Huỳnh Thục Vy - Việt Nam thiếu vắng lãnh đạo đối lập

Huỳnh Thục Vy
Chia sẻ bài viết này

Tôi luôn nghĩ: Phong trào Dân chủ Việt Nam hiện nay đang thiếu một nhà lãnh đạo. Nhưng có ý kiến lại cho rằng: “Một người lãnh đạo sẽ không sớm thì muộn lại đưa Việt Nam vào chế độ độc tài”. Một số khác thì quả quyết: PT Dân chủ cần sự ủng hộ của quần chúng, chứ không cần một người lãnh đạo. Sau những diễn biến Dân chủ hóa ở Miến Điện, chính một trong số những người đã từng bác bỏ quan điểm của tôi, lại ca ngợi bà Aung San Suu Kyi như một “lãnh tụ có tâm, có tầm”.

Một phủ nhận mâu thuẫn

Làm sao chúng ta có thể một mặt, phủ nhận tầm quan trọng của một người lãnh đạo PT dân sự đòi Dân chủ ở Việt Nam, vừa hồ hởi tung hô vai trò của một “người hùng” ở nước khác? Sự phủ nhận đầy mâu thuẫn ấy, chỉ là cách để chúng ta biện minh cho những khó khăn, yếu kém khó vượt qua của mình, cũng là cách thể hiện sự thiếu hiểu biết trong so sánh tình hình nước ta với nước khác. Sự lo sợ về một chế độ độc tài hậu Cộng Sản không phải là lý do chính đáng (chưa nói đến sự khác biệt rất lớn giữa lãnh đạo và lãnh tụ). Khi chúng ta ca ngợi không tiếc lời bà Suu Kyi, chúng ta có nghĩ bà sẽ trở nên độc tài? Thiết nghĩ, Độc tài hay không, không phải do sự hiện diện của người lãnh đạo mà thành, nó là kết quả của nhiều nguyên nhân: sự yếu kém về ý thức Tự do và khát vọng Dân chủ của người dân, sự yếu kém của Xã hội Dân sự, tính chất của trào lưu chính trị trong khu vực và việc có hay không sự can thiệp của một quốc gia độc tài lớn hơn…

Khi chúng ta đề cao vai trò của lãnh đạo đối lập MĐ như là một người sáng suốt, “giữ được cân bằng để vừa đấu tranh kiên trì, vừa đối thoại để tạo lối thoát cho chính quyền độc tài”; chúng ta đã cố tình bỏ qua vai trò trọng tài của người Mỹ. Có thể người Mỹ không giúp được gì trong việc xây dựng Dân chủ (công việc cần nhiều nội lực), nhưng không thể bác bỏ vai trò trọng tài của họ trong cuộc chuyển hóa này. Vai trò ấy đặc biệt quan trọng để đảm bảo hai bên Độc tài- Dân chủ có đủ cơ sở để tin nhau, để đi đến đối thoại. Nếu không có người Mỹ, không ai dám đảm bảo bà Suu Kyi sẽ không bị thua thiệt khi tiến hành đối thoại. Hãy đặt trường hợp Việt Nam, bạn muốn đối thoại với người cộng sản, sớm muộn bạn sẽ nhận ra bạn bị họ dắt mũi. Hay bạn có thể tưởng tượng, kết quả ở MĐ sẽ thế nào nếu Trọng tài không phải là Hoa Kỳ mà là Trung Quốc?

PT đấu tranh có lãnh đạo không những giúp gắn kết các cá nhân, các nhóm hoạt động tạo thành một tập hợp đủ mạnh, đối trọng với chính quyền độc tài; cổ vũ thành phần tiến bộ trong chế độ độc tài sớm phản tỉnh để gia nhập trào lưu tiến bộ; mà còn giữ cho chính trường hậu độc tài không bị thao túng bởi các thế lực chính trị cơ hội. VN chưa có được may mắn đó nên khó có thể chuyển hóa không đổ vỡ. Nhưng vì sao chúng ta chưa có được điều tốt đẹp mà người MĐ đã có?

