Thanh Hương - Không còn Đảng nhưng vẫn còn mình

Thanh Hương
Đó là sự thâm độc trong chính sách ngu dân của Đảng. Nhưng thời buổi giờ đã khác nhiều. Một là do internet, hai là do kinh tế bi đát. Thông tin ngoài Đảng phát triển mạnh mẽ trên mạng trong những năm gần đây đã tác động rất khủng khiếp đến nhận thức của lực lượng công an, nhất là bên an ninh. Chỉ có không phải là con người thiểu năng thì người đọc mới không hiểu ra được sự thật và đạo đức. Nhưng vì đặc quyền đặc lợi nên họ cố gắng nhổ răng lương tâm mình mà tiếp tục phục vụ Đảng. Tuy vậy, nhân chi sơ tính bản thiện, nên dù muốn hay không thì trong lòng họ vẫn cứ biến chuyển dần từng ngày. Đến một lúc nào đó sẽ dậy sóng.
Chia sẻ bài viết này

selection_002_0.png

Nghe mấy ông lãnh đạo phát biểu vừa rồi thì thấy tình thế của Đảng thật là mong manh quá. Giống như đồng hồ đếm ngược rồi vậy. Bác Trọng thì nhắc đi nhắc lại các cựu chiến binh phải ra sức bảo vệ thành quả cách mạng, bảo vệ Đảng và chế độ. Ngài Thủ tướng thì kêu gào các chú công an phải mau chóng tham mưu cho Đảng và Nhà nước biện pháp chống chiến tranh thông tin, chiến tranh tâm lý và sự hình thành lực lượng đối lập. Ngài phát biểu rất rõ là “một mình ngành công an không thể đảm bảo nhiệm vụ này”. Đó là thừa nhận chính phủ của ngài đã bắt đầu bất lực. Còn Chủ tịch nước thì mong muốn trong tuyệt vọng: “mãi mãi là sao sáng dẫn đường”. Nhưng đó chỉ là bề nổi. Bên trong lòng dân và các đảng viên còn xáo động hơn nhiều. Những đợt sóng ngầm này đang trổi dậy và sắp tạo ra sóng thần.

Đảng đang phải cho rất nhiều thuyết trình viên có nhãn mác bằng cấp học vị như cái lão Trần Đăng Thanh đi rao giảng trấn an và níu kéo lòng dân, nhưng thật đáng thương, cái lý tưởng của Đảng giờ chẳng còn ăn khách nữa mà còn bị phản tác dụng cho nên các ông bà này chỉ còn cách dẹp cái lý tưởng đó qua một bên mà dùng cái sổ hưu để dụ dỗ và dọa dẫm. Càng nói lại càng lộ bản chất côn đồ của Đảng, suy bụng ta ra bụng người. Các cuộc họp chi bộ phường dành cho các cụ hưu trí đang được tăng cường tuyên truyền luận điệu coi chừng bị trả thù nếu để các thế lực thù địch thay đổi chế độ. Chắc có một số người lo lắng nhưng phần đông chẳng mấy ai tin thời buổi nay lại còn có thể hành xử giang hồ như Đảng đã từng đối xử với người miền Bắc trong cải cách ruộng đất và miền Nam sau 30/04/75. Điều này chỉ xảy ra khi những kẻ giáo điều, cơ hội của Đảng giành được quyền kiểm soát, hay theo cách nói của ông Chủ tịch nước là “ra tay nghĩa hiệp” trong cơn biến động chính trị kinh hoàng sắp xảy ra. Nói chung là niềm tin đã vỡ vụn rồi, phải thay đổi thôi. Duy có điều là nó thay đổi thế nào.

