Phong Uyên - Cần phân biệt Mác giả (là Mác-Lênin) và Mác thật (là Mác-Ănghen)

Phong Uyên
Chia sẻ bài viết này

Từ 66 năm nay, cái gọi là chủ nghĩa Mác - Lênin đã trở thành quốc giáo, được khẳng định trong Hiến pháp và hiện vẫn chiếm 15% thời trình bắt buộc của mỗi sinh viên đại học. Thời Trung cổ, môn thần học Công giáo, bị bắt buộc giảng dậy ở Đại học Sorbonne cho sinh viên toàn cõi Âu châu, cũng không chiếm một thời lượng lớn như vậy.

Có điều là từ thày đến trò ít người biết - hay có biết cũng không dám nói - là cái chủ nghĩa Mác-Lê này không có thật mà chỉ là một bịa đặt của Staline một năm sau khi Lénine chết (1924), với mục đích duy nhất là mượn danh Marx triệt tiêu những phần tử bị nghi ngờ là chống đối mình hay muốn tranh giành quyền hành với mình.


Thật ra, ngay cả cái mà mọi người từ trước tới nay vẫn coi là chủ nghĩa Marxiste cũng không bao giờ là một chủ nghĩa mà chỉ là một hệ tư tưởng được Marx và Engels trình bày trong bản Tuyên ngôn Cộng sản năm 1848 và trong cuốn Tư bản luận mà hai người là đồng tác giả. Hệ tư tưởng Marx-Engels này được Engels hoàn chỉnh 6 năm sau khi Marx mất để tạo ra một chủ nghĩa gọi là Dân chủ - Xã hội. Bởi vậy đứng về phương diện lịch sử phải nói là không có chủ nghĩa Mácxít mà chỉ có chủ nghĩa Dân chủ-Xã hội.

Engels là người thực tiễn, có óc tổ chức nên đã thành lập Đệ Nhị Quốc tế Dân chủ-Xã hội mà mỗi chi bộ là một đảng Dân chủ-Xã hội của mỗi nước. Lénine mới đầu chỉ là một lãnh tụ của đảng Dân chủ-Xã hội Công nhân Nga (PSDOR), đã biến phái thiểu số trong đảng thành một đảng riêng cho mình gọi là đảng Bôn sê víc và sử dụng nó như một công cụ để làm đảo chính cướp quyền và giữ quyền trong cái gọi là Cách mạng 1917. Phái Bôn sê víc sau này được Lénine phong là đảng Cộng sản, không dính dáng gì đến Marx và Engels cả ngoài một vài khái niệm của Marx và Engels bị Lénine đánh tráo.

Nói tóm lại, thừa kế chính thống của hệ tư tưởng Marx-Engels là những chế độ Dân chủ - Xã hội ở Âu châu và ở nhiều nước trên thế giới (Nhật Bản, Úc... ) hiện nay.

Nhưng chỉ có thể giải thích tại sao một hệ tư tưởng có thể bị Lénine và Staline lợi dụng và biến đổi để chế ngự nền chính trị của một phần ba nhân loại từ đầu thế kỷ thứ XX cho đến nay nếu có được những hiểu biết thật sự về con người thật của 2 nhân vật đã sáng tạo ra nó, Marx và Engels và 2 nhân vật đã mạo danh nó để phục vụ mưu đồ chính trị của mình, Lénine và Staline.

Tôi chia bài viết làm 3 phần:

1) Tìm hiểu con người thật của Marx, Engels, Lénine, Staline. Muốn có những hiểu biết về con người thật của những nhân vật này, cần phải đem họ ra khỏi những ánh hào quang giả tạo, những thêu dệt phong thần phong thánh và biết rõ nguồn gốc gia đình, thân thế và sự nghiệp của mỗi con người này.

2) Lược qua những khái niệm chính trong tư tưởng Marx - Engels. Vạch trần những thủ đoạn đánh tráo nó của Lénine và Staline.

3) Chứng minh thừa kế chính thống của tư tưởng Marx - Engels là những chế độ Dân chủ - Xã hội từ thời sinh tiền Engels cho tới ngày nay.

1) Con người thật của Marx, Engels, Lénine, Staline:

Marx (1818-1883): sinh ở hạt Rhénanie nằm ở gianh giới giữa Pháp và Đức, thuộc Pháp từ Cách Mạng 1789. Đến năm 1815 khi Napoléon thua trận, hạt này thuộc về nước Phổ.


Là dòng dõi một vọng tộc gốc Do Thái có nhiều người làm giáo sĩ tuy sau cả gia đình đều rửa tội theo đạo Phản thệ. Cha của Marx là luật sư. Kết hôn với Jenny Von Wesphalen thuộc dòng dõi quí tộc Phổ có anh là bộ trưởng bộ Nội vụ trong chính phủ Hoàng gia Phổ. Marx được giáo dục theo chuẩn mực của những gia đình thượng lưu Âu châu thời ấy, lấy văn minh Hi Lạp, La Mã và văn hóa Pháp làm căn bản. Là một người rất thông thái: Trước học luật để nối nghiệp cha. Sau bỏ luật học triết, làm luận án tiến sĩ triết học bằng tiếng cổ Hi Lạp với đề tài "Sự khác biệt về triết lý thiên nhiên giữa Democrite và Epicure". Marx quen sống trong tháp ngà, công việc thất thường chỉ lo viết sách nên đời sống kinh tế gặp nhiều khó khăn tuy lúc đầu được gia đình bên vợ chu cấp, sau chỉ còn Engels giúp đỡ. Có đời tư khá bê bối, đẻ con rơi với một người nữ quản gia được gia đình vợ gửi qua Anh nuôi mấy đứa con của Marx. Engels là người phải nhận làm con mình để tránh tai tiếng cho Marx.


Engels (1820-1895): Sinh cùng hạt Rhénanie với Marx trong một gia đình tư bản siêu quốc gia có xưởng dệt ở Đức và ở Manchester (Anh). Học Triết Hegel như Marx và cũng thông thái như Marx, nhất là về ngoại ngữ, thông thạo 15 thứ tiếng, không kể tiếng Latin và tiếng cổ Hi Lạp mà giới trí thức Âu châu thời ấy đều phải biết. Trái với Marx, Engels là người thực tế chịu làm quản lý trong những xưởng dệt của gia đình, nhờ vậy mà có phương tiện tài chính hoạt động chính trị giúp đỡ giới công nhân. Engels cũng là người "lời nói đi đôi với việc làm", chung sống với một nữ công nhân (Lydia Burn) cho đến khi chết và cũng dấn thân tham dự những trận đánh chống quân đội nước Phổ khi Cách mạng năm 1848 từ Pháp lan tràn qua Đức. Engels quen Marx từ năm 1842 và bắt đầu từ năm 1847 viết chung với Marx, đặc biệt là 2 cuốn Tuyên ngôn của đảng Cộng sản và cuốn Tư bản luận.

Cùng một sinh quán, cùng chịu ảnh hưởng của các nhà khai sáng và các nhà cách mạng Pháp, cùng chung nhau một đời sống tinh thần và vật chất, Engels và Marx còn hơn cả Lưu Bình Dương Lễ thời xưa, nên về tư tưởng, khó mà phân biệt được phần nào của Marx phần nào của Engels.


Lénine (1870- 1924): Con một ông thanh tra học vụ của Nga Hoàng mang 2 dòng máu Nga và Kalmouke, 1 dân tộc thuộc bộ tộc Mông Cổ theo đạo Phật. Ông này có công "Nga hóa" dân tộc của mình nên được Nga Hoàng phong cho một tước nhỏ trong hàng quí phái nhưng bắt phải rửa tội theo đạo Ki Tô Chính thống. Bên mẹ Lénine mang 2 dòng máu Đức và Do Thái cũng phải từ bỏ đạo Phản thệ của Đức để cải qua đạo Chính thống của Nga. Vì vậy có thể nói, con người Lénine đã là tạp chủng mà về tinh thần lại còn chịu ảnh hưởng của mọi thứ đạo. Lénine tốt nghiệp luật sư năm 1891. Thành tích cuộc đời "cách mạng" của Lénine là 1 năm tù và 3 năm bị quản thúc (1897-1900) trong làng của ông nội mình ở Sibêri sau khi ở Thụy Sĩ về (1895) vì có chân trong một hội kín. Nhưng trong thời gian bị quản thúc, có mẹ ở bên cạnh, được cung cấp sách vở tự do viết lách, được quyền lập gia đình để cùng vợ chung sống với nhau (1898) trong thời gian bị quản thúc. Vợ Lénine, Nadejda Kroupskaia là con một sĩ quan cũng thuộc dòng quí phái. Sau thời gian bị quản thúc từ năm 1900 trở đi, Lénine luôn luôn sống ở nước ngoài, khi thì ở Genève , khi thì ở Paris. Khi ở Paris, Lénine còn đèo thêm một người tình là Elisabeth (Inessa) Armand, lai Pháp và Anh, con nuôi một gia đình đại tư sản Nga, lấy người con trai thừa kế của gia đình rồi bỏ chồng tuy đã có 4 đứa con. Khi Lénine ở Paris, vợ và người tình ở 2 nhà cạnh nhau cùng đường phố trong khu nghệ sĩ Montparnasse sang trọng. Lénine hàng ngày ra quán Closerie des Lilas (vẫn nổi tiếng cho đến tận bây giờ) nhậu nhẹt với giới thượng lưu trí thức sà lông Pháp, bàn về giai cấp công nhân. Tháng Tư năm 1917, Lénine được Đức đem xe bọc sắt có bảng ngoại giao đem từ Thụy sĩ xuyên qua Đức về Moscou. Vì vậy mà có tin đồn Lénine được Đức trợ cấp 2 triệu Đức mã để đảng Bolchevik của Lénine làm cuộc đảo chính chống chiến tranh, đòi hòa bình với Đức (CM tháng 10). Khi trở về Nga, Lénine đem cả vợ và Inessa Armand về và cung cấp cho Inessa một ngôi nhà ở khu sang nhất Moskova. Khi còn ở Pháp bộ 3 cũng đã có nhiều lần sống chung hòa bình với nhau trong một ngôi nhà nghỉ của Lénine ở ngoại ô Paris cạnh ngôi trường Lénine lập lên để đào tạo cán bộ cho đảng của mình. Lénine phong cho người tình danh hiệu giáo sư và khi Inessa giảng dạy thì Lénine ngồi hàng đầu, cặp mắt đắm đuối nhìn, nuốt từng chữ một. Trong cuốn hồi ký "Đời sống của tôi với Lénine", Kroupskaia có kể lại và ca tụng người tình của chồng mình: " khi Inessa bước chân vào nhà, căn nhà bỗng nhiên bừng sáng". Năm 1920 khi Inessa mất vì bệnh dịch tả, Lénine buồn vô hạn và cho chôn ở Công Trường Đỏ dưới tường thành điện Kremlin. Inès Armand là người đàn bà Pháp duy nhất được chôn ở Công Trường Đỏ. Lénine chết năm 1924. Y học ngày nay phát hiện nguyên nhân của sự chết là vì biến chứng của bệnh giang mai được chữa chạy từ năm 1895.


Staline (1879-1924): Là người ít học nhất. Bị cha nghiện rượu đánh đập suốt ngày nên người mẹ phải gửi từ năm 14 tuổi cho mấy cha cố nuôi mong sau này đi tu trở thành cha. Năm 19 tuổi không chịu đi thi, bị đuổi khỏi tiểu chủng viện làm người mẹ rất buồn bực. Sau này, khi công thành danh toại, Staline trở về làng thăm mẹ, khoe với mẹ là mình bây giờ đã thay Sa hoàng. Người mẹ chỉ trả lời, tao thích mày làm cha cố hơn. Staline giận tím người đến khi mẹ chết cũng không về đưa đám. Staline tuy vậy vẫn giữ nề nếp tổ chức của Giáo hội, biến đảng cộng sản thành một thứ giáo hội mà mình là giáo chủ. Cái giáo hội "Cộng sản" này có nhiều người "tử vì đạo" nhất vì bàn tay của Staline.

2) Những khái niệm chính trong tư tưởng Marx - Engels và Lénine, bị Staline đánh tráo như thế nào?

Marx đã nhiều lần tự nói "tôi không phải là người Mác-xít" và cũng tự than "Là một nhà kinh tế, vậy mà tôi không lo nổi kinh tế cho chính bản thân mình".

Ngay cả danh từ "cộng sản" cũng không phải do Marx đặt ra mà là của Engels: Năm 1847 Marx thảo một bản đả kích (un pamphlet) trong đó Marx nhân danh những người Công chính (les Justes) lặp lại gần như toàn thể những nguyên lí Cộng sản của Engels. Engels góp ý với Marx là phải trình bày làm sao cho thật dễ hiểu và phải tìm một nhan đề thật kêu để lôi cuốn giới công nhân. Bài đả kích của Marx được Engels biến thành một bản Tuyên ngôn (Manifeste) : Tuyên ngôn của đảng Cộng sản. Thật ra hồi đó chưa có đảng cộng sản mà chỉ có "Liên đoàn những người cộng sản" mà tên đầu tiên là "Liên đoàn những người công chính" (Ligues des Justes). Ngay cả câu "Vô sản mọi xứ trên toàn cầu hãy hợp nhất lại" cũng là theo ý của Engels chứ mới đầu Marx chỉ muốn đưa ra châm ngôn như "Tứ hải giai huynh đệ" của Khổng Tử: "Mọi người đều là anh em". Có lẽ Marx vẫn chịu ảnh hưởng của câu "Tự do, Bình đẳng, Huynh đệ" của Cách mạng Pháp.