Vì sao thiếu vắng một người lãnh đạo?

Độc tài Cộng Sản là một dạng độc tài tinh vi và có hệ thống hơn hẳn dạng “gia đình trị” và quân phiệt. Họ có một mô hình cai trị sắt máu nhưng mị dân đã được kiểm chứng “tính hiệu quả” trên một diện rộng quốc tế và trong một thời gian dài. Với hệ thống mật vụ đặc trưng của mọi chế độ Cộng Sản, chính quyềnVN có thể kiểm soát tất cả hoạt động và quan hệ trong xã hội. Sự len lỏi và khống chế toàn bộ xã hội của hệ thống an ninh làm biến dạng mọi mối quan hệ thông thường. Sợ hãi và thiếu niềm tin lẫn nhau làm cho các cá nhân tồn tại rời rạc, thiếu hẳn những gắn kết cộng đồng, đặc biệt là trong những vấn đề liên quan đến chính trị. Người ta không thể làm việc với nhau, chia sẻ những giá trị và ý nguyện trong các vấn đề chung một cách hiểu quả nếu không phân biệt được người đang làm việc với mình là một người bạn tâm đắc hay là một “anten”. Và sẽ là thiếu sót nếu không nói đến mô hình cai trị “đỉnh cao trí tuệ” của CS trong cách họ đưa tất cả các hội đoàn dân sự vào hệ thống chính trị để chúng trở nên công cụ đắc lực theo dõi và kiểm soát xã hội. Không một tổ chức nào có thể phát khởi lên trong một môi trường bị đầu độc hoàn toàn như thế. Mà dù có xuất hiện thì cũng khó tồn tại trong một thời gian đủ dài vì các âm mưu gián điệp sẽ phá vỡ mọi kế hoạch và chương trình hoạt động của tổ chức đó. Không có sự kết hợp vững chắc và sự phát triển lâu dài của một tổ chức hay nhiều tổ chức hợp lại với nhau thì nhu cầu hiện diện một nhà lãnh đạo chung cho cả phong trào sẽ không được đặt ra.

Tôi tự hỏi Đảng NLD của bà Suu Kyi làm sao để quy tụ được hàng ngàn người trước khi các nhà hoạt động ấy bị bắt? Bà đã đọc diễn văn trước hàng ngàn người ủng hộ trước khi cuộc đàn áp đẫm máu diễn ra. Điều này làm tôi liên tưởng đến cảnh một nhà đấu tranh uy tín ở Việt Nam không thể bước ra khỏi nhà để tham gia một cuộc xuống đường yêu nước. Chế độ độc tài Miến Điện vẫn còn thua xa CSVN về sự đàn áp tinh vi. CSVN không bao giờ để cho một cuộc tập hợp đông đảo xung quanh một nhân vật có uy tín như vậy xảy ra, vì thế họ không có nhu cầu phải giải tán đám đông bằng súng đạn. Cách làm này vừa hiệu quả, vừa ít gây phẫn nộ trong nước cũng như quốc tế.

Có thể có thêm một vài nguyên nhân khác như: Thứ nhất, lịch sử chia cắt và những tổn thương sâu sắc sau “cuộc chiến ý thức hệ” đã chia rẽ toàn khối người Việt thành hai nhóm lớn. Một bên coi cộng sản là tội ác chống nhân loại (điều này có bằng chứng), một bên cho rằng, dù có sai lầm hiện tại, nhưng CSVN vẫn có chính nghĩa khi nắm quyền cai trị sau những cuộc “đấu tranh giành độc lập”. Đơn giản, họ có những “tâm tình” khác nhau đối với sự thật về người Cộng Sản. Cho dù sự thật khốn nạn về người Cộng Sản được phơi bày thì những thành kiến cũng ngăn cản người ta công nhận nó. Hai thái độ khác biệt đó khiến chúng ta khó tìm được sự đồng thuận để đứng cùng nhau trong một tập hợp có phạm vi cả nước, để rồi có nhu cầu đưa lên một người lãnh đạo. Thứ hai, ý chí và nguyện vọng tự do của người dân Việt nam còn rất yếu. Người lãnh đạo nào có thể quy tụ được những con người thờ ơ với vận mệnh của chính mình? Người lãnh đạo nào, dù can đảm và xuất sắc đến đâu, có thể có được sự quan tâm và ngưỡng phục chấn động thế giới nếu ông (bà) ta là một cá nhân hoàn toàn đơn độc?

