Trịnh Hội - Fulbright & Ðịnh

Trịnh Hội
Chia sẻ bài viết này

Luật sư Lê Công Ðịnh

Fulbright là tên của chương trình học bổng lớn nhất, có danh tiếng nhất của nước Mỹ.

Và Định là tên cúng cơm của anh bạn tôi: Lê Công Định, hiện vẫn đang ngồi tù ở Việt Nam.

Không biết tôi viết đến đây thì các bạn đã biết tôi muốn viết gì chưa ạ?

Số là tuần trước tình cờ tôi đọc báo mới biết được là bà Clinton, đương kim Bộ trưởng Bộ ngoại giao Mỹ vừa đến tham dự buổi lễ kỷ niệm 20 năm chương trình học bổng Fulbright có mặt tại Việt Nam.

Nghe nói đâu hôm đó có đông sinh viên, quan chức Việt Nam đến tham dự lắm. Ai cũng tấm tắc khen ngợi chương trình học bổng quá xuất sắc này. Nhờ nó mà cho đến nay đã có gần 1000 sinh viên ưu tú của Việt Nam & Mỹ được cho đi du học từ năm 1992. Cũng nhờ nó mà có rất nhiều người trong số này hiện đang là những doanh nhân, quan chức, luật sư, tiến sĩ thành danh và rất thành công trong xã hội. Như đương kim Bộ Trưởng Bộ Ngoại Giao Việt Nam là Ông Phạm Bình Minh cũng đã từng nhận học bổng Fulbright.

Trong bài phát biểu cảm tưởng tại Hà Nội, Bà Clinton đã nhắc lại sự thành công này và cho rằng nhờ vậy mà mối quan hệ giữa hai nước Việt – Mỹ ngày càng sâu đậm, bền vững. Nếu tính ra thì nó hơn nhiều so với 20 năm trước khi luật cấm vận vẫn chưa được bãi bỏ. Và chương trình học bổng Fulbright chưa được nhiều người biết đến.

Nhưng có lẽ điều mà tôi muốn biết nhất lại là: thế hôm ấy có ai dám nhắc đến cái tên nổi nhất đã từng nhận được học bổng Fulbright hay không?

Kể cả bà Clinton, không biết bà có dám nhắc đến cái tên Lê Công Định khi nói về sự thành công của chương trình sau 20 năm dài với biết bao nhiêu người đã thành danh, nên phận?

Tôi đoán chắc là không. Phép tắc ngoại giao thông thường sẽ không cho bà nhắc đến cái tên quá ư là nhạy cảm này. Ít nhất là giữa thanh thiên bạch nhật. Riêng đối với các quan chức, sinh viên Việt Nam thì chúng ta ai cũng biết là càng… không thể. Mặc dù nếu nói đến danh thì ngay trong buổi họp mặt ngày hôm đó, không ai có nhiều danh hơn Định. Riêng về phận thì chúng ta càng không thể so sánh vì Định là người Việt Nam duy nhất từng đoạt học bổng Fulbright nhưng hiện nay đang phải ngồi tù.

Thế mới thấy thấm câu tiếng Anh: 'He who was the elephant in the room'. Định chính là con voi to lù lù trong phòng, ai cũng rõ, cũng tường nhưng không ai dám nhắc tới.

Vì nhắc tới Định là phải đối mặt với sự thật phũ phàng ở Việt Nam mà không ai có thể chối cãi. Đó là bạn có thể là một sinh viên ưu tú của đất nước. Bạn có thể là một Fulbright scholar, ‘a Fulbrighter’, là niềm hãnh diện của gia đình, của cả hai nước Việt – Mỹ.

Nhưng nếu như bạn chọn lý tưởng làm lẽ sống. Chọn con đường tranh đấu cho một đất nước Việt Nam ngày càng được công bằng, văn minh hơn thì chắc chắn một điều: bạn sẽ mất rất nhiều. Từ công ăn, việc làm cho đến gia đình, nhà tan, cửa nát.

Danh của bạn có thể sẽ lớn hơn, đi xa hơn. Vì tuyệt đại đa số những ai trên thế giới yêu chuộng sự tự do, dân chủ đều sẽ ủng hộ, ngưỡng mộ bạn.

