Bùi Tín - Môi trường đấu tranh chưa bao giờ thuận lợi như lúc này

Bùi Tín viết riêng cho VoA
Chia sẻ bài viết này

30/4/1975--30/4/2012, 37 năm đã qua kể từ khi cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn phi lý đã chấm dứt trên đất nước ta. Với thời gian, nhận thức về thời cuộc đã ngày càng sáng tỏ trong tâm thức của người Việt Nam ta. Những quan điểm đối lập do hoàn cảnh lịch sử, do thành kiến và định kiến, do tác động của những học thuyết xa lạ dần dần được tháo gỡ và xóa bỏ, đưa lại một đồng thuận gần như thống nhất rất quý báu và đáng mừng.

Đó là nhận thức rằng học thuyết Mác - Lênin được một số người lãnh đạo cộng sản du nhập vào Việt Nam là một học thuyết sai lầm, nguy hiểm, trái với bản chất nhân đạo của con người, đã phá sản hoàn toàn ở bất cứ nơi nào nó được áp dụng - từ châu Âu, sang Liên Xô cũ, đến Trung Âu và Đông Âu, và ở ngay những nơi nó còn được xưng tụng một cách giả dối như Trung Quốc, Việt Nam, Cuba, Bắc Triều Tiên.

Đó là nhận thức rằng nếu như những người lãnh đạo cộng sản Việt Nam không du nhập chủ nghĩa Mác-Lênin, chủ nghĩa cộng sản vào Việt Nam thì cuộc chiến tranh Pháp -Việt đã có thể tránh khỏi, vì chính quyền Pháp và phương Tây lúc ấy theo chiến lược be bờ (Containment Strategy) ngăn chặn làn sóng cộng sản độc tài và phi nhân do Liên Xô cầm đầu. Nếu như nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa VN không tự nguyện là tiền đồn của phe cộng sản do Đệ Tam Quốc tế Cộng sản thành lập thì cuộc chiến tranh Việt-Mỹ đã không thể xảy ra.

Nhiều đảng viên cộng sản Việt Nam, đặc biệt là các đảng viên trẻ và trí thức, kể cả đảng viên kỳ cựu, lão thành, có công tâm, nay đã biết rằng Quốc hội châu Âu đã lên án chủ nghĩa cộng sản là tội ác khủng khiếp, là sai lầm lớn nhất của lịch sử loài người, và giữa thủ đô Washington của Hoa Kỳ đã dựng lên bức tượng đài kỷ niệm hơn 100 triệu nạn nhân của chủ nghĩa Cộng sản, trong đó có hàng triệu nạn nhân người Việt bỏ mạng trong chiến tranh, trong cải cách ruộng đất, trong tàn sát các đảng phái yêu nước, trong đàn áp phong trào đòi tự do và dân chủ.

Từ nhận thức về lịch sử trên đây, đông đảo nhân dân ta ngày càng nhận rõ đảng CS hiện nay không những không còn là động lực của lịch sử mà trên thực tế đã trở thành trở ngại cho sự phát triển của đất nước và cản trở sự hội nhập với thế giới.

Gần đây đảng CS qua Hội nghị Trung ương 4/Khóa XI đã thú nhận sự trì trệ, tha hóa của mình, báo động về quá trình suy thoái đạo đức nhân cách tệ hại nhưng không đưa ra được biện pháp nào có thể có hiệu quả. Qua thực tế có thể khẳng định Trung ương và Bộ Chính trị đảng CS đang đối mặt với một vụ án khổng lồ, đó là cả 88 triệu người Việt trong đó có 50 triệu nam nữ công dân có thể phát đơn kiện hơn 200 con người đó đã biển thủ bao nhiêu của cải tiền bạc của đất nước, của nhân dân, tự tiện cắt từng mảng lớn ngân sách quốc gia cho ngân sách của đảng, đã tước đoạt biết bao ruộng đất của nông dân để chia nhau, đã ươn hèn và tham lam để cho bọn bành trướng chiếm đất, chiếm biển, chiếm đảo của ta, đã quản lý một cách quan liêu và tham nhũng 17 tập đoàn kinh tế nhà nước, để hoang phí hết chục ngàn tỷ đồng này đến chục ngàn tỷ đồng khác – như vụ Vinashin, rồi đến vụ VN Petro, rồi tàn bạo trừng trị mọi tiếng nói ngay thật tố cáo họ.

Họ là thủ phạm làm cho văn hóa suy đồi, đạo lý băng hoại, y tế bệ rạc, giáo dục tàn tạ.

