Nguyễn Trung Chính - Thời cơ của một cuộc cách mạng

Nguyễn Trung Chính
Nhìn vào tình hình của Việt Nam, người ta có thể hiểu được tại sao đại đa số quần chúng tỏ vẻ thờ ơ trước thời cuộc. Dân chúng Việt Nam không hèn nhát cũng không thiếu tinh thần trách nhiệm như một số người đã nhận xét. Nó chỉ đúng với những gì quan sát được trên bề mặt. Nhà cầm quyền độc tài “khoái” cách nhìn này vì họ muốn mọi người tin là như vậy để tự từ bỏ hy vọng sẽ có một cuộc cách mạng đổi mới đất nước.
Chia sẻ bài viết này

Theo các nhà khoa học xã hội đã từng nghiên cứu các cuộc cách mạng trên thế giới quần chúng có đông đảo xuống đường làm thành một biển người đối kháng với bộ máy cầm quyền độc tài hay không sẽ tùy thuộc vào một yếu tố duy nhất: cảm nhận của quần chúng về khả năng thành công của một cuộc cách mạng. Cảm nhận đó của quần chúng lại tùy thuộc vào ảnh hưởng của những xung động lực đến từ 3 tác nhân: nhà cầm quyền, lực lượng đối kháng, và quần chúng.

Về phía nhà cầm quyền độc tài chuyên chế thì lúc nào họ cũng (a) tỏ rõ thái độ không bao giờ tự động rời bỏ hoặc chuyển giao quyền lực; (b) sẵn sàng sử dụng bộ máy cầm quyền để đè bẹp các thế lực đối kháng; (c) ngăn chận thông tin đến từ phía đối kháng; (d) ép nhẹm những thông tin bất lợi cho bộ máy cầm quyền; (e) tuyên truyền ồ ạt với thông tin một chiều để thuyết phục quần chúng rằng nhà cầm quyền đất nước rất được quần chúng tín nhiệm, rất có chính nghĩa và rất vững chắc; (f) tung hỏa mù bằng cách đưa ra những sự kiện/ vấn đề nóng nhằm làm cho quần chúng và những người đối kháng với bộ máy cầm quyền bị lạc đường, mất định hướng, phân tán lực lượng, hoài nghi lẫn nhau, bị cuốn hút vào những hứa hẹn hay mục tiêu nhảm nhí, có ảo tưởng rằng bộ máy cầm quyền sẽ tự sửa sai và làm tốt hơn; (g) dựng lên một kẻ ngoại thù để khơi dậy lòng yêu nước, để răn đe là sẽ bị mất nước nếu không hợp tác với nhà cầm quyền, hoặc để trấn áp với lý do vì an ninh quốc gia.

Ở một mặt khác thì nhà cầm quyền độc tài lại rất bất an: (a) vì biết rằng đại đa số quần chúng sẽ không bao giờ công khai ý nghĩ chống đối của mình để cho nhà cầm quyền biết, bộ máy cầm quyền càng độc tài chuyên chế thì dân càng giỏi che dấu, cho nên khó biết dân thực sự đang nghĩ gì và sẽ làm gì nếu có cơ hội; (b) vì không biết quần chúng tin ai hơn, tin vào tiếng nói của nhà cầm quyền hay tin vào tiếng nói của thành phần đối kháng; (c) vì không biết giữa “tâm trạng của quần chúng” với “suy đoán của nhà cầm quyền về tâm trạng của quần chúng” có khoảng cách bao xa và khoảng cách đó có đủ để kích nổ một cuộc cách mạng hay không; (d) vì nếu có cuộc cách mạng nổ ra không biết là bộ máy cầm quyền có chịu nỗi áp lực và có khả năng sống còn hay không; và (e) vì khi đã có một cuộc cách mạng nổ ra thì nhà cầm quyền sẽ có hai sự chọn lựa là (e1) nhường nhịn và đáp ứng phần nào yêu sách của quần chúng hoặc là (e2) thẳng tay đánh dẹp nhưng, khổ nạn là, cả hai sự chọn lựa đều có khả năng làm cho quần chúng quyết tâm hơn trong việc giải thể chế độ độc tài.

Về phía đối kháng với nhà cầm quyền thì họ (a) chủ tâm thu thập thông tin, nhất là thông tin mật từ phía nội bộ nhà cầm quyền, nên có nhiều thông tin hơn quần chúng; (b) biết rõ về bản chất, thực chất, và những vấn nạn của bộ máy cầm quyền hơn là quần chúng; (c) cố gắng thuyết phục quần chúng rằng một cuộc cách mạng đổi mới đất nước là cần thiết; (d) cố gắng thuyết phục quần chúng rằng một cuộc cách mạng đổi mới sẽ có nhiều cơ hội thành công; và (e) kêu gọi quần chúng hành động. Những người đối kháng chỉ ra mặt khi (1) tin rằng quần chúng sẽ nghe theo và (2) tin rằng có thể giật sập được bộ máy cầm quyền.

