Phạm Thị Hoài - Lời biện bạch cho vinh quang

Phạm Thị Hoài
Chia sẻ bài viết này

Tài năng của Mạc Ngôn hẳn không nằm ở lĩnh vực viết diễn từ, nhất là diễn từ Nobel.


Mạc Ngôn đọc diễn từ Nobel 07.12.2012 Ảnh DPA

Trước khi đến lượt ông, áp lực của vinh quang tột đỉnh cũng đã biến nhiều nhà văn xuất sắc thành những diễn giả nhợt nhạt tại Stockholm. Sau Stockholm nhiều người chuyển nghề, từ nghề văn sang nghề chủ nhân Giải Nobel – hãy nhìn Wole Soyinka, Günter Grass, Imre Kertész… Khả năng sự nghiệp của một nhà văn được Giải Nobel chấm dứt ở Thụy Điển là khá lớn – hãy nhìn Hemingway, Alexander Solzhenitsyn, Octavio Paz, thậm chí Samuel Beckett…

Song Mạc Ngôn còn gánh thêm những áp lực khác mà trong suốt lịch sử của giải thưởng này không một đồng nghiệp nào của ông, kể cả nhà văn Xô-viết Mikhail Sholokhov, phải chịu: áp lực từ chính Giải Nobel dành cho ba người Trung Quốc khác, trong đó hai người phải sống lưu vong và một người đang ngồi tù: Đức Dalai Lama, nhà văn Cao Hành Kiện và nhà văn Lưu Hiểu Ba; áp lực từ cương vị Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Trung Quốc của ông, từ vụ tung hô Mao Trạch Đông, từ những phát ngôn bênh vực cho chế độ kiểm duyệt tại Trung Quốc… Trong hoàn cảnh khó mở miệng nhưng không thể “mạc ngôn” này, công thức đã giúp ông lách qua mọi chướng ngại vật ở Trung Quốc – 1/3 hiện thực, 1/3 huyễn giác huyền ảo, 1/3 ẩn dụ tùy cách hiểu – không hoàn toàn đem áp dụng được. Bài diễn từ nhan đề “Những người kể chuyện” của ông theo công thức mới: 1/3 hiện thực, 1/3 ẩn dụ và 1/3 biện luận. Kết quả là một sản phẩm vô thưởng vô phạt đến quá nửa, kể lể về bản thân, điểm xuyết bằng những nhận định không lấy gì làm độc đáo về bản chất cũng như sứ mệnh của văn chương, để cuối cùng thanh minh cho chỗ đứng của tác giả trước những chỉ trích mạnh mẽ, đặc biệt từ nhiều đồng nghiệp và đồng bào nổi tiếng. Thông điệp từ sự khổ sở dài lê thê này có thể tóm tắt như sau: Ừ thì hoàn cảnh phức tạp nhưng tôi chỉ là một người kể chuyện thôi mà, và tôi thấy mình cũng xứng đáng đấy chứ, thôi các vị đừng làm ồn lên nữa. Ông là chủ nhân Giải Nobel Văn chương đầu tiên phải biện bạch cho vinh quang của mình.

Đầu tiên ông kể về thời thơ ấu cơ cực, một đề tài đã được đào đến gãy cán bút của nhà văn mọi quốc gia. Rồi bà mẹ chất phác nhưng đầy nhân hậu và thấu tỏ lẽ đời của ông xuất hiện tất yếu trên cái nền tăm tối đó và ông dựng cho bà một đài tưởng niệm[1]. Rồi định mệnh lại xui khiến một người kể chuyện ghé qua chợ làng và đánh thức trí tưởng tượng của ông, chưa kể việc ông cũng là một trong những hậu duệ của Bồ Tùng Linh. Hơi nhiều khuôn đã đúc đến lần thứ bao nhiêu cho đường đến văn học của một cậu bé lam lũ thất học. Rồi làng Cao Mật xuất hiện, và ông tiết lộ làng này có chứng nhận kết nghĩa với Yoknapatawpha County và Macondo. Đến đây bầu kiên nhẫn của tôi đã vơi trông thấy và cạn hẳn ở phần tiếp theo, bài giảng Mo Yan for Beginners với cả chục tác phẩm. Song diễn giả vốn là một nhà kể chuyện hấp dẫn này không bỗng nhiên đem sự tẻ nhạt dài hơi ra hành hạ. Ông hành hạ có phương pháp. Có chiến thuật. Chắc phải dựa trên binh pháp Tôn Tử, cái gì đó “lừng khừng như rừng rậm”, cái gì đó “bớt lửa dưới nồi”, để rồi xùy ra chiêu tự vệ vào lúc tất cả đã ngủ gật.

