Nguyễn Ngọc Già - "Trái chanh" Nguyễn Tấn Dũng!

Nguyễn Ngọc Già
Chia sẻ bài viết này

Đại hội bất thường của ĐCSVN kéo dài 15 ngày sắp kết thúc, trong lúc thông tin bên lề qua bình luận trong, ngoài nước gần như hoàn toàn "chiếm giữ trận địa" trên các diễn đàn, thay cho thông tin chính thức từ các trang báo trong nước. Chưa bao giờ có cái hội nghị (có thể nói) kỳ quặc đến nỗi, tất cả những ai theo dõi tình hình đất nước đều chỉ biết dựa vào tin đồn làm nguồn chính để bình luận, phân tích và dự đoán???!!! Tùy khả năng nhận định, suy xét, tổng hợp của cá nhân mà bạn đọc tự tìm ra thông tin thật giả, chính xác tới đâu!

Qua đó cho thấy, hơn 700 trang báo, hơn 60 đài PT - TH tỏ ra ngày càng vô trách nhiệm và vô ích đối với dân tình trước một sự kiện quá quan trọng cho Việt Nam. Thế nên, ĐCSVN hãy chấm dứt lừa mị dân chúng rằng: "thế lực thù địch" tung tin đồn nhảm gây hoang mang, làm mất lòng tin nhân dân đối với đảng và nhà nước!

Phần lớn các thông tin có liên quan đến đại hội bất thường này, đều nghiêng về khả năng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đang đuối và thua dần trong cuộc đấu đá nội bộ.

Nhiều người quá rõ việc Nguyễn Tấn Dũng ra đi hay không, cũng chẳng hề mang lại điều thay đổi nào tốt hơn cho Việt Nam, bởi thể chế "độc đàng toàn trị" vẫn nguyên vẹn các khuyết tật hiện hữu.


Trách nhiệm của Vua tập thể và "thầy thuốc" Nguyễn Tấn Dũng trước tình trạng hỗn mang của Việt Nam hiện nay.

Tại chương II - NGUYÊN TẮC TỔ CHỨC VÀ CƠ CẤU TỔ CHỨC CỦA ĐẢNG, điều 9 khoản 1 ghi rõ: "Tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách", do vậy, tội trạng của ông Dũng cũng nên phân định rạch ròi, chủ yếu ở mảng kinh tế với hai lĩnh vực chính: Ngân hàng và trực tiếp điều hành các tập đoàn kinh tế. Các mảng khác như: dân oan khiếu kiện đất đai, xã hội vô pháp, tăng cường đàn áp dân chủ thông qua các án tù ngày càng nhiều và càng nặng không thể đổ cho riêng ông Dũng.

Thực tế, 63 tỉnh thành là 63 nơi "làm vua một cõi" với bí thư + chủ tịch UBND + công an + quân đội + VKS + tòa án kết hợp với giới tài phiệt nổi cộm của mỗi tỉnh, thành.

Việt Nam hiện nay đang lâm vào tình trạng hỗn mang, cát cứ trên mọi lĩnh vực từ an ninh quốc phòng, tự do dân chủ, khai thác tài nguyên vô tội vạ, ô nhiễm môi trường, đạo đức suy đồi, giáo dục bê bết, y tế bê bối, tất cả là do TẬP THỂ 175 NGƯỜI CỘNG SẢN VIỆT NAM [1] GÂY RA, 175 người - CƯỚP TRẮNG QUYỀN CỦA DÂN - đang ngồi nhóm họp kín mít với nhau, bởi họ xem đất nước này là của riêng họ.

Thử hỏi:

Về kinh tế:

- Không có 175 người CS đồng ý hoặc im lặng đồng lõa, làm sao ông Dũng có quyền điều hành tập đoàn kinh tế để dẫn tới Vinashin, Vinalines, EVN, PVN, TKV v.v...?

