Ly Thuy Nguyen - nước mắt mà là thứ còn lại duy nhất - thì đất nước chúng ta chẳng còn gì

  • Bởi Admin
    4.069 lượt đọc
    30/11/2012
    4 phản hồi

    Ly Thuy Nguyen

    Bây giờ chúng tôi mới vừa qua hai mươi tuổi
    Chẳng phải dân Sài Gòn cũng chẳng phải dân Hà Nội, quan trọng gì thành phố
    Đâu chẳng là đất nước mình
    Là đất nước mình nhưng biết gì về văn hoá nước mình
    Mỗi một lần bật tivi lên là HBO CNN ESPN
    Là MTV là hàng trăm những kênh mà nhà đài kí hợp đồng với các “Cường quốc năm châu khác”
    Mà tôi vẫn hay gọi đùa là quân cựu thực dân
    Hôm nay xem cái ảnh rồi đọc bài thơ muốn hỏi chú Trung Quân
    Chú có biết về tiến trình toàn cầu hoá
    Xâm lấn của thực dân ngày nay chẳng còn lộ liễu như tên bay đạn nổ
    (Đấy là tôi giả vờ không nói đến những cuộc chiến ở Trung Đông
    Không muốn vội giải thích về sự nhúng tay của Mỹ tại cuộc chiến ở Israel với Palestine
    Trong 4 ngày ở dải Gaza hơn 200 người chết
    Hơn 50% là trẻ nhỏ
    Tôi sẽ giả vờ không nói về điều này vậy
    nó đòi hỏi cả luận văn của tôi)
    Chú Quân này chú có biết không
    những đứa trẻ chú cười chê là một phần của thế hệ tiếp theo tôi đấy
    Là thế hệ sinh sau thời hậu chiến
    Nói ngôn ngữ khác rồi, văn hoá cũng khác ngày xưa
    Và họ - cũng như tôi – là nạn nhân của cái nền văn hoá tạp nham
    Ngẩng đầu nhìn quanh báo đài lăng xê những tuổi tên của những đất nước nào xa lạ
    Trước khi chú hỏi tại sao trẻ con khóc vì bọn nào lạ hoắc
    Sao chú không hỏi nền giáo dục nào khiến trẻ con phát điên
    Sao chú không hỏi xã hội thế nào người lớn đâm sau lưng nhau anh chị em giành nhau cái nhà cho bố mẹ ra ngoài đường ngủ
    Sao chú không hỏi truyền thông thế nào toàn du nhập những văn hoá ngoại lai báo chí thì một điều Ngọc Trinh gái ngoan Mai Phương Thuý lộ hàng Hoàng Thuỳ Linh băng sếch
    (Đấy là tôi ví dụ một vài - chẳng đổ lỗi cho những cô con gái; mà những kẻ nhân danh nhà báo viết những câu đến ngữ pháp còn sai; tin bài giật tít)
    Sao chú không hỏi thế hệ nào đã nuôi dạy bọn trẻ con như thế
    Những bài học về tình người ở đâu trong trường học
    Khi thầy cô giáo nghèo vật chất đói tâm hồn?
    Chú Quân này, tôi bảo, đổ lỗi cho trẻ con thì dễ thôi
    Vì chú chẳng đứng trong gót giày của chúng tôi,
    Trong mắt bọn trẻ con, thế giới còn cái gì mà mừng vui khám phá?
    Cái cơ sở tồi tàn đổ nát, những tham nhũng, những bất công
    Mười sáu năm học ra trường chạy chọt đủ đường mà không ai cho đi dạy học
    Hơn tám mươi cô giáo ở Yên Bái bị đuổi ra biên chế vì lỗi của một vài ông to
    Người dân mất đất lên Hà Nội kêu oan bị công an phường đến đuổi
    Đâu đó ở Tiên Lãng Hải Phòng có một trận đánh đẹp,
    Giữa quân-và-dân
    Thì đồng ý không phải đứa trẻ nào cũng biết những điều tôi vừa chỉ ra
    Nhưng tôi biết – và tôi đã từng là một trong bọn chúng
    Chú Quân này, ai cũng có những nỗi buồn thế hệ
    Thế hệ chúng tôi là cái thế hệ chẳng-còn-gì
    Cái nhục của quốc gia này, nếu mà đổ lỗi
    Cũng đừng đến lượt lũ trẻ con.
    Mà cũng đừng chuyện bé xé ra to
    Cái làm tôi xấu hổ chẳng phải mấy thằng bé khóc ở sân bay
    Mà là cái nền văn hoá bị lụi tàn mà người lớn hay các nhà chức trách cũng đâu buồn giữ
    Mà là cụ Đức Hiền bao nhiêu tuổi rồi vẫn phải cặm cụi ngược xuôi đi bảo vệ người dân mất đất
    Mà là những người chỉ thích trách cứ trẻ con.
    Tôi chẳng viết bài thơ này để trách chú đâu
    Cũng chẳng phân bua vì những cái mà thế hệ trước chúng tôi nhìn chúng tôi mà trách cứ
    Nhưng tôi viết điều này để cho chú hiểu
    Dạy trẻ con chẳng dễ lắm đâu
    Và nếu chỉ đem cái tuổi đời ra để mà nói với nhau
    Thì thông điệp của chú dù đúng dù sai, bọn trẻ con sẽ chẳng bao giờ hiểu.