Hiện nay Đảng chỉ còn hy vọng vào một lực lượng duy nhất để bảo vệ sự cầm quyền của mình là công an, theo như bác Trọng mới đây gọi là lá chắn, thanh kiếm gì đó. Nhưng đội ngũ này cũng đã bắt đầu rệu rã niềm tin và bắt đầu lo sợ rồi. Là một người từng học ngành an ninh nhưng “may mắn” không được vào ngành công an nên tôi có khá nhiều quan hệ và điều kiện để hiểu rõ tâm tư của lực lượng này. Mấy chục năm nay chính sách của Đảng là tuyển dụng những người có học lực thấp nhưng có lý lịch “tốt” cho vào ngành này. Thậm chí một số lượng rất đông những người đi nghĩa vụ quân sự, thường là học hành không đàng hoàng nhưng có quan hệ và chạy chọt tốt nên được xung vào lực lượng chiến sĩ công an, thay vì phải vào bộ đội đi đến những vùng xa xôi hẻo lánh. Những bạn trẻ này sau khi hết thời gian nghĩa vụ 18 tháng nếu trở về nhà thì thật tình rất khó kiếm được việc làm. Mà trong thời gian làm chiến sĩ thì được chứng kiến sự sung sướng của những các bộ công an, được hưởng bao nhiêu đặc quyền và còn kiếm chác được rất nhiều từ việc hạch sách dân chúng. Do vậy một cửa rất thơm mà những bạn trẻ này muốn phấn đấu là chạy tiền để được giữ lại biên chế ngành công an. Rồi sau đó được cho học bổ túc, học tại chức để có tấm bằng đại học mà thực chất chẳng có kiến thức gì nhưng cứ thế mà lên lon. Có những trường hợp còn lấy được cả bằng thạc sĩ, tiến sĩ mới kinh.

Cứ như vậy bao nhiêu năm nên lực lượng này hầu hết là những người không có khả năng làm gì khác ngoài việc vâng lời Đảng làm bất cứ việc gì cho dù rất sai trái và vô đạo đức. Nhưng nói thật là đáng thương cho họ ở chỗ họ chẳng biết đó là sai, là thiếu đạo đức. Họ chỉ có biết cái đúng duy nhất là chỉ thị của Đảng, của cấp trên. Bỏ họ ra ngoài thì thất nghiệp cầm chắc cả đời dù có rất nhiều tiến sĩ, giáo sư. Cũng có vị học hành đàng hoàng và có kiến thức, học vị và đạo đức thật nhưng số lượng rất ít ỏi. Số như các lão Trần Văn Quang, Trần Đăng Thanh là vô số kể. Không khéo còn nhận lương của cả Đại Hán.

Đó là sự thâm độc trong chính sách ngu dân của Đảng. Nhưng thời buổi giờ đã khác nhiều. Một là do internet, hai là do kinh tế bi đát. Thông tin ngoài Đảng phát triển mạnh mẽ trên mạng trong những năm gần đây đã tác động rất khủng khiếp đến nhận thức của lực lượng công an, nhất là bên an ninh. Chỉ có không phải là con người thiểu năng thì người đọc mới không hiểu ra được sự thật và đạo đức. Nhưng vì đặc quyền đặc lợi nên họ cố gắng nhổ răng lương tâm mình mà tiếp tục phục vụ Đảng. Tuy vậy, nhân chi sơ tính bản thiện, nên dù muốn hay không thì trong lòng họ vẫn cứ biến chuyển dần từng ngày. Đến một lúc nào đó sẽ dậy sóng. Hơn nữa cuộc sống đang ngày càng khó khăn và bế tắc. Trước hết nó làm cho niềm tin vào Đảng bốc hơi nhanh chóng, hóa ra Đảng chẳng tài cán gì như Đảng vẫn tự ca ngợi khả năng phát triển kinh tế của mình lâu nay. Chẳng qua là sự vay mượn, chộp giật và tham nhũng. Thứ hai là nó tác động đến thu nhập của họ vì Đảng đã không còn tiền để xông xênh cho họ như trước đây. Dân đến giờ cũng khốn cùng rồi nên khó mà kiếm chác được nhiều. Vậy mà những khoản phải cống nạp (trong ngành thường gọi vui là đóng hụi chết) vẫn không hề giảm nên họ bắt đầu chán ngán và bất mãn. Tâm trạng này ngày càng trầm trọng, mà nhiệm vụ bị giao ngày càng khó khăn là sẽ “tăng cường” đàn áp dân chúng. Từ những dân oan đòi đất, những nông dân phản kháng chống việc tước đoạt đất đai đến công nhân đình công và những người yêu nước biểu tình.

Trước đây họ bị bịt mắt nút tai nên cứ tin là Đảng nói đúng, phải duy trì ổn định chính trị xã hội để phát triển kinh tế nên hăng hái mà làm. Nhưng giờ thì có mù cũng thấy đó là những người dân vô tội bị chà đạp quyền lợi để phục vụ cho những kẻ tham nhũng, bán nước. Kinh tế phát triển chẳng được bao lâu, giờ thì bất ổn suy xụm chưa biết đến bao giờ.