Ông nói rằng mình không sợ lên án những mặt tối của xã hội, mà e rằng bức xúc và phẫn nộ chỉ khiến chính trị quay ra đàn áp văn chương và biến tiểu thuyết thành phóng sự về các vấn đề xã hội. Rằng với tư cách là một thành viên của xã hội thì tiểu thuyết gia tất nhiên có quan điểm và cách nhìn riêng, nhưng khi viết thì phải tuân theo quan điểm nhân văn chung và chỉ như vậy mới vượt ra khỏi khuôn khổ của những sự kiện nhất định và vượt lên chính trị, vĩ đại hơn chính trị. Rằng ông thấu hiểu bản chất của con người, trong người nào Thiện và Ác, đúng và sai cũng trộn lẫn, khó lòng phân biệt, đó chính là nơi thử thách tài năng, khiến nhà văn vượt qua chính trị và đạt đến tầm thượng thừa trong văn học. Nói ngắn gọn: Các vị muốn gì nào? Tôi sáng tạo ra thứ văn học đích thực, văn học vĩnh cửu, vượt ra ngoài chính trị nhất thời.[2] Hơi nhiều “vượt qua chính trị” cho một người muốn ngăn chặn nguy cơ chính trị đàn áp văn chương.

Và cũng vượt ra ngoài thị phi phù phiếm. Những điều tiếng xung quanh giải thưởng này chẳng liên quan gì đến ông, ông chỉ sắm vai người đi xem kịch. Xem vị tân khôi nguyên được tặng hoa, ném đá và té bùn rồi bình thản mỉm cười chùi bùn bẩn, nhẹ nhàng kể khuyến mại cho cử tọa ba câu chuyện.

Chuyện thứ nhất kể về một học trò không chịu khóc vờ như cả lớp, trong đó có Mạc Ngôn, khi đi xem một triển lãm về tình cảnh khổ đau của nhân dân Trung Quốc (hẳn là trong những chế độ trước). Mạc Ngôn và nhiều học trò khác đem việc đó ra mách thầy, cậu học trò kia bị kỉ luật. Sau này Mạc Ngôn ân hận, xấu hổ và hiểu ra rằng: Nếu mọi người đều khóc thì ít nhất nên có một người không khóc. Và nhất là khi tất cả khóc vờ thì càng nên có một người không chịu khóc theo.

Chuyện thứ hai kể về một tình huống giữa Mạc Ngôn khi là lính trong quân đội với một sĩ quan chỉ huy. Một thời gian dài ông tự thấy mình dũng cảm, dám hiên ngang đối đáp và làm cấp trên bẽ mặt. Sau này ông lại tự trách mình đã xử sự như vậy [3].

Chuyện thứ ba kể về tám người thợ hồ tránh bão trong một tu viện cổ. Bão ngày càng mạnh. Họ bảo nhau rằng chắc một người trong số họ đã phạm tội gì xúc phạm đến trời đất, vậy người đó phải ra mà chịu hình phạt để những người vô tội được yên lành. Nhưng không ai tự nhận mình là kẻ tội đồ. Họ bàn nhau vứt hết mũ rơm ra ngoài. Mũ ai bị cuốn đến cổng ngoài thì kẻ đó chính là thủ phạm. Quả nhiên bảy chiếc mũ trụ lại, một chiếc bị gió cuốn ra cổng. Bảy người hè nhau tống được thủ phạm ra ngoài. Đúng lúc ấy tu viện sụp đổ.

Bài học từ chuyện thứ nhất: không chạy theo khuôn mẫu tập thể không hẳn là xấu như ta đã tưởng, mà có khi là cần thiết, nhất là khi khuôn mẫu ấy giả tạo. Từ chuyện thứ hai: làm cấp trên bẽ mặt không hẳn là dũng cảm như ta đã tưởng, mà có khi là không nên. Từ chuyện thứ ba: họa của người không hẳn là phúc của ta, nhất là khi ta bắt người phải hứng họa, và người tính không bằng trời tính.