Những so sánh cần thiết

Chúng ta than thở rằng VN không có một lãnh đạo đủ uy tín, tài đức và sự dũng cảm như Daw Suu. Nhưng có khi nào chúng ta tự hỏi: bà đã xuất hiện như một vận may của MĐ để quyết định cơ hội dân chủ hóa, hay chính những người dân Miến Điện dũng cảm, khao khát tự do dân chủ đã quy tụ xung quanh bà, tạo nên điều kiện thuận lợi và uy tín cho bà?

Về sự dũng cảm, Việt Nam không thiếu những con người dũng cảm đã dấn thân và hy sinh 10, 20, thậm chí 30 năm trong tù. Tôi không muốn dùng những lời ca ngợi sáo rỗng cho bất cứ cá nhân nào, nhưng sẽ thiếu sót nếu chúng ta quên những người đã đấu tranh từ những ngày đầu sau năm 1975. Bác sĩ Nguyễn Đan Quế là một trong những người như thế, ông vẫn bám trụ ở Việt Nam, vẫn đồng hành với những người đấu tranh trong nước mấy mươi năm nay.

Bà Suu Kyi có bằng cấp khoa bảng, có dũng khí, yêu nước và ôn hòa; bác sĩ Quế không thiếu những tố chất này. Vậy sao bà có sự ủng hộ của quần chúng và uy tín lớn trên thế giới - điều mà bác sĩ Quế chưa có được? Xin hỏi: làm sao một người lãnh đạo có thể tranh thủ được sự ủng hộ của một khối người sợ hãi và cam chịu? Làm sao một nhà đấu tranh có thể quy tụ được quần chúng khi không thể nào tiếp cận được với họ? Làm sao nhà đấu tranh ấy trở nên một lãnh đạo dân sự gây được tiếng vang nếu không có một tổ chức lớn mạnh, đấu tranh kiên trì đứng sau lưng ông (bà) ta? Đặt ra câu hỏi như thế, chúng ta mới thấy rằng chính bản thân bà Suu Kyi không thể tự tạo ra một mãnh lực kỳ diệu để thu hút quần chúng nếu người dân không chủ động bước ra khỏi sợ hãi để đến với bà; và chính bà cũng sẽ không gây được sự chú ý quốc tế nếu đảng NLD không hề tồn tại hoặc tồn tại trên danh nghĩa (vì bị chính quyền MĐ dập tắt từ trứng nước).

Còn nếu chúng ta nói về xuất thân, bà Suu Kyi tất nhiên có lợi thế có một không hai. Nhưng lợi thế ấy e rằng sẽ chẳng phát huy tác dụng ở một đất nước đầy sợ hãi như Việt Nam. Chưa nói đến chuyện: với sự chia rẽ ý thức hệ từ quá khứ đến nay, một người anh hùng dân tộc thực sự rất nhiều khả năng bị một số lớn người phủ nhận, do cách đánh giá khác nhau về lịch sử. Bằng chứng là những người CS từng coi Phan Chu Trinh là “nhà cải cách cải lương”. Một người như cha bà Suu Kyi mà ở VN biết đâu sẽ bị gọi là Việt gian? Vả lại, khi coi trọng xuất thân, chúng ta đang gián tiếp thừa nhận mình cần một nhà lãnh đạo xuất thân trâm anh? Chúng ta muốn con cái một người lãnh đạo, một anh hùng dân tộc lại tiếp tục lãnh đạo? Tâm lý đó không thích hợp với những người thực sự khao khát tự do, thực sự muốn quyền làm chủ quốc gia thuộc về người dân.