- Không có 175 người CS đồng ý hoặc im lặng đồng lõa, làm sao ông Dũng có quyền chi phối các ngân hàng để dẫn đến nợ xấu hàng trăm ngàn tỉ và nhóm lợi ích thâu tóm lẫn nhau?

- Không có 175 người CS đồng ý hoặc im lặng đồng lõa, làm sao ông Dũng có quyền ký quy hoạch khai thác bauxite?

...và còn nhiều biểu hiện khác, như vụ nuôi cá cảng Cam Ranh ảnh hưởng đến an ninh quốc phòng, nhất định ông Dũng chẳng biết mô tê gì!

Về chính trị- xã hội:

- TS. Cù Huy Hà Vũ bị bắt tại Sài Gòn, không phải Hà Nội. Điều đó chứng tỏ, người CS thỏa hiệp nhau để bắt anh Vũ, vì gây phương hại cho tất cả họ, không chỉ riêng cho ông Dũng, nhưng ông ta đã phải chịu tai tiếng nhiều nhất với hình ảnh "sắt máu" và "trả thù" vì bị anh Vũ kiện.

- Chị Bùi Thị Minh Hằng cũng bị bắt tại Sài Gòn, sau đó đưa ra Hà Nội và tống khứ về Vũng Tàu, mà trang anhbasam cho rằng (hé lộ tin) ông Dũng "ra lệnh thả" [2] nghe như quyền lực vô biên, nhưng không thấy bằng chứng ?!

- Vụ LS. Lê Công Định nộp đơn tị nạn đi Mỹ, người nhà của anh cho biết [3]: "Trước khi Định nộp đơn, Bộ Nội vụ (Bộ Công An - NV) có vô trại giam làm việc và hỏi ý kiến Định về việc họ tính cho Định đi tị nạn chính trị. Định mới nộp đơn đồng ý đi Mỹ ngày 23/11. Đến ngày 12/2, hai cán bộ Sở Công an thành phố tới nhà làm việc với mẹ của Định, đề nghị khuyên Định rút đơn xin đi Mỹ lại vì không có lợi". Đó cho thấy, người CS có lấn cấn với nhau gì đó, trong việc tị nạn chính trị của LS. Định, vậy, không thể cho rằng ông Dũng quyết định được như một số người lầm tưởng.

- Anh Điếu Cày và bạn hữu bị tuyên án cao là do bộ máy tại Sài Gòn, không thể do ông Dũng nhúng tay vào.

- Thầy giáo Đinh Đăng Định bị gài bẫy để kết tội cũng do những lãnh chúa tại Daknong.

- Giáo dân Cồn Dầu do lãnh chúa Nguyễn Bá Thanh cùng phe cánh quyết định.

- Văn Giang, Vụ Bản, Tiên Lãng cũng do chính lãnh chúa cát cứ nơi đó ra tay.

- Khu đô thị Thủ Thiêm Q.2, hầu như ai cũng biết do băng nhóm Lê Thanh Hải, Tất Thành Cang cùng tay chân hành sự.

...và nhiều vụ án khác trải dài khắp đất nước, "đồng chí" của ông ta luôn tuyên bố: tuân thủ theo quy định pháp luật (hay sự chỉ đạo của Thủ tướng).

Ông Dũng cũng từng đổ vấy cho ông Kiệt, ông Khải vụ Vinashin, ông ta hành động như các lãnh chúa địa phương, thế thôi. Họ với nhau là một khi nói về bản chất đê hèn!

Đó chẳng phải là một trò rất hiểm độc, nhẫn tâm của người CS đối với nhau?! Thế nên, nói về khái niệm đồng bào, có vẻ quá xa lạ với họ, khi nghĩ về những cái chết thương tâm trên biển của ngư dân hay của thường dân vô tội bị công an đánh đến chết!

Ngoài ra, các dẫn chứng trên còn cho thấy rõ chế độ "vua tập thể" (của ông Nguyễn Văn An).

