Bùi Tín - Lỗ hổng đã 67 năm

Bùi Tín viết riêng cho VoA
Chia sẻ bài viết này

4f56b56b-c44d-4583-ac9e-e39648898590_w640_r1_s_cx0_cy3_cw0.jpg

Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập trên Quảng trường Ba Đình ngày 2 tháng 9 năm 1945

Cuộc Cách mạng tháng Tám mùa Thu 1945 đã tròn 67 năm. Trên dưới một đời người. Bao nhiêu thơ ca ca ngợi cuộc chính biến, cách mạng, đổi đời, cướp chính quyền, tang bồng dâu biển sôi nổi ấy. Bao nhiêu bài xã luận, bình luận, chính luận về sự kiện hiếm có ấy trong cuộc sống của dân tộc.

Tưởng như mọi sự cần nói đã được nói đến hết cả rồi.

Ấy vậy mà năm nay, nhân dịp kỷ niệm lần thứ 67 cuộc cướp chính quyền tháng 8-1945, tôi vẫn thấy rất cần nêu lên một ý kiến cực kỳ hệ trọng với bà con ta trong cả nước và đồng bào ta ở nước ngoài, đặc biệt là với các bạn trẻ hiện chiếm số đông trong gần 90 triệu người Việt.

Xin được trân trọng hỏi các bạn là trong 67 năm nay, cho đến ngày hôm nay, đất nước ta, nhân dân ta trong đời sống thực tế đang thiếu cái gì nhất?

Nghĩa là cái thiếu nhất trong cuộc sống hằng ngày, không kể đến những mỹ từ, những lạm từ, hoang từ nhằm tuyên truyền, tưởng tượng ra những điều không hề có thật trên giải đất hẹp hình chữ S này.

Trước tháng Tám 1945, dân ta chưa có nền độc lập, mang thân phận dân thuộc địa của nước Pháp, sau đó dân ta đã có nền độc lập cao quý. Đến nay tuy nền độc lập vẫn còn bị đe dọa, nhưng nền độc lập vẫn vững bền trong ý chí kiên cường của toàn dân.

Trước kia dân ta cực kỳ nghèo khổ, thiếu ăn, thiếu học; trận đói năm Ất Dậu 1945 dưới thời bị quân phát xít Nhật chiếm đóng đã gây nên cái chết thê thảm của 2 triệu người. Nay ta đã là nước xuất khẩu gạo hàng đầu ở châu Á.

Về thiếu học, dân ta đã xóa nạn mù chữ, xây dựng hệ thống học đường từ mẫu giáo, tiểu học, trung học đến đại học, sau đại học, tuy chất lượng giảng dạy còn xa mới đạt mức trung bình khá, chưa nói gì đến tiên tiến, nhưng dù sao thiếu học, dốt nát không còn là vấn đề trầm kha của cuộc sống dân tộc.

Một số nhà nghiên cứu chính trị và lý luận trong nước lập luận rằng 67 năm nay, dân ta đã có tự do, rằng trong bản Tuyên ngôn Độc lập đã dẫn ra những câu bất hủ về tự do của Cách mạng năm 1776 ở Hoa Kỳ và Cách mạng 1791 của nước Pháp, rằng câu châm ngôn «Không có gì quý hơn độc lập tự do» đã trở thành phương châm chính trị quý giá nhất được thực hiện rõ ràng trong 67 năm qua, và hiện nay có hàng triệu người, hàng chục triệu người Việt Nam vẫn tin là đó là những sự thật hiển nhiên khỏi phải bàn cãi.

Chỉ cần mỗi người Việt Nam ta có công tâm, có tư duy lành mạnh, chịu khó suy nghĩ bằng tư duy độc lập của cá nhân mình, không bị chi phối bởi tư duy giáo điều, theo đuôi người khác, quan sát chặt chẽ cuộc sống thực tế xung quanh, là có thể nhận ra sự thật đúng như nó có.

Sự thật cứng đầu, bướng bỉnh, hiển nhiên là cho đến nay tự do của người công dân ở Việt Nam vẫn còn là quả cấm, vẫn còn là mục tiêu đấu tranh ở phía trước, sự thật là 67 năm nay tự do công dân chỉ mới tồn tại thực sự trên tuyên ngôn, trên diễn văn, trên văn kiện, trên cửa miệng và trên giấy tờ, không hề tồn tại với đầy đủ ý nghĩa cao quý tự nhiên của nó trong cuộc sống.

Ngay ông Hồ Chí Minh người được coi là khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, người nêu cao các khẩu hiệu Độc lập - Tự do - Hạnh phúc, người nêu cao phương châm «không có gì quý hơn Độc lập Tự do», người còn nói «nếu đất nước đã được độc lập mà nhân dân không có tự do thì nền độc lập cũng chẳng có ý nghĩa gì», thì trên thực tế, mỉa mai thay, ông lại tỏ ra hết sức thờ ơ, hầu như vô cảm đối với mọi quyền tự do của công dân.

Có vô vàn dẫn chứng hùng hồn chứng minh cho điều đó.

Trong 24 năm làm chủ tịch nước, chủ tịch đảng CS, làm lãnh tụ tối cao đảng và nhà nước, ông vẫn chủ trương kiểm duyệt gắt gao xuất bản và báo chí, bóp ngẹt báo chí tư nhân. Khi phong trào Nhân văn Giai phẩm nổ ra, những Nguyễn Hữu Đang, Phan Khôi, Phùng Quán, Lê Đạt, Trần Dần…chỉ yêu cầu được tự do sáng tác, đề nghị các nhà lãnh đạo tư tưởng, văn hóa, các chính ủy trong quân đội chớ can thiệp quá sâu vào sáng tác văn học nghệ thuật, rồi bị những Trường Chinh, Tố Hữu, Nguyễn Chí Thanh, Hoàng Tùng «đánh» cho tơi bời khói lửa, vậy mà ông không chút động lòng bênh vực những công dân ngay thật, còn vào hùa trừng phạt những người đòi tự do cho mình và cho xã hội.

Anh Nguyễn Hữu Đang gửi bao nhiêu thư cho ông cầu cứu, ông không một lần trả lời, ngoảnh mặt quay đi với người từng là trưởng ban tổ chức lễ Độc lập, người lãnh đạo Hội Văn hóa Cứu quốc của Việt Minh, người từng đôn đốc dựng đài cao cho ông Hồ lên đọc bản Tuyên ngôn lịch sử.

Tệ hơn nữa là khi người Sỹ quan thân cận của chủ tịch nước – Officier d’ ordonnance du Président - Vũ Đình Huỳnh, cũng là thư ký riêng thân tín của ông hàng chục năm, năm 1964 bị chụp mũ là «xét lại, tay sai Moscow», cũng gửi thư và vợ ông là bà Tề đến cầu cứu ông, ông Hồ vẫn thản nhiên, không một lời an ủi hay bênh vực.

