Phạm Thị Hoài - Trường hợp “Bác Hồ”

Phạm Thị Hoài
Chia sẻ bài viết này

Sau đề nghị của tôi về xưng hô, nhiều độc giả lưu ý rằng cha đẻ của cách xưng hô gia đình hóa trong xã hội Việt Nam thời đại xã hội chủ nghĩa là vị “cha già dân tộc”, người tự xưng là “Bác Hồ”. Theo tôi trường hợp “Bác Hồ” không hẳn như vậy.

Khác với những nhà lãnh đạo từ Lê Duẩn trở đi sau này, Hồ Chí Minh thuộc thế hệ các nhà cách mạng xuất thân kẻ sĩ – trí thức trong giai đoạn chuyển tiếp từ Nho học sang Tây học. Xung quanh ông là những người mà tố chất kẻ sĩ – trí thức ấy không chỉ biểu lộ qua sáng tác văn chương, từ Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Hoàng Văn Hoan… đến Xuân Thủy, Cù Huy Cận, Tố Hữu, Đặng Thai Mai… Trước khi ngôn ngữ chính trị Việt Nam trở thành một hỗn hợp của sáo mòn, đơn điệu, vô nghĩa và lố bịch như chuẩn mực ngày nay, nó đã từng kết hợp được cả học vấn truyền thống lẫn ngọn lửa nóng rực của cách mạng ở những năm tháng đầu. Cho đến nay tôi chưa thấy một văn bản chính trị viết bằng tiếng Việt nào vượt qua bản Tuyên ngôn Độc lập do Hồ Chí Minh soạn thảo năm 1945 về hình thức biểu đạt và chất lượng ngôn ngữ: hàm súc, khúc chiết, sắc bén, chính xác, sáng rõ và giản dị. Ngay cả câu mở đầu lấy từ Tuyên ngôn Độc lập của nước Mỹ cũng là một mẫu mực về dịch thuật. Hoặc ngòi bút chính trị của Hồ Chí Minh ở thời điểm ấy đạt đến độ chín thích hợp nhất, hoặc giải phóng dân tộc khỏi ách thống trị của thực dân Pháp là chủ đề tâm huyết nhất của cuộc đời ông, nên những áng văn sau này của Hồ Chí Minh cũng không vượt qua được Tuyên ngôn Độc lập. Song ngôn ngữ trong hai Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ cũng như trong Di chúc vẫn cho thấy một khả năng diễn đạt xuất sắc. Một người làm việc với ngôn ngữ như thế không thể không có ý thức sâu sắc về cách xưng hô trong tiếng Việt.

Tôi không ngại nói quá khi khẳng định rằng trước và sau Hồ Chí Minh, khó tìm thấy một người Việt Nam nào trải qua nhiều tình huống xưng hô một cách tự nhiên và lịch lãm như ông. Trong toàn bộ lịch sử Việt Nam, chắc chắn ông là người đứng đầu nhà nước giữ kỉ lục về tiếp xúc với các tầng lớp và thành phần đủ mọi lứa tuổi trong xã hội. Chúng ta hãy điểm một số cách xưng hô của Hồ Chí Minh trong giao tiếp, trước khi “Bác Hồ” trở thành quy phạm xưng hô của người Việt[1].

Xưng hô chính thức và đầu tiên của Hồ Chí Minh trước công luận là trong câu hỏi nổi tiếng, khi ông đọc Tuyên ngôn Độc lập ngày 2-9-1945: “Đồng bào nghe tôi nói có rõ không?“. Đồng bàotôi. Từ bao giờ cách gọi đồng bào này biến mất? Có lẽ từ khi ông qua đời? Mỗi lần nói với toàn thể hay một tập hợp người Việt ông đều dùng chữ đồng bào này. Ở các lời tuyên bố, kêu gọi, thường là Hỡi đồng bào cả nước, Kính cáo đồng bào. Ở các cuộc tiếp xúc, thường là Thưa đồng bào hay Thưa đồng bào yêu quý. Trong thư, thường rất cụ thể: Gửi đồng bào Công giáo, đồng bào Mán, đồng bào nông gia, đồng bào hậu phương, đồng bào tản cư, đồng bào Nam bộ, đồng bào văn hóa và trí thức, đồng bào điền chủ… Và xưng tôi hoặc chúng tôi, khi ông thay mặt chính phủ phát biểu. Xưng hô cuối cùng của ông, trong Di chúc, cũng giữ nguyên như vậy: đồng bàotôi.

