Nguyễn Thị Từ Huy - Một nền giáo dục bất khả

Nguyễn Thị Từ Huy
Chia sẻ bài viết này

Chưa bao giờ mấy chữ “cải cách giáo dục” xuất hiện trên báo chí nhiều như hiện nay. Thậm chí Bộ Giáo dục còn đề ra cả một chương trình đầy tham vọng: đổi mới căn bản và toàn diện giáo dục.

Tuy nhiên, từ góc nhìn chủ quan của người viết bài này, dù là “đổi mới” hay “cải cách”, muốn gọi kiểu nào thì tùy, hay chỉ ngắn gọn là “giáo dục”, ở thời điểm hiện tại, đều là bất khả. Nếu cố tình tách giáo dục như một hiện tượng riêng biệt để sửa chữa, đắp vá, thêm thắt các chi tiết, thì không thể có cải cách, không thể có đổi mới, thậm chí không có cả giáo dục.

Tại sao bất khả?

Cách điều hành của nhà nước (trong đó có bộ máy của Bộ chủ quản là Bộ Giáo Dục), cách vận hành của bộ máy chính quyền, của bộ máy pháp luật (đã được đề cập đến rất nhiều trên các phương tiện truyền thông, ở đây chúng tôi không đi vào cụ thể, và sẽ trở lại trong trường hợp sinh viên Nguyễn Phương Uyên) khiến cho mọi điều được dạy trong nhà trường đều có nguy cơ thành ra giả dối. Cách ứng xử hành động của chính bản thân giáo viên cũng khiến cho bài giảng của giáo viên thành ra giả dối. Vì thế, về cơ bản, hệ thống trường học ở Việt Nam hiện nay không thực hiện được chức năng giáo dục, chỉ thực hiện được chức năng cung cấp kiến thức, tức là chức năng đào tạo. Tất nhiên chất lượng của kiến thức, và chất lượng của đào tạo ở mức độ nào thì báo chí chính thống đã nói nhiều, các nghiên cứu về giáo dục cũng đã chỉ ra nhiều, bài viết ngắn này không nhằm bàn tới điều đó.

Trường hợp Nguyễn Phương Uyên: từ sự bất khả của nền giáo dục tới khả năng tự giáo dục của thế hệ trẻ

Một năm trước, tại hội thảo “Văn chương lâm nguy của Todorov và các vấn đề về lý luận văn học” do Trung tâm nghiên cứu quốc học tổ chức, tôi từng phát biểu rằng nếu giờ đây (tức là vào thời điểm hội thảo) phân công cho tôi giảng một bài mà nội dung có liên quan đến lòng yêu nước thì tôi sẽ rất lúng túng. Quả thật là tôi sẽ giảng cho học sinh sinh viên như thế nào khi những người yêu nước bị đàn áp, bị đạp vào mặt, bị kết tội, bị tống vào tù hay vào trại phục hồi nhân phẩm? Hay tôi sẽ làm như không biết chuyện gì xảy ra, và lúc đó sinh viên học sinh sẽ nhìn tôi ra sao, bởi vì họ biết trong thực tế mọi chuyện đang diễn ra như thế nào? Dĩ nhiên, họ sẽ khinh bỉ tôi, họ sẽ xem tôi là kẻ hèn nhát, giả dối, và lúc đó tất nhiên tôi không đáng làm thầy của họ. Còn nếu họ nghe và không phản ứng gì trước sự mâu thuẫn trong bài giảng của tôi và thực tế, thì đấy là trường hợp đáng buồn nhất, bởi vì như thế thì tôi đã hoàn tất cái quá trình mà đúng nghĩa phải gọi là “ngu dân”, tức là khiến cho học sinh sinh viên trở nên trơ ỳ, mất khả năng nhận thức, mất khả năng phản ứng, và đấy là điều kiện khiến họ mất khả năng hành động. Lúc đó tôi sẽ hoàn toàn đi ngược lại với những gì mà một quá trình giáo dục đòi hỏi, nghĩa là tôi thực hiện một quá trình phản giáo dục, tôi tự thủ tiêu tư cách người làm giáo dục của mình bằng cách đứng trên bục giảng và làm cho học sinh của tôi suy thoái về nhận thức và nhân cách, tê liệt khả năng hành động.