Một cuộc thay đổi ôn hòa với sự hiện diện của nhà lãnh đạo đối lập, sớm muộn sẽ đưa những nhà độc tài có tội ra trước vành móng ngựa. Nhưng lãnh đạo đối lập có khả năng và uy tín lớn để hướng sức mạnh quần chúng vào dựng xây nền DC, kiềm giữ sự phẫn nộ của họ để không phí sức lực vào những trả thù cá nhân. Bằng không, những cựu lãnh đạo độc tài sẽ trở thành mục tiêu của sự báo thù, vì những bất công và tội ác đã đưa oán hận lên đến cực điểm. Tất nhiên, họ xứng đáng phải trả giá, nhưng vì sự ổn vững của nền Dân chủ, vì sự tập trung sức lực để xây dựng nền DC non yếu, vì sự đảm bảo không xảy ra tình trạng vô chính phủ và sự tác oai tác quái của các thế lực chính trị cơ hội, chúng ta cần mọi thứ được giải quyết công khai, công bằng và bằng pháp luật.

Nhưng điều đó là mong ước khá mơ hồ ở VN. Sự thiếu vắng một người lãnh đạo hiện nay không chỉ gây khó khăn cho sự phát triển PTDC mà còn là một lực cản lớn cho nỗ lực chuyển hóa Dân chủ không đổ vỡ. Những người cộng sản đã tính rất kỹ để dập tắt PT đối lập bằng mọi cách mọi giá, không cho nổi lên bất cứ một lãnh đạo nào có khả năng đe dọa vai trò lãnh đạo của họ. Nhưng khi “hữu sự”, già quá hóa non. Họ sẽ phải trá giá vì những toan tính “cáo già” của họ!

Huỳnh Thục Vy
Buôn Hồ, ngày 24 tháng 12 năm 2012

Admin gửi hôm Thứ Năm, 27/12/2012
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Vĩnh Sính - Từ động đất và sóng thần, suy ngẫm về đặc trưng của văn hoá Nhật Bản

Huỳnh Thục Vy - Cù Huy Hà Vũ: Lương tâm thời đại

BBT Dân Luận - Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, một công dân bình thường

Iris Vinh Hayes - Hãy can đảm làm một cuộc cách mạng để thay đổi từ gốc tới ngọn

Nguyên Ngọc - Xây dựng con người tự chủ, để dân tộc tự chủ, chương trình vĩ đại bị dở dang của Phan Châu Trinh


lãnh đạo phải chịu lãnh đạn (khách viếng thăm) gửi lúc 02:42, 30/12/2012 - mã số 75556

Trong giải pháp "nhóm lãnh đạo luân phiên", một điểm cần vượt qua ở giai đoạn khởi đầu hình thành. Đó là làm sao những người được mời sẽ không từ chối vì tự ái, tự trọng, tự cao, và có lẽ sau thời gian tù đày trở thành tự nhát. Ví dụ chỉ đặt tên nhóm cách nhẹ nhàng như "Ủy ban điều hợp cho dân chủ và công lý" dù chức năng của nó là "lãnh đạo".

Thứ hai nữa cần thuyết phục họ (lẫn quần chúng) về tính chính danh hay ít nhất là sự xứng đáng để tự bầu nhau vào các chức vụ. Bản án và thi hành án "tù chính trị" rõ ràng là một chuẩn mực có giá trị và đáng tin cậy. Lý tưởng nhất là họ được Dân bầu lên nhưng điều này không thực tế, ngay cả bầu trên mạng cũng không bảo đảm tính trung thực.