Do vậy bây giờ họ làm cho có làm, vì buộc phải làm theo bắt buộc của Đảng chứ chẳng còn tin là đúng và cần thiết nữa. Nếu trước đây những sĩ quan an ninh lên giọng giáo điều dạy dỗ đúng sai cho những người dân họ bắt về thì giờ đây hầu hết đều tự nhiên phải buộc miệng bảo: “đây là nhiệm vụ chứ chẳng muốn làm thế”. Đây là một sự chuyển biến nhận thức rất ghê gớm, vì một khi nó đã ăn dần vào ý thức họ thì đến lúc họ sẽ biến chuyển, trở cờ rất nhanh thôi.

Hôm rồi thằng bạn là thượng tá an ninh ghé thăm. Nó bảo tâm trạng nó dạo này thật oải, nhất là sau cái vụ biểu tình yêu nước của các lão thành cách mạng chống Trung Quốc vừa rồi. Cấp trên chỉ thị chơi trò không bắt giam, khởi tố nhưng dùng thủ đoạn trấn áp bẩn, ném đá giấu tay để làm nản lòng các vị. Nếu cần thì sẵn sàng đe dọa đến việc làm ăn của người thân của những người này. Nó bảo Thành ủy giờ chẳng dại mà xử lý công khai các vị đó vì như thế dẫn đến loạn chắc. “Mà như vậy tụi tao bị biến thành côn đồ phạm pháp. Sau này sao tránh được tội?” Nó bảo vậy và nói tiếp rằng mấy ông bà ở trên quá hiểu rằng nếu không trấn áp được lực lượng này thì ngày tàn của chế độ sẽ đếm ngược bằng ngày. Nhưng nó cũng không tin rằng có thể trấn áp được. Nó nói hãy nhìn vào sự phát triển báo mạng ngoài Đảng và lực lượng công an mạng thì thấy. Mấy năm trước cả mấy ngàn công an mạng được trả lương suốt ngày lê la viết comment chửi bới dọa dẫm, đọc, phân tích tìm ra những người viết bài và comment để trấn áp. Lúc đầu thì còn làm được một số “thành tích” vì số lượng dân báo lúc đó còn ít, người đọc cũng chưa nhiều. Số lượng công an mạng áp đảo. Trấn áp được như vậy nhưng báo mạng của dân vẫn phát triển nhanh chóng còn hơn nấm mùa mưa, lấn át, áp đảo ngược lại số công an mạng. Cho nên bây giờ mọi người chẳng thấy công an mạng nổi bật lên nữa mà chìm nghỉm. Có viết chửi, dọa cũng chẳng có tác dụng gì.

Thằng bạn thượng tá tiếp tục khẳng định rằng sau thế giới online thì đời thực offline cũng sẽ diễn ra nhanh chóng tình trạng tương tự như vậy. Có trấn áp thế nào đi nữa thì người ta vẫn nổi lên. Trên mạng giờ người ta công khai lên tiếng, chẳng giấu tên giấu tuổi gì nữa. Cả mấy ông lãnh đạo cao to nhất cũng bị chửi bằng những cái tên có địa chỉ hẳn hoi. Ngoài việc sách nhiễu ra thì chẳng làm được gì khác. Mà như thế người ta vẫn chẳng sợ. Nó bảo chắc chẳng bao lâu nữa người dân sẽ ùn ùn xuống đường. Chẳng có lực lượng công an nào mà ngăn cản nổi. “Chạm vào bao tử của dân và danh dự của trí thức rồi, chẳng dễ nữa”. Nó bảo thế. Phong trào dân báo đã bùng phát mạnh mẽ, tới đây là phong trào dân xuống đường. Sẽ chặn không nổi nữa. Rồi nó cũng tỏ ra lo lắng về hậu thay đổi, không biết có bị trả thù không, rồi làm gì để sinh sống.

Đó là tâm tư thật của những người thuộc “lá chắn còn Đảng còn mình” vào lúc này. Chỉ cần những xu thế thay đổi làm cho họ tin được rằng họ sẽ không bị truy cứu, trả thù và vẫn có cơ hội để sống bình thường thì sự thay đổi sẽ diễn ra nhanh chóng.