Từ vị trí xưng tôi hay chúng tôi, Hồ Chí Minh uyển chuyển khi đứng trước những đối tượng khác nhau. Những người như Nguyễn Hải Thần, Vũ Hồng Khanh được ông gọi là tiên sinh, tướng Trần Tu Hòa là Trần tướng quân, giám mục Lê Hữu Từ là cụ, linh mục Lê Văn Yên là ngài, các ông Huỳnh Thúc Kháng, Bùi Bằng Đoàn, Nguyễn Văn Tố… đều là cụ, bác sĩ Vũ Đình Tụng là ngài, đại diện các gia đình hảo tâm quyên góp cho chính phủ là các bàcác ngài, hội hảo tâm là quý hội, một ông lang đạo ở Hòa Bình là ông, Chủ tịch Quốc hội là cụ chủ tịch, một bộ trưởng là cụ bộ trưởng, đại diện các ủy ban nhân dân là các bạn… Ông thưa các cụ và các chú, thưa các ngài trong giới công thương, thưa các vị linh mục, thưa các vị kỳ lão và nhân dân, thưa anh chị em thanh niên Nam bộ, thưa toàn quốc đồng bào và toàn thể đồng chí, thưa các bậc phụ huynh, thưa các hiền nhân chí sĩ, thưa các bạn sĩ, nông, công, thương, binh, thưa các ông bộ trưởng, thưa các bạn nhân viên chính phủ, thưa hai cụ già du kích, thưa anh em họa sĩ, thưa các vị thân hào thân sĩ, thưa những người bạn Pháp ở Đông Dương, thưa ngài Thống chế Stalin, thưa bà cụ, thưa lão du kích… Trong một bức thư gửi ngụy binh, ông gọi họ là anh em. Gửi những người đi lính cho Pháp và bù nhìn, ông viết: tôi thiết tha kêu gọi các người. Viết thư cho gia đình mình, ông đề: Gửi họ Nguyễn Sinh và xưng tôi. Tất cả cho thấy một nghệ thuật xưng hô lão luyện.

Vậy “Bác Hồ” từ đâu ra?

Ngay trong tháng 9-1945, Hồ Chí Minh xưng là Già Hồ gửi thư đến các trẻ em yêu quý.  Trong “Thư gửi thiếu nhi Việt Nam đêm Trung thu đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa” 1945, ông viết: “Các em, đây là Hồ Chí Minh nói chuyện với các em… Các em có hứa với tôi như thế không?… Chào các em, Hồ Chí Minh“, một phong cách không giấu ảnh hưởng của ngôn ngữ và văn hóa phương Tây. Trong thư gửi học sinh, ông cũng xưng là tôi, gọi học sinh là các em. Nói chuyện với thanh niên, ông gọi họ là các anh em, xưng là tôi. Trong một bài thơ tặng cháu Nông Thị Trưng, ông gọi cháu và xưng ta.

Lần đầu tiên Hồ Chí Minh xưng bác và gọi cháu là trong “Trả lời thư chúc mừng của Hội Nhi đồng Công giáo khu Thượng Mỹ, huyện Phú Xuyên, Hà Đông” ngày 10-5-1947: “Bác cảm ơn các cháu. Bác khuyên các cháu: Biết giữ kỉ luật, siêng học siêng làm, yêu Chúa yêu nước. Bác hôn các cháu.” Và kí với Hồ Chí Minh, chứ không với Bác Hồ. Ba tháng sau, trong “Thư gửi nhi đồng toàn quốc nhân kỉ niệm Cách mạng Tháng Tám” năm 1947, danh xưng Bác Hồ xuất hiện và từ đó được sử dụng.