Sự thuyết phục mạnh nhất sẽ đến từ quần chúng với các bài chủ và phản hồi bày tỏ ý kiến ủng hộ một ủy ban như thế. Các diễn đàn có thể lập mục thăm dò lấy ý kiến tổng quát dù có lẽ không chính xác lắm.

Còn không ủng hộ thì cứ tiếp tục đấu tranh kiểu rắn không đầu, mạnh ai nấy đi, mỗi người một hướng, đụng đâu đánh đấy. Giả dụ có thành công (hay CS tự thất bại) thì ai sẽ lo giải quyết những bất ổn một khi chính quyền CS sụp đổ?

lãnh đạo phải chịu lãnh đạn (khách viếng thăm) gửi lúc 15:49, 29/12/2012 - mã số 75532

Xin đưa ra một đề nghị theo hướng hình thành "lãnh đạo đối lập", nói tổng quát là mô hình "nhóm lãnh đạo luân phiên".

Các thể một vài vị có uy tín (ví dụ ông Huỳnh Ngọc Tuấn và các con) sẽ khởi đầu quá trình thành lập bằng cách liên lạc với tất cả các cựu tù nhân chính trị/lương tâm và mời họ tham gia. Những người nhận lời sẽ bầu lẫn nhau ra khoảng mười vị thành nhóm lãnh đạo.

Nhóm này sẽ bầu ra một vị đứng đầu, một phó, một phát ngôn viên và còn lại mỗi người trong nhóm sẽ lo một phần vụ như ngoại giao, thanh niên, tuyên vận, tài chính, kế hoạch, nghiên cứu... Những người khác ngoài nhóm lãnh đạo cũng có những phần vụ như phụ tá, cố vấn, thực hiện công tác,...

Nói chung là cách làm việc theo lối "liên minh" các đảng phái ở những nước dân chủ, và đây cũng là bài học và kinh nghiệm cho nền dân chủ VN sau này. Các đường hướng, chương trình, công tác được bàn thảo trong nhóm và có thể tham khảo với công chúng rồi đúc kết và đưa ra để mọi người quan tâm bày tỏ và thực hiện cùng một hướng, cùng một lúc. Như thế sẽ tạo sức mạnh quần chúng theo con đường đúng đắn.

Nên lập ra bộ quy tắc hoạt động, quyền hạn và trách nhiệm, những giới hạn như nhiệm kỳ là một năm, một người có thể tái cử nhưng hai nhiệm kỳ không được liên tiếp... để tránh tham quyền cố vị và tập trung quyền hành quá cao, cũng để tránh hình thành phe nhóm quá mạnh hoặc dùng thế lực đang đã có của mình để khuynh loát nhóm lãnh đạo...

Xin mọi người góp ý thêm và quan trọng nhất là HÃY THỬ THỰC HIỆN. Dĩ nhiên sẽ có sai sót và điều chỉnh trong quá trình hoạt động nhưng như ai đó đã nói "Bắt đầu tức là đã thành công một nửa".

hmtd (khách viếng thăm) gửi lúc 09:09, 29/12/2012 - mã số 75509
Innova viết:
Xong việc pha trà, dọn quán, lại ngồi chia sẻ với em HTV về chuyện "thiếu vắng lãnh đạo đối lập".

Bầu lãnh đạo luôn là một việc đau đầu. Chính vì vậy mà ngay ở các nước phát triển, việc bầu bán được quy định rất chặt chẽ. Tuy vậy, kết quả ra về thường rất sát sao, như bầu tổng thống Pháp, tổng thống Mỹ, tổng thống Hàn Quốc, v.v... thường chênh nhau chỉ 1-2%.

