Phạm Hồng Sơn - Một chút lạc quan nhìn từ vụ Cù Huy Hà Vũ

Phạm Hồng Sơn
Chia sẻ bài viết này

Dòng máu anh hùng

Từ khi biết quan tâm đến các vấn đề xã hội tới giờ trong lòng tôi luôn cảm thấy hết sức khâm phục và ngưỡng mộ về khả năng phi thường trong việc giữ liêm sỉ của những người cộng sản thời 30, 40 thế kỷ trước trong những câu chuyện (tôi tin là thật) đã được nghe kể lại hay được đọc ở đâu đó. Ví như chuyện về Chính phủ Việt nam Dân chủ Cộng hòa đã giao toàn bộ số vàng thu được trong tuần lễ vàng cho một mình ông Nguyễn Lương Bằng cất giữ, mà không hề bị xuy xuyển một phân. Chắc chắn những người cộng sản lúc đó đã mang trong mình dòng máu anh hùng của dân tộc Việt – một dân tộc đã nhiều lần tự phá bỏ nhà cửa để chỉ mong đổi lấy hai chữ “độc lập”. Sự anh hùng ở đây không chỉ là dám đương đầu với nhà tù, máy chém của bạo quyền mà còn là lòng khát khao những lý tưởng cao đẹp đến mức khó chịu, coi khinh những nằn nì, hối thúc của dục vọng.

Thế mà chỉ vài chục năm sau, nếu ai nhắc đến sự liêm sỉ của người cộng sản thì chả khác nào giễu cợt cay đắng hoặc có hơn là một nuối tiếc đầy xót xa. Nói theo kiểu dân dã đương thời thì những người cộng sản có quyền ngày nay họ có thể “ăn” mọi thứ của dân từ thóc giống, bờ xôi ruộng mật, thuốc trừ sâu, nhà máy điện, tàu biển, đường xá, cầu cống, trường học, bệnh viện, mộ liệt sỹ, đồ cứu tế cho đến cả rừng núi, biển đảo, biên giới, điểm yếu chiến lược quốc gia và danh dự dân tộc. Thế mà có rất ít người cộng sản thời 30, 40 lên tiếng chống lại tình trạng vô liêm sỉ khủng khiếp đó. Có thể tuổi già đã ảnh hưởng đến chí khí? Dòng máu anh hùng của người cộng sản thời xưa có thật không? Nếu có sao không truyền lại được cho các thế hệ sau? Quá trình di truyền đã bị biến đổi, nhưng chả nhẽ tất cả các gien anh hùng đó đều cùng bị biến dị hết sao? Một sự trùng hợp tự nhiên kỳ lạ? Nhưng, đúng như tôi nghi ngờ, hiện tượng Cù Huy Hà Vũ đã chứng minh dòng máu anh hùng của dân tộc Việt trong tim những người cộng sản thời kỳ 30, 40 vẫn được bảo tồn và truyền được lại cho thế hệ kế tiếp.

Thách thức

80735806.jpg
Những người phản đối Obama so sánh ông với Hitler...

Cách thể hiện của Cù Huy Hà Vũ có thể làm nhiều người không thích nhưng nếu nhìn ra thế giới chúng ta sẽ thấy người ta còn phản đối kẻ cầm quyền bằng cả cách kéo một con chó đeo mặt nạ là gương mặt của tổng thống chạy nhông nhông trên đường hay “dí” hình khuôn mặt của tổng thống vào chỗ kín của quí bà. Có thể văn hóa phương Đông chưa quen với những cách phản đối đó (cũng như người Việt đã từng thiếu thiện cảm với cả “áo cài khuy bấm”). Nhưng trong một xã hội đã gọi người dân là “công dân” thì việc người dân bày tỏ công khai sự bất bình đối với chính sách của nhà nước, với người cầm quyền (kẻ làm thuê cho dân) phải được coi là chuyện bình thường, và rất quí nếu vẫn còn ít người bày tỏ. Ý nghĩa hơn nữa là những điều Cù Huy Hà Vũ lên tiếng về các vấn đề xã hội đều thể hiện một tinh thần tôn trọng pháp luật, yêu mến công lý, quyết liệt với cái ác ở mọi cấp độ và tình yêu Tổ quốc nóng bỏng.

