N. Đ. Hải Di - Nhục biển Đông quá đủ [*]

N. Đ. Hải Di
Con người bị ảnh hưởng bởi xã hội nhưng không thể vì thế mà đổ hết cho xã hội. Xã hội có thể thối nát, đạo đức xuống dốc, luật pháp không công bằng, nhưng nếu bạn có 1 hệ thống nguyên tắc và đạo đức và sống dựa theo đó, bạn vẫn có thể sống tốt. Có thể hệ thống giáo dục và truyền thông không dạy gì về lòng yêu nước, lịch sử Việt Nam, văn hóa Việt Nam... nhưng tất cả những điều đó, nếu muốn, bạn có thể tìm thấy trong sách, trên internet...
Chia sẻ bài viết này

Trả lời bạn Ly Thuy Nguyen

Có lẽ nhà thơ Đỗ Trung Quân sẽ không trả lời bài viết "nước mắt mà là thứ còn lại duy nhất - thì đất nước chúng ta chẳng còn gì" của bạn Ly Thuy Nguyen, nhưng tôi sẽ trả lời, với tư cách 1 người 'đứng trong gót giày' của các bạn- 19 tuổi, sinh ra và có gần 16 năm lớn lên ở Việt Nam.

Trong bài "Hãy tiết kiệm thứ còn lại duy nhất" của nhà thơ Đỗ Trung Quân có đoạn:

"...Nói thật
Bọn tôi đàn ông cũng có khi rơi nước mắt
Khi nhìn xác đồng bào, ôm trong tay đồng đội.
Sắt đá vẫn nghẹn ngào.
Nhưng các em ạ
Chúng tôi không bao giờ rơi lệ
Những chuyện tào lao
Chúng tôi không mất thì giờ nửa đêm run rẩy,gào thét trước cổng sân bay để đón đứa lạ hươ lạ hoắc
đến bố mẹ ở nhà cũng chả biết đi đâu

tôi nghĩ đơn giản thế này
Bố tôi chết tôi mới khóc
Mẹ tôi chết tôi mới khóc
Bạn tôi chết tôi mới khóc
Đồng bào tôi mất tích ngoài biển đông tôi mới khóc
Nước mắt ngày càng quý hiếm lắm các em ạ
Hãy cố mà để dành
Mà nhỏ xuống cho điêu linh đất nước
Mà rưng rưng cho nỗi nhục bị cỡi cổ đè đầu
Làm nô lệ...
"

Khi nhìn các fan nam ở Việt Nam ôm nhau khóc khi đón T-ara, tôi chỉ muốn hỏi họ: Các bạn có khóc không, khi đồng bào bị bắt ngoài biển Đông? Các bạn có khóc không, khi ta mất thác Bản Giốc, ải Nam Quan, Hoàng Sa, Trường Sa...? Các bạn có khóc không, khi phía Trung Quốc gây hấn nhưng phía Việt Nam vẫn thụ động? Các bạn có khóc không, khi người yêu nước tham gia biểu tình chống Trung Quốc lại bị công an Việt Nam bắt, đạp vào mặt? Các bạn có khóc không, khi người nông dân mất đất? Các bạn có khóc không, khi hàng năm lũ lụt bao nhiêu người chết nhà nước không có chính sách gì? Các bạn có khóc không, khi hàng chục phụ nữ Việt xếp hàng cho vài gã đàn ông Hàn Quốc chọn làm vợ? Các bạn có khóc không, khi vẫn còn rất nhiều người Việt Nam khổ cực, chiến tranh đã qua 37 năm nhưng người Việt Nam vẫn tìm mọi cách để rời nước- làm giấy tờ kết hôn giả, bán nhà đi lao động xuất khẩu, kết hôn với mấy người đàn ông Đài Loan hoặc Hàn Quốc không quen biết, du học và tìm cách ở lại nước khác...? Các bạn có khóc không, khi chiến tranh đã qua 37 năm nhưng với thế giới Việt Nam không phải là 1 quốc gia mà chỉ là tên 1 cuộc chiến? Các bạn có khóc không, khi Việt Nam luôn nằm gần chót trong các bảng xếp hạng về tự do báo chí, tự do internet, dân chủ, điều kiện, chất lượng sống, hệ thống giáo dục...? Các bạn có khóc không, khi nghĩ đến các thế hệ tương lai sẽ phải trả nợ và gánh chịu hậu quả của sự tham lam vô trách nhiệm của các ông lãnh đạo hiện nay, của bauxite, điện hạt nhân và nhiều thứ khác?

