Nguyễn Ngọc Già - Mạn đàm với Tiến Sĩ Trần Nhơn (phần II)

Nguyễn Ngọc Già
Chia sẻ bài viết này

Tiếp tục cuộc mạn đàm với Tiến sĩ Trần Nhơn, tôi xin đi vào phần mà ông đã viết:

Chỉ riêng có bộ phận thứ tư, phần d) nói trên: Chủ nghĩa Mác, Chủ nghĩa Cộng sản, là có vấn đề phải xem xét, phân biệt cho kỹ từng phân kỳ (sự tiến hoá) của nó. Sau đây tôi chỉ tập trung nói về phần thứ 4, phần d) những tư duy, chủ trương, đường lối cách mạng vô sản của Mác, vì nội dung này đã gây ra tranh luận, mâu thuẫn rất nhiều trên thế giới

Theo phần mạn đàm trước mà tôi đã viết, thưa Tiến sĩ Trần Nhơn, tôi cho rằng đánh giá Marx, không thể dựa vào "bộ phận thứ tư, phần d)" như ông nói được, bởi lẽ cốt lõi học thuyết Marx chính là Triết học duy vật biện chứng, đó là cái gốc của vấn đề để tôi phân tích, phần d như ông nói chỉ là phần khai triển các ý tưởng trong học thuyết của Marx, mà những người kế tục Marx viết ra, nó nằm trong phần ba "Chủ nghĩa cộng sản khoa học" - vốn không phải Marx viết.

Duy vật lịch sử như chúng ta đều biết, cốt lõi nêu lên các hình thái kinh tế - xã hội qua các thời kỳ tiến hóa của xã hội loài người gồm: chế độ Cộng sản nguyên thủy, chế độ chiếm hữu nô lệ, chế độ phong kiến, chế độ tư bản, chế độ cộng sản mà những người kế tục đã viết ra để khẳng định 3 quy luật cùng 6 cặp phạm trù của Marx là đúng. Tuy nhiên toát lên mọi bài học từng phần, từng chương, những người viết ra duy vật lịch sử đã tưởng đúng khi vận dụng học thuyết Marx để kết luận xã hội luôn vận động và biến đổi không ngừng theo hình trôn ốc đi từ hình thái thấp nhất là CS nguyên thủy đến CS hiện đại- cái mà người ta mong muốn và vẽ lên viễn cảnh tốt đẹp nhưng chưa bao giờ có trong thực tế, đó chỉ là "bức tranh siêu thực" mà những người này mong muốn vào lúc bấy giờ. Điều quan trọng ở đây, khi Marx đưa học thuyết của mình ra và viết lên bộ "Tư bản luận" là Marx xuất phát từ thực tế những gì con người đã và đang trải qua cho đến lúc Marx được sinh ra, lớn lên, Marx đã nghiên cứu chỉ đến thời điểm của Marx sống, thế thôi. Nếu chúng ta có thời gian xem lại duy vật biện chứng và tư bản luận, chúng ta sẽ công tâm nhận thấy Marx chưa bao giờ nói về cái gọi là "Chủ nghĩa cộng sản, làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu".

Marx đã tự đưa ra duy vật biện chứng với cái nhìn mọi sự vật và hiện tượng luôn luôn vận động thì Marx không thể nói rằng "Chủ nghĩa cộng sản là chủ nghĩa tốt đẹp nhất của xã hội loài người", bởi lẽ nếu đó là sự thật thì Marx đã phủ định sạch trơn cái của Marx khi chính Marx tuyên bố vận động và cuối cùng lại sản sinh ra cái xã hội "tốt đẹp nhất đồng nghĩa xã hội đã đứng yên"(!) Đây là điều mà theo thiển ý của tôi nó trở nên quá vô lý, nó hầu như đánh đổ toàn bộ tất cả những gì Marx suy nghĩ và viết ra 3 quy luật cùng 6 cặp phạm trù.