Tự trưng ra bộ mặt tham lam, tội lỗi, phạm pháp, tha hóa, đảng CS không còn là một nhân tố tử tế trong xã hội, nó đã tự đánh mất tính hợp pháp và chính đáng, nó phải được thay thế càng sớm càng tốt.

Chúng ta đang sống giữa thế giới văn minh, dân chủ, hiện đại, có tinh thần quốc tế đùm bọc, che chở cùng nhau hợp tác, lại có Hiến chương Liên Hiệp Quốc và một loạt văn kiện quốc tế làm nền tảng, trong đó quan trọng nhất là những Tuyên ngôn Nhân quyền, tất cà được coi như Hiến pháp của Cộng đồng Thế giới, mà chính quyền trong nước đã tự nguyện tham gia.

Chưa bao giờ bà con trong nước ta lại hiểu rõ ràng sâu sắc là cần thay đổi hẳn hệ thống chính trị của đất nước ta, không thể bằng lòng với những đổi mới hình thức, bộ phận, nhằm xoa dịu sự bất mãn của quần chúng. Đó chỉ có thể là từ hệ thống độc đảng sang hệ thống đa đảng trong trật tự luật pháp, các đảng chính trị hợp pháp vừa cộng tác vừa ganh đua thay phiên nhau cầm quyền. Đảng CS chỉ có lợi là do có ganh đua, có kiểm soát lẫn nhau, có cử tri làm trọng tài, đảng CS sẽ buộc phải giữ gìn đạo đức, tài năng, trở nên trong sạch, có công tâm hơn hiện nay, sẽ có thể lấy lại uy tín và niềm tin của quần chúng.

Trước tình hình trong nước và thế giới chưa bao giờ thuận lợi như hiện nay, mong rằng trí thức, tuổi trẻ, cá đảng viên cộng sản trong sạch lương thiện hãy suy nghĩ, trao đổi để đi đến thành lập một đảng thật lành mạnh, có thể gọi là đảng Xã hội - Dân chủ Việt Nam, hay Tập hợp Công dân Việt Nam, hay đảng Dân tộc Việt Nam… cổ suý tự do và dân chủ thật sự, công bằng xã hội, pháp quyền nghiêm minh, coi trọng phụ nữ và tuổi trẻ, phục hồi những giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc ta.

Tôi nghĩ bà con ta ở trong nước có thừa đủ sức để lập nên chính đảng của chính mình, với sự ủng hộ, hỗ trợ từ xa của cộng đồng ở nước ngoài. Cộng đồng nước ngoài hãy tận lực hỗ trợ bà con ta ở trong nước, chủ yếu là vận động chính quyền nước mình đang sinh sống ủng hộ có hiệu quá quá trình chuyển đổi hệ thống chính trị ở trong nước. Vừa rồi bà con ta đã tập trung được 150.000 chữ ký trong một kiến nghị thiết thực, cũng là một hành động mạnh mẽ thiết thực chưa từng có.

Nhằm mục đích cứu nước cứu dân, đông đảo nhân dân ta có thể biểu dương nguyện vọng và ý chí muốn đổi mới hệ thống chính trị một cách hòa bình và có trật tự,với khẩu hiệu rõ ràng đòi tự do báo chí, đòi tự do lập hội, đòi ứng cử tự do, đòi trưng cầu dân ý về Hiến pháp mới, về tên của chế độ có nên là «xã hội chủ nghĩa» hay không? Có nên giữ chế độ độc đảng hay không? Có nên giữ chủ nghĩa Mác - Lênin hay không? Có nên giữ sở hữu quốc doanh làm chủ đạo nền kinh tế hay không? Nếu tất cả nhân dân, từ trí thức, sinh viên, học sinh, nhà kinh doanh, nông dân, thương nhân, lao động, thành viên các tôn giáo cùng cựu binh sĩ, gia đình liệt sỹ, gia đình quân nhân, cả những sỹ quan và nhân viên công an thật sự quý trọng dân, cùng nhau cất cao tiếng nói, can đảm bày tỏ ý nguyện của mình thì không một thế lực đen tối nào dám đàn áp.

Tôi viết bài này với tâm huyết của một người không mảy may có một tham vọng chính trị nào, chỉ xin bày tỏ một mong muốn duy nhất là nhân dân Việt Nam rất xứng đáng được hưởng tự do như mọi dân tộc khác, và xin toàn dân hãy cùng nhau đứng dậy đòi lại cái điều quý nhất ấy của chính mình.