Tôi phải nhận là mình không có duyên với những sự thâm thúy bỏ túi rất phổ biến trong văn học Trung Quốc và Việt Nam từ cổ đến tận kim như thế. Trong các tác phẩm của Mạc Ngôn chúng được dùng hết công suất, đó là một trong những lí do khiến tôi không có nhu cầu đọc nhiều hơn ba tác phẩm của ông. Tôi cho đó là một thủ pháp dễ dãi, dù người sử dụng nó hẳn rất đắc chí về sự khôn ngoan của mình. Tôi không thích những tác giả khôn ngoan, ghét những tác giả khôn ranh và thậm ghét những tác giả khôn lỏi. Chiếc cửa hậu của đạo đức mà Mạc Ngôn để hé cho mình trong câu chuyện thứ nhất lộ ra nét khôn lỏi ấy.

Ai muốn hiểu thế nào thì hiểu, ông chỉ là một người kể chuyện thôi mà. Và nhiều chuyện tuyệt vời đã diễn ra sau khi ông được trao giải, khiến ông thêm vững tin vào sự tồn tại của sự thật và công lí, Mạc Ngôn kết thúc diễn từ Nobel của mình như thế. Một blogger Trung Quốc bình luận: Người nói ra sự thật trần trụi thì vào tù. Người gói sự thật vào những câu chuyện hư cấu thì được trao giải.

Ngày này năm sau, một nhà văn khác sẽ đứng ở chỗ ông đang đứng. Nhưng cuộc đời ông đã chọn là ở Trung Quốc. Phần còn lại của nó dài hơn mấy chục phút vinh quang ở Stockholm, cái vinh quang mà ông phải dùng rất nhiều lời để biện bạch.

© 2012 pro&contra

_______________________________

[1] Tôi cứ tưởng đài tưởng niệm của Orhan Pamuk dành cho chiếc va-li của cha mình là đỉnh cao của sự nhàm chán mà Stockholm có thể chịu đựng. Nhưng tôi đã nhầm.

[2] Viết đến đây, tôi bất giác nhớ đến tuyên bố của Tập Cận Bình ở Mexico vài năm trước: “Có một số người ngoại quốc bụng thì béo, rỗi hơi không biết nên làm gì ngoài chỉ trích chúng tôi. Thứ nhất, Trung Quốc không xuất khẩu cách mạng; thứ hai, không xuất khẩu nghèo đói; và thứ ba, không làm chuyện lùm xùm gì với các vị. Thế còn có gì mà nói nữa nào?”

[3] Chuyện này có thể coi là phiên bản khác của giai thoại mà Mạc Ngôn ưa kể về thái độ của Beethoven và Goethe trước vua Phổ. Hồi trẻ ông ngưỡng mộ sự cương trực của Beethoven, sau này ông thấy chính sự năng nhẫn của Goethe mới là dũng cảm.

Admin gửi hôm Thứ Hai, 17/12/2012
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

LMHT - Lòng yêu nước là cái khỉ mốc gì?

Mai Huy Bích - Vì sao người ta phải thoát Khổng?

Nguyễn Quốc Vương - "Tuổi trẻ nên tự giác ngộ và tìm lấy đường mà đi"

Nguyễn Gia Kiểng - Thoát Trung, nhưng coi chừng một sai lầm bi đát!

Đỗ Hòa Hới - Phan Châu Trinh và sự thức tỉnh dân tộc thế kỷ XX


VN2006A gửi lúc 23:13, 18/12/2012 - mã số 74916

@Maile,

Anh cũng đến 02.Jan. mới đi làm lại.

Okay, nếu như anh em mình không "gặp lại nhau" (trên mạng), chúc em và gia đình "Ein frohes Fest und erholsame Feiertage, guten Rutsch ins Neue Jahr 2013, Viel Glück!!!"

Thụy Sỹ mùa đông có gì vui??? ngoài trượt tuyết?! Em đi Ski thạo không? Anh chịu chết!

PS.: PTH có đưa Dalai Lama, Cao Hành Kiện, Lưu Hiểu Ba...(thiếu Ai Weiwei) đấy chứ!?

xin hỏi (khách viếng thăm) gửi lúc 22:55, 18/12/2012 - mã số 74915
xin hỏi viết:
Đức Dalai Lama là người Trung Quốc à? Viết như thế có đáng gọi là dốt không vậy? Nếu không dốt thì phải chăng bị Trung Quốc mua chuộc? Chỉ câu trật bậy đó thôi đã làm giảm mất một nửa giá trị của ...