Thật là không khôn ngoan khi thách thức bạo quyền với hai bàn tay trắng. Nhưng về bản chất, sự vạch trần các bất công hay cổ động cho các giá trị tiến bộ trong một chế độ độc tài không thể nào tránh được sự suy diễn, có tính bản chất, của những người cầm quyền là “thách thức”, nếu không lảng tránh truy đến tận gốc của bất công và chỉ rõ những điều trọng yếu cần thay đổi để có tiến bộ. Vì nếu người cầm quyền không suy diễn như thế thì họ đã không còn là độc tài nữa và nếu chúng ta không nhận thức được điều đó thì có nghĩa chúng ta đã không hiểu gì về độc tài. Nêu bật gốc rễ của bất công và lật ra những nền tảng cần thay đổi của chế độ chính trị để cho toàn dân biết chính là cái khác giữa những kẻ cầm quyền độc tài, những người còn đắn đo và những người thúc đẩy tiến bộ thực sự. Có nhà độc tài nào lại nói là không muốn mang lại dân chủ, công bằng, văn minh, giàu mạnh cho dân chúng? Có kẻ cầm quyền độc đoán nào mà lại không lớn tiếng kêu gọi chống tham nhũng, bất công, đói nghèo?

Chấp nhận

Nhưng đúng như qui luật muôn đời. Ở đâu mà sự dối trá lên ngôi thì kẻ nói thẳng sẽ phải là tội đồ. Do đó việc Cù Huy Hà Vũ bị truy bức (bôi nhọ, tống vào ngục) không phải là việc kỳ lạ hay khó hiểu. Vấn đề chỉ là ở việc điều đó đã đến sớm hay muộn và mức độ, hình thức của sự truy bức sẽ như thế nào mà thôi. Truy bức người khác ý luôn là bản chất của mọi chế độ độc tài, bất kể người đó là ân nhân, công thần hay thư ký riêng của lãnh tụ. Dù từ tốn hay ý nhị nhưng nếu chạm đến những vấn đề có tính sống còn của quyền lực độc đoán thì khó có thể tránh được sự truy bức của kẻ cầm quyền. Khúc chiết, lịch lãm như Nguyễn Mạnh Tường, mạnh mẽ, cương quyết như Hoàng Minh Chính, chân tình, bộc trực như Nguyễn Hộ hay cẩn trọng, tha thiết như Trần Độ đều không tránh được truy bức, thù ghét cho đến chết (dĩ nhiên chỉ của kẻ cầm quyền độc đoán thôi). Đó là những sự thật khắc nghiệt, xót xa mà những người bị áp bức, muốn tiến bộ cần phải nhận thức rõ. Nói cách khác, muốn có tiến bộ xã hội, con người không có cách nào khác là phải dám đối mặt với cái ác, phải tự dấn thân và trả giá. Nếu tôi không trả giá thì anh sẽ phải trả giá hoặc con cháu chúng ta sẽ phải trả hoặc tất cả sẽ mãi cùng sống kiếp nô lệ - tăm tối về tinh thần, tủi nhục về nhân phẩm.

Để tiến tới một đồng thuận xã hội trong việc chấp nhận cùng trả giá – điều kiện đủ - cho một tiến bộ xã hội bao giờ cũng cần phải có những trả giá (hy sinh) có tính tự phát, đơn lẻ và cô đơn. Xã hội, và thậm chí ngay cả những cá nhân dám trả giá, thường cũng chưa nhìn thấy hết tầm quan trọng của hành động dám trả giá (dường như vô vọng) đó. Nhưng kẻ cầm quyền độc đoán thì không. Đó chính là lý do tại sao những kẻ cầm quyền độc đoán sẵn sàng tìm mọi cách để bôi xấu, cô lập, vùi dập những cá nhân vô cùng bé nhỏ (so với quyền lực khổng lồ) nhưng dám đương đầu vì những khao khát tiến bộ đang thôi thúc trong nội tâm của họ. Nhưng, một khi truy bức của bạo quyền khổng lồ vẫn không lung lạc được ý chí của cá nhân bé nhỏ thì sức mạnh không còn hoàn toàn thuộc về kẻ nắm quyền nữa. Xác định chấp nhận mọi gian khổ của một cá nhân không chỉ giúp cho niềm tin của xã hội vào tiến bộ thêm vững vàng, sự tin tưởng của xã hội trong việc chống cái ác thêm mạnh mẽ mà còn có tác dụng lay động chính tâm can của kẻ truy bức. Một lý tưởng đúng và cao đẹp càng có sức lan tỏa và chỉ đủ sức thuyết phục toàn xã hội nếu lý tưởng đó vượt được qua trấn áp của bạo quyền. Chính vì vậy, một khi có thêm những người đang chịu sự truy bức và trong quần chúng có thêm người cùng ý thức được rằng chịu đựng gian khó, hy sinh cho tiến bộ là tất yếu và đầy giá trị thì có nghĩa là khoảng cách đến với tiến bộ đã được rút ngắn thêm một bước.