Xin các bạn góp ý và trao đổi sôi nổi, xem há chẳng phải hiện nay là thời điểm thuận lợi chưa từng có cho sự nghiệp tự do dân chủ của toàn dân? Há chẳng phải môi trường chính trị trong và ngoài nước hiện nay là rất mực thuận lợi? Bắc Phi, Trung Đông, Trung Âu, Miến Điện nhắn nhủ điều gì cho chúng ta? Há chẳng phải việc xây dựng một tổ chức chính trị tử tế, lương thiện, yêu nước thương dân là tối cần thiết ? Ta có quyền và có sức làm hay không? Há chẳng phải đây là điều then chốt nhất?

Há chẳng phải chung lòng chung sức mọi tầng lớp, mọi ngành nghề, mọi tôn giáo, nam và nữ để đấu tranh cho một nước Việt Nam Độc lập, Tự do, Dân chủ, Bình đẳng, Phồn vinh, Hạnh phúc là thuận lòng dân, thuận trào lưu của thời đại? Há chẳng phải ý dân cũng là ý trời? Há chẳng phải tuổi trẻ chiếm đa số cử tri và phụ nữ là một nửa số cử tri có vai trò to lớn? Những nữ nhi yêu nước ngay thật như các cô Bùi Minh Hằng, Đỗ thị Minh Hạnh, Lê Công Nhân, Nguyễn Thị Dương Hà, Bích Huyền, Huỳnh Thục Vy, Võ Thị Hảo … không phải là hiếm.

Cũng xin nhắc lại nhân dịp sắp đến ngày 30-4 là lãnh đạo đảng Cộng sản còn nợ nhân dân ta lời hứa danh dự hòa giải và hòa hợp dân tộc, họ đã lật lọng thay vào đó là sự chiếm đóng và trả thù, họ còn nợ món nợ nữa là nền dân chủ cộng hòa mà họ chưa bao giờ thực hiện.

Đó là những món nợ của dân, của nước, trước sau không ai có thể quên và phủi tay được. Lúc này là thời cơ cho một việc làm mạnh dạn, quả đoán, quyết định vận mệnh dân tộc. Lúc này là lúc Thiên thời, Địa lợi, Nhân hòa, là lúc môi trường trong nước và quốc tế thuận lợi nhất để, trước hết, ta tự giúp ta, sau đó, quốc tế mới hỗ trợ cho chúng ta được. Sức dân sẽ hùng hậu, vô tận, không bao giờ cạn. Lịch sử đã đến và gõ cửa từng nhà, thức tỉnh từng công dân Việt, bạn có nghe thấy không, thưa bạn?

Bùi Tín

Admin gửi hôm Thứ Sáu, 20/04/2012
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Phan Châu Thành - Tại sao người Việt, dân tộc Việt mãi nghèo?

Blogger Thiên Sầu - Khai bút đầu năm nhớ về những tù nhân lương tâm

Trần Bảo Lộc - Bất bạo động, một phong cách sống của người dân chủ

Gò Cỏ May - Lễ tưởng niệm 40 Năm Hải chiến Hoàng Sa & Biểu tình trước LSQ Trung Quốc, 18.01.2014 tại Hamburg-CHLB Đức

Thăm Thức tháng 1 năm 2014 - Quyền Con Người quả là một chiến lược tuyệt vời


Khách Đặng Quốc Long (khách viếng thăm) gửi lúc 06:03, 25/04/2012 - mã số 56812

Đại tá nhà báo Bùi tín trước kia viết cũng hay mà bây giờ viết cũng hay. Trước kia mỗi bài bái của nhà báo Búi Tín như tiếng kèn đồng thôi thúc lớp thanh niên xông ra mặt trận để đến bây giờ hoặc ngủ yên trong nhũng nấm mồ vô danh hoặc trong nghĩa trang Trường Sơn, may mắn nếu còn sống sót thì thân tàn ma dại. Nay cụ BÙi tín ở xa đất nước mà còn có lòng khuyên con cháu lập ra đảng này đảng nọ và dấu tranh thế này thế khác. Trước kia cụ đã là CS lâu năm mà cụ nay lại không hiểu hay quên cái sách của cộng sản. Cái cách của CS là không thể để cho mọi người áp dụng phương pháp đấu tranh như cụ Bùi Tín đề xuất mà cứ "già đòn non nhẽ, đánh khỏe phải chừa". Cái sách đàn áp thẳng tay, hơi nghi ngờ là trấn áp liền, chẳng cần lý luận gì hết mà cứ trấn áp bừa của CS đã thắng hết trận này đến trận khác, thắng cho đến khi mất nước thì thôi. Nếu cụ Búi Tín chứng kiến cảnh công an và bọn lưu manh côn đồ đàn áp người dân đang bị cướp đất ở Hưng Yên thì cụ sẽ thấy ngoài sách đàn áp dã man ra, cộng sản chẳng cần sách gì khác mà giải quyết được bao nhiêu vấn đề. Cụ Búi tín muốn đề ra sách sát tình hình thực tế thì cụ phải hiểu tình tình đất nước và nhớ lại những sách của
CS thì may ra ý kiến của cụ mới được áp dụng. Ngồi ở nước ngoài chỉ đạo từ xa thì vô tác dụng.