Còn bao nhiêu sự kiện khác. Ông Hồ biết cả. Nhưng ông bất động. Mà ông còn có thể sợ ai nữa. Lúc ấy ông Lê Duẩn, ông Lê Đức Thọ chưa dám hỗn láo hạn chế quyền lực của ông với cái lý do «hãy để ông Cụ nghỉ, đừng làm phiền lòng ổng». Ông chỉ cần phê một chữ, lắc đầu một cái, là có thể cứu người công dân ưu tú khỏi oan trái. Nhưng không. Ông bất động, vì vô cảm. Vì ông vô cảm với bất công, với oan trái, với tự do công dân bị xâm phạm.

Anh Hà Minh Tuân, nhà văn quân đội có tài, chỉ sơ hở một vài câu trong cuốn tiểu thuyết «Vào đời» bị đại tướng Nguyễn Chí Thanh phang một đòn «văn tư sản đồi trụy», từ đó sạt nghiệp văn chương, cũng như nhà thơ tài hoa Quang Dũng, cũng bị ông tướng võ biền Nguyễn Chí Thanh phang một đòn chí tử về tứ thơ từ Tây Bắc «nhớ về Hà Nội bóng Kiều thơm» là «sa đọa tư sản», tất cả bị đưa lên phê phán trên báo, ông Hồ biết rõ cả, nhưng ông không tỏ thái độ, có nghĩa là ông bênh các quan đàn áp lương dân, ông không mảy may rung động khi «nước có độc lập mà dân không được tự do».

Rồi vụ bà Nguyễn Thị Năm ở Đồng Bẩm - Thái Nguyên bị tử hình theo ý kiến cố vấn Tàu, ông Hồ được ông Hoàng Quốc Việt chạy đến cầu cứu vì bà Năm từng nuôi cán bộ cộng sản, có 2 con đi bộ đội, ông Hồ chỉ «thế a!» rồi im thin thít. Đó quan niệm của người khai sinh ra nước Việt Nam độc lập và tự do là nghèo nàn ấm ớ như thế đó.

Nhiều nhà dân chủ bây giờ đã thấy rõ nếu so sánh lập trường dân chủ tự do của ông Hồ với nhà chí sỹ Phan Chu Trinh thì thấy rất rõ là ông Tây Hồ đã vượt ông Hồ cả một cái đầu. Tôi đã để thì giờ đọc Hồ Chí Minh toàn tập và những trước tác của Phan Chu Trinh để so sánh. Ông Hồ viết sách, viết báo, diễn thuyết khá nhiều, nhưng ông chỉ tập trung lên án mạnh và khá sâu bọn thực dân Tây Phương, bọn thực dân Pháp cầm quyền bóc lột áp bức dân thuộc địa, nhưng ông hầu như bỏ qua mọi hình thức bóc lột đàn áp, bất công tinh vi của người Việt đối với người Việt mình. Các bạn trẻ xin hãy đọc hàng ngàn câu thơ trong tập Tỉnh Quốc Hồn Ca của Phan Tây Hồ, sẽ thấy rõ các chủ trương của ông : nâng dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh là cần thiết, cấp bách, quý báu và hiện đại biết bao.

Phan Tây Hồ tuyên chiến mạnh mẽ, sâu sắc với mọi nét văn hóa lạc hậu, cổ hủ của xã hội Việt Nam, tệ nạn trọng nam khinh nữ, thói tham quan ô lại, tệ cường hào quan liêu, thói học vẹt theo thi cử, giảng giải kỹ quyền công dân, tinh thần thượng tôn luật pháp, quyền liên kết lập hội, cổ vũ lối nghiên cứu khoa học theo tư duy độc lập tự chủ kiểu thực nghiệm và thực chứng…Có thể nói tuy Phan Chu Trinh là Phó bảng Hán học nhưng trên thực tế là nhà văn hóa hiện đại nhất, hấp thu tinh túy của văn hóa Tây phương nhuần nhuyễn nhất, có hệ thống và rất thực tiễn. Có cơ sở để kết luận rằng ông Phan Chu Trinh là chiến sỹ Dân Chủ và Nhân Quyền đầu tiên và sâu sắc nhất trong lịch sử nước ta, và tư duy duy tân của ông hiện vẫn là chuyện thời sự cần thiết nóng hổi nhất.

Ông Phan và ông Hồ đều sống ở Pháp khá lâu nhưng ai tiếp thu thật sự nền văn hóa – chính trị mới mẻ tiến bộ của Pháp, có thể khẳng định là ông Phan vượt trội một cách nổi bật, như người dẫn đầu cuộc đua và kẻ mang đèn đỏ. Vì khi cầm quyền ông Hồ và những kẻ kế thừa ông đã quay lưng lại với tự do của người công dân và chà đạp nhân quyền không thương tiếc.

Đó là vì ông sống ở Pháp rồi còn sang Moscow một thời gian dài, ăn lương hàng tháng của Quốc tế CS, khi tư duy chính trị đang chín và đang định hình, bị trực tiếp Stalin và đồng chí của ông ta nhào nặn vào khuôn phép, được đào tạo ở Học viện Đông phương cộng sản, hết họp Đại hội V của Quốc tế CS (tháng 6/1924), lại họp Đại hội Quốc tế Công hội Đỏ, rồi Quốc tế CS Nông dân, rồi cả Quốc tế Phụ nữ và Quốc tế Thanh niên cũng như Quốc tế Cứu tế Đỏ. Rồi một thời gian dài ở Trung Quốc dưới trướng của Mao, Lưu Thiếu Kỳ, Chu Ân Lai, sau đó với hàng trăm cố vấn của «bác Mao» quanh mình, ông chỉ có một ý nghĩ chính trị mãnh liệt là nhuộm đỏ cả Bắc cả Nam nước ta, nhuộm đỏ cả Lào và Miên, cho đến nhuộm đỏ cả Đông Nam Á và thế giới, sứ mệnh được các lãnh tụ quốc tế của ông là ông Xít và ông Mao giao cho ông.

Cho nên tháng Tám năm nay, nhắc đến bản Tuyên ngôn Độc lập, điều mỉa mai cay đắng khổng lồ là những chữ Tự do, Dân chủ, Nhân quyền trên đó sau 67 năm vẫn còn là những chữ rỗng ruột, những mỹ từ trên giấy, những lời hứa hão huyền, những quả lừa khổng lồ dai dẳng, những món nợ trầm luân của ông Hồ, của đảng Cộng sản đối với dân ta.