Khả năng quần chúng có nghe theo lời kêu gọi hay không tùy thuộc vào uy tín của lực lượng đối kháng. Ở trong môi trường dễ xuống đường thì lời kêu gọi của lực lượng đối kháng khó thuyết phục quần chúng rằng nhà cầm quyền đang yếu thế. Tuy nhiên, môi trường như vậy sẽ dễ khuyến khích lực lượng đối kháng xuống đường hơn vì ít nguy hiểm hơn. Ngược lại ở trong môi trường càng khó xuống đường chừng nào thì lời kêu gọi của lực lượng đối kháng càng có uy tín đối với quần chúng. Khả năng trừng trị của nhà cầm quyền càng mạnh chừng nào thì sự kêu gọi của lực lượng đối kháng càng có uy tín chừng ấy đối với quần chúng, vì quần chúng tin rằng đó là dấu hiệu cho thấy nhà cầm quyền đã suy yếu rồi nên những nhà đối kháng mới dám ra mặt. Dấu hiệu “nhà cầm quyền đã suy yếu” khuyến khích sự tham dự của quần chúng.

Thông thường thì thành phần đối kháng với nhà cầm quyền sẽ “trốn kín” cho đến khi họ thấy có cơ hội thành công mới ra mặt đối kháng và kêu gọi quần chúng xuống đường làm một cuộc cách mạng đổi mới. Đặc biệt là những người đối kháng nằm bên trong hệ thống cầm quyền, những người một thời đã từng là công thần cao cấp của chế độ. Họ có rất nhiều thông tin về sự rạn nứt bên trong và thấy rõ cái bệ rạc của hệ thống cầm quyền. Sự đánh giá của họ về tình hình sẽ chính xác hơn là những người quan sát từ bên ngoài. Theo đó, ước tính của họ về thời điểm hành động cũng đáng tin cậy hơn. Vì thành phần đối kháng với nhà cầm quyền độc tài luôn bị đe dọa bởi hiểm họa ở cấp độ cao nhất cho nên họ phải “trốn kín” là điều đương nhiên. Nhưng một khi họ đã dám ra mặt chống đối nhà cầm quyền thì quần chúng có thể nhận ra là thời cơ đã tới và rất có thể sẽ đáp ứng lời kêu gọi xuống đường làm một cuộc cách mạng đổi mới đất nước.

Về phía quần chúng, họ tiếp cận thông tin từ cả hai phía, phía nhà cầm quyền và phía đối kháng, rồi dùng thông tin đó để ước đoán tình hình và làm quyết định. Thông tin từ phía đối kháng thì cố gắng thuyết phục quần chúng đứng lên chống nhà cầm quyền còn phía nhà cầm quyền thì làm ngược lại. Dưới một bộ máy cai trị độc tài, quần chúng ít được tiếp cận với thông tin trung thực và càng khó tiếp cận với thông tin đối kháng. Do đó, kết quả là đại đa số quần chúng sẽ có khuynh hướng thờ ơ.

Nếu như phía đối kháng có giỏi đưa thông tin đến quần chúng, nếu như quần chúng có thể liên tục tiếp cận thông tin đối kháng, và nếu như thông tin đối kháng thuyết phục được quần chúng rằng một cuộc cách mạng đổi mới là cần thiết... thì quần chúng sẽ ấp ủ giấc mơ đổi mới và giữ kín trong lòng chờ cơ hội. Nhưng quần chúng sẽ không hành động nếu như họ không nhìn thấy khả năng thành công. Họ phải nhìn thấy dấu hiệu “nội bộ nhà cầm quyền đang bị rạn nứt, rớt vào khủng hoảng, sắp bị sụp đổ.” Họ phải nhìn thấy “chính quyền đã suy yếu.” Họ phải nhìn thấy “có một lực lượng đối kháng có thực lực” đang đứng sau lưng quần chúng vận động lật đổ nhà cầm quyền. Quần chúng có được những cái “thấy” như vậy thì mới hy vọng họ chịu xuống đường, mới dám biến giấc mơ đổi mới đã ấp ủ và giữ kín trong lòng thành hành động cụ thể.