Tự trả lời một phần: Giải Nobel Văn chương 2012 có lợi cho TQ, nói đúng ra là cho chính quyền CSTQ. Trong khi đó tác giả bài chủ đã chỉ trích nhà văn đoạt giải này vì ý tưởng của ông ta không đạt tiêu chí. Như thế nghi vấn "bị TQ mua chuộc" là không mấy vững vàng.

maile (khách viếng thăm) gửi lúc 22:32, 18/12/2012 - mã số 74913
VN2006A viết:

Lão Mạc Ngôn bị chỉ trích mạnh mẽ, đặc biệt từ nhiều đồng nghiệp và đồng bào nổi tiếng! Cho rằng lão ta đi bằng đôi chân thọt, cái chân khỏe đứng về phía chính quyền, còn cái chân yếu (thỉnh thoảng) đứng về phía nhân dân!!!(Xem Link ở dưới)

Để bào chữa cho bản thân trước các chỉ trích ấy, lão ta kể 3 chuyện, đưa ra 3 ý:

- chỉ trích cấp trên không phải lúc nào cũng là dũng cảm!
- phải khác người thì mới hay?! (ý này chưa rõ lắm???)
- Người tính không bằng trời tính!

Phạm Thị Hoài cho rằng như thế là khôn lỏi!!!

Đúng hay sai??? Nếu sai thì tại sao là sai???

Muốn "kháng chiến" không??? :-)

(Anh nghỉ Weihnachten từ ngày mai!)

http://www.welt.de/kultur/literarischewelt/article111923068/Wie-Mo-Yan-listig-in-Chinas-Wunden-bohrte.html

http://www.spiegel.de/politik/ausland/intellektuelle-in-china-kritisieren-literaturnobelpreistraeger-mo-yan-a-871521.html

http://de.wikipedia.org/wiki/Mo_Yan

http://www.sueddeutsche.de/kultur/reaktionen-auf-literaturnobelpreis-fuer-mo-yan-ueber-jeden-zweifel-erhaben-1.1544602

http://www.dw.de/heftige-kritik-an-mo-yan/a-16435540

http://www.tagesschau.de/ausland/chinamoyan102.html

Em còn làm ngày mai, rùi mới nghỉ. Đến 2. Jan. mới phải di làm lợi. Nhưng hooỏng ở nhà, ở Thụy sỹ. Chắc đến tối về ô teo mới dzô mạng, hay sáng sớm, khi chồng con còn đang " yên giấc nồng ".

Điều em trách là bác Hoài viết, không đưa link, không dẫn chứng. Một kiểu viết không sòng phẳng, tự làm mất giá trị bài viết.

Bác Hoài đọc, nghe cái dzì, ở đâu, ai viết, bác cần phải đưa ra.

Như bác Huy Đức đã làm trong cuốn tài liệu " Bên thắng cuộc ".

Em lên tiếng thì anh nhảy dzô. Đưa ra một mớ link.
Em không có thì giờ đọc hết mấy cái link anh đưa, người khác cũng dzậy thui.

Em không biết, link nào anh đưa ra, đã được bác Hoài đọc??

Mục đích của một bài phê bình, tham luận, là đưa ý kiến cá nhân.

Không cần phải viết ông A, bà B .... Trừ khi muốn cho bài viết có trọng lượng. Muốn cho bài viết có trọng lượng thì phải đưa nguồn.
Blogger nào, đồng nghiệp nào nổi tiếng..... tên gì, viết ở báo nào....không thể viết khơi khơi được.

Điều người đọc muốn, là được kiểm chứng ngay những gì tác giả đã sử dụng của và nói về người khác, qua link kèm theo. Là một cách chứng minh rất rõ ràng, tôi đã đọc, nghe " nó " trước khi viết. Là có trọng lượng, độc giả sẽ tin tưởng hơn những gì tác giả viết.

Nếu nguyên tắc này không được tác giả tôn trọng, có nghĩa là tác giả không tôn trọng độc giả.

Điều này em không gặp ở các tác giả người nước ngoài.