Marx vạch ra những cái lạc hậu của CNTB thời đó, Marx tìm ra công thức C+V+m. Tuy nhiên, khi chúng ta đặt Marx vào thời điểm cách đây trên 150 năm thì rõ ràng Marx cũng có cái đúng của ông ấy. Với những gì xấu xa nhất của thời tư bản còn quá sơ khai, còn cướp bóc sức lao động và buôn bán con người như nô lệ thì quả nhiên những gì Marx nghĩ và viết có những cái đúng của nó. Tư bản được tích lũy vào thời điểm đó phần từ cướp bóc tài nguyên thiên nhiên bằng súng đạn, quyền lực trong tay kẻ thống trị và khai thác sức lao động của nô lệ và người công nhân vô sản có vẻ là phần nhiều hơn so với sự tích lũy tư bản từ chất xám, từ công nghệ hiện đại. Vậy thì lúc đó Marx nói về "m" là khá đúng, tuy nhiên ông ấy có sai vì ông ấy cho rằng "m" lẽ ra phải thuộc về người bị trị hoàn toàn mà không thấy vẫn phải có một phần những kẻ thống trị trong đó. Lẽ ra Marx nên nói: "m" là của cả hai trong đó , do khoa học kỹ thuật còn lạc hậu nên hầu như giá trị làm ra cho xã hội phần lớn từ cơ bắp và trí não của người lao động, tuy nhiên khi ta nói: " khoa học kỹ thuật lạc hậu" có nghĩa ta đang so sánh thời Marx với sau này và hiện nay. Vào ngay lúc Max thì rõ ràng giá trị thặng dư do tiến bộ khoa học kỹ thuật và những chất xám của các lãnh vực khác mang lại cho nô lệ và người nông dân, công nhân chưa chiếm số nhiều khi mà những buổi hòa nhạc, những vở kịch, những tác phẩm văn học, những bữa sinh nhật vui nhộn, những công trình kiến trúc nguy nga, những chiếc xe tứ mã kiêu sa v.v... hầu như chỉ dành riêng cho giai cấp thống trị thì rõ ràng Marx nhìn thấy các thành phần khác trong xã hội luôn phải phục vụ cho tầng lớp thống trị những cái xa hoa nhất là điều ta có thể hiểu và cảm thông với Marx.

Khi ta phê phán Marx hay bất cứ ai khác thì ta nên đặt nhân vật đó vào trong thời kỳ họ đang sống và đang quan sát, chiêm nghiệm những gì thực tế đang diễn ra quanh họ thi sẽ khách quan hơn. Thử hỏi nếu Marx sống lại, chắc ông hẳn ngạc nhiên lắm khi bây giờ trẻ con ngày nay có thể bắn nhau đùng đùng trên playstation, thanh niên có thể lướt web nhoay nhoáy, tin tặc có thể tả xung hữu đột khắp nơi trên toàn cầu v.v... và còn biết bao nhiêu thứ mới lạ đối với Marx. Ông ấy không có lỗi khi đưa ra học thuyết của mình, thậm chí ông ấy có cái đúng khi tìm ra C+V+m vào thời điểm đó và chỉ vào thời điểm đó mà thôi.

Có lẽ, chúng ta cần lấy một thực tế điển hình nào đó tại Việt Nam để chứng minh Triết học duy vật lịch sử đã mâu thuẫn gần như hoàn toàn với Triết học duy vật biện chứng nhằm rộng đường dư luận.

Dẫn chứng mà tôi cho rằng sống động nhất của xã hội Việt Nam chính cái gọi là "tiến thẳng lên chủ nghĩa xã hội không qua giai đoạn phát triển Chủ nghĩa tư bản", nó hoàn toàn sai lầm mà ai cũng biết ít nhiều, tuy nhiên tôi xin phép được phân giải dưới góc nhìn của Duy vật biện chứng.

Thật vậy, cứ tạm chấp nhận nhau tiền đề "Chủ nghĩa xã hội là sự tiến hóa của xã hội loài người bằng hình thái xã hội tốt đẹp hơn nhiều so với Chủ nghĩa tư bản". Như vậy, theo quy luật 1, có lẽ ông sẽ đồng ý với tôi, "sự đấu tranh và thống nhất giữa các mặt đối lập" đã diễn ra và tiếp theo đó, quy luật 2 và quy luật 3 phải nảy sinh. Đúng vậy, quy luật 2 và 3 bắt buộc phải nảy sinh để hoàn toàn đúng theo bộ ba không tách rời của học thuyết Marx và chúng có mối liên hệ hữu cơ với nhau cũng như tác động trở lại quy luật 1 một cách khách quan. Quy luật 2 là quy luật nói về sự vật, hiện tượng cần có lượng đổi đủ thì chất mới đổi, chúng ta thử lấy mốc vào ngày 30/4/1975 để mạn đàm cùng nhau (vì lẽ cái mốc này còn khá mới mẻ để mọi người cùng tham gia suy nghĩ và tranh luận).

Theo quy luật 2 như đã nói, chúng ta thử ngẫm những lượng nào cần tích lũy và tích lũy đủ chưa để đảm bảo quy luật 2 hoạt động? Tại đây, tôi muốn dẫn giải rõ hơn: (LƯỢNG)- Tư liệu sản xuất, quan hệ sản xuất của miền Bắc (ngay thời điểm sau 1975) và của cả miền Nam (ngay thời điểm sau 1975), đã đảm bảo cho (CHẤT) "tiến thẳng lên CNXH không qua giai đoạn phát triển TBCN"? Chắc chắn là không. Không bởi lẽ, nền kinh tế miền Bắc lúc bấy giờ là nền kinh tế thời chiến, sản xuất, phân phối, lưu thông không hề theo quy luật thị trường (vì đâu có kinh tế thị trường), đó là điểu dễ hiểu, chủ yếu miền Bắc duy trì xã hội bằng sản xuất tự cấp tự túc và nhận viện trợ, tất nhiên đó không hề là nền kinh tế thị trường. Trong khi đó, ở miền Nam, mặc dù chưa phải hòan toàn là một nước phát triển như phương Tây, nhưng nó đã hình thành hẳn hòi một nền kinh tế thị trường đúng nghĩa của nó.

