Nguyễn Hưng Quốc - Lại chuyện thiếu lãnh đạo

Nguyễn Hưng Quốc
Chia sẻ bài viết này

Sau khi viết bài 'Thiếu lãnh đạo' tôi đọc được một bài viết khá thú vị và sâu sắc về cùng đề tài của nhà báo Trương Duy Nhất ở trong nước, “Hun Sen & câu chuyện ý thức nguyên thủ”.

Trong bài ấy, Trương Duy Nhất nhắc đến bài diễn văn kéo dài năm giờ 20 phút trước Quốc Hội và được truyền hình trực tiếp cho cả nước nghe của Thủ tướng Campuchia Hun Sen vào ngày 9/8/2012. Bài diễn văn có nội dung chính là những tranh chấp biên giới giữa Việt Nam và Campuchia; và nhắm đến mục đích chính là nhằm phản bác những sự phê phán của phe đối lập và nhằm giải thích với dân chúng về những vấn đề liên quan đến biên giới giữa hai nước. Trương Duy Nhất không bàn đến nội dung bài diễn văn ấy. Ông chỉ chú ý đến cách hành xử của Hun Sen: dù vấn đề biên giới Việt Nam – Campuchia không phải, hoặc chưa phải là một vấn đề lớn, nhưng trước sự quan tâm và bức xúc của dân chúng, hoặc ít nhất, một số dân chúng, ông đã chọn một thái độ dứt khoát và đầy trách nhiệm là đối thoại một cách công khai. Rồi Trương Duy Nhất so sánh với tình hình Việt Nam. Ông viết:

​​“Biển Đông sục sôi. Hoàng Sa và một phần Trường Sa bị nuốt chửng. Trung Quốc ngang ngược thành lập chính quyền Tam Sa, đưa quân đồn trú và thành lập Bộ tư lệnh Tam Sa. Trên 2 vạn tàu cá Trung Quốc cùng với 100 máy bay chiến đấu ùn ùn tràn xuống biển Đông. Trên mặt trận ngoại giao, vừa thò tay phá hỏng hội nghị Asean Phnom Penh, Ngoại trưởng Trung Quốc Dương Khiết Trì lại đang tiếp tục chuyến ngoại giao con thoi đến Indonesia, Brunei và Malaysia với mục tiêu không gì khác ngoài câu chuyện biển Đông. Trong nước, dân tình nổi giận. Nhân sĩ trí thức đệ đơn đòi nhà nước cho phép tổ chức biểu tình. Nhưng đảng, nhà nước, chính phủ, quốc hội tất thảy đều im lặng, chưa nghe ai nói gì. Hay tại cái cơ chế mình không phân rạch được ai là người đứng đầu? Nếu thế thì cũng phải đại diện một ông thay mặt đứng lên nói rõ thái độ hành động trước dân chứ? Chẳng lẽ từ Tổng Bí thư đến Chủ tịch nước, Chủ tịch quốc hội, Thủ tướng, không ông nào được như Hun Sen?

Cuối cùng, Trương Duy Nhất đặt vấn đề:

Lâu nay ta luôn đòi hỏi và kêu gào quá nhiều ở ý thức công dân, nhưng đã khi nào giật mình hỏi ngược ở ý thức lãnh tụ? Trước những thời khắc hiểm nguy, trước những tình huống khẩn cấp, trước những sự thể nóng bỏng, người lãnh tụ cần biết mình phải làm gì. Chưa dám nhìn đâu xa. Một động thái như cái lão láng giềng Hun Sen kia cũng không thấy được sao? Hay thật sự cái đảng này, nhà nước này, chính phủ này không có người đứng đầu?

Trước đây, bộ máy tuyên truyền của nhà nước Việt Nam luôn luôn làm ồn ào về vai trò “tiên phong” của Việt Nam: Tiên phong trong việc đánh đổ chủ nghĩa thực dân và là nước thuộc địa đầu tiên chiến thắng đế quốc Pháp (1954); sau đó, lại tiên phong trong việc đánh đổ chủ nghĩa thực dân mới và là nước đầu tiên chiến thắng “đế quốc Mỹ” (1975); rồi sau đó nữa, đi tiên phong trong việc chống lại bá quyền Trung Quốc và đã chiến thắng không những bọn đàn em của Trung Quốc (Khmer Đỏ, 1978) mà cả chính bản thân Trung Quốc nữa (1979).