Sự thật là: quần chúng không biết được sức mạnh thực sự của nhà cầm quyền, vì thông tin này chỉ đến từ biến cố thật. Hay nói một cách khác là, quần chúng chỉ thực sự biết nhà cầm quyền có sức mạnh tới đâu sau khi đã có một cách mạng nổ ra. Sự thật là: nhà cầm quyền độc tài cũng không biết được sức mạnh thực sự của quần chúng, vì thông tin chỉ đến từ biến cố thật. Hay nói một cách khác là nhà cầm quyền thực sự biết quần chúng có đủ sức mạnh để giải thể đổ chế độ độc tài hay không chỉ sau khi đã có một cách mạng nổ ra. Biến cố thật là cái giá rất cao, cho cả hai phía, để có được thông tin này. Vắng mặt “biến cố thật” để sự thật tự phơi bày thì chỉ còn lại “sự thật theo cảm nhận” tác động lên cán cân chính trị. Cán cân nghiêng về phía nhà cầm quyền độc tài hay nghiêng về phía lực lượng đối kháng sẽ tùy thuộc vào sự cảm nhận của quần chúng. Do đó, tận dụng thông tin để gây ấn tượng “như thật” là một cuộc chiến tiền biến cố. Muốn quần chúng xuống đường, phía đối kháng phải thắng trận chiến thông tin tiền biến cố, phải tạo ấn tượng “như thật.”

Một cuộc cách mạng chỉ có thể xảy ra khi có đủ hai điều kiện: (1) quần chúng phải tin là cần phải có một cuộc cách mạng đổi mới và đáng để tham gia và (2) phải có một lực lượng đối kháng đứng ra điều hợp, thúc đẩy và hướng dẫn cuộc cách mạng. Không có niềm tin vào một cuộc cách mạng đổi mới và không có một lực lượng đối kháng làm dung môi cho một cuộc cách mạng thì quần chúng khó có thể tự phát thành biển người đối kháng.

Những cuộc cách mạng mới đây được báo chí nhận xét là những cuộc cách mạng tự phát và không có lãnh tụ. Cụm chữ “một cuộc cách mạng tự phát” không đồng nghĩa với “không có một lực lượng đối kháng làm dung môi cho cuộc cách mạng” và “cuộc cách mạng không lãnh tụ” không đồng nghĩa với “không có một lực lượng đối kháng đứng trong bóng tối hay đứng sau lưng quần chúng để vạch kế hoạch và điều hợp chương trình hành động.” Điều này có nghĩa là, nói thế nào thì nói nhưng trên thực tế thì vai trò của một lực lượng đối kháng trong tiến trình dẫn đến một cuộc cách mạng khẳng định là không thể thiếu.

Nhìn vào tình hình của Việt Nam, người ta có thể hiểu được tại sao đại đa số quần chúng tỏ vẻ thờ ơ trước thời cuộc. Dân chúng Việt Nam không hèn nhát cũng không thiếu tinh thần trách nhiệm như một số người đã nhận xét. Nó chỉ đúng với những gì quan sát được trên bề mặt. Nhà cầm quyền độc tài “khoái” cách nhìn này vì họ muốn mọi người tin là như vậy để tự từ bỏ hy vọng sẽ có một cuộc cách mạng đổi mới đất nước.

Thật ra, sự thờ ơ của quần chúng trong một đất nước đang nằm dưới sự khống chế của một bộ máy độc tài toàn trị cho người ta thấy được hai vấn đề cực kỳ quan trọng, có thể nói đó là hai điều kiện đang làm “đông lạnh” sức mạnh của quần chúng. Đó là (1) đại đa số quần chúng chưa tiếp cận được hoặc chưa tiếp cận đủ thông tin từ phía đối đối kháng, do đó, chưa cảm nhận được sự cần thiết của một cuộc cách mạng đổi mới đất nước; hoặc/và (2) đại đa số quần chúng chưa thấy những dấu hiệu và do đó chưa cảm nhận được khả năng thành công của một cuộc cách mạng.

Điều kiện thứ nhất tuy là đang làm đông lạnh quần chúng nhưng, sau khi đã nhìn thấy, thì chính nó lại là một cơ hội lớn để cho lực lượng đối kháng hoạch định một chiến sách khác tích cực hơn để “làm tan đông lạnh” thúc đẩy một cuộc cách mạng đổi mới đất nước. Chiến sách đó có thể là tạo điều kiện để quần chúng tiếp cận thông tin đối kháng một cách sâu rộng hơn và liên tục bằng cách tích cực ĐẨY thông tin đến tay quần chúng thay vì chờ quần chúng tự KÉO thông tin một cách nhỏ giọt từ những nguồn không được tự do tiếp cận như tình trạng hiện tại.