Lạc quan

Chỉ hơn một tháng, vụ án Cù Huy Hà Vũ đã hoàn tất hồ sơ (điều tra, cáo trạng) để chuyển sang “tòa án”. Các luật sư được tiếp xúc nhiều lần với bị cáo (sau khi có kết luận điều tra) và các trao đổi dường như không bị hạn chế. Đó là một tiến bộ rất lớn so với những vụ án chính trị chỉ cách đây không lâu. Có thể trong vụ án này có nhiều điểm ngoại lệ và tiến bộ đó chưa thành phổ biến nhưng đó là một tín hiệu cho thấy những tiến bộ của nhân loại vẫn có thể ngấm được vào những cấu trúc xã hội ù lì nhất, bảo thủ nhất. Điều quan trọng hơn nữa là lần đầu tiên những ủng hộ, chia sẻ có âm vang nhất dành cho kẻ bị cáo buộc là “phản động”, “chống đối nhà nước” – vẫn kiên cường sau song sắt nhà tù - đã đến từ nhiều người rất gần về địa lý, đa dạng về tuổi tác, nghề nghiệp và địa vị xã hội.

Có lẽ nhiều người đã nhận thấy cái giá mà Cù Huy Hà Vũ, gia đình và người thân của ông phải chịu đựng đang góp vào cái giá chung mà trào lưu tiến bộ của Việt Nam bắt buộc phải trả để Tổ quốc có thể thoát được một hiểm họa Bắc thuộc mới đang đến rất gần và toàn xã hội mới có thể được hưởng những điều thật về dân chủ, công bằng, văn minh. Vì suy cho cùng chả có con người nào có lý trí và nhân phẩm lại không ủng hộ việc bảo vệ Tổ quốc và những tiến bộ mà nhiều xã hội khác đã được hưởng từ rất lâu.

Dĩ nhiên khi một đảng chính trị (duy nhất) của một đất nước vẫn khăng khăng tuyên bố tiếp tục đưa đất nước đi theo một chủ nghĩa đã bị nhân loại tiến bộ lên án là tội ác, thì lạc quan là một sai lầm ngờ nghệch. Nhưng nếu xác định mọi tiến bộ xã hội chỉ thực sự và bền vững khi là kết quả của ý thức tự đòi hỏi, tự đấu tranh của người dân, chứ không phải từ sự ban ơn, từ sự thay đổi, “đổi mới” của kẻ cầm quyền, thì nhìn vào vụ Cù Huy Hà Vũ, chúng ta có quyền lạc quan. Vui và tin vào những cải thiện nhỏ nhưng cơ bản của dân trí, dân khí trong một ý thức rõ ràng về những khó khăn, thách thức to lớn trong hiện tại và cả tương lai. Đó có thể tạm gọi thuộc về chủ nghĩa lạc quan không tếu hay chủ nghĩa lạc quan cẩn trọng (cautious optimism, optimisme prudent).

Phạm Hồng Sơn
24/01/2011

Admin gửi hôm Thứ Hai, 24/01/2011
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Nguyễn Văn Tuấn - Sinh nhầm thế kỷ và sống nhầm chỗ

Tại sao sự trung thực của thầy lại bị săn đuổi?

Trực Ngôn - Thư gửi một người thất bại

Nguyễn Gia Kiểng - Tổ quốc ăn năn

Ngô Nhân Dụng - Tập sống tự do dân chủ mất bao lâu?

Bí thư Thành ủy Phạm Quang Nghị

Nguyễn Hưng Quốc - ‘Để Đảng và nhà nước lo!’


