Trần Huỳnh Duy Thức - Diễn biến hòa bình hay cách mạng cạm bẫy

Trần Huỳnh Duy Thức
Chia sẻ bài viết này
Kính gửi: Dân Luận

Tôi là Trần Văn Huỳnh, cha của Trần Huỳnh Duy Thức.

Tôi xin được gửi đến quý báo một phần khác được trích từ quyển sách Hành Trình vào Bản chất của Dân chủ và Thịnh vượng của Thức đang viết dang dở.

Nói thật là tôi đã nhiều lần không cầm được nước mắt khi dịch quyển sách này. Rõ ràng là Thức biết trước được những rủi ro lớn từ việc mình làm nhưng vẫn dấn thân vì nghĩ đến nhiều người.

Do vậy tôi mong quý báo, đài giúp phổ biến trích đoạn này để giúp tôi phần nào làm được gì đó cho tâm nguyện của con mình.

Xin chân thành cảm ơn.

Nhân dịp Xuân Nhâm Thìn sắp đến, tôi cùng gia đình xin chúc quý báo, đài AN KHANG, THỊNH VƯỢNG và HẠNH PHÚC.

Trần Vănh Huỳnh

Bản dịch tiếng Việt:

DIỄN BIẾN HÒA BÌNH HAY CÁCH MẠNG CẠM BẪY[i]

HÀNH TRÌNH VÀO BẢN CHẤT CỦA DÂN CHỦ VÀ THỊNH VƯỢNG (tiếp theo)

Liệu một hình thái xã hội nào đó có gắn chặt với một thuộc tính bất biến của nó, chẳng hạn như “bản chất của chủ nghĩa tư bản là xấu xa và người bóc lột người”, hoặc “bản chất của chủ nghĩa xã hội / chủ nghĩa cộng sản là tốt đẹp và luôn vì nhân dân”?

THUỘC TÍNH, BẢN CHẤT VÀ QUY LUẬT

Chỉ có những yếu tố nào được định tính bởi Tạo hóa mới có tính bất biến - chính là bản chất của chúng. Con người không thể kiểm soát hoặc thay đổi các bản chất này, chẳng hạn như các nguyên tố hóa học, trọng lực và quyền con người. Tất cả thuộc tính của những gì con người có thể kiểm soát được thì luôn có thể thay đổi, tùy thuộc vào thời đại, sức mạnh con người và quan trọng nhất là vào luật lệ liên quan của Tạo hóa. Ví dụ, con người có thể sản xuất nhiều loại thép khác nhau: rỉ hoặc không rỉ; những chiếc máy bay khác nhau: cánh quạt hoặc phản lực; và những xã hội trái ngược nhau: cường quyền -> tham nhũng -> nghèo khổ -> lạc hậu hay dân chủ -> công bằng -> thịnh vượng -> văn minh. Con người sáng tỏ và tuân thủ càng nhiều quy luật tự nhiên và kiến thức của các quy luật này thì thép, máy bay và xã hội được làm ra càng tốt, và càng có nhiều người chấp nhận các sản phẩm của mình một cách thuyết phục. Nói một cách chính xác, Sức mạnh của nhân loại tùy thuộc và tỷ lệ thuận với sự hiểu biết của con người về các quy luật của Tạo hóa. Đây là sức mạnh chính đáng và bền vững.

Sự phát hiện của Newton về quy luật Vạn vật hấp dẫn đã không chỉ khai tử chân lý áp đặt sai lầm của Giáo hội La Mã: “mặt trời xoay quanh trái đất” và kéo theo tòa án dị giáo phục tùng của nó, mà còn khởi tạo nên một sự khai sáng vĩ đại về thế giới vật lý cho nhân loại, rồi dẫn đến cuộc Cách mạng Khoa học Kỹ thuật. Và sự thịnh vượng của thế giới đã phồn vinh vô số kể từ sau sự ra đời của “Sự thịnh vượng của các quốc gia” - một tuyệt tác của Adam Smith đã giúp cho con người hiểu rõ các quy luật tự nhiên về kinh tế. Ông gọi chúng là “hệ thống tự do tự nhiên” mà sau đó được áp dụng rộng rãi bởi nhiều nước tư bản chủ nghĩa một cách rất thành công dưới thuật ngữ ngày nay: “các nguyên lý kinh tế thị trường tự do”. Do vậy, một số người tôn Adam Smith là người sáng lập của chủ nghĩa tư bản. Nhưng đây là một ý kiến sai. Ông đã không khởi xướng một học thuyết cho cho một chủ nghĩa trong quyển “Sự thịnh vượng của các quốc gia” của mình, và thuật ngữ chủ nghĩa tư bản chỉ xuất hiện gần một thế kỷ sau tác phẩm của ông. Thay vào đó, ông đã tìm ra những động lực kinh tế nằm ở đâu; chỉ ra cách các động lực này vận hành và làm sao để điều khiển chúng; chính phủ nên làm sao và không nên can thiệp như thế nào để đảm bảo chúng vận hành đúng đắn và tự nhiên (tức là theo đúng bản chất của chúng). Tất cả những điều này bàn đến các quy luật về bản chất của kinh tế, hoặc những nguyên lý của các bản chất kinh tế.

THUỘC TÍNH BIẾN ĐỔI VÀ LÝ TƯỞNG CỦA CHỦ NGHĨA

Trên thực tế, chủ nghĩa tư bản không hề được hình thành bởi một bản tuyên bố của một học thuyết được định dạng hoặc đóng khuôn sẵn, đặt ra các quy tắc áp đặt cứng nhắc đối với những người theo nó. Mà nó được thành hình tự nhiên, tức là những ai ủng hộ nó đã tôn trọng các bản chất của kinh tế và những sự tiến hóa diễn ra theo các quy luật của các bản chất này theo chiều hướng của các hoạt động phổ biến. Làm như vậy từng bước, nó đã dần hình thành nên nhiều hình thái xã hội (không chỉ một cái duy nhất) có tên chung là tư bản chủ nghĩa (gợi liên quan đến người sở hữu vốn) và có chung các luật lệ cốt yếu nhằm ủng hộ sở hữu tư nhân để khuyến khích động lực cá nhân cho sản xuất hàng hóa hay dịch vụ vì lợi nhuận, duy trì thị trường tự do cạnh tranh để bàn tay vô hình điều tiết các hoạt động kinh tế, và điều tiết những gì bàn tay vô hình không phát huy tác dụng. Dù đã lan rộng khắp thế giới, xây nên nhiều quốc gia dân chủ và thịnh vượng với sự đa dạng theo thời đại, văn hóa, chính trị, địa lý, tuy vậy những người theo nó đã tạo ra nhiều phiên bản bị lỗi như: những công xưởng bóc lột khắc nghiệt ở Châu Âu và chế độ nô lệ đáng xấu hổ ở Mỹ vào nửa đầu thế kỷ 19, hoặc rất nhiều chính phủ tư bản thân hữu tham nhũng như hiện nay.

Do vậy, rõ ràng là không có thuộc tính bất biến được gắn liền với một hình thái xã hội nhất định và được quyết định bởi học thuyết của nó hoặc chỉ đơn giản bằng cái tên của nó. Thuộc tính của nó sẽ không bao giờ là một tính chất hay đặc trưng được định trước hoặc bẩm sinh, mà là một thuộc tính biến đổi theo mức độ tuân thủ của người dân đối với các luật lệ của Tạo hóa và các hoạt động của họ, đặc biệt là của những người nắm quyền lực. Lịch sử đã cho thấy nhiều ý thức hệ vốn được ra đời bởi thiện chí và lòng tốt của những người khởi xướng, nhưng đã kết thúc bằng những sự tồn tại ngày càng tệ hại, gây tai họa tràn lan cho cả triệu dân. Đó là do lỗi bẩm sinh lúc thiết kế ra chúng không phù hợp với các nguyên lý tự nhiên hoặc do sự chủ quan áp đặt của những người thực hiện chúng vi phạm tính khách quan của các nguyên lý này. Đó chính là trường hợp của chủ nghĩa Mác và sự thực hiện nó của Lê Nin. Do vậy, không thể nói rằng bản chất của chủ nghĩa cộng sản hoặc chủ nghĩa xã hội là tốt hay xấu. Các thuộc tính của những biểu hiện khác nhau của nó có lúc xấu và tốt nhưng người ta có thể nói rằng lý tưởng, và chỉ là lý tưởng của nó mãi tốt đẹp và vì nhân dân. Tuy nhiên, lý tưởng không phải lúc nào cũng khớp với thực tiễn, chỉ những lý tưởng nào tìm ra con đường đúng thì mới khớp được.