Qua những phát hiện mới nhất, trong 4 tập của cuốn Tư bản luận, Marx chỉ viết có tập đầu. Tôi xin kể lại lai lịch của những cuốn sau:

Bắt đầu từ năm 1865 Marx đã bỏ nhiều công sức viết cuốn Tư bản luận. Nhưng chỉ có tập đầu xuất bản năm 1875 (và được dịch ngay ra tiếng Pháp) là có sự kiểm tra của Marx. Tập 2 xuất bản năm 1885 và tập 3 xuất bản năm 1894 được biên soạn bởi Engels. Tập 4 do Karl Kautsky (1854-1938), 1 lãnh tụ của đảng Dân chủ- Xã hội Đức biên tập và xuất bản năm 1905-1910. Tuy nhiên mới đây người ta đã công bố các tập sau của bộ Tư bản luận mà David Ryazanov (một học giả Bônsêvíc bị Stalin xử bắn năm 1938) dịch từ bản thảo viết tay của Marx có rất nhiều khác biệt khi so sánh với các tập Tư bản luận mà Engels biên soạn, thậm chí có nhiều đoạn đã bị Engels thay đổi. Điều này khiến có thể đặt câu hỏi, trong bộ Tư bản luận được biết hiện giờ phần nào thật sự do Marx viết, phần nào do Engels tu bổ, đổi nghĩa? Cũng cần phải nói thêm rằng bộ Tư bản luận xuất bản ở Liên Xô từ thời Staline, và có lẽ bây giờ vẫn còn được giảng dậy trong những trường Đảng ở Việt Nam qua bản dịch của nhà Xuất bản Tiến bộ ở Moskva, sau này được nhà Xuất bản Sự Thật (nay là nhà Xuất bản Chính trị Quốc gia trực thuộc TW ĐCSVN) nối bản, chỉ là một "version" đã bị chỉnh lý lại theo ý Staline.

Bởi vậy có thể khẳng định: Những khái niệm về kinh tế- chính trị trong Tuyên ngôn của đảng Cộng Sản và trong mấy tập sau của Tư bản luận là những tư tưởng của cả Marx và Engels.

a) - Những khái niệm thuần triết học của Marx:

Những khái niệm thuần triết học này được Marx trình bầy trong "Những bản viết tay 1844" (Les Manuscrits de 1844). Hai khái niệm chính là:

Biện chứng: Marx là một triết gia dùng biện chứng pháp để suy luận như nhiều triết gia Cổ Hi Lạp cách đây 2500 năm. Biện chứng pháp tương đồng với Âm/Dương trong Kinh Dịch. Thật ra Biện chứng của Marx chỉ là biện chứng của Hegel và phải được hiểu như một chuyển tiếp đi từ luận đề đến phản luận đề rồi đến hợp đề và đòi hỏi luôn luôn phải vượt qua những mâu thuẫn. Nhưng Marx khác với Hegel ở chỗ là biện chứng Hegel là biện chứng tinh thần (Ý tưởng), còn biện chứng Marx là biện chứng của vật chất.

Tha hóa sức lao động (Die entfremdete Arbeit). Vong thân (Enttausserung): Trong thế giới tư bản, người lao động phải bán rẻ sức lao động của mình nên luôn luôn có ấn tượng sản phẩm do công sức mình tạo ra xa lạ (tha hóa) với chính mình. Con người chỉ khác con vật ở chỗ tạo ra sản phẩm bằng sức lao động. Khi sản phẩm của sức lao động bị tước đoạt, trở thành xa lạ với người làm ra nó thì người đó cũng trở thành xa lạ với chính mình, không thấy mình là mình nữa như đã ra khỏi mình (vong thân). Marx chỉ nhái Hegel: theo Hegel, vong thân là tinh thần của mình trở thành xa la như đã ra khỏi bản thân mình.

Duy vật lịch sử: Những mối liên quan trong sản xuất phụ thuộc vào những lực lượng vật chất. Toàn bộ những tương quan sản xuất này kiến trúc kinh tế của xã hội, tạo cơ sở cho pháp lý và chính trị. Nói tóm lại kinh tế là hạ tầng cơ sở, chính trị chỉ là thượng tầng kiến trúc. Những mâu thuẫn thường trực giữa những quan hệ sản xuất và những lực lượng sản xuất là nguồn gốc của những đảo lộn trong lịch sử. Ý thức con người cũng chỉ là ý thức những quan hệ đó và tạo ra con người.



b) - Những khái niệm Xã hội - Kinh tế của Marx và Engels:

Đấu tranh giai cấp: Theo Marx và Engels, "đấu tranh" chỉ có nghĩa là sự đối nghịch giữa những lớp người (classes) đứng cùng một vị trí trong sàn xuất xã hội. Hai lớp người đối nghịch nhau trong thời Marx và Engels là lớp người nắm phương tiện sản xuất mà Marx gọi là la classe bourgeoise (lớp người thành thị) và le Prolétariat, lớp người làm công ăn lương. Lớp người "làm công ăn lương" không phải là những người không có của cải (vô sản) hay những người nghèo, mà chỉ có nghĩa là phải bán công việc của mình để được trả lại bằng một đồng lương nhất định. Theo định nghĩa này, người Prolétaires là những người công nhân. Thời cổ La Mã, người prolétaires có nghĩa khác: công dân hạng thứ 6, đứng trên những người nô lệ. Nô lệ cũng không có nghĩa là nghèo hèn nhất trong xã hội mà chỉ có nghĩa là bị mất tự do vì có người nô lệ là triết gia, thày học hay thày thuốc, bị mất tự do vì là công dân của những nước thua trận bị người La Mã bắt đem về. Những từ ngữ "đấu tranh", "giai cấp", "tư sản", "vô sản"... là những chữ Tàu dịch bậy. Tôi đã có lần viết "Dịch là cái họa" trong Talawas. Cái "họa dịch" này đã làm Việt Nam khổ cực từ 66 năm nay!

Chuyên chính vô sản: Từ ngữ "chuyên chính" được Babeuf (1760-1797) dùng từ trước thời Cách mạng 1789 Pháp. Còn thành ngữ "chuyên chính vô sản" cũng không phải do Marx và Engels đặt ra vì lần đầu tiên được nghe nói tới là trong cuộc Cách mạng 1848. Marx và Engels định nghĩa "chuyên chính vô sản" là lớp người đông nhất trong xã hội (dưới thời Marx-Engels là lớp người thợ thuyền) cần được tổ chức để trở thành lớp người nắm ưu thế (classe dominante) chính trị và lên cầm quyền. Marx và Engels chỉ theo đúng quy định dân chủ là chính quyền phải thuộc về thành phần đông nhất trong xã hội. Lẽ tất nhiên là trong xã hội ngày nay, lớp người công nhân không còn là đa số trong xã hội nữa và ưu thế chính trị phải thuộc về những lớp người khác thông qua bầu cử.

Lénine đã bóp méo những khái niệm của Marx và Engels như thế nào?

1) Lénine đã phản bội Engels khi tách phái Bônsêvích ra khỏi đảng Dân chủ-Xã hội Công nhân Nga nằm trong Đệ Nhị Quốc tế Dân chủ-Xã hội của Engels, biến phái này thành một đảng và sử dụng nó như một công cụ để cướp quyền, giữ quyền.

2) Sau Cách mạng tháng 10, Lénine đã đánh tráo khái niệm chuyên chính vô sản của Marx khi phong đảng Bôn sê vích là đảng tiền phong của giai cấp vô sản, là đảng độc nhất lãnh đạo giai cấp vô sản nắm quyền lực nhà nước, trấn áp giai cấp tư sản, thống trị chính trị. Chế độ độc đảng lãnh đạo toàn trị ra đời. Những từ ngữ "đảng tiền phong ", "trấn áp", "thống trị" không có trong tư tưởng Marx-Engels: Lénine đã tự đặt ra để định nghĩa nền chuyên chính của mình. Nhà nữ cách mạng marxiste Rosa Luxembourg coi Lénine như là kẻ đã phản bội Marx khi áp đặt chế độ chuyên chính vô sản này. Những lý thuyết gia Marxistes khác thì cho chuyên chính vô sản của Lénine chỉ là "chuyên chính trên người vô sản" hay chỉ là một nền "tư bản Nhà nước".

3) Nhưng ngay các đảng viên Bôn sê vích cũng bị Lénine tước quyền dân chủ khi Lénine đặt ra cái gọi là Tập trung dân chủ. Theo cách diễn giảng của Lénine: "Dân chủ là các đảng viên được quyền bầu các cơ quan lãnh đạo và các bí thư các cấp. Tập trung là những quyết định của tổ chức đảng cấp trên là bắt buộc với các tổ chức đảng cấp dưới và cuối cùng các đảng viên phải chấp hành không có tranh cãi chống đối". Không cần phải nói thêm, đảng viên nào cũng thừa biết quyền tự do bầu cử của các đảng viên là "cấp trên" bảo bầu ai thì bầu người ấy. Cấp trên (3-4 người trong ban thường vụ bộ Chính trị) ra quyết định thì phía dưới từ ủy viên trung ương trở xuống chỉ việc chấp hành.

Khi bịa đặt ra cái chủ nghĩa Mác - Lênin, Staline không những đã bôi nhọ tư tưởng Marx - Engels, mà còn sử dụng nó như một công cụ để củng cố chế độ độc tài cá nhân của mình

Ác giả ác báo: Trước khi chết Lénine đã để di chúc nói rõ Staline là con người tàn bạo, cần phải kiếm người khác thay thế. Nhưng những thân tín của Lénine chưa kịp ra tay thì đã bị Staline giết hết. Chỉ trong một thời gian, cả bộ Chính trị của Lénine bị giết không còn một người nào. Đó cũng là số của nước Nga gặp phải hung thần chứ trước khi chết Lénine đã hối hận, tái lập lại cái gọi là Kinh tế chính trị mới (NEP, Nouvelle Économie Politique). Nếu Lénine còn sống thêm vài năm nữa, có thể Lénine sẽ trở về với chế độ Dân chủ Xã hội của Engels.

Cái định nghĩa đúng nhất về chủ nghĩa Mác-Lê Nin là của Souvarine, một người Marxiste theo phe Lénine chống lại Staline và là một trong những sáng lập viên của đảng Cộng sản Pháp: "Chủ nghĩa Mác - Lê Nin chỉ là một cách nói láo khoét được Staline đặt ra sau khi Lénine chết để che giấu những thủ đoạn quái gở của mình. Thực ra nó đồng nghĩa với chủ nghĩa Stalinit, ngược với luận thuyết của Marx và chỉ làm lố bịch những ý tưởng của Lénine". Souvarine cho cái chủ nghĩa Stalinit chỉ là một cái chủ nghĩa Tư bản Nhà nước (Capitalisme d'État).


Nói tóm lại, Staline cũng như mọi nhà độc tài trên thế giới từ thượng cổ chí kim như Néron, Tần thủy hoàng, Mao, Pôn Pốt... , lại là người thiếu học không biết một chủ nghĩa nào cả ngoài lấy lại một vài từ ngữ thật kêu để lấy nó làm thần chú cho những chính sách tàn bạo của mình. Staline cũng chỉ coi đảng cộng sản Bôn xê vích và Đệ Tam Quốc tế của Lénine như những công cụ nên không ngần ngại thanh trừng triệt tiêu bất cứ ai trong những tổ chức này bị nghi ngờ là có ý chống đối mình, kể cả những lãnh tụ cộng sản những nước nằm trong đệ Tam Quốc tế (cụ Hồ cũng suýt bị Staline thủ tiêu).
Từ ngữ "Chuyên chính vô sản" cũng bị Staline gạch bỏ luôn trong bản Hiến pháp sửa đổi năm 1936.

3) Thừa kế chính thống của tư tưởng Marx - Engels là các nền dân chủ - xã hội

Nói là thừa kế chính thống vì chính Engels là người đã cập nhật tư tưởng của mình và của Marx trong bản Tuyên Ngôn Cộng sản năm 1848 cho hợp với hoàn cảnh kinh tế xã hội ở Tây Âu 40 năm sau, khi sáng lập Đệ Nhị Quốc tế Dân chủ - Xã hội năm 1889 và thay Tuyên ngôn Cộng sản bằng Tuyên ngôn Nhân quyền của Cách mạng 1789 Pháp. "Nhân quyền" này phải được hiểu theo nghĩa rộng là nhu cầu căn bản về vật chất và tinh thần mỗi con người (chứ không phải chỉ giới công nhân) phải được bảo đảm.

Engels rút kinh nghiệm sự thất bại của những đấu tranh bạo động ở Pháp từ 1848 đến 1871 được Marx phân tích trong cuốn Đấu tranh giai cấp ở Pháp, nhận thấy là không thể cứ tiếp tục đấu tranh bạo động mà phải đi theo con đường đấu tranh ôn hòa từng bước một với điều kiện là phải phát triển và tăng cường các công đoàn và các đảng công nhân cho ngang sức với các tập đoàn chủ nhân.

Đệ Nhị Quốc Tế Dân chủ - Xã hội có nhiệm vụ tập hợp mọi tổ chức như các công đoàn, các đảng Dân chủ - Xã hội của mọi nước trên thế giới.

Các công đoàn, các đảng Dân chủ - Xã hội nằm trong đệ Nhị Quốc tế được Engels phân công rõ ràng:

Về mặt xã hội, tập hợp công nhân trong những tổ chức, những công đoàn có đủ sức mạnh bắt buộc giới chủ nhân phải chấp nhận những yêu cầu lương bổng, điều kiện làm việc của mỗi công nhân và những cải thiện đó phải được bảo đảm bởi những công ước tập thể.

Về mặt chính trị, các đảng dân chủ - xã hội chấp nhận thể chế đại nghị (đa đảng), cử đại diện của mình thông qua bầu cử, kể cả ở những cấp bậc thấp nhất (dân chủ). Và nếu giành được đa phiếu trong Quốc hội thì sẽ trực tiếp cầm quyền chính trị. Còn nếu không thì cũng sẽ làm áp lực để cải tổ các cơ chế xã hội, chính sách đóng góp chi thu, chính sách thu thuế theo lũy tiến để phân phối lại lợi tức một cách công bằng hơn, thông qua các hình thức giảm thuế, miễn chi phí cho các tầng lớp cần lao. Trong chế độ dân chủ xã hội, Nhà nước giữ vai trò trọng tài xã hội, giám sát, điều hòa thị trường kinh tế, truy thu và phân phối lợi tức qua thuế má, nhờ vậy mà chênh lệch giầu nghèo không quá lớn và đa số những thành phần trong xã hội thuộc về hạng trung lưu nên ít có những xung đột giữa các tầng lớp trong xã hội.