Khách AN NAM (khách viếng thăm) gửi lúc 11:05, 11/02/2011 - mã số 26126

CƯỜI MẾU 2

Chèo con thuyền phải vững tay lái
Giữa biển khơi sóng dữ cuộn trào
Lỡ sẩy tay thuyền rơi sóng dữ
Cuốn phăng thuyền dập xuống biển sâu.
*
Đứng giữa đất trời mưu nghiệp lớn
Hai vai anh nặng gánh giang sơn
Giọng anh sang sảng đầy oai dũng
Ác bá cường hào khiếp sợ run!!!

Bẻ nạng chống trời_ anh bỡn cợt
Thẳng tay điểm mặt kẻ hung tàn
Đấu tranh công lý đòi sự thật
Diệt bạo trừ hung quyết vì dân.

Đất nước rơi vào bao vấn nạn
Độc tài chuyên chế bít thông tin
Hồn thiêng dân tộc_ sâu tâm khảm
Kẻ sĩ sao đành phải lặng thinh?!

Chế độ bạo tàn gây khiếp nhược
Người dân bé miệng cậy nhờ ai?
Đã từ lâu lắm_ quen cơ cực
Dám nghĩ dến đâu chuyện đổi thay.

Hoa mắt đau đầu_ lũ quỹ dữ
Tiếng kêu bi thiết của người dân
Anh hùng đó_ Cù Huy Hà Vũ
Quyết một phen chống trả bạo tàn.

Lũ quỹ kia lồng lên dữ dội
Khóa tay anh ngục tối giam hình
_Vạch trần thế lực nhiều đen tối
Chúng kết tội anh_ lắm tội danh.

Yêu nước phải chăng là có tội?!
Để ai kia bán nước cầu vinh
Tài nguyên đất đảo đem trao đổi
Chút bả hư danh_ phải khom mình.

Sách sử ngàn năm lưu hậu thế
Hại dân phản quốc phỉ nhục thay!!!
AN NAM

Quê Miền Trung (khách viếng thăm) gửi lúc 14:31, 25/01/2011 - mã số 25233

Chỉ có những kẻ Hèn,bọn Hèn và Lũ dấu dốt !!! Mới dùng những thủ đoạn truy bức, bôi nhọ và bỏ tù người khác. Họ là những con người dũng cảm gián nói ra sự thật về những suy nghĩ của mình mà thôi !!!

Nha^n ba?n (khách viếng thăm) gửi lúc 11:26, 25/01/2011 - mã số 25229

Tôi rất khâm phục anh Cù Huy Hà Vũ đã dám nói cho nhửng người trong
DCSVN không dám nói hay sợ nói.

Tù tội sẻ không làm anh thay đổi. Nó chính là lò lửa tôi luyện thép.

Anh ta thật sự đại diện cho một người Việt Nam yêu Tổ Quốc Việt Nam

Tôi chào anh và cầu nguyện cho anh và sẻ giúp đở anh khi anh kêu gọi.

Việt Nam .

TS Cù Huy Hà Vũ vẫn nói 'VN cần đa đảng' (khách viếng thăm) gửi lúc 02:29, 25/01/2011 - mã số 25219
Trích dẫn:
Ông Cù Huy Hà Vũ, người từng kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, đã bị tạm giữ hành chính vì lý do nhà chức trách đưa ra cho một số tờ báo là "ở chung phòng với một phụ nữ" trong khách sạn tại TP Hồ Chí Minh ngày 05/11/2010.

"ở chung phòng với một phụ nữ" trong khách sạn là có tội và bị bắt ư ? Chẳng lẽ đây là tội hình sự ? Và theo cách giải thích của bác PVĐ về tội hình sự của VN có giá trị cho người VN ngay cả ở nước ngoài, nếu vậy quý ông nào vẫn còn quốc tịch VN, đi du lich ra nước ngoài, tiếp phụ nữ trong phòng khách sạn thì khi quay về VN có thể bị túm đấy !

Trích dẫn:
Tới hôm 16/12, Viện Kiểm sát Nhân dân TP Hà Nội đã ra cáo trạng truy tố ông Vũ

Như vậy bên VKSND đã quyết định truy tố ngày 16/12 rồi . Sau đó bà Dương Hà đề nghi BQT DL tham gia tố tụng là đúng theo timing rồi đó bác Trân Thi Ngự

Tôi chẳng thấy điều gì đáng gọi là lạc quan cả !