Khách Lê Đăng Thích (khách viếng thăm) gửi lúc 10:31, 22/04/2012 - mã số 56597

Mấy bác lại mượn cái bài này để tranh luận những điều cao siêu và xa vời rồi, thế là lạc đề, là bị đánh lạc hướng. Mọi người đếu thừa nhận cả thế giới vứt chủ nghiã Mác vào sọt rác, chỉ có một vài nước lạc hậu và quân phiệt mượn cái chủ nghĩa này tin trên áo để trục lợi cho nhóm thôi. Người ta vứt đi rồi sao người mình cả trong và ngoài nước loại bới lên để tranh luận? Tranh luận như vậy mang lại lợi ích gì?
Ông tổng Trọng Lú chỉ ví cố tuyên truyền bậy bạ cái chủ nghĩa này mà bị Braxin khước từ không mời sang thăm nước họ nữa. Rất nhiều người nay cứ thấy bài có liên quan đến Mác- Lênin là dị ứng và vứt quách không thèm đọc đấy các bác ạ.
Xin nhắc lại ý kiến được nhiều người tán thành "Ở thế kỷ XX nhân loại bị ba thảm họa, một là chủ nghãi phát xít, hai là chủ nhgiã CS (do Mác đè xướng), thứ ba là Hồi giáo cực đoan.

Khách Phong Uyên (khách viếng thăm) gửi lúc 02:48, 22/04/2012 - mã số 56575

Trả lời bác Ni NonMarx ni OuiMarx,

Khi tôi nói thừa kế tư tưởng Marx-Engels là thừa kế theo nghĩa lịch sử chứ không phải theo nghĩa coi tư tưởng đó như lời Chúa dạy. Vả lại tư tưởng của Marx và nhất là của Engels cũng quay 180° khi trẻ so với khi già : Marx trước khi viết Tuyên Ngôn Cộng sản thì chỉ viết triết học trong tập Manuscrits écrits de 1844 và khi viết Tuyên ngôn Cộng sản theo ý của Engels cũng còn rụt rè chỉ muốn để Tit là Tuyên ngôn của những người Công chính. Engels vừa mới nhận được com măng xong, muốn kiếm 1 Tít thật kêu để câu khách nên mới đổi lại là Tuyên ngôn của đảng Cộng sản chứ hồi đó đâu đã có đảng cộng sản mà có tuyên ngôn ! Khi Engels về già Marx chết đã 6 năm rồi, Đệ Nhất QT Thợ thuyền ế khách phải tự giải tán, Engels mới nghĩ ra cái Đệ Nhị QT Dân chủ- Xã hội tập hợp các đảng xã hội toàn thế giới thành 1 lực lượng đủ sức mạnh đấu tranh với giới chủ đồng thời cũng đòi bình đẳng xã hội. Những đảng xã hội không cộng sản ngày nay là thừa kế cái ý tưởng đó của Engels mà điển hình là đảng SPD Đức, lột xác 1 lần nữa khi chấp thuận cương lĩnh Godesberg từ bỏ đường lối đấu tranh bạo động của Marx thời kỳ Đệ Nhất QT và nhờ vậy đã có thể luân phiên với đảng CDU nắm quyền.

Những đảng ở Âu Châu có quy chế hoàn toàn tự do ai muốn vào đảng thì vào, ai thấy chương trình ấm ớ thì ra, chả có lí thuyết, chủ nghĩa nào cả và phải luôn luôn thay đổi đường lối, chương trình, đáp ứng với hoàn cảnh, mới hi vọng cử tri bầu cho mình để có thể lên cầm quyền được, làm sao lấy cái đảng mafìa của Trọng Lú ra mà so sánh được.Đảng CS Mafia VN thật ra cũng chả có chủ nghĩa nào cả ngoài chủ nghĩa Quyền và Tiền.