Song tôi phải nhấn mạnh: Hồ Chí Minh chỉ xưng bác trong hai trường hợp quan hệ. Thứ nhất, trường hợp bác – cháu, với nhi đồng. Điều này không có gì là chướng. Ở tuổi 55 khi lên làm Chủ tịch nước, đối với người Việt thuở đó Hồ Chí Minh đã là một người già. Phóng viên báo chí thường gọi ông là Cụ Chủ tịch, cũng như ông gọi những người trạc tuổi mình là cụ. Trong bối cảnh ấy, xưng hô bác – cháu của Hồ Chí Minh với nhi đồng là tự nhiên. Không một nhà lãnh đạo Việt Nam nào cho đến nay biết nói với trẻ em một cách nghiêm túc và tôn trọng mà vẫn không kém thân thiết như “Bác Hồ”[2]. Cuối thư gửi nhi đồng, Hồ Chí Minh thường hôn các cháu. Trong một bức thư, ông còn hôn các cháu rõ kêu, một cử chỉ rất Tây được diễn đạt rất Việt.

Trường hợp xưng bác thứ hai của Hồ Chí Minh là trong quan hệ với những người kém tuổi mình. Bác ở đây không phải là bác – cháu, mà là bác – cô/chú

Chúng ta không lạ cách xưng tôi, gọi một người kém tuổi là chú hay nói chung, một cách xưng hô khá trung lập, không nhất thiết gây ấn tượng gia đình chủ nghĩa mà vẫn giữ được sự thân mật và khoảng cách tuổi tác. Với những người cộng sự gần gũi như Vũ Đình Huỳnh, Cù Huy Cận, Đặng Thai Mai, Nguyễn Khánh Toàn…, Hồ Chí Minh sử dụng cách xưng hô này. Xưng tôi hoặc anh. Gọi chú. Trong phạm vi quan hệ hẹp, ít khi trước công luận.

Ở Berlin, nơi có cộng đồng Nghệ An lớn nhất hải ngoại, tôi học được rất nhiều từ Việt cổ và những thói quen ngôn ngữ khác xa tiếng Việt phổ thông. Người xứ Nghệ có thể xưng tôi hay tui, tau với cha mẹ. Cha mẹ có khi gọi con cái, bất kể con trai hay con gái, là ông. Và họ dùng tràn lan bác – chú, cứ nhiều tuổi hơn xưng bác, ít tuổi hơn xưng chú, phơi phới giữa Berlin. Hồ Chí Minh, người xứ Nghệ nổi tiếng nhất, bôn ba qua bao nhiêu xứ sở, ngôn ngữ và văn hóa, có lẽ vẫn giữ thói quen xưng hô ấy.

Ông khá thọ và mất ở tuổi 79. Người hơn tuổi ông thuở ấy không nhiều. Nên với đại đa số thì ông hoặc là bác với các cháu nhi đồng theo trường hợp thứ nhất, hoặc là bác với các cô, các chú theo trường hợp thứ hai. Một lúc nào đó, ông đương nhiên trở thành và chỉ còn là “Bác Hồ”.

Gần nửa thế kỉ sau khi qua đời, Hồ Chí Minh chưa thôi là điểm cọ xát gay gắt cho dân tộc mà ông đã dẫn ra khỏi ách thực dân rồi dắt vào tròng chuyên chế. Cả vị thánh lẫn kẻ tội đồ trong ông đều đã thuộc về lịch sử, đã hết hạn sử dụng, song dân tộc bị chia rẽ sâu sắc này vẫn tiếp tục hoặc lấy ông làm cẩm nang và lá chắn, hoặc dùng ông làm cái ống nhổ để trút mọi oán hận. Ông là tấm gương khi người ta không biết soi vào đâu nữa. Ông là nguyên ủy của mọi vấn nạn, kể cả vấn nạn xưng hô, khi người ta không biết tìm đáp án từ đâu. Trong sự tuyệt vọng của chúng ta, Hồ Chí Minh là chiếc bung xung lí tưởng.

Không phải vì công bằng mà tôi bênh vực cách xưng hô của Hồ Chí Minh. Một người đầy ý thức tự thêu dệt huyền thoại, một người không chùn tay cho vay khống những khoản tín dụng lịch sử đáng ngờ như ông thì không chờ đợi gì nhiều ở lẽ công bằng cho cá nhân mình. Điều tôi mong muốn đơn giản là: chúng ta hãy thôi tự lố bịch, bằng cách chấm dứt cả những lời ca tụng nực cười lẫn những lời kết án vô lối đối với Hồ Chí Minh. Trách nhiệm thật của ông ở những điểm hệ trọng của lịch sử Việt Nam cận đại cần được phơi bày rốt ráo. Còn trong sự nghiệp phá hoại văn hóa xưng hô của người Việt, vai trò thật của ông nhỏ hơn tai tiếng rất nhiều.

