Nguyễn Ngọc Già - Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh đã đọc "Bên Thắng Cuộc" chưa?

Nguyễn Ngọc Già
Chia sẻ bài viết này

I. Một chút về "Bên Thắng Cuộc":

Tôi đã chọn cách đọc "Bên Thắng Cuộc" [*] mà bản thân cảm thấy như một phát hiện thú vị từ cách sắp xếp rất sáng tạo của tác giả Huy Đức. Anh đã giúp cho người đọc một sự lựa chọn "mở" [**] - nghĩa là, có hai cách lựa chọn:

- Đọc xuyên suốt từ đầu đến cuối.

- Có thể theo đọc đầu mục của những chương (phần) chính và được phép lướt qua để đi vào chương (phần) khác mà không phải lo không hiểu phần chưa đọc hay đọc lướt qua.

Cách tác giả tạo cho người đọc như thế làm tôi thích thú bởi:

- Tôi có thể đi ngay vào các phần mà tôi quan tâm.

- Lướt qua các phần đã "đâu vào đó" rồi (ví dụ như: kinh tế mới, nạn kiều, xé rào, vượt biên v.v...)

Nói như thế, không có nghĩa các phần tôi lướt qua là vô giá trị, mà bởi những biến cố: "kinh tế mới", "đổi tiền", "đốt sách", cạo râu", "vượt biên", "gian thương", "Sài Gòn lại bắt đầu ghẻ lở" v.v... tôi đã khá hiểu với tư cách sinh ra, lớn lên và chứng kiến những gì sau 1975 quanh tôi.

Nhờ có Huy Đức mà tôi càng khẳng định thêm rằng: Chính từ lịch sử đau buồn 30/4/1975, mà các giá trị truyền thống người miền Nam tích tụ như: đạo lý, văn hóa, thẩm mỹ v.v... sụp đổ hoàn toàn theo từng ngày đói kém, thiếu thốn, bị đày đọa với không khí khủng bố "nổi" hoặc "ngầm" bao trùm cùng với sự chụp mũ "phản động" rất sắt máu cho bất kỳ ai khi người CS thời bấy giờ ghét hay rắp tâm hãm hại, mà trước đây tôi có loạt bài "Nhân chuyện đổi tiền nghĩ về Sài Gòn một thuở" [1], dù chỉ được ghi lại bằng ký ức khắc sâu trong tâm khảm của những tháng ngày bi ai với tâm hồn lở lói một thời, trong một xã hội băng hoại, rữa nát một cách lặng lẽ, âm thầm và dai dẵng. Vì viết dưới góc độ ký ức (khó xóa nhòa) là chính, nên bài viết đã bị một số người nghi ngờ về tính chân thật [***].

Chính những ngày tháng mà người CS duy ý chí cộng với lòng hận thù, tham lam, u mê đã tàn phá toàn bộ miền Nam từ kinh tế cho đến pháp luật, từ luân lý cho đến đạo đức, từ lương tri cho đến trách nhiệm mà di họa kéo theo 37 năm qua, người Việt Nam không... ngóc đầu lên nổi!

Vì thế, như tôi đã viết:

"Chỉ khoảng 10 năm (1975 - 1985), người CSVN đã hoàn toàn "thành công" trong việc phá hoại Saigon và miền Nam nói chung trên mọi lãnh vực. Tinh thần cao thượng, vị tha, yêu gia đình, quê hương, đồng loại hoàn toàn sụp đổ. Huống chi (khi nghĩ về) Hà Nội và miền Bắc sao không bị phá tan hoang với thời gian bị CS cai trị dài gấp đôi Saigon và miền Nam".

Do đó, tác phẩm "Bên Thắng Cuộc" nên được đón đọc và chiêm nghiệm bằng tấm lòng hướng thiện, sám hối để hòa giải lòng người trong nước lẫn nhau cũng như giữa người trong nước và người Việt hải ngoại, kết hợp đặt trong bối cảnh Việt Nam nguy khốn hiện nay, hơn là nhận định hời hợt, hậm hực, dằn dỗi, so bì và có phần võ biền như ông Nguyễn Đức Hiển - báo Pháp Luật Tp.HCM [2].

Nhờ có Huy Đức mà tôi không còn phân vân để nói: chính sai lầm trầm trọng sau 30/4/1975 bằng cách điều khiển mọi hoạt động xã hội một cách tùy tiện, tùy nghi và tùy hứng của người CS, do họ cóc cần... PHÁP LUẬT, nên toàn bộ người dân từ Nam chí Bắc mới ra nông nổi ngày nay!!!

Cũng chính PHÁP LUẬT HOÀN TOÀN VẮNG BÓNG sau ngày miền Nam "sạch bóng quân thù" mà không quá để nói, nó chính là nguồn cội làm Việt Nam thụt lùi so với Singapore, Malaysia, Thái Lan cả trăm năm (!).

Cũng chính từ cái "nền tảng" vô pháp đó mà ông Võ Văn Kiệt - một trong những người được gọi là "lãnh đạo kiệt xuất" - đã nổi lên như "vị cứu tinh" bằng những hành động "anh hùng trượng nghĩa" (theo kiểu 108 anh hùng Lương Sơn Bạc) để "cứu" một số người Sài Gòn vào lúc bấy giờ cùng một số chính sách được gọi là "xé rào" hay "sáng tạo" nhưng thực chất là bí bách quá nên phải làm, vừa làm vừa dò dẫm mà thôi! Tiếc thay! Nó chỉ chứng tỏ được cốt cách lục lâm thảo khấu đầy khí khái hơn là một nhà kỹ trị đúng nghĩa!

Có vẻ điều này vô tình giúp ông Kiệt "lưu danh hậu thế" cho đến ngày nay. Viết đến đây, tôi nhớ phóng viên Minh Thu (nổi tiếng với phóng sự ca mổ Việt - Đức) khóc hết nước mắt và quay quắt trước cổng Dinh Độc Lập, không biết làm cách nào vào viếng tang ông Kiệt, bởi tang lễ được canh gác quá cẩn trọng lúc bấy giờ. Tang lễ ông Kiệt hầu như chỉ dân "tai to mặt lớn" mới được phép "léo hánh".

Trường hợp nhân vật Võ văn Kiệt đã được Huy Đức trình bày bằng giọng văn bình thản, khách quan khi dẫn chứng trong tác phẩm, dễ làm nhiều người hiểu lầm là "ưu ái" ông Kiệt. Do đó, không có gì lạ khi một số người chưa đọc kỹ cũng như không nắm rõ tình hình lúc bấy giờ, nên có những tình tiết không tỏ tường, đã vội trách Huy Đức vẻ như ca tụng ông Kiệt thái quá. Thử hỏi vào lúc "hổn mang", "trời đất tối tăm" như sau một cơn đại hồng thủy như thế, thì Võ Văn Kiệt trở thành hiện thân "bồ tát" cũng có vẻ như là một "may mắn" cần có lúc bấy giờ, cho ngay người dân đang vô cùng đói khát???