Vậy mà, lần này, trong trận chiến đương đầu với Trung Quốc vào năm 2012 này, Việt Nam không những không còn đi tiên phong mà còn dường như hoàn toàn lánh mặt trên mọi trận địa.

Xin lưu ý là lần này Trung Quốc không những khiêu khích một mình Việt Nam mà còn khiêu khích rất nhiều quốc gia khác ở châu Á, kể cả Nhật Bản và Hàn Quốc. Riêng với con đường lưỡi bò và những hòn đảo cũng như quần đảo liên quan đến con đường lưỡi bò ấy, Trung Quốc khiêu khích ít nhất là năm quốc gia: Philippines, Malaysia, Brunei, Indonesia và Việt Nam. Nếu con đường lưỡi bò của Trung Quốc biến thành hiện thực, trong số năm quốc gia này, nước bị mất mát nhiều nhất chính là Việt Nam. Nhiều cả về số lượng đảo lẫn về vùng biển, và cùng với cả hai, số lượng tài nguyên thiên nhiên, bao gồm cả dầu khí dưới đáy biển. Trong tình thế đó, ai cũng nghĩ đáng lẽ Việt Nam sẽ là quốc gia đi tiên phong trong trận chiến chống lại âm mưu độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc.

Nhưng không phải.

Cho đến nay, quốc gia đi tiên phong lại là Philippines.

​​Mở các trang báo thời sự, kể cả các báo chính thống ở Việt Nam, chúng ta dễ dàng thấy ngay nước chống lại âm mưu bành trướng của Trung Quốc một cách mạnh mẽ và quyết liệt nhất bao giờ cũng là Philippines. Trung Quốc đưa tàu đánh cá đến bãi Scarborough/Hoàng Nham, Philippines điều tàu chiến ra bắt; Trung Quốc điều tàu hải giám đến, Philippines vẫn cương quyết đối đầu. Khi Trung Quốc công bố quyết định lập cơ sở đồn trú trên thành phố Tam Sa (bao gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam), dù không có liên hệ gì đến các vùng tranh chấp với Philippines, Bộ Ngoại giao Philippines vẫn triệu tập đại sứ Trung Quốc đến để phản đối. Philippines cũng là nước xông xáo nhất trong việc mang Trung Quốc ra trước tòa án quốc tế về âm mưu xâm lấn lãnh thổ và lãnh hải của các nước khác. Philippines cũng lại là nước tích cực nhất trong việc vận động các ngoại trưởng khối ASEAN thông qua bản thông cáo chung kêu gọi Trung Quốc tôn trọng chủ quyền của họ trên bãi Scarborough/Hoàng Nham tại cuộc họp ở Campuchia vào giữa tháng 7 vừa qua. Philippines cũng lại là nước duy nhất kêu gọi dân chúng đoàn kết trong việc chống lại âm mưu bá quyền của Trung Quốc và cho phép dân chúng tổ chức các cuộc biểu tình rầm rộ chống lại các hành động gây hấn của Trung Quốc. Philippines cũng lại là nước đầu tiên thành lập được các liên minh quân sự rộng lớn, bao gồm cả Mỹ, trong thế trận bảo vệ chủ quyền của họ.

Về phương diện ngoại giao, Philippines là nước đầu tiên giành được sự ủng hộ của thế giới trong việc giành lại tên gọi đích thực của vùng biển thuộc về mình: Đó là Biển Tây Philippines (the West Philippine Sea) chứ không phải là Nam Trung Hải (South China Sea) như Trung Quốc thường gọi và muốn mọi người công nhận (Xin lưu ý là chính Ngoại trưởng Mỹ, Hillary Clinton cũng đã dùng chữ “the West Philippine Sea” trong các bài diễn văn chính thức của mình. Trong khi đó thì chữ “Biển Đông” của Việt Nam vẫn hoàn toàn vắng mặt trên thế giới: Nó chỉ phổ cập trong người Việt, thậm chí, một số người Việt vì ngay cả trên một số cơ quan báo chí cũng như du lịch ở Việt Nam, thỉnh thoảng người ta vẫn cứ gọi biển của mình là South China Sea!)