Nếu trên bục giảng tôi mở miệng ra giảng về lòng yêu nước, và trong thực tế tôi ra các văn bản cấm học sinh sinh viên có hành động biểu lộ lòng yêu nước, hoặc tôi chất vấn kỷ luật những sinh viên học sinh đã tự giác có hành động biểu lộ lòng yêu nước của họ, thì không những tôi trở thành biểu tượng của sự giả dối, mà còn trở thành điển hình cho quá trình phản giáo dục. Bởi vì giáo dục đòi hỏi sự làm gương. Người thầy phải là tấm gương cho học sinh sinh viên noi theo. Khi người thầy không còn gương mẫu nữa thì quá trình giáo dục chấm dứt, và khi người thầy trở thành mẫu hình cho những điều tồi tệ thì quá trình phản giáo dục bắt đầu. Sự suy thoái của giáo dục, theo tôi, có nguồn gốc một phần (và là phần quan trọng) trong sự suy thoái của bản thân người thầy. Khi người thầy chỉ còn hành động như những công cụ chỉ nhằm phục vụ cho lợi ích của chính mình, hay của chính quyền (cũng chẳng khác nhau bao nhiêu), thì giáo dục sẽ bị triệt tiêu.

Giáo dục đích thực hầu như trở thành bất khả trong một xã hội như xã hội của chúng ta. Giáo viên của chúng ta có thể nắm rất vững các kỹ năng nghiên cứu, thậm chí có thể có công bố quốc tế (dù rằng còn hiếm hoi), có thể tham gia các hội thảo quốc gia hay hội thảo trên thế giới, có thể công bố các công trình, giáo trình, sách giáo khoa… nhưng rất có thể sẽ không thực hiện được chức năng giáo dục. Giáo dục đích thực có lẽ chỉ còn tồn tại ở những lớp học tư nhân nơi thầy giáo dạy không lấy tiền, và học sinh, sinh viên, đến học vì đam mê, vì sự hiếu kỳ hay là ước muốn tìm kiếm những giá trị chân thiện mỹ đang bị tận diệt bởi chính bản thân bộ máy giáo dục. Giáo dục đích thực có lẽ chỉ còn tồn tại nơi các hoạt động vì cộng đồng, các tọa đàm, cà phê học thuật, các dự án nghệ thuật cộng đồng, các hoạt động vô vị lợi, miễn phí cho người tham dự, nơi mà những người tổ chức thực sự muốn phổ biến các tri thức và giá trị, và những người tham dự thực sự muốn tiếp nhận các tri thức và giá trị đó. Cá nhân người viết bài này đã không còn niềm tin vào những hội thảo được tổ chức hoành tráng, thậm chí có cả khách mời quốc tế. Và kể cả khi trong những hội thảo đó có những bài có giá trị, có những kiến tâm huyết và hữu dụng, thì đằng sau sự “thành công” không thể tránh khỏi của các hội thảo đó (vì một hội thảo không thể không thành công nơi các diễn văn bế mạc), các tư tưởng, các ý kiến hầu như chẳng bao giờ được vận dụng, được ứng dụng trong thực tế. Một sinh viên đã hỏi tôi câu hỏi này khi kết thúc hội thảo Khoa học xã hội nhân văn thời hội nhập: “Thưa cô, sau hội thảo thì sao?”. Tôi đã cố tìm cách chuyển câu hỏi này cho những người có trách nhiệm tổ chức hội thảo ấy. Và bây giờ tôi chuyển câu hỏi đó cho tất cả những hội thảo sẽ được tổ chức trong tương lai.

Phải đưa ra đây ít nhất một dẫn chứng cụ thể để tránh trở thành vu khống. Tình cờ tôi đọc được bài viết của GS Trần Văn Đoàn (Đại học quốc gia Đài Loan): Sự thiết yếu của tự do nghiên cứu, một tham luận nhân dịp Hội nghị Quốc gia về Liên kết hợp tác để phát triển giáo dục Đại học Việt Nam, thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam, 10.10.2002. Tạp chí Văn hóa Nghệ An đăng lại ở đường link này: vanhoanghean.vn. Những ý kiến của GS Trần Văn Đoàn mười năm trước đây giờ nhắc lại vẫn còn nguyên giá trị của nó, thậm chí còn nguyên tính chất mới mẻ, bởi vì hiện thực hầu như không thay đổi. Có mấy ai nghĩ tới chuyện áp dụng những ý kiến đó? Thậm chí nhiều phương diện có thể còn tồi tệ hơn (chẳng hạn mười năm trước hiện tượng mua bán bằng cấp chưa đến mức tồi tệ như bây giờ, có lẽ cũng chưa có những liên kết quốc tế mang tính chất lừa đảo hạng nặng như bây giờ, Bộ trưởng Bộ giáo dục mười năm trước chắc cũng không nghĩ rằng hàng ngàn điểm 0 về môn sử là chuyện bình thường…). Và hãy nhìn xem những nỗ lực của GS Hoàng Tụy được đáp lại như thế nào bằng hố thẳm im lặng còn đáng sợ hơn mọi thứ hư vô, ở những người có quyền quyết định.