Về mặt kinh tế, quyền tự do kinh doanh phải được bảo đảm vì đó là đầu mối của mọi tiến triển kinh tế.

Nhưng cũng phải nói, cho đến tận giữa thế kỷ thứ XX, các đảng Dân chủ - Xã hội Âu Tây, tuy đã bỏ con đường đấu tranh bạo động, nhưng vẫn còn tiêm nhiễm tư tưởng kinh tế chính trị tập trung của Marx-Engels. Đảng Xã hội Pháp cho đến tận đầu năm 80 vẫn còn mang tên "Phân bộ Pháp Quốc tế Thợ thuyền" (SFIO). Khi Mitterrand thắng cử lên cầm quyền năm 81, vẫn liên kết với đảng Cộng sản, thành lập chính phủ liên hiệp cùng với các đảng phái tả khác và đưa ra chương trình quốc hữu hóa những nhà Ngân hàng và những xí nghiệp công nghệ lớn (thật ra bắt đầu từ De Gaulle ngay sau Thế chiến thứ Hai). Đảng Dân chủ - Xã hội đầu tiên chính thức từ bỏ kinh tế chính trị Marxiste là đảng Dân chủ - Xã hội Đức sau Hội nghị Bad Godesberg năm 1959, khi thông qua Cương lĩnh Godesberg. Đa số các đảng Dân chủ - Xã hội cũng theo gương, cắt đứt lần lần mọi ràng buộc với tư tưởng kinh tế thuần Marx. Vả lại xã hội cũng trở thành phức tạp với nhiều thành phần, nhiều lobbies chống đối nhau chứ không phải chỉ có hai giai cấp như hồi Marx. Vì vậy các đảng Dân chủ - Xã hội lần lần trở thành những đảng đa thành phần gồm nhiều tầng lớp nhân dân và trí thức chứ không phải chỉ là đảng của giai cấp thợ thuyền. Có thể nói, bắt đầu từ nửa sau thế kỷ thứ XX, ý tưởng dân chủ xã hội là động cơ của những cải cách ở các nước Tây Âu và Bắc Mỹ, cũng như ở Nhật Bản và Úc... Các thể chế Dân chủ - Xã hội này cũng chịu nhiều ảnh hưởng của học thuyết Keynes, dành cho Nhà nước quyền can thiệp tạm thời về kinh tế để tránh khủng hoảng như đưa ra những chính sách đầu tư và tiết kiệm của Nhà nước.

Kết luận

Chắc chắn có nhiều vị chống cộng "mút mùa", từ trước tới nay vẫn cho Marx là nguồn gốc của "tai ương cộng sản", sẽ cho tôi là muốn chạy tội cho Marx. Nhưng cũng có những vị kiên định CN Mác-Lê cho tôi là theo "chủ nghĩa xét lại" kiểu dân chủ-xã hội hay là một người nham hiểm, tay sai của một thế lực thù địch nào đó, muốn lấy gậy Marx-Engels đập lưng ông Lênin để phá bỏ cho bằng được nòng cốt của chế độ XHCN của Ta. Tôi chỉ xin thưa: những gì tôi nói về tư tưởng Marx không phải được lấy ra từ những tài liệu phản động nào, mà đều được chích dẫn từ một cuốn Triết học tổng quát lớp 12 các trường Trung học Pháp mà mọi học sinh thi Tú tài Pháp nào cũng phải học (nghĩa là 85% lớp tuổi của mỗi thế hệ trẻ Pháp). Thật ra ở Việt Nam muốn học Marx chính cống chỉ cần lấy lại những bài giảng về triết học Marxiste (nếu chưa bị đốt hết vì bị coi là tài liệu phản động) được diễn giảng ở những trường Đại học miền Nam ngày trước.

Sở dĩ tôi viết lại bài này là có ý muốn các bạn học sinh, sinh viên trong nước tự đặt câu hỏi tại sao cũng cùng một hệ tư tưởng Marx-Engels mà chế độ Dân chủ-Xã hội biết biến đổi nó để đưa tới dân chủ, thịnh vượng, bình đẳng xã hội, không còn cảnh người bóc lột người, mà chế độ cộng sản lại đưa đến độc tài, nghèo đói, chết chóc, chênh lệch giầu nghèo quá lớn như trong một vài nước cộng sản còn sót lại ngày nay? Dễ hiểu lắm: Lénine, Staline, Mao và những ai nữa, các bạn đều biết, đã cố ý bẻ cong tư tưởng của Marx và Engels để biến nó thành một chủ nghĩa chỉ có mục đích duy trì quyền lợi cho phe phái mình và phục vụ cho chính thể độc tài của mình.

Admin gửi hôm Thứ Năm, 13/09/2012
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Phan Trinh - Xã hội dân sự: Ngầm dưới sông băng

Trần Minh Khôi - Các loại lòng yêu nước

Hà Thuỷ Nguyên - Lời kêu gọi VIỆT NAM TRỖI DẬY

Lương Hoài Nam - Thay đổi định mệnh của dân tộc cần sự dám nghĩ và làm khác cha ông

Face the Fakebook - Chúng ta không cần chiến tranh


Tran Thi Ngự gửi lúc 00:49, 16/10/2012 - mã số 70129
Phong Uyên viết:
Trả lời Thuận Sơn :

3) Tôi xin các bạn đọc phân biệt cho rõ : "Mác đúng" là lý thuyết triết học Marx mà người Tây phương gọi là Marxisme vẫn được học trong những trường Trung học Tây phương cùng với những tư tưởng triết học khác. "Chủ nghĩa Mác" chỉ là một sự bịa đặt, một sự đánh tráo từ ngữ mà đầu têu là Tàu, thay Tiếp tố "ím" trong tiếng Tây phương bằng danh từ "chủ nghĩa" hệt như trong "chủ nghĩa Mác-Lênin", tất nhiên là sai (với nghĩa là không có thực).

3) Ông Immanuel Vallertein là 1 giáo sư xã hội học người Mỹ

Tôi có cùng ý nghĩ với bạn Phong Uyên ở chỗ bôi đậm. Marxism chỉ là một hệ tư tưởng một quan điểm (ai thích thì nghe theo), nhưng rất sai lầm khi coi "marxism" là một "chũ nghĩa" hay "chủ thuyết" (doctrine) vì hai từ này mang tính hướng dẫn, chỉ đạo cho một đường lối tổ chức xã hội. Việc biến quan điểm Marxism thành chủ thuyết hay chủ nghĩa hẳn nhiên mang ý đồ chính trị.

Immanuel Vallertein có phải là một cách viết (spelling) khác của Immanuel Wallerstein không? Thanks.

vinhlong_baclieu (khách viếng thăm) gửi lúc 23:43, 15/10/2012 - mã số 70120
visitor viết:
Ha ha ha, lại so sánh với Mĩ!!! Người có việc làm ở Viêt Nam còn không đủ sống. Còn người thất nghiệp Mĩ thì sống đủ. Vậy thì so sánh tỉ lệ thất nghiệp ở VN với Mĩ để làm gì?

Không phải như bạn nói đâu. Tôi biết ở Mỹ cũng có tem phiếu thực phẩm đấy, có những hội từ thiện đi phát chẩn đấy.

visitor (khách viếng thăm) gửi lúc 23:20, 15/10/2012 - mã số 70118
vinhlong_baclieu viết:
...

1/ Không có chuyện làm ở Việt Nam thì "bấp bênh" hơn đâu nhé. Tỷ lệ thất nghiệp ở Việt Nam ít hơn ở Mỹ đấy.

...

Ha ha ha, lại so sánh với Mĩ!!! Người có việc làm ở Viêt Nam còn không đủ sống. Còn người thất nghiệp Mĩ thì sống đủ. Vậy thì so sánh tỉ lệ thất nghiệp ở VN với Mĩ để làm gì?

Phong Uyên (khách viếng thăm) gửi lúc 22:03, 15/10/2012 - mã số 70108

Trả lời Thuận Sơn :

1) Đúng là cách đây vài năm có 1 tác giả nhắc lại tiểu sử Mác, Lênin, trong 1 bài viết. Tác giả đó là tôi, Phong Uyên, và Tít của bài đó là "Từ bỏ chủ nghĩa Mác-Lenine-Stalinist để trở về với Dân chủ Xã hội có phản bội Mác không" đăng trên Talawas ngày 12-3-08. Trong bài viết mới đây, tôi chỉ cập nhật những gì tôi mới biết về Marx và đặt biệt là về Lénine khi đọc bài "Những mẩu chuyện về Lénine Khi ở Paris" đăng trên "Văn hóa Nghệ An" ngày 23-4-12. Tôi cũng xin tự quảng cáo là, cũng trên Talawas ngày 9-5-07, nhân dịp Hội nghị bàn về Bộ môn Khoa học Chính trị M-L, tôi có viết 1 bài với hàng Tít "Từ bộ môn Chính trị Mác-Lênin đến những môn học của nhà giáo liệt sĩ Ngô Kha", trong đó tôi có nói đụng chạm tới môn học bắt buộc này.

2) Mỹ theo chế độ Dân chủ Phóng khoáng (Démocratie libérale) cho sự chênh lệch giầu nghèo là sự tất nhiên của tự do kinh doanh, Nhà nước không can thiệp gì đến sự phân chia lợi tức qua chính sách thuế má để tránh chênh lệch giầu nghèo như những nước Tây Âu theo chế độ Dân chủ Xã hội, mà để mặc những đối tác tự thương lượng với nhau. Nhiệm vụ chính của Nhà nước là tránh sự bóc lột giữa những tầng lớp trong xã hội và bảo đảm nhu cầu tối thiểu cho những người nghèo. Đó là cái khác nhau giữa 2 nền dân chủ và người dân Mỹ cũng muốn vậy từ khi lập quốc.

3) Thuận Sơn lí luận luẩn quẩn hệt như các vị tiến sĩ nhà Ta khi khẳng định "Không thể có Mác đúng mà chủ nghĩa Mác sai, cũng không thể có Mác sai mà Mác-Lênin đúng", làm như "mình với ta tuy 2 nhưng một, ta với mình tuy một mà hai" ! Tôi xin các bạn đọc phân biệt cho rõ : "Mác đúng" là lý thuyết triết học Marx mà người Tây phương gọi là Marxisme vẫn được học trong những trường Trung học Tây phương cùng với những tư tưởng triết học khác. "Chủ nghĩa Mác" chỉ là một sự bịa đặt, một sự đánh tráo từ ngữ mà đầu têu là Tàu, thay Tiếp tố "ím" trong tiếng Tây phương bằng danh từ "chủ nghĩa" hệt như trong "chủ nghĩa Mác-Lênin", tất nhiên là sai (với nghĩa là không có thực).

3) Ông Immanuel Vallertein là 1 giáo sư xã hội học người Mỹ rất có tiếng ở Pháp vì ông có hồi làm Giám đốc cộng tác nghiên cứu ở Trường Đại học Nghiên cứu Cao cấp Khoa học Xã hội Paris. Ông cũng là giáo sư ở nhiều Đại học danh tiếng trên thế giới. Ông cũng lấy lại quan niệm của Marx cho những yếu tố "Kinh tế" mới là quan trọng và chế ngự trên những yếu tố "Tư tưởng" được thể hiện dưới hình thức những "chủ nghĩa chính trị". Ông Vallerstein chứng minh một lần nữa không có chủ nghĩa Mác mà chỉ có lý thuyết của Marx về kinh tế. Còn về quan điểm của Vallerstein về Lénine, Thuận Sơn chỉ cần đọc kỹ lại những câu do chính TS dịch từ Expert.ru, sẽ thấy Vallerstein cho Lénine lập đảng chỉ có mục đích duy nhất là biến nó thành công cụ để cướp quyền và nắm quyền. Ở thời buổi Internet này TS dễ dàng tìm thấy những tài liệu chứng minh Lénine đã phản bội Dân chủ-Xã hội của Engels như thế nào khi biến phái thiểu số trong đảng Dân chủ-Xã hội thành đa số (Bolchevik) để cướp quyền và nắm quyền. Cũng xin Thuận Sơn chứng minh giùm trên thế giới còn có nước nào tôn dương chủ nghĩa Mác-Lê ngoài đảng Cộng sản Liên bang Nga của Ziouganov, hậu thân của đảng Cộng sản Liên Xô, đối lập với đảng Nước Nga Thống nhất của Putin. Đảng này kết hợp chủ nghĩa Quốc gia quá khích với chủ nghĩa Mác-Lênin, gồm những người già cả còn luyến tiếc chế độ Liên Xô cũ từ thời Stalin. Nhưng cũng có một số người trẻ a dua theo, với tâm trạng hệt như lớp người trẻ Tân Quốc Xã (Neonazi) ở những vùng thuộc nước Cộng Hòa Dân chủ Đức ngày trước, luôn luôn có những hành động côn đồ đối với những người khác chủng tộc, đặc biệt là đối với kiều bào.

vinhlong_baclieu (khách viếng thăm) gửi lúc 17:08, 15/10/2012 - mã số 70091
slinkee viết:
Bác vinhlong nói gần đúng nhưng không đủ

(2) Bác quên hay cố tình không nhắc tới mục tiêu cuối cùng của đoàn kết giai cấp là tiêu diệt giai cấp tư bản, và bác cũng quên luôn là giới "vô sản vô lại" này về sau có tính đoàn kết rất cao . Chắc tại thời điểm của Marx, giới vô sản vô lại chưa có ý thức "giai cấp" cao . Cao cỡ nào, theo tôi hiện nay, họ đoàn kết hơn giới vô sản tiên tiến của Marx và mang tính thế giới hơn quốc tế vô sản .