Ngay trên mặt trận ngoại giao, người cứu nguy cho ASEAN trong mặt trận chống lại Trung Quốc trong tháng 7 vừa qua cũng là ngoại trưởng Indonesia chứ không phải là ngoại trưởng Việt Nam. Khi cuộc hội nghị lần thứ 45 của ngoại trưởng 10 nước ASEAN tại Campuchia kết thúc mà không đạt được một thông báo chung nào (do sự phá đám của Campuchia theo sự giật dây của Trung Quốc), khối ASEAN đối diện với nguy cơ chia rẽ, và từ đó, yếu thế nghiêm trọng. Ngoại trưởng Việt Nam vẫn án binh bất động. Chỉ có các ngoại trưởng Indonesia Marty Natalegawa, ngoại trưởng Malaysia Amifah Haji và ngoại trưởng Singapore K. Shanmugan là tích cực hoạt động để thay đổi tình hình.

​​Nổi bật nhất là ngoại trưởng Indonesia, ông Natalegawa, người chạy đôn chạy đáo, từ Kuala Lumpur đến Hà Nội, Vientaine, Manila để bàn luận về một bản thông báo chung nêu lên sáu nguyên tắc ứng xử ở Biển Đông. Cuối cùng, bản thông cáo chung ấy được thông qua. Với thành tích ấy, Indonesia trở thành người dẫn đầu trên mặt trận chống âm mưu bành trướng của Trung Quốc trong khối ASEAN dù Indonesia là quốc gia ít bị ảnh hưởng nhất bởi con đường lưỡi bò!

Trên mọi mặt trận, như vậy, Việt Nam vẫn chìm nghỉm. Vai trò tiên phong: Không có. Ngay cả sự hiện diện cũng dường như không.

Lạ.

Admin gửi hôm Thứ Tư, 15/08/2012
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Việt Nam nên làm gì trước khủng hoảng? (phần 1)

Công nhân mất việc

“Không nên quá kỳ vọng vào gói kích cầu”

Hệ lụy tăng giá điện

Cắt điện hay là cái giá của độc quyền

30 năm sau cuộc chiến tranh biên giới Việt - Trung


TTT (khách viếng thăm) gửi lúc 05:54, 16/08/2012 - mã số 65238
NHQ viết:
..Trên mọi mặt trận, Việt Nam vẫn chìm nghỉm. Vai trò tiên phong: Không có. Ngay cả sự hiện diện cũng dường như không..

..

Tình Thế Hiểm Nghèo Như Thời Tự Đức
Huỳnh Ngọc Chênh

Triều đình nhà Nguyễn bị nhồi sọ vào đầu tư tưởng luôn cho Trung Hoa là trung tâm vũ trụ, là số một thế giới nên tòng phục và ỷ lại, không thèm giao tiếp với thế giới bên ngoài, thực hiện triệt để chủ trương bế quan tỏa cảng. Do vậy mà họ đã ngu lại thêm ngu hơn, không biết một chút thông tin gì về sự phát triển như vũ bão của Tây phương. Đến khi giặc Pháp đến tận nhà gõ cửa bằng vài phát súng thì cuống cả lên, cả triều đình bạc nhược, từ tâm lý bài Tây chuyển qua tâm lý sợ Tây đến u mê.

Quân đội của triều Nguyễn xây dựng ra để trấn áp nhân dân bảo vệ triều đình là chính và họ đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ nầy. Gần 400 cuộc nổi dậy của nông dân đều bị dìm trong máu, trí thức có chút ý phản biện đều bị gông cùm đày ải.

Chuyên vào việc trị an là đàn áp nhân dân nên khi đối diện với giặc ngoài, quân đội bị làm cho méo mó ấy và không được sự ủng hộ của nhân dân, chỉ đánh được vài trận đã thua, thậm chí có nơi chưa đánh đã thua. Francis Garnier chỉ với một nhúm quân chưa tới 100 người với 3 tàu chiến con con, kéo quân theo đường sông từ ngoài biển vào đến Hà Nội đánh chiếm thành một cách dễ dàng không thể nào ngờ nổi.