Rõ ràng LƯỢNG ở đây còn quá thiếu thốn làm sao CHẤT đổi được (cũng như cái đuôi ngựa). Ngay sau 1975, nếu người ta tỉnh táo và có đủ hiểu biết thì lẽ ra điều nên làm là TĂNG LƯỢNG ở miền Bắc sao cho ĐỦ (cứ tạm giả sử kìm hãm miền Nam vào thời điểm đó cứ y như thế, không để phát triển thêm mà chỉ duy trì ổn định thôi - đây là phân tích khoa học, các độc giả nhé, hãy bình tĩnh) như LƯỢNG của miền Nam vào thời điểm đó (cứ tạm chấp nhận LƯỢNG ở miền Nam là đủ), sau đó sẽ cùng miền Nam nắm tay đi tiếp...

Tuy nhiên, ngay tại đây sẽ phát sinh ngay lập tức câu hỏi : "Đi đâu?". Vâng đúng vậy, không thể đi ngay lên CNXH mà không thể không qua CNTB. Tại sao? Đó cũng là vấn đề lượng và chất. Thật đơn giản.

Giả sử, nếu tình hình diễn ra theo kịch bản tôi vừa nói, sau 10 năm miền Bắc đuổi kịp miền Nam về lượng và trong trường hợp tuyệt vời nhất, cả hai miền cùng đã có sự tương đồng về lượng thì cái LƯỢNG này đã đảm bảo đủ cho việc tiến lên CNXH (CHẤT) ngay chưa? Chưa, chắc chắn là chưa. Vì sao? Vì, LƯỢNG cần tích lũy là bao nhiêu để đảm bảo cho cái CHẤT (XHCN) nảy sinh? Đến giờ này chưa hề có một ai có thể LƯỢNG HÓA vấn đề này để đảm bảo những tiêu chuẩn nào cho việc đi lên CNXH, mà bỏ qua giai đoạn phát triển TBCN.

Tôi nghe nói các quốc gia như Đan Mạch, Na Uy hình như đang có hình thái mà có thể gọi là CNXH, không biết có đúng không, có lẽ những người đang sinh sống tại các quốc gia này có thể cho ý kiến thì xác thực hơn.

Như vậy, cái sai lầm nhất là người ta đã không hề hiểu đủ về quy luật 2, người ta đã bỏ qua một cách thiếu tri thức về lượng và chất ở đây để áp đặt một suy nghĩ cực đoan và viễn vông: ta cứ tiến thẳng lên CNXH mà không cần bọn tư bản xấu xa, chỉ biết bóc lột và bóc lột. Sai lầm này đã dẫn đến quy luật 3 hoạt động méo mó là điều dễ hiểu, nó dẫn đến phủ định sạch sẽ tất cả những thành quả mà chế độ Tư bản đạt được (sau khi Marx chết cả gần trăm năm). Những người mang danh trung thành với Marx đã không ghi nhận sự vận động và tiến bộ không ngừng của CNTB. Họ - những người mang danh trung thành với Marx đã phản bội Marx từ một tư duy nhỏ mà vô cùng quan trọng - tư duy vận động là tuyệt đối. Trong mắt họ, CNTB là thế và mãi là thế. Họ buộc người dân Việt Nam phải thấy một sự thật phi lý : xã hội Tư bản đang đứng yên như hồi nào giờ nó đứng yên. Nó chẳng mảy may di chuyển, vận động gì cả. Rõ ràng họ muốn người dân nhìn thấy chế độ Tư bản đứng yên ở góc độ xấu xa và điều này được gọi tên là "duy ý chí".

Trong một cách nhìn song song của tư duy "đứng yên, vận động", người ta cũng không chịu nhìn thấy môt điều cũng đơn giản không kém, muốn phủ định (cái mà ta ghét cay ghét đắng nó) thì điều kiện cần và đủ là gì? không ai chịu suy xét cả, song song đó, giả sử nếu đã có điều kiện cần và đủ thì phủ định cái gì? cũng chẳng ai chịu suy xét cả, thế là kết quả "phủ định sạch trơn" miền Nam là nguyên nhân của cái không có học hoặc học không đầy đủ và không nắm chắc. Việc miền Nam đi thụt lùi theo miền Bắc là điều quá hiển nhiên theo nguyên lý: SAI (nền kinh tế miền Bắc và miền Nam không tương thích) + SAI (không hiểu duy vật biện chứng của Marx) = ĐÚNG (tụt hậu). Miền Nam thụt lùi thì hậu quả cả nước thụt lùi là quãng thời gian 35 năm qua, ai cũng thấy rõ.