24 năm ông Hồ trực tiếp cầm quyền, công dân Việt Nam chỉ được làm những điều gì đảng cho phép, mọi người ngoài đảng chỉ là công dân dự bị, loại hai, bị phân biệt đối xử theo lý lịch, không một công dân nào có hộ chiếu để xuất ngoại, người nông dân tự do, người buôn bán tự do…là chuyện viển vông không tồn tại.

Đến nay, trong đổi mới, gia tài ông Hồ để lại tuy có điều chỉnh chút ít, nhưng đường lối cơ bản theo chủ nghĩa Mác-Lenin vẫn là một xã hội tật bệnh hiểm nghèo, trong đó lỗ hổng cực kỳ bi đát là thiếu dân chủ tự do, thiếu nhân quyền vẫn cứ toang hoác thêm. Vẫn là một không gian xã hội không có dưỡng khí, ngột ngạt đến ngẹt thở. Đây là bất hạnh dai dẳng lớn nhất của dân ta khi so sánh với nhân dân Thái Lan, Philippine, Indonesia, Malaysia gần ta, chưa nói đến dân Ấn Độ, Nhật Bản…

Trên đây là món nợ lớn nhất mà toàn dân ta đang trên đà thức tỉnh để đòi lại cho nhân dân ta và muôn đời con cháu, món nợ lưu cữu 67 năm, lãnh đạo đảng CS không thể trì hoãn và cố tình bỏ quên mãi được.

BÙI TÍN

Admin gửi hôm Thứ Tư, 29/08/2012
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Trần Huỳnh Duy Thức - Bàn về nhân quyền, pháp quyền và pháp chế

Hoàng Hưng – Đã đến lúc chín muồi cho sự ra đời các tổ chức xã hội dân sự

Phạm Hồng Sơn – Vụ án Cù Huy Hà Vũ và những người bất đồng chính kiến ở Việt Nam

Người Buôn Gió - Bất đồng chính kiến?

Trương Duy Nhất - Trị đảng


VN2006A gửi lúc 14:08, 01/09/2012 - mã số 66570
VN2006A viết:
...

Bác Hồ tuy vĩ đại thật, nhưng chỉ là 1 cá nhân. Đảng là tập thể, nên Đảng lãnh đạo toàn diện và triệt để. Một mình bác Hồ làm gì được???

Chiến sỹ DL đọc hiểu kém!!!???

Trọng tâm nó nằm ở 2 chữ Tập thể. Để làm nổi bật cái tài tình, vạn năng của 2 chữ Tập thể, lấy cái vĩ đại của Bác Hồ làm phương tiện so sánh!

PS.: muốn tìm hiểu 1 cách nhẹ nhàng về sự lãnh đạo toàn diện của Đảng, của tập thể, xem truyện "Thời xa vắng", 1 dạng tự sự của Lê Lựu, tức chiến sỹ Giang Minh Sài trong truyện.

visitor (khách viếng thăm) gửi lúc 23:30, 31/08/2012 - mã số 66518

Bùi Tín chẳng qua là 'theo voi (thì phải) hit bã mía'.

Hãy đọc:
http://danluan.org/node/6371

Khách Lê Văn Mọi (khách viếng thăm) gửi lúc 22:03, 31/08/2012 - mã số 66511

Hồ chủ tịch là một đề tài khá hấp dẫn đối với những người tôn sùng cụ và cả những người ĐÉO ưa cụ. Có thể nói cụ là một nhân vật đặc biệt nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam từ trước đến nay. Cứ kể những bài viết về cụ đủ các thể loại văn xuôi, thơ, nhạc, kịch, điện ảnh (chỉ không thấy có chèo) cả trong và ngoài nước thì lên tới con số vài trăm. Trên đời náy mấy ai được chú ý đặc biệt như thế?
Thừa nhận cụ là con người vĩ đại ư? Với cách nhìn nào đó thì gật cũng
được. Riêng bản thân tôi thì thấy ở cụ:

TỪ CÁI VĨ ĐẠI ĐẾN CÁI GÀN DỞ CHỈ CÁCH NHAU SỢI TÓC.

Bảo cụ Hồ mang lại độc lập cho nước nhà là khát vọn của dân tộc ư? Nhà báo đại tá QĐ NDVN nhầm rồi. Cụ Hồ có công lao rất lớn là công lao với Liên xô và Trung quốc, cụ đã chuyển từ chế đọ mẫu quốc sang chế độ huynh quốc, đúng như bài vè dân gian mà các ông thầy cúng ở nông thôn hay đọc:

Liên xô thì gọi bằng anh
Trung quốc bằng chi dân lành hát ca
Gái trai lớn bé trẻ già
Son mì chẩy múa vang ca kết đoàn

Vào khoảng 1959, trước đại hội III, có cuộc liên hoan của thanh niên thủ đô tại vườn hoa Bách Thảo, cụ Hồ cầm chiếc đũa bắt nhịp cho mọị người hát bài "Đoàn kết" là bài nhạc Tàu khựa, có chụp ảnh. Tấm ảnh này đi vào tích lịch sử.

Cụ đã gây ra bao nhiêu tội ác thì mọi người đã nêu rồi. Nhưng cái chi tiết đậm nét nhất thì ít được nêu thêm, đón là chi tiết cụ theo lệnh Tàu khựa giết chết bà Nguyễn Thị Năm. Bà này rất có công nuôi bộ đội cũng được nhiều người nhắc. Cụ gợi ý cho tướng Tàu rằng bà Năm là phụ nữ thì thằng Tàu nó bảo "Hổ đực hổ cái đều ăn thịt người". Lúc đó nếu tôi là cụ thì máu dân tộc nổi lên, tôi vả vỡ mõm thằng Tàu, dám coi phụ nữ VN là con vật, nhưng cụ cứ im lặng để cấp dưới giết bà Năm. Thời đó ai từng ở Thái Nguyên thì chứng kiến cảnh đó và suốt đời không quên, sau này kể cho con cháu, mặc dù không có quan hệ họ hàng với bà Năm.
Phát âm tiếng Tàu Bắc kinh cũng na ná tiếng ta chữ Hồ và hổ cũng hơi giống nhau ("Hủ Tchư Mỉng là Hồ Chí MInh, "trử lão hủ" là con hổ giấy, hai chữ Hủ giống nhau về phát âm) nên có một số người cứ gọi cụ là chủ tịch HỔ CHÍ MINH.
"Hùm dữ không ăn thịt con, Việt Minh đấu tố cha con chẳng từ", câu này xuất phát từ đâu, tôi không rõ, nhưng hồi chiến tranh, xưởng tôi sơ tán về vùng quê thì thấy có người nói như vậy.