MÔ HÌNH DÂN CHỦ XÃ HỘI

Những hình thái xã hội chủ nghĩa tốt nhất mà con người từng được chứng kiến chính là các nền dân chủ xã hội đã được phát triển thành công ở các nước Bắc Âu. Mô hình này được sáng lập bởi những người ngưỡng mộ lý tưởng vì giai cấp công nhân của Mác và những khái niệm phân phối công bằng cho đại chúng của ông, nhưng xét lại và phê bình một cách khoa học phương thức sản xuất và cách thức giải quyết mâu thuẫn giai cấp của ông. Họ thừa nhận sự phân hóa giai cấp kinh tế giữa giới tư sản và vô sản, nhưng cho rằng vấn đề này sẽ được loại trừ nhờ vào những cải cách pháp luật và các chương trình tái phân phối. Họ tin rằng chuyên chính vô sản sẽ làm trầm trọng hơn các quan hệ xã hội, rằng những cải cách dân chủ dần dần sẽ tăng cường quyền và lợi ích cho giai cấp công nhân. Họ tranh luận với Lê Nin về “đấu tranh giai cấp” của Mác, ở đó họ bác bỏ sự sai trái của phương pháp của Lê Nin sử dụng bạo lực để đánh đổ các tầng lớp trên với hy vọng vực dậy giai cấp vô sản. Họ thấy trước rằng cách đó sẽ dẫn đến những sự hủy diệt đẫm máu và sự tàn phá xã hội để đổi lấy một tình trạng đấu đá bị kềm nén. Họ lập luận rằng đấu tranh giai cấp chỉ có thể tạo ra động lực cho phát triển như Mác mong muốn chỉ ở nơi nào các tầng lớp dưới có được những cơ hội tử tế trong cuộc sống để không ngừng tự cải thiện chính mình cho cuộc sống tốt hơn hoặc để vươn lên tầng lớp cao hơn nhờ vào một quá trình dân chủ. Đây chính là những động lực chính đáng và lâu dài, không phải là những động lực từ hận thù nhất thời. Họ từ chối kiểu xã hội chủ nghĩa bằng cách mạng bạo lực và ủng hộ kiểu cải cách mà từ đó phát triển nên một khái niệm mới: Chủ nghĩa xã hội dân chủ xã hội. Chủ nghĩa này bảo vệ các quy luật kinh tế thị trường để xây dựng nền kinh tế thị trường xã hội, bảo hộ việc tái phân phối thành quả tăng trưởng, đảm bảo cơ hội công bằng và luật chơi sòng phẳng, cho phép doanh nghiệp tư nhân và hỗ trợ quyền sở hữu, v.v...

Mô hình này có nguồn gốc vào những năm đầu của thế kỷ 20 từ phái Men-sê-vich mà sau đó đã bị Lê Nin phản đối và đặt ngoài vòng pháp luật sau cách mạng tháng 10 năm 1917. Chính quyền Xô Viết gán cho nó là “chủ nghĩa xét lại” và “phản động”. Từ này từ đó trở thành thuật ngữ tội phạm phổ biến nhất được dùng để trừng phạt bất kỳ ai làm, hoặc chỉ nói, khác với những tín điều của phái Bôn-sê-vích của Lê Nin, bóp nghẹt tất cả mọi phản động theo nghĩa đúng đắn bình thường của từ này[ii]. Ở những đất nước tán thành giáo lý của Lê Nin, từ phản động làm cho người dân khiếp sợ và ăn sâu vào lòng họ, tận diệt tất cả mọi chỉ trích đối với chính quyền cùng với những ý tưởng sáng tạo mới không thể thiếu để phát triển đất nước. Người dân ở những nước văn minh gần như không bao giờ hiểu được vì sao phản động lại có thể là một vấn đề, chứ đừng nói là phạm tội.

Dân chủ xã hội đã sinh sôi ở Bắc Âu từ sau kết thúc Thế chiến II, các đảng theo xu hướng này đã nắm quyền thông qua các cuộc bầu cử dân chủ. Dù không lóe sáng như ở Liên Xô nhưng mô hình này phát triển yên bình, ổn định và bền vững thành những xã hội tốt nhất và ngày càng tốt hơn trên cả thế giới. Đó là Thụy Điển, Na Uy, Phần Lan, Đan Mạch, Hà Lan - cũng là những quốc gia dân chủ, thịnh vượng và văn minh nhất. Các hình thái xã hội thành hình trên thực tế của những nước này có nhiều điểm giống nhau nhưng không phải là đồng nhất, và không hoàn toàn giống với cái mà Eduard Bernstein[1] và các lý thuyết gia về tư tưởng dân chủ xã hội mong muốn. Tuy nhiên, những hình thái này có chung nguyên lý cốt lõi: bảo vệ trước tiên và tối thượng quyền con người, ủng hộ có quan sát kinh tế thị trường, kiên quyết duy trì một nền dân chủ thực chất để đảm bảo rằng các quyết định chính trị là thực sự vì đại chúng, chống lại những cuộc cách mạng bạo lực hoặc sự áp đặt từ trên xuống. Những nguyên tắc này xây dựng nên một nền tảng để tôn trọng các quy luật của các bản chất của con người - đối tượng chính của xã hội. Cho nên nó đã tạo ra những thành tựu đáng ngưỡng mộ và bền vững - chính là kết quả của sự tiến hóa yên bình của các hoạt động của nhân dân dựa trên nền tảng này (tức là dưới sự vận động của các quy luật nói trên), tiến dần đến những điều cao đẹp mà lý tưởng của tư tưởng này mong muốn. Mô hình này do vậy còn có một tên chính thức khác: chủ nghĩa xã hội tiến hóa, tương phản với chủ nghĩa xã hội cách mạng vốn đã từng lóe sáng ở Liên Xô rồi kết thúc trong tàn lụi. Nguyên nhân sâu xa của thất bại này vì Liên Xô đã chống lại các quy luật tự nhiên của Tạo hóa, tự đại thay thế các quy luật này bằng những luật lệ chủ quan của mình.

DIỄN BIẾN HÒA BÌNH...

Trung quốc và Việt Nam đang tái diễn lại sai lầm này vì họ không thể tiêu hóa nổi kết quả đương nhiên của sự tiến hóa do vận động của nền kinh tế thị trường vốn bắt buộc đòi hỏi một thể chế chính trị ngày càng dân chủ để có được một môi trường xã hội hỗ trợ cho một nền tảng như đề cập ở trên. Một chính thể như vậy sẽ cân bằng mối quan tâm của xã hội giữa những nhóm lợi ích khác nhau vốn luôn tồn tại cho dù luật pháp có thừa nhận hay không. Việc chạy ảnh hưởng của các nhóm này sẽ được diễn ra giữa thanh thiên bạch nhật để ngăn ngừa việc đưa và nhận hối lộ làm băng hoại các quan hệ xã hội. Chính thể này cũng sẽ không tước đoạt tự do của báo chí mà ngược lại, giao phó đầy đủ trách nhiệm cho nó phản ánh nhiều khía cạnh của cuộc sống một cách đa chiều, ngăn ngừa và đem ra ánh sáng những phi vụ lén lút. Nó cũng sẽ trao quyền cho công dân buộc những người đang nắm quyền phải giải trình.

Mặc dù hai nước này đã chấp nhận kinh tế thị trường và nhận hưởng công trạng của nó, nhưng họ dường như không thấy được quy luật này diễn biến không thể đảo ngược như thế nào và nó sẽ đẩy tất cả các vấn đề kinh tế, xã hội, chính trị đến đâu. Nên họ kịch liệt chống lại sự tiến hóa tất yếu này, tội phạm hóa nó bằng thuật ngữ “diễn biến hòa bình”. Lịch sử đang lặp lại. Thuật ngữ này bây giờ đóng vai trò như từ “phản động” trong thời đại của Liên Xô, đàn áp tất cả mọi sáng kiến nhằm tiến hóa đất nước đến sự giàu đẹp một cách hòa bình và trừng phạt ngay cả những người đầy thiện chí để đổi lấy nhiều tràn lan các quan chức tham nhũng và tha hóa, sự suy thoái đạo đức xã hội, những người dân khiếp sợ và mất tự tin. Người dân văn minh thật khó mà hiểu được vì sao các hành động hòa bình lại không được khuyến khích, chứ đừng nói là có thể bị buộc tội. Lịch sử đang lặp lại không chỉ giai đoạn tương tự này.