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/01/110124_cu_huy_ha_vu.shtml

TS Cù Huy Hà Vũ vẫn nói 'VN cần đa đảng'
Ông Cù Huy Hà Vũ

Ông Cù Huy Hà Vũ bị "bắt khẩn cấp" đầu tháng 11/2010

Tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ nói trong buổi 'lấy lời khai' mới đây rằng đa đảng 'là con đường duy nhất' để Việt Nam thực sự dân chủ, theo một công bố mới của vợ ông.

Luật sư Nguyễn Thị Dương Hà, người cũng là vợ của ông Hà Vũ, đã công bố "biên bản ghi lời khai" của ông Vũ do bà thực hiện hôm 18/01.

Ông Hà Vũ hiện đang bị tạm giam sau khi bị khởi tố về "tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam".

Ông Hà Vũ được trích lời nói:

"Đa đảng là con đường duy nhất để thực hiện một nước Việt Nam thực sự dân chủ, toàn vẹn lãnh thổ, giàu mạnh, công bằng và văn minh.

"Dân chủ đồng nghĩa với chung sống của những quan điểm khác biệt, và do đó dân chủ đồng nhất với thể chế đa đảng."

'Xuyên tạc'

Trong biên bản ghi lời khai, ông Cù Huy Hà Vũ cũng nói:

"Mọi người Việt Nam chỉ có một Tổ Quốc là Việt Nam, Chủ nghĩa xã hội không phải là Tổ quốc của người Việt Nam.

Ông nói tổ quốc là do các bậc tiền bối tạo lập và chuyện nói "Tổ Quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa" là 'xuyên tạc bản chất của Tổ Quốc."

Vị tiến sỹ luật nói hiện ông bị giam tại trại B14 của Bộ Công an ở Hà Nội.

Ông Cù Huy Hà Vũ, người từng kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, đã bị tạm giữ hành chính vì lý do nhà chức trách đưa ra cho một số tờ báo là "ở chung phòng với một phụ nữ" trong khách sạn tại TP Hồ Chí Minh ngày 05/11/2010.

Tuy nhiên, theo chính lời của vợ ông và những gì được dư luận làm rõ thêm, người phụ nữ kia chỉ là một đồng nghiệp luật sư cùng đi mua sắm với ông trong ngày.

Cùng ngày, nhà ông bị công an ở Hà Nội khám.

Chi tiết liên quan đến vụ bắt không thấy được báo chí nêu nữa nhưng sau đó ông Hà Vũ đột nhiên nhà chức trách ra lệnh bắt khẩn cấp ông Hà Vũ và là họ tìm thấy ông “có nhiều tài liệu có nội dung chống nhà nước Việt Nam”.

Tới hôm 16/12, Viện Kiểm sát Nhân dân TP Hà Nội đã ra cáo trạng truy tố ông Vũ về tội Tuyên truyền chống phá Nhà nước CHXHCN Việt Nam, theo Khoản 1, điểm C, điều 88, Bộ luật Hình sự.

Nếu bị xử là có tội, ông Hà Vũ, con trai của nhà thơ đã quá cố Huy Cận, một trong số bộ trưởng đầu tiên thời Hồ Chí Minh, có thể bị kết án từ 3-10 năm tù.

psonkhanh gửi lúc 01:19, 25/01/2011 - mã số 25214

Nếu như tin rằng nỗi con người đều có số phận khác nhau thì mỗi quốc gia, mỗi dân tộc cũng có số phận riêng. Và nếu tính cách của mỗi con người làm nên số phận của họ thì điều đó cũng đúng với một dân tộc.

Số phận của Việt Nam là một số phận nhiều bi kịch, nhiều chua xót ngậm ngùi, nhưng ngoài những lý do khách quan của vị trí địa lý, của thời cuộc lịch sử chi phối đến một quốc gia nhược tiểu, thì chính tính cách của con người Việt Nam đã lý giải cho số phận ấy. Hãy nhìn lại số phận Việt Nam và tính cách Việt Nam.

Ở những kẻ lãnh đạo đất nước, đó là sự ngu muội, chủ quan, duy lý, ích kỷ, tham lam, đớn hèn. Khi phải chọn lựa con đường cho đất nước và dân tộc, họ luôn luôn có những chọn lựa hoặc sai lầm hoặc nửa vời. Còn ở nhân dân, phải đau xót mà nói rằng chính sự bạc nhược, vô cảm và cả thói chia rẽ, thiếu đoàn kết của nhân dân nói chung đã lý giải cho số phận ấy.