Có thể thấy gì hay cảm thấy gì từ trường hợp nữ sinh Nguyễn Phương Uyên? Sự bi quan có thể được gợi lên từ cái khoảng im lặng phản giáo dục của toàn bộ giáo giới (ở đây đương nhiên phải loại trừ một vài cá nhân nhà giáo riêng lẻ đã lên tiếng hoặc đã ký kiến nghị đòi trả tự do cho Phương Uyên). Nhưng sự bi quan còn khủng khiếp hơn khi những người làm giáo dục ở Đại học Công nghệ Thực phẩm TP HCM không im lặng nữa mà hành động. Các thầy giáo đã hành động bằng cách “tạo áp lực và yêu cầu những sinh viên có tên trong danh sách ký tên gởi thư cho Chủ tịch nước mỗi người phải viết cam kết là không có viết lá thư gởi cho chủ tịch nước và không có ký tên. Xong rồi nộp lại cho nhà trường, nhà trường sẽ cử đại diện giao lại các bản cam kết đó cho chủ tịch nước” (Tôi trích nguyên văn thông báo của họ đăng trên diễn đàn Dân làm báo). Tất nhiên, đấy là hành vi phản giáo dục tột độ. Toàn bộ ý nghĩa của giáo dục bị thủ tiêu bởi hành vi đó. Ý nghĩa của giáo dục bị thủ tiêu bởi chính những người làm giáo dục. Dĩ nhiên đằng sau họ là toàn bộ cỗ máy điều hành xã hội này.

Hành động của sinh viên Nguyễn Phương Uyên và phản ứng của nhóm sinh viên trường Đại học CNTP TPHCM chứng tỏ một xu hướng khác, một xu hướng khiến cho những người bi quan nhất cũng có thể thay đổi thái độ, đó là: khả năng tự giáo dục của thế hệ trẻ, khả năng tự nhận biết phải trái, đúng sai, khả năng hành động theo lẽ phải, theo tiếng gọi của lương tri; cho dù đôi khi họ phải chứng kiến lẽ phải và lương tri bị hủy diệt bởi chính thầy cô của họ.

Hy vọng rằng, kể cả khi đơn thư cầu cứu của họ không được hồi đáp, kể cả khi họ phải chịu áp lực từ phía nhà trường, từ phía Đoàn thanh niên (như họ thông báo), thì họ vẫn biết cách tự cứu mình. Hy vọng rằng lớp trẻ ngày nay, không chỉ riêng nhóm sinh viên trường ĐHCN, mà thế hệ trẻ của đất nước này, biết đánh giá khả năng của chính họ, biết tự hành động, và không lệ thuộc, không trông chờ một cách thụ động vào sự cứu giúp đến từ bên ngoài, nhất là không trông chờ vào sự ban ơn. Hy vọng họ biết trông chờ vào chính họ, hiểu rõ các quyền của họ và biết tự bảo vệ các quyền đó. Họ chỉ có thể cứu vãn được đất nước này khi họ biết cách tự cứu mình, khi họ biết trông chờ vào chính mình.

N.T.T.H.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

Admin gửi hôm Chủ Nhật, 04/11/2012
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Ngô Ngọc Trai - Bài toán khó về các nhóm lợi ích

Nguyễn Ngọc Già - Thư gửi Nguyễn Chí Đức

Mai Thái Lĩnh - Làm thế nào để Thủ tướng chịu trách nhiệm trước Dân?

Tùng Lâm - "Văn hóa từ chức" trên một nền tảng "không còn gì và chưa có gì"?