Có bác nghĩ là bác Hoài dốt, còm bên dưới. Em không nghĩ như rứa.

Mờ là tác phong làm việc của một số các nhà văn VN, hình như giống nhau: Đó là lối làm ăn (viết) cẩu thả. Chữ của anh đấy ạ.

VN2006A gửi lúc 21:44, 18/12/2012 - mã số 74909
maile viết:

Như đoạn này:

" Kết quả là một sản phẩm vô thưởng vô phạt đến quá nửa, kể lể về bản thân, điểm xuyết bằng những nhận định không lấy gì làm độc đáo về bản chất cũng như sứ mệnh của văn chương, để cuối cùng thanh minh cho chỗ đứng của tác giả trước những chỉ trích mạnh mẽ, đặc biệt từ nhiều đồng nghiệp và đồng bào nổi tiếng. "

Bác Hoài viết như vậy, nhưng không hề dẫn chứng: Ai là đồng nghiệp, đồng bào nổi tiếng của ông MN.

...

Lão Mạc Ngôn bị chỉ trích mạnh mẽ, đặc biệt từ nhiều đồng nghiệp và đồng bào nổi tiếng! Cho rằng lão ta đi bằng đôi chân thọt, cái chân khỏe đứng về phía chính quyền, còn cái chân yếu (thỉnh thoảng) đứng về phía nhân dân!!!(Xem Link ở dưới)

Để bào chữa cho bản thân trước các chỉ trích ấy, lão ta kể 3 chuyện, đưa ra 3 ý:

- chỉ trích cấp trên không phải lúc nào cũng là dũng cảm!
- phải khác người thì mới hay?! (ý này chưa rõ lắm???)
- Người tính không bằng trời tính!

Phạm Thị Hoài cho rằng như thế là khôn lỏi!!!

Đúng hay sai??? Nếu sai thì tại sao là sai???

Muốn "kháng chiến" không??? :-)

(Anh nghỉ Weihnachten từ ngày mai!)

http://www.welt.de/kultur/literarischewelt/article111923068/Wie-Mo-Yan-listig-in-Chinas-Wunden-bohrte.html

http://www.spiegel.de/politik/ausland/intellektuelle-in-china-kritisieren-literaturnobelpreistraeger-mo-yan-a-871521.html

http://de.wikipedia.org/wiki/Mo_Yan

http://www.sueddeutsche.de/kultur/reaktionen-auf-literaturnobelpreis-fuer-mo-yan-ueber-jeden-zweifel-erhaben-1.1544602

http://www.dw.de/heftige-kritik-an-mo-yan/a-16435540

http://www.tagesschau.de/ausland/chinamoyan102.html

maile (khách viếng thăm) gửi lúc 20:45, 18/12/2012 - mã số 74904
Phiên Ngung viết:
Tên tác giả viết:
áp lực từ chính Giải Nobel dành cho ba người Trung Quốc khác, trong đó hai người phải sống lưu vong và một người đang ngồi tù: Đức Dalai Lama, nhà văn Cao Hành Kiện và nhà văn Lưu Hiểu Ba

Đức Dalai Lama nào người Trung quốc được giải Nobel Hòa bình? Viết lách hàm hồ vậy xúc phạm người Tây tạng quá! Cho dẫu họ mất nước và đang bị đô hộ, họ có nhận là người Trung quốc đâu?

Khác nào người ngoại quốc coi người Việt nam thời Pháp thuộc là công dân Pháp!

Ngày hôm qua, vội nên em chưa viết hết.
Bi giờ viết tiếp.

Ngoài điểm bác Phiên Ngung dẫn ở còm trên. Còn có các điểm khác làm cho bài " phê bình văn học " của bác Hoài mất giá trị.

Như đoạn này:

" Kết quả là một sản phẩm vô thưởng vô phạt đến quá nửa, kể lể về bản thân, điểm xuyết bằng những nhận định không lấy gì làm độc đáo về bản chất cũng như sứ mệnh của văn chương, để cuối cùng thanh minh cho chỗ đứng của tác giả trước những chỉ trích mạnh mẽ, đặc biệt từ nhiều đồng nghiệp và đồng bào nổi tiếng. "

Bác Hoài viết như vậy, nhưng không hề dẫn chứng: Ai là đồng nghiệp, đồng bào nổi tiếng của ông MN.