Hãy thử hình dung, người miền Nam bấy giờ tựa như bị giam hãm giữa những người ngoài hành tinh vừa xông vào chiếm đóng, bỗng thật "may mắn", trong đó có một "người" (ông Kiệt) cảm được những giọt nước mắt của "loài người" như "Maika - Cô bé từ trên trời rơi xuống" [****] đã lấy một ngón tay của mình quệt giọt nước mắt trên má một cô bé là người trái đất và:

Hỏi: "Cái này là cái gì?".

Trả lời: "Là nước mắt",

Hỏi: "Sao bạn có nước mắt mà tôi không có?",

Trả lời: "Khi con người buồn hay đau khổ thì có nước mắt. Bạn không phải là con người nên không thể có được",

có lẽ hình tượng này có thể giúp cho một số người cảm thông về những dòng Huy Đức viết về Võ Văn Kiệt!

Khái niệm "số đông" cũng nên được liên hệ để hiểu rằng, số dân miền Nam ở lại lúc bấy giờ chiếm hơn 80% so với số vượt biên (cả thoát và chết). Nhắc đến "số đông" trong tác phẩm "Bên Thắng Cuộc" để mọi người cùng chiêm nghiệm lại phạm trù "AI KHỔ HƠN AI" khi nhìn toàn dân miền Nam lúc bấy giờ? Viết điều này, tôi chỉ muốn nói đến những ai còn đang bâng khuâng, bận lòng, hoặc nhức nhối như "vết thương trở trời" khi đọc "Bên Thắng Cuộc", hãy hiểu rằng người miền Nam (và cả miền Bắc) còn đau khổ hơn rất nhiều lần khi cho đến nay người trong nước vẫn từng ngày cay đắng với trái ngang và oan khiên liên tục!

Tôi đã lướt qua những phần, có thể nói, như những khoanh "vảy nến" [3] loang khắp cơ thể mà may mắn, tôi đã trút bỏ căn bệnh tai quái này. Vì thế, nhắc lại chứng "vảy nến" dễ làm nhiều người bị bỏng rát, ngứa ngáy, căng thẳng vì giận dữ và gớm ghiếc nó!

Quyển sách còn làm nổi rõ giá trị ở chỗ: nêu được những sự việc mang chất điển hình của một thời oan trái đối với người miền Nam nói chung và dân Sài Gòn nói riêng bằng những tư liệu hiếm với những số liệu cùng các nhân vật điển hình và tên tuổi, đặc biệt đối với giới văn nghệ sĩ như Kim Cương v.v... cho đến Đoàn Thạch Hãn, Từ Kế Tường, Nhã Ca v.v...

Quyển 1, nếu có thiếu sót, theo tôi, chính là mảng "Tôn giáo". Tác giả đã đề cập quá ít với sự việc Nhà thờ Vinh Sơn chống lại người CS bằng súng ống vào bấy giờ. Các Tôn giáo khác, như Phật giáo, đã bị o ép như thế nào không thấy Huy Đức dõi theo, trong khi đó nhân vật nổi tiếng - Đức Tăng Thống Đệ Ngũ - Thích Quảng Độ (người nhiều lần được đề cử giải Nobel Hòa Bình) cho đến nay vẫn là một trong các nhân chứng sống thuyết phục cho "mảng" Tôn giáo bị đàn áp. Đó phải chăng là thiếu sót lớn trong quyển 1?

Tôi tin, "Bên Thắng Cuộc" phần 2 - Quyền Bính, sẽ là một phần rất hấp dẫn bạn đọc mà tôi cũng đang mong chờ, xem những gì xảy ra trong "cung vua và phủ chúa" qua các thời kỳ.

Tôi sẽ đọc kỹ lại những phần đọc lướt qua khi đạt được trạng thái "tâm bình như thủy", bởi lúc này "tâm (tôi) như bình thủy" :), nên tôi quyết định đi vào những phần mà di họa để lại hiển hiện để cảnh báo ngay cho ông Nguyễn Chí Vịnh.

II. Ông Nguyễn Chí Vịnh đọc "Bên Thắng Cuộc" chưa?:

Tôn trọng bản quyền, do đó, như là một "trailer", tôi chỉ muốn ông Vịnh hãy nghiền ngẫm các phần sau:

Chương V: Chiến tranh, gồm:

- Biên giới Tây Nam
- Pol Pot
- Đi dây
- Khmer Đỏ và Campuchia dân chủ
- “Kẻ Thù Lịch Sử”
- Thất bại trong tấn công ngăn chặn (Pre-emptive War)
- “Nhất Biên Đảo”
- “Áo lính lại khoác vào ngay”

vì nghe nói ông đã từng phục vụ tại chiến trường Campuchia, nhưng lúc bấy giờ ông "loanh quanh ở đâu" thì người dân như tôi không rõ?!

Nguyễn Chí Vịnh sinh năm 1957, nghĩa là vào lúc xảy ra chiến tranh với Campuchia, có lẽ ông ta đang ở tuổi đôi mươi cùng với cái mác con trai Đại tướng Nguyễn Chí Thanh, biết đâu đóng quân ở một chỗ "mưa không tới mặt, nắng không tới đầu"? Nếu quả vậy, chắc ông Vịnh khó có cơ hội "nằm gai nếm mật" và càng khó biết được những tình tiết quan trọng lúc bấy giờ. Vì lẽ đó, với tư cách là "nhà quân sự" hay "nhà ngoại giao quân đội", ông nên tỏ tường và chiêm nghiệm từ sách của Huy Đức trước khi cao giọng nói: "Tôi đã từng chiến đấu, công tác gắn bó với Campuchia,[...] và sau đó là cuộc chiến tranh để cứu cả một dân tộc khỏi họa diệt chủng do Khmer Đỏ gây ra".

Tuy nhiên, tôi khuyên ông Thứ trưởng Bộ Quốc Phòng Nguyễn Chí Vịnh cần đọc kỹ phần dưới đây, mà riêng tôi, tôi còn quá nhiều dấu hỏi chưa giải quyết được:

Phần II, Chương XI:

- Bị cô lập
- Phương Bắc
- Hội nghị Thành Đô

Những dòng chữ "Hội nghị Thành Đô" dễ làm cho nhiều người nhảy nhổm và giật thột hay một cảm giác gì đó tương tự như thế. Dù sao, ông Nguyễn Văn Linh đã chết, nên thiết nghĩ cũng cần dẫn ra một vài đoạn trong "Bên Thắng Cuộc" để nhiều người cùng suy xét:

...Ngày 7-10-1989, khi tiếp Tổng Bí thư Lào, ông Kayson Phomvihan, Đặng Tiểu Bình đã dùng sáu mươi phút trong toàn bộ bảy mươi phút nói chuyện để nói về Việt Nam. Trong khi phê phán nặng nề Lê Duẩn, Đặng đã ca ngợi Nguyễn Văn Linh là “người sáng suốt”. Một thông điệp bình thường hóa giữa Đặng Tiểu Bình và Nguyễn Văn Linh đã được truyền đi. Tuy nhiên, theo ông Trần Quang Cơ, Bắc Kinh vẫn tiếp tục lạnh lùng sau khi Nguyễn Văn Linh phản hồi tích cực.