    NTL 29/11/2012.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Có một khiá cạnh mà chúng ta nên để ý tới là nhà thơ Trung Quân đã từng lên tiếng không ngưng nghỉ về những tệ trạng xã hội ,về sự thiếu tự do dân chủ tại Việt Nam.Tôi đồng ý với LTN là một môi trường như vậy mới là điều đáng lo ngại và đáng bị trách móc nặng.Tôi thấy sâu đậm trong bài thơ của TQ thật ra là sự đau đớn,tuyệt vọng của một bậc cha mẹ đứng trước cảnh nước mất nhà tan mà thế hệ con cháu dường như không biết tới. TQ có qúa bi quan không?
    Nhiều trí thức thế hệ của TQ đang tìm cách ,mỗi người theo khả năng của mình,đánh động sự chú ý của mọi lứa tuổi về tình trạng nước nhà , nhưng những lời kêu của họ lẽ dĩ nhiên không hấp dẫn và không cho người khác những dịp sống ảo trong vài giờ,vài ngày, mà chỉ đem lại thêm những lo buồn uất ức.
    Có thể thông cảm với cả hai thái độ của 2 lứa tuổi. Nhưng nếu chỉ sống với ảo ảnh nước ta đang có hòa bình,đã đuổi được hết giặc
    ngọai xâm, khi ách đô hộ của Trung Quốc đã vững chắc trên tòan cõi rồi,thì đã qúa trễ để tỉnh giấc.
    Xin kính mời tất cả đọc những giòng sau của nhà nghiên cứu Mai Thái Lĩnh:
    Nếu tính tất cả các vi phạm lớn nhỏ, tính từ 1949 đến 1979 phía Trung Quốc (tức Trung Hoa cộng sản) đã lấn chiếm lãnh thổ Việt Nam ở 90 điểm trên toàn tuyến biên giới Việt-Trung [24]. Như vậy không thể nói là quan hệ Việt-Trung chỉ xấu đi trong giai đoạn 1979-1989. Ngay từ giữa thập niên 1950, nghĩa là giữa lúc tình cảm cộng sản Việt-Trung còn nồng thắm, đã bắt đầu hình thành những mầm mống xấu, những âm mưu đen tối. Tương tự như thế, trong vấn đề lãnh hải, ngay khi công bố “hải phận 12 hải lý” vào năm 1958, Đảng cộng sản Trung Quốc đã nuôi dưỡng những mưu đồ quỷ quyệt. Ngay tại điều 4 của Bản tuyên bố, họ đã ghi rõ “Tây Sa” (tức Hoàng Sa) và “Nam Sa” (tức Trường Sa) thuộc lãnh thổ Trung Quốc. Đó chính là sự chuẩn bị cho việc hải quân Trung Quốc chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa vào năm 1974 và chiếm đảo Đá Gạc Ma (Johnson South Reef) thuộc quần đảo Trường Sa vào năm 1988.
    Vấn đề đặt ra là: trước một chính sách xâm lược nhất quán như thế, tại sao Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn thừa nhận quan hệ “16 chữ vàng” (láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai) và tinh thần “4 tốt” (láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt), coi đó như những nguyên tắc căn bản chi phối toàn bộ đường lối ngoại giao giữa hai quốc gia? ......

    trong http://danlambaovn.blogspot.de/2012/02/su-that-ve-thac-ban-gioc.html#.ULsOQ4UU4Xx

    Có lẽ những người trẻ như Ly thuy Nguyen này cũng có đọc báo nhưng chỉ quan tâm đến những tin tức đại loại như siêu sao ca sĩ diễn viên dùng son môi hiệu gì,bồ bịch ra sao,nếu quan tâm đến vấn đề khác của xã hội đất nước thì chắc có nhiều cái để khóc hơn

    Trích dẫn:
    (Đấy là tôi giả vờ không nói đến những cuộc chiến ở Trung Đông
    Không muốn vội giải thích về sự nhúng tay của Mỹ tại cuộc chiến ở Israel với Palestine

    Nếu không biết thì đừng suy đoán vớ vẩn. Chả có ai nhúng tay vào vụ này ngoài chính 2 bên đánh nhau: Phái Hamas và Israel.

    Ngoài ra nếu không có Mĩ can ngăn thì Israel đã đánh Iran từ lâu rồi.

    Mà Mĩ thì liên quan gì đến chuyện thoái hóa của thanh thiếu niên VN hiện nay. Chắc không đến nỗi ông Nguyên này đổ lỗi cho Hoa Kì đã làm cho thế hệ thanh thiếu niên VN hôm nay mất hết hoài bão, hoặc chỉ biết phấn đấu trở thành doanh nhân kiếm tiền bằng cách mua đi bán lại, hoặc chỉ biết suốt ngày chơi bời, chơi là chính học là phụ nhỉ?

    " Cái nhục của quốc gia này, nếu mà đổ lỗi
    Cũng đừng đến lượt lũ trẻ con."

    Và cũng xin các bậc trưởng thượng đừng tuyên bố:

    " Thế hệ chúng tôi đã bất lực trước cái ác!"

    Và cũng đừng hỏi " Tôi có thể làm gì cho em? PU "?

    Khi các bậc trưởng thượng, các thế hệ cha chú, anh, những người đi trước đã không làm gương, đã trốn tránh trách nhiệm đối với xã hội, với tổ quốc, đã không dám đưa vai gánh vác sơn hà thì chuyện

    một số các em ở lứa tuổi 20 đã đổ nước mắt cho sao Hàn, cho Kpop chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ.

    Thương quá Việt Nam.