc". Câu này hoàn toàn mâu thuẫn, chỉ ghép từ một cách vô lối chứ chẳng bao hàm nội dung chính xác nào. Bản HP là do những bộ óc lớn của cả một dân tộc viết ra mà thiếu logique như vậy mà cứ trưng ra cho toàn dân và bắt phải chấp nhận thì quả là những người lãnh đạo quá thiếu trình độ.

Trong thực tế thì đảng là "một bày sâu" là nơi tập trung những người thoái hóa biến chất về tư tưởng chính trị, đạo đức và lối sống. Vậy thì làm sao có tư cách và khả năng lãnh đạo toàn dân được? Đảng CS cố níu kéo cái điều 4 để giữ vai trò lãnh đạo và đã phá phách đất nước nhiều rồi. Nay còn tham quyền cố vị thì chỉ làm chướng ngại vật cho đất nước. Cả hành tinh, bây giờ còn mấy nước theo CNCS nữa đâu. Muốn hòa nhập thì phải coi Đảng CS cũng như những đảng phái khác, ai thích thì theo, còn nhà nước thì phải trả lại cho nhân dân, cả nước có trên 87 triệu thì có hơn 3 triệu là đảng viên. Đất nước này không thiếu nhân tài, chỉ có người ta không phát huy được là do Đảng kìm hãm thôi.

Thành Ca (khách viếng thăm) gửi lúc 02:53, 07/01/2013 - mã số 76032

1. Một cái vòng luẩn quẩn, hiến pháp do đảng lập, trong hiến pháp quy định đảng lãnh đạo toàn diện tại điều 4, các điều khác bị chi phối bởi điều 4, xong rồi đảng và đảng viên lại hoạt động trong khuôn khổ hiến pháp. Thế thực ra hiến pháp là cái điều lệ đảng mở rộng chút ít thôi chứ có gì đâu.

2. "Đảng gắn bó mật thiết với nhân dân, phục vụ nhân dân, chịu sự giám sát của nhân dân, chịu trách nhiệm trước nhân dân về những quyết định của mình”.
Đảng sẽ chịu trách nhiệm thế nào nào đảng làm sai? Hay chỉ nhận lỗi khơi khơi rồi lại lãnh đạo tiếp?.
Nếu làm sai - nhận lỗi rồi chả sao cả thì không phải đảng đứng trên pháp luật, trên nhân dân là gì.

vỡ mặt (khách viếng thăm) gửi lúc 02:31, 07/01/2013 - mã số 76031
Thiện Văn viết:
Sau khi giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất Tổ quốc, cả nước đi lên Chủ nghĩa xã hội, dân tộc ta có chung một bản Hiến pháp mới, trong đó khẳng định Đảng là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Điều này là tất yếu, phù hợp với yêu cầu lịch sử, nhiệm vụ cách mạng mới, đáp ứng nguyện vọng của nhân dân và thực hiện đúng cơ chế vận hành “Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ” trong thời kỳ quá độ đi lên CNXH ở nước ta.

Thiện Văn ơi, em đang nói cho ai nghe thế, hay là lại phát báo miễn phí phổ biến "nội bộ" trong các cấp ủy hả em?

Đố em Thiện Văn nói câu này ngoài đường đấy. Người dân người ta sẽ phì cười vào mặt em rằng: Nay cũng đến lúc Đảng CS cuốn xéo rồi, để phù hợp với sự tất yếu của lịch sử và tình hình mới của đất nước. Khi nào đánh nhau với Tàu thì chóp bu Đảng CS và con cháu sẽ được làm tiên phong ra trận, không ai tranh giành làm gì.

visitor (khách viếng thăm) gửi lúc 02:00, 07/01/2013 - mã số 76028

Đảng không đứng trên nhân dân. Đúng! Đảng viên thường cũng chỉ là dân thường. Nhưng mấy ông chủ Đảng thì đang đứng trên nhân dân. Mấy ông này là đầu trùm tham ô tài sản của dân, chia chác đất của dân. Các ông này độc quyền thông tin, độc quyền quyết định việc kỉ luật và mức độ truy tố các quan Đảng khi phạm tội. Các ông này thao túng chi phối luật pháp dưới chiêu bài bảo vệ Đảng, giữ gìn ổn định. Việc không dám nêu tên TT Nguyễn Tấn Dũng hay nêu lên với biệt danh Đồng chí X có phải là đứng trên nhân dân hay không khi một người dân thường dù chưa bị tòa án kết tội đã bị báo chí nêu đích danh tên để rồi kết tội trên khắp các mặt báo.

Một người dân thường bị kết tội lừa đảo mấy chục tỷ đồng như Tăng Minh Phụng thì đã bị tử hình trong khi một ông thủ tướng làm thất thoát hàng tỷ đô-la thì vẫn ung dung tại chức. Có thực là Đảng (nói đúng hơn là mấy ông chủ đảng) bình đẳng trước PL như người dân thường hay không?

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
3 + 3 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Dân chủ là phương cách để loại bỏ một chính quyền tồi dở không cần đổ máu, chẳng hạn như thông qua bầu cử; điều đó có nghĩa là các định chế xã hội cung cấp các phương tiện để người dân có thể loại bỏ những người cầm quyền và các truyền thống xã hội bảo đảm việc các người cầm quyền không thể dễ dàng huỷ diệt được các định chế xã hội...

— Karl Popper

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 2 thành viên415 khách truy cập.

Thành viên online

Tran Thi Ngự, Thuốc Lá

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!