Bác Phiên Ngung viết: Còn những tình tiết trong "Những mẫu chuyện liên quan đến Hồ Chủ Tịch".
Làm gì có quyển sách này, chỉ có quyển " Những mẩu chuyền VỀ ĐỜI HOẠT ĐỘNG của Hồ Chủ tịch" của tác giả Trần Dân Tiên, tức TIỀN TRÊN DÂN chính là "Bác Hồ kính yêu của chúng ta" tức Chủ tịch Hồ chí Minh vĩ đại, mà từ cái vĩ đại đến cái gàn dở chỉ cách nhau sợi tóc.
Thực tình trong thời kỳ làm ăn khó khăn, giá cả tăng đùng đùng thì bác Hồ rất có giá trị với chúng tôi, bác thường hay đến túi chậm thành ra cánh thợ chúng tôi bị bệnh bị "viêm màng túi" đồng loạt. Bác chỉ có giá trị khi nào móc ở trong túi ra thôi. Còn tất cả những cái gì về bác như sách báo, tranh ảnh... thì đành ký gửi bà chè nát chai mà không chuộc lại.
Quốc khánh năm này buồn quá bác Hồ ơi, chẳng được thưởng cái ĐÉO gì sất. Chia sẻ nỗi buồn với bạn đọc DL cũng nguôi ngoai, cũng bớt sầu đời. Khi nào bác "về" thì nghe hát "Ai yêu bác Hồ..." mới đỡ cám cảnh.

Phiên Ngung gửi lúc 16:39, 31/08/2012 - mã số 66492
VN2006A viết:
Bác Bùi Tín đảng viên lâu năm mà lại không biết hay sao?!

Bác Hồ tuy vĩ đại thật, nhưng chỉ là 1 cá nhân. Đảng là tập thể, nên Đảng lãnh đạo toàn diện và triệt để. Một mình bác Hồ làm gì được???

Nếu bạn VN2006A muốn chạy tội cho "Bác Hồ" của bạn thì phải dùng cách lý luận khác vì nếu đã xưng tụng ông ta vĩ đại thì phải chấp nhận trách nhiệm của ông ta lớn nhất đối với những tội ác hay sai lầm của tập thể đảng và nhà nước CSVN do ông ta lãnh đạo.

Nhưng "Bác Hồ" của bạn vĩ đại ở chổ nào? Ông ta làm được điều gì vĩ đại?

Nếu bạn cho rằng từ một anh cu li thuộc địa, ông Minh cả đời phấn đấu theo thờ chủ nghĩa Mác Lê Mao để leo lên tột đỉnh vinh quang quyền lực tại Việt nam nên vĩ đại thì cái vĩ đại này chưa bằng cái vĩ đại của Hilter bên Đức.

Những câu chuyện về đời tư của ông Minh do những người thân cận tiết lộ (*) cho thấy ông ta là một con người không có cả lương tri khi để cho vợ bị kẻ dưới quyền hiếp rồi giết và thủ tiêu một cách dã man. Riêng người con thì để cho người khác nuôi.

Cũng có thể ông Minh muốn tự trừng phạt mình và gia đình của ông ta vì những thống khổ mà chủ nghĩa cộng sản đem lại cho đại đa số người dân cùng khổ Việt nam nên mới đủ nhẫn tâm đối xử với vợ và con như thế.

(*) Có thể bạn đòi hỏi dẫn chứng về những câu chuyện liên quan đến ông Minh. Câu trả lời là hãy vào trong thư khố của đảng và nhà nước cộng sản Việt nam để truy lục. Còn những tình tiết trong "Những mẫu chuyện liên quan đến Hồ Chủ Tịch" hay "Vừa đi đường vừa kể chuyện" có lẽ sẽ không thể dùng được vì người viết đã đánh mất giá trị của nó vì tự đánh bóng mình một cách thái quá.

Thăng_Long (khách viếng thăm) gửi lúc 16:14, 31/08/2012 - mã số 66491

Bài của bác Bùi Tín viết rất hay. Từ trước tới nay và ngay bây giờ tôi vẫn luôn ngưỡng mộ Bác Hồ, ngưỡng mộ sự liêm khiết và tính kiên trì đấu tranh cho một đất nước độc lập, thống nhất. Nhưng những mẩu chuyện phía sau Bác Hồ được bác Bùi Tín cung cấp, tôi chợt tỉnh, điều chỉnh lại suy nghĩ của mình. Hiện nay rất nguy hiểm là đảng CSVN luôn lấy Bác Hồ ra để che chắn, dân ta hơn 80% (tôi nghĩ vậy) vẫn tôn sùng Bác Hồ. Việc vạch ra những điểm yếu của HCT về bảo vệ quyền con người, bảo vệ quyền tự do của người dân sẽ điều chỉnh được suy nghĩ của đại bộ phận nhân dân ta hiên nay đang "mù quáng" đi theo đảng.

Minh bạch và tái tổ chức (khách viếng thăm) gửi lúc 12:08, 31/08/2012 - mã số 66474
VN2006A viết:
Bác Bùi Tín đảng viên lâu năm mà lại không biết hay sao?!

Bác Hồ tuy vĩ đại thật, nhưng chỉ là 1 cá nhân. Đảng là tập thể, nên Đảng lãnh đạo toàn diện và triệt để. Một mình bác Hồ làm gì được???

Như vậy chứng tỏ cách tổ chức đảng và nhà nước là sai, không để tài năng cá nhân phát triển, bưng bít và che dấu

Có ba giải pháp cho Hồ Chí Minh :
- giải tán đảng CS do chính mình thành lập
- rời bỏ đảng CS do chính mình thành lập
- thành lập một đảng mới phù hợp với ý mình

Tại sao Hồ Chí Minh không có can đảm làm ? Vĩ đại cái gì ?

Da nang (khách viếng thăm) gửi lúc 10:57, 31/08/2012 - mã số 66469

Tại sao từ 1954 đến khi Bác Hồ Vĩ đại mất 2/9/1969 thì "Miền Bắc XHCN" vẫn nghèo đói và lạc hậu hơn các nước xung quanh và Miền Nam? Nhân dân Miền Bắc được hưởng đời sống ưu việt như thế nào so với các nước xung quanh?