Chỉ trông cậy vào những cơ quan truyền thông để thực hiện chiến sách này thì chưa đủ. Muốn làm được công việc này cần có sự sáng tạo, có phương án tốt và có sự tham gia đông đảo của cá nhân. Và cá nhân không phải chỉ đơn thuần là tham gia truyền tải thông tin mà là tham gia vào cuộc chiến thông tin để giải phóng đất nước khỏi ách độc tài toàn trị. Mỗi một cá nhân đủ sức để biến một hạch nhân thành lực lượng lớn. Một que diêm không cho đủ lửa nhưng hàng triệu que diêm có thể làm tan cả Bắc Băng Dương. Phải thắng “cuộc chiến thông tin tiền biến cố” thì lực lượng đối kháng mới có hy vọng động viên được quần chúng xuống đường làm một cuộc cách mạng đổi mới đất nước.

Một chiến sách tích cực hơn cho một cuộc chiến thông tin tiền biến cố thôi cũng chưa đủ. Cần phải có một lực lượng đối kháng có thực lực. Không có một lực lượng đối kháng đủ thực lực đứng ra vận động, quần chúng khó có thể cảm nhận được khả năng thành công của một cuộc cách mạng. Hai học giả Jack A. Goldstone và John Hazel cũng đồng ý về điểm này. Hai ông nói, trong bài viết Understanding the Revolutions of 2011, một cuộc cách mạng có thể thành công cần phải hội đủ một số yếu tố. Thứ nhất, quần chúng phải nhìn thấy chính quyền là một đại họa cho tương lai của đất nước. Thứ hai, công thần cao cấp của chế độ, đặc biệt là trong quân đội, đang bất mãn hoặc không còn muốn chống đỡ cho chế độ nữa. Thứ ba, một đám đông quần chúng kết hợp diện rộng (tham dự của mọi giai tầng, mọi tôn giáo, mọi sắc tộc) phải được “ai đó” động viên để xuống đường đối kháng với chính quyền. Và, sau cùng là những quyền lực quốc tế sẽ không nhúng tay trợ giúp cho nhà cầm quyền độc tài (nếu được họ đứng ra bênh vực quần chúng thì càng tốt).

Với hiện tình của đất nước, thành lập một liên minh tôn giáo và một công đoàn lao động đại diện cho công nhân có lẽ là con đường nhanh nhất để có được “ai đó” đứng ra vận động quần chúng. Một liên minh tôn giáo và một công đoàn lao động cũng sẽ cho lợi thế và cơ hội nhiều nhất trong vai trò là lực lượng đối kháng để quần chúng cảm nhận được khả năng thành công của một cuộc cách mạng đấu tranh bất bạo động. Một công đoàn lao động cần có sự tham gia của các luật sư và chuyên gia am tường về nhân sự và luật lao động, đang làm việc trong quốc nội và tại hải ngoại, để hướng dẫn công nhân đấu tranh. Một liên minh tôn giáo đã từng được hình thành trong quá khứ đấu tranh của đất nước. Hình thành một liên minh tôn giáo cho nhu cầu khẩn thiết của đất nước ngày hôm nay không phải là một khái niệm lạ và cũng không phải là việc khó thực hiện.

Admin gửi hôm Thứ Tư, 27/04/2011
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Nghiêm Huấn Từ - Ới đảng! Nghe đây: Hãy thôi thờ Stalin như cố nội mình

Tạ Phong Tần - 9.000 giáo sư, phó giáo sư để làm gì?

Tưởng Năng Tiến - Tiếng Cú

Lữ Phương - Vì đâu nên nỗi?

Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết tiếp đón ông Hồ Cương Quyết

Hồ Cương Quyết - DÂN CHỦ: Vài chuyện nhỏ chung quanh một vấn đề lớn


thuy_duong (khách viếng thăm) gửi lúc 21:16, 12/08/2014 - mã số 125556
Đinh Thế Đệ viết:
Người dân trải qua thời gian chiến tranh quá dài, vừa sợ vừa chán ghét đổ máu, nhưng Đảng CS sẵn gây đổ máu. Quốc sách (hay Đảng sách) hiện nay một tập trung vaò móc túi dân hai là "giữ vững ổn định chính trị", thực chất là bảo vệ chế độ bằng bất cứ giá nào, kể cả đổ máu của đồng bào.

Tôi nhớ trong tác phẩm "Will to power", Nietzsche có trích dẫn câu nói của Manu (?) như thế này:
"Virtue could scarcely endure by its own strength. Fundamentally it is only the fear of punishment that keeps men within bounds and leaves everyone in peaceful possession of his own." [Tạm dịch: Đức hạnh hầu như không thể dài lâu do độ bền của chính nó. Về cơ bản, chỉ có nỗi sợ bị trừng phạt là thứ giữ con người trong vòng cương tỏa, để cho con người kiểm soát được chính mình một cách nhẹ nhàng êm ái."]. Phải chăng người dân sợ chính quyền/đảng trừng phạt; còn chính quyền/đảng thì chẳng phải sợ ai cả, vì không có một "lực lượng" nào để trừng phạt họ?!