Tức là làm sao để “Không còn Đảng nhưng vẫn còn mình”. Việc này khó mà dễ.

Thanh Hương

Admin gửi hôm Thứ Hai, 24/12/2012
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Khai sáng dân trí - lối thoát cho phong trào dân chủ Việt Nam ?

Bắc Kinh học làm siêu cường

Người có học

Nhân một năm gặp “tai họa nghề nghiệp” vì vụ PMU18

Tqvn2004 - Xã hội của những người ăn sẵn


Tan Dung (khách viếng thăm) gửi lúc 19:30, 28/03/2013 - mã số 82783

Đúng thực trạng cả nhà ạ. Chỉ mới đây thôi, khi bài viết "đôi điều với TBT Nguyễn Phú Trọng" của nhà báo Nguyễn Đắc Kiên rồi "lời tuyên bố công dân tự do", trên các trang mạng Lề Dân vẫn còn một số "chó cắn thuê" nhảy vào hăm dọa và tìm đường khai thác tên tuôi và địa chỉ của chúng ta. Nhưng càng ngày làn sóng đấu tranh càng mạnh, cuộc biểu tình ở Vĩnh Yên là bằng chứng cho thấy rằng chân lý và sự minh chính càng ngày càng có quyền lực nó giúp chúng ta vượt qua sợ hãi của bạo chúa. Chính vì thế lâu nay ko thấy cái bọn "chó cắn thuê" nhảy vào nữa. Sức mạnh của dân oan, nhu cầu dân chủ và công bằng xã hội là nhu cầu tất yêu và sẽ phải đến. Chúng ta sẽ thành công.

Điện Hải 1858 (khách viếng thăm) gửi lúc 10:26, 19/03/2013 - mã số 81860

"Nhưng vì đặc quyền đặc lợi nên họ cố gắng nhổ răng lương tâm mình mà tiếp tục phục vụ Đảng", rất hay và rất trúng đích!. Trong lực lượng công an, hầu hết con cháu người nhà cán bộ trong ngành, và cũng hầu hết học hành kém cỏi, đạo đức cũng không đủ "răng để tự căn rứt lương tâm" để tự kiểm soát được bản năng "con" trong bộ sắc phục đính kèm biểu tượng "thanh kiếm và lá chắn" của nền pháp quyền XHCN VN do ĐCSVN cai trị. Sự thật là dân tộc VN, đất nước VN ra đời gần 4 ngàn năm ( có nguồn cho là hơn 2260 năm), qua các triều đại Đinh , Lý, Trần , Lê, Nguyễn cho đến ngày nay 2013. ĐCSVN ra đời 1930 đến nay mới 83 năm, với những gì diễn biến trong khoảng hơn 10 năm trở lại đây, là dấu hiệu về sự suy đồi dẫn đến suy vong của chế độ XHCN (CNCS lý /hoang tưởng) . Con người vốn sinh ra đều muốn sống yên lành và ngày càng no ấm, tự do, hạnh phúc. Nhưng thực tế dưới chế độ XHCN " ưu việt", do ĐCSVN độc quyền cai trị ,đặc biệt sau 1975 đến nay , đã biến VN thành một đất nước chế độ chuyên chế ( đảng trị, công an trị), tước quyền tự do, quyền làm ăn, sinh sống, quyền tự do tư tưởng, ngôn luận..Bất công ngày càng trầm trọng giữa tầng lớp quan chức của đảng với nhân dân. Công lý bị chà đạp, HP và PL bị bóp méo, đổi trắng thay đen vì tiền và vì cường quyền. Nhân dân bị áp bức quá mức sẽ đứng dậy đấu tranh dành quyền sống là quy luật phát triển của xã hội loài người . Chân lý đó đã đúng và sẽ đúng mọi nơi, mọi thời đại và sẽ xẩy ra tại VN trong thời gian không lâu .

tst (khách viếng thăm) gửi lúc 21:53, 18/03/2013 - mã số 81803

Tác giả nói rất đúng. Không sai đâu. Suy cho cùng, đã là con người thì phải có suy nghĩ chớ phải đâu là đất đá, cỏ cây. Nhân dân bao giờ cũng sẵn lòng đón nhận con em mình trở về.

LêĐăngBích (khách viếng thăm) gửi lúc 11:53, 27/01/2013 - mã số 77701

Ôi, ai mà ghê thé?
(70, 80... Hay 30,40,50...tuổi?)