hmtd (khách viếng thăm) gửi lúc 03:26, 31/08/2012 - mã số 66453
Phù Vân viết:
Thưa cụ Bùi Tín, sở dĩ các phong trào đấu tranh cho Việt Nam chúng ta bế tắc là vì thiếu tổ chức chính danh. Không có chính danh, không được lòng dân, nhất là trong tầng lớp đông đảo thanh thiếu niên. Thanh thiếu niên Việt Nam hầu như không biết dựa vào đâu, tin vào ai,... nên không còn sự lựa chọn nào khác đành phải cuối đầu ngoan ngoãn, có mắt như mù, có tai như điếc, có miệng như câm. Vậy ai đủ niềm tin. Đó là một tổ chức chính danh. Trước Phù Vân có góp một ý kiến trên Danlambao, có lẽ quá lời nên cụ không để ý, vậy nay nhắc lại cho cụ biết, đó là cụ hãy tổ chức một đảng chính trị lấy tên là Đảng Dân chủ (không câu nệ các đảng đã lập nhưng có tên giống nhau), lấy biểu tượng nhụy đỏ hoa năm cánh màu xanh lục trên nền vàng. Được như thế sẽ làm một hậu thuẫn lớn lao, một hậu phương vững chắc liên kết yểm trợ cho tất cả các phong trào đấu tranh hiện nay, và sẽ là điểm tựa vững vàng về tinh thần, lý luận cho các thế hệ thanh thiếu niên Việt Nam ở khắp mọi nơi, trong và ngoài nước.
Cách đây không lâu cụ sang Hòa Kỳ ắt hẳn làm một việc lớn. Cộng đồng Việt Nam hải ngoại đã ngậm ngùi thức tỉnh mà đoàn kết nhau hơn. Phù Vân vui mừng lắm. Tuy biết rằng cụ đã ngoài 80, sức khỏe đã giảm nhiều nhưng tinh thần và ý chí của cụ không hề suy giảm. Hồng phúc của Dân Tộc ta cũng phụ thuộc vào các thế hệ đi trước như cụ đó. Nếu yếm thế khiêm nhường thì không làm gì được nữa. Mấy lời vắn tắt cụ hãy suy xét cho. Tiên trách kỷ hậu trách nhân. Nếu chúng ta không làm được lúc này thì cũng không mong gì Tổ Quốc mai sau!
Mong chờ tin trong tháng Chín.

Ngụy biện! Đấu tranh cho nền tự do-dân chủ của VN mà ko có chính danh, ko đc lòng dân thì phải làm gì mới có chính danh, mới đc lòng dân ??
Các đảng phái, tổ chức đấu tranh thì người Việt Tự Do có cả đống đấy chứ, bạn nghĩ sao mà nói tuổi trẻ trong nước ko tin họ. Vấn đề cốt lõi là người Việt trong nước còn SỢ cộng sản quá chừng, ngoài ra còn có một số lượng rất lớn những kẻ "ăn theo" chế độ ma quỷ để trục lợi làm giàu. Tôi rất tức phẫn uất đối với những kẻ như vậy. Chừng nào VN bớt những kẻ tham lam, ích kỷ như vậy thì đất nước sẽ có tự đo.

VN2006A gửi lúc 13:31, 30/08/2012 - mã số 66386

Bác Bùi Tín đảng viên lâu năm mà lại không biết hay sao?!

Bác Hồ tuy vĩ đại thật, nhưng chỉ là 1 cá nhân. Đảng là tập thể, nên Đảng lãnh đạo toàn diện và triệt để. Một mình bác Hồ làm gì được???

Phù Vân (khách viếng thăm) gửi lúc 09:14, 30/08/2012 - mã số 66370

Thưa cụ Bùi Tín, sở dĩ các phong trào đấu tranh cho Việt Nam chúng ta bế tắc là vì thiếu tổ chức chính danh. Không có chính danh, không được lòng dân, nhất là trong tầng lớp đông đảo thanh thiếu niên. Thanh thiếu niên Việt Nam hầu như không biết dựa vào đâu, tin vào ai,... nên không còn sự lựa chọn nào khác đành phải cuối đầu ngoan ngoãn, có mắt như mù, có tai như điếc, có miệng như câm. Vậy ai đủ niềm tin. Đó là một tổ chức chính danh. Trước Phù Vân có góp một ý kiến trên Danlambao, có lẽ quá lời nên cụ không để ý, vậy nay nhắc lại cho cụ biết, đó là cụ hãy tổ chức một đảng chính trị lấy tên là Đảng Dân chủ (không câu nệ các đảng đã lập nhưng có tên giống nhau), lấy biểu tượng nhụy đỏ hoa năm cánh màu xanh lục trên nền vàng. Được như thế sẽ làm một hậu thuẫn lớn lao, một hậu phương vững chắc liên kết yểm trợ cho tất cả các phong trào đấu tranh hiện nay, và sẽ là điểm tựa vững vàng về tinh thần, lý luận cho các thế hệ thanh thiếu niên Việt Nam ở khắp mọi nơi, trong và ngoài nước.
Cách đây không lâu cụ sang Hòa Kỳ ắt hẳn làm một việc lớn. Cộng đồng Việt Nam hải ngoại đã ngậm ngùi thức tỉnh mà đoàn kết nhau hơn. Phù Vân vui mừng lắm. Tuy biết rằng cụ đã ngoài 80, sức khỏe đã giảm nhiều nhưng tinh thần và ý chí của cụ không hề suy giảm. Hồng phúc của Dân Tộc ta cũng phụ thuộc vào các thế hệ đi trước như cụ đó. Nếu yếm thế khiêm nhường thì không làm gì được nữa. Mấy lời vắn tắt cụ hãy suy xét cho. Tiên trách kỷ hậu trách nhân. Nếu chúng ta không làm được lúc này thì cũng không mong gì Tổ Quốc mai sau!
Mong chờ tin trong tháng Chín.

Khách Qua Đường (khách viếng thăm) gửi lúc 08:26, 30/08/2012 - mã số 66366
Bùi Tín viết:
Trước tháng Tám 1945, dân ta chưa có nền độc lập, mang thân phận dân thuộc địa của nước Pháp, sau đó dân ta đã có nền độc lập cao quý. Đến nay tuy nền độc lập vẫn còn bị đe dọa, nhưng nền độc lập vẫn vững bền trong ý chí kiên cường của toàn dân.
Trước kia dân ta cực kỳ nghèo khổ, thiếu ăn, thiếu học; trận đói năm Ất Dậu 1945 dưới thời bị quân phát xít Nhật chiếm đóng đã gây nên cái chết thê thảm của 2 triệu người. Nay ta đã là nước xuất khẩu gạo hàng đầu ở châu Á.
Về thiếu học, dân ta đã xóa nạn mù chữ, xây dựng hệ thống học đường từ mẫu giáo, tiểu học, trung học đến đại học, sau đại học, tuy chất lượng giảng dạy còn xa mới đạt mức trung bình khá, chưa nói gì đến tiên tiến, nhưng dù sao thiếu học, dốt nát không còn là vấn đề trầm kha của cuộc sống dân tộc.

Những nhận định trên đây của ông Bùi Tín, theo tôi, là PHIẾN DIỆN và mang nặng tính NGỤY BIỆN, theo kiểu TỰ SƯỚNG, tự mình ngắm mặt mình trong gương và tự cho mình ĐẸP TRAI, bất chấp mọi SỰ THỰC lồ lộ đang hiện ra trước mắt.