Khách Đinh Thế Đệ (khách viếng thăm) gửi lúc 19:28, 12/08/2014 - mã số 125549

Bài này nặng về lý thuyết nhiều quá, mà lại có một số luận điểm quá xa với tình hình thực tại hiện nay: "Xuống đường cho xả uất ức, xuống đường mà không sợ hãi bị chụp mũ phản động , chống đối nhà nước , chống đối ĐẢNG ? Đương nhiên mục tiêu này phải được sự đồng tình , đồng thuận , của ĐẢNG lẫn Nhà nước .
Mục tiêu chính để tạo nên một sức mạnh ban đầu hôm nay với những biểu ngữ duy nhất , CHỐNG THAM NHŨNG HỐI LỘ . Đem hình ảnh hối lộ tham nhũng xuống đường , trước khi nói đến chuyện to lớn THOÁT TRUNG , THOÁT CỘNG hay TỰ DO , DÂN CHỦ , NHÂN QUYỀN ."
Không bao giờ Đảng và nhà nước đồng tình đồng thuận với cuộc xuống đường của quần chúng. CS luôn luôn sợ sự tập trung đông người của quần chúng.
Hai là nguồn gốc tham nhũng chính là do Đảng CS tạo ra, vừa thực hiện vừa dung túng, có hai nhà báo vừa mới hé lộ bộ mặt thật của vài quan chức tham nhũng thì Đảng đã bỏ tù, vậy mà còn hô hào quần chúng chống tham nhũng!!! Đảng vừa hô hào tham nhũng vừa ra tay vơ vét tham nhũng nên đảng độc quyền cả hai vừa đá bóng vừa thổi còi, quần chúng nhúng tay vào là bị trừng trị ngay.
Nếu có cuộc cách mạng thì phải có thủ lĩnh, ta thử xem đã ai xứng tầm thủ lĩnh để lãnh đạo quần chúng.
Trên nửa thế kỷ qua, hầu như người Việt mình không làm chủ được vận mệnh của dân tộc mình mà toàn bị yếu tố nước ngoài chi phối, có khi rất đau lòng, đó là nước Việt của người Việt bị coi như một món hàng để các nước mặc cả với nhau, điều này thì do chính CS Việt Nam gây ra. Tính đến cuộc cách mạng cũng như thời cơ thì không thể bỏ qua yếu tố này.
Còn Đảng CS thì sẵn sàng hy sinh cả dân tộc để bảo vệ quyền lợi cũng như lý tưởng CS.
Quần chúng thì không thờ ơ nhưng thiếu tính chủ động, dù có căm thù chế độ CS cũng không dám chủ động chống đối mà chờ thời cơ rồi sẵn sàng ủng hộ hay ăn theo. Cũng nên nhớ là vũ khí của chính quyền dù có phong phú và hiện đại nhưng cũng do yếu tố con người quyết định, điều này có thể thấy kinh nghiệm của thời Liên xô sụp đổ, quân đội hùng hậu được trang bị vũ khí nhưng không bắn vào dân. Có lẽ cần có nhiều bài viết giác ngộ lòng yêu nước của lực lượng vũ trang, bao giờ họ bỏ khẩu hiệu "trung với Đảng" mà trở thành "trung với Tổ quốc" và vì quyền lợi của nhân dân mà cầm súng thì chính quyền này ngả nghiêng.
Tôi đã chứng kiến một cảnh xẩy ra ờ một phường: chính quyền dùng công an có dân phòng côn đồ tiên phong cướp bóc đánh đập người bán hàng ở chợ tạm vô tội vạ, cướp thì trắng trợn, đánh đập thì dã man. Lòng người dân căm tức cực độ nhưng không dám làm gì. Trong phường thì người dân cũng căm tức bọn công an và bọn dân phòng vô lại nhưng không có hàng động gì bầy tỏ ngoài việc vài người pahts biểu trong các cuộc họp dân phố. chỉ có một cụ già chụp ảnh cảnh công an và dân phòng cướp của người dân rồi viết báo liên tục, rồi photo các bài báo đó phát cho dân, nhất là những người bán hàng. Một hôm ông cụ đang chụp ảnh cảnh dân phòng và công an cướp chợ thì công an bắt ông cụ đưa vào phòng. Hai bên giữa ông cụ và trưởng công an phường chửi nhau khá mạnh thì ở ngoài, người dân vứt khắp nơi những bài báo ông cụ phát và họ lại phôtô thêm. Thế là công an phải điều dân phong đi thu những bài báo đó được đến trên dưới 100 tờ.
Điều này nói lên lòng dân căm phẫn nhưng âm ỉ, chỉ chờ thời cơ là bùng phát. Muốn làm người dân bùng phát thì lại phải nhớ đến đội ngũ trí thức như ông cụ nọ.
Người dân trải qua thời gian chiến tranh quá dài, vừa sợ vừa chán ghét đổ máu, nhưng Đảng CS sẵn gây đổ máu. Quốc sách (hay Đảng sách) hiện nay một tập trung vaò móc túi dân hai là "giữ vững ổn định chính trị", thực chất là bảo vệ chế độ bằng bất cứ giá nào, kể cả đổ máu của đồng bào. Bộ máy "thăm dò" hiện nay tăng cường nhiều nhất từ trước đến nay, công an mật có mặt khắp nơi và mọi lúc.