Nhưng phận của bạn ngay trên quê hương mình sẽ là phận của một kẻ bị tù đày. Bị bôi nhọ, làm nhục, xa lánh. Bởi chính những người từng gọi bạn là bạn. Bởi những kẻ cầm bút chỉ biết đưa tin theo chỉ thị. Và những đồng nghiệp từng gọi là anh em nhưng thoáng chốc đã biến dạng để trở thành những người đầu tiên kết tội bạn, gạt phắt tên ra khỏi danh sách luật sư đoàn. Mặc dù lúc ấy bạn vẫn còn đang bị điều tra, chưa bị kết án.

Thử hỏi, nếu bạn là Định thì bạn sẽ nghĩ sao về thế thái nhân tình trong suốt thời gian vừa qua? Về cái gọi là tình bạn ở một đất nước như vậy? Bạn sẽ làm gì khi bạn đã mất hết tất cả và đối diện với bạn chỉ là bốn bức tường lạnh lẽo giam hãm bạn từ tháng này sang năm khác?

Như bạn, trong ba năm vừa qua từ khi Định bị bắt tôi cũng chỉ biết đoán mò. Tôi đoán có thể là tinh thần Định bị suy sụp. Bị dằn vặt lắm. Vì Định là người có rất nhiều trước khi bị bắt. Có nhà lớn ở Phú Mỹ Hưng. Có vợ đẹp là Hoa Hậu. Có một việc làm, địa vị trong xã hội ít ai dám mơ tưởng.

Nếu tôi là Định chắc có lẽ suốt ngày trong tù tôi chỉ biết than thân, trách phận. Chỉ biết tự đặt cho mình những câu hỏi kiểu ‘what if’, nếu như, nhưng sẽ không có câu trả lời. Chỉ biết suy nghĩ làm thế nào để mình có thể ra khỏi tù trong một thời gian sớm nhất.

Nhưng may thay, tôi vừa tìm được câu trả lời thỏa đáng, chính xác nhất. Từ chính anh Lê Thăng Long là người cùng bị bắt với Định, đã ở cùng phòng với Định và Anh Trần Huỳnh Duy Thức trước khi cả ba bị chuyển đi biệt giam.

Anh Long vừa mới được thả ra và anh cho tôi biết thế này. Khác với sự dự đoán của tôi và nhiều người khác, tinh thần của Định vẫn thoải mái, ổn định như ngày nào. Nếu không muốn nói là vững chải hơn. Định không than thân, trách phận. Anh Thức vẫn an nhiên với bản án 16 năm tù của mình.

Vì cả ba đã cùng bàn thảo ngay trong tù để quyết định anh Long phải là người cố gắng ra khỏi tù sớm nhất để vận động cho một phong trào mà cả ba đã cùng theo đuổi từ lúc trước khi vào tù. Mà ngay cả khi Anh Long bị bắt, phải trở lại vào tù. Hay Định và Anh Thức phải tiếp tục chịu ngồi tù thì phong trào nhất định vẫn phải được ra mắt và thực hiện.

Đó là một phong trào mà tất cả mọi công dân Việt Nam, những người con Việt Nam ở bất cứ phương trời nào cũng có thể tham gia. Ai cũng có thể tự mình làm một điều gì đó để cổ vũ và ủng hộ sự tôn trọng các quyền dân sự và chính trị trong xã hội Việt Nam hiện tại. Ai cũng có thể tham gia phát động phong trào mà không cần phải thông qua bất kỳ cơ quan nào. Hay phải gia nhập vào một tổ chức chính trị, đảng phái.

Phong trào đó được cả ba Thức, Định, Long khởi xướng và đặt cho một cái tên rất đơn giản nhưng chứa đựng đầy ý nghĩa.

Đó là Phong Trào Con Đường Việt Nam.

Một con đường đã được những người khởi xướng vạch ra và chỉ mong sao mỗi ngày sẽ có thêm nhiều người cùng nhau mạnh dạn tiến bước.

Bạn sẵn lòng chứ?