Đó là trong hoàn cảnh tổ chức bầu bán đàng hoàng mà còn phức tạp như vậy do nghi ngờ gian lận, do con gà tức nhau tiếng gáy, do không phục lẫn nhau, do đường lối khác biệt. Huống hồ gì là tranh đấu kín như tình trạng đối lập ở Việt Nam hiện nay.

Mà đối lập thì chưa chắc đã là 1 khối. Có muôn vàn kiểu đối lập khác nhau: đối lập thân Dũng, đối lập thân Trọng, đối lập báo thù, đối lập dân chủ, đối lập độc tài, đối lập tôn giáo A, B, C, đối lập thân Mẽo, đối lập thân Tàu, v.v... Vậy nên xuất hiện một đối tượng lãnh đạo đối lập càng khó hơn bao giờ hết.

Trước hết cần xác định đâu là khối đối lập chính, dựa trên ý muốn của nhân dân? Nhân dân muốn gì, dựa vào Mỹ, vào Tàu, phát triển kinh tế, thống nhất biển đảo, khôi phục VNCH, xây dựng nhà nước tôn giáo, thành lập vùng tự trị, hay đá đít ĐCS xong rồi tính sau?

Từ khối đối lập chính đó, mới xác định ra nhân vật lãnh đạo đối lập chính. Và từ nhân vật lãnh đạo đối lập chính đó, phải thương thảo với các khối đối lập phụ để thành lập mặt trận đối lập. Vấn đề là ai cũng cho mình là chính

Quá trình thương thảo đó phức tạp và trong nhiều trường hợp phải quay lưng lại với vài khối đối lập quá khác biệt. Nếu va chạm quá mạnh có thể đẩy đối lập về phía thân nhà nước. Sự bồng bềnh này cuối cùng có thể định hình 2 khối : Nhà nước và đối lập.

Đó không phải là trạng thái hiện nay. Trạng thái hiện nay là đang tồn tại rất nhiều đối lập chưa thống nhất.

Không thể so sánh VN với Myanmar vì lãnh tụ đối lập Myanmar đã được dân bầu với số phiếu rất cao trước khi ngồi tù. Do đó, uy tín bà đã có sẵn. Trong khi đó chưa có lãnh tụ đối lập nào của VN trải qua bầu cử, không thể biết khối đối lập nào là chính.

(thí dụ trong bầu cử TT Pháp, đảng UMP là đảng dành nhiều phiếu nhất sau đảng thắng cử nên họ có thể tự tuyên bố mình là đối lập chính).

Hiện nay, trong tôi đã có hình ảnh về một, hai lãnh tụ đối lập mà tôi xem là chính: một người có trình độ, đã chứng minh năng lực của mình, xuất thân từ trong nước, có đường lối rõ ràng, được nhiều người ủng hộ, đã đấu tranh ôn hòa và bị cầm tù.

Vấn đề chỉ là thời gian để định hình.

Tại sao bác lại xoáy vào vấn đề bầu cử DÂN CHỦ TỰ DO, trong khi ý HTV đang xoáy vào là lý do tại sao VN chưa lãnh tụ đối lập. Bác đang hy vọng CSVN sẽ tổ chức cuộc bầu cử tự do đa đảng để giúp người dân VN chọn lãnh tụ đối lập cho họ ??
Ý HTV là có thể tóm lược như sau:
-cộng sản độc tài tinh vi hơn quân chủ chuyên chế nhiều, mọi mầm mống đối lập bị phá từ trong trứng nước: ĐỒNG Ý.
-đa số người dân VN vẫn còn sợ hãi: ĐỒNG Ý.
-để có lãnh tụ xuất hiện thì cần phải có số đông ủng hộ người lãnh tụ đó, cái này ở VN bây giờ ko có, vì dân VN đa số vẫn sống an phận, ko quan tâm chuyện đất nước: ĐỒNG Ý.

Innova gửi lúc 16:24, 28/12/2012 - mã số 75469

Xong việc pha trà, dọn quán, lại ngồi chia sẻ với em HTV về chuyện "thiếu vắng lãnh đạo đối lập".