Nói hình tượng một chút như thế này, em tôi đang chạy trước tôi 1km, tôi - với sức già lẽ ra bảo nó, mày chạy chậm chậm lại chút, cho anh theo kịp, nhưng tôi đã bực bội vì sức trẻ, vì kỹ thuật chạy của nó nên tôi dùng "quyền huynh thế phụ" buộc nó chạy thụt lùi, giá như tôi vì tương lai con nó và con tôi chí ít tôi chỉ cần ép nó mày đứng yên đấy khi nào tao tới rồi tao và mày cùng chạy thì Việt Nam đã đỡ hơn khá nhiều trong 35 năm qua, đằng này tôi buộc nó chạy thụt lùi mà mặt thì cứ hướng về đằng trước, nó không vấp té gãy giò, gãy cẳng, nó không hận tôi thì mới lạ (!). Điều này cũng có thể dùng 6 cặp phạm trù để lý giải được.

Để mang tính thời sự và dễ tranh luận nhau hơn về học thuyết của Marx, tôi xin lấy ngay vụ án "lật đổ chính quyền nhân dân" (để cho gọn từ đây xin phép gọi tắ là vụ án) mà Nhà nước vừa xử vào ngày 11/5/2010.

Quy luật 1 đã nảy sinh (sự đấu tranh và thống nhất giữa các mặt đối lập), vì sao nảy sinh thì đã có nhiều bài phân tích, tôi xin phép không phân tích nữa mà đi vào quy luật 2 và 3.

Vụ án được đưa ra, được điều tra, khởi tố v.v... xuất phát từ các hành vi của Thức, Định, Long, Trung mang tội danh "lật đổ". Các hành vi của các anh ấy chính là LƯỢNG (hội họp bàn bạc, viết tân hiến pháp, đi nước ngoài tập huấn v.v... - theo cáo trạng), dưới góc nhìn của các anh ấy có vẻ như LƯỢNG đang dần dần tích lũy nhiều lên và các anh ấy đang hướng đến CHẤT (kết quả đòi hỏi đa đảng thành công), nhưng rất tiếc lượng của các anh ấy chưa đủ, vì ngay từ đầu các anh ấy đã không tiên lượng tất cả những lượng nào cần phải có, theo thiển ý của tôi, ngoài những lượng các anh ấy tạo ra còn những lượng khác ví như: lực lượng quần chúng đủ lớn, sự ủng hộ của các nhân vật thế lực ngay trong ĐCSVN, sự ủng hộ của thế giới, vị thế Đảng dân chủ đã có đủ thực lực chưa v.v..., còn khá nhiều vấn đề để chúng ta rút ra sự thất bại từ các anh ấy. Nhưng dưới góc nhìn của nhà nước thì lại khác, LƯỢNG ĐỦ RỒI (hành vi các anh ấy, các chứng cớ, các tài liệu v.v...) nên CHẤT phải đổi (bắt giam và truy tố). Nếu nhà nước không làm chất đổi theo cái cách họ nhìn thấy là đã đủ lượng thì họ sợ một ngày nào đó, lượng của các anh ấy đủ thì chí nguy! Đó là sự thật hiển nhiên.

Như vậy sự thay đổi về lượng dẫn đến thay đổi về chất còn tùy thuộc một phần sự nhìn nhận chủ quan và theo từng góc độ của sự vật hiện tượng, ở đây sự việc của vụ án dưới góc nhìn của nhà nước khác, dưới góc nhìn của Thức, Định, Long, Trung khác, dưới góc nhìn của người dân khác và kể cả dưới góc nhìn của cá nhân , tổ chức nước ngoài v.v... Từ đây, quy luật 3 được nhà nước sử dụng sai lầm một lần nữa, phủ định sách trơn tất cả những gì các anh ấy làm, chính lẽ đó mà các tổ chức, cá nhân tên tuổi, một bộ phận nhân dân VN trong và ngoài nước lên án những vi phạm thô bạo về các cam kết quốc tế về những mặt nhân quyền, tự do ngôn luận, biểu tình, lập hội v.v... Quả đúng vậy, nhà nước này đang dùng quy luật 3 rất méo mó để hành xử với xã hội. Chúng ta ngẫm xem, tất cả họ đều phủ định sạch trơn hết từ việc nhỏ đến việc lớn ví dụ : việc mời Thiền sư Nhất Hạnh tới Đại sứ quán VN tai Pháp để thanh minh về vụ Bát Nhã, lá thư gởi ông Joseph Cao, xử những người dân yêu nước v.v... cho đến những chính sách kinh tế, xã hội, giáo dục, y tế v.v... nhà nước vẫn một tư duy phủ định sạch trơn, họ chỉ làm theo những gì họ nghĩ ra được và họ cho là đúng. Một tư duy phản bội lại Marx mà có lẽ họ cũng chẳng hề hay biết, vì Marx đã trở thành cái gì quá xa và chỉ còn là cái bình phong hoặc cái phao cho họ bám vào trong cơn hụt hơi giữa biển cả tri thức và sự tiến bộ mênh mông của loài người.