Vâng, trước tháng Tám năm 1945, dân ta đã phải sống dưới sự đô hộ của thực dân Pháp, chưa có nền độc lập. Nhưng từ ngày có “kụ” Hồ xuất hiện đọc bản tuyên bố độc lập vào ngày 2 tháng 9 năm 1945, thử hỏi dân ta đã có ĐỘC LẬP, TỰ CHỦ hay chưa? Xin thưa là CHƯA. Bởi vì, nước VNDCCH không thể gọi là độc lập tự chủ khi nhan nhãn khắp toàn Miền Bắc sau năm 1954, nơi nào cũng treo hình 3 ông Tây râu rậm (Mác, Lê, Ăng-Ghen) và hình ông Tàu đầu hói (Mao) cao hơn hình “kụ” Hồ. Nước VNDCCH không có sự ĐỘC LẬP dưới thời ông Hồ cai trị ở Miền Bắc, bởi vì mọi chính sách cai trị nước của ông, NHẤT NHẤT đều phải được hai ông trùm CS là STALIN và MAO TRẠCH ĐÔNG chấp thuận trước. Ai không tin thì cứ xem lại lịch sử vụ Cải Cách Ruộng Đất thì rõ. Chính ông Hồ vào năm 1952 (tức là hai năm trước chiến thắng Điện Biên Phủ) đã gửi thư xin CHỈ THỊ của Stalin về CCRĐ. Thời ông Lê Duẩn, nước ta có phần độc lập, tuy nhận viện trợ và ký Hiệp ước liên kết với Liên Xô. Nhưng sau khi Lê Duẩn qua đời, từ sau ngày có Hội nghị Thành Đô vào năm 1990 đến nay, liệu nước CHXHCNVN có thực sự ĐỘC LẬP và TỰ CHỦ với TQ hay chăng? Chỉ cần nhìn những gì đã xảy ra từ đó đến nay (nhất là nhìn hai Hiệp định biên giới bất bình đẳng 1999 và 2000 ký kết với TQ) là thấy rõ. Như vậy, sau khi “kụ” Hồ xuất hiện, đến nay, nước ta KHÔNG THỰC SỰ có Độc Lập.

Về việc “ăn mặc, học hành”, tức là phần mà “Bác” Hồ đã từng nói (đại ý) là “ham muốn to lớn nhất của “Bác” là mọi người được có cơm ăn, áo mặc, các em bé đều được học hành” thì, tạm bỏ qua thời ngăn sông cấm chợ sau năm 1975 trên toàn quốc, mà toàn dân ta phải nhai bo bo trẹo hàm, đói trơ xương, thì ngay cả ngày hôm nay, cảnh NGHÈO ĐÓI đã được xóa bỏ trên đất nước ta hay chưa? Xin nhờ quý vị trả lời hộ. Chứ, theo tôi, nếu đem SO SÁNH với các nước trong khu vực như Singapore (Tân Gia Ba), Thái Lan, Phi Luật Tân, Hàn Quốc v.v… thì cái mục “ăn học” này dưới chế độ XHCN do “kụ” Hồ xây dựng, xem ra còn quá TỆ. Cứ xem cảnh các em trên vùng cao phải đu dây vượt suối để đến trường, và nhìn cảnh những ngôi trường rách nát trên toàn quốc là thấy ngay câu trả lời, bất chấp những câu xoa bóp đầy hồ hởi, tự sướng của ông Bùi Tín.

Nói tóm lại, hy sinh 5 triệu dân, trải qua mấy cuộc chiến đẫm máu và nước mắt dài hàng thập niên, gây ra cảnh núi xương, sông máu, để thay chế độ thực dân Pháp (mà hiện nay không hiếm người còn nhớ nhung và luyến tiếc khi so với thực trạng đất nước) bằng một chế độ độc tài, yếu kém, tham nhũng, và đang đưa đất nước vào chỗ DIỆT VONG, thì thử hỏi “kụ” Hồ và ĐCSVN đã có công hay có tội trước dân tộc và lịch sử VN? Thử nhìn các nước xung quanh ta, có cảnh ngộ bị thực dân cai trị trước 1945 như ta, và nhìn thật kỹ xem họ đã có ĐỘC LẬP, TỰ DO, HẠNH PHÚC như thế nào khi họ không may mắn có được “kụ” Hồ và đảng “ta” để tìm câu trả lời. Sẽ thấy, như câu châm ngôn tiếng Pháp “Qui cherche, trouve” (Ai tìm sẽ thấy, Whoever seeks shall find).

Khách Qua Đường (khách viếng thăm) gửi lúc 05:55, 30/08/2012 - mã số 66361
HongLac viết:
Cám ơn bác Bùi Tín chỉ rõ cho tuổi trẻ Việt Nam có thêm sự hiểu biết và cái nhìn thông thoáng hơn về bác Hồ và ĐCSVN. Tuy nhiên bác Bùi Tín viết:

“lãnh đạo đảng CS không thể trì hoãn và cố tình bỏ quên mãi được”

thì tôi thấy hơi buồn vì bác Bùi Tín vẫn còn lấn cấn! Đã là độc tài toàn trị CỘNG SẢN thì làm gì có tự do, dân chủ, nhân quyền. Thế thì làm gì có chuyện Bác và ĐCSVN trì hoãn và bỏ quên những thứ nầy???

Bạn Hồng Lạc hơi buồn vì ông Bùi Tín còn lấn cấn, chứ tôi thì chẳng thèm buồn. Bởi vì, dù đã sống ở hải ngoại mấy thập niên, và thừa khả năng đọc, viết và BIẾT RÕ tất cả về ông Hồ và ĐCSVN, nhưng ông BÙI TÍN không bao giờ có đủ can đảm để tự PHỦ NHẬN những "công lao thời trai trẻ" của chính bản thân ông. Do đó, ông luôn luôn xem giai đoạn đầu từ năm 1945 đến 1954 của thời ông Hồ là đấu tranh GIÀNH ĐỘC LẬP cho VN của ông Hồ và ĐCSVN. Sự thật là ông Hồ đã LƯỜNG GẠT toàn dân ta (trong đó có ông BÙI TÍN và nhiều vị trưởng thượng trong gia tộc tôi, cả hai bên nội ngoại)qua chiêu bài ĐÁNH PHÁP GIÀNH ĐỘC LẬP, để DỤ dân ta theo ông và đảng ông, nhưng mục tiêu CHÍNH là thực hiện bước đầu trong 3 bước theo chính sách của Cộng sản Quốc tế do STALIN chủ đạo (là "cách mạng dân tộc, dân chủ, nhân dân", đuổi các đế quốc CŨ ra khỏi các nước thuộc địa giành quyền cai trị về tay NHÂN DÂN (tức là về tay đảng Quốc tế 3 Cộng sản mà ĐCSVN chỉ là một CHI BỘ), tiếp theo là ĐẤU TRANH GIAI CẤP thực hiện cuộc "cách mạng xã hội chủ nghĩa" (từ năm 1953 đến 1990 (?) và sau cùng là tiến lên "chủ nghĩa cộng sản" (lúc nào chưa biết)).

