Phạm Ngọc Cương - Tất cả = phỏng vấn

Phạm Ngọc Cương (Toronto, Canada)
Chia sẻ bài viết này

Có một văn hóa mà tôi nghĩ Việt Nam nên khẩn cấp học hỏi là văn hóa phỏng vấn để tìm và giao việc.

Các cuộc đối đáp triền miên trên truyền hình của các ứng viên Tổng thống, Thủ tướng... ở các xứ dân chủ thì mọi người đều khá rõ rồi. Tuy nhiên, cái tôi muốn nói là cuộc chơi phỏng vấn kiếm việc ở mấy xứ này hầu như không từ một ai.

Tôi có anh bạn là tiến sỹ tâm lý, việc bù đầu của anh là chuyên bay đi phỏng vấn các quan chức cấp cao (Thứ trưởng, Bộ trưởng trở lên) của các nước; những ai muốn đảm đương một công việc nào đó của Liên Hợp Quốc. Qua chuyện anh kể thấy Liên Hợp Quốc tuyển người khá kỹ lưỡng.

Và không phải chỉ Liên Hợp Quốc, các nguyên thủ, chính khách lớn, hầu như từng người dân mấy xứ này trung bình một đời chắc không dưới vài trăm lượt phỏng vấn tìm việc. Từ khi còn là học sinh muốn nhận học bổng hay nhận việc cũng đều phải qua nhiều vòng phỏng vấn. Các công ty lớn thường lượn vào các trường đại học và vớt nhân tài từ khi các sinh viên còn đang năm thứ ba, bốn. Họ thường tổ chức những Information sections tức là những buổi thông tin ở đó vài trăm sinh viên sẽ gặp độ chục nhân viên quản lý của hãng trong 2-3 tiếng. Trong thời gian ấy, mấy trăm cô cậu làm sao thể hiện được mình cho có ấn tượng nhất. Sinh viên nào cũng sẽ tìm cách trò chuyện, giới thiệu bản thân và đưa business cards của mình cho những đại diện tuyển người của công ty. Những đại diện này sẽ bỏ số business cards đó vào túi áo phải hay túi áo trái của họ. Một túi (thường tới hơn 90% cards) họ sẽ vứt luôn đi vì thấy đối tượng quá nhạt nhòa, lịch sự họ không nỡ từ chối ngay người trao cards. Túi kia tối về họ sẽ mang ra xem, bàn với nhau và gọi những sinh viên đó đi phỏng vấn. Các cuộc phỏng vấn thường có nhiều thể loại. Critical thinking, stress interview, case interview, leadership interview, out of the box interview... và loại nào cũng hay cả.

Có những buổi phỏng vấn sau cả hàng ngàn người bị loại họ xếp bốn ứng cử viên cuối vào ngồi cạnh nhau và cùng hỏi. Sau hai giờ vặn vẹo câu cuối cùng là công ty chỉ cần nhận một người, mà có tới ba ứng viên ngồi đây; vậy mỗi người tự nói ra là vì sao nên nhận mình và không nên nhận ba người kia (dĩ nhiên không ai mong chờ người sẽ thành lang sói với người lúc này!)

Có khi câu hỏi là nếu cần phải xếp con hươu cao cổ, hay voi vào tủ lạnh bạn làm thế nào? (hai người hỏi có thể là người rất yêu động vật hoang dã, họ có thể nấc lên khi thấy xác một con vật đó!)

Có câu hỏi là trong phim Lion King chúa sơn lâm có buổi bỗng muốn họp mặt tất cả các con vật của núi rừng, có một con không đến được. Tại sao?

Có hôm con gái tôi - một sinh viên- kể là con vừa qua một interview về leadership họ hỏi con thế nào là một người lãnh đạo? Con trả lời là nói đến tư chất cần có của người lãnh đạo công ty thì có thể viết cả ngàn trang sách, từ kinh nghiệm của CEO Apple tới Starbucks. Tuy nhiên theo tôi có vài điểm đầu sau: phải có tầm nhìn cho công việc tương lai. Tầm nhìn phải đủ xa mà không bỏ sót cái gần, bao quát đủ các góc cạnh hiện cũng như ẩn của các vấn đề. Từ tầm nhìn đó phải có khả năng đề ra các mục tiêu dài hạn để hướng công ty tới cái đích không tầm thường; nhưng cũng phải có nhiều mục tiêu ngắn hạn để không làm nản lòng phần đông nhân viên trong công ty vì cái đích lớn dễ khá xa vời với họ. Phải là người tạo cảm hứng lao động sáng tạo và xây dựng văn hóa tập thể cho công ty; và phải là người có khả năng ra được quyết định đúng và nhanh chóng trong tất cả mọi tình huống, đặc biệt trong khủng hoảng... Nghe cháu nói tôi bảo: bố thật biết ơn nền giáo dục dù không tốn của bố mẹ đồng nào từ phổ thông đến đại học đã dạy dỗ ra những người như con. Đất nước này đúng là Tổ quốc ân huệ của con và nó thật xứng đáng để con sống, phục vụ, cống hiến và hưởng thụ. Bố hi vọng sớm đến ngày con và các bạn đóng được nhiều triệu đô tiền thuế hàng năm cho đất nước.