Các phân tích nói trên để xác nhận Marx luôn nhìn sự vật và hiện tượng VẬN ĐỘNG, đó chính là điều quan trọng nhất khi nghiên cứu về Marx.

Để kết thúc cuộc mạn đàm ở đây, tôi xin kể hầu quý vị câu chuyện vui nữa. (cũng về triết học)

Năm thứ hai đại học, khi thi về Kinh tế - chính trị học, tôi bắt được câu (không nhớ chính xác câu hởi)so sánh kinh tế TBCN và XHCN để nói lên tính ưu việt của chế độ XHCN. Sau khi trả lời theo sách vở, tôi đã "ngây ngô" hỏi thêm giảng viên:

- Thưa cô, em học kinh tế - chính trị và trước đó là Triết học, sao thấy nó kỳ kỳ sao đó cô!

- Sao lại kỳ, kỳ thế nào, em nói tôi nghe thử?

- Theo Marx, mọi sự vật và hiện tượng luôn vận động, sự đứng yên chỉ là tương đối, ngay cả khi ta chết, xác ta cũng đang vận động (phân hủy) phải không cô?

- Đúng rồi. Mọi sự vật hiện tượng, không có gì là không vận động.

- Vậy sao em học lại thấy viết xã hội của Chủ nghĩa cộng sản là xã hội tốt đẹp nhất mà loài người tìm ra. Vậy không lẽ, khi đạt được tới đó là hết, xã hội không còn tiến hóa sao cô? điều đó đi ngược lại với quan điểm của Marx.

- ....

Sau đó, tôi "được" điểm bốn cho môn này và tôi phải thi lại lần hai mới đạt để lên khóa. Tôi buồn vì điểm bốn thì ít mà buồn vì giảng viên né tránh khoa học thì nhiều. Có lẽ đó là một trong những kỷ niệm đáng nhớ của tôi thời sinh viên.

Hẹn cuộc mạn đàm kế tiếp.

Nguyễn Ngọc

Hồ Gươm gửi hôm Thứ Năm, 13/05/2010
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Phạm Hồng Sơn - Một chút lạc quan nhìn từ vụ Cù Huy Hà Vũ

Dân trí, dân khí, nhân tài – ba yếu tố để nâng cao tư cách độc lập quốc gia

Hiệu Nguyên - Đã đến lúc nghiêm trị ông Cù Huy Hà Vũ

Giáp Văn Dương - Báo cáo vị báo cáo

Lê Nguyên - Giáo dục không nên chỉ dạy các “thần dân” biết nghe lời


Khách gửi lúc 07:38, 15/05/2010 - mã số 13906
Tên tác giả viết:
Nhưng tôi ko đồng ý khi bác cho rằng Mác có thể đúng vì bác cho rằng nó đúng trong thời kỳ Mác sống. Nếu bác nói thế thì đồng nghĩa với các ý kiến của Mác chỉ áp dụng cho thời kì đó chứ ko có khả năng biến thành "tiên đề, định luật" được, thành ra Mác ko thể tiên đoán về 1 xã hội cộng sản hay về cái xã hội chủ nghĩa được.

Marx có thể đúng không những trong thời kỳ Marx sống mà còn có thể kéo dài thêm nữa nếu như những người kế tục Marx có tư duy vận động như Marx. Nếu bác nghĩ học thuyết của Marx "chỉ áp dụng cho thời kỳ đó" vậy là đứng yên rồi. Tôi xin khẳng định Marx chưa bao giờ viết "kinh tế chính trị học" (hoàn toàn sai lầm) và cũng chưa bao giờ viết ra "chủ nghĩa cộng sản khoa học" (hoàn toàn phản động). Hai tác phẩm này là do những người kế tục , cụ thể thời Stalin viết ra. Vì lẽ đó phạm vi bài viết, tôi đã xin dùng hình thức "mạn đàm" vì không còn tư liệu để chứng minh cho bác xem cái tôi nói là đúng. Hiện nay, có lẽ bác thấy người ta hầu như lên án CS thời Stalin và một phần Lénin, ngay cả nước NGA cũng vậy (có lẽ họ hiểu Marx, Lénin, Stalin hơn VN nhiều). Chúc bác cuối tuần vui vẻ.