Vua Tự Đức và triều đình Huế sợ Tây đến mức khiếp nhược, lúc nào cũng ra lệnh cho quân đội kiềm chế vì sợ chọc giận giặc Pháp. Thậm chí sau khi quân miền núi và quân Cờ Đen tự ý về chiếm lại được Hà Nội giết sạch bọn Garnier thì cũng vội vàng ký ngay hòa ước Giáp Tuất đầy bất lợi để mong giữ lại triều đình.

Quân Pháp biết sự khiếp nhược của Tự Đức nên chả cần đánh đấm gì nhiều, họ vừa hù dọa lại vừa vuốt ve với những lời hứa hão huyền để thực hiện chính sách tằm ăn dâu, lấn dần. Hôm nay họ lấy ba tỉnh miền Đông, hôm sau triều đình Huế lại dâng tiếp cho họ ba tỉnh miền Tây để cầu hòa, rồi họ ra lấy Hà Nội lần thứ nhất bất thành nhưng vẫn hù dọa triều đình ký với họ hòa ước bán nước Giáp Tuất. Điều 2 của hòa ước đó là triều đình Huế được Pháp cho nương tựa và bảo vệ trước mọi kẻ thù. Nhờ chính giặc bảo vệ ngai vàng thì làm sao ngai vàng không đứng vững! Rồi Pháp cứ thế lấn tới, ra thôn tính Hà Nội lần thứ hai và đặt ách thống trị trên toàn VN. Và họ rất giữ lời hứa, vẫn cho triều đình nhà Nguyễn tiếp tục tồn tại (trong ô nhục).

Phải chi Tự Đức đừng sợ dân (vì trước đó đã lỡ đàn áp nhân dân trong máu), phát vũ khí cho dân, phát động chiến tranh nhân dân, kêu gọi toàn dân đứng lên cùng triều đình đánh Pháp thì dễ gì với một nhúm quân chưa đến 100 người mà Pháp đến hai lần ra chiếm được Hà Nội.

Ngày nay đất nước lại đứng trước tình thế cùng cực hiểm nghèo trước họa xâm lăng của Trung cộng.

Trung cộng cũng đang chơi con bài của Pháp: vừa vuốt ve xoa dịu với những lời đường mật anh em, vừa dương oai đe nẹt để tìm cách lấn dần theo kiểu tằm ăn dâu.

Sau hội nghị qui phục ở Thành Đô năm 1992, VN tìm được nơi nương tựa để bảo vệ sự tồn tại của Đảng cầm quyền. Đổi lại, Trung cộng kiếm được một mớ đất ở vùng biên giới và những lợi thế áp đảo trên Biển Đông. Từ đó, Trung cộng lấn dần mỗi khi mỗi ít, qua mỗi lần gặp gỡ cấp cao "thắm tình hữu nghị" giữa hai đảng, cho đến ngày hôm nay, họ chính thức ra mắt cái gọi là thành phố Tam Sa, với đầy đủ các cơ quan dân sự và quân sự, bao gồm hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa với vùng lãnh hải là toàn bộ Biển Đông ăn sát vào vùng biển chủ quyền của VN. Như thế là VN không còn biển.

Tàu đánh cá của ngư dân ta lấp ló ra khơi là họ đuổi bắt, đâm chìm. Tàu thăm dò dầu khí của ta bị họ cắt cáp. Vùng biển của ta bị họ phân lô mời thầu. Trong khi đó ngay hiện nay họ đưa đến vùng Trường Sa của ta đến 23 ngàn tàu đánh cá thuộc loại tầm cỡ, không loại trừ có vũ trang. Đồng thời hàng trăm máy bay chiến đấu của họ đang lao xuống vùng trời biển Đông chưa biết nhằm vào chuyện gì.

Nhà cầm quyền VN phản ứng lại như thế nào? Kiềm chế, kiềm chế và tiếp tục kiềm chế để bảo vệ tình hữu nghị. Thậm chí còn tổ chức lễ lạc nầy nọ biểu lộ lòng biết ơn đời đời với họ. Cấm tuyệt dư luận lên tiếng phản ứng và đàn áp quyết liệt người dân bày tỏ lòng yêu nước qua các cuộc biểu tình chống Trung cộng.
Đó là bề ngoài. Còn bên trong thì sao? VN đang ngấm ngầm tìm đồng minh hỗ trợ: Mỹ, Ấn, Nga, Nhật, Asean. Mỹ là nước hỗ trợ hiệu quả nhất, nhưng điều kiện họ đưa ra lại quá ngặt nghèo cho đảng là phải có nhân quyền thật sự cho nhân dân VN. VN đành bỏ qua. Các nước còn lại thì cũng chỉ đủ sức ủng hộ miệng khi Trung cộng tấn công.