(1) Ông cha ta có câu "Phú quý sinh lễ nghĩa, bần cùng sinh đạo tặc". Khoan bàn tới tính phản động của ông cha thể hiện qua câu nói đó -tôi đồng ý với chủ trương tàn phá có hệ thống các di tích lịch sử phi cộng sản, nhưng ít ra nó cũng chỉ ra mẫu số chung là tỷ lệ tội phạm tăng cao khi sự bóc lột của tư bản càng khủng khiếp . Theo tôi, nó mang tính tiến bộ và càng ngày càng tiến bộ . Thậm chí, chủ nghĩa Marx về vô sản hoàn toàn sai lầm cho giới vô sản (được xem là) tiến bộ, mà rất đúng cho giới vô sản vô lại . 1) Vô sản vô lại có tinh thần đấu tranh giai cấp vững vàng, hận thù giai cấp cao độ . 2) Có tính tổ chức rất cao, phát xuất từ lòng giai cấp tư bản, hay đúng hơn, từ đáy những con tim đen đủi nhất của tư bản . 3) Sự hiện diện của giới vô sản vô lại bôi đen, hay đúng hơn chỉ ra mặt thật của tư bản . 4) Còn nhớ Malcolm X không, câu nói "Bằng tất cả những phương tiện" (By any means necessary) là phương châm của vô sản vô lại chống lại giới tư bản . 5) Marx quan niệm những thứ như nền dân chủ, luật pháp, văn hóa ... tư bản là những thứ cần phải phá bỏ, sự tồn tại của giới vô sản vô lại là sự thách thức mãnh liệt nhất đối với luật pháp và văn hóa tư bản . Nói đúng hơn, mục tiêu chính của họ là vi phạm và làm vô hiệu hóa các điều luật tư bản càng nhiều và càng nhanh càng tốt . Như vậy, họ không những phá hoại phong trào, mà còn lập được một mũi tiến công đáng kể làm sói mòn xã hội tư bản .

Với những điều như vậy, Marx đã quá sai lầm khi đòi tiêu diệt giới vô sản vô lại . Hay nói đúng hơn, giới vô sản vô lại mới ứng vào những nguyên tắc cách mạng vô sản của Marx. Không cần ông kêu gọi, vô sản vô lại toàn thế giới đang bắt tay nhau làm thành một mạng lưới -không, mạch nước- ngầm đang chờ ngày "rũ bùn đứng dậy sáng lòa" đập tan xiềng xích tư bản .

Bác vinhlong nên cập nhật thông tin, giới vô sản vô lại có vẻ sẽ tới thiên đường cộng sản trước bác đấy . Họ không còn là một nhúm tụm năm tụm ba nữa đâu .

(2) Tôi không quên gì cả. Chẳng qua bạn lẫn lộn giữa mục tiêu trước mắt và mục đích lâu dài (cuối cùng). Cũng như, tôi muốn tiêu diệt một bạo chúa thì trước mắt tôi có thể nhượng bộ, âm thầm tích lũy kiến thức và lực lượng,...

Tiếp nữa, cái gọi là "vô sản vô lại đoàn kết với nhau" của bạn thì Marx đã miêu tả đầy đủ trong tác phẩm "Ngày tháng 18 Sương mù của Luis Bonaparte" rồi.

Bên cạnh đó, nếu hiện nay có cái gọi là "giai cấp vô sản tiên tiến của Marx" thì tôi thật hạnh phúc. Tiếc là lời khẳng định của bạn lại không đúng!

(1)

1) Cái gọi là "giai cấp vô sản vô lại" là một thuật ngữ mới của bạn. Marx chưa bao giờ có khái niệm này. Chỉ có 3 giai cấp trong xã hội hiện đại là: VS, TS và TTS.

VS lưu manh chỉ là một bộ phận VS bị TS hoặc TTS thao túng.

Xin hỏi: Cái gọi là "GC VSVL" của bạn mâu thuẫn, đấu tranh với GC nào thế?!

2) Cái gọi là "tính tổ chức cao" của bạn phải chăng thể hiện sự khâm phục hoặc đầu hàng? Nếu không phải thì tức là chính bạn cũng coi thường và mỉa mai cái "tính tổ chức cao" ấy rồi.

3) Tôi không hiểu bạn muốn nói gì.
4) Tôi coi Malcolm X chẳng có nghĩa lý gì.
5) Marx không chủ trương "phá nát tất cả những gì của xã hội TBCN", Marx chủ trương phá đi những gì tiêu cực, giữ lại những gì tích cực (chẳng hạn khoa học công nghệ, lực lượng sản xuất, máy móc, nhà xưởng,...).

Nói chung là bạn còn "biết" rất hạn chế về Marx, chứ đừng nói đến "hiểu" (bạn biết quá ít nên/và hiểu sai quá nhiều về Marx).

Posted by 118.70.177.189 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
This is added while posting a message to avoid misusing the service

Thuận Sơn (khách viếng thăm) gửi lúc 15:37, 15/10/2012 - mã số 70086

MÁC GIẢ (LÀ MÁC-LÊNIN) HAY Phong Uyên GIẢ?

Tôi bật cười khi đọc bài của Phong Uyên (PU) viết về “cần phân biệt Mác giả (là Mác-Lênin) và Mác thật (Mác-Ăngghen). Chắc là khi nghĩ ra “tít” bài báo, PU mừng và tự thưởng cho mình đã nghĩ ra một cái “tít” đắt. Tôi nhớ không nhầm cách đây vài năm cũng đã có một tác giả “cùng hội cùng thuyền” với những người như PU viết một bài về Mác-Lênin bằng cách nhắc lại tiểu sử của các ông. Tôi không nói PU đạo văn, cũng không nói bài viết là phản động muốn chạy tội cho Mác, hoặc theo "chủ nghĩa xét lại" kiểu dân chủ-XH hay là một người nham hiểm, tay sai của một thế lực thù địch nào đó như PU có nói đến trong bài viết của mình. Thậm chí tôi còn coi đấy là ý kiến nghiên cứu riêng của tác giả.
Tuy nhiên, viết theo kiểu dẫn nguồn gốc gia đình, thân thế, sự nghiệp thì đã có hàng nghìn bài viết và cuốn sách viết về các ông. PU lại viết rằng “những gì tôi nói về tư tưởng Marx không phải được lấy ra từ những tài liệu phản động nào, mà đều được chích dẫn từ một cuốn Triết học tổng quát lớp 12 các trường Trung học Pháp mà mọi học sinh thi Tú tài Pháp nào cũng phải học”. Người ta thường nói “giấu đầu hở đuôi”. Đọc của bài viết của PU thật ra cũng chẳng có gì là “giấu đầu” cả mà ý đồ của tác giả đã bộc lộ ngay từ “tít” bài. Còn “hở đuôi” thì chính PU nói rõ ý đồ của mình: “Sở dĩ tôi viết lại bài này là có ý muốn các bạn học sinh, sinh viên trong nước tự đặt câu hỏi tại sao cũng cùng một hệ tư tưởng Marx-Engels mà chế độ Dân chủ-XH biết biến đổi nó để đưa tới dân chủ, thịnh vượng, bình đẳng XH, không còn cảnh người bóc lột người, mà chế độ cộng sản lại đưa đến độc tài, nghèo đói, chết chóc, chênh lệch giầu nghèo quá lớn như trong một vài nước cộng sản còn sót lại ngày nay?”. Như vậy là quá rõ ý đồ của người viết. Chí có điều nếu nói chênh lệch giàu nghèo thì trướn hết phải nói đến nước Mỹ.
Bài viết của PU sẽ được các bạn học sinh, sinh viên đón nhận nếu viết như một bài nghiên cứu khách quan, để rồi người đọc tự đánh giá đúng, sai, hay, giở, thật, giả... Đằng này, tự PU đã bộc lộ thiếu khách quan, áp đặt trong bài viết của mình.
Rõ ràng là không ai chấp nhận quan điểm của PU về cái gọi là Mác giả (là Mác-Lênin) và Mác thật (là Mác-Ăngghen). PU đã rất chủ quan khi viết như vậy, bởi ngay cả khi PU muốn đạt được mục đích phủ nhận chủ nghĩa Mác-Lênin bằng cách ca ngợi chủ nghĩa Mác hay Mác-Ăngghen một chiều là một cách tiếp cận sai về phương pháp luận. Không thể có Mác đúng mà chủ nghĩa Mác-Lênin sai. Cũng không thể có Mác-Ăngghen đúng mà Mác-Lênin sai. Khi nghiên cứu Mác, Ăng ghen, Lênin cần nhận thức rằng Leenin vừa kế thừa Mác, phát triển Mác, đồng thời không phải tư tưởng nào của Lênin cũng có quan hệ trực tiếp hoặc tất yếu với chủ nghĩa Mác cũng như với những tư tưởng của bản thân Mác.
Không phải chỉ một mình PU viết về Mác, Ăngghen, Lênin. Thế giới những năm gần đây đã có rất nhiều cuộc hội thảo về Mác, về chủ nghĩa Mác-Lênin, bàn về các trường phái mácxít phương Tây đương đại. Học sinh, sinh viên đọc bài viết chủ quan của PU và người ta so sánh với hàng trăm bài viết khách quan khác, tự bản thân họ sẽ rút ra cho mình kết luận.
Trên www.expert.ru, 01/2011, tác giả Immanuil Vallerstain có bài Lênin và chủ nghĩa Lênin-hôm nay và ngày mai. Trong đoạn mở đầu, tác giả viết: “Chủ nghĩa Mác-Lênin không bao giờ có một công thức cố định và công thức cứng nhắc. Việc bám chặt lấy những kiến giải cũ và đã bị loại bỏ của chủ nghĩa Mác-Lênin được coi là điều nhảm nhí không kém gì việc tranh luận một cách lôgic nghiêm túc những kiến giải chính thức mới nhất”. Tác giả đã đưa ra 6 đặc trưng của chủ nghĩa Lênin: (1) Hoạt động của đảng phải kiên quyết giành lấy chính quyền nhà nước, kiên quyết giữ vững chính quyền. (2) Tăng cường bộ máy nhà nước sau khi có chính quyền (3) Đảng phải có tổ chức nghiêm ngặt và sự tuân thủ vô điều kiện (4) Mục tiêu chính trị chủ yếu không phải là nắm giữ chính quyền mà là sự tăng trưởng, đuổi kịp của nền kinh tế theo thước đo do biến đổi của thế giới (5) Đảng , xét về hệ tư tưởng, coi mình là thành trì của cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa đế quốc (6) Đảng nhanh chóng đáp ứng tình hình biến đổi và thay đổi đường lối của mình một cách phù hợp, nếu như điều đó là cần thiết để giữ vững chính quyền.
Sau khi khái quát sáu đặc trưng của chủ nghĩa Lênin, tác giả viết phần hai với tựa đề “Lênin vẫn sống”. Mở đầu phần này tác giả viết: “Nhìn ra thế giới ngày nay, vẫn như trước, bạn sẽ tìm được không ít các quốc gia nơi nhóm cầm quyền đi theo các quy tắc này và phô trương cả sáu đặc trưng của chủ nghĩa Lênin”. Viết điều này tác giả muốn nói đến tính phổ quát của chủ nghĩa Lênin, mặc dầu “phần lớn trong số đó không tự coi mình là những người theo chủ nghĩa Lênin”. Tác giả, bằng sự quan sát tinh tế của mình, đã đưa ra nhận định: “Khi Liên Xô tan rã và cùng với nó là ĐCS LX, chế độ mới của Liên bang Nga tiếp cận với những vấn đề của Lênin với tư cách là một con người, một biểu tượng chính trị và nhân cách hóa ký ức lịch sử”. Tác giả quan sát cả đoàn người xếp hàng vào lăng Lênin, mặc dù người ta dọn đi phần lớn các bức chân dung và tượng đài Lênin. Tác giả viết “tôi có cảm giác rằng, thanh niên Nga không phản đối cái gì thuộc về Lênin, cho dù ở đó có chút gì đó hoài cổ”. Tất cả những cái đó nói lên điều gì? Tác giả viết: “Hiện nay, ở nước Nga, Lênin là nhân vật chính trị có sự đánh giá không thống nhất ở mức độ ít nhất. Có thể khẳng định rằng, ở nước Nga, Lênin có ít đối thủ cạnh tranh”.
Cuối bài báo là phần viết về “Lênin sẽ sống”. Tác giả đưa ra 5 lý do: (1) Chủ nghĩa dân tộc, Lênin sẽ là nhà hoạt động dân tộc và người yêu nước vĩ đại, người đã cứu nước Nga khỏi sự tan vỡ hoàn toàn bởi sự không am hiểu kinh niên của chế độ cũ về tất cả các mặt- sự không hiểu biết về quân sự, XH, chính trị (2) Người ta sẽ tôn kính Lênin như là người kế tục những cải cách của bá tước S. Ju. Vitte, mà ông không hoàn thành do những cản trở về chính trị. Tôi nhắc lại một trong những khẩu hiệu của Lênin: “CNCS là chính quyền xô viết cộng với điện khí hóa toàn quốc!”. (3) Người ta sẽ coi Lênin không chỉ là một nhà hiện đại hóa và người theo phương Tây (do những ước mơ điện khí hóa và những lời kêu gọi “đuổikịp và vượt”), mà còn là người chuẩn bị cho cuộc đánh thức châu Á và thế giới thứ ba. (4) Những nhà quan sát sắc sảo có thể cũng nhận xét rằng, Lênin là nhà hoạt động đầu tiên trong lịch sử nước Nga, trên thực tiễn, đã giải quyết vấn đề cuộc tranh cãi kéo dài giữa những người theo phương Tây và những người chống phương Tây. (5) Người ta nhận thấy Lênin là một lãnh tụ cứng rắn và biết nhìn xa. Chính sách kinh tế mới (NEP) là một trong những bằng chứng về tính cương quyết và tầm nhìn xa của ông. Lênin biết khi nào cần phải chuyển hướng mạnh và đưa đất nước theo hướng khác.
Những đoạn tôi dẫn trên đây là hết sức khái lược nhưng cũng đủ cho PU giật mình khi đọc lại bài viết của mình. Hóa ra chủ nghĩa Mác-Lênin đã sống, đang sống và mãi trường tồn cùng nhân loại. Không có Mác-Lênin giả mà chỉ có một PU giả.

slinkee (khách viếng thăm) gửi lúc 14:53, 17/09/2012 - mã số 67946

Bác vinhlong nói gần đúng nhưng không đủ

(2) Bác quên hay cố tình không nhắc tới mục tiêu cuối cùng của đoàn kết giai cấp là tiêu diệt giai cấp tư bản, và bác cũng quên luôn là giới "vô sản vô lại" này về sau có tính đoàn kết rất cao . Chắc tại thời điểm của Marx, giới vô sản vô lại chưa có ý thức "giai cấp" cao . Cao cỡ nào, theo tôi hiện nay, họ đoàn kết hơn giới vô sản tiên tiến của Marx và mang tính thế giới hơn quốc tế vô sản .