Có lẽ không. [**]

Cùng 1 cảnh khóc lóc vì thần tượng diễn ra ở nơi khác, chẳng hạn như Pháp, Anh, New Zealand, Nhật, Thụy Điển... có lẽ không ai cần phải lên án quá nặng nề. Ừ thì cũng lố bịch, cũng dở hơi, nhưng trong những xã hội đó nhìn chung không có nhiều vấn đề nặng nề và nghiêm trọng, còn ở Việt Nam thì khác, có khối chuyện để quan tâm, có khối chuyện đáng để khóc.

Bạn Ly Thuy Nguyen thân mến ạ, bài viết của bạn làm tôi nhớ tới phản ứng của rất nhiều người Việt với bài "Reasons to hate Vietnam" của 1 người Mỹ đã đến Việt Nam (và không muốn trở lại). Khi đọc bài viết đó tôi thấy nhiều cái đúng, và cảm thấy xấu hổ, thực sự xấu hổ. Lòng tự trọng của người Việt ở đâu khi hét giá cao với người nước ngoài? Khi lừa du khách? Khi vứt rác, bóp còi ầm ĩ, cư xử ồn ào ngoài đường? Rồi đến khi du khách ngoại quốc nói thì tự ái và phản ứng gay gắt, không biết mình càng phản ứng mạnh ấn tượng về Việt Nam càng xấu hơn. Thế trước đó lòng tự hào dân tộc ở đâu? Lòng tự trọng ở đâu?

Tôi nhìn thấy thái độ đó trong chính bài viết của bạn. Bài viết của bạn không hoàn toàn vô lý, có vài điểm đúng, nhưng toàn bài tôi chỉ thấy bạn đang tự ái, đang cảm thấy bị xúc phạm, và muốn đổ lỗi cho xã hội, cho văn hóa, cho giáo dục. Bạn viết:

"Chú Quân này, tôi bảo, đổ lỗi cho trẻ con thì dễ thôi
Vì chú chẳng đứng trong gót giày của chúng tôi
"

Có lẽ bạn cho rằng bây giờ nhà thơ Đỗ Trung Quân nói bất kỳ điều gì, bạn cũng có thể nói "chú chẳng đứng trong gót giày của chúng tôi". Nhưng bạn Ly Thuy Nguyen thân mến ạ, tôi đứng trong gót giày của bạn. Tôi 19 tuổi, sinh ra và lớn lên trong xã hội Việt Nam, tiếp thu nền giáo dục Việt Nam, sống với người Việt Nam... Tôi không thích K-pop, không cuồng thần tượng nào, không gào khóc khi thấy ai đó, tôi cũng biết rất nhiều người khác hoàn toàn không hiểu được và không chấp nhận được việc làm của các bạn nam kia.

Tất nhiên, tôi chỉ là tôi, không ai cả, cũng chẳng đại diện cho cái gì, nhưng tôi không thấy bất kỳ lý do nào để đổ thừa tất cả cho xã hội và giáo dục. Những điều nhà thơ Đỗ Trung Quân viết ra, bạn, cũng như nhiều người khác, không thực sự quan tâm, chỉ phủi tay "Do xã hội" và cứ thế những chuyện thế này sẽ tiếp tục xảy ra.

Xã hội chỉ là 1 phần, giáo dục chỉ là 1 phần, môi trường xung quanh chỉ là 1 phần. Bạn quên mất 2 yếu tố khác. 1 là gia đình - đấy là vấn đề nền tảng, nếu cha mẹ ngay từ đầu đã dạy về lòng tự trọng, tự hào, sự độc lập, dạy không sùng bái cá nhân... thì con cái cũng không phát cuồng như các fan nam của T-ara trên kia. Và 2 là cá nhân. Nếu mọi người xung quanh vứt rác đầy đường, việc bạn cũng vứt rác đầy đường như mọi người khác hay vứt đúng vào thùng rác là lựa chọn của cá nhân bạn. Nếu mọi người xung quanh sống không trung thực, hối lộ, chạy chọt, mua bằng cấp giả, có việc làm từ chỗ quen biết, nịnh bợ cấp trên..., bạn sống như họ hay quyết định sống trung thực, đường thẳng mà đi, là lựa chọn của cá nhân bạn. Nếu mọi người Việt đánh mất lòng tự trọng, làm nhiều điều khiến người nước ngoài có cái nhìn xấu về Việt Nam và khiến bạn xấu hổ, lựa chọn cũng hoàn toàn của bạn- làm như họ hay sống tốt, để khi ai đó có ấn tượng xấu về Việt Nam ít ra họ nghĩ vẫn còn có ngoại lệ.