Con đường đến với Bắc Kinh còn qua một kênh khác mà cả Tướng Lê Đức Anh lẫn Bộ Ngoại giao đều hoàn toàn không biết. Tháng 9-1989, Chủ nhiệm Ủy ban Kế hoạch Nhà nước Phan Văn Khải sang Nhật gặp chủ tịch Đảng Tự do Dân chủ, ông Michio Watanabe [594]. Cuộc gặp tại trụ sở đảng của ông Watanabe diễn ra thân mật,đôi bên bàn một số vấn đề chiến lược về hợp tác kinh tế, bàn những công việc có thể bắt đầu ngay sau khi Mỹ bỏ cấm vận. Theo ông Phan Văn Khải, cuối cuộc gặp, ông Watanabe gợi ý: “Tôi có nhiều bạn bè quốc tế, liệu tôi có thể giúp được gì không?”. Được lời, ông Khải nói: “Việt Nam muốn bình thường hóa với các nước, đặc biệt là với Trung Quốc và Mỹ”...

Tiếp theo, tại trang 404, Huy Đức viết:

...Ngày 29-8-1990, Đại sứ Trương Đức Duy xin gặp gấp Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh và Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Đỗ Mười, chuyển thông điệp của Bắc Kinh mời Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười và Cố vấn Phạm Văn Đồng sang Thành Đô - thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc - vào ngày 3-9-1990 để “hội đàm bí mật về vấn đề Campuchia và vấn đề bình thường hoá quan hệ hai nước”. Chuyến đi Thành Đô vào ngày 2-9-1990 gồm Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười và Cố vấn Phạm Văn Đồng, được tháp tùng bởi Hồng Hà, chánh Văn phòng Trung ương, Hoàng Bích Sơn, trưởng Ban Đối ngoại và Thứ trưởng Ngoại Giao Đinh Nho Liêm. Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch không có trong thành phần cuộc gặp...

Nội bộ người CS lúc đó phân hóa và dấu diếm, lén lút nhau, được Huy Đức viết tiếp:

...Ngày 5-6-1990, trong cuộc gặp Đại sứ Trương Đức Duy, tổng bí thư Việt Nam đã sốt sắng ngỏ ý muốn sang gặp lãnh đạo Trung Quốc để “bàn vấn đề bảo vệ chủ nghĩa xã hội”. Ông Nguyễn Văn Linh nói với Trương Đức Duy: “Chúng tôi muốn cùng những người cộng sản chân chính bàn vấn đề bảo vệ chủ nghĩa xã hội... Tôi sẵn sàng sang Trung Quốc gặp lãnh đạo cấp cao Trung Quốc để khôi phục lại quan hệ hữu hảo. Các đồng chí cứ kêu một tiếng là tôi đi ngay... Trung Quốc cần giương cao ngọn cờ chủ nghĩa xã hội, kiên trì chủ nghĩa Mác-Lênin”598. Thay vì bắt đầu một kỷ nguyên Việt Nam thiết lập quan hệ với Trung Quốc bằng tư thế độc lập của một quốc gia và chỉ vì quyền lợi quốc gia, Trung Quốc vẫn được coi là đàn anh trong mối tương quan của hai quốc gia cộng sản. Điều này còn ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa Hà Nội và Phnom Penh...

Thật khó để không nghĩ, nhiều độc giả sẽ không sôi sục với phần in đậm (như trên), nhất là từ Nguyễn Văn Linh - một người những tưởng là... "đổi mới" trong mắt những "con cừu" của thập niên 90 (!!!)

Sau khi sốt sắng đến như thế, thì:

...Theo ông Trần Quang Cơ, trong bảy điểm về Campuchia thống nhất ở Hội nghị Thành Đô, có hai điểm có tính chất chung, năm điểm còn lại hoàn toàn là đáp ứng yêu cầu của Trung Quốc, không có điểm nào theo yêu cầu của Việt Nam601...

.

Huy Đức đã không thể nói thêm chi tiết về "năm điểm" mà có vẻ vô cùng quan trọng???

Đó là điều tôi vẫn thắc mắc cho đến khi đọc hết phần này.

Sẵn đây, câu nói nổi tiếng của vị tướng Cộng sản lừng danh trong cuộc chiến với người Mỹ cùng người anh em ruột thịt VNCH :"bám thắt lưng địch mà đánh" cũng nên được chuyển tới ông Thứ trưởng Bộ quốc phòng - Thượng tướng - Phó giáo sư - Tiến sĩ chuyên ngành quan hệ quốc tế - Nguyễn Chí Vịnh để kích thích tinh thần quân nhân của ông mạnh mẽ hơn lên so với phát biểu lòng vòng, đầy mâu thuẫn và tròng tréo đã được một thanh niên tên Vũ Huy Hoàng tranh luận khá sắc bén [4]

III. Tạm kết:

Tôi không tin ông Nguyễn Chí Vịnh cũng như các ông "tai to mặt lớn" khác không thèm đếm xỉa chút nào đến "Bên Thắng Cuộc", bởi có như thế đi chăng nữa, nhất định thư ký, trợ lý, thân tín của các ông cũng buộc phải đọc. Việc họ đọc với tâm thức nào, tâm trạng gì và báo cáo cho các ông ra sao là điều đáng lưu tâm hơn.

Thật khó để không nghĩ sự xuất hiện của "Bên Thắng Cuộc" (dù chỉ mới phần 1) không góp phần làm "lung lay lòng đảng", bởi những ngày gần đây dồn dập những bài báo, những phỏng vấn, hội nghị của giới cầm quyền VN ngày càng tỏ rõ sự hốt hoảng, hoang mang, mất phương hướng khó chối cãi mà do chính Trần Đăng Thanh, Nguyễn Thanh Tuấn, Vũ Hải Triều, Nguyễn Phương Nga, Nguyễn Chí Vịnh v.v... cho đến cả Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng bộc lộ quá rõ.

"Bên Thắng Cuộc" không phải là tiểu thuyết, tuy thế tôi có thể cam đoan nó khá hấp dẫn với nhiều tình tiết ly kỳ không kém phim truyện, đặc biệt những đoạn về cái chết của Đinh Đức Thiện, Lê Trọng Tấn với phần "Bàn tay Lê Đức Thọ" và những phần về mối tình miền Nam của Lê Duẩn cùng nhiều phần khác...