Nhìn trở lại thời kỳ chiến tranh lạnh. Vào đầu thập kỷ 1970, khi thế giới thứ nhất, hoặc thế giới của các nước dân chủ và thịnh vượng, đang cố gắng thắt chặt quan hệ hơn với Trung Quốc nhằm kéo nước này khỏi nền kinh tế kế hoạch tập trung, thì Liên Xô đã xuất hiện các cuộc khủng hoảng nghiêm trọng nhưng khéo léo che đậy về kinh tế và xã hội. Kinh tế thị trường đã chiếm ưu thế và gặt hái thành quả ở thế giới thứ nhất, nên nó được thúc đẩy cho những nước đang phát triển. Chưa đầy 20 năm sau, Trung Quốc đã phấn khởi hưởng thụ thành tựu của nó - đưa hàng trăm triệu người thoát khỏi nghèo túng. Việt Nam theo sau và nhờ vậy đã tránh được một sự sụp đổ dường như không dừng được. Trong khi đó, Liên Xô không chịu thay đổi, cự tuyệt kinh tế thị trường vì bị cho là một mưu đồ ngấm ngầm của các đối thủ và thế lực thù địch nhằm lật đổ nó bằng diễn biến hòa bình, tấn công từ bên trong. Thế giới thứ nhất càng thúc đẩy thì Liên Xô càng không chịu thay đổi. Trong cùng thời gian đó, nó bị kéo vào một cuộc đua vũ trang bởi chương trình Chiến tranh các vì sao của Mỹ. Nhờ có kinh tế thị trường nên ngân sách quốc phòng đầu tư cho chương trình này đã kích thích nền kinh tế Mỹ phát triển. Trong lúc đó, vì không có kinh tế thị trường nên nguồn lực của Liên Xô bị cạn kiệt nghiêm trọng và ngày càng nặng bởi sự gia tăng liên tục của phí tổn quốc phòng. Khi nó nhận ra vấn đề và căn nguyên thì đã quá muộn. Goóc-ba-chốp đã cố gắng cải tổ kinh tế trong tuyệt vọng. Việc này đã dẫn đến một cuộc đảo chính lật đổ ông ta và không lâu sau đó là sự tan rã toàn diện của người khổng lồ Liên Xô và kẻ bắt nạt kinh hoàng của nó - Cơ quan an ninh KGB.

... HAY LÀ CUỘC CÁCH MẠNG CẠM BẪY

Những biểu hiện khác nhau nhưng cùng quy luật của bản chất. Thế giới thứ nhất hiện nay thúc đẩy nhân quyền và dân chủ thay vì kinh tế thị trường như trước đây. Toàn cầu hóa bây giờ thay thế cho chạy đua vũ trang. Toàn cầu hóa đòi hỏi buộc phải có một nền tảng tự do và dân chủ để, tương tự như kinh tế thị trường, tự động điều chỉnh tất cả các vấn đề kinh tế, xã hội, chính trị trong một môi trường được toàn cầu hóa. Không có một nền tảng như vậy, một đất nước sẽ không thể tự điều tiết bằng con người tất cả mọi vấn đề trên để làm cho chúng vận hành tốt, nên cuối cùng sẽ làm khô cạn mọi nguồn vốn quốc gia, cả vốn tiền và vốn người. Đây là phí phải trả rất nghiêm khắc cho sự vi phạm các luật lệ của Tạo hóa - một sự tương tự với chạy đua vũ trang mà không có kinh tế thị trường nói trên - đó là điều không thể tránh khỏi. Đơn giản vì đó là kết quả của sự tiến hóa (hay diễn biến) theo quy luật.

Kết cục cũng sẽ là một sự sụp đổ hay tan rã chế độ nếu chế độ đó không sớm thừa nhận sai lầm, tiếp tục cự tuyệt tôn trọng và bảo vệ quyền con người một cách chân thành để có được một nền dân chủ thực chất. Điều này có vẻ như là kết quả của một “cuộc cách mạng cạm bẫy” hơn là “diễn biến hòa bình”. Nếu cái bẫy đó là có thật thì có lẽ nó đã được gài bởi chính tự thân Liên Xô hoặc bất kỳ nước nào áp dụng kinh tế thị trường đồng thời với từ chối quyền con người, tức vi phạm quy luật của bản chất khách quan. Có rất nhiều nước như vậy, trải từ Á sang Phi, Mỹ La Tinh và cả châu Âu, do đảng cộng sản cầm quyền hoặc không, bao gồm nhiều hình thái nhà nước khác nhau có hoặc không có học thuyết chủ nghĩa; xã hội chủ nghĩa hoặc không, quân chủ hay cộng hòa. Trong số này nổi bật là: Trung Quốc, Li Bi, Việt Nam, Venezuela, Ả Rập Xê Út, Iran và cả Nga.

Tạo hóa sẽ thu nghiêm khắc phí vi phạm luật lệ của Tạo hóa mà không cần biết đến địa lý, ý thức hệ hoặc bất kỳ hình thái nào do con người tạo ra. Cái luật này được áp dụng bình đẳng cho mọi nơi, mọi người mà không có ngoại lệ, và không có sức mạnh nào của con người có thể chống lại chúng. Con người chỉ có thể phát hiện chúng, làm sáng tỏ chúng, áp dụng chúng đầy đủ để tạo ra sức mạnh cho mình, và PHẢI thuận theo sự tiến hóa (tức diễn biến) của chúng. Thảm họa có thể giáng xuống không chỉ những người có trách nhiệm phải trả cho nó mà còn cho cả những người vô tội. Hậu quả của giáo điều.

LỰC VÀ ĐỘNG LỰC TỰ NHIÊN

Dân châu Âu đã thoát được thảm họa giáo điều của tòa án dị giáo nhờ sự khai sáng của Newton. Hàng tỷ người trên thế giới thoát khỏi thảm họa đói khổ nhờ Bàn tay vô hình của Adam Smith. Đây là những phát hiện vĩ đại nhất của nhân loại. Sự vĩ đại là ở chỗ tìm ra được các lực tự nhiên trong thế giới vật lý và động lực tự nhiên trong thế giới kinh tế. Chính các bản chất này - lực và động lực đã giúp con người tạo nên sức mạnh phi thường, làm nhân loại tiến nhảy vọt từ đó.

Hẳn phải có những lực và động lực và các quy luật của chúng trong thế giới của các vấn đề toàn diện về kinh tế, xã hội, chính trị mà con người nên hiểu rõ để tránh được thảm họa phi dân chủ từ sự giáo điều tương tự, và để các nước đang phát triển tăng trưởng nhanh chóng tham gia thế giới dân chủ, thịnh vượng, và đương nhiên là văn minh nhờ đó.

Tìm kiếm các bản chất và quy luật đó là nỗ lực của quyển sách này và sẽ được làm sáng tỏ ở những phần kế tiếp.

________________________________________

Nguyên bản tiếng Anh:

Nguyên bản tiếng Anh có một số lỗi nhưng giữ đúng nguyên bản.

PEACEFUL EVOLUTION OR PITFALL REVOLUTION[iii]

HEWING QUEST FOR DEMOCRACY AND PROSPERITY (continue)

Whether does a certain form of society stick on a constant attribute, such as ''the nature of capitalism is bad and exploiting of man by man''' or ''the nature of socialism / communism is good and always for people''?

ATTRIBUTE, NATURE AND PRINCIPLE

Only elements that are attributed by The Creator hold constant attributes which are literally their substances or natures. These are uncontrolled or unchanged by the human, such as chemical elements, forces of gravity and human rights. All the attributes of what can be controlled by the human are always changeable, depending on time, human's strength and most importantly on The Creator's law related. For example, man can make up various kinds of steel: stain and stainless; different airplanes: propeller-driven or jet; and contrary societies: tyrannous -> corrupt -> destitute -> backward or democratic -> equal -> prosperous -> civilized. The more natural principles and their knowledge that man can unravel and obey, the better steel or airplane or society he's able to make, and the more people would buy his product convincingly. Statistically speaking, The strength of human kind depends and proportionally grows with the human race's discernment of The Creator's laws. It's the legitimate and sustainable strength.

The Newton's discovery of Universal law of gravitation had not only proclaimed the demise of Roman Catholic church's erroneously imposed truth of ''the sun rotates around the earth'' and thus its amenable inquisition, but initiated the great enlightenment for human kind of the physical world and thus the Technical Revolution. And the wealth of the world has astronomically thrived since the birth of ''The Wealth of nations'', an Adam Smith's masterpiece that helps people discern the natural principles of economic. He termed them as ''system of natural liberty'' that has been widely applied by many capitalist countries very successfully, under the today term ''free market-economy rules''. It's why some credited Adam Smith as the founder of capitalism. But this is a wrong idea. He did not initiate a doctrine for an ism in his ''The Wealth of nations'', and the term capitalism just appeared closely a century after his work. He instead found where the economical motives are; show how they drive and how to drive them; how governments should do and not interfere to assure the motives drive faithfully and naturally (i.e by their due natures). These are all about the principles of nature in economic, or the rules of economical natures.