Bipam gửi lúc 14:35, 12/08/2014 - mã số 125532

Một cuộc cách mạng dân tộc ngoài sự đồng tình của quần chúng , bước kế tiếp là thời cơ . Phải có hai yếu tố cần thiết này cuộc cách mạng dân tộc mới bùng phát được.

Hôm nay có ai , có thể xác nhận quả quyết rằng dân Việt muốn làm một cuộc cách mạng thay đổi chế độ XHCN ! Nhưng có nhận xét kết luận dân Việt hôm nay vô cảm , tuổi trẻ vô cảm ! Hay những người có tâm vì dân tộc chỉ thấy cái tương lai xa vời mà quên đi cái tâm lý của dân đen cả thành phần trung lưu trong XHCNVN ! Cái ước vọng trước mắt , cái uất nghẹn trước mắt của đại đa số đồng bào Việt Nam hiện nay ! Không thấy được nó , thì không thể kích động được lòng dân , dù cho nó rất nhãn tiền xảy ra hàng ngày , hàng giờ , khắp nơi trên đất Việt !

Thời cơ TQ xâm lược , nhà nước CHXHCNVN bạc nhược , một chính quyền VN tham nhũng hối lộ phơi bày cùng độc Đảng lãnh đạo độc tài , tất cả kết hợp lại chính là thời cơ tốt nhất . Có rất nhiều mục tiêu cho cùng một thời cơ cách mạng , phải chọn mục tiêu trước mắt có thể xử dụng đươc hữu hiệu nhất dù rằng đây không phải là mụch tiêu chinh , hay mục đích chính , mục đích sau cùng .

Một cuộc cách mạng chỉ có thể bộc phát , khi được đánh đúng vào tâm lý quần chúng . Mục tiêu ban đầu không thể là lật đổ chính quyền nhà nước hay thoát Đảng , vì muốn lật đổ chính quyền đương nhiên phải đương đầu với sức mạnh của công an và quân đội , lòng dân đương nhiên phải e ngại , phải có cảm giác sợ hãi , rồi gọi đó là vô cảm thì thật là phiếm diện phi lý . Nhất là Nhà nước và Đảng đã được hiến pháp luật pháp bảo vệ , đụng đến chắc chắn phải bị đàn áp và tù tội , có chăng chỉ là một số ít mang giòng máu anh hùng .

Tại sao các cuộc biểu tình chống TQ , biểu tình của Dân Oan , không được sự tham gia hưởng ứng mạnh mẽ từ đa số đồng bào tại SG & HN cũng như giới học sinh và sinh viên ? Bởi vì mục tiêu không đủ kích động tâm lý quần chúng . Vậy cái tâm lý có thể kích động nhất cho người dân việt hôm nay , đồng lòng xuống đường để đòi hỏi quyền lợi thiết thực nhất là gì ? Xuống đường cho xả uất ức , xuống đường mà không sợ hãi bị chụp mũ phản động , chống đối nhà nước , chống đối ĐẢNG ? Đương nhiên mục tiêu này phải được sự đồng tình , đồng thuận , của ĐẢNG lẫn Nhà nước .

Mục tiêu chính để tạo nên một sức mạnh ban đầu hôm nay với những biểu ngữ duy nhất , CHỐNG THAM NHŨNG HỐI LỘ . Đem hình ảnh hối lộ tham nhũng xuống đường , trước khi nói đến chuyện to lớn THOÁT TRUNG , THOÁT CỘNG hay TỰ DO , DÂN CHỦ , NHÂN QUYỀN .

Chống THAM NHŨNG HỐI LỘ , chính là chống cái CỬA QUYỀN trước tiên của nhà nước mà tất cả đồng bào đều trực tiếp gánh chịu , nhất là thành phần nghèo khổ , thấp hèn bé họng .

Hãy biến cái hành động CHỐNG THAM NHŨNG GIẢ TẠO của ĐẢNG & NHÀ NƯỚC , thành cuộc cách mạng CHỐNG THAM NHŨNG THẬT của QUẦN CHÚNG , đó chính là mục tiên tiên khởi phát huy cho một cuộc CÁCH MẠNG VÌ DÂN hôm nay .