Chỉ ngay từ phần một, nếu có một đạo diễn tài năng và hứng thú, "Bên Thắng Cuộc" nên được biên kịch để sản xuất một bộ phim dài nhiều tập, đủ chất hồi hộp, ly kỳ, gay cấn, éo le và không thiếu những chi tiết gây cười một cách đáng yêu (thật sự, không mỉa mai) của những "chú bộ đội" vừa "chân ướt chân ráo" vào Sài Gòn những ngày đầu sau 30/4/1975. Nhất định, bộ phim (nếu có) này sẽ trở thành bộ phim vừa đậm chất sử thi vừa đậm chất bi -hài - chính kịch, cho thế hệ hôm nay và mai sau hiểu rõ ràng hơn về một thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử hiện đại của Việt Nam.

Năm 2012 khép lại với cuộc đối thoại nhân quyền Việt - Mỹ bị bỏ rơi mà không biết năm mới nội dung này sẽ ra sao, trong khi đó Nguyễn Chí Vịnh lại nói: “Nếu như các ông [Mỹ] làm đúng những gì đã nói thì tôi hoan nghênh, còn nếu không các ông sẽ buộc phải rời khỏi khu vực như năm 1975 rời khỏi Việt Nam”, dù là bịa hay thật, lời phát ngôn như thế xuất phát từ miệng của một Tiến sĩ - Phó giáo sư tốt nghiệp chuyên ngành "quan hệ quốc tế", quả thật không tài nào hiểu nổi "tài ngoại giao" của ông tướng này (!)

2013 vừa đến, tôi miên man nghĩ về vận nước long đong...!

Nguyễn Ngọc Già
________________

[*] Chân thành cảm ơn anh Nguyễn Công Huân đã mua tặng tôi một bản ebook.

[**] Quyển một gồm 2 phần chính:

Phần I: Miền Nam, gồm 7 chương, 55 phần.
Phần II: Thời Lê Duẩn, gồm 4 chương, 36 phần.
Và 2 phần phụ lục

[***] Nhân đây, chân thành cám ơn tác giả Huy Đức đã tái hiện "lịch sử đói kém" một cách khoa học với tư liệu hiếm, giúp cho loạt bài "Nhân chuyện đổi tiền nghĩ về Sài Gòn một thuở" có độ khả tín hơn.

[****] Bộ phim "Maika - Cô bé từ trên trời rơi xuống" rất thu hút khán giả lúc bấy giờ (nêu không lầm) khoảng những năm 1979 - 1982 gì đó. http://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%B4_b%C3%A9_%C4%91%E1%BA%BFn_t%E1%BB%AB_nh%E1%BB%AFng_%C4%91%C3%A1m_m%C3%A2y

http://danluan.org/tin-tuc/20110919/nguyen-ngoc-gia-nhan-chuyen-doi-tien-nghi-ve-saigon-mot-thuo [1]

https://anhbasam.wordpress.com/2013/01/02/cuon-sach-ben-thang-cuoc-cua-huy-duc-cai-nhin-thien-kien-ve-lich-su/ [2]

http://vi.wikipedia.org/wiki/B%E1%BB%87nh_v%E1%BA%A9y_n%E1%BA%BFn [3]

https://anhbasam.wordpress.com/2013/01/02/1522-tranh-luan-cua-mot-sinh-vien-8x-voi-thuong-tuong-nguyen-chi-vinh/ [4]

Khách gửi hôm Thứ Năm, 03/01/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?
Quân đội Trung Quốc thảm sát đàn bà và trẻ con Việt Nam năm 1979

Biên Giới Tháng Hai (2009-1979)

Móc túi dân đen, lấy tiền cho xã

Sự thật về mô hình phát triển của Trung Quốc dưới góc nhìn từ hai ký giả người Âu

Cơ hội có thật nào cho Việt Nam trong khủng hoảng?

Châu Á đứng dậy


Khách Qua Đường (khách viếng thăm) gửi lúc 14:35, 04/01/2013 - mã số 75864
Khách Qua Đường viết:

Hội chứng Stockholm, còn gọi là “Hội chứng CON TIN”, là một hiện tượng tâm lý của những người bị bắt làm con tin đã tỏ ra CÓ THIỆN CẢM và có cảm nghĩ TỐT về những người đã BẮT CÓC, GIAM GIỮ họ, thậm chí có khi còn bênh vực, bảo vệ cho kẻ đã BẮT CÓC và CẦM TÙ mình. Những cảm tính này bình thường được xem là không hợp lý do sự chịu đựng và hiểm nguy mà các con tin nạn nhân phải gánh chịu, mà những nạn nhân bị mắc Hội chứng Stockholm này, trong cốt lõi, đã nhầm lẫn sự lạm dụng, hành hạ họ của kẻ bắt cóc như là hành vi tử tế. Hệ thống kho Dữ liệu về các nạn nhân của việc Bắt Cóc của cơ quan FBI (Cảnh sát Liên bang của Hoa Kỳ) cho thấy khoảng 27% nạn nhân bị bắt cóc đã có triệu chứng của Hội chứng Stockholm).

[Stockholm syndrome, or capture-bonding, is a psychological phenomenon in which hostages express empathy, sympathy and have positive feelings towards their captors, sometimes to the point of defending them. These feelings are generally considered irrational in light of the danger or risk endured by the victims, who essentially mistake a lack of abuse from their captors for an act of kindness.[1][2] The FBI's Hostage Barricade Database System shows that roughly 27% of victims show evidence of Stockholm syndrome.[3]]

Xin lỗi quý vị. Trong đoạn trên tôi gõ sót một chữ "không" nên đoạn văn trở nên tối nghĩa. Xin quý vị cho phép tôi sửa lại như sau:

Hội chứng Stockholm, còn gọi là “Hội chứng CON TIN”, là một hiện tượng tâm lý của những người bị bắt làm con tin đã tỏ ra CÓ THIỆN CẢM và có cảm nghĩ TỐT về những người đã BẮT CÓC, GIAM GIỮ họ, thậm chí có khi còn bênh vực, bảo vệ cho kẻ đã BẮT CÓC và CẦM TÙ họ. Những cảm tính này bình thường được xem là không hợp lý do sự chịu đựng và hiểm nguy mà các con tin nạn nhân phải gánh chịu của, mà những nạn nhân bị mắc Hội chứng Stockholm này, trong cốt lõi, đã nhầm lẫn sự không lạm dụng, hành hạ họ của kẻ bắt cóc như là hành vi tử tế. Hệ thống kho Dữ liệu về các nạn nhân của việc Bắt Cóc của cơ quan FBI (Cảnh sát Liên bang của Hoa Kỳ) cho thấy khoảng 27% nạn nhân bị bắt cóc đã có triệu chứng của Hội chứng Stockholm.