FLOATING ATTRIBUTE AND DOCTRINE'S IDEAL

In fact, capitalism had not been formed by a declaration of a formatted or molded doctrine stipulating rigid rules of subjection for the followers. But it has been taken shape naturally, i.e its adherents have upheld the natures of economic and the evolutions, which followed by those natures' principles and fallen toward the bandwagon's inclination. Doing so step by step, it has gradually formed up many forms of society (not only a unique one) that share the same elementary laws which uphold private ownership to encourage individual motives in creation of goods or services for profit, keep the markets freely competitive in order to have the Invisible hand to self regulate economic activities, and regulate what Invisible hand doesn't work. Though it spread throughout much of the world, building democracy and prosperity in many nations with variety of time, culture, politics, geography, its followers has made a lot flowed versions such as harsh sweatshop in Europe and shameful slavery in America by early half of 19th century, or scads of corrupt crony-capitalist governments by now.

So it came to be clear that there is no constant attribute that affixed to a certain form of society and decided by its doctrine or simply by its name. Its attribute is scarcely a pre-set or congenital feature or hallmark, but a floating result depending on the degree of its peoples' compliance with The Creator's laws and the activities of theirs especially of those who hold power. History has made known to man many ideologies that had inherently been born with goodwill and kindness of their initiators, but ended up deteriorative existences, causing rampant perils for millions of people. It's on account of either their innately flawed design not being compatible with the natural rules or their adherents' subjectivity impinging on the objective of these rules. This was the case of Marx's doctrine and its deployment by Lenin. Hence it's impossible to say the nature of communism or socialism is good or bad. The attributes of its different appearances are sometimes bad and good but one can say its ideal, and ideal alone, is ever good and for people. Still, ideal does not always match practice, only one finding out the right path can do.

SOCIAL DEMOCRATIC MODEL

The best socialist forms that man has ever seen are the social democracies which have been developed very successfully in North European countries. This model was founded by persons who admired Marx's ideal for working class and his concepts of equal distribution for the mass, but scientifically revised and commented his ways of production and of dealing with class conflict. They admitted economic class disparities between the bourgeoisie and the proletariat but they claimed that this problem would be eliminated through legal reforms and economic redistribution programs. They believed that dictatorship of the proletariat would exacerbate the social relations, claiming that gradualist democratic reforms will improve the rights and benefits for working class. They argued with Lenin over ''class struggle'' of Marx, in which they rejected as false of Lenin's method wielding violence to capsize the upper classes in hope of to rise up the proletariat. They foresaw that this way would marshal to bloody exterminations and social devastations in return for a restrained scrum. They argued that class struggle just builds motives for development as Marx's will in only where the lower classes may have decent shots at life to improve themselves increasingly to the better lives or higher classes through a democratic process. These are the just motives in the long run, not the temporary rancorous ones. They rejected forcible revolutionary socialist and supported reformist one which developed a new concept of Social Democratic Socialism that upheld market economy principles to build the social market economy, protected redistribution of growth achievements, guaranteed equal chances and fair goes, permitted private enterprises and supported property rights, etc...

This model had been originated since early 1900s in Mensheviks faction that was denounced and outlawed in Russia by Lenin after the Nov 1917 revolution. Soviet authority imputed it as ''revisionism'' and ''reaction''. This word henceforth became the most popular criminal term being exerted to penalized anyone who acted or only talked, differently than the Lenin's Bolsheviks faction's creeds, stifling all reacting in the its normally fair meaning. In the countries subscribing Lenin's tenets the word of reaction makes the peoples dreaded and stir their soul, uprooting all critiques against the authorities together with new creative ideas indispensable for the country development. Peoples in the civilized countries almost never understand why reaction can be a problem, much less a crime.

Social Democracy has proliferated in North Europe since end of World War II, this-leaning parties have taken ruling power through democratic elections. Though it did not have a flare like did in USSR, it has peacefully, stably and sustainably developed into the best and ameliorative societies on over the world. These are Sweden, Norway, Finland, Denmark, Netherlands that are also the most democratic, prosperous and civilized nations. The practically taken-shape forms of society of these states have much likeness but are not homogeneous, and do not starkly resemble the one expected by Eduard Bernstein[2](*) and other theorists of social democratic ideology. The forms, however, all share the common elementary rules: firstly and ultimately protecting human rights, watchfully upholding market economy, resolutely maintaining a substantial democracy to make sure that the political decisions are really for the mass, defying forcible revolutions or top-down impositions. These rules build up a fundamental for observance of the principles of natures of human being - the major objective of society. That's why it has developed many admirable and sustainable achievements which are the results of peacefully evolving from peoples' activities by this fundamental (i.e under the move of above principles), gradually reaching the sublimity expected by the ideology's ideal. This model has therefore another official name: Evolutionary Socialism in contrast with Revolutionary Socialism that had flared in the USSR and ended up withering status quo. The rationale of its failure is its defiance against natural laws of The Creator by its conceit superseding those laws with its subjective ones.

PEACEFUL EVOLUTION ...

China and Vietnam are reenacting this mistake because they can not digest the consequential results of the evolution from the move of market economy that would compulsorily require an increasingly more democratic polity in order to have a social environment supporting for above mentioned fundamental. Such a polity would also balance the social interest between different groups of interest which always exist whether legally recognized or not. The lobbying of these groups would be put under the light of day to prevent bribe and graft perverting social relations. The polity would also not deprive the press of freedom but vice versa, entrust it with full responsibility to reflect multifacets of life multilaterally and prevent and bring to light underhand businesses. It would also empower citizens to hold all person in power accountable.

Although the two countries have accepted market economy and enjoyed its merits, they are apparently not conceivable how this principle irreversibly evolve and where it moves the whole economical, social, political matters to. So they are vehemently defying this inevitable evolution, criminalizing it with the term ''peaceful evolution''. History is repeating. This term now plays the role as of ''reaction'' in the USSR time, suppressing all initiatives for peacefully evolving the country to a well-being and penalizing even the well-wishers in return for rife scads of corrupt and degenerate statesmen, decadence of society, peoples of dread and self-doubt. Civilized peoples are so too difficult to apprehend why the peaceful actions are not encouraged, much less chargeable. History is repeating not only this similar period.

Looking back to the Cold war time. In early years of 1970 decade, when the first world, or the world of democratic and prosperous countries, was trying to get closer tie with China in order to pull it out of the central-planning economy, the USSR got into serious but cleverly-covered crisises of economic & society. Market economy had dominated and paid dividends in the first world, then it was being goaded for the developing countries. Less than 20 years later China has cheerfully enjoyed its achievements, lifting hundreds of millions of people out of poverty and want. Vietnam followed it later and, thank to that, avoided a seemingly unstoppable collapse. Meanwhile, USSR had stood pat, repudiating market economy that was alleged to be an intrigue of its rivals and hostility to topple it by evolving peacefully attacking from inside. The more impetuses that the first world goaded, the more intractably did the USSR stood pat. During that time, it was being forced into a proliferation by the USA's SDI. Thank to market economy, defense budget invested to SDI stimulated US economic growth. While USSR's resources, without market economy, were depleted seriously and increasingly by the proliferating defense outgoings. When it recognized the problem and genesis was too late. Gorbachev had been hopelessly trying to reform the economy. It led to a political upheaval, overthrowing him and then soon later a total disintegration of the mammoth USSR and its creepy bully - KGB.

... OR PITFALL REVOLUTION

Different appearances but same principle of natures. The first world now is endeavoring to goad human rights and democracy instead of market economy as before. Globalization now substitutes for proliferation. It indispensably needs a freedom and democratic fundamental to, similarly with market-economy, automatically adjust all economical, social, political matters in a globalized environment. Without such a fundamental, a country will not be able to manually regulate all above matters to make them work well, eventually draining all national capital sources, financial and human. This is the scathing toll to pay for the infringement on The Creator's laws - an analog of the lack of market economy in the proliferation - that is unavoidable. It's simply because that is the evolving result by the laws.

The ultimate result will also be a collapse or disintegration of a regime if it does not soon admit its mistake, keeping repudiation of genuinely respecting and upholding human rights in order to have a substantial democracy. This seems a result of ''pitfall revolution'' rather than ''peaceful evolution''. If the pitfall had been or were truly present, perhaps it could have been or could be trapped by the USSR itself or any country that applies market economy and simultaneously rejects human rights, i.e breaches the principle of objective nature. There are a lot of such countries like this, stretching from Asia to Africa, Latin America and even Europe; communist - ruling or not, including various forms of state with or without doctrine; socialist or not, monarchical or republic. Among them are some prominence: China, Libya, Vietnam, Venezuela, Saudi Arabia, Iran and even Russia.