Con người bị ảnh hưởng bởi xã hội nhưng không thể vì thế mà đổ hết cho xã hội. Xã hội có thể thối nát, đạo đức xuống dốc, luật pháp không công bằng, nhưng nếu bạn có 1 hệ thống nguyên tắc và đạo đức và sống dựa theo đó, bạn vẫn có thể sống tốt. Có thể hệ thống giáo dục và truyền thông không dạy gì về lòng yêu nước, lịch sử Việt Nam, văn hóa Việt Nam... nhưng tất cả những điều đó, nếu muốn, bạn có thể tìm thấy trong sách, trên internet...

Nói như bạn, có lẽ bạn không bao giờ có thể nói ai đó vô cảm, không yêu nước - họ sẽ nói nhà nước có đưa thông tin gì đâu, mọi người cũng đều bảo để nhà nước lo mà, do xã hội cả. Nói như bạn, có lẽ mọi tội ác gây ra đều không phải do cá nhân, mà tất cả cứ đổ cho môi trường sống. Nói như bạn, có lẽ sẽ không bao giờ có thay đổi. Như tôi đã nói, bài viết của bạn có vài điểm có lý - bạn nói đúng về cái văn hóa tạp nham, về hệ thống giáo dục, về truyền thông... nhưng ngay cả như thế, mỗi con người cũng đều có free will, có cách sống, lựa chọn của chính mình.

tumblr_m1z6gdt1r71r402awo1_400.jpg

Đến bao giờ chúng ta ngừng đổ lỗi cho nhau? Đến bao giờ chúng ta thừa nhận cái sai của mình? Đến bao giờ chúng ta bắt đầu thay đổi?

N. Đ. Hải Di
_____________________

[*] Tiêu đề lấy từ bài "Hãy tiết kiệm thứ còn lại duy nhất".

[**] Có thể có người cũng biết lịch sử nước nhà, cũng khóc vì đất nước, như trong bài viết "Thư của Fan Kpop gửi nhà thơ Đỗ Trung Quân" của bạn A Dở Người. Và tất nhiên, không phải thích K-pop nghĩa là không biết gì về lịch sử, không quan tâm đến vận mệnh đất nước..., không phải thích K-pop là vọng ngoại, là làm nhục Tổ quốc mình, nhưng ngưỡng mộ và mê muội thần tượng là 2 chuyện khác nhau. Vì sao người ta vẫn thường gộp chung fan K-pop là fan cuồng, và cứ nói tới fan cuồng là nghĩ đến fan K-pop? Vì có 1 số lượng rất lớn fan K-pop có nhiều phát ngôn và hành động thái quá - ôm nhau khóc lóc, gào thét, bỏ thi đại học vì nghĩ đề thi xúc phạm đến thần tượng, quỳ xuống hôn ghế, làm mình làm mẩy để cha mẹ bỏ tiền mua vé hoặc thậm chí sẵn sàng qua đêm với ai đó để có tiền mua vé xem liveshow của thần tượng... Giá trị của K-pop bàn sau, tất cả những cách hành động đó không chỉ lố bịch, dở hơi, mà thực sự đáng xấu hổ. Chuyện mê muội nói chung và khóc lóc khi đón thần tượng nói riêng, đặt trong bối cảnh Việt Nam như đã nói ở trên, càng trở nên phản cảm. Và trong số các fan K-pop, đặc biệt các fan cuồng, có bao nhiêu người đã thực sự có lần rơi nước mắt vì đồng bào và quê hương?

Admin gửi hôm Thứ Bảy, 01/12/2012
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Hồng Ngọc - Dân chủ, bầu cử, và không khí chính trị

Bùi Văn Nam Sơn - “Giao lưu trực tuyến” với Hobbes, Locke và Rousseau

Đốp Catherine - Một thế hệ khủng hoảng tình yêu thương

Hoàng Kim - Đừng bắt nông dân gánh “Chủ nghĩa xã hội treo”!