Người CS thật thâm hiểm và bất nhân với "đồng chí của họ", khi hiện nay mũi dùi có vẻ nhằm thẳng vào ông Dũng và phe nhóm. Tất nhiên, cũng bởi ông ta quá hở sườn vì thao túng trắng trợn nhiều việc cộng tính khinh mạn, khi tưởng việc đưa con cái bước lên "đài danh vọng" thật dễ dàng, mà không lường hết tâm địa "đồng chí" với nhau, dần đưa ông ta vào tròng thật êm nhẹ như lưới nhện giăng mồi.

Ông Dũng tham, ác, kiêu căng nhưng mức độ nham hiểm và thâm độc còn thua chút ít các "đồng chí" khác, biểu hiện bằng những quả lừa ngô nghê như: xin tòa Hải Phòng giảm án cho gia đình Đoàn Văn Vươn, ra công văn 7169 ngớ ngẩn, tạo hiệu quả ngược mà ông đang lãnh đủ v.v... bởi quanh ông ta không cho thấy những gương mặt "Gia Cát Lượng" khả dĩ khi nhìn lại.

Nguyễn Tấn Dũng đã để một khoảng trống quá lớn phía sau lưng, vì ông ta không biết dùng người. Khoảng trống vô hình của cái ghế không có lưng tựa thì việc ngã ngửa thật khó tránh khỏi. Dùng người cũng phải học, điều mà ông Dũng chắc không dành thời gian nghiên cứu, do tối mặt và xoay vần với họp hành liên miên, chu du khắp chốn cùng những bẩm hầu, xu nịnh để làm đẹp lòng.

***

Dù sao, Nguyễn Tấn Dũng cũng chỉ là sự tiếp nối các "tiền bối cộng sản"; nếu không phải trong vai "kẻ vắt chanh" thì đổi vai làm "trái chanh" mà thôi!. Giờ đây, "Nước cốt chanh - Nguyễn Tấn Dũng", khi vắt ra, chỉ giải cơn khát tạm thời cho chế độ toàn trị này, không chữa nổi chứng "mất nước" trầm trọng của "cơ thể" Việt Nam đang suy kiệt!

Cái tàn ác và vô luân của người CS nói chung là họ chơi màn "vắt hội đồng"! Cách "chính quy" (của họ) gọi là "đấu tố". Vâng, họ vẫn duy trì lối "xử đẹp" như thế với ví dụ minh họa nóng hổi là Bạc Hy Lai và vợ. Cậu con trai Bạc Qua Qua, giờ có lẽ "tơ vò trăm mối" trông về "cố hương" với đường xa mờ mịt!

Những "quả chanh": Nghị, Phượng, Triết, một thời cũng đã từng là "kẻ vắt chanh" và nay đang đổi vai cùng người cha của họ?!

Người Cộng sản thật độc địa, bởi họ là những người trung thành với phương châm "đào tận gốc, trốc tận rễ"!

"Đừng nghe những gì Cộng sản nói mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng sản làm", lời của cố Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu còn đó...!

Nguyễn Ngọc Già

_________________

http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2011/01/3ba257f7/page_3.asp [1]

http://danluan.org/tin-tuc/20120916/song-chi-bo-mat-that-cua-thu-tuong [2]. Cách bình luận theo kiểu "khen (mà) cho mày chết" là một trong các cách "đáng nể"(!)

http://danluan.org/lien-ket/20120214/cong-an-tphcm-de-nghi-ls-le-cong-dinh-rut-lai-don-xin-di-my-ti-nan-chinh-tri [3]

Khách gửi hôm Thứ Bảy, 13/10/2012
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Tống Văn Công - Có phải bản chất của xã hội dân sự là “khoảng đệm” và phi chính trị?