[Stockholm syndrome, or capture-bonding, is a psychological phenomenon in which hostages express empathy, sympathy and have positive feelings towards their captors, sometimes to the point of defending them. These feelings are generally considered irrational in light of the danger or risk endured by the victims, who essentially mistake a lack of abuse from their captors for an act of kindness.[1][2] The FBI's Hostage Barricade Database System shows that roughly 27% of victims show evidence of Stockholm syndrome.[3]]

Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 12:30, 04/01/2013 - mã số 75856

Cũng chính từ cái "nền tảng" vô pháp đó mà ông Võ Văn Kiệt - một trong những người được gọi là "lãnh đạo kiệt xuất" - đã nổi lên như "vị cứu tinh" bằng những hành động "anh hùng trượng nghĩa" (theo kiểu 108 anh hùng Lương Sơn Bạc) để "cứu" một số người Sài Gòn vào lúc bấy giờ cùng một số chính sách được gọi là "xé rào" hay "sáng tạo" nhưng thực chất là bí bách quá nên phải làm, vừa làm vừa dò dẫm mà thôi! Tiếc thay! Nó chỉ chứng tỏ được cốt cách lục lâm thảo khấu đầy khí khái hơn là một nhà kỹ trị đúng nghĩa!

Có vẻ điều này vô tình giúp ông Kiệt "lưu danh hậu thế" cho đến ngày nay. Viết đến đây, tôi nhớ phóng viên Minh Thu (nổi tiếng với phóng sự ca mổ Việt - Đức) khóc hết nước mắt và quay quắt trước cổng Dinh Độc Lập, không biết làm cách nào vào viếng tang ông Kiệt, bởi tang lễ được canh gác quá cẩn trọng lúc bấy giờ. Tang lễ ông Kiệt hầu như chỉ dân "tai to mặt lớn" mới được phép "léo hánh".

Bác KQĐ!

Đoạn trích trên là đoạn mà tôi nghĩ đúng với tâm trạng của tôi nhất khi đánh giá về ông Kiệt. Tôi chưa bao giờ đánh giá cao về khả năng kỹ trị hay lãnh đạo của ông Kiệt. Tôi chỉ cảm thông với ông ta vào những năm cuối đời, chỉ tiếc với cương vị ông Kiệt, lẽ ra ông ta có thể làm nhiều hơn và sớm hơn.

Tôi trách ông Kiệt nhiều nhất là đã đỡ đầu cho anh 3 Dũng chỉ vì cái chất "khí khái" của "lục lâm thảo khấu" vì nợ một mạng sống được cứu từ cha ông 3 Dũng mà wikileaks tiết lộ. Nếu ông Kiệt không nợ cha ông 3 Dũng ơn cứu mạng thì biết đâu không có 3 Dũng của ngày hôm nay? Phải chăng là định mệnh kiểu "phim kiếm hiệp"? Đó cũng là cái mà tôi băn khoăn nhất trong "cách dụng người" của CSVN, nó bị ảnh hưởng từ Tàu quá xá nhiều, theo cái cách "trọng nghĩa khinh tài", "ơn một mạng quyết lấy thân đền mạng" v.v... vì lẽ đó, VN mới tan hoang như sau này!

Tôi nhớ khi cha tôi còn sống, ông cũng kiểu y như thế. Cha tôi đã lên án kịch liệt 2 người anh cô cậu ruột (thuộc quân lực VNCH) của tôi, đại ý là: Cha nó (tức người tôi gọi bằng cậu) bị Tây giết chết mà bây giờ nó theo Mỹ?! Tôi đã cự lại cha tôi vào lúc bấy giờ theo kiểu con nít: Ủa, cậu Ba bị Tây bắn chết, chứ có phải bị Mỹ bắn đâu? Cha tôi chửi tôi quá trời :)

Tôi cũng không nghĩ Huy Đức bị "hội chứng Stockholm", thay vào đó Huy Đức viết tác phẩm này như một trường thiên phóng sự chân thật.

Tôi biết bác KQĐ không muốn đọc tác phẩm này vì ký ức đau thương 30/4 của bác có vẻ cho đến nay vẫn là những "khoanh vảy nến" mà bác chưa thoát được.

Khách Qua Đường (khách viếng thăm) gửi lúc 11:34, 04/01/2013 - mã số 75854
Nguyễn Ngọc Già viết:

Trường hợp nhân vật Võ văn Kiệt đã được Huy Đức trình bày bằng giọng văn bình thản, khách quan khi dẫn chứng trong tác phẩm, dễ làm nhiều người hiểu lầm là "ưu ái" ông Kiệt. Do đó, không có gì lạ khi một số người chưa đọc kỹ cũng như không nắm rõ tình hình lúc bấy giờ, nên có những tình tiết không tỏ tường, đã vội trách Huy Đức vẻ như ca tụng ông Kiệt thái quá. Thử hỏi vào lúc "hổn mang", "trời đất tối tăm" như sau một cơn đại hồng thủy như thế, thì Võ Văn Kiệt trở thành hiện thân "bồ tát" cũng có vẻ như là một "may mắn" cần có lúc bấy giờ, cho ngay người dân đang vô cùng đói khát???
Hãy thử hình dung, người miền Nam bấy giờ tựa như bị giam hãm giữa những người ngoài hành tinh vừa xông vào chiếm đóng, bỗng thật "may mắn", trong đó có một "người" (ông Kiệt) cảm được những giọt nước mắt của "loài người" như "Maika - Cô bé từ trên trời rơi xuống" [****] đã lấy một ngón tay của mình quệt giọt nước mắt trên má một cô bé là người trái đất và:
Hỏi: "Cái này là cái gì?".
Trả lời: "Là nước mắt",
Hỏi: "Sao bạn có nước mắt mà tôi không có?",
Trả lời: "Khi con người buồn hay đau khổ thì có nước mắt. Bạn không phải là con người nên không thể có được",
có lẽ hình tượng này có thể giúp cho một số người cảm thông về những dòng Huy Đức viết về Võ Văn Kiệt!

Trước hết, tôi xin chân thành ca ngợi và chúc mừng bác Nguyễn Ngọc Già về khả năng viết hay, viết khỏe của bác GIÀ. Năm hết, Tết tới (chỉ còn hơn một tháng thôi), tôi xin thân chúc bác GIÀ và quý quyến một năm QUÝ TỴ 2013 được nhiều sức khỏe và thành công, hạnh phúc. Chúc cho chí nguyện của bác và toàn dân ta sẽ trở thành hiện thực trong năm QUÝ TỴ này.

Bác Nguyễn Ngọc Già đã có khi nào nghe nói tới cái HỘI CHỨNG STOCKHOLM (Stockholm syndrome) hay chưa ?

