Lý Lan - Câu chuyện phải viết lại

Lý Lan
Chia sẻ bài viết này


Năm 2013 được chào đón trên trái đất trước tiên bằng pháo hoa rực rỡ trên bầu trời New Zealand và Úc, và yến tiệc tưng bừng như thông lệ. Rồi ngược chiều kim đồng hồ, nhã nhạc hoan ca cùng lời chúc tụng nối tiếp nhau rộn rã trong những lễ tiệc giao thừa ở Nhật, Hàn, Philippines, Indonesia, Malaysia, Thái, Việt, Lào, Kampuchea, Miến Điện… Những nơi tiết kiệm, người ta cũng gióng chuông đánh trống hay khui một chai rượu chúc nhau hạnh phúc, phát tài.

Nhưng trên đất nước có dân số đông thứ nhì trên thế giới, Ấn Độ, tiệc tùng bị bãi bỏ, lễ lạc chìm lắng, dân chúng căng thẳng, chính quyền lo lắng, những nơi giải trí công cộng đóng cửa, trên đường phố thủ đô một đoàn người lặng lẽ bước đi, miệng bịt bằng một giải khăn đen, tay cầm nến trắng. Nỗi đau thương và phẫn nộ bao trùm đất nước vì cái chết của một cô gái.

Tên của cô không được tiết lộ trên hệ thống truyền thông theo luật nước Ấn, nhằm tránh “ô nhục” cho gia đình người bị hiếp dâm. Nhưng bạn bè, và giờ đây mọi người trên khắp thế giới, đều biết cô là ai. Xuất thân trong một gia đình lao động, con gái đầu lòng của một người phu bốc vác, chị của hai người em, cô đã chọn con đường vươn lên bằng học tập. Ở tuổi 23, được nhận vào học khoa Vật lý trị liệu của trường Y, tưởng như cô đã cầm được chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa tương lai tươi sáng mà những người thuộc thế hệ và đẳng cấp của cô ước mơ: một nghề nghiệp chuyên môn hứa hẹn một mức sống trung lưu trong một xã hội đang nhanh chóng hiện đại hóa, đô thị hóa.

Một hôm cô cùng người bạn nam đi xem phim về, lên một chiếc xe buýt. Trên xe có sáu người đàn ông, kể cả tài xế. Họ chọc ghẹo và xúc phạm cô gái, đả thương người bạn của cô. Cô phản kháng, chúng bèn “dạy cho cô một bài học” bằng đánh đập và hiếp dâm cô trên chiếc xe búyt chạy vòng vòng trong thành phố, sau đó quăng cô và người bạn xuống đường, toan cho xe búyt cán qua người cô, nhưng bạn cô dù bị thương nặng đã cố gắng đẩy cô ra khỏi đường lăn của bánh xe.

Sự việc xảy ra ngày 16 tháng 12 năm 2012, chỉ hai ngày sau vụ thảm sát ở trường tiểu học Sandy Hook bên Mỹ. Sự hãi hùng, điên rồ, vô nghĩa của vụ thảm sát lấp hết mặt bằng truyền thông thế giới. Vả chăng, ở Ấn độ cứ trung bình 20 phút là cảnh sát nhận được một trình báo về hiếp dâm. Riêng ở Delhi, trong năm 2012 đã có 635 vụ hiếp dâm được trình báo, nhưng chỉ có một vụ bắt giam. Phụ nữ bị hiếp dâm là “chuyện thường ngày” ở Ấn, phần lớn người ta ỉm đi, vì kiện cáo lùm xùm thêm nhục nhã rồi mọi việc cũng chìm xuồng.

Nhưng khi chiếc ly đã đầy thì chỉ một giọt nước nữa nhễu xuống là tràn ly. Cơn giận bùng phát của dân chúng, không chỉ vì hành động hiếp dâm tập thể bạo tàn trên chiếc xe buýt đã xúc phạm mọi người Ấn văn minh khiến họ nhục nhã và phẫn nộ, mà còn vì một xã hội đang cố nâng lên tầm hiện đại, cố hội nhập thế giới tiên tiến, không thể là nơi nhân phẩm và thể xác phụ nữ bị chà đạp rẻ rúng như vậy.

Sinh viên xuống đường đòi công lý cho bạn mình, phụ nữ biểu tình đòi cải cách một xã hội bất bình đẳng giới, phụ huynh tuần hành đòi hỏi luật pháp nghiêm minh và hiệu quả hơn trong việc bảo vệ con em mình. Bà Sonia Gandhi, chủ tịch quốc hội, phải cam kết với dân chúng rằng sự phẫn nộ của họ, tiếng nói của họ, đã được nghe thấy. Những người nổi tiếng, các ngôi sao ca nhạc điện ảnh từng có những tác phẩm hay biểu hiện cợt đùa coi thường phụ nữ vốn bị chỉ trích từ trước, giờ hoặc im lặng hoặc công khai xin lỗi công chúng, thay đổi quan điểm.