Sở dĩ dân tộc ta đã bị LỪA là do ông Hồ quá khéo léo, che đậy dã tâm "Bôn-sê-vích hóa" VN và toàn cõi Đông Dương bằng những hành vi bề ngoài có vẻ vì DÂN TỘC, vì TỔ QUỐC (nhưng đây chỉ là giai đoạn khi ông và đảng ông còn yếu, chưa nắm được quyền lực), nhất là cách nói năng chuyên sử dụng những câu hết sức giản dị và hấp dẫn (thí dụ như câu "Các vua Hùng có công dựng nước, Bác cháu ta hãy cùng nhau giữ nước" chẳng hạn). Chỉ cần SUY NGHĨ một chút là thấy ngay QUẢ LỪA này của ông Hồ. Thử hỏi, năm 1946, Quốc Hội nước VNDCCH do ông Hồ lãnh đạo đã biểu quyết thông qua bản Hiến pháp 1946, một bản Hiến pháp khá tiến bộ và mang tính dân chủ cao vào thời đó, nhưng TẠI SAO ông Hồ không chịu BAN BỐ và thi hành bản Hiến pháp này mà lấy cớ tình trạng chiến tranh để ỉm luôn. Cái gì đã ngăn cản không cho ông Hồ thực hiện DÂN CHỦ (mà ông luôn rêu rao) cho toàn Miền Bắc từ nằm 1954 đến ngày ông mất (năm 1969)? Ai dám ngăn cản ông? Hỏi tức là đã trả lời. Chính ông Hồ TUYỆT ĐỐI không bao giờ muốn có DÂN CHỦ, TỰ DO cho người dân VN dưới quyền ông cai trị. Chính ông đã dạy các tay chân bộ hạ của ông là phải thực hiện "chuyên chính vô sản" (tức là phải ĐỘC TÀI) và "tuyệt đối không bao giờ được chia sẻ quyền lãnh đạo đất nước với bất cứ ai khác ngoài đảng "ta"" (tức là ĐỘC ĐẢNG). Vậy thì, chủ trương ĐỘC TÀI, ĐỘC ĐẢNG (và do đó kéo theo sự ĐỘC ÁC) chính là chủ trương NHẤT QUÁN, sợi chỉ đỏ xuyên suốt trong cuộc đời lãnh đạo của ông Hồ, bất chấp những lời hay, ý đẹp cổ kim mà ông Hồ đã phán.

Tôi cũng đã bị ông Hồ LỪA trong suốt thời trai trẻ, nay mới tỉnh ngộ. Nhưng, khác với ông BÙI TÍN, tôi không LẤN CẤN vì quá khứ, và đã DỨT KHOÁT, không tiếc thương gì cái đảng hại dân bán nước CSVN này. Đối với tôi, ĐCSVN chỉ là vật cản của bước tiến của dân tộc VN. Và, nói cho cùng, giai đoạn thời CS trên Tổ quốc ta (từ 1945 đến nay) so với chiều dài lịch sử của VN, thì cũng chỉ là một BƯỚC LỆCH nhỏ (một ABERRATION) trong quá trình hiện hữu của đất nước và dân tộc VN anh hùng.

Cháu Bác Hồ (khách viếng thăm) gửi lúc 03:06, 30/08/2012 - mã số 66353

Uh! Nếu Bác Hồ không lạnh đầu như thế thì chúng nó thịt Bác ngay. Bác chết vì thủ tiêu đã là đau đớn cho bản thân Bác nhưng đau đớn hơn là cơ đồ sự nghiệp đổ vỡ, vạn người cùng cảnh, triệu người theo chân Bác sẽ lầm than vì oán thù ý thức hệ. Những gì xảy ra với anh em ông Nhu, ông Diệm và Việt Nam Cộng Hòa là minh chứng cho sự tan nát cơ đồ sự nghiệp vì sự không lạnh đầu nhẫn nhịn theo thời theo thế của những người cầm đầu chế độ.
Còn với chí sĩ Phan Tây Hồ, xét về mặt tư tưởng thì hay nhưng về mặt chính trị thì chưa được vì thời ấy đa phần người Việt ai cũng muốn đánh đuổi Pháp, kể cả anh em ông Diệm, ông Nhu và nhiều tướng lĩnh VNCH sau này. Phương sách của cụ Phan Châu Trinh đưa ra thời ấy là không hợp. Còn bây giờ, sau bao nhiêu thực tế dâu bể thì phần đông trí thức Việt mới "ngã ngửa người ra", mới nhận thức được vấn đề, nhưng cũng chỉ là giới có học mà thôi, giới bình dân phổ thông thì ít nhận thức được, có lẽ phải hàng chục năm nữa khi cuộc sống ngày càng khốn khó trong khi thông tin lại ngày càng rộng mở thì may ra dân trí Việt Nam mới có thể ở mặt bằng đa số "thích Tây xa lánh Tàu".
Cho nên, đánh giá Bác Hồ và sự nghiệp cách mạng 67 năm qua một cách khách quan là đã hoàn thành sứ mệnh giải phóng dân tộc và thống nhất tổ quốc. Còn Tự do với Hạnh phúc thì mới chỉ là những bước đầu ví như là người thiếu cơm đói dài nay đã có cơm ăn nhưng mà là cơm gạo thường IR5404 với tương, cà, rau muống già xào tóp mỡ mà thôi. Cơm gạo si dẻo thịt luộc, trứng rán, canh bắp cải no nê thì cỡ chục năm nữa có thể có hy vọng. Còn cơm tám giò ngựa chả cá thu ngừ rau mầm đá xào bào ngư thì vài trăm năm nữa may chăng mới có.
Chính trị thì không bao giờ thực sự có tình cảm và đạo nghĩa. Bác Hồ là một nhà cách mạng chuyên nghiệp và thành công. Bác là một ông thánh thực sự về chính trị và cách mạng, đấy là điều mà những ai muốn thay đổi VN bây giờ cần học tập.
Mỗi người chỉ có một thời, mỗi thời chỉ có thể làm được một vài việc. Hãy hiểu thời chúng ta đang sống, việc chúng ta có thể làm thì sự nghiệp cách mạng dân chủ tiến bộ ở VN mới có thể thành công.