NiMarx hoặc OuiMarx (khách viếng thăm) gửi lúc 21:05, 21/04/2012 - mã số 56554
Khách Phong Uyên viết:
Trả lời bác Độc Tài Ba Rọi :

Thể chế dân chủ- xã hội (Social-Démocratie) là những thể chế dân chủ ở đa số các nước Tây Âu (kể cả Canada, Úc, Nhật Bản)hiện nay. Thể chế này có tính cách xã hội(công bằng xã hội)rõ ràng hơn khi một đảng Xã hội(Dân chủ-Xã hội, Lao động...)lên cầm quyền và ngược lại khi một đảng tự do (Cộng hòa, Tự do...), coi là hữu khuynh, lên cầm quyền thì có xu hướng theo Dân chủ- Phóng khoáng (Démocratie libérale) kiểu Mỹ nhiều hơn. Khi tôi nói DC-XH là thừa kế chính thống của tư tưởng Marx-Engels là vì Quốc Tế Xã hội (International Socialiste) tụ tập các đảng xã hội toàn thế giới ngày nay là hậu thân của Đệ Nhị Quốc tế Dân chủ-Xã hội do Engels sáng lập từ năm 1889 và các đảng xã hội của mọi nước trên thế giới chỉ là những phân bộ của Đệ Nhị Quốc tế Dân chủ-Xã hội như Phân bộ Quốc tế thợ thuyền Pháp (SFIO) mà 2 người sáng lập là Paul Lafargue, con rể Marx và Jules Guesde. Đảng này cho tới những năm gần đây mới rút ngắn tên là Đảng Xã hội Pháp. Cần nhắc lại là Lénine, 1 thủ lãnh của Phân bộ Dân chủ -Xã hội Thợ thuyền Nga, đã biến 1 phái trong đảng là phái Bolchevik thành 1 đảng để làm công cụ cướp quyền và đổi tên là đảng Cộng sản Bôn Sê vích. ĐCSVN đã cố ý coi cái gọi là Mác-Lê của Staline là kế thừa chính thống của Marx-Engels và các đảng dân chủ-Xã hội chỉ là những đảng tư sản phản động, là đã đánh tráo lịch sử. Những người mácxit đích thực trong Đảng phải dũng cảm đứng lên lái Đảng vào hướng Dân chủ-Xã hội.

Đồng ý là trường hợp thứ 3 khó mà xẩy ra vì như tôi đã có dịp nói (trên Talawas), khó mà các chóp bu trong ĐCSVN bỏ được cái óc Làng xã "chiếu trên chiếu dưới" chia nhau quyền hành quyền lợi nên không thể tách cái đảng "Đình làng" làm 2 được.Đáng tiếc là đây là trường hợp khả thi nhất và rút cục cũng vẫn ông Nguyễn Y Vân là đại lãnh tụ ĐCSVN.

Bác Phong Uyên,

Các đảng ở Pháp thường thay đổi luôn chứ không cố định, như ở TQ, VN, BTT, Cuba, Lào. Đảng Xã hội Pháp và các đảng cánh tả không kiên định theo một lý thuyết hay một tư tưởng của ai cả, nếu tôi không lầm. Họ thực tế và cụ thể hơn Nguyễn Phú Trọng nhiều lắm. Họ dường như dựa trên các dự án cụ thể để quảng bá và tranh luận chứ không lải nhải lý thuyết duy ý chí, để lừa bịp như đảng CSVN.

Đơn giản là vì khi ra tranh cử bác phải có đề nghị cụ thể để còn so sánh chứ nếu cứ lải nhải đọc thần chú như TBT Trọng thì dân biết căn cứ vào cái gì để bỏ phiếu, để quyết định ? Bác Trọng thích đọc thần chú vì bác ấy lựa chọn giùm dân VN rồi

Nay bác nói là Đảng Xã hội Pháp là thừa kế chính thống của tư tưởng Marx-Engels thì tôi mới biết, chứ hiếm khi nào tôi nghe họ kể về Marx-Engels khi tranh luận trên tivi. Họ chẳng bao giờ vỗ ngực ầm ĩ là NiMarx hoặc OuiMarx gì cả.