Bầu lãnh đạo luôn là một việc đau đầu. Chính vì vậy mà ngay ở các nước phát triển, việc bầu bán được quy định rất chặt chẽ. Tuy vậy, kết quả ra về thường rất sát sao, như bầu tổng thống Pháp, tổng thống Mỹ, tổng thống Hàn Quốc, v.v... thường chênh nhau chỉ 1-2%.

Đó là trong hoàn cảnh tổ chức bầu bán đàng hoàng mà còn phức tạp như vậy do nghi ngờ gian lận, do con gà tức nhau tiếng gáy, do không phục lẫn nhau, do đường lối khác biệt. Huống hồ gì là tranh đấu kín như tình trạng đối lập ở Việt Nam hiện nay.

Mà đối lập thì chưa chắc đã là 1 khối. Có muôn vàn kiểu đối lập khác nhau: đối lập thân Dũng, đối lập thân Trọng, đối lập báo thù, đối lập dân chủ, đối lập độc tài, đối lập tôn giáo A, B, C, đối lập thân Mẽo, đối lập thân Tàu, v.v... Vậy nên xuất hiện một đối tượng lãnh đạo đối lập càng khó hơn bao giờ hết.

Trước hết cần xác định đâu là khối đối lập chính, dựa trên ý muốn của nhân dân? Nhân dân muốn gì, dựa vào Mỹ, vào Tàu, phát triển kinh tế, thống nhất biển đảo, khôi phục VNCH, xây dựng nhà nước tôn giáo, thành lập vùng tự trị, hay đá đít ĐCS xong rồi tính sau?

Từ khối đối lập chính đó, mới xác định ra nhân vật lãnh đạo đối lập chính. Và từ nhân vật lãnh đạo đối lập chính đó, phải thương thảo với các khối đối lập phụ để thành lập mặt trận đối lập. Vấn đề là ai cũng cho mình là chính

Quá trình thương thảo đó phức tạp và trong nhiều trường hợp phải quay lưng lại với vài khối đối lập quá khác biệt. Nếu va chạm quá mạnh có thể đẩy đối lập về phía thân nhà nước. Sự bồng bềnh này cuối cùng có thể định hình 2 khối : Nhà nước và đối lập.

Đó không phải là trạng thái hiện nay. Trạng thái hiện nay là đang tồn tại rất nhiều đối lập chưa thống nhất.

Không thể so sánh VN với Myanmar vì lãnh tụ đối lập Myanmar đã được dân bầu với số phiếu rất cao trước khi ngồi tù. Do đó, uy tín bà đã có sẵn. Trong khi đó chưa có lãnh tụ đối lập nào của VN trải qua bầu cử, không thể biết khối đối lập nào là chính.

(thí dụ trong bầu cử TT Pháp, đảng UMP là đảng dành nhiều phiếu nhất sau đảng thắng cử nên họ có thể tự tuyên bố mình là đối lập chính).

Hiện nay, trong tôi đã có hình ảnh về một, hai lãnh tụ đối lập mà tôi xem là chính: một người có trình độ, đã chứng minh năng lực của mình, xuất thân từ trong nước, có đường lối rõ ràng, được nhiều người ủng hộ, đã đấu tranh ôn hòa và bị cầm tù.

Vấn đề chỉ là thời gian để định hình.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Use special [news] tag to display title, source and url of news.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
5 + 0 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Các nước phương Tây vượt trội bởi vì văn hóa của họ lành mạnh, tâm lý của họ đúng đắn. Nước Việt Nam đau khổ và nghèo nàn bởi vì văn hóa Việt Nam thui chột và tâm lý người Việt Nam bệnh hoạn.

— Nguyễn Gia Kiểng (trích cuốn Tổ Quốc Ăn Năn)

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 1 thành viên357 khách truy cập.

Thành viên online

Cong

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png