(1) Ông cha ta có câu "Phú quý sinh lễ nghĩa, bần cùng sinh đạo tặc". Khoan bàn tới tính phản động của ông cha thể hiện qua câu nói đó -tôi đồng ý với chủ trương tàn phá có hệ thống các di tích lịch sử phi cộng sản, nhưng ít ra nó cũng chỉ ra mẫu số chung là tỷ lệ tội phạm tăng cao khi sự bóc lột của tư bản càng khủng khiếp . Theo tôi, nó mang tính tiến bộ và càng ngày càng tiến bộ . Thậm chí, chủ nghĩa Marx về vô sản hoàn toàn sai lầm cho giới vô sản (được xem là) tiến bộ, mà rất đúng cho giới vô sản vô lại . 1) Vô sản vô lại có tinh thần đấu tranh giai cấp vững vàng, hận thù giai cấp cao độ . 2) Có tính tổ chức rất cao, phát xuất từ lòng giai cấp tư bản, hay đúng hơn, từ đáy những con tim đen đủi nhất của tư bản . 3) Sự hiện diện của giới vô sản vô lại bôi đen, hay đúng hơn chỉ ra mặt thật của tư bản . 4) Còn nhớ Malcolm X không, câu nói "Bằng tất cả những phương tiện" (By any means necessary) là phương châm của vô sản vô lại chống lại giới tư bản . 5) Marx quan niệm những thứ như nền dân chủ, luật pháp, văn hóa ... tư bản là những thứ cần phải phá bỏ, sự tồn tại của giới vô sản vô lại là sự thách thức mãnh liệt nhất đối với luật pháp và văn hóa tư bản . Nói đúng hơn, mục tiêu chính của họ là vi phạm và làm vô hiệu hóa các điều luật tư bản càng nhiều và càng nhanh càng tốt . Như vậy, họ không những phá hoại phong trào, mà còn lập được một mũi tiến công đáng kể làm sói mòn xã hội tư bản .

Với những điều như vậy, Marx đã quá sai lầm khi đòi tiêu diệt giới vô sản vô lại . Hay nói đúng hơn, giới vô sản vô lại mới ứng vào những nguyên tắc cách mạng vô sản của Marx. Không cần ông kêu gọi, vô sản vô lại toàn thế giới đang bắt tay nhau làm thành một mạng lưới -không, mạch nước- ngầm đang chờ ngày "rũ bùn đứng dậy sáng lòa" đập tan xiềng xích tư bản .

Bác vinhlong nên cập nhật thông tin, giới vô sản vô lại có vẻ sẽ tới thiên đường cộng sản trước bác đấy . Họ không còn là một nhúm tụm năm tụm ba nữa đâu .

vinhlong_baclieu (khách viếng thăm) gửi lúc 20:56, 16/09/2012 - mã số 67885
slinkee viết:
Em muốn hỏi bác vinhlong về khái niệm "vô sản vô lại" của Marx.

Nếu xét về mặt "bị" bóc lột, "vô sản vô lại" -những kẻ ăn cắp, đâm thuê chém mướn- có phải là thành phần bị bóc lột tàn tệ nhất không, tức là họ chắc chắn "cùng khổ"? Họ bị bóc lột tới mức không thể bán sức lao động của mình để hòng kiếm một ít tiền đủ để sống tới ngày mai lại đi bán sức lao động, mà phải đi ăn cắp của người khác . Điều nữa, nếu bác đi ăn trộm, để đạt hiệu quả cao nhất, bác phải đi ăn trộm những nhà có của, aka tư sản, như vậy ta có thể kết luật họ có ý thức giai cấp rõ rệt nhất . Hay nói theo Marx, họ là những người đáng cứu vớt, giác ngộ và giải phóng khỏi xiềng xích tư bản nhất . Như vậy, tại sao Marx lại ghét cay ghét đắng giới này, cho là họ cũng cần được/bị tiêu diệt như tư bản ?

Một điều đặt ra nữa, Marx chủ trương tiêu diệt tư bản, tiểu tư sản ... nói chung, nếu không phải vô sản là dẹp, nhưng ngay cả trong giới vô sản cũng bị phân chia thành nhiều loại để diệt . Vậy khi chủ nghĩa Marx thành công ở một xã hội nào đó, bao nhiêu phần trăm người phải bị tiêu diệt ? Hay tỷ lệ phần trăm không thành vấn đề, miễn là xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội theo kiểu Marx thì thôi ?

1/ Có rất nhiều con đường dẫn tới vô sản lưu manh, ăn cắp, đâm thuê chém mướn. Có thể bị hoặc không bị bóc lột.

2/ Ý thức giai cấp không phải cứ nhằm vào nhà giàu mà ăn cắp. Ý thức giai cấp là tinh thần đoàn kết những người vô sản với nhau, hành động có tổ chức, có chí học hỏi để cùng đấu tranh, sản xuất, hoạt động chính trị hay nghị trường.

Ăn cắp, cũng như khủng bố nhằm vào một số nhà giàu đơn lẻ, thì chỉ là manh mún, ngu ngốc, lưu manh, phá hoại phong trào chung hay sự nghiệp lớn. Cái này Marx đã không ít lần phê phán rồi, và còn cảnh báo rằng giai cấp tư sản luôn khiêu khích, kích động, gài bẫy để những người vô sản gây ra những sự vụ "xấu mặt" như vậy.

Đó là lý do vì sao Marx kịch liệt đả kích bộ phận vô sản lưu manh.

Không phải một nhóm nhỏ vô sản túm tụm bàn chuyện ăn cắp, mà là "Vô sản tất cả các nước đoàn kết lại!".

vinhlong_baclieu (khách viếng thăm) gửi lúc 20:43, 16/09/2012 - mã số 67884
Anh Tuấn viết:
@ Vinh Long Bac Lieu

Bác hãy đọc kỹ bài viết của rồi hẵn phát biểu. Tại sao cũng là người VN nhưng làm culi cho chủ Mỹ thì lương cao, còn làm culi cho người Việt tại VN thì lương thấp, bấp bênh. Vậy ai là người tạo ra lương cao và việc làm ổn định. Người làm thuê thì luôn luôn sẵn có. Quan trọng là ai biết tân dụng, khai thác và làm gia tăng thêm các giá trị phi vật chất (thương hiệu, giá trị văn hoá, mỹ thuật của sản phẩm,....) từ sức lao động đơn giản và luôn có sẵn này.

Chính bác Vinh Long là người nghĩ ngây thơ, đơn giản.....

1/ Không có chuyện làm ở Việt Nam thì "bấp bênh" hơn đâu nhé. Tỷ lệ thất nghiệp ở Việt Nam ít hơn ở Mỹ đấy.

2/ Bạn ngây thơ khi nhìn vào tiền lương tuyệt đối mà không có sự so sánh tương đối với các loại phí, thuế,... Tiền lương cao nhưng chi phí đắt đỏ thì anh vẫn ra đường khi khủng hoảng kinh tế hay gánh những khoản nợ mà đến cuối đời chưa chắc đã trả hết. Đó chính là tình cảnh của xã hội mà bạn ngây thơ chỉ nhìn vào "lương cao" đấy.

3/ Nói đúng ra thì thế này: đội quân công nghiệp trù bị luôn sẵn có, cái mỏ vơ vét sức lao động luôn sẵn có, vấn đề là ai biết đào mỏ giỏi hơn, bóc lột tinh vi hơn.

Mac thật, Mác bịp (khách viếng thăm) gửi lúc 17:30, 16/09/2012 - mã số 67864
Khách Diệu Anh viết:
Người không tôn thờ Mác thì quan tâm bàn luận về Mác, còn người đang rêu rao là theo tư tưởng Mác Lênin thì không thèm bàn về Mác mà bàn thủ đoạn kiếm tiền, kể cả bóc lột công nhân và ăn cướp của nông dân và tăng thuế của toàn dân, phạt vạ cả toàn quốc.

Trên thế giới có biết bao nhà triết học, họ đưa ra ý tưởng này, ý tưởng nọ, thấy cái gì hay thì theo, thấy cái gì dở thì bỏ, bỏ công sức, thời gian bàn mãi cũng chẳng có ích gì.

Các GS TS triết học của ta thì chẳng thấy ai tham gia bàn về CN này, CN nọ mà chỉ bàn tới làm thế nào nghĩ ra dự án này dự án nọ để kiếm kinh phí.

Nhớ lại hối trước cách đây khá lâu, báo của ta có đăng đại ý như sau câu nói của chính người Trung quốc: ở Trung quốc thì người theo CN Mác rất nhièu, người theo CN Mao lại nhiều hơn. Thế nhưng hỏi họ thế nào là CN Mác, thế nào là CN Mao thì họ chẳng biết cái ma mù gì cả, vì hàng ngày lo hai bữa ăn còn chẳng đủ thì hới sức đâu mà nghĩ đến chủ nghĩa này, chủ nghĩa nọ.

Tình hình người làm công ăn lương ở nước ta nay cũng vậy, giá tăng như diều, lo ăn, lo tiền học cho con cái méo cả mặt thì hơi sức đâu mà nghĩ đến Mác thật hay Mác giả.

Tôi đã đề nghị nhiều lần là lấy việc giải quyết vấn đề cụ thể xã hội cho ngắn hạn và dài hạn, làm cơ sở tranh luận thì tốt hơn là chỉ bàn về lý thuyết vì nó phù hợp với người dân đại chúng. Nó thực tế và trưởng thành hơn là cứ bi bô bò dưới đất tôn thờ theo Mác, Ăng Ghen, Lenin, Stalin, Mao, Castro, Kim, Hồ Chí Minh

Vấn đề là cái gọi là đảng CSVN cứ lôi Mac-Le, lôi Hồ Chí Minh để "áp đặt" cho tất cả mọi người. Từ đó mới có chuyện Mac thật, Mác bịp Lenin ... Rồi lại lôi Hồ Chí Minh ra đả kích khiến các bác Visitor, Bạch Hùng buồn lòng ! Cái gọi là đảng CSVN hãy để Mac Lenin, Stalin, Mao, Hồ Chí Minh, Kim, Polpot, Castro vào quá khứ, vào vị trí cá nhân của họ, thì "người bình dân" sẽ ít có ai lôi họ ra đả kích, trừ các nhà sử học, các nhà nghiên cứu

slinkee (khách viếng thăm) gửi lúc 14:35, 16/09/2012 - mã số 67853

Em muốn hỏi bác vinhlong về khái niệm "vô sản vô lại" của Marx.

Nếu xét về mặt "bị" bóc lột, "vô sản vô lại" -những kẻ ăn cắp, đâm thuê chém mướn- có phải là thành phần bị bóc lột tàn tệ nhất không, tức là họ chắc chắn "cùng khổ"? Họ bị bóc lột tới mức không thể bán sức lao động của mình để hòng kiếm một ít tiền đủ để sống tới ngày mai lại đi bán sức lao động, mà phải đi ăn cắp của người khác . Điều nữa, nếu bác đi ăn trộm, để đạt hiệu quả cao nhất, bác phải đi ăn trộm những nhà có của, aka tư sản, như vậy ta có thể kết luật họ có ý thức giai cấp rõ rệt nhất . Hay nói theo Marx, họ là những người đáng cứu vớt, giác ngộ và giải phóng khỏi xiềng xích tư bản nhất . Như vậy, tại sao Marx lại ghét cay ghét đắng giới này, cho là họ cũng cần được/bị tiêu diệt như tư bản ?

Một điều đặt ra nữa, Marx chủ trương tiêu diệt tư bản, tiểu tư sản ... nói chung, nếu không phải vô sản là dẹp, nhưng ngay cả trong giới vô sản cũng bị phân chia thành nhiều loại để diệt . Vậy khi chủ nghĩa Marx thành công ở một xã hội nào đó, bao nhiêu phần trăm người phải bị tiêu diệt ? Hay tỷ lệ phần trăm không thành vấn đề, miễn là xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội theo kiểu Marx thì thôi ?

Anh Tuấn (khách viếng thăm) gửi lúc 12:21, 16/09/2012 - mã số 67843

@ Vinh Long Bac Lieu

Bác hãy đọc kỹ bài viết của rồi hẵn phát biểu. Tại sao cũng là người VN nhưng làm culi cho chủ Mỹ thì lương cao, còn làm culi cho người Việt tại VN thì lương thấp, bấp bênh. Vậy ai là người tạo ra lương cao và việc làm ổn định. Người làm thuê thì luôn luôn sẵn có. Quan trọng là ai biết tân dụng, khai thác và làm gia tăng thêm các giá trị phi vật chất (thương hiệu, giá trị văn hoá, mỹ thuật của sản phẩm,....) từ sức lao động đơn giản và luôn có sẵn này.

Chính bác Vinh Long là người nghĩ ngây thơ, đơn giản.....

Khách Diệu Anh (khách viếng thăm) gửi lúc 12:13, 16/09/2012 - mã số 67842

Người không tôn thờ Mác thì quan tâm bàn luận về Mác, còn người đang rêu rao là theo tư tưởng Mác Lênin thì không thèm bàn về Mác mà bàn thủ đoạn kiếm tiền, kể cả bóc lột công nhân và ăn cướp của nông dân và tăng thuế của toàn dân, phạt vạ cả toàn quốc.

Trên thế giới có biết bao nhà triết học, họ đưa ra ý tưởng này, ý tưởng nọ, thấy cái gì hay thì theo, thấy cái gì dở thì bỏ, bỏ công sức, thời gian bàn mãi cũng chẳng có ích gì.

Các GS TS triết học của ta thì chẳng thấy ai tham gia bàn về CN này, CN nọ mà chỉ bàn tới làm thế nào nghĩ ra dự án này dự án nọ để kiếm kinh phí.