Hội chứng Stockholm, còn gọi là “Hội chứng CON TIN”, là một hiện tượng tâm lý của những người bị bắt làm con tin đã tỏ ra CÓ THIỆN CẢM và có cảm nghĩ TỐT về những người đã BẮT CÓC, GIAM GIỮ họ, thậm chí có khi còn bênh vực, bảo vệ cho kẻ đã BẮT CÓC và CẦM TÙ mình. Những cảm tính này bình thường được xem là không hợp lý do sự chịu đựng và hiểm nguy mà các con tin nạn nhân phải gánh chịu, mà những nạn nhân bị mắc Hội chứng Stockholm này, trong cốt lõi, đã nhầm lẫn sự lạm dụng, hành hạ họ của kẻ bắt cóc như là hành vi tử tế. Hệ thống kho Dữ liệu về các nạn nhân của việc Bắt Cóc của cơ quan FBI (Cảnh sát Liên bang của Hoa Kỳ) cho thấy khoảng 27% nạn nhân bị bắt cóc đã có triệu chứng của Hội chứng Stockholm).

[Stockholm syndrome, or capture-bonding, is a psychological phenomenon in which hostages express empathy, sympathy and have positive feelings towards their captors, sometimes to the point of defending them. These feelings are generally considered irrational in light of the danger or risk endured by the victims, who essentially mistake a lack of abuse from their captors for an act of kindness.[1][2] The FBI's Hostage Barricade Database System shows that roughly 27% of victims show evidence of Stockholm syndrome.[3]]

Việc “kụ” Võ Văn Kiệt được nhiều người ở Miền Nam sau ngày 30/4/1975 CA NGỢI, cũng có thể xem như là một loại Hội chứng Stockholm, vì “kụ” KIỆT là kẻ BẮT CÓC, GIAM CẦM họ trong nhà tù vĩ đại (là Miền Nam VN và, rộng hơn, toàn quốc), nhưng họ vẫn NHẦM LẪN là “kụ” KIỆT đã đối xử TỬ TẾ với họ, bởi vì họ thuộc vào số 27% nạn nhân đã mắc phải Hội chứng này.

Luôn tiện, kính mời bác GIÀ đọc bài Bàn về cuốn Bên Thắng Cuộc của Huy Đức của tác giả Trọng Đạt.

Phiên Ngung gửi lúc 09:33, 04/01/2013 - mã số 75847
VN2006A viết:
"Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh đã đọc "Bên Thắng Cuộc" chưa?"

của NNG có vẻ có khá nhiều người đọc!!! Nhưng tôi vẫn chưa hiểu tại sao Thượng tướng NCV lại phải đọc "bên thắng cuộc" ???

Để rút ra cái gì??? Những chính sách sai lầm của người CS trong kinh tế sau 1975? Việc này thì nhiều người biết, kể cả CS, nếu không làm gì có chuyện "đổi mới" (bắt buộc)?

Sai lầm trong chuyện tấn công Căm pu chia, đánh Polpot??? Theo ý các nhà dân chủ, thì VN nên làm thế nào???

Sai lầm, bị TQ lừa ở hội nghị Thành đô??? Việc này thì Trần Quang Cơ phân tích rõ hơn là Huy Đức!

Nói chung "bên thắng cuộc" có nhiều chuyện khá chi tiết, nhưng không có gì đặc biệt mới.

PS.: chuyện Hoàng Văn Thái, Lê Trọng Tấn, Đinh Đức Thiện đột ngột chết có nhiều tin đồn về bàn tay của anh Sáu Thọ. Nhưng chỉ là đồn đại mà thôi. Vũ Thư Hiên cũng có nhắc tới trong đêm giữa ban ngày và có nói là (ít ra chuyện Đinh Đức Thiện) khó tin, thiếu logik. Nhưng vì thói quen của những người CS là hay giấu kín mọi chuyện, nên dân chúng hay đồn thổi!

Một người Do thái nổi tiếng và có cảm tình với người Palestine đã nói người Palestine không bao giờ bỏ cơ hội để bỏ lỡ cơ hội. Người ta nhắc lại phát biểu này khi Yassir Arafat lên tiếng ủng hộ Saddam Hussein xâm lăng Kuwait vào năm 1990. Chỉ tội cho dân Palestine sống lưu vong ở Ả rậu Saudi và những vương quốc Ả rập khác, kể cả Ai cập càng bị chính quyền và dân các xứ đó nghi ngờ và đối xử tệ hơn.

Năm 1990, CSVN cũng hung hăng và u tối không kém. Trong khi đang bị sa lầy ở Cam bốt và bị cô lập và cấm vận, đảng và nhà nước VN đòi gởi quân qua giúp Saddam đánh Mỹ cứu Iraq. Anh cả anh Phước, nay là đại biểu quốc hội CHXHCNVN còn vung vít đòi làm quân sư cho Hussein nữa. Theo anh này, Iraq đổ chỉ vì Saddam Hussein chẳng chịu nhận anh làm quân sư.

Những đồng chí anh em ruột thịt của CSVN hoặc đã từ bỏ thiên đường CS như Đông Âu, hoặc đang xâu xé nội bộ và nguy cơ tan vỡ như Liên xô. Thay vì nắm lấy cơ hội để thoát khỏi nạn bao vây, cấm vận của thế giới và sức ép từ phương Bắc, CSVN lại quay về xin quy phục đàn anh Trung quốc, ngay cả chỉ trong năm trước, chiến sự biên giới vẫn còn xảy ra và biến cố Gạc ma vẫn còn in dấu trên khăn tang gia đình liệt sĩ tử trận. Một khi đã chui vào rọ của Trung quốc, CSVN càng ngày càng bị giam hãm trong vòng kềm tỏa của kẻ thù để đến nỗi sẵn sàng đè bẹp dân chúng để được quan thầy khoan dung che chỡ.

Việc gì xảy ra nếu lãnh đạo CSVN thức thời nắm lấy cơ hội để tự thay đổi và thay đổi hệ thống chính trị tại Việt nam? Nội tình Việt nam khá ổn định và những chống đối từ hải ngoại, đặc biệt từ Mặt Trận Hoàng Cơ Minh xem như không đáng kể sau khi đánh bại và bắt giữ toàn bộ các cuộc xâm nhập của thành viên tổ chức này. Nội tình bên Miên cũng bình định và chống phá của Khờ Me Đỏ và các nhóm không cộng sản không đáng kể. Việt nam chắc chắn sẽ tiếp tục không chế được Cam bốt vì một khi hòa giải với Hoa kỳ, Tây phương và ASEAN thì Trung quốc làm sao hổ trợ cho Khờ me Đỏ qua biên giới Thái được.

Đối với quốc tế, các quốc gia Tây phương, ngoài Hoa kỳ đều có cảm tình với Việt nam. Một khi Việt nam chủ động hòa đàm với LHQ về Cam bốt, Hoa kỳ chắc sẽ không có lý do gì để tiếp tục cấm vận. Hơn nữa, họ còn phải đối phó với vấn đề Iraq và Palestine-Do thái.