Phan Trinh - Xã hội dân sự: Ngầm dưới sông băng

Trần Minh Khôi - Các loại lòng yêu nước

Hà Thuỷ Nguyên - Lời kêu gọi VIỆT NAM TRỖI DẬY

Lương Hoài Nam - Thay đổi định mệnh của dân tộc cần sự dám nghĩ và làm khác cha ông


xã hội cộng sản (khách viếng thăm) gửi lúc 23:03, 13/10/2012 - mã số 69940

Nguyễn Tấn Dũng hay ai khác cũng có thể là "trái chanh". Còn nhân dân luôn luôn là "trái banh". Còn tệ hơn nữa: kẻ đá banh cũng chính là trọng tài, và đá banh sai luật vẫn diễn ra hàng ngày một cách trơn tru. Xã hội cộng sản là thế!

Khách Xích Lô Hải Phòng (khách viếng thăm) gửi lúc 19:36, 13/10/2012 - mã số 69921

Hạ bệ lãnh đạo cao cấp kiểu Trung Quốc
Theo blog Lê Mai http://webwarper.net/ww/~av/lemaiblog.wordpress.com/2012/10/07/ha-be-lanh-dao-cao-cap-kieu-trung-quoc/

Các kiểu hạ bệ lãnh đạo cao cấp TQ thường làm chúng ta đi từ bất ngờ, sửng sốt đến kinh ngạc và có phần “thán phục”. Có kiểu hạ bệ nhanh, lại có kiểu hạ bệ chậm. Có kiểu hạ bệ trực tiếp, lại có kiểu hạ bệ gián tiếp. Có kiểu hạ bệ bình thường, lại có kiểu hạ bệ bất thường. Có kiểu hạ bệ làm ra vẻ “dân chủ” – họp hội nghị TW, phê phán, vạch trần khuyết điểm, lại có kiểu hạ bệ “phản dân chủ”. Có kiểu hạ bệ buộc đối phương “tự nguyện” rút lui, lại có kiểu hạ bệ đột ngột, như một cuộc đảo chính, bắt giữ toàn bộ đối phương. Thật là phong phú, đa dạng, đáng tìm hiểu, nhất là trong bối cảnh “chính trị thế giới” hiện nay.

Lâm Bưu – người thừa kế Mao Trạch Đông đã được ghi vào Điều lệ đảng, trong một lần diễn thuyết trước Bộ chính trị đã phân tích rất hay về cuộc đảo chính lần thứ 62 tại khu vực Á- Phi – Mỹ latinh: vật tự nó thối rữa trước, rồi mới sinh giòi bọ. Đề phòng đảo chính phản cách mạng thì vấn đề chính là nắm chắc nhân tố trong nước. Giữa Trung ương và địa phương thì lấy Trung ương làm chính, giữa trong nước và ngoài nước thì lấy trong nước làm chính, giữa trong đảng và ngoài đảng thì lấy trong đảng làm chính, giữa trên và dưới thì lấy trên làm chính. Trọng điểm là trong nội bộ, là ở thượng tầng. Đó chính là đối sách của TQ.

Mặc dầu vậy, ông ta cũng không tránh khỏi bị Mao hạ bệ khi bộc lộ dã tâm đòi chiếm quyền Mao. Nhưng tất nhiên hạ bệ Lâm là việc không đơn giản. Mao nói với Chu Ân Lai, Lâm Bưu nắm quân đội, ông ta nghĩ có thể ra giá với tôi. Nhưng tôi sẽ không trả giá, xem hắn ta sẽ làm gì nào?

Mao chọn chiến thuật không đánh trực diện vào Lâm mà đánh vào các tướng tá, trợ thủ của ông ta trước. Đầu tiên là buộc Trần Bá Đạt phải kiểm thảo tại Hội nghị Trung ương, chưa chỉ ra đích danh Lâm Bưu, dù ai cũng biết Lâm đứng sau Trần. Rồi tiếp đó cho phê phán bốn viên đại tướng của Lâm là Hoàng, Ngô, Lý, Khưu. Lâm Bưu ngày càng thấy rõ, rất có thể trong thời gian sắp tới, mình sẽ bị hạ bệ. Vậy cần phải nhanh chóng ra tay trước. Trong khi đó, Mao tiếp tục làm rối loạn sự bố trí đội ngũ của Lâm Bưu. Mao tuần du phương Nam, dọc đường thường triệu tập các lãnh đạo địa phương để nói chuyện, bóng gió đề cập việc phải xử lý Lâm. Mặc dù nhấn mạnh là phải giữ bí mật các cuộc nói chuyện, song lại có ý để mạng lưới nghe trộm của Lâm nghe được và cấp tốc truyền toàn bộ tin tức về Bắc Đới Hà, Tổng hành dinh của Lâm. Sự hốt hoảng của Lâm đã dẫn tới việc ông ta cùng vợ con lên máy bay chạy trốn và bị rơi trên đất Mông Cổ.