© 2012 pro&contra

______________________________________

[1] Tất cả các trích dẫn trong bài rút từ Hồ Chí Minh toàn tập, Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia, Hà Nội, 2000.

[2] Để so sánh: năm ngoái một nhà lãnh đạo ngành giao thông Việt Nam đã chân tình khuyên học sinh như sau: “Nếu các cháu khi đi xe gắn máy không được cha mẹ đội mũ bảo hiểm thì kiên quyết không đi, hoặc hãy khóc to để được cha mẹ cho đội mũ bảo hiểm khi tham gia giao thông”.

Admin gửi hôm Thứ Sáu, 07/12/2012
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Tôi có một ước mơ

Tài sản để lại cho thế hệ mai sau không thể là sự nô dịch

Tài nguyên thiên nhiên – mua hay bán?

100 nhà kinh tế ngồi trên kim tự tháp ngược

100 nhà kinh tế và bánh đậu xanh Hải Dương


visitor (khách viếng thăm) gửi lúc 08:10, 09/12/2012 - mã số 74265

"Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng". Cứ nhắm mắt nhắm mũi chửi rủa Cụ Hồ thì chỉ như đà điểu rúc đầu vào cát, chẳng làm nên được trò trống gì. Cụ Hồ không là thánh nhân nhưng cũng không phải là tội đồ. Cụ Hồ là một người không chỉ được đa số người VN kính trọng, mà còn được thế giới kính nể. Vì vậy mọi mưu toan chửi rủa, hạ thấp Cụ Hồ sẽ không bao giờ thành công.

Trích dẫn:
......
Bác đưa một nước qua nô lệ,
Tôi dắt năm châu đến đại đồng.
...............

Riêng đoạn tô đậm trên đây cho thấy bài thơ này chắc chắn không phải của một người thậm chí không coi mình là một lãnh tụ CS quốc tế.

Innova gửi lúc 02:00, 09/12/2012 - mã số 74236

Trong lúc chờ đợi tin tức ngày mai, các bác thư giãn cùng bài này:

Nếu không biết tiếng Anh thì coi cái này:

Thư giãn thôi.

Vy Anh (khách viếng thăm) gửi lúc 00:33, 09/12/2012 - mã số 74231

Bác anh hùng, tôi cũng anh hùng,
Tôi, bác cùng chung nghiệp kiếm cung,
......
Bác đưa một nước qua nô lệ,
Tôi dắt năm châu đến đại đồng.

--------
Nhiều người hay trích dẫn bài thơ này và cho là cụ Hồ ngạo mạn, kiêu căng, dám xưng tôi - bác với cả đức thánh Trần.
Thực ra, xưng hô như thế là bình đẳng khiêm nhường lắm rồi đấy ạ. Lý do:
Dù có được tôn là thánh thì Trần Hưng Đạo cũng vẫn chỉ là một nguyên soái thống lĩnh quân đội, vẫn là phận thần tử bề tôi. Còn cụ Hồ, dù sinh sau nhưng khi làm bài thơ này đã là bậc quân chủ đứng đầu cả nước. Quân chủ xưng hô với thần tử như vậy có gì là sai mà cứ mãi bắt với chả bẻ.

Admin gửi lúc 22:16, 08/12/2012 - mã số 74219

Bác Hồng Lạc nên đọc cái này để tự vấn mình: "Có khả năng nào, dù nhỏ, là bài thơ này không phải của ông Hồ, mà người ta ghép cho ông Hồ không?"

http://danluan.org/tin-tuc/20120902/cavenui-van-tho-bac

Chuyện chị Hoài sinh ra ở đâu có lẽ không mấy quan trọng, mà quan trọng là những gì chị ấy viết ra có logic, có hợp lý không. Tôi đánh giá chị Hoài cao hơn bác Hồng Lạc, dù chị ấy sinh ra và lớn lên trong nước CHXHCNVN.

HongLac viết:
Thú thật, tôi ít có dịp đọc văn của Phạm Thị Hoài (PTH). Đọc bài nầy, tôi cảm thấy hợi “sợ” nhà văn nầy, phải chăng PTH được sinh ra và lớn lên trong xã hội XHCNVN!