-Hôm nay, tôi được dự buổi hội ngộ. Gồm những người Palestin, người Nga, Algeria, Bắc kinh, Do thái, Iraq, Mexico, Nicaragua, El Salvador, Nhật, Brasil, Argentina, Ấn Độ, Burma...

Chúng tôi chung đề tài, là nói về quê hương mình.

Không ai phát biểu tha thiết bằng bài viết quê hương của tác giả này.

Xin Cám Ơn.

hoang sinh (khách viếng thăm) gửi lúc 09:12, 05/01/2013 - mã số 75938

"....Đó là tâm tư thật của những người thuộc “lá chắn còn Đảng còn mình” vào lúc này. Chỉ cần những xu thế thay đổi làm cho họ tin được rằng họ sẽ không bị truy cứu, trả thù và vẫn có cơ hội để sống bình thường thì sự thay đổi sẽ diễn ra nhanh chóng.

Tức là làm sao để “Không còn Đảng nhưng vẫn còn mình”. Việc này khó mà dễ."

--------
Tôi nghĩ đoạn này rất cần trích dẫn. Nó chỉ ra một thực tế hiện hữu và đề xuất cách khai thác hiệu quả. Có thể xem nó là một trong những sách lược tốt trong giai đoạn hiện tại.

Tuy nhiên thực hiện được điều này cũng không dễ vì qua các comment cho thấy thực tế vẫn có một số "chiến sĩ dân chủ" tỏ ra khá sắc máu, chuẩn bị lấy máu trả máu khi có sự thay đổi chế độ.
Điều này làm cho những người đã từng theo CS, công an bị dồn vào đường cùng, muốn quay đầu lại cũng không được; và nó tạo ra sự đối kháng một mất một còn làm cho công việc đấu tranh dân chủ có thêm vướng mắc, tổn thất nhiều hơn - có thể máu sẽ phải đổ nhiều hơn mức cần phải đổ.

LangThang (khách viếng thăm) gửi lúc 15:46, 25/12/2012 - mã số 75260

ồ! bài viết thật tuyệt. một trang Web nên đọc. Cảm ơn!

Sự thâm độc trong chính sách ngu dân của Đảng (khách viếng thăm) gửi lúc 01:21, 25/12/2012 - mã số 75246

Đó là sự thâm độc trong chính sách ngu dân của Đảng.
Công an CS tập dợt đàn áp, đánh đập những người đả đảo bọ tham nhũng và nhà nước VN câm miệng biểu đồng tình.

Chà chà những lời kêu gọi chống tham nhũng của Trương Tấn Sang có phải toàn là giả dối ? Chẳng lẽ chủ tịch nước Trương Tấn Sang thuộc loại lưu manh gộc ?

Khách Tôn Thất Khanh (khách viếng thăm) gửi lúc 10:59, 24/12/2012 - mã số 75209

Đất nước mình trải qua hơn 4.000 năm lịch sử thì Đảng mới chưa tròn 100 tuổi. Trước kia không có Đảng vẫn có mình đấy thôi. Đảng chẳng qua chỉ là một tổ chức quần chúng, nếu không người này lập ra thì người khác lập ra. Tổ quốc và dân tộc mới là điều vĩnh viễn.

Trước kia thì Đảng lừa dối cuộc chiến tranh Bắc- Nam là cuộc chiến tranh giành độc lập cho dân tộc, nay thì đã công khai tuyên bố "ăn cây nào rào cây ấy" rồi. Trong lực lượng công an cũng có người nhận ra vấn đề do thực thế khách quan dạy cho họ bài học. Họ cầm vũ khí đi đàn áp nông dân chỗ này chống đối lệnh cưỡng chế đát thì chính gia đình họ lại bị công an khác đến trấn áp khi người trong gia đình họ đấu tranh giữ đất, vì đất đai là nguồn sống của người nông dân. Báo chí vừa qua chống lại lệnh cấp trên khi nói thẳng việc Trung quốc cắt cáp tàu Bình Minh 2. Trong công an cũng có người chống lại một cách âm thầm chủ trương vô lý và vô nhân đạo của Đảng.