Đành tự lo vậy. Mà cũng chỉ Đảng và nhà nước lo thôi chứ nhân dân không được can dự vào. Vũ khí được mua sắm cũng đáng kể, tốn cũng bộn tiền. Tuy nhiên quân đội có được quyền chống trả không hay lại vẫn tiếp tục kiềm chế theo kiểu trận Gạc Ma, cứ tay không đứng trơ ra đó làm bia cho quân địch nã đạn vào.

Theo tất cả những gì VN ứng xử với Trung cộng kể từ hội nghị Thành Đô đến nay thì Trung cộng đang biết tỏng rằng, quân đội VN nhận được lệnh từ trên cao là phải tuyệt đối kiềm chế, không mắc mưu khiêu khích (nghĩa là địch có khiêu khích tới đâu cũng phải chịu nhục nín nhịn), không tấn công trước, nếu cuối cùng phải dùng hỏa lực để chống trả thì cũng chống trả vừa phải ở mức tự vệ...

Theo chủ trương đó, thì hầu hết mọi người đều dự đoán rằng, nay mai Trung cộng sẽ chiếm toàn bộ Trường Sa mà không tốn một viên đạn.

Dường như VN còn khoảng 23 hòn đảo trong quần đảo Trường Sa. 23 ngàn tàu cá của Trung cộng vừa chia đủ để bao vây mỗi hòn đảo của ta bằng 1000 tàu. Mỗi tàu đánh cá lớn của Trung cộng có khoảng trên 10 ngư phủ, 1000 tàu có trên 10 ngàn người. Họ cứ cho dân họ tay không tràn lên đảo, quân ta có dám bắn họ không? Mà có bắn thì cũng không xuể. Tuy nhiên theo lệnh phải kiềm chế không bắn họ. Thế là mất đảo.
Phải làm gì để cứu nước?

Yếu thì phải biết hợp tung, liên hoành. Trong thì phải tìm sức mạnh từ sự đoàn kết của toàn dân, kích thích lòng yêu nước của toàn dân, rồi dân sẽ lo được. Lịch sử cho thấy, khi quân và dân là một thì VN luôn luôn thắng Tàu.

Ngoài thì không còn cách nào khác, ngoài cách phải tìm đến với quốc gia có thể kiềm chế được Trung cộng hiện nay, đó là Mỹ. Sự ủng hộ của Mỹ sẽ làm cho cái đầu nóng của Trung cộng nguội bớt lại, họ phải toan tính thiệt hơn trước khi muốn xâm chiếm các hòn đảo của ta. Nhiều dấu hiệu cho thấy Mỹ đang dang tay ra chờ VN cải thiện nhân quyền, bởi họ không muốn để Trung cộng hoành hành ở biển Đông và Châu Á.

Tuy nhiên, dường như đảng đã có cách của riêng mình, nên đến bây giờ vẫn rất bình thản trước những diễn biến sôi sục ngoài Biển Đông. Đảng vẫn lo việc nội an là chính. Vẫn lo xử các blogger, lo theo dõi bắt bớ những người biểu tình, bỏ qua ngoài tai tất cả mọi góp ý của các nhân sĩ trí thức... Vì nội bất an thì có thể mất đảng chứ ngoại xâm Tàu cộng thì khỏi lo, đảng vẫn còn. Bạn hứa thế.

Y như thời triều đình nhà Nguyễn.
-

http://huynhngocchenh.blogspot.ca/2012/08/tinh-hiem-ngheo-nhu-thoi-tu-uc.html

Khách Tôn Kính Đảng (khách viếng thăm) gửi lúc 03:46, 16/08/2012 - mã số 65232

"Không có bụt thì đừng nặn đất nên mà thờ, nếu nặn đất nên mà thờ thì vái mãi cũng không thiêng mà còn là chướng ngại vật cho người khác."
Việt Nam có cả "một bầy sâu" lãnh đạo.