Phần trước PTH viết: “Tôi không ngại nói quá khi khẳng định rằng trước và sau Hồ Chí Minh, khó tìm thấy một người Việt Nam nào trải qua nhiều tình huống xưng hô một cách tự nhiên và lịch lãm như ông ...Không phải vì công bằng mà tôi bênh vực cách xưng hô của Hồ Chí Minh”.
Phần sau PTH viết: “Điều tôi mong muốn đơn giản là: chúng ta hãy thôi tự lố bịch, bằng cách chấm dứt cả những lời ca tụng nực cười lẫn những lời kết án vô lối đối với Hồ Chí Minh”.
===> Thế PTH không có “những lời ca tụng nực cười”?! PTH thấy sao về cách “xưng hô” của Hồ Chí Minh với Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn (1226-1300) (chắc là không nằm trong những trường hợp mà PTH đã nêu ra!)?:

Bác anh hùng, tôi cũng anh hùng,
Tôi, bác cùng chung nghiệp kiếm cung,
......
Bác đưa một nước qua nô lệ,
Tôi dắt năm châu đến đại đồng
.

VN2006A gửi lúc 21:21, 08/12/2012 - mã số 74217

He he,

Anh Sáu khi rời bỏ Dziệt nam, ra nước ngoài học tập, cái khoái đầu tiên là được xem phim ảnh, TV, Radio đồi trụy của địch.

Ấn tượng nhất là các phin tâm lý, xã hội của địch. Trong phim xấu tốt đan xen lẫn lộn. Người tốt cũng có những lúc xấu, đáng ghét. Ngược lại bọn xấu cũng có những lúc đáng yêu, có hành động tốt!!!

Khác với phin ảnh XHCN: người tốt luôn luôn làm việc tốt, bọn xấu luôn luôn làm việc xấu!!!

Bọn xấu muốn làm việc tốt, thì phải trải qua 1 khóa huấn luyện trong trại cải tạo, để trở thành người tốt.

Innova gửi lúc 21:06, 08/12/2012 - mã số 74216

Các đồng chí cứ quen phong cách cũ, địch phải xấu xa, ta phải tốt đẹp, địch phải khốn nạn, ta phải thanh cao. Chán chết. Chẳng khác gì xem phin mà biết trước kịch bản, mất hồi hộp

Xu hướng hiện đại là phải nâng địch lên tầm cao mới, xong ta đập chít địch nên ta ở tầm còn cao hơn. Không tin thì xem các phin Mẽo mới sản xuất, sẽ hiểu được xu hướng này.

Thế nhé,

Vũ Như Cẩn (khách viếng thăm) gửi lúc 20:36, 08/12/2012 - mã số 74214
HongLac viết:
Thú thật, tôi ít có dịp đọc văn của Phạm Thị Hoài (PTH). Đọc bài nầy, tôi cảm thấy hợi “sợ” nhà văn nầy, phải chăng PTH được sinh ra và lớn lên trong xã hội XHCNVN!

.

Ơ !! Thế nhỡ đẻ ra và nhớn tại thiên đường thì có vấn đề gì không hả đồng chí Lạc ? Mịe !! biên đúng ý các đồng chí thì các đồng chí rung đùi đen đét !! Biên khác ý các đồng chí thì các đồng chí ẻ ôi từng dấu phẩy . Mất quan điểm .

Tất cả mọi thằng đều không được chọn nơi mình sinh ra nhá đồng chí .

VN2006A gửi lúc 17:11, 08/12/2012 - mã số 74197
HongLac viết:
Thú thật, tôi ít có dịp đọc văn của Phạm Thị Hoài (PTH). Đọc bài nầy, tôi cảm thấy hợi “sợ” nhà văn nầy, phải chăng PTH được sinh ra và lớn lên trong xã hội XHCNVN!