Cách đây vài năm, hãng Microsoft có câu hỏi là một đêm bạn đang là người lái một xe thể thao (xe hai chỗ ngồi) trên đường vắng. Trời bỗng đổ cơn bão lớn, cây và cột điện vặn mình dưới sức quật của gió và nước. Bạn chợt nhìn thấy ba người đang cuống cuồng tránh bão trong một trạm xe bus. Một bà cụ già nếu không được đi cấp cứu nhanh sẽ tử vong. Một người bạn trai thân nhất của bạn, người đã có công cứu bạn thoát chết và một cô gái tuyệt đẹp mà chỉ từ ánh mắt đầu tiên bạn hiểu rằng đây là điểm đến định mệnh của cuộc đời mình. Vậy bạn làm gì? Người được Microsoft nhận việc là một thanh niên lập tức có câu trả lời là ... tôi sẽ trao ngay xe cho bạn tôi chở bà cụ đến viện còn mình ở lại tán cô gái!

Cần chuyển gấp một xã hội từ phong bao, xí chỗ, bảo kê quyền lợi, quì gối, tới một xã hội mà mỗi người để tồn tại và khẳng định luôn cần vươn vai cọ sát và đào luyện, xiển dương tổng năng lực thực của mình trong sân chơi công bằng! Có vậy mới mong trời mỗi ngày một sáng.

PNC

Admin gửi hôm Thứ Hai, 29/10/2012
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?
Thanh niên Việt Nam hiện nay muốn gì?

Trẻ chậm lớn? Vì sao ư?

Cảnh báo và hy vọng

Nông thôn Việt Nam

Phỏng vấn ông Vương Trí Nhàn: Nâng trình độ sống để thích nghi - phát triển

Văn Miếu - Quốc Tử Giám

Suy nghĩ tản mạn năm 2009 nhân nghiền ngẫm Khuyến Học (phần 3)

Trẻ em Việt Nam

Suy nghĩ tản mạn năm 2009 nhân nghiền ngẫm Khuyến Học (phần 2)


top (khách viếng thăm) gửi lúc 02:36, 30/10/2012 - mã số 71278

Cái gì quá cực đoan đều không tốt. Nói thật, với cái kiểu cổ súy lối phỏng vấn máy móc như bác Phạm Ngọc Cương thì không thể tránh khỏi tạo ra một xã hội toàn robot, lang sói, đấu đá bon chen bẩn thỉu, còn lâu mới có thể "xây dựng văn hóa tập thể cho công ty".
Cùng là phỏng vấn giao việc, nhưng không nên nhập nhằng nhầm lẫn giữa quy mô quốc gia với quy mô công ty. Quốc gia là việc công, chỉ cần chữ lý; công ty là việc tư, muốn đoàn kết xây dựng văn hóa công ty thì phải có chữ tình.
Thực tế cho thấy môi trường làm việc trong các công ty nổi tiếng của Mỹ rất chán, không tình không nghĩa, ít ai nghỉ việc mà không mang nỗi bực bội hậm hực trong lòng dù khi phỏng vấn nhận vào cũng được nâng niu hết mực. Đây là mặt trái của TBCN thối nát, không thể bằng Bắc Âu, Anh, Đức, Nhật XHCN được.

Xích-lô Hải Phòng (khách viếng thăm) gửi lúc 19:02, 29/10/2012 - mã số 71245

Hỏi:
-Thế nào là một lãnh đạo?
Trả lời:
-Phải là đảng viên.
-Phải nói dối không biết ngượng.
-Phải biết đủ thứ "chạy".
-Tóm lại, phải VÔ LIÊM SỈ.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Use special [news] tag to display title, source and url of news.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
2 + 15 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Trong thời đại của ta, không phải tài nguyên, dù đất hay biển, mà chính con người mới là vốn quý nhất của một đất nước. Trong con người, thì tính thiện là vốn quý nhất. Có tính thiện thì xã hội mới hòa thuận để phát triển. Đã tôn trọng con người thì dứt khoát phải từ chối bạo lực. Vì dùng bạo lực, dù là bạo lực với người ngoài, sẽ hủy diệt tính thiện của người dân nước mình, tạo ra một xã hội không nhân bản, đi dần tới chỗ diệt vong.

— Nguyễn An Nguyên

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 5 thành viên516 khách truy cập.

Thành viên online

Đa Nguyên, Tran Thi Ngự, Trí Luận, Sapphire, Hồ Gươm

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png