Cơ hội cho Việt nam trở thành quốc gia dân chủ đã bị lãnh đạo CSVN đánh mất. Họ cũng đánh mất luôn cơ hội được lãnh đạo Việt nam trong một thể chế dân chủ. Nếu họ tự chấn chỉnh, cho phép đối lập và tổ chức bầu cử tự do thì với đội ngũ cán bộ cũng như tổ chức chắc chắn sẽ giúp họ tiếp tục cầm quyền cho đến khi nào phe đối lập đủ uy tín và uy thế để có thể thách thức quyền lãnh đạo của họ, ngay cả trong bầu cử tự do. Tại sao họ không chọn đường ngay chính để lãnh đạo mà lại hèn hạ nấp bóng điểu 4 hiếp pháp nhân dân để cai trị? Có lẽ vì họ chỉ muốn vơ cho đầy túi tham mà chẳng ai có thể thách thức được.

Hiện nay, tình hình thế giới cũng đang có những dấu hiệu thuận tiện cho Việt nam trở thành quốc gia dân chủ. Từ cách mạng Hoa lài đến hòa giải và tái tạo dân chủ tại Miến điện là cơ hội để lãnh đạo CSVN tái thẩm định chủ trương của họ: Tiếp tục bị nhân dân và thế giới khinh bỉ là tập đoàn độc tài đảng trị hay tự biến cải và tạo điều kiện để Việt nam theo đường dân chủ?

Trong khi Trung quốc càng ngày càng mạnh và càng gây hấn và uy hiếp Việt nam, Việt nam đang trong nguy cơ bị mất toàn bộ biển Đông khi Trung quốc kiên quyết thực thi lãnh hải đường lưỡi bò của họ. Việc họ dùng hạm đội hải giám để cấm ngư dân Việt nam đi lại và đánh cá trong vùng biển của mình thì kể như chủ quyền đã mất.

Cùng với gây hấn và uy hiếp Việt nam, Trung quốc càng ngày càng bị các quốc gia trong vùng xa lánh. Thế giới, đặc biệt Hoa kỳ tỏ ra quan ngại về sự lấn áp và tham lam của Trung quốc. Đây là thời điểm thích hợp để Việt nam vượt ra khỏi vòng kềm tỏa của Trung quốc. Thay vì cúi đầu nhịn nhục để Trung quốc lấn ép, Việt nam phải nhìn ra bên ngoài, liên kết với những quốc gia bị Trung quốc chèn ép và gây hấn để vận động quốc tế chống lại Trung quốc. Lãnh đạo CSVN không thể tiếp tục đàn áp và khống chế người dân để Trung quốc khỏi phật lòng. Càng nhịn, Trung quốc càng làm tới. Mấy chữ vàng họ đưa cho lãnh đạo CSVN nam là để làm bùa hộ mạng chứ không phải căn bản cho quan hệ láng giềng tốt đẹp. Trung quốc như thầm bảo Việt nam muốn làm láng giềng tốt thì đọc mấy chữ vàng thần chú chứ đừng có manh tâm chống lại thiên triều. Dần dần, Trung quốc từng bước bao vây và chiếm đoạt toàn bộ biển Đông để hợp thức hóa đường lưỡi bò của họ.

Lãnh đạo đảng và nhà nước CSVN chỉ có hai chọn lựa. Một là tiếp tục làm đàn em Trung quốc để giữ mấy mâm vàng. Hai là dân chủ hóa đất nước để cùng với các lân bang và thế giới đối phó với gây hấn và xâm phạm của Trung quốc

Tự phụ chủ quan (khách viếng thăm) gửi lúc 00:27, 04/01/2013 - mã số 75833
VN2006A viết:
"Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh đã đọc "Bên Thắng Cuộc" chưa?"

của NNG có vẻ có khá nhiều người đọc!!! Nhưng tôi vẫn chưa hiểu tại sao Thượng tướng NCV lại phải đọc "bên thắng cuộc" ???

Để rút ra cái gì??? Những chính sách sai lầm của người CS trong kinh tế sau 1975? Việc này thì nhiều người biết, kể cả CS, nếu không làm gì có chuyện "đổi mới" (bắt buộc)?

Sai lầm trong chuyện tấn công Căm pu chia, đánh Polpot??? Theo ý các nhà dân chủ, thì VN nên làm thế nào???

Sai lầm, bị TQ lừa ở hội nghị Thành đô??? Việc này thì Trần Quang Cơ phân tích rõ hơn là Huy Đức!

Nói chung "bên thắng cuộc" có nhiều chuyện khá chi tiết, nhưng không có gì đặc biệt mới.

PS.: chuyện Hoàng Văn Thái, Lê Trọng Tấn, Đinh Đức Thiện đột ngột chết có nhiều tin đồn về bàn tay của anh Sáu Thọ. Nhưng chỉ là đồn đại mà thôi. Vũ Thư Hiên cũng có nhắc tới trong đêm giữa ban ngày và có nói là (ít ra chuyện Đinh Đức Thiện) khó tin, thiếu logik. Nhưng vì thói quen của những người CS là hay giấu kín mọi chuyện, nên dân chúng hay đồn thổi!

Bác 6 không đoán ra hay sao ?

Con người là sinh vật lạ, thông minh nhưng lại tự phụ, mau quên vì chủ quan. Khối đứa vẫn vỗ ngực, đỉnh cao trí tuệ, cái này tao biết, đừng lo, không mắc phải hoặc có cách trị.
Đọc đi đọc lại đọc tới đọc lui những sự kiện quá khứ để tự thức tỉnh, đánh giá lại cho chính xác hơn.
Tôi đoán ý bác NNG theo cách hiểu này.

Bao nhiêu đứa vỗ ngực là CS chửi tư bản nhưng vẫn mắc phải bong bóng BĐS vỡ mặt

VN2006A gửi lúc 23:31, 03/01/2013 - mã số 75831

"Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh đã đọc "Bên Thắng Cuộc" chưa?"

của NNG có vẻ có khá nhiều người đọc!!! Nhưng tôi vẫn chưa hiểu tại sao Thượng tướng NCV lại phải đọc "bên thắng cuộc" ???

Để rút ra cái gì??? Những chính sách sai lầm của người CS trong kinh tế sau 1975? Việc này thì nhiều người biết, kể cả CS, nếu không làm gì có chuyện "đổi mới" (bắt buộc)?

Sai lầm trong chuyện tấn công Căm pu chia, đánh Polpot??? Theo ý các nhà dân chủ, thì VN nên làm thế nào???

Sai lầm, bị TQ lừa ở hội nghị Thành đô??? Việc này thì Trần Quang Cơ phân tích rõ hơn là Huy Đức!

Nói chung "bên thắng cuộc" có nhiều chuyện khá chi tiết, nhưng không có gì đặc biệt mới.

PS.: chuyện Hoàng Văn Thái, Lê Trọng Tấn, Đinh Đức Thiện đột ngột chết có nhiều tin đồn về bàn tay của anh Sáu Thọ. Nhưng chỉ là đồn đại mà thôi. Vũ Thư Hiên cũng có nhắc tới trong đêm giữa ban ngày và có nói là (ít ra chuyện Đinh Đức Thiện) khó tin, thiếu logik. Nhưng vì thói quen của những người CS là hay giấu kín mọi chuyện, nên dân chúng hay đồn thổi!