Nguyễn Ngọc

Khách gửi lúc 00:33, 15/05/2010 - mã số 13887

Cám ơn Trần Thị Hồng Sương về bài viết.
Dạo này TTHS có nhiều bài viết hay ra.Tôi chưa phải là quá già,nhưng cảm thấy quá chán ngán cho cái chế độ này mà hết muốn nói luôn.
Kính
huykhiem_SG

Khách gửi lúc 20:49, 14/05/2010 - mã số 13873
Khách viết:
Thật ra Marx chưa bao giờ đưa ra "học thuyết tiên đoán về CNCS và CNXH". Marx chỉ ra những sai trái của thời kỳ tư bản còn quá sơ khai (như tôi đã trình bày). Ngoài ra, bác khách nên xem lại "tư bản luận" và "CN duy vật biện chứng" của Marx, Marx nghiên cứu xã hội loài người trên cái nhìn "MỌI SƯ VẬT LUÔN VẬN ĐỘNG".

Ở đây tôi ko có ý chỉ trích các sai trái của các ĐCS, vì nó nằm ngoài vấn đề chúng ta đang nói chuyện. Tôi chỉ muốn nói đến vấn đề của bác Ngọc đang nói và về Mác. Như bác Ngọc nói, Mác cho rằng "Mọi sự vật luôn vận động", và CNCS nằm trong học thuyết mà Mác đưa ra, nhưng tôi cho rằng XH vận động thì vận động đến đâu mới là vấn đề, chứ chưa chắc đi đến CNCS, vì còn phải xét đến các yếu tố "con người" ở đây nữa. Vận động thì có thể là vận động như chiều hướng đi lên (như các nước tư bản), và theo chiều hướng đi xuống (như các nước độc đảng). Nhưng tôi ko đồng ý khi bác cho rằng Mác có thể đúng vì bác cho rằng nó đúng trong thời kỳ Mác sống. Nếu bác nói thế thì đồng nghĩa với các ý kiến của Mác chỉ áp dụng cho thời kì đó chứ ko có khả năng biến thành "tiên đề, định luật" được, thành ra Mác ko thể tiên đoán về 1 xã hội cộng sản hay về cái xã hội chủ nghĩa được.

Khách gửi lúc 16:17, 14/05/2010 - mã số 13858

Tác giả đã nói hộ suy nghĩ của tôi, đặc biệt là về việc tiến lên CNXH bỏ qua giai đoạn TBCN.

Tôi vẫn luôn cho rằng nghiên cứu của Mac về hình thái XH từ CS nguyên thủy cho đến CS hiện đại là rất có lý.

Tôi nhớ đến câu nói bất hủ của Acsimet: Hãy cho tôi 1 điểm tựa (và đòn bẩy) tôi sẽ bẩy cả Trái Đất. Phát biểu này giống như 1 tiên đề (mặc nhiên công nhận đúng) không cần phải chứng minh. Việc cố công tạo ra 1 điểm tựa (và đòn bẩy) để chứng minh cho "tiên đề" ấy, là điên rồ và không tưởng.

Đầu TK 21 này ta đã chứng kiến loài người đã đạt đến trình độ văn minh đáng kinh ngạc, tài nguyên thiên nhiên của Trái Đất bị khai thác gần như đã cạn kiệt, nhiều hiện tượng thiên nhiên bất lợi cho con người xảy ra ngày càng nhiều ở khắp nơi. tôi có linh cảm rằng Trái Đất của chúng ta sắp sửa bắt đầu 1 chu kỳ mới. Cái CNCS đẹp đẽ mà 1 nhúm người đáng thương đã và đang quyết tâm hướng đến sẽ không có cơ hội trở thành sự thật, trước khi 1 chu kỳ mới của Trái Đất bắt đầu...

Chúng ta thật là tội nghiệp!
HNL

Khách gửi lúc 15:39, 14/05/2010 - mã số 13854

Thật ra Marx chưa bao giờ đưa ra "học thuyết tiên đoán về CNCS và CNXH". Marx chỉ ra những sai trái của thời kỳ tư bản còn quá sơ khai (như tôi đã trình bày). Ngoài ra, bác khách nên xem lại "tư bản luận" và "CN duy vật biện chứng" của Marx, Marx nghiên cứu xã hội loài người trên cái nhìn "MỌI SƯ VẬT LUÔN VẬN ĐỘNG". Những gì sai trái và gây tội ác đối với nhân loại là từ Stalin, các sai lầm của Lénin đã được Stalin đẩy lên đến tận cùng của tội ác (mà tác phẩm "doctor Zhivago" là tiêu biểu cho thời kỳ tàn ác của Stalin, chỉ với 1 câu nói:"Con người sinh ra để sống, chứ không phải để chuẩn bị sống" để lên án chế độ CS những năm tháng đó đã làm tác giả của tác phẩm này bị đày đọa trong suốt nhiều năm, những tội ác tày đình mà dân tộc Liên Xô và các dân tộc khác theo CS có thể nói xuất phát từ Stalin, Mao và đó cũng chính là những gì mà vừa qua Medvedev trả lời phỏng vấn báo chí. Chính Stalin đã gọi CNTB là thối nát, là ăn bám, là đêm trước của cách mạng vô sản. Họ đã lợi dụng Marx ở những góc độ học thuyết mà họ thấy có lợi cho họ nên làm cho người dân lúc bấy giờ đánh đồng những gì của Marx và những kẻ lợi dụng Marx, đặc biệt là Stalin.