Ông Mạc Ngôn kể về bản thân ông cũng giống như một loại hồi ký. Có bao nhiêu người viết hồi ký mà chẳng ai thèm đoái hoài đến. Vậy mà cái ông MN ( phải gió ) này lại được các nhà chấm giải Nobel " cảm " được thông điệp của ông MN là độc đáo để phải trao giải Nobel thì có nhiều người (không có em) đã không còn hiểu " thế giới này ra sao ".

Và đoạn này cũng vậy:

" Một blogger Trung Quốc.......... ".

Trung Quốc có hàng trăm, hàng ngàn blogger. Một Blogger nào đó ( CAM chẳng hạn, những blogger ẩn danh ) của TQ viết như thế, có khác nào một blogger VN đã, đang đả kích các nhà tranh đấu cho VN được dân chủ, tự do đang ngồi trong tù.

Nhiều giải Nobel văn chương của các tác giả, bác Hoài đã nêu ra ngay đầu bài này, đã được dịch ra hàng trăm thứ tiếng, " bị " đưa vô chương trình giảng dạy của môn văn chương, hay khoa học nhân văn ở các trường đại học thuộc các nước giẫy hoài không chết. Trường đại học văn khoa của VNCH cũng "bắt " sinh viên học một số các tác phẩm này.

Hoooỏng chừng, vài năm nữa cuốn sách của ông MN sẽ được dịch ra vài ba thứ tiếng khác đưa vào các trường ĐH, cao đẳng để sinh viên " ngâm kíu ".

Hy vọng bài phê bình này của bác Hoài sẽ được đưa vào thư viện một QG nào đó cho SV được học tập cách phê bình theo kiểu " một blogger TQ, các đồng nghiệp, đồng bào nổi tiếng. " có cơ sở dẫn nguồn là của nhà văn VN Phạm Thị Hoài.

xin hỏi (khách viếng thăm) gửi lúc 11:04, 18/12/2012 - mã số 74893
Phiên Ngung viết:
Tên tác giả viết:
áp lực từ chính Giải Nobel dành cho ba người Trung Quốc khác, trong đó hai người phải sống lưu vong và một người đang ngồi tù: Đức Dalai Lama, nhà văn Cao Hành Kiện và nhà văn Lưu Hiểu Ba

Đức Dalai Lama nào người Trung quốc được giải Nobel Hòa bình? Viết lách hàm hồ vậy xúc phạm người Tây tạng quá! Cho dẫu họ mất nước và đang bị đô hộ, họ có nhận là người Trung quốc đâu?

Khác nào người ngoại quốc coi người Việt nam thời Pháp thuộc là công dân Pháp!

Đức Dalai Lama là người Trung Quốc à? Viết như thế có đáng gọi là dốt không vậy? Nếu không dốt thì phải chăng bị Trung Quốc mua chuộc? Chỉ câu trật bậy đó thôi đã làm giảm mất một nửa giá trị của ...

khaihoang (khách viếng thăm) gửi lúc 08:55, 18/12/2012 - mã số 74886

Tôi đồng ý với bác Phiên Ngung. Tuy chỉ là chi tiết vụn vặt nhưng nó làm giảm hẳn giá trị bài viết.

Phiên Ngung viết:
Tên tác giả viết:
áp lực từ chính Giải Nobel dành cho ba người Trung Quốc khác, trong đó hai người phải sống lưu vong và một người đang ngồi tù: Đức Dalai Lama, nhà văn Cao Hành Kiện và nhà văn Lưu Hiểu Ba

Đức Dalai Lama nào người Trung quốc được giải Nobel Hòa bình? Viết lách hàm hồ vậy xúc phạm người Tây tạng quá! Cho dẫu họ mất nước và đang bị đô hộ, họ có nhận là người Trung quốc đâu?

Khác nào người ngoại quốc coi người Việt nam thời Pháp thuộc là công dân Pháp!

maile (khách viếng thăm) gửi lúc 22:42, 17/12/2012 - mã số 74865

" Sau Stockholm nhiều người chuyển nghề, từ nghề văn sang nghề chủ nhân Giải Nobel – hãy nhìn Wole Soyinka, Günter Grass, Imre Kertész… Khả năng sự nghiệp của một nhà văn được Giải Nobel chấm dứt ở Thụy Điển là khá lớn – hãy nhìn Hemingway, Alexander Solzhenitsyn, Octavio Paz, thậm chí Samuel Beckett…" Trích bài chủ.