The above scathing toll of the Creator for breaching His laws knows neither geography, ideology nor any from taken-shape by human. They are applied equally for everywhere, everyone without exception and no human strength can go against them. Man just can discover them, unravel them, thoroughly apply them to create his strength and MUST conform with the evolution by them. Defiance of such an evolution means driving on the wrong side of history. Perdition. Catastrophe may descend on not only the persons who are liable for it but also the innocent. Aftermaths of dogma.

NATURAL FORCE AND MOTIVE

European people had escaped from the dogma catastrophe of inquisition because of Newton's enlightenment. Billions of peoples around the world have escaped from the catastrophe of want and famine thank to Adam Smith's Invisible hand. These are the greatest discoveries of human kind. The greatness is that the findings of natural forces in the physical world and natural motives in the economic world. It were those natures - forces and motives that have helped peoples build up tremendous strength, leaping human kind since then.

There should be such forces and motives and principles of their natures in the world of the whole economical, social and political matters that peoples should discern to avoid the non-democratic catastrophe of similar dogma, and to fastest grow the developing countries into the world of democracy, prosperity and of course, civilization since then.

Finding those natures and principles is the endeavor of this book and would be unraveled in the later episodes of it.

_____________________________

[1] (1850-1932). Một chính trị gia người Đức, người sáng lập nên chủ nghĩa xã hội tiến hóa và chủ nghĩa xét lại.

[2] (*) (1850-1932), Germany politician, founder of Evolutionary Socialism and Revisionism.

_____________________________

[i] Tựa của trích đoạn này do người dịch đặt, được trích từ quyển sách Hành trình vào Bản chất của Dân chủ và Thịnh vượng của Trần Huỳnh Duy Thức.

[ii] Tức là phản ứng bình thường của con người (người dịch chú thích)

[iii] This is an extract from the book Hewing Quest for Democracy and Prosperity of Tran Huynh Duy Thuc. This tile is named by translator.

Admin gửi hôm Thứ Sáu, 20/01/2012
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Mai Thái Lĩnh - Làm thế nào để Thủ tướng chịu trách nhiệm trước Dân?

Tùng Lâm - "Văn hóa từ chức" trên một nền tảng "không còn gì và chưa có gì"?

Nhật Ký Yêu Nước - Nước vẫn trẻ con

Nguyễn Huỳnh Khôi Nguyên - Trời KHÔNG tạo ra người đứng trên người!

Hồng Ngọc - Dân chủ, bầu cử, và không khí chính trị


Ai đang xuyên tạc ai? (khách viếng thăm) gửi lúc 02:25, 22/01/2012 - mã số 50252
slinkee viết:
Tôi chỉ đưa ra một số sự thực

Nói Hegel là triết gia chỉ là một nửa sự thật . Chính Hegel muốn mọi người nên xem mình là một triết gia thần học, hay nói đúng hơn, Hegel xem triết học của mình là giải thích và hợp lý hóa Kinh Thánh . Nói đúng hơn, tính tất yếu của những sự việc xảy ra có một Thượng Đế Chí Tôn bảo đảm . Bỏ vị đó đi, lý luận rơi lả tả .

Marx nghe cha cố Hegel giảng đâm nghiện, nhất là phần tất yếu, làm thế nào để vừa tuyên cáo "Tôn giáo là thuốc phiện của quần chúng" và vừa đem lý luận của cha cố Hegel bảo lãnh cho cái tất yếu của "ý thức cách mạng" và "chủ nghĩa cs" bây chừ ? Tất nhiên, một ông cha cố nữa hiện lên, William de Ockham và lưỡi dao cạo của ông ta .

Chính Hegel là người đã làm cho Marx bỏ ngành luật, chuyển qua triết học, làm ông bố nổi trận lôi đình mà cúp tiền trợ cấp . Ảnh hưởng của Hegel vào Marx lớn hơn mức các bác cộng sản chịu/dám nhìn nhận. Trồng chuối Hegel cỡ nào thì cái cột Hegel cũng sừng sững đó, không che đậy được . Đúng, cách Marx đặt Hegel làm cả 2 nhìn chả ra sao cả .

Nếu ai có số má trong ban ní nuận của đảng, có giỏi và có tâm thì làm một đánh giá sơ bộ ảnh hưởng của Hegel trong học thuyết của Marx xem . Có làm thì đừng có công bố, tiêu đời sinh mạng chính trị đấy!

"Làm thế nào để vừa...?" ư? Cai nghiện, chữa bệnh là xong thôi.

Marx và Engels đều thừa nhận quan điểm của Hegel rằng "cái Tất yếu chỉ là mù quáng chừng nào người ta chưa nhận thức được nó".

CNCS chỉ là mù quáng nếu người ta còn chưa nhận thức được nó. CNCS chỉ sinh ra những con vẹt nếu người ta không nghiên cứu, hiểu được nó.

Chính vì thế, với những kẻ suốt ngày chỉ biết hô hào, tự nhận là "Marxist" thì Marx bất mãn mà nói rằng "Tôi chỉ chắc chắn một điều: Tôi không phải là người Marxist!" - tức là Marx kiên quyết phản đối lối nói suông, học vẹt mà thực sự thì không nhận thức được.

Vậy Marx sai chỗ nào? Xuyên tạc Hegel chỗ nào?

Hài hước (khách viếng thăm) gửi lúc 01:22, 22/01/2012 - mã số 50249
slinkee viết:
Cái sai của bác là dám để Marx chung với Hegel/tất yếu. Bác đừng để tôi thóa mạ thần tượng của bác vì Marx đối xử rất không đẹp với lý thuyết của Hegel, hay nói thẳng ra không đáng cả với tư cách một trí thức .

Ngay cả dân cộng sản ở ngoài này coi thuyết duy vật lịch sử của Marx là những sai lầm không thể cứu vãn nổi trong tư duy của Marx, và tránh vấn đề này như chạy giặc. Tất nhiên, tôi sẽ không nhắc lại những lời phê bình từ phía bên kia.

Cái thiếu sót của Trần Huỳnh Duy Thức là ở chỗ không thoát khỏi cái bẫy tư duy chết người đó. Nhưng tôi xem chỉ tại môi trường . Nếu THDT ở ngoài này, tư tưởng của anh sẽ được mở rộng hơn .

Tôi chưa bao giờ ngán ngẩm hay để tâm mấy lời dọa nạt khi tranh luận. Mời bác hãy đưa ra bằng chứng.

Còn hơn thế nữa (khách viếng thăm) gửi lúc 01:14, 22/01/2012 - mã số 50248
visitor viết:
Bạn thực sự nghĩ các nước nhỏ Bắc Âu đối mặt với cùng một lại nguy cơ thách thức như của HK?

HK có một địa chính trị thuận lợi hơn nhiều so với các nước Bắc Âu. HK nằm giữa biển, rất khó bị tấn công thôn tính, chứ đâu có như các nước Bắc Âu đã phải cận kề Hitler.

maile (khách viếng thăm) gửi lúc 19:09, 21/01/2012 - mã số 50223

@bác VN2006A:

Cám ơn bác VN2006A, 2 đứa em rất thích coi Arte. Đài này giúp thiên hạ (trong đó có 2 đứa em) hiểu biết hơn trên nhiều lãnh vực.

Chúc bác sang năm mới Nhâm Thìn an khang thịnh vương, nhiều sức khỏe và hạnh phúc. Chúc luôn các bác trong diễn đàn DL như vậy.

Ước mong sang năm mới VN có nhiều thay đổi tích cực để toàn thể dân VN có được hạnh phúc, ấm no lâu dài.

VN2006A (khách viếng thăm) gửi lúc 16:30, 21/01/2012 - mã số 50218
maile viết:

Em cho rằng, khẳng địng của bác Trương Duy Vi (TQ) sai, vì:

Chiến tranh không bao giờ đến, xảy ra từ một phía!
Khi có chiến tranh là có ít nhất 2 thành phần tham dự. Cho CNTB đã gây ra nhiều cuộc chiến nhất, với quy mô lớn nhất là đổ thừa, quy trách nhiệm vào khối tư bản, để giành chính nghĩa về phần mình, CNXH.

Cô Maile nhầm rồi!!! Câu hỏi đặt ra ở đây không nhằm giành chính nghĩa cho CNXH.