Nguyễn Ngọc

Khách gửi lúc 12:21, 14/05/2010 - mã số 13845

“Học thuyết Marx để kết luận xã hội luôn vận động và biến đổi không ngừng theo hình trôn ốc đi từ hình thái thấp nhất là CS nguyên thủy ...đến CS hiện đại.”
Nếu Marx chấm câu ngay sau cụm từ ‘cộng sản nguyên thủy’ thì câu này đúng và còn hay hơn cả ý nghĩa chử ‘Vô thường’ làm cơ sở cho triết học của Phật giáo. Vô thường chỉ nói dến ‘sinh, trụ, dị, diệt’ và đạo Phật yếm thế khi nhìn thấy trong sự biến đổi đó nhiều điều đau khổ sinh, bệnh, lão, tử. Ngày nay cùng với bước tiến khoa học, con người coi mỗi cuộc đời có nhiều hạnh phúc, được chăm sóc y tế, được ăn ngon mặc đẹp, sinh ra sống nhiệt thành, đóng góp vào nhiệm vụ thế hệ, có ý nghĩa như xây bực thang cho thế hệ tương lai ...và sẽ chết trong yên bình thỏa mãn ! Sinh ly tử biệt được cho là những biến cố nhưng không nhiều và không quá đậm chất đau thương như thời Phật Thích Ca. Nhờ hướng vào khoa học, con người đang cùng nhau xây địa đàng cho nhau ở trần gian ! Tất nhiên đó là chuyện ở những xứ không nhiều tai nạn xe cộ, bệnh tật, đói kém và có thứ chánh quyền gây tổn thương quá nhiều cho dân... như CSVN !

Vì sao Marx nghĩ đến Cộng Sản hiện đại ?
Xưa và cả nay vẫn còn nhiều chánh quyền độc tài các nước kể cả các giáo sĩ dùng thứ tư duy thấp kém, thiên kiến xác tín, độc ác, bạo hành, ích kỷ. Gom một nhóm nhỏ, nhân danh cách mạng, nhân danh thượng đế, hưởng đặc quyền trong bạo lực và dối trá và đe dọa huyễn hoặc về một địa ngục sau khi chết. Thật đáng thương cho dân chúng và đáng căm ghét cho thứ lãnh tụ quốc dân cả tâm linh và vật chất mà đầu óc ...ích kỷ như thế !

Và khi toàn bộ dân TQ -VN ở xứ chưa công nghiệp hóa còn nông nghiệp, tiểu thử công nghiệp, chính kẻ làm cách mạng cũng không phải công nhân kiểu Marx thì Mao và Nguyễn tất Thành đã mặc tình chà xát dân Trung Quốc, Bắc việt vì học thuyết Marx không có hạn chế nào cho Mao và nguyễn Tất Thành nhân danh cách mạng làm chuệyn đó ! Cũng không buộc Mao Nguyễn Tất Thành phải học hay cung cấp việc học cho dân .

Thế là rớt vào học thuyết Mao ! Nhóm cầm quyền Cộng Sản TQ-VN ôm lấy học thuyết còn là ý tưởng sơ khai lổ chổ của Marx cho các xứ công nghiệp hóa, biến thành học thuyết Mao cực kỳ dị hình tàn ác, để vô sản hóa dân chúng và biến giới cầm quyền mình thành tư sản đỏ bằng quyền lực nhà nước nông nghiệp và cả súng ống quân đội, điều mà giới tư sản các nước tư bản không hề có được lợi thế cực kỳ mạnh mẻ haong đàng đó, Trung Quốc - Bắc Hàn và CSVN đang theo con đường Mao và là sự ...nhạo báng Marx đó ! Nước nông nghiệp thì làm gì có chủ nghĩa CS khoa học !

Thứ hai ý tưởng vô sản là Marx ngưỡng mộ cuộc sống ‘nhà chung’ của Thiên Chúa giáo. Giáo sĩ Thiên Chúa giáo mang tài sản cống vào giáo hội và từ đó sống đời thóat tục không vướng bận vợ chồng con cái, làm theo công sức hưởng theo nhu cầu rất có vẻ thong dong tự tọai ! Nhưng đó là cuộc sống phản thiên nhiên cho nên gây nhiều ức chế dấu kín, chưa hẳn là cuộc sống hạnh phúc, cho nên Giáo hội Thiên Chúa giáo tách ra một nhánh, mà Mục Sư là giáo sĩ sống đời thường có gia đình con cái làm việc bình thường nhưng chân chính và sống giản dị thiện lương.
Nhưng cuộc sống tôn giáo thoát tục chỉ chiếm chưa đến 1% dân số giống như một sinh họat ngành nghề ...chăm lo phần tâm linh con người chứ không thể biến thành 100% xã hội được. Nếu như thế là ta tu sĩ hóa nhân loại. Tài sản ban đầu ở đâu để cúng vào nhà chung tiền giáo dân đâu để đóng góp vào đó cho nhà chung tồn tại .Vậy phải tự lao động cứ tưởng tượng ra rằng nếu các giáo sỉ phải đi làm ruộng làm kinh tế, Phật giáo không thể khất thực phải làm ruộng đi bán hàng kiếm lời thì sẽ ra sao ? Sẽ không có thời gio82 làm nhiệm vụ tu sĩ hay phật sự ! Còn không tu sĩ hóa nhân loại mà vì vô sản phải đề ra vợ chung chồng chạ con chung, không ai thèm chăm chắc chắn sẽ đẩy xã hội về thời mẫu hệ vì chỉ có mẹ không bỏ con được mà thôi !
Như vậy nhân loại có hai con đường lựa chọn một là ‘Cộng sản nguyên thủy’ hai là ‘Tư bản hiện đại’ Không thể có cộng sản hiện đại !