Nguyễn Hưng Quốc - Dân chủ và nhân quyền


Lê Nhật Linh gửi lúc 07:20, 04/12/2012 - mã số 73899

Chỉ vì một bức ảnh mà có rất nhiều chuyện để nói, suy diễn và cũng rất nhiều người đã tham gia tranh luận và phán xét với rất nhiều cách nhìn, và nhiều cách kết tội về đạo đức về học vấn, suy nghĩ của cả thế hệ trẻ nhỉ !

Bức ảnh ấy cũng được tôi chia sẻ trên facebook với mục đích khôi hài chút và vui là chính, nhưng không ngờ nó lại là cái để mọi người xâu xé và trách móc lẫn nhau vì bức ảnh này nhiều đến vậy.

Quan điểm của tôi thì SAO nào chẳng có fans, mà fans ở đâu chẳng có người cuồng điên mù quáng ... xã hội nó vậy châu Á hay châu Âu hay ở đâu cũng thế. Việt Nam cũng không có ngoại lệ đâu nhé

Về bức ảnh này vào phút giây ấy, khoảnh khắc ấy, nét mặt và sắc thái bạn ấy như thế ... bạn ấy đang hò hét, khóc, tung hô hay gì đó, tôi cũng chẳng thể biết và có những tài liệu cụ thể để chứng thực về cái sự "KHÓC" mà mọi người đề cập.

Nhưng bức ảnh nó được tung lên mạng vào một thời điểm mà mối quan hệ Việt Trung đang trong giai đoạn dầu sôi lửa bỏng các tri thức đang chịu cứng chưa làm được gì nhiều để nói lên cái sự bức xúc tột cùng kia.

Và cậu bé trong ảnh làm mục tiêu để mọi người thể hiện lòng mình (có cả Tiêu Cực vầ không Tiêu Cực)

langyu (khách viếng thăm) gửi lúc 10:20, 03/12/2012 - mã số 73826

lâu rồi hình như 1984, tôi có cô bạn gái dể thương. Một hôm cô ta bảo 12:00 giờ trưa nay anh chở em ra sân bay đón thần tượng âm nhạc của em.
Tôi tròn mắt nhìn cô ta rồi nói đồ điên. thế là cuộc tìn tan vơ. Hôm nghe fans K-pop gào khóc ở sân bay. gọi phone kể cho người tình cu (giờ là bạn). người tình cu cười và nói một lu điên.

VN2006A gửi lúc 00:17, 02/12/2012 - mã số 73726

Thế hệ trước đổ lỗi cho thế hệ sau là do thế hệ trước bất lực, mong ước nhiều, nhưng cóc có khả năng!!!

Bố chửi con:

Đồ ngu!!!

Con phụng phịu:

Bố ơi, cô giáo dậy sinh vật bảo đấy là do di truyền đấy bố ạ!!!

Biết trả lời như thế, thực ra là con đã thông minh hơn bố 1 bậc rồi!!!

Cù Huy Hà Đăng (khách viếng thăm) gửi lúc 00:05, 02/12/2012 - mã số 73722

Mình thấy đây là một chuyện hết sức đơn giản mà ai cũng cố gắng làm to lên. Các bạn đấy khóc vì xúc động khi gặp "thần tượng", đó là một kiểu khóc khác hẳn với khóc quê hương đất nước khóc biển khóc sông khóc hồ... Sao không ai chịu nhìn ra chuyện này nhỉ.

Tôi nói thật, tôi 25 tuổi rồi và nếu siêu sao bóng đá Messi có đến Việt Nam tôi cũng ra sân bay đón giữa đêm khuya và chắc cũng vui mừng không kém gì các bạn trẻ kia, có chảy nước mắt hay ko ko quan trọng, điều đó tuỳ thuộc tâm sinh lý của từng người.

Làm sao nhà thơ ĐTQ và bạn tác giả bài này biết được các bạn trẻ kia ko khóc vì biển Đông vì cha vì mẹ như các bạn? Bạn buông một câu "Có lẽ không" gọn lõn như thế nghe sao đặng.