Nó chỉ là 1 câu hỏi liên quan đến Statistik!

À, dạo này ARTE có 1 Serie về các Imperium đấy, trong đó có, ví dụ, sự vươn lên của Anh quốc trở thành "siêu cường" trong gần 2 thế kỷ, Anh quốc đã tiến hành những cuộc chiến nào để khẳng định vị trí của mình...

maile viết:
Câu: Ở đâu có bóc lột là ở đó có đấu tranh, đã có từ ngàn xưa. Chỉ khác nhau dưới tên gọi, hình thức, tốc độ, sức mạnh.
Người bóc lột người đã luôn có từ ngàn xưa (nô lệ, buôn người).

Từ khi có loài người là có chiến tranh, dưới những tên gọi khác nhau, mức độ thiệt hại khác nhau. Càng văn minh, con người càng khám phá những vũ khí, phương tiện hiện đại hơn để tiêu diệt lẫn nhau. Khi các vũ khí càng hiện đại thì hậu quả của nó càng khốc liệt. Khám phá năng lượng Hạt Nhân là một thí dụ. Năng lượng Hạt Nhân giúp và tiêu diệt con người.

Theo em, bàn tay vô hình là quyền lực và tham vọng, nó chi phối tất cả mọi người, mọi triều đại, mọi thế hệ. Có giới hạn, bàn tay vô hình sẽ giúp, phát triển nhân loại. Không giới hạn, nó sẽ tạo ra chiến tranh, tiêu diệt nhân loại.

Chiến tranh thì đúng là có từ ngàn xưa, khi có loài người. Thậm chí trong thế giới động vật cũng có "chiến tranh". Nhưng loài người thì nguy hiểm hơn, vì có tư duy và biết tích trữ (lòng tham).

Chiến tranh, thực chất là tranh giành mối lợi, miếng ăn! CNTB đặc biệt cần các yếu tố sau đây:

- Năng lượng để sản xuất
- Nguyên liệu để sản xuất
- Công nghệ để tăng tính cạnh tranh
- thị trường để tiêu thụ
- đảm bảo an ninh cho lưu thông hàng hóa.

Trừ yếu tố công nghệ, khoa học ra, cả 4 yếu tố kia đều dẫn đến chiến tranh nếu bị va chạm.

Mỹ hiện nay nhảy vào Biển Đông, hay trước đó nhảy vào Irak không ngoài các yếu tố nêu ở trên!

Có thể cho rằng bàn tay vô hình gián tiếp thông qua chiến tranh để tự điều chỉnh trật tự của kinh tế tự do cũng được.

Nhưng đây chắc chắn là vấn đề nhiều người trong chúng ta không muốn!

Adam Smith, Marx, Keynes và bây giờ Friedmann chả có ai (hoàn toàn) đúng cả. Cho thấy vấn đề khó như thế nào!

maile (khách viếng thăm) gửi lúc 15:45, 21/01/2012 - mã số 50215
VN2006A viết:
slinkee viết:
...

Người ta đã định nghĩa được bàn tay vô hình, nhưng để tôn trọng người xưa, họ vẫn xài cụm từ đó .

Bàn tay vô hình được định nghĩa như thế nào???

Chiến tranh có phải do "bàn tay vô hình" tạo ra không??? Nếu không, bản chất của chiến tranh là gì?

Trong 1 bài đã đăng trên DL, tay Trương Duy Vi (TQ) đã khẳng định: từ khi chính thức xuất hiện trên võ đài chính trị thế giới (từ khi công nghiệp hóa) chủ nghĩa tư bản (CNTB) gây ra nhiều cuộc chiến nhất, với quy mô lớn nhất trong lịch sử nhân loại!!!

Điều này đúng hay sai???

Em cho rằng, khẳng địng của bác Trương Duy Vi (TQ) sai, vì:

Chiến tranh không bao giờ đến, xảy ra từ một phía!
Khi có chiến tranh là có ít nhất 2 thành phần tham dự. Cho CNTB đã gây ra nhiều cuộc chiến nhất, với quy mô lớn nhất là đổ thừa, quy trách nhiệm vào khối tư bản, để giành chính nghĩa về phần mình, CNXH.

Câu: Ở đâu có bóc lột là ở đó có đấu tranh, đã có từ ngàn xưa. Chỉ khác nhau dưới tên gọi, hình thức, tốc độ, sức mạnh.
Người bóc lột người đã luôn có từ ngàn xưa (nô lệ, buôn người).

Từ khi có loài người là có chiến tranh, dưới những tên gọi khác nhau, mức độ thiệt hại khác nhau. Càng văn minh, con người càng khám phá những vũ khí, phương tiện hiện đại hơn để tiêu diệt lẫn nhau. Khi các vũ khí càng hiện đại thì hậu quả của nó càng khốc liệt. Khám phá năng lượng Hạt Nhân là một thí dụ. Năng lượng Hạt Nhân giúp và tiêu diệt con người.

Theo em, bàn tay vô hình là quyền lực và tham vọng, nó chi phối tất cả mọi người, mọi triều đại, mọi thế hệ. Có giới hạn, bàn tay vô hình sẽ giúp, phát triển nhân loại. Không giới hạn, nó sẽ tạo ra chiến tranh, tiêu diệt nhân loại.

slinkee (khách viếng thăm) gửi lúc 14:32, 21/01/2012 - mã số 50212

Tôi chỉ đưa ra một số sự thực

Nói Hegel là triết gia chỉ là một nửa sự thật . Chính Hegel muốn mọi người nên xem mình là một triết gia thần học, hay nói đúng hơn, Hegel xem triết học của mình là giải thích và hợp lý hóa Kinh Thánh . Nói đúng hơn, tính tất yếu của những sự việc xảy ra có một Thượng Đế Chí Tôn bảo đảm . Bỏ vị đó đi, lý luận rơi lả tả .

Marx nghe cha cố Hegel giảng đâm nghiện, nhất là phần tất yếu, làm thế nào để vừa tuyên cáo "Tôn giáo là thuốc phiện của quần chúng" và vừa đem lý luận của cha cố Hegel bảo lãnh cho cái tất yếu của "ý thức cách mạng" và "chủ nghĩa cs" bây chừ ? Tất nhiên, một ông cha cố nữa hiện lên, William de Ockham và lưỡi dao cạo của ông ta .

Chính Hegel là người đã làm cho Marx bỏ ngành luật, chuyển qua triết học, làm ông bố nổi trận lôi đình mà cúp tiền trợ cấp . Ảnh hưởng của Hegel vào Marx lớn hơn mức các bác cộng sản chịu/dám nhìn nhận. Trồng chuối Hegel cỡ nào thì cái cột Hegel cũng sừng sững đó, không che đậy được . Đúng, cách Marx đặt Hegel làm cả 2 nhìn chả ra sao cả .

Nếu ai có số má trong ban ní nuận của đảng, có giỏi và có tâm thì làm một đánh giá sơ bộ ảnh hưởng của Hegel trong học thuyết của Marx xem . Có làm thì đừng có công bố, tiêu đời sinh mạng chính trị đấy!

slinkee (khách viếng thăm) gửi lúc 12:50, 21/01/2012 - mã số 50202

@ Mời chỉ rõ or whatever you are

Bác đọc lại Hegel chưa ?

Cái sai của bác là dám để Marx chung với Hegel/tất yếu . Bác đừng để tôi thóa mạ thần tượng của bác vì Marx đối xử rất không đẹp với lý thuyết của Hegel, hay nói thẳng ra không đáng cả với tư cách một trí thức .

Ngay cả dân cộng sản ở ngoài này coi thuyết duy vật lịch sử của Marx là những sai lầm không thể cứu vãn nổi trong tư duy của Marx, và tránh vấn đề này như chạy giặc . Tất nhiên, tôi sẽ không nhắc lại những lời phê bình từ phía bên kia .

Cái thiếu sót của Trần Huỳnh Duy Thức là ở chỗ không thoát khỏi cái bẫy tư duy chết người đó . Nhưng tôi xem chỉ tại môi trường . Nếu THDT ở ngoài này, tư tưởng của anh sẽ được mở rộng hơn .

visitor (khách viếng thăm) gửi lúc 12:35, 21/01/2012 - mã số 50200
Không thuyết phục viết:
visitor viết:
Lí luận này không thuyết phục. Hoa Kì không theo CNXHDC Bắc Âu không phải vì nó không tốt đẹp nhưng vì HK cảm thấy trong bối cảnh HK là một siêu cường duy nhất, phải đối đầu với một loạt các nguy cơ khác nhau họ khó có thể dành ưu tiên cho phúc lợi XH như mô hình XHDC Bắc Âu hiện nay. Cho nên vấn đề phúc lợi XH của HK vẫn còn đi sau Bắc Âu rất nhiều. Hơn nữa tiếng nói của một nước lớn hay bé không phụ thuộc vào chế độ chính trị của họ tốt hay không tốt. Bạn biết quá rõ tiếng nói của chế độ Hitler lớn hay bé, có phải do chế độ này tốt hay xấu?