Khách Phong Uyên (khách viếng thăm) gửi lúc 13:47, 21/04/2012 - mã số 56534

Trả lời bác Độc Tài Ba Rọi :

Thể chế dân chủ- xã hội (Social-Démocratie) là những thể chế dân chủ ở đa số các nước Tây Âu (kể cả Canada, Úc, Nhật Bản)hiện nay. Thể chế này có tính cách xã hội(công bằng xã hội)rõ ràng hơn khi một đảng Xã hội(Dân chủ-Xã hội, Lao động...)lên cầm quyền và ngược lại khi một đảng tự do (Cộng hòa, Tự do...), coi là hữu khuynh, lên cầm quyền thì có xu hướng theo Dân chủ- Phóng khoáng (Démocratie libérale) kiểu Mỹ nhiều hơn. Khi tôi nói DC-XH là thừa kế chính thống của tư tưởng Marx-Engels là vì Quốc Tế Xã hội (International Socialiste) tụ tập các đảng xã hội toàn thế giới ngày nay là hậu thân của Đệ Nhị Quốc tế Dân chủ-Xã hội do Engels sáng lập từ năm 1889 và các đảng xã hội của mọi nước trên thế giới chỉ là những phân bộ của Đệ Nhị Quốc tế Dân chủ-Xã hội như Phân bộ Quốc tế thợ thuyền Pháp (SFIO) mà 2 người sáng lập là Paul Lafargue, con rể Marx và Jules Guesde. Đảng này cho tới những năm gần đây mới rút ngắn tên là Đảng Xã hội Pháp. Cần nhắc lại là Lénine, 1 thủ lãnh của Phân bộ Dân chủ -Xã hội Thợ thuyền Nga, đã biến 1 phái trong đảng là phái Bolchevik thành 1 đảng để làm công cụ cướp quyền và đổi tên là đảng Cộng sản Bôn Sê vích. ĐCSVN đã cố ý coi cái gọi là Mác-Lê của Staline là kế thừa chính thống của Marx-Engels và các đảng dân chủ-Xã hội chỉ là những đảng tư sản phản động, là đã đánh tráo lịch sử. Những người mácxit đích thực trong Đảng phải dũng cảm đứng lên lái Đảng vào hướng Dân chủ-Xã hội.

Đồng ý là trường hợp thứ 3 khó mà xẩy ra vì như tôi đã có dịp nói (trên Talawas), khó mà các chóp bu trong ĐCSVN bỏ được cái óc Làng xã "chiếu trên chiếu dưới" chia nhau quyền hành quyền lợi nên không thể tách cái đảng "Đình làng" làm 2 được.Đáng tiếc là đây là trường hợp khả thi nhất và rút cục cũng vẫn ông Nguyễn Y Vân là đại lãnh tụ ĐCSVN.

Độc tài ba rọi (khách viếng thăm) gửi lúc 01:19, 21/04/2012 - mã số 56490

Bác Phong Uyên nhận xét cũng đúng về đảng CSVN, thuộc loại độc tài ba rọi chứ không phải độc tài kiểu Stalin, Kim.

Trường hợp 1 có vẻ không phù hợp với phong cách người VN.

Trường hợp 2, không hiểu ý bác Phong Uyên ! Thể chế Dân chủ-Xã hội, kế thừa chính thống của tư tưởng Marx - Engels ? Là thể chế ra sao ? Ở đâu đã và đang áp dụng thành công ? Tại sao không phải là Hồ Chí Minh khi xưa có nhiều quyền trong đảng hơn so với bác Trọng, Sang, Dũng ?

Trường hợp thứ 3 có thể xảy ra khi có tranh giành cao độ trong nội bộ đảng

Có thể trường hợp thứ 4 là chẳng có gì thay đổi vì cứ để như vậy dễ chia chác với nhau trong nội bộ hơn, xìu xìu lây lất nhưng không chết ngay, kéo dài thêm vài chục năm nữa . Mấy cái nước nghèo ở Á, Phi lây lất cả trăm năm nay, vẫn vậy thôi

NJ (khách viếng thăm) gửi lúc 17:57, 20/04/2012 - mã số 56461
Khách Phong Uyên viết:
Ai cũng biết thuật ngữ "Chủ nghĩa Mác-Lênin" là do Staline tự đặt ra để che giấu cái chế độ độc tài toàn trị của mình trong đó đảng Cộng sản Liên Xô chỉ có nhiệm vụ phục vụ cá nhân Staline, cũng như đảng Cộng sản Trung Quốc chỉ là công cụ của Mao. Những chức vụ cao cấp trong đảng đều do Staline hay Mao chỉ định và một khi bị nghi ngờ có ý khác, đều bị giết thẳng tay, kể cả những chức vụ cao cấp nhất như chủ tịch nước Lưu Thiếu Kỳ. Làm đảng viên ĐCS dưới thời Staline hay Mao là như cá nằm trên thớt, bị chặt thành từng khúc lúc nào không hay trong mỗi đợt thanh trừng. Nhưng đổi lại, nhờ là đảng viên mới có chút quyền hành, mới được chia lợi lộc trong một nền kinh tế bao cấp. Chế độ Độc đảng Cộng sản Mác-Lê phải được hiểu theo nghĩa: Một lãnh tụ độc tài toàn trị về chính trị và tư tưởng + một nền kinh tế tập trung bao cấp.