Phần trước PTH viết: “Tôi không ngại nói quá khi khẳng định rằng trước và sau Hồ Chí Minh, khó tìm thấy một người Việt Nam nào trải qua nhiều tình huống xưng hô một cách tự nhiên và lịch lãm như ông ...Không phải vì công bằng mà tôi bênh vực cách xưng hô của Hồ Chí Minh”.
Phần sau PTH viết: “Điều tôi mong muốn đơn giản là: chúng ta hãy thôi tự lố bịch, bằng cách chấm dứt cả những lời ca tụng nực cười lẫn những lời kết án vô lối đối với Hồ Chí Minh”.
===> Thế PTH không có “những lời ca tụng nực cười”?! PTH thấy sao về cách “xưng hô” của Hồ Chí Minh với Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn (1226-1300) (chắc là không nằm trong những trường hợp mà PTH đã nêu ra!)?:

Bác anh hùng, tôi cũng anh hùng,
Tôi, bác cùng chung nghiệp kiếm cung,
......
Bác đưa một nước qua nô lệ,
Tôi dắt năm châu đến đại đồng
.

Không phải "phải chăng PTH sinh ra và lớn lên trong XH XHCNVN!!!", mà hiển nhiên là PTH sinh ra, lớn lên và trưởng thành trong môi trường XHCN!!!

Ngoài PTH ra còn rất nhiều người khác sinh ra, lớn lên và trưởng thành trong môi trường XHCNVN. Ví dụ như 1 loạt các đại gia tai tiếng vừa rồi: Nguyễn Đức Kiên, Lý Xuân Hải, Phạm quốc Vượng...v...v... và vô số người khác nữa, diệt không hết đâu.

Ngay cả Admin của cái trang dân luận này cũng ít nhiều sinh ra và lớn lên trong môi trường XHCNVN.

Sợ thì ngồi ở nước ngoài mà chửi bậy!!!

Còn muốn làm "cách mạng" thì phải liều, tiếp xúc, nói chuyện với bọn đáng sợ!!!

PS.: ai bảo bài thơ trên là của ông Hồ, Fakten đâu??? Hay là tự bịa ra để gán cho ông Hồ!?

Phiên Ngung gửi lúc 12:57, 08/12/2012 - mã số 74193
Phạm Thị Hoài viết:
Ngay cả câu mở đầu lấy từ Tuyên ngôn Độc lập của nước Mỹ cũng là một mẫu mực về dịch thuật

Tuyên ngôn độc lập Hoa kỳ:

"We hold these truths to be self-evident, that all men are created equal, that they are endowed by their Creator with certain unalienable Rights, that among these are Life, Liberty and the pursuit of Happiness."

Tuyên ngôn Độc lập:

"Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc".

Mẫu mực dịch thuật?

Nguyên bản chỉ nói rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng. Thêm vào quyền bình đẳng cũng không sao nhưng bảo là mẫu mực về dịch thuật thì tự câu này không còn là mẫu mực nữa.

Nhưng phải công nhận ông Hồ Chí Minh có biệt tài về ngôn ngữ. Chữ "sợ bộ" trong Hiệp Định Sơ bộ ký với Pháp cũng là chữ do ông ta nghĩ ra.

PTH cũng viết "Bác Hồ" thay vì "bác Hồ" thì phải biết sự khác biệt giữa hai kiểu viết này.

Bảo là HCM chỉ xưng bác với các cháu nhi đồng thì không trung thực và công bình. HCM đến một giai đoan tự cho mình là "cha già dân tộc" thì cũng chỉ gần 60 thôi!

Nhưng phải công nhận là cả hai phía, khen chê đôi khi có quá lời!

Khách Bùi Văn Nịt (khách viếng thăm) gửi lúc 11:31, 08/12/2012 - mã số 74192

Mới gần đây thôi nhà văn Phạm Thị Hoài cho chào đời bài viết phàn nàn về cách xưng hô của người Việt quá rườm rà và PTH đề nghị cứ xưng hô thật dân chủ là xưng "tôi" với tất cả trường hợp. Có ý kiến đề nghị nhà văn Hoài "phát minh" ra cách xưng hô thế nào để mọi người bắt chước học theo thì không thấy nhà văn Hoài lên tiếng? Bài này thì Hoài ta lại ca ngợi cách xưng hô bằng nhiều đại từ nhân xưng khác nhau và lấy cụ Hồ làm tiêu chuẩn mẫu mực. Tôi chẳng hiểu có từ nào chỉ hiện tượng thay đổi xoành xoạch quan điểm cho thật chính xác mà không làm cho nhà văn Hoài mếch lòng? Có người bảo "đàn ông mà lức nói thế này lúc nói thế khác, không nhất quán là người hay lươn lẹo, tráo trở, còn đàn bà thì thường thiếu chung tình."