Admin gửi hôm Thứ Tư, 25/07/2012
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Huỳnh Ngọc Chênh - Vụ án Trương Duy Nhất: Kết luận điều tra và lương tâm người làm báo

Bút Chì - em có làm gì đâu?

Đinh Tấn Lực - Ở Lại Đảng Thì Được Gì?

Mít Tơ Đỗ - Nelson Mandela

Hồ Ngọc Nhuận - Viết tiếp những gì Chủ tịch Hồ Chí Minh đã bỏ dở


KháchNhi Vu (khách viếng thăm) gửi lúc 16:51, 26/07/2012 - mã số 63748

Cám ơn luật sư TRịnh Hội đã cho chúng tôi hiểu biết sâu hơn về Lê Công Định anh "là niềm hãnh diện của gia đình, của cả hai nước Việt – Mỹ."Tài năng,danh vọng,địa vị,cả đời sống hôn nhân,anh đều có ở mức để mọi người mơ ước. Nhưng anh đã đánh đổi tất cả những gì tốt đẹp nhất của riêng mình cho quyền lợi dân tộc.Trong quá trình thành lập phong trào CĐVN,cùng với 2 anh nữa là Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long,các anh đã gánh chịu bản án tù rất nặng.Không vì thế mà nãn lòng,vừa ra tù,LTL lại tiếp tục khởi xướng ngay PTCĐVN,dù có phải trở
lại nhà tù thì cũng có người thay thế thực hiện.
" Đó là một phong trào mà tất cả mọi công dân Việt Nam, những người con Việt Nam ở bất cứ phương trời nào cũng có thể tham gia. Ai cũng có thể tự mình làm một điều gì đó để cổ vũ và ủng hộ sự tôn trọng các quyền dân sự và chính trị trong xã hội Việt Nam hiện tại. Ai cũng có thể tham gia phát động phong trào mà không cần phải thông qua bất kỳ cơ quan nào. Hay phải gia nhập vào một tổ chức chính trị, đảng phái.

Phong trào đó được cả ba Thức, Định, Long khởi xướng và đặt cho một cái tên rất đơn giản nhưng chứa đựng đầy ý nghĩa.

Đó là Phong Trào Con Đường Việt Nam.

Một con đường đã được những người khởi xướng vạch ra và chỉ mong sao mỗi ngày sẽ có thêm nhiều người cùng nhau mạnh dạn tiến bước"(trích)
Chúng ta hãy sẵn lòng tham gia pt và bắt đầu từ những việc đơn giản nhất.

Innova gửi lúc 15:28, 26/07/2012 - mã số 63736

Cảm ơn bác Ly Hải Liêm đã gửi một phản hồi rất có ý nghĩa. Tôi xin phép bác mang nó ra trang chủ để làm một bài mới và xóa comment của bác.

Nhân (khách viếng thăm) gửi lúc 05:36, 26/07/2012 - mã số 63707

Hình như cho tới bây giờ chỉ có Trinh Hội là người hưởng ứng phong trào CĐVN của anh Lê Thăng Long ?
Đa số hình như còn nghi ngờ ?

HL (khách viếng thăm) gửi lúc 01:01, 26/07/2012 - mã số 63698

Hoan ho Trinh Hoi co bai co vu cho PTCDVN, qua hay va rat co y nghia va "rat that tam" .

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
1 + 13 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Vũ khí của một chế độ độc tài là gì? Không chỉ là sức mạnh của cả một thể chế chính trị từ trên xuống dưới; không chỉ là sức mạnh của quân đội, cảnh sát, an ninh... được vũ trang đến tận răng đi kèm với tòa án, luật pháp... và số đông đội ngũ tay sai được giáo dục, đào tạo trong bao nhiêu năm...; không chỉ là sức mạnh của cả một hệ thống tuyên truyền qua phương tiện truyền thông và giáo dục... Vũ khí của một chế độ độc tài đó là: sự sợ hãi, sự bí mật và sự dối trá!

— Đạo diễn Song Chi

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 3 thành viên400 khách truy cập.

Thành viên online

Tâm Như, Mắt Bão, Sapphire

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png