Nhật Ký Yêu Nước - Nước vẫn trẻ con


Khách Bùi Văn Nịt (khách viếng thăm) gửi lúc 17:53, 05/11/2012 - mã số 71879

Cám ơn khách láy bút hiệu "Nịt học vần", nếu nói rõ "Nịt học đánh vần"ngắn gọn lại đủ ý thì hay hơn cả một còm dài, chỉ một đầu đề cũng có thể thay cho cả bài. Tôi thấy tác phẩm của NTTH ;à một bài báo chứ không phải tác phảm tiểu tiểu thuýet hay thơ, mà ngôn ngữ báo chí cho độc giả bình dân thì nên cố gắng viết đơn giản, dễ hiểu đáp ứng yêu cầu của đông đảo bạn đọc trình độ trung bình, nếu viết cho cẩ những người trình độ "học đánh vần" cũng hiểu thì càng tốt.
Nếu như NTTH viết thêm ba dấu chấm vào cuối câu như "Một nền giáo dục bát khả..." thì tôi hiểu ngay sau câu đó có một ẩn ý mà tác giả không tiện nói thửng ra để phê phán.
Dạo này tôi tháy trênbaos mạng cả lề phải và lề trái đều có những bài mà tít mâu thuẫn với nhau, tít thì có vẻ như bài hấp dãn, đánh vào thị hiếu tò mò của người đọn, nhưng nội dung chán phèo. ví dụ có tít "Tự LOng rải đinh trên đường..." nhưn nọi dung thì hóa ra cảnh TL đóng phim vào vai một nhân vật rải đinh, hoặc một bài khác nói đến vai trò của đặc nhiệm Liên xô trong cuộc chiến ở VN, nhưng nội dung không hề thấy một chiến sĩ đặc công nào của Liên xô trên đất nước ta mà là nói về Liên xô giúp ta về quân sự.
Ngay đọ cái tít "Văn chương và con người" tôi cứ tưởng tác gải nêu lên vai trò của văn chương đối với con người, hoặc van chương đề cạp đến ssoos phận của con người, một đề tài rộng và hay, nhưng khi đọc bái mới thấy nội dung chỉ là một vài ý kiến nói về một số người mà tác giả nêu lên đáng phàn nàn.
Còn ý kiến sau đây của khách "Nịt học (đánh)vần": "Miêu tả của Alain Robbe–Grillet trong tiểu thuyết Ghen, Jean Valjean: un nom c’est un moi, Nhà văn có nên nói về tác phẩm của mình hay không?, Ý thức cộng đồng và số phận cá nhân…) thì tôi đọc đâu đó có ý nói trong một tác phẩm thì ít nhiều có bóng dáng tác giả trong đó, dù trực tiếp hay gián tiếp, Jean Valjean, một cái tên chính là tôi." Nhân vật này nếu tôi nhớ không nhầm thì là một người tù khổ sai trong cuốn Les misérables của Victo Hugo thì phải?
Cám ơn bác "Nịt học vần" (chứ không phải "Nịt học văn") đã đọc còm của tôi và góp ý cho tôi, tôi chưa từng học văn và không có tham vọng học văn, chỉ thích đọc để giết thời gian và giả trí thôi, võ vẽ đôi chút.
Còn bàn rộng ra nền giáo dụ của ta thì tôi tháy lối dạy giáo điều, thầy phán trò nghe quá lạc hậu, không phát huy khả năng sáng tạo của người học. Nhiều khi bắt người học ở trình độ cao mà cứ "vẹt" như học sinh cấp 1 (ở nước ta) thì có khi dẫn đến tình trạng tư duy bị teo đi, có nghĩa là ngu đi, đần độn đi.

Nit hoc van (khách viếng thăm) gửi lúc 12:31, 05/11/2012 - mã số 71873

Tôi hay đọc các bài trên DL, nên thấy Bác Bùi Văn Nịt đóng góp các bài vở, ý kiến rất đều đặn. Cũng vì vậy mà hôm nay tôi mới viết còm này gửi DL, mục đích là để góp ý với Bác ấy, như sau:

Bác Văn Nịt không hiểu được ý tác giả muốn nói gì với một đầu đề như thế? Rồi Bác còn muốn đầu đề phải được viết cho đầy đủ các thành phần của câu ! Từ bao giờ một đầu đề (như tiểu thuyết, thơ, văn, báo chí, các bài viết khác...) phải là một câu hoàn chỉnh vậy nhỉ ?!...

Rồi bác thông cảm với tác giả của cái đầu đề ấy, người mà bác sẽ khen ở sự có "băn khoăn, day dứt", tức là ở cái nhiệt tình; nhưng đang bị Bác chê ở sự viết không tròn một câu.