Innova gửi lúc 23:04, 03/01/2013 - mã số 75828
khánh nhân viết:
tôi rất thích đọc người thắng cuộc . mà không có tiền . Dân Luận ơi có cách nào giúp tôi không .

Bác có tiền lên nét mà không có 200k cụ Hồ để mua sách thì thật là xạo.

khánh nhân (khách viếng thăm) gửi lúc 22:55, 03/01/2013 - mã số 75826

tôi rất thích đọc người thắng cuộc . mà không có tiền . Dân Luận ơi có cách nào giúp tôi không .

Nguyễn Phú Trọng (khách viếng thăm) gửi lúc 22:28, 03/01/2013 - mã số 75822

Áo mặc sao qua khỏi đầu? Tại sao bác không hỏi Tỏng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã đọc "Bên Thắng Cuộc" chưa?

Nói chung, tớ cũng có thấy thiếu thông tin mảng về tôn giáo ở miền Nam thật. Nhưng tớ cũng thấy thiếu sót ở các mảng sau đây:

- hoàn cảnh của nhân dân miền Bắc, dân Việt miền thắng cuộc. Trong sách, nhân dân miền Bắc, có lẽ trừ người gốc Hoa, bỗng dưng biến mất ... Báo Nhân dân thì nói nhân dân miền Bắc ta lúc đó đã tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chãi lên chủ nghĩa xã hội, nhưng đứa cháu 5 tuổi của tớ tin con chó của nó hơn là tin báo đài của ta.

- những ông/bà mặt trận phỏng giái miền Nam bất mãn cũng không thấy đâu hết. Một số thì tham gia chính phủ CHXHCN VN như đồng chí X, nhưng mấy người bất mãn kia đi đâu, làm gì, tớ phải đọc sách báo của phe thua cuộc, thế lực phản động nước ngoài thì mới biết.

Thế thôi nhá, tớ mà có ý kiến thêm nữa thì tay Trần Đại Quang nó lại tố tớ tiết lộ bí mật quốc gia, hay tuyên truyền nói xấu chống Đảng và nhà nước, phạm điều 88 bộ luật hình sự bây giờ.

Phiên Ngung gửi lúc 17:09, 03/01/2013 - mã số 75803
Nguyễn Văn Linh viết:
“Chúng tôi muốn cùng những người cộng sản chân chính bàn vấn đề bảo vệ chủ nghĩa xã hội... Tôi sẵn sàng sang Trung Quốc gặp lãnh đạo cấp cao Trung Quốc để khôi phục lại quan hệ hữu hảo. Các đồng chí cứ kêu một tiếng là tôi đi ngay..."

Năm 1958 Hồ Chí Minh và bộ chính trị đã bị Trung quốc lừa. Năm 88 chúng lại chiếm đảo Gạc Ma thế mà 1990 Linh và cả bộ chính trị, đặc biệt là Phạm Văn Đồng, người to mồm công bố với báo chí ngoại quốc về sự gian manh và lừa lọc của Trung quốc từ thời hội nghị Geneve thế mà cũng vác mặt qua Thành Đô cho chúng xỏ mũi dắt đi lần nữa!

Thật chẳng khác gì lời truyền tụng về Mạc Đăng Dung dẫn thân lên ải, cỡi áo tự trói mình để xin nhà Minh tha mạng. Mà họ Mạc còn phải đối phó với quan quân nhà Lê Mạt đang trỗi lên nhờ Nguyễn Kim chứ 1990 thì CSVN đang là chủ cả Việt nam mà sao chúng hèn nhục đem thân qua chầu Trung quốc để được cỡi đầu dân như thế!

http://www.youtube.com/watch?v=1ySEzd1DSTM

II leg (khách viếng thăm) gửi lúc 15:33, 03/01/2013 - mã số 75799

Bê 52 đã hũy diệt miền bắc bằng bom,đạn của nó.
Bê CT đã hũy diệt cả nước bằng đường lối mù quáng và bằng những khẩu hiệu ngờ nghệch của nó.

Không xứng đáng (khách viếng thăm) gửi lúc 15:13, 03/01/2013 - mã số 75797
Trích dẫn:
Thật khó để không nghĩ, nhiều độc giả sẽ không sôi sục với phần in đậm (như trên), nhất là từ Nguyễn Văn Linh - một người những tưởng là... "đổi mới" trong mắt những "con cừu" của thập niên 90 (!!!)

Các đảng viên CSVN không phải là người của đất nước, của dân tộc, của nhà nước. Họ là người của đảng, vì lợi ích của họ.
Làm việc nước, trước dân, mà Nguyễn Tấn Dũng miệng cứ bi bô đảng, chủ trương của đảng là đủ hiểu tư cách sai trái của các đảng viên này. Họ không xứng đáng là người của nhà nước

đỉnh cao trí tuệ (khách viếng thăm) gửi lúc 15:12, 03/01/2013 - mã số 75796
Trích dẫn:
Nội bộ người CS lúc đó phân hóa và dấu diếm, lén lút nhau, được Huy Đức viết tiếp:

...Ngày 5-6-1990, trong cuộc gặp Đại sứ Trương Đức Duy, tổng bí thư Việt Nam đã sốt sắng ngỏ ý muốn sang gặp lãnh đạo Trung Quốc để “bàn vấn đề bảo vệ chủ nghĩa xã hội”. Ông Nguyễn Văn Linh nói với Trương Đức Duy: “Chúng tôi muốn cùng những người cộng sản chân chính bàn vấn đề bảo vệ chủ nghĩa xã hội... Tôi sẵn sàng sang Trung Quốc gặp lãnh đạo cấp cao Trung Quốc để khôi phục lại quan hệ hữu hảo. Các đồng chí cứ kêu một tiếng là tôi đi ngay... Trung Quốc cần giương cao ngọn cờ chủ nghĩa xã hội, kiên trì chủ nghĩa Mác-Lênin”598. Thay vì bắt đầu một kỷ nguyên Việt Nam thiết lập quan hệ với Trung Quốc bằng tư thế độc lập của một quốc gia và chỉ vì quyền lợi quốc gia, Trung Quốc vẫn được coi là đàn anh trong mối tương quan của hai quốc gia cộng sản. Điều này còn ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa Hà Nội và Phnom Penh...

Công nhận lừa mấy con ếch nhược tiểu sướng thật. Nếu mình là Trung Quốc mình cũng không thể bỏ qua cơ hội ngon ăn thế này. Ngu thì chết đám Giao Chỉ ạ.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
5 + 6 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Lãnh đạo nào cũng kiệt xuất cả mà sao đất nước vẫn ăn mày?

— Blogger Chung Do Kwan

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 3 thành viên594 khách truy cập.

Thành viên online

Sapphire, Nhiên Tuệ, Hồ Gươm

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png