Thế còn nếu bạn muốn bàn đến nhận thức thẩm mỹ, cũng như trào lưu mà các bạn trẻ kia đang là một phần trong đó, thì đó lại là một vấn đề cực kỳ phức tạp, nếu bạn muốn tranh luận chúng ta sẽ tranh luận sau.

Bạn Ly Thuy Nguyen có ý kiến riêng của bạn ấy và cách tiếp cận của bạn ấy rất rõ ràng, mình không bàn đúng sai ở đây, nhưng bài viết của bạn ấy cho thấy bạn ấy có phương pháp suy nghĩ khá logic.
Thế còn nhà thơ ĐTQ và bạn viết bài này thì mình cho là mắc phải rất nhiều lỗi nguỵ biện.

Xin gửi đến bạn và nhà thơ bài viết này:
http://tuanvannguyen.blogspot.com/2010/05/thoi-nguy-bien-o-nguoi-viet.html

Hãy đọc kỹ và xem thử mình mắc phải những lỗi nào nhé.

Thích Tự Do (khách viếng thăm) gửi lúc 23:52, 01/12/2012 - mã số 73721

Bài viết cũng hay. Ti nhiên, tớ có ý kiến là : Xã hội dân chủ nó thế, kinh tế thị trường nó thế.
Đứa nào hâm thì cứ mộ thần tượng, hơi đâu mà cãi nhau cho nó mệt. Cái số dửng mỡ hâm thì mộ ấy rất là ít trong xã hội Việt Nam, vì phần lớn thanh thiếu niên VN còn bận kiếm tiền nuôi thân và sắm tiện nghi cá nhân và ăn chơi (nếu có thể).
Ai thích ăn phở thì ăn, ai thích tiết canh cũng không cấm - lỡ nhiễm trùng tự chết ráng chịu.

slinkee (khách viếng thăm) gửi lúc 22:51, 01/12/2012 - mã số 73720

Thế nếu các người trẻ ở Việt Nam muốn thay đổi xã hội theo cách họ muốn lại bị trừng phạt thì sao ?

Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thị Công Nhân, Song Chi -mẫu thân của Hải Di cũng đã một thời trẻ trung ... bây giờ là Nguyễn Phương Uyên . Danh sách kéo dài như vô tận .

Tôi thà để họ hâm mộ một thần tượng ca nhạc, ít ra thần tượng đó không kêu gọi họ nhân danh những thứ quái đản để kêu gọi giết người . Những thần tượng đó không hò hét "Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ", những thần tượng đó không làm thơ con cóc xúi hàng triệu thanh niên ra trận, sau đó phủi tay uống tách trà tẩy trần do cận vệ bưng tới .

maile (khách viếng thăm) gửi lúc 17:15, 01/12/2012 - mã số 73702

" Đến bao giờ chúng ta ngừng đổ lỗi cho nhau? Đến bao giờ chúng ta thừa nhận cái sai của mình? Đến bao giờ chúng ta bắt đầu thay đổi?

N. Đ. Hải Di ".

Chữ chúng ta ở đây bao gồm: Người lớn (ông bà, cha mẹ, cô dì, chú bác, anh, chị trong gia đình, nơi công cộng, sở làm) và những người chưa được xem là người lớn, trên phương diện tuổi tác.

Đòi hỏi những người chưa là người lớn thay đổi, thì chính những người đã là người lớn phải thay đổi trước tiên.

Xã hội VN có bao nhiêu gia đình có những người cha, người mẹ như mẹ của Hải Di, cha của anh Trần Huỳnh Duy Thức, mẹ cô Tạ Phong Tần.....?

Ngay cả ở nước ngoài, có bao nhiêu gia đình VN đã dậy được con nói tiếng Việt, chưa nói đến yêu VN?

Tôi trân trọng tình yêu quê hương của Hải Di, dù đã ra nước ngoài sống.

Hải Di đã thoát được một xã hội, một cuộc sống kềm kẹp, thiếu thốn về tinh thần, có quá ít những tấm gương trong sáng để noi theo trong gia đình, ngoài xã hội, cơ quan....Có bao giờ Hải Di đã tự đặt câu hỏi: Tại sao gia đình Hải Di chạy ra nước ngoài, ngày cuối lên máy bay Hải Di vẫn chưa báo cho bạn bè biết mình " một đi, không trở lại "? Khi Hải Di viết: "bạn nói đúng về cái văn hóa tạp nham, về hệ thống giáo dục, về truyền thông... nhưng ngay cả như thế, mỗi con người cũng đều có free will, có cách sống, lựa chọn của chính mình."