Ở Việt Nam cái chủ nghĩa Stalinit được gọi là chủ nghĩa Mác-Lê này cũng chả bao giờ được thực thi tới nơi tới chốn, trừ khi còn chế độ tập trung bao cấp trước khi đổi mới và dưới thời Lê Đức Thọ, Lê Duẩn. Bởi vậy nếu bây giờ có vứt bỏ cái danh hiệu "kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin, cũng chả thay đổi gì.

Sở dĩ như vậy là vì ở Việt Nam, cái gọi là chế độ độc đảng thật ra là chế độ đa phái và Đảng chỉ là "đình làng": phái Nam, phái Bắc, phái Trung. Phái Trung hiện giờ coi như không còn nữa, chỉ còn 2 phái Bắc (Đảng lãnh đạo), Nam (Đảng cầm quyền), đấu đá nhau, mặc cả nhau trong bóng tối để chia nhau quyền hành nhưng vẫn phải duy trì cái Đình làng là ĐCSVN để có nơi tụ họp và nhân danh ông thành hoàng HCM. Vấn đề là hiện nay 2 phái ngang nhau về thực lực và nhất là phái nào cũng phải dựa vào hậu thuẫn của một ngoại bang, Tàu và Mỹ. Hai tay này muốn giữ cân bình trong sự mặc cả nhau nên cũng muốn giữ nguyên tình trạng.

Chỉ có thể có thay đổi trong ba trường hợp :

1) Xuất hiện một lãnh tụ trong xã hội dân sự có hậu thuẫn tích cực (nghĩa là sẵn sàng xuống đường dù bị đàn áp)của mọi tầng lớp nhân dân như ở Miến Điện. Hiện nay chuyện người dân đông đảo xuống đường là chuyện không thể có, đừng nói đến chuyện sẵn sàng chịu đựng bị đàn áp, bắn giết như ở Syrie hiện giờ và trong dân sự, người nổi tiếng nhất để có thể trở thành một lãnh tụ là CHHV thì đang ở tù và còn lâu mới có được uy thế như bà Aung San Suu Kyi.

2) Trong Đảng xuất hiện một lãnh tụ có thể thống nhất được đảng, hạ bệ được phái lãnh đạo nắm toàn quyền trong Đảng để hướng Đảng đi đến một thể chế Dân chủ-Xã hội, kế thừa chính thống của tư tưởng Marx - Engels. Hiện nay chỉ có 3 người có thể làm được chuyện này : Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Phải lạc quan lắm mới nghĩ là 1 trong 3 vị này có thể sẽ trở thành Gót Ba Chốp.

3) Hai phái trong Đảng trở thành hai Đảng. Một đảng có xu hướng cấp tiến, một đảng có xu hướng bảo thủ. Quốc hội là nơi hai xu hướng này tranh thủ nhau quyền hành với sự ủng hộ của những đại biểu độc lập thuộc thành phần dân sự. Cần phải hiểu là thời khởi đầu của mọi chế độ dân chủ (như sau Cách Mạng Pháp với 2 phái Jacobin và Girondin), đa đảng cũng từ một đảng mà ra. Đây là trường hợp khả thi nhất và phái lãnh đạo lo sợ cái "đa đảng" kiểu này nhất chứ không phải lo sợ cái đa đảng của những người "chống cộng".

Một phân tích sâu sắc của bác Phong Uyên.
Tôi hoàn đồng ý với TG Phong Uyên về nhận dịnh này