Nên kêu gọi tinh thần xuống đường CHỐNG THAM NHŨNG HỐI LỘ chính là chọn đúng thời cơ kích động được lòng dân xuống đường . Từ đấy mới hy vọng triệt tiêu được sợ hãi và vô cảm , đồng thời phơi trần được bộ mặt thật của chế độ .

Muốn thế , tất cả các trang mạng thuộc lề trái phải cùng nhau phanh phui mọi hành vi tham nhũng hối lộ từ hạ tầng cơ sở đến thượng tầng lãnh đạo . Dồn tất cả mọi nổ lực vào phong trào này vẫn tốt hơn tất cả mọi lý thuyết lý luận xa xôi về cs , tự do , dân chủ hay nhân quyền để đòi hỏi hay ước mơ một cuộc cách mạng bộc phát từ quần chúng .

Nơi đây chỉ là một suy nghỉ đơn giản từ kinh nghiệm bản thân , có gì mong bà con thông cảm .

Khách Khách Khách (khách viếng thăm) gửi lúc 09:18, 29/04/2011 - mã số 32240

Dạng lật đổ chính quyền để lập nên một chính quyền khác nên gọi đúng hơn bằng từ "đảo chính". Năm 1963 chính quyền ông Diệm bị đảo chính nhưng người ta lạm dụng gọi là "cách mạng" chỉ với mục đích tuyên truyền.

Khách Khách Khách (khách viếng thăm) gửi lúc 08:47, 29/04/2011 - mã số 32237

Từ "Cách mạng" có thể được hiểu khác nhau tùy theo ngữ cảnh nhưng nói chung để diễn tả một sự đổi mới sâu rộng:

- Cách mạng công nghệ
- Cách mạng văn hóa
- Cách mạng giáo dục
- Cách mạng chính trị

Cách mạng chính trị trong một xã hôi có những dạng, những mức độ khác nhau:
- Lật đổ và thay đổi chính quyền (guồng máy cai trị)
- Lật đổ và thay đổi chính thể hay chế độ (thường dẫn đến thay mới bản Hiến Pháp dựa trên một triết thuyết khác hẳn)

Bài chủ có ý nói về dạng cách mạng sau chót vốn là sâu rộng nhất. Nhưng muốn đạt đến dạng này một cách lành mạnh cần phải qua các giai đoạn:
1. Toàn dân mong muốn sự đổi mới và ý thức về một xã hội mới
2. Toàn dân chuẩn bị và nổi dậy lật đổ chính thể đương thời
3. Toàn dân cùng chung sức xây dựng và bảo vệ một chế độ mới

Lượt lại bài chủ, đại đa số chi tiết tập trung vào giai đoạn 2 (chuẩn bị và lật đổ). Một cuộc "cách mạng" mà chỉ có thế thì rất nguy hiểm, lật đổ xong rồi không có chỗ dựa để xáy dựng sẽ dẫn đến những đổ vỡ trầm trọng, có cơ thay một chế độ xấu này bằng một chế độ xấu khác (hoặc xấu hơn).

Dĩ nhiên tác giả có tầm nhìn và chủ đích của mình, nhưng thiết nghĩ đề tựa của bài chủ không lên lạm dụng từ "cách mạng", mà nên sửa thành "Thời cơ của một cuộc nổi dậy".

tuandinhraukem (khách viếng thăm) gửi lúc 15:49, 27/04/2011 - mã số 32103

Các bác đang bàn về thời cơ, dẫn chứng cả nguồn của Tây mà sao thấy vẫn thiếu sâu sắc vì thiếu cái trọng tâm nhất của thời cơ là thời điểm .Nếu như các học giả đã nói ra gần hết các yếu tố cần thì để đủ cần có 1 cá nhân hay 1 ban lãnh đạo nhìn nhận toàn cục (giống như nhìn bàn cờ vậy )tính toán được thời điểm phát hỏa cuộc cách mạng đó trong đó yếu tố Quốc Tế cũng quan trọng không kém.
Lần đầu 1990 Người VN đã bỏ lỡ cơ hội rũ bỏ Chủ Nghĩa Vô Sản khi Đông Âu và LX sụp đổ,chúng ta chứng kiến như 1 màn kịch hoành tráng mà không có liên hệ gì đến thận phận của mình ,chúng ta không động lòng mấy về Công Đoàn Đoàn Kết ở Ba Lan hay Ông Havel ở Tiệp Khắc ,nếu lúc đó chúng ta có người đủ tầm nhìn thì nước VN nay đã ra sao?
Lần thứ hai là chính lúc này đây 2011 chúng ta đang thích thú bàn luận về nước Tuynidi,Ai Cập, LiBi và Yemen như Đông Âu dạo nọ.Các thông điệp của Phương Tây ,nhất là Hoa Kỳ rất rõ ràng ,họ không chấp nhận chính quyền dùng bạo lực trấn áp người biểu tình ôn hòa nếu mức độ xảy ra nghiêm trọng như Libi thì Phương Tây sẵn sàng can thiệp quân sự .Tôi thấy rõ chính phủ VN và TQ run sợ trước các thông điệp của Hillary Clinton và Obama và hành động can thiệp tại LiBi -bởi thế mới có ông tướng Trung Quốc mới mò sang VN bàn chuyện An Ninh chung cho hai Đảng CS.Nếu VN làm Cách Mạng trước và thắng lợi thì Trung quốc cũng có Cách Mạng và ngược lại - nên tôi nghĩ cha con nhà nó đang thì thào bàn mưu tính kế đối phó - và khả năng VN làm CM trước là cao hơn việc phương Tây can thiệp vào VN cũng dễ dàng hơn.