Điều càn bây giờ là tăng cường việc giác ngộ cho họ hơn nữa để họ thấy sự thối nát của các nhà lãnh đạo khoác áo cộng sản. Càng hiểu biết thì càng chống đối. Ta cũng thế mà Tàu cũng vậy. Trước kia thì chỉ có sinh viên xuống đường ở Thiên An Môn. Nay thì chính nông dân Trung quốc cũng nổi dậy chống chính quyền tham nhũng và cướp đất. Vụ Ô khảm ở Trung quốc thì rõ rồi. Nay một bộ phận công an đã lưu manh hóa, nhưng còn một bộ phận ít ỏi thì lung lay (nhất là ở số công an về hưu, 55 tuổi họ đã được nghỉ hưu), mất niềm tin vào Đảng CS vì quyền lợi của gia định họ bị tước đoạt. Cần phải kéo họ dần dần thoát khỏi sự nô lệ về tư tưởng và ngu dân. Điều này khó nhưng cứ làm dần dần và cần có chiến dịch tập trung thành cao trào. Cứ động đến quyền lợi thì sẽ lộ chân tướng. Quyền lợi của gia đình họ bị chính quyền tước đoạt thì tư tưởng bất mãn và chống đối nẩy sinh. Sự trung thành với Đảng của họ sẽ teo dần. Vũ khí được trang bị ngày càng hiện đại nhưng lòng tin nhỏ lại thì bất lực. Không còn Đảng thì về với nhân dân, công an cũng là con em của nhân dân.

Khách vanhanhtheoquiluat (khách viếng thăm) gửi lúc 09:15, 24/12/2012 - mã số 75205
Tên tác giả viết:
Đó là sự thâm độc trong chính sách ngu dân của Đảng. Nhưng thời buổi giờ đã khác nhiều. Một là do internet, hai là do kinh tế bi đát. Thông tin ngoài Đảng phát triển mạnh mẽ trên mạng trong những năm gần đây đã tác động rất khủng khiếp đến nhận thức của lực lượng công an, nhất là bên an ninh. Chỉ có không phải là con người thiểu năng thì người đọc mới không hiểu ra được sự thật và đạo đức. Nhưng vì đặc quyền đặc lợi nên họ cố gắng nhổ răng lương tâm mình mà tiếp tục phục vụ Đảng. Tuy vậy, nhân chi sơ tính bản thiện, nên dù muốn hay không thì trong lòng họ vẫn cứ biến chuyển dần từng ngày. Đến một lúc nào đó sẽ dậy sóng.

Bởi vậy cho nên họ ra sức ngăn chận, đàn áp nhưng cuối cùng thì họ càng nhận lại những cái khủng khiếp hơn từ lòng dân dậy sóng .

CA (khách viếng thăm) gửi lúc 03:07, 24/12/2012 - mã số 75193

Mấy chục năm nay chính sách của Đảng là tuyển dụng những người có học lực thấp nhưng có lý lịch “tốt” cho vào ngành này. Thậm chí một số lượng rất đông những người đi nghĩa vụ quân sự, thường là học hành không đàng hoàng nhưng có quan hệ và chạy chọt tốt nên được xung vào lực lượng chiến sĩ công an, thay vì phải vào bộ đội đi đến những vùng xa xôi hẻo lánh.

-------------------

Họ hàng tôi có vài đứa em họ vào được CA phường, CSGT, nhờ quen biết chạy chọt chứ không dễ đâu. Có điều mấy đứa em họ này tuy không lưu manh (bây giờ) nhưng đều học dở và ham nhậu, xong khóa CA, nó không đục dân thì là chuyện lọa vì trong nhà, anh em nó vẫn đánh nhau khi có dịp !
Có một đứa đang làm CSGT, nó ở nhà thuê, vợ ở nhà nuôi con, không đi làm mà vẫn thoải mái đi nhậu. Nó bảo tôi là nó không bao giờ vòi tiền dân nhưng thấy nó tà tà đi nhậu hàng tuần, tôi nghi quá.
Đứa nào giỏi, học hành xong tử tế, đi làm, làm ăn, chứ vào CA làm gì ? Quen biết chạy chọt ra sao thì họ không nói.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
2 + 1 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Giải quyết xung đột không phải là việc lên án, mà là việc khám phá và giải quyết cội nguồn của xung đột.

— Aung San Suu Kyi giải thích với BBC khi được hỏi vì sao bà không lên án giới quân đội tại Miến Điện.

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 0 thành viên223 khách truy cập.


Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png