Nước nào cũng "phải đối đầu với một loạt các nguy cơ khác nhau" chứ chẳng riêng HK.

Bạn thực sự nghĩ các nước nhỏ Bắc Âu đối mặt với cùng một lại nguy cơ thách thức như của HK?

slinkee (khách viếng thăm) gửi lúc 11:41, 21/01/2012 - mã số 50198

Tôi không phủ định chuyện đó, cũng giống như nước mỹ có đảng cộng sản lẫn các nhóm phát xít .

Nếu bác ủng hộ mô hình Bắc Âu, bác phải công nhận điều này, bác Hà Sĩ Phu và những người cùng tư tưởng của bác đúng . Như vậy, chính phủ nào cầm tù hay làm khó dễ những người như bác HSP từ sai trở lên . Và bác sẽ làm gì với cái chính thể đó ?

Mời xem (khách viếng thăm) gửi lúc 06:46, 21/01/2012 - mã số 50194
visitor viết:
Lí luận này không thuyết phục. Hoa Kì không theo CNXHDC Bắc Âu không phải vì nó không tốt đẹp nhưng vì HK cảm thấy trong bối cảnh HK là một siêu cường duy nhất, phải đối đầu với một loạt các nguy cơ khác nhau họ khó có thể dành ưu tiên cho phúc lợi XH như mô hình XHDC Bắc Âu hiện nay. Cho nên vấn đề phúc lợi XH của HK vẫn còn đi sau Bắc Âu rất nhiều. Hơn nữa tiếng nói của một nước lớn hay bé không phụ thuộc vào chế độ chính trị của họ tốt hay không tốt. Bạn biết quá rõ tiếng nói của chế độ Hitler lớn hay bé, có phải do chế độ này tốt hay xấu?

Vấn đề là có một ý thức hệ chống Cộng tới cùng đã ăn sâu vào đầu óc chính khách HK. Họ dùng CNXH, CNCS làm vũ khí triệt hạ đối thủ.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2012/01/120109_republican_debate.shtml

"Chúng ta có một vị tổng thống là một người XHCN. Tôi không nghĩ là những người cha sáng lập đất nước chúng ta muốn làm đất nước chúng ta trở thành một nước XHCN."

Rick Perry, thống đốc bang Texas

Mời chỉ rõ (khách viếng thăm) gửi lúc 06:17, 21/01/2012 - mã số 50193
slinkee viết:
@ Vài nhận xét

Xin bác đọc lại Hegel . Có vẻ bác chưa hiểu Hegel nói cái gì, vì nếu hiểu bác sẽ không đủ can đảm để đưa ra một câu kết luận như vậy . Những nhận định sau của bác càng mơ hồ và đầy cảm tính . Kết luận cuối cùng của bác là Mác vẫn đúng . Bác nên đọc thiệt kỹ lại Hegel để xem cách Mác vận dụng Hegel bậy bạ tới cỡ nào .

Người ta đã định nghĩa được bàn tay vô hình, nhưng để tôn trọng người xưa, họ vẫn xài cụm từ đó .

Tôi không phủ nhận bài viết của Trần Huỳnh Duy Thức còn rất nhiều thiếu xót, một phần do môi trường - anh vẫn còn bám vào biện chứng và tất yếu nhiều quá - nhưng chắc chắn khá hơn lời nhận định của bác rất nhiều

Ông Thức đúng là trùng quan điểm với Hegel, Marx, Engels về Tất yếu (quy luật) mà.

"Người ta" định nghĩa được thì tức là không phải Adam Smith phát hiện ra. Vì Adam Smith không thể phát hiện ra nên ông ta mới dùng từ "vô hình" - hệt như việc mơ mộng đến một thế lực siêu nhiên nào đó. Vậy rõ ràng ông Thức tâng bốc Adam Smith một cách vô lý rồi.

Không thuyết phục (khách viếng thăm) gửi lúc 06:10, 21/01/2012 - mã số 50192
visitor viết:
Lí luận này không thuyết phục. Hoa Kì không theo CNXHDC Bắc Âu không phải vì nó không tốt đẹp nhưng vì HK cảm thấy trong bối cảnh HK là một siêu cường duy nhất, phải đối đầu với một loạt các nguy cơ khác nhau họ khó có thể dành ưu tiên cho phúc lợi XH như mô hình XHDC Bắc Âu hiện nay. Cho nên vấn đề phúc lợi XH của HK vẫn còn đi sau Bắc Âu rất nhiều. Hơn nữa tiếng nói của một nước lớn hay bé không phụ thuộc vào chế độ chính trị của họ tốt hay không tốt. Bạn biết quá rõ tiếng nói của chế độ Hitler lớn hay bé, có phải do chế độ này tốt hay xấu?

Nước nào cũng "phải đối đầu với một loạt các nguy cơ khác nhau" chứ chẳng riêng HK.

VN2006A (khách viếng thăm) gửi lúc 04:40, 21/01/2012 - mã số 50187
slinkee viết:
...

Người ta đã định nghĩa được bàn tay vô hình, nhưng để tôn trọng người xưa, họ vẫn xài cụm từ đó .

Bàn tay vô hình được định nghĩa như thế nào???

Chiến tranh có phải do "bàn tay vô hình" tạo ra không??? Nếu không, bản chất của chiến tranh là gì?

Trong 1 bài đã đăng trên DL, tay Trương Duy Vi (TQ) đã khẳng định: từ khi chính thức xuất hiện trên võ đài chính trị thế giới (từ khi công nghiệp hóa) chủ nghĩa tư bản (CNTB) gây ra nhiều cuộc chiến nhất, với quy mô lớn nhất trong lịch sử nhân loại!!!

Điều này đúng hay sai???

Cho rằng toàn cầu hóa không song hành với chạy đua vũ trang là ngớ ngẩn!!!

PS.: chiến tranh mạng (cyberwar) cũng là 1 dạng của chiến tranh. Hiện nay chưa dẫn đến chết người, mới dẫn đến thiệt hại kinh tế, nhưng sẽ chết người, nếu tình huống đòi hỏi.

Adam smith còn viết cả cuốn The Theory of Moral Sentiments, vì thế người ta nói đến adam smith problem (trái ngược với cuốn kia).

visitor (khách viếng thăm) gửi lúc 02:38, 21/01/2012 - mã số 50185
Vài nhận xét viết:
...

Nếu Bắc Âu tốt đẹp và có tiếng nói thực sự thì Hoa Kỳ đáng lẽ phải theo họ chứ. Chỉ có kẻ điên mới không mưu cầu những điều tốt đẹp. Nhưng trên thực tế, tiếng nói của mấy quốc gia Bắc Âu là quá nhỏ bé so với Hoa Kỳ chứ chưa cần nói tới phần còn lại của thế giới.
...

Lí luận này không thuyết phục. Hoa Kì không theo CNXHDC Bắc Âu không phải vì nó không tốt đẹp nhưng vì HK cảm thấy trong bối cảnh HK là một siêu cường duy nhất, phải đối đầu với một loạt các nguy cơ khác nhau họ khó có thể dành ưu tiên cho phúc lợi XH như mô hình XHDC Bắc Âu hiện nay. Cho nên vấn đề phúc lợi XH của HK vẫn còn đi sau Bắc Âu rất nhiều. Hơn nữa tiếng nói của một nước lớn hay bé không phụ thuộc vào chế độ chính trị của họ tốt hay không tốt. Bạn biết quá rõ tiếng nói của chế độ Hitler lớn hay bé, có phải do chế độ này tốt hay xấu?

Hãy trả tự do ngay cho công dân Trần Huỳnh Duy Thức (khách viếng thăm) gửi lúc 23:51, 20/01/2012 - mã số 50173

Thanks bác Trần Văn Huỳnh và anh Trần Huỳnh Duy Thức.

Bài viết của anh Trần Huỳnh Duy Thức có thể còn thiếu xót nhưng nó thể hiện chắc chắn anh Thức là một công dân tốt, một người có tư duy lành mạnh và sáng tạo.

Đảng CSVN không được trả thù hèn hạ mọi công dân VN chỉ vì họ không cùng quan điểm và không cùng đường lối.