Innova gửi lúc 03:30, 16/08/2012 - mã số 65231

Theo tôi thì chính quyền hiện tại ở Việt Nam có đặc điểm là không ai muốn mình trở nên quá nổi trội trên trường chính trị. Kiểu cách chính trị ở VN là đề cao tập thể, vì như vậy vừa tránh được trách nhiệm cá nhân, lại không khiến người khác ghen ăn tức ở. Hai chữ HÀI HÒA trong các mối quan hệ rất được đề cao.

Lối làm ăn này rất hữu hiệu và ổn định trong thời bình và để đối nội. Khi đó các lãnh đạo có thời gian bàn bạc với nhau mọi vấn đề rồi ra thông báo chung.

Nhưng trong hoàn cảnh bị Trung Quốc giày xéo như hiện nay, cần phát huy đối ngoại thì lối lãnh đạo tập thể đang trở nên ì ạch. Bất cứ lãnh đạo nào cũng không dám tự mình phát biểu điều gì mà phải đợi hội ý. Thứ nhất vì sợ trống đánh xuôi kèn thổi ngược, thứ hai nếu ai tỏ ra chống TQ mạnh hiện nay sẽ trở thành ngôi sao. Mà sao cá nhân thì không tốt đối với tập thể ĐCS.

Tình trạng như hiện nay có vẻ như rất không tốt, nhưng không biết ĐCS có dám đột phá để đưa một vị lên làm thống lĩnh không, như HCM hồi trước vậy. Hình như hiện nay không có ai đủ tài đức để làm được việc đó. (Lúc trước tôi có nhắc đến NBT làm thủ tướng, nhưng đó là đối nội. Còn lãnh đạo đối ngoại, thống lĩnh ba quân thì vẫn còn trống.)

Em các Bác (khách viếng thăm) gửi lúc 00:42, 16/08/2012 - mã số 65226

Mình không thiếu lãnh đạo đâu.
Chỉ khổ 1 nỗi là nhiều lãnh đạo quá, lại toàn lãnh đạo tồi, quanh năm đi ăn mày dĩ vãng.

Ngoại giao VN (khách viếng thăm) gửi lúc 00:26, 16/08/2012 - mã số 65223

Với thành tích ấy, Indonesia trở thành người dẫn đầu trên mặt trận chống âm mưu bành trướng của Trung Quốc trong khối ASEAN dù Indonesia là quốc gia ít bị ảnh hưởng nhất bởi con đường lưỡi bò!

-------------

Không phải bây giờ 2012 mà ngay từ những năm của thập niên 1970, Indonesia đã là thành viên của Asean tích cực nhất trong vấn đề biển Đông

Đảng CSVN theo đuôi TQ và nhờ vả vũ khí TQ cho nên chỉ lo hăng say đấm đá với Mỹ và VNCH, cố tình quên mịa nó HS-TS.

Ngoại giao VN chẳng có kilo nào cả trong bộ chính trị. Tất cả phải chờ phe nào mạnh nhất trong BCT. Phùng Quang Thanh nắm quân sự mà còn nịnh bợ biết ơn TQ như thế thì bộ ngoai giao VN như rắn mất đầu, biết nói gì bây giờ ?

Khổ thế đấy khi nhà nước bị đảng CSVN tước hết quyền hành trở thành một nhà nước bù nhìn, đại biểu QH lơ láo khi Nguyễn Phú Trọng, CT QH, không cho phép chính phủ báo cáo tình hình biển Đông ở QH

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
8 + 0 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Cái “thương nước” tôi nói đây không phải là xúi dân “tay không” nổi lên, hoặc đi lạy nước này cầu nước khác để phá loạn trong nước đâu! Tôi xin thưa: Nước ta đã hư hèn bị mắc trong tay người ta rồi, thì bây giờ ta phải đem lòng thương nước, bênh vực lẫn nhau, mà giúp cho nhau để cứu chuộc lại cái danh giá cùng lợi quyền của ta về sau.

— Phan Chu Trinh (Đạo đức và Luân lý Đông Tây)

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 2 thành viên521 khách truy cập.

Thành viên online

Tâm Như, Admin

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!