90% những đứa trẻ lớn lên trong những gia đình, trong những môi trường nào - tốt, ít tốt, xấu - thì nó sẽ là kết quả của gia đình, của môi trường đó.
Đòi hỏi những đứa trẻ này đừng là bản sao của gia đình, của môi trường đó thì phải tạo cho nó một môi trường sống khác. Vì chỉ có 5% có được " free will, có cách sống, lựa chọn của chính mình." với điều kiện đừng phải trả một cái giá quá đắt, nếu phải ở lại trong môi trường đang sống, 5% còn lại sẽ nổi loạn bằng nhiều hình thức khác nhau.

Tôi không bênh vực những giọt nước mắt của các em khóc cho sao Hàn cho Kpop, nhưng tôi cho rằng những giọt nước mắt này là những giọt nước mắt tự giải thoát những ẩn ức tiềm sâu trong tâm hồn, của những người chưa lớn, chưa tìm thấy một hướng đi rõ ràng trong đời sống, trong hỗn loạn ở xung quanh mình.

Tôi không lên án họ, tôi thương, ái ngại cho họ nhiều hơn, vì trong mắt tôi, họ là nạn nhân của một xã hội đã, đang thoái hóa từ cội rễ. Hãy tìm cách hướng dẫn họ, tôi cho rằng cách duy nhất là những người tự cho mình là " người lớn " hãy làm gương, hãy thay đổi, đừng lên án, xua đuổi những người chưa lớn, đừng bảo rằng họ làm " nhục quốc thể ".

Van Lang (khách viếng thăm) gửi lúc 15:49, 01/12/2012 - mã số 73698


...(Đấy là tôi giả vờ không nói đến những cuộc chiến ở Trung Đông
Không muốn vội giải thích về sự nhúng tay của Mỹ tại cuộc chiến ở Israel với Palestine
Trong 4 ngày ở dải Gaza hơn 200 người chết
Hơn 50% là trẻ nhỏ
Tôi sẽ giả vờ không nói về điều này vậy
nó đòi hỏi cả luận văn của tôi)

Khi đọc những dòng này của Ly Thuy Nguyen thì chợt tôi nhận ra một điều : Ly Thuy Nguyen chẳng phải đang giả vờ mà là không biết thật!

Đừng tranh luận nữa Hải Di ạ, không mang lại gì đâu! Hãy để những hạt thương vay kia tiếp tục rơi cho "...hơn 50% là trẻ nhỏ..." và cũng để cho độc giả Dân Luận không phải mất công đọc "...cả luận văn của tôi...".

Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 11:06, 01/12/2012 - mã số 73688

Thật lâu mới thấy Hải Di viết bài, dù vậy, chú vẫn thấy tấm lòng con nghĩ về Quê Hương nguyên vẹn như xưa. Chú mừng lắm, xúc động lắm, cô bé đáng yêu của chú!

Nhanh thật nhỉ! Ngày nào 16 tuổi, giờ đã là cô gái 19 tuổi rồi!

Cho chú hôn lên trán con nhé! Chúc con học thật giỏi và vẫn vẹn nguyên tình yêu Quê Hương.

Cho chú gởi lời thăm mẹ con nữa!

Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 11:05, 01/12/2012 - mã số 73687

Thật lâu mới thấy Hải Di viết bài, dù vậy, chú vẫn thấy tấm lòng con nghĩ về Quê Hương nguyên vẹn như xưa. Chú mừng lắm, xúc động lắm, cô bé đáng yêu của chú!

Nhanh thật nhỉ! Ngày nào 16 tuổi, giờ đã là cô gái 19 tuổi rồi!

Cho chú hôn lên trán con nhé! Chúc con học thật giỏi và vẫn vẹn nguyên tình yêu Quê Hương.

Cho chú gởi lời thăm mẹ con nữa!

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
5 + 6 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Mỗi cá nhân đều lao động hết sức mình để làm tăng của cải vật chất trong xã hội. Anh ta thường không có ý chăm lo cho lợi ích cộng đồng, cũng như không biết rằng điều mình làm sẽ đem lại ích lợi cho cộng đồng.

— Adam Smith

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 2 thành viên313 khách truy cập.

Thành viên online

Mắt Bão, Admin

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png