Chỉ cần nhìn những gương mặt và ngôn ngữ thân thể của những phụ nữ, thanh niên, cụ già, và cả trẻ em tham gia những cuộc biểu tình qua ảnh chụp và phim, có thể cảm nhận được làn sóng mãnh liệt đang lan tỏa trong xã hội Ấn. Đó không phải là những người biểu tình chuyên nghiệp, cũng không phải những kẻ ngẫu hứng nhứt thời. Đó là những người lương thiện nổi giận đang kiên quyết hành động vì một tương lai an toàn hơn cho phụ nữ Ấn. Trong số họ nhiều người thuộc tầng lớp trung lưu và trí thức.

Họ tổ chức những cuộc thảo luận ở các trường đại học, đăng ý kiến trên các phương tiện truyền thông trong và ngoài nước. Thế giới nghe thấy họ, và hướng về họ với dự đồng cảm và sẵn sàng ủng hộ. Trong lúc những cuộc hiếp dâm vẫn tiếp tục xảy ra hàng ngày ở khắp nơi trên nước Ấn. Và cô gái bị hiếp dâm tập thể trên xe buýt đang tuyệt vọng bám níu sự sống. Nội tạng cô đã bị tổn thương trầm trọng, dù chính phủ đã đưa cô ra nước ngoài điều trị, cô đã không sống nỗi.

Cái chết của cô không chỉ là niềm hy vọng tắt ngấm của người cha bốc vác nuôi con vào đại học, của những đứa em đang dõi theo con đường vươn lên của chị, của người mẹ thầm lặng hy sinh tất cả cho đứa con gái đã đem lại cho bà niềm tự hào. Không chỉ người dân Ấn đau đớn. Khi đọc cái tin dữ đó, tôi nghẹn ngào, đau thắt ngực, nước mắt không thể ngừng tuôn ra. Và, dù không phải là người dân Ấn, mà là một phụ nữ, một con người, tôi thấy mình nổi giận trong nỗi đau nỗi buồn đầy chật lồng ngực. Hẳn là những con người, những phụ nữ khác đâu đó trên thế giới cũng cảm thấy như tôi.

Sáu người đàn ông đã hãm hiếp và giết hại cô gái đã bị bắt và giải ra tòa để chịu hình phạt của luật pháp và công luận. Một bộ luật mới để bảo vệ phụ nữ hiệu quả hơn đang được bàn luận. Cơn giận của công chúng đã nguôi đi, hoặc đã chìm xuống dưới nỗi buồn đau mất đi người con gái 23 tuổi thông minh giỏi giang đầy hứa hẹn. Cô đã trở thành tro bụi hòa tan trong giòng sông mẹ mênh mông. Bỏ lại cõi nhân gian này cho chúng ta. Điều gì sẽ xảy ra? Có người nói: Sáu tháng sau câu chuyện này sẽ được quên đi, đâu lại vào đấy.

Vì vậy tôi phải viết lại câu chuyện này. Vì nếu người ta quên nó đi thì nó sẽ lại xảy ra, và có thể xảy ra ngay tại nơi em gái, cháu gái tôi đang sống.

Admin gửi hôm Thứ Hai, 07/01/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Nguyễn Đức Mậu - Hai cách nghĩ, hai cách hành xử trước thực tế mới: Nguyễn Trường Tộ và Fukuzawa Yukichi

Trần Mai Lan - Cảm xúc Euromaidan

Alan Phan - Một Quốc Gia Tình Nghĩa

Luật sư Hà Huy Sơn - Mấy ý kiến trước ngày mở phiên tòa "Trương Duy Nhất về Điều 258 Bộ Luật Hình Sự"

Đấu tranh bất bạo động hiệu quả hơn nhiều lần so với bạo động để lật đổ các chế độ độc tài


Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Use special [news] tag to display title, source and url of news.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
5 + 15 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Tôi đã chiến đấu chống lại sự thống trị của người da trắng, và tôi đã chiến đấu chống lại sự thống trị của người da đen. Tôi yêu mến lý tưởng về một xã hội dân chủ và tự do, trong đó mọi người dân sống với nhau hòa thuận, có những cơ hội bình đẳng. Đó là lý tưởng mà tôi hy vọng sẽ sống vì nó và đạt được nó. Nhưng nếu cần, tôi cũng sẵn sàng chết vì lý tưởng đó!

— Nelson Mandela

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 2 thành viên408 khách truy cập.

Thành viên online

Admin, Đa Nguyên

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png