psonkhanh gửi lúc 15:48, 27/04/2011 - mã số 32102

Tôi thấy đa phần các bài viết ủng hộ ông CHHV đều do “động lực” chính trị. Nhưng việc khai thác này sẽ không có lợi cho phe “dân chủ” vì tình trạng phân hóa nội bộ. Nếu không có một mặt trận chung về dân chủ thì tất cả những khai thác chính trị chung quanh vụ án sẽ chỉ là việc hoài công. Việc này sẽ chỉ làm lợi cho các tay “hoạt đầu” chính trị trong nước và ngoài nước (BBC, VOA, RFA, HRW) mà thôi. Theo tôi, phe “dân chủ” nhân dịp này nên thống nhất nhân sự thành một phong trào để hoạt động theo phương thức “tổ chức mà không có hình thức tổ chức rõ rệt” tức là những liên kết quần chúng nhẹ nhàng, không chặt chẽ, không định hình, (Nguyễn Minh Cần) nhằm những mục tiêu tranh đấu chung. Nhưng việc thành lập như thế đòi hỏi nhân sự phải có kinh nghiệm, có sách lược về tổ chức và nhất là phải có sự lương thiện.

Về văn hóa, tôi hy vọng qua vụ ông CHHV sẽ phát động được một phong trào trí thức vì công lý, như là phong trào trí thức trước Cách mạng tháng Tám. Từ đó một tầng lớp trí thức đúng nghĩa sẽ được thành hình và thành phần này sẽ hướng dẫn xã hội ra khỏi những bế tắt như về văn hóa, giáo dục, các vấn nạn tham nhũng v.v… Dĩ nhiên chuyện của Việt Nam chỉ có thể do người Việt Nam giải quyết.

Hãy nhìn sang bên trái, gần chúng ta hơn, tương đồng văn hóa - bà Aung San Suu Kyi - đang đấu tranh cho tự do, nhân quyền - nhưng theo những con đường khác hẳn. Và có lẽ rồi bà sẽ thành công vì sự khác biệt đó.

đưc minh (khách viếng thăm) gửi lúc 14:22, 27/04/2011 - mã số 32092

đúng là dân ta có vẻ như dửng dưng với thời cuộc ,bởi vì sao ư ? vì lưc lượng đối kháng chưa tạo được niêm tin với quần chúng ,khi họ chưa có niềm tin thì họ sẽ im lặng , chỉ khi nào lực lượng đối kháng có được nhân vật tài giỏi hết lòng vì dân tộc tập hợp được những người chí sĩ yêu nước ,có những việc làm thiết thực để nhân dân họ nhìn thấy nếu làm cách mạng sẽ có một tương lai tươi sáng ,thì lúc đó cách mạng mới thành công

Bằng Đoàn (khách viếng thăm) gửi lúc 08:34, 27/04/2011 - mã số 32060

Cảm ơn Tác Giả vì những phân tích thật sâu sắc, chính xác với hiện tình xã hội của Việt Nam ! "Sóng Thần" chẳng phải là tổng lực của nhiều nguồn nước, tạo nên "Sức Mạnh Mềm" đó sao ?!
Chào trân trọng !

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
1 + 7 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Các cơ quan của Chính phủ từ toàn quốc cho đến các làng, đều là công bộc của dân, nghĩa là để gánh việc chung cho dân, chứ không phải để đè đầu dân... Dân chủ thì Chính phủ phải là đày tớ. Làm việc ngày nay không phải để thăng quan phát tài. Nếu Chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi Chính phủ.

— Hồ Chí Minh

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 1 thành viên248 khách truy cập.

Thành viên online

Tâm Như

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png