Trích còm của Bác Văn Nịt:

"Tác giả viết: "Một nền giáo dục bất khả", đọc xong cái câu cụt thun lủn này, tôi chẳng hiểu tác giả nói cái gì? Tôi chỉ thấy người ta nói "bất khả thi", "bất khả kháng" hay "bất khả xâm phạm", còn đây là lần đàu tiên tôi thấy nói bất khả" rồi cắt luôn. Nếu hiểu theo nghĩa "bất khả" là "không thể" thì nói "Một nền giáo dục không thể" thì đố ai hiểu "không thể" cái gì? Xem nội dung bài viết thì tôi đoán chắc người viết bài này là một cô giáo dạy môn văn? Chẳng hiểu có phải ý tác giả muốn nói là "Một nền giáo dục không (thể) hoàn thành nhiệm vụ" hay không? Hay là "Một nền giáo dục không làm tròn trách nhiệm"?
Ngoài ý trên thì tôi trân trọng sự băn khoăn, day dứt của một nhà giáo dục có lương tâm như tác giả bài này.
Tôi vốn ít học..."

(còn nữa, nhưng hết trích!)

Bác còn đoán tác giả của luận án tiến sĩ văn chương "Alain Robbe-Grillet: Sự thật và diễn giải" đã được đại học Paris 7 xếp vào hạng "tối ưu" là một cô giáo dạy môn văn !!! Thật đúng, tiến sĩ văn chương Từ Huy đó cũng từng có thời đi dạy văn thật. Bác Văn Nịt quả là (có) tài đoán như thần !

Nhưng cái chính tôi muốn nói đến trong còm này là ở câu tôi tâm đắc nhất với Bác Văn Nịt: Bác nói "tôi vốn ít học...", quả thực là biết mình biết ... ta !

Kính chúc Bác khỏe để có thêm sức đọc trước khi viết.

(Xin bổ sung thêm về tác phẩm của Ts NT Từ Huy làm vui cho Bác Văn Nịt:
Thơ: Chữ cái (NXB Phụ Nữ, 2007) được giải thơ nữ Lá trầu, tập truyện ngắn Những con chữ (NXB Hội Nhà Văn, 2007), tiểu luận – nghiên cứu Alain Robbe–Grillet: Sự thật và diễn giải – luận án tiến sĩ văn chương tại Pháp (NXB Hội Nhà Văn, 2009)Tác phẩm dịch: Giờ im lặng – tập truyện ngắn của Albert Pouvourvil (NXB Văn Học, 2001), Những tiểu thuyết của Alain Robbe–Grillet của Bruce Morrissette (NXB Đại Học Sư Phạm Hà Nội, 2005), các bài phê bình: Miêu tả của Alain Robbe–Grillet trong tiểu thuyết Ghen, Jean Valjean: un nom c’est un moi, Nhà văn có nên nói về tác phẩm của mình hay không?, Ý thức cộng đồng và số phận cá nhân…)

