Trương Duy Nhất - Cấm & những hiệu ứng ngược

  • Bởi Admin
    3.990 lượt đọc
    14/09/2012
    3 phản hồi

    Trương Duy Nhất

    Phàm cái gì càng cấm càng gây sự tò mò. Vì thế sự ngăn cấm đa phần đều tạo hiệu ứng ngược.

    Thời phim rạp ế ẩm, muốn câu khách toàn phải treo bảng “cấm trẻ em dưới 18 tuổi”. Đến như cái chương trình ca nhạc “vũ điệu đường cong” vừa rồi cũng trương biển to tổ bố “không dành cho các bạn trẻ dưới 18 tuổi và phụ nữ đoan trang".


    Cam Dai Bay

    Phim nhạc cấm dạng này vé không còn để bán.

    Sách xuất bản cũng vậy. Cuốn nào in ra bị cấm, có lệnh thu hồi là bán nhoắng cái hết, đắt như tôm tươi. Nhớ hồi tiểu thuyết “Thời của thành thần” của Hoàng Minh Tường in ra bán vèo phát không còn một cuốn. Bởi thiên hạ nháo nhào vì tin đồn sách bị thu hồi. Thực ra, mới là ý kiến của vài cụ và lệnh cấm có chăng mới chỉ là lệnh miệng chứ đã có văn bản ký tá gì đâu.

    Đắc lợi thế nên dạo này nhiều ông nhà văn in sách xong cứ mong chờ... lệnh cấm! Có vị chờ mãi không thấy ai nói năng gì đâm nổi nóng ý kiến ý cò thắc mắc búa xua: Tại sao sách tôi viết như thế, như thế mà không cấm không thu hồi, trong khi cuốn của ông Hoàng Minh Tường có gì nghiêm trọng đâu mà lại “được” cấm?

    Cũng như cái thời “cấm nghe đài địch” cực kỳ ấu trĩ. Nó chẳng những không thể cấm được mà ngược lại càng tạo sự tò mò, kích thích người ta tìm nghe xem nó nói cái gì trong đó đến mức phải cấm? Và kỳ thật dân chúng thì chẳng mấy quan tâm đến “địch ta”, người nghe “đài địch” nhiều nhất chủ yếu lại là các vị đảng viên chức quyền.

    Rồi như chuyện Chí Phẻo chửi. Cả làng Vũ Đại ai lại không biết. Nhưng riết thành quen, miệng hắn chửi thì tai hắn nghe, chẳng ai hơi đâu mà để ý. Bỗng một hôm lão Bá nổi xung đùng đùng ban lệnh cấm. Lão cấm cả cái làng Vũ Đại từ nay không đứa nào được nghe thằng Chí chửi nữa. Thế là từ chỗ kệ mặc nó, cả làng Vũ Đại già trẻ lớn bé nháo nhào bỏ hết đồng áng suốt ngày len lén vểnh tai xem thằng Chí bữa nay hắn chửi cái gì khiến cụ Bá phải nổi giận. Chí Phèo thấy vậy được nước càng chửi hung tợn. Hết chửi cụ Bá, hắn lăn ra giữa làng, ngửa mặt lên trời chửi cả thiên lôi, chửi cả cha đứa nào sinh ra trời, sinh ra thiên lôi, sinh ra cụ Bá và sinh ra cả hắn nữa. Thật chẳng dại nào giống dại nào. Cụ càng cấm hắn càng chửi cụ hung tợn hơn. Càng cấm, thiên hạ càng tò mò nghe hắn chửi nhiều hơn. Càng cấm, hắn càng phấn khích chửi rát hơn, lôi ra chửi hết cả những điều cấm kỵ xưa nay chưa bao giờ chửi.

    Thuật cai quản vì thế nhiều khi dụng phép cấm không phải, thành ra như cái tát ngược lại mình. Ví như các góc phố, hễ nơi nào gắn biển “cấm đái” là y như rằng nơi đó bị đái nhiều nhất, đái đến mục tường.

    Phép cấm, vì thế thường thể hiện sự bất lực hơn là thế mạnh. Sự bất lực nhiều khi thành dại dốt như cái lão Bá Kiến làng Vũ Đại, hoặc như cái kiểu tư duy... “cam dai bay” (cấm đái bậy) vậy.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Khách Tôn Kính Đảng viết:
    "Cấm & những hiệu ứng ngược."

    Có thật như thế không?

    Nhà nước cấm biểu tình, thế dân có dám biểu tình nữa không?

    Vì có CA bắt bớ, đàn áp, bôi nhọ, đạp vào mặt đó bác

    Ví dụ cấm xả rác và có công an canh me để bắt thì sẽ không ai dám xả rác nữa

    Hơn nữa số người biểu tình ít hơn hẳn số người đổ rác bậy

    Kính gởi Chú Thủ Tướng.
    Cháu chân thành cám ơn chú. Trước giờ cháu hay vô mạng xem tin tức trên trang chinhphu, nguyentandung... Cháu vốn là Cháu Ngoan Bắc Hồ mà. Hôm nay nhờ xem trang nguyenphutrong mới biết Chỉ thị (qua văn bản số 7169/VPCP-NC) của chú mà cháu biết mấy trang báo chui và cũng xác định được Chú là chủ của một số trang chui như blog Tư Sang. Trời ơi! Họ viết báo nghiệp đư mà sao hấp dẫn quá chú ơi. Toàn những tin tức trước giờ bị bưng bít không hà. Đọc báo Đảng chán chết, toàn photocopy lẫn nhau. Cháu thấy chú ngăn chặn trang biendong cũng hợp chủ trương Chính phủ, đồng thời được nguyenphutrong ủng hộ. Nó mà chống Trung quốc hoài thì làm sao chú mầm ăn được phải hông chú. Cháu bênh vực chú chắc là bị ném đá quá. Mai mốt bán Nước xong, chú chia cho cháu ít bạc lẻ nha. (Bà con đừng ném đá tui nhe. Ít bữa chia cho)

    "Cấm & những hiệu ứng ngược."

    Có thật như thế không?

    Nhà nước cấm biểu tình, thế dân có dám biểu tình nữa không?