Nguyễn Jung

Khách Phong Uyên (khách viếng thăm) gửi lúc 16:30, 20/04/2012 - mã số 56460

Ai cũng biết thuật ngữ "Chủ nghĩa Mác-Lênin" là do Staline tự đặt ra để che giấu cái chế độ độc tài toàn trị của mình trong đó đảng Cộng sản Liên Xô chỉ có nhiệm vụ phục vụ cá nhân Staline, cũng như đảng Cộng sản Trung Quốc chỉ là công cụ của Mao. Những chức vụ cao cấp trong đảng đều do Staline hay Mao chỉ định và một khi bị nghi ngờ có ý khác, đều bị giết thẳng tay, kể cả những chức vụ cao cấp nhất như chủ tịch nước Lưu Thiếu Kỳ. Làm đảng viên ĐCS dưới thời Staline hay Mao là như cá nằm trên thớt, bị chặt thành từng khúc lúc nào không hay trong mỗi đợt thanh trừng. Nhưng đổi lại, nhờ là đảng viên mới có chút quyền hành, mới được chia lợi lộc trong một nền kinh tế bao cấp. Chế độ Độc đảng Cộng sản Mác-Lê phải được hiểu theo nghĩa: Một lãnh tụ độc tài toàn trị về chính trị và tư tưởng + một nền kinh tế tập trung bao cấp.

Ở Việt Nam cái chủ nghĩa Stalinit được gọi là chủ nghĩa Mác-Lê này cũng chả bao giờ được thực thi tới nơi tới chốn, trừ khi còn chế độ tập trung bao cấp trước khi đổi mới và dưới thời Lê Đức Thọ, Lê Duẩn. Bởi vậy nếu bây giờ có vứt bỏ cái danh hiệu "kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin, cũng chả thay đổi gì.

Sở dĩ như vậy là vì ở Việt Nam, cái gọi là chế độ độc đảng thật ra là chế độ đa phái và Đảng chỉ là "đình làng": phái Nam, phái Bắc, phái Trung. Phái Trung hiện giờ coi như không còn nữa, chỉ còn 2 phái Bắc (Đảng lãnh đạo), Nam (Đảng cầm quyền), đấu đá nhau, mặc cả nhau trong bóng tối để chia nhau quyền hành nhưng vẫn phải duy trì cái Đình làng là ĐCSVN để có nơi tụ họp và nhân danh ông thành hoàng HCM. Vấn đề là hiện nay 2 phái ngang nhau về thực lực và nhất là phái nào cũng phải dựa vào hậu thuẫn của một ngoại bang, Tàu và Mỹ. Hai tay này muốn giữ cân bình trong sự mặc cả nhau nên cũng muốn giữ nguyên tình trạng.

Chỉ có thể có thay đổi trong ba trường hợp :

1) Xuất hiện một lãnh tụ trong xã hội dân sự có hậu thuẫn tích cực (nghĩa là sẵn sàng xuống đường dù bị đàn áp)của mọi tầng lớp nhân dân như ở Miến Điện. Hiện nay chuyện người dân đông đảo xuống đường là chuyện không thể có, đừng nói đến chuyện sẵn sàng chịu đựng bị đàn áp, bắn giết như ở Syrie hiện giờ và trong dân sự, người nổi tiếng nhất để có thể trở thành một lãnh tụ là CHHV thì đang ở tù và còn lâu mới có được uy thế như bà Aung San Suu Kyi.

2) Trong Đảng xuất hiện một lãnh tụ có thể thống nhất được đảng, hạ bệ được phái lãnh đạo nắm toàn quyền trong Đảng để hướng Đảng đi đến một thể chế Dân chủ-Xã hội, kế thừa chính thống của tư tưởng Marx - Engels. Hiện nay chỉ có 3 người có thể làm được chuyện này : Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Phải lạc quan lắm mới nghĩ là 1 trong 3 vị này có thể sẽ trở thành Gót Ba Chốp.

3) Hai phái trong Đảng trở thành hai Đảng. Một đảng có xu hướng cấp tiến, một đảng có xu hướng bảo thủ. Quốc hội là nơi hai xu hướng này tranh thủ nhau quyền hành với sự ủng hộ của những đại biểu độc lập thuộc thành phần dân sự. Cần phải hiểu là thời khởi đầu của mọi chế độ dân chủ (như sau Cách Mạng Pháp với 2 phái Jacobin và Girondin), đa đảng cũng từ một đảng mà ra. Đây là trường hợp khả thi nhất và phái lãnh đạo lo sợ cái "đa đảng" kiểu này nhất chứ không phải lo sợ cái đa đảng của những người "chống cộng".

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
15 + 1 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Hỏi: Trong các loại nhà khoa học, nhà sử học, nhà văn học, nhà nghệ thuật, nhà thơ, nhà báo, nhà thể thao, nhà chính trị, nhà triết học, nhà kinh tế,... nhà nào cần thiết nhất? Tại sao?

Trả lời: Theo chú, lợn và cầu chì cái nào quan trọng hơn?

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 2 thành viên479 khách truy cập.

Thành viên online

Tâm Như, Thuốc Lá

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png