Tôi và nhiều người cũng đồng ý với nhà văn Hoài là HCM viết văn khúc chiết giản dị. PTH ca ca ngợi cố chủ tịch họ Hồ: "Ngay cả câu mở đầu lấy từ Tuyên ngôn Độc lập của nước Mỹ cũng là một mẫu mực về dịch thuật". Điều này thì theo tôi là chưa chính xác. Cố chủ tịch họ Hồ dịch như sau:" Mọi người ĐỀU sinh ra...", sau này có người sửa lại: "Mọi người sinh ra ĐỀU..."

Nhà văn Hoài lại viết: Hồ Chí Minh chỉ xưng "bác" trong HAI trường hợp quan hệ." Có lẽ PTH ít đọc những bài viết của cố chủ tịch Hồ thì phải? Cố chủ tịch Hồ xưng "Bác" rất nhiều lần, chưa kể "Bác" viết thư gửi cho các chiến sĩ cảm tử thủ đô thì xưng "Bác" và gọi các chiến sĩ là "em" một cách mơn trớn, nựng nịu để động viên họ lao vào chỗ chết. Hồi còn ở chiến khu Việt Bắc thì cố chủ tịch Hồ đều ký là "Bác Hồ" không biết bao nhiêu lần trong những gửi thư đi các nơi.

Trong bài viết này thì chính nhà văn Hoài cũng dùng từ tiếng Việt chưa thông. Chẳng hiều nhà văn Hoài hiểu từ VẤN NẠN nghĩa là gì mà viết: "Ông là nguyên ủy của mọi VẤN NẠN, kể cả VẤN NẠN xưng hô, khi người ta không biết tìm đáp án từ đâu. Trong sự tuyệt vọng của chúng ta, Hồ Chí Minh là chiếc bung xung lí tưởng."

Tôi hồi nhỏ ở nhà quê mãi ngoài 10 tuổi mới được cắp sách đến trường, các bậc bề trên trong bảo "nhân bất học bất tri lý" nên dạy cho một ít chữ nho ở nhà và biết nghiã từ ghép tự do "vấn nạn" có nghiã là "cái nạn hỏi". "Vấn" là "hỏi", nạn là điều bất hạnh xẩy ra, từ này Việt háo hoàn toàn nên ai cũng hiểu "nạn" là "nạn".

Cũng cần nhớ lại câu nói “mẫu mực” của “bác Hồ”: “Trí phú đị hào, đào tận gốc trốc tận rễ” và “Muốn xây dựng CNXH phải có con người XHCN”.

"BUNG XUNG" có nghiã xấu hay tốt mà viết "BUNG XUNG lý tưởng"?

Nhà văn Hoài còn viết sai cả chính tả, tôi thấy các sách báo và trong từ điển đều viết là "LÝ tưởng" thì nhà văn Hoài viết là "LÍ tưởng."

Tôi có nge nói "nhà văn, nhà báo là người thợ hay người thầy của ngôn ngữ". Chẳng hiểu trong trường hợp của nhà văn Hoài thì câu trên có áp dụng được không? Nếu tôi viết sai chỗ nào thì xin mọi người chỉ giáo, tôi chỉ là một anh thợ cầy ruộng, nhiều khi dốt như con cầy, đang học giở cấp 2 hệ 10 năm thì "xếp bút nghiên lên đường tranh đấu".

HongLac (khách viếng thăm) gửi lúc 10:45, 08/12/2012 - mã số 74189

Thú thật, tôi ít có dịp đọc văn của Phạm Thị Hoài (PTH). Đọc bài nầy, tôi cảm thấy hợi “sợ” nhà văn nầy, phải chăng PTH được sinh ra và lớn lên trong xã hội XHCNVN!