Nhớ lại hối trước cách đây khá lâu, báo của ta có đăng đại ý như sau câu nói của chính người Trung quốc: ở Trung quốc thì người theo CN Mác rất nhièu, người theo CN Mao lại nhiều hơn. Thế nhưng hỏi họ thế nào là CN Mác, thế nào là CN Mao thì họ chẳng biết cái ma mù gì cả, vì hàng ngày lo hai bữa ăn còn chẳng đủ thì hới sức đâu mà nghĩ đến chủ nghĩa này, chủ nghĩa nọ.

Tình hình người làm công ăn lương ở nước ta nay cũng vậy, giá tăng như diều, lo ăn, lo tiền học cho con cái méo cả mặt thì hơi sức đâu mà nghĩ đến Mác thật hay Mác giả.

vinhlong_baclieu (khách viếng thăm) gửi lúc 10:55, 16/09/2012 - mã số 67837
PVĐ viết:
Tôi đang dẫn chứng việc hoạt động dịch vụ của tôi. Tôi không quan tâm đến trong hàng hóa có bao nhiêu người góp sức và giá trị sức L trong đó là bao nhiêu . Người làm thuê bán hàng cứ theo lệnh của tôi bán và lãi S của tôi phụ thuộc vào lượng khách hàng có đông hay không . Thậm chí không có người bán hàng vì ngày đó , họ bận đẻ , tang hiếu ... tôi tự bán và vẫn có S bỏ túi .

Quay lại vấn đề hàng hóa , Có những người đã 1 mình tự lập trình hoặc vài người , tạo ra sản phẩm và tự giao dịch thương mại qua mạng, họ giàu đến mức mà một số nhà "TƯ BẢN" có hàng ngàn công nhân lắp ráp xe oto phải chấp nhận tổng số tài sản tích lũy của họ chỉ bằng con số tiền lẻ của những người tự làm ra sản phẩm thương mại kia . Cái khái niệm phải bóc lột mới giàu nứt đố đổ vách và phung phá bạt tử, lũng đoạn xã hội đã thành vô căn cứ rồi ông ạ .

1/ Nếu bạn không quan tâm thì bây giờ xin nói để bạn biết rằng bạn thuộc đội ngũ tay chân của nhà tư bản để bóc lột những người sản xuất trực tiếp. Mặc dù cũng là "làm thuê", cũng là "vô sản" nhưng Marx phân biệt rất rõ ràng các bộ phận "làm thuê", "vô sản" đấy bạn ạ. Không phải bộ phận làm thuê nào, vô sản nào cũng bị "bóc lột" đâu.

Bạn có thể tìm hiểu khái niệm "vô sản lưu manh", "vô sản quý tộc", "vô sản cách mạng" của Marx để rõ hơn.

2/ Đoạn tô đậm của bạn chẳng có gì mới mẻ cả. Marx đã nói rất nhiều lần trong các tác phẩm của mình rồi. Chính vì có rất nhiều nhà tư bản mặc dù bóc lột nhưng vẫn bị phá sản nên mới có chuyện tích tụ tư bản, chuyển từ giai cấp này sang giai cấp khác, tư bản lớn thôn tính tư bản nhỏ,... - những điều này Marx phân tích rất kỹ. Bạn không biết nên mới "hùng hồn" vậy thôi.

PVĐ (khách viếng thăm) gửi lúc 10:40, 16/09/2012 - mã số 67836
vinhlong_baclieu viết:

Bạn dù tinh giản đến mấy thì vẫn phải thuê người chứ gì. Nếu không có người làm thuê (dù ít) thì bạn chẳng có cái gì để bán cả (tất nhiên trừ khi bạn tự làm), do đó cũng chẳng có số lượng người mua nào cả.

Tôi đang dẫn chứng việc hoạt động dịch vụ của tôi. Tôi không quan tâm đến trong hàng hóa có bao nhiêu người góp sức và giá trị sức L trong đó là bao nhiêu . Người làm thuê bán hàng cứ theo lệnh của tôi bán và lãi S của tôi phụ thuộc vào lượng khách hàng có đông hay không . Thậm chí không có người bán hàng vì ngày đó , họ bận đẻ , tang hiếu ... tôi tự bán và vẫn có S bỏ túi .
Quay lại vấn đề hàng hóa , Có những người đã 1 mình tự lập trình hoặc vài người , tạo ra sản phẩm và tự giao dịch thương mại qua mạng, họ giàu đến mức mà một số nhà "TƯ BẢN" có hàng ngàn công nhân lắp ráp xe oto phải chấp nhận tổng số tài sản tích lũy của họ chỉ bằng con số tiền lẻ của những người tự làm ra sản phẩm thương mại kia . Cái khái niệm phải bóc lột mới giàu nứt đố đổ vách và phung phá bạt tử, lũng đoạn xã hội đã thành vô căn cứ rồi ông ạ .

vinhlong_baclieu (khách viếng thăm) gửi lúc 10:39, 16/09/2012 - mã số 67835
Anh Tuấn viết:

Cũng là làm thuê nhưng Việt kiều thì có việc làm, lương cao còn Việt Lam ở nhà thì lương thấp, thất nghiệp, đói khát. Vậy cái gì tạo ra sự khác biệt lớn này? Chính sự nhiệt huyết , sức sáng tạo lớn lao, trình độ quản lý, công nghệ.... của nhà đầu tư mới làm ra sự khác biệt đó, chứ không phải người làm thuê là yếu tố quyết định

Nếu đem thặng dự là 1000000USD phát thêm (không bóc lột) cho 1000 công nhân thì mỗi CN được thêm 1000USD, không đáng bao nhiêu nhưng nó sẽ giết chết niềm cảm hứng,nhiệt huyết, sức sáng tạo của nhà đầu tư và không có tái đầu tư để phát triển, cạnh tranh, giảm giá thành..... ---> xuống hố cả nút (XHCN). Cho nên thay vì lãnh 4000usd/tháng thì mỗi CN nên nhận 3000USD thôi, 1000 còn lại để ông chủ hưởng. Dù ông chủ có giàu có hơn ta nhưng ông vui vẻ, tồn tại thì ta mới tồn tại, chứ còn đòi lấy thêm 1000usd (không bao nhiêu ) nhưng sẽ chết cả nút (tham thì thâm)......Đó là giá trị cốt lõi của tư bản tư nhân.....

TB: ở các nước CS, dù ông chủ ko bóc lột nhưng thu nhập của CN vẫn rất thấp (100usd). Do đó, quan trọng là CN có lương cao (3000usd), việc làm ổn định, còn ông chủ thu nhập cao bao nhiêu không quan trọng, nhiều Bill Gate, Steve Job càng tốt)

1/ Muốn có lương (dù thấp hay cao) thì trước hết phải có hàng hóa để bán, muốn có hàng hóa để bán thì trước hết phải có người sản xuất (người làm thuê). Do đó, người làm thuê là người tạo ra giá trị quyết định.

2/ Muốn có thặng dư 1 triệu USD thì trước hết phải có hàng hóa để bán, muốn có hàng hóa để bán thì trước hết phải có người sản xuất (người làm thuê). Do đó, người làm thuê là người tạo ra giá trị quyết định.

Bạn Anh Tuấn quá ngây thơ hoặc cố tình cho rằng "lương cao" và "thặng dư 1 triệu USD" là từ trên trời rơi xuống hay từ dưới đất chui lên vậy. Nếu không có người sản xuất trực tiếp thì không có giá trị cả. Đồng tiền chỉ là bề nổi, chỉ có giá trị khi trước hết có những người lao động sản xuất tạo ra của cải.

Khách Lê Văn Mọi (khách viếng thăm) gửi lúc 05:59, 16/09/2012 - mã số 67826

Trên lý thuyết thì tư bản (ông chủ) bóc lột và ở chế độ TB thì nhà náy là của ông chủ, ô tô là của tôi. Còn ở chế độ XHCN thì nhà máy là của chúng tôi (giai cấp công nhân) thì nhà máy là của chúng tôi, ô tô là của ông chủ.

Chúng ta đã từng sống trong chế độ XHCN mấy chục năm rồi, chế độ này đã biến công nhân thành những tên ăn cắp. Vì sao? Vì lương không đủ nên công nhân phải ăn cắp để đủ sống cầm hơi. Còn một chuyện này nữa, nếu nhà máy sản xuất những hàng tiêu dùng thì công nhân cố tình làm dối, làm ẩu tạo ra sản phẩm kém phẩm chất để nhà máy bán nội bộ cho công nhân, công nhân đem các phẩm đó ra bán trên thị trường để có thêm thu nhập. Có "nằm trong chăn mới biết chăn có rận". Hàng hóa trong nhà nước XHCN luôn luôn khủng hoảng thiếu nên hàng kém phẩm chất vẫn bán đắt như tôm tươi.

Xin kể thêm lai lịch của từ "bao cấp": sản phẩm của nền sản xuất XHCN nó cũng là kết quả của kiểu quán lý XHCN. Trong các nhà máy XHCN luôn luôn có thêm một lực lượng phi sản xuất là những người ở văn phòng
Đảng ủy, công đoàn, ban tuyên huấn thi đua, chúng "ngồi mát ăn bát vàng" trên lưng người công nhân. Khi người công nhân làm việc, chúng tuyên truyền thi đua để công nhân tăng năng suất. Thay cho tiền công (gọi là tiền thưởng tăng năng suất" thì chúng cấp cho một cái giấy khen hay tuyên dương trong nhà máy. Lúc đầu người công nhân cảm thấy vui, hăng tiết vịt tăng năng suất hơn nữa, vãn giấy khen nhưng ĐÉO có tiền, người công nhân bắt đầu chán nản, không hăng say làm nữa, lương thấp, người công nhân chây lười, không làm nữa, nhà máy thua lỗ, nhưng để nhà máy tồn tại, trên vẫn phải trả lương cho người ít làm hoặc không làm. Không làm mà vẫn có lương do cấp trên "bao" và cấp hàng tháng tức là cho như cấp phát cho quân đội, nên đó gọi là "bao cấp". Dưới chế độ TB thì làm gì có bao cấp, có làm mới có ăn, nhưng ăn ra ăn. Tóm lại "bao cấp" là không làm vẫn được trả lương. Chế độ bao cấp là chế độ trên cho không cấp dưới. Nẩy ra câu hỏi: Trên lấy ở đâu mà cho? Trả lời ngay: bóc lột chỗ nọ cho chỗ kia.

Trước đây nói câu này thì bảo "mất lập trường" nhưng thực ra là như vậy: người công nhân thích làm cho TB hơn làm cho nhà nước CS do chính giai cấp mình "lãnh đạo".

Có thuê người (khách viếng thăm) gửi lúc 02:45, 16/09/2012 - mã số 67821

à quên, lúc bán kha khá, nó có thuê thêm người phụ vài giờ vào cuối tuần, khi có đông khách, đề phòng mất trộm

Người VN vốn mê tín dị đoan, tuần nào nó cũng mua một con vịt quay cúng thần tài, trước cúng sau ăn. Vậy mà đến khi ế vẫn hoàn ế. Cuối tuần ghé ra nó chơi, thấy nó thắp nhang cúng vịt quay. Tôi bảo nó ế do cạnh tranh không lại chứ thần tài nào liên quan đến việc này ? Nó lại giở bài ca cố hữu, có kiêng vẫn hơn, cúng xong mình ăn, có mất gì đâu !

Các quan CSVN ngày nay cũng mê tín dị đoan vứt mịa nó duy vật biện chứng của Mác vào sọt rác rồi

Tư bản bóc lột hay là nhân viên ? viết:
Bác VN2006A,

Tôi có người quen, sau một thời gian làm bồi nhà hàng rồi nhà hàng đổi chủ, bị sa thải. Sau vài tháng thất nghiệp, nó đi lòng vòng tham quan và quyết định mởi một cửa tiệm bán hàng. Nó bỏ ra một số vốn và vay mượn thêm ngân hàng để mở cửa tiệm nho nhỏ. Nó vừa là chủ vừa là nhân viên đứng bán hàng, dọn dẹp lau chùi cửa hàng. Cửa tiệm có một người duy nhất vừa là chủ vừa là nhân viên bán hàng

Lúc đầu nó bán kha khá, sau này có thêm vài cửa hàng cạnh tranh, tiệm ế, nó than chỉ đủ húp cháo rồi chịu không thấu, trả lại cửa tiệm và bán hàng lấy vốn cho các cửa tiệm chung quanh. Bây giờ xin đi làm công cho nhà hàng khác

Vây nó là gì ? tư bản bóc lột hay là nhân viên ?

PVĐ viết:
VN2006A viết:
Nếu ông 1 mình bán hàng thì ông chưa được gọi là nhà TB!!! Vốn của ông (Kapital) là hàng hóa của ông công với tiền nhà kho chứa hoặc tiền thuê nhà kho cộng với tiền vận chuyển...v...v...

Ông tích lũy vốn bằng cách dùng 1 phần tiền lãi reinvestition cộng với vốn ban đầu.

Khi nào ông nhiều khách hàng quá, phải thuê người bán hàng cho ông, thì lúc ấy ông mới có thể được gọi nhà TB.

Trong ví dụ tôi đưa trước về nghề dịch vụ bán hàng, tất nhiên là tôi phải thuê người bán hàng . Nhưng cái tôi muốn nói là tích lũy của tôi chủ yếu đem lại được là do số lượng người mua hàng chứ không phải do người tôi thuê đem lại . Người tôi thuê đôi khi càng ít , càng tinh giản khi số lượng người mua đã cố định thì tích lũy càng cao . Trước kia , ở ghế nhà trưỡng , họ giảng rẵng làm dịch vụ bán hàng lấy lãi là làm nghề móc túi vì giá trị hàng hóa không thay đổi , xã hội chỉ có 1 hàng hóa đó gồm L+T . Nhưng hồi đó , do không có thực tế để đối chiếu nên chịu . Bây giờ mới biết bị lừa .

vinhlong_baclieu (khách viếng thăm) gửi lúc 02:14, 16/09/2012 - mã số 67818
PVĐ viết:
Trong ví dụ tôi đưa trước về nghề dịch vụ bán hàng, tất nhiên là tôi phải thuê người bán hàng . Nhưng cái tôi muốn nói là tích lũy của tôi chủ yếu đem lại được là do số lượng người mua hàng chứ không phải do người tôi thuê đem lại . Người tôi thuê đôi khi càng ít , càng tinh giản khi số lượng người mua đã cố định thì tích lũy càng cao . Trước kia , ở ghế nhà trưỡng , họ giảng rẵng làm dịch vụ bán hàng lấy lãi là làm nghề móc túi vì giá trị hàng hóa không thay đổi , xã hội chỉ có 1 hàng hóa đó gồm L+T . Nhưng hồi đó , do không có thực tế để đối chiếu nên chịu . Bây giờ mới biết bị lừa .