Khách Bùi Văn Nịt (khách viếng thăm) gửi lúc 23:37, 04/11/2012 - mã số 71828

Tác giả viết: "Một nền giáo dục bất khả", đọc xong cái câu cụt thun lủn này, tôi chẳng hiểu tác giả nói cái gì? Tôi chỉ thấy người ta nói "bất khả thi", "bất khả kháng" hay "bất khả xâm phạm", còn đây là lần đàu tiên tôi thấy nói bất khả" rồi cắt luôn. Nếu hiểu theo nghĩa "bất khả" là "không thể" thì nói "Một nền giáo dục không thể" thì đố ai hiểu "không thể" cái gì? Xem nội dung bài viết thì tôi đoán chắc người viết bài này là một cô giáo dạy môn văn? Chẳng hiểu có phải ý tác giả muốn nói là "Một nền giáo dục không (thể) hoàn thành nhiệm vụ" hay không? Hay là "Một nền giáo dục không làm tròn trách nhiệm"?
Ngoài ý trên thì tôi trân trọng sự băn khoăn, day dứt của một nhà giáo dục có lương tâm như tác giả bài này.
Tôi vốn ít học lại bàn về giáo dục sợ đánh trống qua cửa nhà sấm, nhưng thấy tác giả bài này nêu lên một ý hay nên cứ mạnh dạn bàn xem sao. Nói đến giáo dục thì thường bao hàm của cả giáo dục và giáo dưỡng. Về nhiệm vụ giáo dưỡng, bồi dưỡng kiến thức các môn khoa học tự nhiên thì tạm được, mặc dù ta có thụt lùi so với nhiều nước trong khu vực một khoẳng cách khá xa. Nhưng nói đến giáo dục, hình thành đạo đức, tính cách thì đúng là ta phải bàn lại, lanmf lại từ gốc, ta nặng về giáo dục chính trị nhiều hơn giáo dục đạo đức, có khi lại nhầm lãn giữa giáo dục chính trị và giáo dục đạo đức, điều này thì thể hiện rõ nhất là vai trò của Đoàn thanh niên trong nhà trường. Người ta đánh giá thái độ chính trị thay cho đánh giá đạo đức, thậm chí đánh giá chính trị còn cao hơn cả khả năng học tập, cái tư tưởng chính trị là thống soái tuy không được đưa lên hàng đầu như nhiều năm trước kia, nhưng nay nó vẫn còn lơ lửng trong các nhà trường. Nếu còn coi cái này là điều quan trọng số một thì những người học trong các trường đại học hay cao cao đẳng sau khi ra trường sẽ khó xin việc, nhất là xin việc ở những cơ sở ngoài quốc doanh, đặc biệt là các công ty nước ngoài.
Tôi cũng được biết một giảng viên dạy môn triết học ở một trường đại học bị sinh viên hỏi một câu "hắc búa" mâu thuẫn giữa lời thầy giảng và thực tế ngoài xã hôi. Nhưng ông thầy có lẽ đã gặp trường hợp này nhiều lần trước nên ông ta có kinh nghiệm và nửa đùa nửa thật nói: "Làm nhà giáo nhiều khi phải nói thẳng với người học là các anh chị nghe tôi nói chứ đừng bắt chước tôi làm và tôi còn tin rằng khả năng độc lập tư duy của các anh chị chứ. Thày nói thì có thể hôm nay đúng vì dựa vào sách giáo khoa, nhưng ngày mai sai vì xã hội tiến nhanh hơn những cái đã in thành sách." Thế là thầy hiểu trò và trò cũng hiểu thầy.
Trở lại vấn đề thiết thực là trường hợp của sinh viên Phương Uyên thì tôi thấy các bạn sinh viên vẫn có thể biểu lộ thái độ ủng hộ PU và phản kháng chính quyền một cách rất hợp pháp, công an không làm gì được, đó là lấy lý do đi khám bệnh tập thể, cả lớp hay cả trường cùng nghỉ học rồi kéo nhau đến bệnh viện chờ xếp hàng khám bệnh. Con người mình ngày nay mắc hàng trăm thứ bệnh khác nhau, vừa mới có công bố 15% dân mình mắc bệnh tâm thần, cứ ưu tư, tự dằn vặt mình trước những bất công và sai traí của chính quyền cũng có thể mắc bệnh tâm thần ở mức độ không nhiều thì ít. Tập trung trước cửa bệnh viện hàng trăm hàng nghìn người không phải biểu tình mà chờ xếp hàng khám bệnh thì bố công an cũng không dám bắt. Liệu tuồi trẻ thành phố mang cái tên "Bác" có dám làm không, truyền thống kiên cường bất khuất thời chống Mỹ có còn dư lại đến thời chống Tàu này không?

Kẻ lo âu (khách viếng thăm) gửi lúc 19:50, 04/11/2012 - mã số 71806

Em Từ Huy ơi, nói làm gì nữa cho thêm buồn. Nền GD của chúng ta như một dấu lặng cuối tuần. Không thể được đâu, không thể được nữa rồi em ạ. Giả dối, tham nhũng, bạo lực, và sự bất an đã trở thành những thông số phổ biến trong tư duy của xã hội chúng ta thì làm sao đổi mới được nền GD nữa

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
1 + 17 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Không thể nói rằng những người cộng sản đã lừa nhân dân, không thể nói rằng họ đã cố tình đánh lừa rồi sau không chịu thực hiện. Sự thật là: họ không thể thực hiện được điều mà chính họ đã nhiệt liệt tin tưởng. Dĩ nhiên là họ không nhận như thế, họ không dám nhận ngay cả khi buộc phải hành động trái ngược hẳn với những điều đã hứa một cách thực tâm. Theo họ, công nhận điều đó cũng có nghĩa là công nhận rằng cách mạng là vô ích.

— Milovan Djilas (1911-1995) trong tác phẩm "Giai cấp mới" (1957)

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 2 thành viên504 khách truy cập.

Thành viên online

Thuốc Lá, Gió Mới

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png