Phần trước PTH viết: “Tôi không ngại nói quá khi khẳng định rằng trước và sau Hồ Chí Minh, khó tìm thấy một người Việt Nam nào trải qua nhiều tình huống xưng hô một cách tự nhiên và lịch lãm như ông ...Không phải vì công bằng mà tôi bênh vực cách xưng hô của Hồ Chí Minh”.
Phần sau PTH viết: “Điều tôi mong muốn đơn giản là: chúng ta hãy thôi tự lố bịch, bằng cách chấm dứt cả những lời ca tụng nực cười lẫn những lời kết án vô lối đối với Hồ Chí Minh”.
===> Thế PTH không có “những lời ca tụng nực cười”?! PTH thấy sao về cách “xưng hô” của Hồ Chí Minh với Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn (1226-1300) (chắc là không nằm trong những trường hợp mà PTH đã nêu ra!)?:

Bác anh hùng, tôi cũng anh hùng,
Tôi, bác cùng chung nghiệp kiếm cung,
......
Bác đưa một nước qua nô lệ,
Tôi dắt năm châu đến đại đồng
.

Khách1 (khách viếng thăm) gửi lúc 09:14, 08/12/2012 - mã số 74186
trung thực tích cực viết:
Một lời kết lố bịch, đầy mâu thuẫn khi nói "chúng ta hãy thôi tự lố bịch, bằng cách chấm dứt cả những lời ca tụng nực cười lẫn những lời kết án vô lối đối với Hồ Chí Minh. Trách nhiệm thật của ông ở những điểm hệ trọng của lịch sử Việt Nam cận đại cần được phơi bày rốt ráo". Thế không tích cực ca ngợi nhũng cái hay cái đẹp, không phanh phui những uẩn khúc, dối trá, thì làm sao có thể có được cái gọi là "cần được phơi bày rốt ráo" đây ?

Bác này không biết đọc hoặc cố tình không biết đọc. Tác giả đã nói rõ là những lời ca tụng "nực cười" hoặc những lời kết án "vô lối", thế mà vẫn còn cố cãi lấy được.

Phạm Thị Hoài nói quá có lý: "dân tộc bị chia rẽ sâu sắc này vẫn tiếp tục hoặc lấy ông làm cẩm nang và lá chắn, hoặc dùng ông làm cái ống nhổ để trút mọi oán hận".

Muốn phơi bày cho rốt ráo thì phải có cái nhìn nghiêm túc và không thiên kiến của người làm khoa học. Tôi nhớ ai đó đã từng viết muốn nghiên cứu Hồ Chí Minh thì phải nghiên cứu theo nhiều lát cắt (nhiều mặt)khác nhau, vì HCM là một con người đa dạng. Không thể coi ông là xấu hẳn và lại càng không thể coi ông như bậc thánh toàn năng. Tiếc thay đa phần người Việt, vì những lý do chính trị và đầy thiên kiến, chỉ thích nghe và tin theo cái mình muốn tin mà thôi.

trung thực tích cực (khách viếng thăm) gửi lúc 03:56, 08/12/2012 - mã số 74177

Một lời kết lố bịch, đầy mâu thuẫn khi nói "chúng ta hãy thôi tự lố bịch, bằng cách chấm dứt cả những lời ca tụng nực cười lẫn những lời kết án vô lối đối với Hồ Chí Minh. Trách nhiệm thật của ông ở những điểm hệ trọng của lịch sử Việt Nam cận đại cần được phơi bày rốt ráo". Thế không tích cực ca ngợi nhũng cái hay cái đẹp, không phanh phui những uẩn khúc, dối trá, thì làm sao có thể có được cái gọi là "cần được phơi bày rốt ráo" đây ?

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Use special [news] tag to display title, source and url of news.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
6 + 2 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Nguyên nhân thứ hai: sự tuyệt vọng. Từ lâu, đảng và nhà nước đã giành mọi quyền quyết định về chính trị. Mọi quyết định ấy đều được diễn ra một cách bí mật. Không ai được quyền tham gia và cũng không ai hay biết gì cả. Lâu dần, người Việt mất hẳn niềm tin là ý kiến của họ có thể có bất cứ đóng góp nào. Mất niềm tin ấy, người ta dừng lại ở một lời than đầy bế tắc: “Cái nước mình nó thế!” Rồi thôi.

Tôi cho chính cái chủ nghĩa mặc-kệ-nó, thứ mackeno-ism ấy, là một trong những chứng bệnh hiểm nghèo nhất của dân tộc ta hiện nay.

— Nguyễn Hưng Quốc

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 2 thành viên500 khách truy cập.

Thành viên online

Nhiên Tuệ, noileo@danluan

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png