Bạn dù tinh giản đến mấy thì vẫn phải thuê người chứ gì. Nếu không có người làm thuê (dù ít) thì bạn chẳng có cái gì để bán cả (tất nhiên trừ khi bạn tự làm), do đó cũng chẳng có số lượng người mua nào cả.

Lượng người làm thuê ít (nhưng trình độ cao và lao động với cường độ lớn) so với lượng khách hàng đông đã gây cho bạn một sự lầm tưởng.

Phải làm ra hàng hóa, dịch vụ trước đã rồi mới tính đến chuyện bán đi hay khách hàng được bạn ạ.

Anh Tuấn (khách viếng thăm) gửi lúc 01:02, 16/09/2012 - mã số 67814

@nguyễn tâm bảo:

Cũng là làm thuê nhưng Việt kiều thì có việc làm, lương cao còn Việt Lam ở nhà thì lương thấp, thất nghiệp, đói khát. Vậy cái gì tạo ra sự khác biệt lớn này? Chính sự nhiệt huyết , sức sáng tạo lớn lao, trình độ quản lý, công nghệ.... của nhà đầu tư mới làm ra sự khác biệt đó, chứ không phải người làm thuê là yếu tố quyết định

Nếu đem thặng dự là 1000000USD phát thêm (không bóc lột) cho 1000 công nhân thì mỗi CN được thêm 1000USD, không đáng bao nhiêu nhưng nó sẽ giết chết niềm cảm hứng,nhiệt huyết, sức sáng tạo của nhà đầu tư và không có tái đầu tư để phát triển, cạnh tranh, giảm giá thành..... ---> xuống hố cả nút (XHCN). Cho nên thay vì lãnh 4000usd/tháng thì mỗi CN nên nhận 3000USD thôi, 1000 còn lại để ông chủ hưởng. Dù ông chủ có giàu có hơn ta nhưng ông vui vẻ, tồn tại thì ta mới tồn tại, chứ còn đòi lấy thêm 1000usd (không bao nhiêu ) nhưng sẽ chết cả nút (tham thì thâm)......Đó là giá trị cốt lõi của tư bản tư nhân.....

TB: ở các nước CS, dù ông chủ ko bóc lột nhưng thu nhập của CN vẫn rất thấp (100usd). Do đó, quan trọng là CN có lương cao (3000usd), việc làm ổn định, còn ông chủ thu nhập cao bao nhiêu không quan trọng, nhiều Bill Gate, Steve Job càng tốt)

Tư bản bóc lột hay là nhân viên ? (khách viếng thăm) gửi lúc 00:27, 16/09/2012 - mã số 67812

Bác VN2006A,

Tôi có người quen, sau một thời gian làm bồi nhà hàng rồi nhà hàng đổi chủ, bị sa thải. Sau vài tháng thất nghiệp, nó đi lòng vòng tham quan và quyết định mởi một cửa tiệm bán hàng. Nó bỏ ra một số vốn và vay mượn thêm ngân hàng để mở cửa tiệm nho nhỏ. Nó vừa là chủ vừa là nhân viên đứng bán hàng, dọn dẹp lau chùi cửa hàng. Cửa tiệm có một người duy nhất vừa là chủ vừa là nhân viên bán hàng

Lúc đầu nó bán kha khá, sau này có thêm vài cửa hàng cạnh tranh, tiệm ế, nó than chỉ đủ húp cháo rồi chịu không thấu, trả lại cửa tiệm và bán hàng lấy vốn cho các cửa tiệm chung quanh. Bây giờ xin đi làm công cho nhà hàng khác

Vây nó là gì ? tư bản bóc lột hay là nhân viên ?

PVĐ viết:
VN2006A viết:
Nếu ông 1 mình bán hàng thì ông chưa được gọi là nhà TB!!! Vốn của ông (Kapital) là hàng hóa của ông công với tiền nhà kho chứa hoặc tiền thuê nhà kho cộng với tiền vận chuyển...v...v...

Ông tích lũy vốn bằng cách dùng 1 phần tiền lãi reinvestition cộng với vốn ban đầu.

Khi nào ông nhiều khách hàng quá, phải thuê người bán hàng cho ông, thì lúc ấy ông mới có thể được gọi nhà TB.

Trong ví dụ tôi đưa trước về nghề dịch vụ bán hàng, tất nhiên là tôi phải thuê người bán hàng . Nhưng cái tôi muốn nói là tích lũy của tôi chủ yếu đem lại được là do số lượng người mua hàng chứ không phải do người tôi thuê đem lại . Người tôi thuê đôi khi càng ít , càng tinh giản khi số lượng người mua đã cố định thì tích lũy càng cao . Trước kia , ở ghế nhà trưỡng , họ giảng rẵng làm dịch vụ bán hàng lấy lãi là làm nghề móc túi vì giá trị hàng hóa không thay đổi , xã hội chỉ có 1 hàng hóa đó gồm L+T . Nhưng hồi đó , do không có thực tế để đối chiếu nên chịu . Bây giờ mới biết bị lừa .

PVĐ (khách viếng thăm) gửi lúc 00:11, 16/09/2012 - mã số 67811
VN2006A viết:
Nếu ông 1 mình bán hàng thì ông chưa được gọi là nhà TB!!! Vốn của ông (Kapital) là hàng hóa của ông công với tiền nhà kho chứa hoặc tiền thuê nhà kho cộng với tiền vận chuyển...v...v...

Ông tích lũy vốn bằng cách dùng 1 phần tiền lãi reinvestition cộng với vốn ban đầu.

Khi nào ông nhiều khách hàng quá, phải thuê người bán hàng cho ông, thì lúc ấy ông mới có thể được gọi nhà TB.

Trong ví dụ tôi đưa trước về nghề dịch vụ bán hàng, tất nhiên là tôi phải thuê người bán hàng . Nhưng cái tôi muốn nói là tích lũy của tôi chủ yếu đem lại được là do số lượng người mua hàng chứ không phải do người tôi thuê đem lại . Người tôi thuê đôi khi càng ít , càng tinh giản khi số lượng người mua đã cố định thì tích lũy càng cao . Trước kia , ở ghế nhà trưỡng , họ giảng rẵng làm dịch vụ bán hàng lấy lãi là làm nghề móc túi vì giá trị hàng hóa không thay đổi , xã hội chỉ có 1 hàng hóa đó gồm L+T . Nhưng hồi đó , do không có thực tế để đối chiếu nên chịu . Bây giờ mới biết bị lừa .

Avia (khách viếng thăm) gửi lúc 23:38, 15/09/2012 - mã số 67806

Danh cho bác nào không đủ thì giờ đọc hết bài:

Kornai khẳng định dứt khoát rằng hệ thống xã hội chủ nghĩa gồm Liên Xô và các nước cùng phe đã thực hiện đúng theo quan điểm của Marx, chứ không phải bóp méo Marx.

===== Trích dẫn:
Marx có chịu trách nhiệm không về những gì đã xảy ra ở Liên Xô của Lenin, Stalin, Khrushev và Brezhnev, ở Trung Quốc của Mao và ở các nước cộng sản khác do các học trò của họ cai trị?

(...) tôi sẽ thử trả lời một cách ngắn gọn: hệ thống xã hội chủ nghĩa (không phải loại hệ thống không tưởng đẹp đẽ trong trí tưởng tượng, mà là hệ thống đã tồn tại mà trong đó bản thân tôi đã sống) đã thực hiện kế hoạch của Marx.

Tôi biết rằng nghe câu chắc nịch này nhiều người sẽ sửng sốt, có lẽ cả một số người ngồi đây nữa. Nhưng tôi vẫn nhắc lại. Theo niềm tin của tôi, khẳng định đó là đúng và có thể được hậu thuẫn bằng những sự thực kinh nghiệm lịch sử, rằng cái đã hình thành sau 1917 trong khu vực cộng sản của thế giới, và đã tồn tại đến 1989, về cơ bản đã thực hiện cái mà Marx đã coi là hệ thống xã hội chủ nghĩa sẽ hình thành như cái đối lập của chủ nghĩa tư bản.

Cái nhân cốt lõi của dòng tư duy Marxian là sở hữu tư nhân đặc trưng cho các mối quan hệ sở hữu của chủ nghĩa tư bản. Để xóa bỏ chủ nghĩa tư bản phải chuyển tư liệu sản xuất thành công hữu. Chừng nào sở hữu tư nhân còn chiếm ưu thế, thì thị trường điều phối sự hợp tác con người, sự trao đổi tài sản, sự phân bổ lực lượng sản xuất. Thị trường là nhà điều phối hoạt động không tốt, thị trường rắm rối, không rõ ràng, hỗn loạn. Sở hữu công sẽ cho phép phân bổ lực lượng sản xuất và rốt cuộc lao động con người trở nên minh bạch, rõ ràng và có kế hoạch.

Tôi đưa ra vài trích dẫn để hậu thuẫn cho những điều mà tôi nhắc đến ở trên đúng là các tư tưởng riêng của Marx (chứ không chỉ là các tư tưởng Marxian có lẽ do những môn đồ của ông đã pha loãng hay đã hiểu nhầm chúng). Tôi trích Tư bản luận: “Độc quyền tư bản trở thành xiềng xích của chính phương thức sản xuất đã nảy sinh và thịnh vượng với nó và dưới nó… Giờ tận số của sở hữu tư nhân tư bản đã điểm. Những kẻ chiếm đoạt bị tước đoạt.” (Capital Vol. 1 (1867) [1967], p. 763). Hay một trích dẫn quan trọng khác: “…sự hỗn loạn liên tục và những biến động chu kỳ là những thứ đi cùng chí tử của sản xuất tư bản chủ nghĩa…” – Marx viết trong nghiên cứu về “Nội chiến ở Pháp” ((1871) [1988], p.61). Và trong cùng đoạn văn vừa được trích dẫn có thể thay cụm từ kế hoạch chung các từ mà người ta hay nhắc đến: “…các hiệp hội hợp tác điều tiết nền sản xuất quốc dân theo một kế hoạch chung, đặt nền sản xuất ấy dưới sự điều khiển của mình…”

Bây giờ chúng ta hãy so sánh các luận đề lý thuyết nêu trên với thực tế của hệ thống xã hội chủ nghĩa đã hình thành ở Liên Xô và các nước cộng sản khác! Hai nét đặc trưng quan trọng nhất của hệ thống hiện thực chính là cái Marx đã kỳ vọng và chỉ dẫn:

1) Đã tiến rất gần đến việc xóa bỏ hoàn toàn sở hữu tư nhân về tư liệu sản xuất (tuy những tàn tích què quặt, bị siết chặt của nó vẫn tồn tại đó đây), và thay vào đó sở hữu công, chủ yếu dưới dạng sở hữu nhà nước, trở nên áp đảo.

2) Đã tiến rất gần đến việc xóa bỏ hoàn toàn điều phối thị trường (tuy những tàn tích vẫn còn trong nền kinh tế đen và xám), và thay vào đó kế hoạch hóa tập trung, điều phối quan liêu, nền kinh tế chỉ huy trở nên áp đảo.

Tôi đã không tùy tiện đưa ra hai đặc điểm trong số các đặc điểm thứ yếu của hệ thống xã hội chủ nghĩa. Ở đây tôi nói về hai đặc điểm cơ bản của hệ thống kinh tế.[7]
===== hết trích
Link: http://vietsciences.free.fr/timhieu/khoahoc/kinhte/karlmarxduoiconmat.htm

Liên minh châu Âu chỉ lên án các "chế độ" CS Mac-Le (khách viếng thăm) gửi lúc 23:19, 15/09/2012 - mã số 67805
Tran Thi Ngự viết:
Avia viết:
Mời các bác xem một bài rất bổ ích.

Karl Marx dưới con mắt của một trí thức Đông Âu
Tác giả là Gs Kornai Janos, nhà kinh tế học người Hungary. Gs Nguyễn Quang A dịch.

http://vietsciences.free.fr/timhieu/khoahoc/kinhte/karlmarxduoiconmat.htm

Cám ơn bạn Avia đã giới thiệu và cho cái link về bài của GS. Janos. Tôi xin trích câu kết luận để bác nào làm biếng đọc cả bài thì quan điểm tác giả.

Kornai Janos -người dịch Ng. Q. A viết:
Người ta thường hỏi, tôi có là nhà Marxist hay không? Câu trả lời của tôi dứt khoát là không.[12] Những người khác nói: tôi thuộc trường phái Áo, hay tôi là người theo trường phái Keynes, tân cổ điển hay tân tự do, và v.v. Tôi lắc đầu từ chối trong mỗi trường hợp. Tôi không là một tín đồ vô điều kiện của một trường phái hay chủ nghĩa nào cả. Nếu những người khác thử làm việc đó, tôi cũng chẳng để mình bị nhốt trong một cái hộp nào. Tôi ưa thú nhận rằng các thành tố của tư duy của tôi – mượn các từ châm biếm của Engels – hòa lẫn thành cháo biện chứng của kẻ ăn mày. Nếu tôi có thiện chí hơn với bản thân mình, tôi vui lòng nói rằng tôi cố gắng tích hợp nhiều loại trào lưu tư tưởng. Khi phải nêu tên những người đã có ảnh hưởng nhiều nhất đến tôi, tôi thường nhắc đến tên Schumpeter, Keynes, Hayek, nhưng cùng trong danh sách này tên của Karl Marx luôn đứng ở vị trí đầu tiên.