Một cuộc hạ bệ gián tiếp, Lâm Bưu chưa ra trận đã thua rồi. Tin tức về cái chết của Lâm được dấu kín đến nỗi vào ngày Quốc khánh TQ, trên lễ đài Thiên An Môn, hoàng thân Sihanouk còn chúc Chủ tịch Mao và Phó Chủ tịch Lâm “vĩnh viễn mạnh khỏe”! Nghe vậy, Chu Ân Lai mỉm cười.

Và đây, vài cuộc hạ bệ trực tiếp lãnh đạo cao cấp TQ. Tháng 12.1965, Trung ương đảng họp hội nghị bất thường, nói là để xem xét tình hình trước mắt, thực ra là để bất ngờ tập kích La Thụy Khanh, Tổng tham mưu trưởng Quân giải phóng nhân dân TQ. Ông ta hoàn toàn không chuẩn bị, bước vào hội trường còn cười đùa vui vẻ. Hội nghị vừa khai mạc thì Bành Chân đập bàn nói, La Thụy Khanh, anh đã phạm sai lầm, hôm nay trước hết để cho anh tự xử mình. La Thụy Khanh sừng sờ, cả buổi họp cứ ngơ ngơ ngác ngác.

Thế nhưng, chưa đầy nửa năm sau, sự việc giống hệt như thế lại xẩy ra với Bành Chân. Tại hội nghị Bộ chính trị, Lưu Thiếu Kỳ nghiêm mặt nói: “Vấn đề đồng chí Bành Chân vô cùng nghiêm trọng, là tạo ra một vương quốc độc lập với Trung ương đảng, là phản bội Mao chủ tịch. Tôi cảnh cáo đồng chí, hôm nay chớ nuôi ảo tưởng, hãy thật sự hối cải, nếu không số phận sẽ như La Thụy Khanh vậy”. Bành Chân hoàn toàn bị bất ngờ.

Chưa đầy nửa năm sau, sự việc giống hệt như thế lại xẩy ra với Lưu Thiếu Kỳ. Tại hội nghị Trung ương, Trần Bá Đạt phát biểu: “Mấy chục năm qua, Lưu Thiếu Kỳ luôn vỗ ngực là nhà lão thành cách mạng. Tôi thấy ông ta không phải lão thành cách mạng mà là lão bại cách mạng”. Kết cục tất yếu diễn ra sau đó là Lưu Thiếu Kỳ bị hạ bệ.

Và rồi sau đó, sự việc giống hệt như thế cũng lại xẩy ra với Trần Bá Đạt – nhà lý luận “thiên tài” của ĐCS TQ, chuyên gia thảo các báo cáo chính trị cho Đại hội đảng, như phần trên chúng ta đã nói tới.

Còn việc hạ bệ Đặng Tiểu Bình, người ba lần vào ra Trung Nam Hải đã quá nổi tiếng, có lẽ chúng ta không cần điểm lại nữa. Cứ mỗi lần bị hạ bệ lại là một lần ông ta đứng dậy, lần sau leo cao hơn lần trước. Thật là một “kỳ tích” về chính trị xưa nay chưa từng có!