Đảng CSVN hãy trả tự do ngay cho công dân Trần Huỳnh Duy Thức và bồi thường thiệt hại tài sản cho công ty của doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức.

slinkee (khách viếng thăm) gửi lúc 23:34, 20/01/2012 - mã số 50172

@ Vài nhận xét

Xin bác đọc lại Hegel . Có vẻ bác chưa hiểu Hegel nói cái gì, vì nếu hiểu bác sẽ không đủ can đảm để đưa ra một câu kết luận như vậy .

Những nhận định sau của bác càng mơ hồ và đầy cảm tính . Kết luận cuối cùng của bác là Mác vẫn đúng . Bác nên đọc thiệt kỹ lại Hegel để xem cách Mác vận dụng Hegel bậy bạ tới cỡ nào .

Người ta đã định nghĩa được bàn tay vô hình, nhưng để tôn trọng người xưa, họ vẫn xài cụm từ đó .

Tôi không phủ nhận bài viết của Trần Huỳnh Duy Thức còn rất nhiều thiếu xót, một phần do môi trường - anh vẫn còn bám vào biện chứng và tất yếu nhiều quá - nhưng chắc chắn khá hơn lời nhận định của bác rất nhiều

Vài nhận xét (khách viếng thăm) gửi lúc 21:40, 20/01/2012 - mã số 50160

Phần THUỘC TÍNH, BẢN CHẤT VÀ QUY LUẬT là trùng với quan điểm của Hegel, Engels, Marx về Tất yếu (quy luật) và Tự do.

Phần MÔ HÌNH DÂN CHỦ XÃ HỘI

Thứ nhất, khi được hỏi xem nước Nga nên theo chọn con đường phát triển nào thì Marx đã từ chối trả lời vì ông thấy rằng mình chưa có đủ dữ liệu về nước Nga. Ông chỉ lưu ý rằng có 2 con đường: qua giai đoạn TBCN và không qua giai đoạn TBCN. Chuyện cụ thể của Liên Xô sau này khi Marx đã mất là lựa chọn của người Nga, đặc biệt là Lenin.

Thứ hai, không có chuyện "bảo vệ quy luật kinh tế thị trường". Quy luật không cần ai bảo vệ, không ai có thể sửa đổi hay cưỡng lại quy luật.

Thứ ba, mang một cái nhìn địa phương (diện tích, dân số của các nước Bắc Âu là không đáng kể) để xét lại CNCS là việc vô ích vì CNCS nhìn nhận vấn đề theo phạm vi toàn nhân loại, cả thế giới. Không hài lòng với chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi, CNCS nhấn mạnh nghĩa vụ quốc tế.

Nếu Bắc Âu tốt đẹp và có tiếng nói thực sự thì Hoa Kỳ đáng lẽ phải theo họ chứ. Chỉ có kẻ điên mới không mưu cầu những điều tốt đẹp. Nhưng trên thực tế, tiếng nói của mấy quốc gia Bắc Âu là quá nhỏ bé so với Hoa Kỳ chứ chưa cần nói tới phần còn lại của thế giới.

Phần DIỄN BIẾN HÒA BÌNH

Thứ nhất, đánh giá thấp Việt Nam thì có thể đúng, nhưng đánh giá thấp Trung Quốc thì vội vàng quá.

Thứ hai, chẳng ai - kể cả ông Thức - biết được kinh tế thị trường sẽ "đẩy tất cả các vấn đề kinh tế, xã hội, chính trị đến đâu".
Thứ ba, "sáng kiến" và "thiện chí" chỉ là đánh giá chủ quan, vô căn cứ của tác giả.

Phần HAY LÀ CUỘC CÁCH MẠNG CẠM BẪY

Thứ nhất, toàn cầu hóa và chạy đua vũ trang vẫn song hành chứ chẳng có sự thay thế nào như tác giả nói cả.

Thứ hai, bản thân Adam Smith còn chẳng biết Bàn tay vô hình thực chất là gì. Vô hình mà.

HyVăn (khách viếng thăm) gửi lúc 20:42, 20/01/2012 - mã số 50156

Tuyệt lắm bác Huỳnh ạ, thật tự hào khi bác có anh ấy và có lẽ anh ấy cám ơn bác nhiều lắm vì một người bố hiểu được con trai mình!

Vu Huy (khách viếng thăm) gửi lúc 20:00, 20/01/2012 - mã số 50154

Hãy thả ngay anh Thức để anh hoàn tất quyển sách này cho nhân loại.

Xin cảm ơn bác Huỳnh đã giúp nhiều người đọc được những suy nghĩ quá sâu sắc của anh Thức. Việt Nam tự hào vì có Trần Huỳnh Duy Thức

Cảm ơn Dan Luan

Phan Sơn (khách viếng thăm) gửi lúc 19:22, 20/01/2012 - mã số 50150
Trần Huỳnh Duy Thức viết:
“Những hình thái XHCN tốt nhất mà con người từng được chứng kiến chính là các nền dân chủ xã hội đã được phát triển thành công ở các nước Bắc Âu. Mô hình này được sáng lập bởi những người ngưỡng mộ lý tưởng vì giai cấp công nhân của Marx và những khái niệm phân phối công bằng cho đại chúng của ông, nhưng xét lại và phê bình một cách khoa học phương thức sản xuất và cách thức giải quyết mâu thuẫn giai cấp của ông. Họ thừa nhận sự phân hóa giai cấp kinh tế giữa giới tư sản và vô sản, nhưng cho rằng vấn đề này sẽ được loại trừ nhờ vào những cải cách pháp luật và các chương trình tái phân phối. Họ tin rằng chuyên chính vô sản sẽ làm trầm trọng hơn các quan hệ xã hội, rằng những cải cách dân chủ dần dần sẽ tăng cường quyền và lợi ích cho giai cấp công nhân. Họ tranh luận với Lenin về “đấu tranh giai cấp” của Marx, ở đó họ bác bỏ sự sai trái của phương pháp của Lenin sử dụng bạo lực để đánh đổ các tầng lớp trên với hy vọng vực dậy giai cấp vô sản. Họ thấy trước rằng cách đó sẽ dẫn đến những sự hủy diệt đẫm máu và sự tàn phá xã hội để đổi lấy một tình trạng đấu đá bị kềm nén. Họ lập luận rằng đấu tranh giai cấp chỉ có thể tạo ra động lực cho phát triển như Marx mong muốn chỉ ở nơi nào các tầng lớp dưới có được những cơ hội tử tế trong cuộc sống để không ngừng tự cải thiện chính mình cho cuộc sống tốt hơn hoặc để vươn lên tầng lớp cao hơn nhờ vào một quá trình dân chủ. Đây chính là những động lực chính đáng và lâu dài, không phải là những động lực từ hận thù nhất thời. Họ từ chối kiểu XHCN bằng cách mạng bạo lực và ủng hộ kiểu cải cách mà từ đó phát triển nên một khái niệm mới: Chủ nghĩa Xã hội Dân chủ Xã hội. Chủ nghĩa này bảo vệ các quy luật kinh tế thị trường để xây dựng nền kinh tế thị trường xã hội, bảo hộ việc tái phân phối thành quả tăng trưởng, đảm bảo cơ hội công bằng và luật chơi sòng phẳng, cho phép doanh nghiệp tư nhân và hỗ trợ quyền sở hữu, v.v...”

Trần Huỳnh Duy Thức đã vận dụng sáu quy luật cơ bản của triết học Marx để phân tích “Kinh tế là hạ tầng cơ sở, chính trị chỉ là thượng tầng kiến trúc.”

"Đó là do lỗi bẩm sinh lúc thiết kế ra chúng không phù hợp với các nguyên lý tự nhiên hoặc do sự chủ quan áp đặt của những người thực hiện chúng vi phạm tính khách quan của các nguyên lý này. Đó chính là trường hợp của chủ nghĩa Marx và sự thực hiện nó của Lenin. Do vậy, không thể nói rằng bản chất của CNCS hoặc CNXH là tốt hay xấu. Các thuộc tính của những biểu hiện khác nhau của nó có lúc xấu và tốt nhưng người ta có thể nói rằng lý tưởng, và chỉ là lý tưởng của nó mãi tốt đẹp và vì nhân dân. Tuy nhiên, lý tưởng không phải lúc nào cũng khớp với thực tiễn, chỉ những lý tưởng nào tìm ra con đường đúng thì mới khớp được."

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
3 + 8 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Quốc dân chúng ta quá quen với chính thể chuyên chế nô lệ, coi quốc gia là tài sản riêng của vua chúa, không phải của hạng chúng mình.

— Lương Khải Siêu

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 0 thành viên253 khách truy cập.


Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png