Xin nói thêm là Marx, Keynes hay Friedman chỉ đưa ra các quan điểm về kinh tế, hay còn gọi là học thuyết (theory), còn việc áp dụng các học thuyết vào thực tế có đưa đến các kết quả như mong đợi thì còn tuỳ thuôc vào khả năng hiểu biết về học thuyết, và hoàn cảnh thực tế củng như các điều kiên cần phải có để áp dụng học thuyết một cách đúng đắn và phù hợp. Một thực tế hiển nhiên là ngày nay ngoại trừ mấy nước vẩn kiên trì đi theo cái mà họ gọi là XHCN, còn nhửng nước khác thì coi như đi theo đường lối kinh tế tư bản, nhưng có phải nước nào củng đạt được thành quả như Hoa Kỳ hay các nước Âu châu.

Bác Ngự và các bác,

Chính vì vậy liên minh châu Âu chỉ lên án các "chế độ" CS Mac-Le (thực hành bạo lực trong xã hội) chứ không lên án chủ nghĩa CS (lý thuyết trên giấy)

Tran Thi Ngự gửi lúc 22:53, 15/09/2012 - mã số 67803
Avia viết:
Mời các bác xem một bài rất bổ ích.

Karl Marx dưới con mắt của một trí thức Đông Âu
Tác giả là Gs Kornai Janos, nhà kinh tế học người Hungary. Gs Nguyễn Quang A dịch.

http://vietsciences.free.fr/timhieu/khoahoc/kinhte/karlmarxduoiconmat.htm

Cám ơn bạn Avia đã giới thiệu và cho cái link về bài của GS. Janos. Tôi xin trích câu kết luận để bác nào làm biếng đọc cả bài thì quan điểm tác giả.

Kornai Janos -người dịch Ng. Q. A viết:
Người ta thường hỏi, tôi có là nhà Marxist hay không? Câu trả lời của tôi dứt khoát là không.[12] Những người khác nói: tôi thuộc trường phái Áo, hay tôi là người theo trường phái Keynes, tân cổ điển hay tân tự do, và v.v. Tôi lắc đầu từ chối trong mỗi trường hợp. Tôi không là một tín đồ vô điều kiện của một trường phái hay chủ nghĩa nào cả. Nếu những người khác thử làm việc đó, tôi cũng chẳng để mình bị nhốt trong một cái hộp nào. Tôi ưa thú nhận rằng các thành tố của tư duy của tôi – mượn các từ châm biếm của Engels – hòa lẫn thành cháo biện chứng của kẻ ăn mày. Nếu tôi có thiện chí hơn với bản thân mình, tôi vui lòng nói rằng tôi cố gắng tích hợp nhiều loại trào lưu tư tưởng. Khi phải nêu tên những người đã có ảnh hưởng nhiều nhất đến tôi, tôi thường nhắc đến tên Schumpeter, Keynes, Hayek, nhưng cùng trong danh sách này tên của Karl Marx luôn đứng ở vị trí đầu tiên.

Xin nói thêm là Marx, Keynes hay Friedman chỉ đưa ra các quan điểm về kinh tế, hay còn gọi là học thuyết (theory), còn việc áp dụng các học thuyết vào thực tế có đưa đến các kết quả như mong đợi thì còn tuỳ thuôc vào khả năng hiểu biết về học thuyết, và hoàn cảnh thực tế củng như các điều kiên cần phải có để áp dụng học thuyết một cách đúng đắn và phù hợp. Một thực tế hiển nhiên là ngày nay ngoại trừ mấy nước vẩn kiên trì đi theo cái mà họ gọi là XHCN, còn nhửng nước khác thì coi như đi theo đường lối kinh tế tư bản, nhưng có phải nước nào củng đạt được thành quả như Hoa Kỳ hay các nước Âu châu.

Thói quen dở (khách viếng thăm) gửi lúc 22:29, 15/09/2012 - mã số 67801
Khách Bùi Văn Nịt viết:
Còm của bác Nuyễn Tâm Bảo có nhiều ý hay và được nhiều người trích dẫn. Bác Bảo viết: "Chúng ta nghèo nàn và lạc hậu vì tầng lớp trí thức kém cỏi, không thích học cái gì cho đến nơi đến chốn, lười tư duy mà thích ... chém gió..." Tầng lớp trí thức này do nền giáo dục CS đào tạo nên có cái cần dạy là độc lập tư duy và tư duy phản biện thì không dạy, nên cứ học vẹt. Cũng cần nhắc tới chế độ đãi ngộ để trí thức đỡ phải lo cuộc sống mà dồn tâm huyết vào công việc chuyên môn.

Bác NTB lại hay viết sai chính tả, bác viết: "chưa biết cách tăng năng xuất lao động cũng như giảm lãng phí ..."

Nhiều lần bác viết "năng XUẤT". Có lẽ bác "lười tư duy" nên mới viết sai như vậy. Phải viết là "năng SUẤT" mới đúng

..

Năng suất và sản xuất

Tiếng Việt cũng khó.
Tôi vẫn hay sai s-x, g-d, ...

Chúng ta nghèo vì thói quen dở nhưng không chịu sửa đổi

Ví dụ mê tín dị đoan.
Nhiều cơ quan nhà nước vẫn cúng kiếng linh tinh cầu tài.
Vẫn thích đút lót mua chuộc quan hệ, theo kiểu đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn, trong những việc lặt vặt, gây tham nhũng
Thích lách hơn là đối diện để giải quyết vấn đề
Thích ra quán nhậu nhẹt để làm ăn đối tác thay vì trong phòng họp
Không tuân thủ theo chức năng đề ra
Thượng đội hạ đạp
Lưu manh vặt

Khách Bùi Văn Nịt (khách viếng thăm) gửi lúc 21:34, 15/09/2012 - mã số 67797

Còm của bác Nuyễn Tâm Bảo có nhiều ý hay và được nhiều người trích dẫn. Bác Bảo viết: "Chúng ta nghèo nàn và lạc hậu vì tầng lớp trí thức kém cỏi, không thích học cái gì cho đến nơi đến chốn, lười tư duy mà thích ... chém gió..." Tầng lớp trí thức này do nền giáo dục CS đào tạo nên có cái cần dạy là độc lập tư duy và tư duy phản biện thì không dạy, nên cứ học vẹt. Cũng cần nhắc tới chế độ đãi ngộ để trí thức đỡ phải lo cuộc sống mà dồn tâm huyết vào công việc chuyên môn.

Bác NTB lại hay viết sai chính tả, bác viết: "chưa biết cách tăng năng xuất lao động cũng như giảm lãng phí ..."

Nhiều lần bác viết "năng XUẤT". Có lẽ bác "lười tư duy" nên mới viết sai như vậy. Phải viết là "năng SUẤT" mới đúng

..

KhachTM1111 (khách viếng thăm) gửi lúc 19:10, 15/09/2012 - mã số 67788
Khách Tôn Thất Khanh viết:
Có ý kiến đưa ra 3 nguyên nhân làm nước ta chậm tiến là do dân số tăng nhanh, chi phí quốc phòng quá lớn, tham nhũng (ăn cắp)nhiều thì đúng, nhưng khái quát quá. Tôi thêm mấy nguyên nhân sau:
1- Nạn lãng phí...
2- Bộ máy nhà nước quá cồng kềnh, đặc biệt là bộ máy của Đảng,...

Trên đây là những nguyên nhân hiện hữu đang làm tiêu hao tài lực của nước VN. Tôi xin bổ xung những nguyên nhân to lớn hơn ta không thấy được, vì chúng đang vắng mặt/chưa hiện hữu. Xin nhắc lại còm của bác Nguyễn Tâm Bảo vài ngày trước:

Trích dẫn:
Chúng ta nghèo nàn và lạc hậu vì chế độ chính trị hiện nay chưa biết cách giải phóng hết năng lực lao động và sáng tạo của người dân, chưa đầu tư hợp lý về con người cũng như cơ sở hạ tầng, chưa biết cách tăng năng xuất lao động cũng như giảm lãng phí ...

Hãy nghĩ đến bài tóan vòi nước chảy ngày còn học toán tiểu học. Hồ nước dung tích 1000 lít. Nước đang đầy nửa hồ, nếu cho một vòi nước chảy vào hồ 100 lít một giờ và một vòi nuớc tháo ra 200 lít một giờ thì trong bao lâu hồ nước sẽ cạn? Gia tài mẹ VN có từng ấy; nếu tạo dựng sản xuất nhiều hơn tiêu xài thì hồ nước không bao giờ cạn mà chẳng mấy chốc sẽ đầy ắp, lúc ấy ngừoi dân lại có cơ hội tiêu xài nhiều hơn nữa. (Vòi nước tháo ra được quyền "tiêu" nhiều hơn.).

Ờ những nước phát triển người ta dùng rất nhiều ngân sách vào những việc tốn kém như làm sạch môi trường, giảm ô nhiễm, xây nhà máy xử lý chất thải tinh vi, v.v. nhưng không làm kiệt quệ ngân sách vì tổng sản lượng quốc gia (GDP) của họ luôn được bù đắp bởi mức sản xuất cao. Nhờ đó thu nhập bình quân của người dân và phúc lợi xã hội tăng dần theo phát triển.

Khách Tôn Thất Khanh (khách viếng thăm) gửi lúc 15:40, 15/09/2012 - mã số 67776

Tôi tricha một đoạn trong trang bac Avia giới thiệu để thấy Marx và Engels quan niệm về nhà nước: (http://vietsciences.free.fr/timhieu/khoahoc/kinhte/karlmarxduoiconmat.htm)
Những ngày qua tôi đọc lại tranh luận nổi tiếng của Kautsky và Lenin, cuốn Nền chuyên chính vô sản của Kautsky (1918), và cuốn Cách mạng vô sản và tên phản bội Kautsky đáp lại của Lenin (1918). Kautsky viết với giọng khách quan, điềm tĩnh, ông kiên định tin vào tư tưởng xã hội chủ nghĩa, nhưng đồng thời là tín đồ tận tâm của dân chủ đại nghị. Ông lên tiếng ái ngại rằng nhân danh quyền lợi của giai cấp vô sản người ta có thể bóp nghẹt ý chí của đa số, có thể lạm dụng quyền lực, thiểu số bị bỏ rơi không được bảo vệ. Lenin với giọng mỉa mai khinh miệt, chà đạp lên danh dự của đối thủ, bẻ lại từng lý lẽ của Kautsky. Đọc với con mắt hôm nay, mọi lo sợ của Kautsky tỏ ra chính đáng. Ông đã đúng trong mọi vấn đề ngược với Lenin, trừ một chủ đề quan trọng duy nhất, cụ thể là trong lý giải lập trường của Marx và Engels. Không phải Kautsky, mà Lenin mới là người đã có thể đưa ra các trích dẫn thuyết phục từ tư tưởng của hai nhà tiên tri vĩ đại này để ủng hộ cho lý lẽ của mình. Ông nhắc tới những lời nổi tiếng của Marx: “…những người công nhân sẽ thay thế nền độc tài của giai cấp tư sản bằng nền độc tài cách mạng của mình…” (Marx (1873) [1974] p. 300). Ông trích dẫn Engels: “…đảng chiến thắng không muốn phải chiến đấu vô ích, nó phải duy trì sự thống trị của mình bằng nỗi sợ hãi do vũ khí của nó tạo ra trong những kẻ phản động.” (Engels (1872) [1978] p. 733). Và một trích dẫn Engels nữa mà Lenin dụi vào mũi Kautsky một cách nhạo báng: “Nhà nước không là gì khác bộ máy đàn áp của một giai cấp đối với giai cấp khác, và quả thực trong một nền cộng hòa dân chủ cũng chẳng kém hơn trong nền quân chủ.” (Engels (1891) [1988], p. 22).

VN2006A gửi lúc 14:32, 15/09/2012 - mã số 67772
PVĐ viết:

Tôi chuyên về khâu dịch vụ , không rõ theo các lý luận gia thì gọi là tư bản gì , nhưng tôi tính cụ thể thế này :
a/Tôi bán hàng được cho 1 khách hàng thì nghèo kiết xác
b/ Tôi bán hàng được cho 10 khách hàng thì dù lỗ , nhưng vẫn hy vọng giàu
c/ Tôi bán được cho 10000 khách hàng thì cũng không nghèo lắm .
Vậy vốn tích lũy của tôi là loại S gì ? Tư bản nào ? Mong ông VN2006 cho ý kiến .

Tôi không hiểu ý của ông PVĐ lắm!!!

Nếu ông 1 mình bán hàng thì ông chưa được gọi là nhà TB!!! Vốn của ông (Kapital) là hàng hóa của ông công với tiền nhà kho chứa hoặc tiền thuê nhà kho cộng với tiền vận chuyển...v...v...

Ông tích lũy vốn bằng cách dùng 1 phần tiền lãi reinvestition cộng với vốn ban đầu.

Khi nào ông nhiều khách hàng quá, phải thuê người bán hàng cho ông, thì lúc ấy ông mới có thể được gọi nhà TB.

PS.: 1 số chiến sỹ thích lèm bèm về tài năng của các nhà TB, chứng tỏ cóc uptodate tình hình.

Nhiều nhà TB hiện nay có làm cái quái gì đâu ngoài ngồi đếm tiền. Như nhà TB sở hữu tập đoàn tôi làm chẳng hạn, nghiên cứu nghệ thuật trong khi tập đoàn sản xuất phụ tùng xe hơi. 4-5 năm vào dịp lễ lớn mới thấy nhà TB xuất hiện trước công chúng 1 lần. Nhìn quần áo và đầu tóc như thằng ngố, chắc dân nghệ thuật nó thế?!

CEO, CFO...toàn là người làm thuê, bán sức lao động theo định nghĩa của Marx. Đó là tình trạng của rất nhiều công ty, tập đoàn hiện nay!!!

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
1 + 0 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Những người tìm mọi cách cản trở diễn biến hòa bình, khiến nó không thể xảy ra, sẽ làm cách mạng bạo lực trở thành điều không thể tránh khỏi.

— John F. Kennedy

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 2 thành viên341 khách truy cập.

Thành viên online

Nhiên Tuệ, Sapphire

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png