Đặng Tiểu Bình coi Chu Ân Lai như người anh Cả. Tháng 9.1975, Đặng đến bệnh viện hội ý công tác với Chu lúc này đang chữa bệnh. Đặng báo cáo với Chu nhóm Giang Thanh bày trò bình luận Thủy hử để nhằm vào Thủ tướng. Giang Thanh phát biểu, “cái nguy hiểm trong Thủy hử là hạ bệ Tiều Cái. Hiện nay có người muốn hạ bệ Mao chủ tịch hay không? Tôi cho là có đấy”. Đặng nói tiếp, mọi người đều không chịu nổi mụ ta nữa. Nếu sức khỏe Mao chủ tịch cứ ngày một xấu đi, anh em chúng tôi muốn dùng biện pháp “bức vua thoái vị”. Chu nổi giận, mắng Đặng, những chuyện như thế, ngay đến nghĩ thôi, anh cũng không được phép. Tôi kiên quyết phản đối cái trò làm loạn kiểu đó. Đặng im lặng, sau đó mới nói mọi người bàn như thế là do xuất phát từ lòng yêu quý Chu. Nếu Thủ tướng không tán thành, anh em sẽ không có hành động gì. Đặng lại đọc một đoạn bình luận Thủy hử của nhóm Giang Thanh và nói với Chu, mấy câu này chẳng phải là kêu gọi người ta lật đổ Mao chủ tịch hay sao?

Chu Ân Lai lắc đầu, nói với Đặng:

- Anh đừng nói nữa, về lĩnh vực văn chương, anh chỉ là hạng học trò dốt. Anh đâu biết lợi dụng lịch sử để phục vụ hiện tại. Dụng ý của Mao chủ tịch, tôi hiểu rất rõ. Trước vấn đề phức tạp loại này, chúng ta phải im lặng.

Thế nhưng, sau khi Mao chết, bấy giờ Đặng bị giam lỏng, vẫn bí mật liên lạc với Diệp Kiếm Anh bàn biện pháp giải quyết “bè lũ bốn tên”. Cuộc đấu tranh giành quyền lãnh đạo tối cao TQ, ngay sau khi Mao vừa nằm xuống giữa liên minh Diệp Kiếm Anh – Hoa Quốc Phong và “bè lũ bốn tên”: Vương Hồng Văn, Trương Xuân Kiều, Giang Thanh và Diêu Văn Nguyên diễn ra lúc thì âm thầm, lúc thì công khai nhưng hết sức quyết liệt.

Vấn đề đặt ra đối với liên minh Diệp Kiếm Anh – Hoa Quốc Phong là giải quyết “bè lũ bốn tên” bằng cách nào?

Có người muốn đưa ra hội nghị Trung ương mở rộng để giải quyết “bè lũ bốn tên”. Diệp phân tích đặc điểm tình hình, nhấn mạnh đây là cuộc đấu tranh một mất một còn, vượt trên phạm vi nội bộ đảng, không thể giải quyết bằng biện pháp đấu tranh tư tưởng thông thường được nữa. Song, phải hết sức tranh thủ giải quyết hợp pháp, tránh dẫn đến rối loạn. Sau khi bí mật bàn bạc với một số Ủy viên Bộ chính trị và lão thành cách mạng, Diệp quyết định dùng biện pháp đặc biệt, bắt giữ “bè lũ bốn tên”, rồi họp ngay Bộ chính trị, báo cáo tình hình. Binh quý ở chỗ thần tốc, âu cũng là do hoàn cảnh, đúng sai hãy để lịch sử phán xét!

Nếu chỉ họp hội nghị Trung ương, phê phán, bỏ phiếu tín nhiệm, liệu có giải quyết được vấn đề “bè lũ bốn tên” không? Lịch sử đã có câu trả lời.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
1 + 0 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

THAM NHŨNG = QUYỀN LỰC ĐỘC ĐOÁN + BƯNG BÍT THÔNG TIN – TRÁCH NHIỆM GIẢI TRÌNH

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 2 thành viên652 khách truy cập.

Thành viên online

Mắt Bão, Phiên Ngung

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png