Từ lâu rồi những người lãnh đạo đất nước từ trên xuống dưới đã tự cho phép mình né tránh sự thật, chỉ nhìn thấy những gì họ muốn thấy và hết sức coi thường nhân dân. Vì coi thường nhân dân, coi đất nước này chỉ là của riêng họ – của giai cấp cầm quyền, nên họ tự cho phép mình thông qua mọi quyết định từ nhỏ cho đến lớn, trong đó có những quyết định vô cùng hệ trọng liên can đến vận mệnh đất nước như những cuộc đàm phán thương lượng với Trung Quốc về lãnh thổ lãnh hải; hay những quyết định có liên quan đến môi trường, sinh thái, sức khỏe, quyền lợi của hàng chục triệu người dân thế hệ hôm nay và hàng bao nhiêu thế hệ sau, kể cả vấn đề an ninh của Tổ quốc như việc ký quyết định cho phép Trung Quốc khai thác quặng bauxit ở Tây Nguyên, cho nước ngoài thuê rừng đầu nguồn, những dự án kinh tế xa xỉ với những số tiền khổng lồ phải đi vay v.v… Nhân dân không có quyền được biết, được bàn bạc, được có ý kiến. Bởi vì đất nước này không thuộc về nhân dân.

Và ngược lại, chính vì biết rằng có lên tiếng trước một điều gì đó cũng là vô ích nên lâu dần, người dân trở nên thờ ơ ngay với chính sinh mệnh của dân tộc mình, đất nước mình. Mọi bức xúc rồi cũng chẳng thay đổi được gì, tốt hơn hết là sống cho bản thân, cho gia đình mình – số đông nghĩ thế và họ đã sống như thế. Họ trở nên ngày càng vô cảm với mọi cái bất công phi lý, mọi cái xấu cái ác trong xã hội.

Có thể nói những căn bệnh nặng nhất của xã hội Việt Nam bây giờ là sự vô cảm, sự nghi kỵ, mất lòng tin – người dân mất lòng tin vào Đảng, vào những kẻ cầm quyền, vào luật pháp, vào lẫn nhau; và một tình trạng không có chuẩn mực, không có ranh giới – tạm gọi là căn bệnh “vô chính phủ” tràn lan trong xã hội.

Khi nhân dân Mỹ chọn Barack Obama, họ đã chọn sự thay đổi – Change, từ khát vọng muốn thay đổi của tất cả mọi người.

Với nhân dân Việt Nam, sự thay đổi còn cần kíp hơn gấp nhiều lần bởi vì đất nước này, dân tộc này đã sống trong sự thua thiệt, lạc hậu về mọi mặt quá lâu và quá lớn so với rất nhiều dân tộc khác. Và khi gọng kìm của nước láng giềng phương Bắc đang từ từ siết chặt bằng cả sức mạnh về quân sự và “quyền lực mềm” về chính trị, kinh tế, văn hóa…

Sự thay đổi đó sẽ đến khi những người cầm quyền đất nước hiện nay (và tương lai) biết sợ sự thật, sợ sự phán xét của lịch sử và sợ nhân dân. Nhưng quan trọng hơn, sự thay đổi đó sẽ đến khi mỗi người Việt Nam biết được quyền hạn và sức mạnh của mình, biết nhục nhã chua xót khi nhìn vào các quốc gia khác và có tham vọng để đất nước, dân tộc mình phải được giàu có, độc lập, con người phải được sống trong tự do, dân chủ, hạnh phúc thật sự.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
2 + 0 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Nền tảng của chính phủ chúng ta là ý kiến của người dân, và như thế mục tiêu quan trọng đầu tiên sẽ là duy trì quyền nêu lên ý kiến. Nếu tôi buộc phải quyết định xem chúng ta có cần một chính phủ không có báo chí hay có nền báo chí mà không cần chính phủ, tôi sẽ không ngần ngại lựa chọn giải pháp thứ hai. Nhưng tôi phải nhấn mạnh rằng mỗi người trong xã hội phải đón nhận những tờ báo đó và có khả năng đọc chúng!

— Thomas Jefferson

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 2 thành viên370 khách truy cập.

Thành viên online

Tâm Như, Cát Bụi

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!