Hãy để ông Cụ nghỉ (khách viếng thăm) gửi lúc 02:55, 30/08/2012 - mã số 66351

«hãy để ông Cụ nghỉ, đừng làm phiền lòng ổng»

Hãy để ông Cụ nghỉ và cứ để ông Cụ nắm đủ chức vụ !

Nếu Hồ Chí Minh vì lý do sức khỏe không thể làm việc nhà nước một cách trọn vẹn, tại sao không từ chức, không ra ứng cử vào các chức vụ nhà nước và đảng ?
Phải biết tự trọng mà rút lui chứ cứ cố tham quyền để bọn xấu lợi dụng như tấm bình phong thì thật tai hại cho đất nước, làm hại người khác
VN DC CH, cộng hòa chứ có phải là phong kiến đâu mà cố làm chủ tịch cho đến chết ?

Ông Hồ biết cả nhưng ông bất động. viết:
Còn bao nhiêu sự kiện khác. Ông Hồ biết cả. Nhưng ông bất động. Mà ông còn có thể sợ ai nữa. Lúc ấy ông Lê Duẩn, ông Lê Đức Thọ chưa dám hỗn láo hạn chế quyền lực của ông với cái lý do «hãy để ông Cụ nghỉ, đừng làm phiền lòng ổng». Ông chỉ cần phê một chữ, lắc đầu một cái, là có thể cứu người công dân ưu tú khỏi oan trái. Nhưng không. Ông bất động, vì vô cảm. Vì ông vô cảm với bất công, với oan trái, với tự do công dân bị xâm phạm.

------------------------

Các bạn coi kỹ lại tập cuối của bộ phim "Bí thư tỉnh ủy", nói về Kim Ngọc.
Ông Kim Ngọc bị Trường Chinh trừng trị, bắt phê và tự phê, khốn khổ đủ điều. Hồ Chí Minh biết cả, khi đọc báo lưu hành trong đảng. Hồ Chí Minh chỉ khoanh tròn đoạn báo, tỏ ra băn khoăn, nhưng hoàn toàn im lặng, dửng dưng, không hề lên tiếng cho ý kiến của mình, chủ tịch nước.
Một chủ tịch nước, kiêm chủ tịch đảng, như ông Hồ mà trốn tránh trách nhiệm như thế, có thể coi là một sự đồng lõa với sai trái của cấp dưới và cách quản lý nhà nước không khoa học

Công hàm 1958 do Phạm Văn Đồng ký, chắc chắn phải có sự đồng ý của Hồ Chí Minh. Chỉ có điều không rõ Hồ Chí Minh đồng ý công khai hay lại làm cái kiểu biết nhưng im lặng để cho Đồng hiểu là chủ tịch nước đồng ý ngầm ?

Ông Hồ biết cả nhưng ông bất động. (khách viếng thăm) gửi lúc 01:47, 30/08/2012 - mã số 66348

Còn bao nhiêu sự kiện khác. Ông Hồ biết cả. Nhưng ông bất động. Mà ông còn có thể sợ ai nữa. Lúc ấy ông Lê Duẩn, ông Lê Đức Thọ chưa dám hỗn láo hạn chế quyền lực của ông với cái lý do «hãy để ông Cụ nghỉ, đừng làm phiền lòng ổng». Ông chỉ cần phê một chữ, lắc đầu một cái, là có thể cứu người công dân ưu tú khỏi oan trái. Nhưng không. Ông bất động, vì vô cảm. Vì ông vô cảm với bất công, với oan trái, với tự do công dân bị xâm phạm.

------------------------

Các bạn coi kỹ lại tập cuối của bộ phim "Bí thư tỉnh ủy", nói về Kim Ngọc.
Ông Kim Ngọc bị Trường Chinh trừng trị, bắt phê và tự phê, khốn khổ đủ điều. Hồ Chí Minh biết cả, khi đọc báo lưu hành trong đảng. Hồ Chí Minh chỉ khoanh tròn đoạn báo, tỏ ra băn khoăn, nhưng hoàn toàn im lặng, dửng dưng, không hề lên tiếng cho ý kiến của mình, chủ tịch nước.
Một chủ tịch nước, kiêm chủ tịch đảng, như ông Hồ mà trốn tránh trách nhiệm như thế, có thể coi là một sự đồng lõa với sai trái của cấp dưới và cách quản lý nhà nước không khoa học

Công hàm 1958 do Phạm Văn Đồng ký, chắc chắn phải có sự đồng ý của Hồ Chí Minh. Chỉ có điều không rõ Hồ Chí Minh đồng ý công khai hay lại làm cái kiểu biết nhưng im lặng để cho Đồng hiểu là chủ tịch nước đồng ý ngầm ?

PT CĐVN (khách viếng thăm) gửi lúc 01:32, 30/08/2012 - mã số 66347
Trích dẫn:
Các bạn trẻ xin hãy đọc hàng ngàn câu thơ trong tập Tỉnh Quốc Hồn Ca của Phan Tây Hồ, sẽ thấy rõ các chủ trương của ông : nâng dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh là cần thiết, cấp bách, quý báu và hiện đại biết bao.

Phong trào Con Đường Việt Nam hết sức tiếp nối, thực hiện thành công ước mơ của Phan Tây Hồ

HongLac (khách viếng thăm) gửi lúc 19:18, 29/08/2012 - mã số 66312

Cám ơn bác Bùi Tín chỉ rõ cho tuổi trẻ Việt Nam có thêm sự hiểu biết và cái nhìn thông thoáng hơn về bác Hồ và ĐCSVN. Tuy nhiên bác Bùi Tín viết:

“lãnh đạo đảng CS không thể trì hoãn và cố tình bỏ quên mãi được”

thì tôi thấy hơi buồn vì bác Bùi Tín vẫn còn lấn cấn! Đã là độc tài toàn trị CỘNG SẢN thì làm gì có tự do, dân chủ, nhân quyền. Thế thì làm gì có chuyện Bác và ĐCSVN trì hoãn và bỏ quên những thứ nầy???

maile (khách viếng thăm) gửi lúc 17:51, 29/08/2012 - mã số 66301

Một sự thật đau lòng.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
13 + 0 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

đây là thời chủ nhân ăn mày ăn nhặt

trong khi đầy tớ nhân dân ăn ngập mặt ngập mũi ăn hớt, ăn bẩn, ăn tục, ăn lận, ăn chận, ăn cướp, ăn gian, ăn tham, ăn lường, ăn bịp, ăn suông, ăn ké, ăn chia, ăn sống, ăn lạnh, ăn nóng, ăn theo, ăn chực, ăn vạ, ăn lẻ, ăn si,

ăn tất tần tật

chỉ trừ ăn năn…

— Phan Nhiên Hạo

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 1 thành viên748 khách truy cập.

Thành viên online

Admin

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png