Thường thì một người chỉ có thể lãnh giải Nobel một lần trong đời. Họ không phải là minh tinh màn bạc như ở Holywood.
Giải Nobel không giống như các giải linh tinh lang tang của Holywood, một minh tinh màn bạc có thể có được mấy giải trong đời.
Chuyện một nhà văn sau giải Nobel rồi giải nghệ, hay không viết được thêm một cuốn sách nào nữa " cho ra hồn " không phải là chuyện đáng để phê bình. Hư cấu, để cho ra một tác phẩm (sáng tác) không phải ai làm cũng được, để đoạt được giải Nobel cũng rứa thôi. Dạ nhiều người mơ đến, nhưng có lẽ cũng còn phải dài cổ ra.

Em nghĩ là, nếu muốn phê bình thì nên phê bình những người đã chấm giải và cái Skala để chấm giải của họ. Chứ người nhận giải chẳng có tội gì.

Một Super Model của Đức đã trả lời một phóng viên về câu nói " Lương của một super Model quá, quá cao " là " Lỗi không phải ở cô, mà ở người đã trả lương cho cô, dĩ nhiên cô phải so sánh, chọn ai trả cao nhất. "

" Một blogger Trung Quốc bình luận: Người nói ra sự thật trần trụi thì vào tù. Người gói sự thật vào những câu chuyện hư cấu thì được trao giải."
Điều này có gì để phàn nàn? Một nhà văn có thể và có quyền hư cấu thêm vào những sự thật, để viết thành sách. Không ai bắt buộc một nhà văn phải viết " sự thật một cách trần trụi ". Viết " sự thật một cách trần trụi " không phải là viết văn, kể chuyện.

Chuyện ông Mạc Ngôn nhận giải Nobel có l là vấn đề bàn cãi hay không (umstritten) còn tùy theo cảm tính, nhận định của từng người.
Bài diễn văn của ông cũng vậy.

Em chưa được đọc những lời phê bình sách, bài diễn văn ông Mạc Ngôn bằng các ngôn ngữ khác như tiếng Đức, tiếng Anh. Thật là đáng tiếc.

Em cho rằng:
Văn chương không phải là toán, vật lý, hóa học, những môn, ngành có thước đo rõ ràng cho những phát minh, sáng kiến.
Bài diễn văn của ông MN cũng không là một công thức toán học.

Phiên Ngung gửi lúc 22:31, 17/12/2012 - mã số 74864
Tên tác giả viết:
áp lực từ chính Giải Nobel dành cho ba người Trung Quốc khác, trong đó hai người phải sống lưu vong và một người đang ngồi tù: Đức Dalai Lama, nhà văn Cao Hành Kiện và nhà văn Lưu Hiểu Ba

Đức Dalai Lama nào người Trung quốc được giải Nobel Hòa bình? Viết lách hàm hồ vậy xúc phạm người Tây tạng quá! Cho dẫu họ mất nước và đang bị đô hộ, họ có nhận là người Trung quốc đâu?

Khác nào người ngoại quốc coi người Việt nam thời Pháp thuộc là công dân Pháp!

nguyenhong (khách viếng thăm) gửi lúc 21:43, 17/12/2012 - mã số 74861

Tôi luôn ngưỡng mộ sự sắc sảo của chị Phạm Thị Hoài.
Cám ơn chị về bài viết.
Tôi đã có ý định tìm và đọc các tác phẩm của Mạc Ngôn. Nhưng sau khi đọc bài viết của chị và nhất là sau khi chị đã kết luận rất ngắn gọn rằng: "Tôi không thích những tác giả khôn ngoan, ghét những tác giả khôn ranh và thậm ghét những tác giả khôn lỏi.Chiếc cửa hậu của đạo đức mà Mạc Ngôn để hé cho mình trong câu chuyện thứ nhất lộ ra nét khôn lỏi ấy." thì tôi thực sự không có ý định dùng chút thời gian ngắn ngủi còn lại của đời mình để đọc những thứ đó nữa.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Use special [news] tag to display title, source and url of news.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
5 + 1 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Thật may phước cho nhà cầm quyền nào có người dân không biết suy nghĩ!

— Adolf Hitler

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 0 thành viên322 khách truy cập.


Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png