Con người không sinh ra trong giai cấp cố định như kiểu Bà la Môn tôn giáo lạc hậu của Ấn Độ thời hổn mang ! Marx lại dùng kiểu phân giai cấp khá giống đó chỉ khác là dựa vào nghề nghiệp lúc trưởng thành. Giai cấp lại ‘mang tính cố định’trái với học thuyết chuyển động của Marx , mở ra cho “đám cách mạng” một lối suy nghĩ vô trách nhiệm. Dân chúng có tiến bộ hay không là từ trách nhiệm cung cấp giáo dục của gia đình và nhà nước, nhà nước phải có trách nhiệm điều hòa ngân sách, cung ứng điều kiện tiếp cận giáo dục dù con người sinh ra từ gia đình nghèo giàu khác nhau. Cách mạng mà chỉ làm chuyện phân chia giai cấp là thứ cách mạng ...vô trách nhiệm đến sát nhân cướp cạn !
Con người khởi đầu có thể từ khó nghèo, nhưng nhờ chăm lo hạc tập nhờ may mắn sinh học có sức khỏe tốt, IQ cao, có thể tiến lên vị trí có đẳng cấp cao nhất là tổng thống nhờ học vấn và giá trị phục vụ cộng đồng ! Tức con người phải đấu tranh với chính cái dốt cái nghèo do sống không kế hoạch, cái lười biếng do thiếu cố gắng chứ sao ...nhân danh cách mạng đi giết người cướp tài vật ! Chánh quyền không ham học không thấy trách nhiệm phục vụ vẻ ra sự bốc lột để cướp cạn như kiểu bạo lực đấu tranh giai cấp của Marx là ...vô cùng tai họa !

Ai còn bênh vực Marx không sai chỉ có CSVN sai thì nên suy nghĩ kỷ lại ! Socrates có cái đúng đang ca tụng và cái sai đang trách cứ của Socrates. Marx có cái đúng cái sai tệ hại của Marx ! Ai tôn vinh sùng bái lãnh tụ hồ lốn sai lầm như Mao, Stalin và Nguyễn Tất Thành thì cũng phải thay đổi ...

Đó là những gì tranh lận làm bài luận cho khóa học chánh trị ngay sau 1975 ! Công chức học chánh trị là thành phần được chọn lựa bồi dưỡng, không rớt, nhưng tôi ...đậu hạng chót. Tuy nhiên mừng là khóa học bỗng bị ...bỏ ngang !
Có thể Hà Nội nghĩ được học chánh trị là quyền lợi, chúng mày bướng thì không bao giờ có được bằng chánh trị ...như ông ! Còn như tôi coi chuyện học bậy bạ là ...không đáng ...mất thì giờ !
Nếu hai bên để yên cho nhau thì tốt qua đàng này quan chức Hà Nội cứ làm dối làm gian và tự coi ...minh khôn hơn !

Putin là người thủ đoạn chánh trị, cá nhân không tiêu cực nhưng chịu ...bắt tay với nhóm tiêu cực Yeltsin , bất chấp đạo lý, để có vị trí mà nhiều người tử tế ...từ chối . Thời Putin kẻ tôn sùng Stalin sát nhân sống dậy qua đám đầu trọc theo chủ nghĩa dân tộc cực đoan gần giống phát xít giết hại sinh viên VN và nước ngoài.
Cám ơn Tổng Thống Nga, ông Mevedev đã để lịch sử chân thật và đạo lý có tiếng nói ! Chúng tôi chờ đợi ông làm nghĩa cử quỳ trước mộ sĩ quan Ba Lan xin lỗi dân tộc Ba Lan về tội ác đó của Stalin để mở ra cho nước Nga một thế giới sáng ngời óc nhân văn mà gã công an Putin kiêu ngạo ...không làm được !
Trần Thị Hồng Sương

Khách gửi lúc 09:11, 14/05/2010 - mã số 13836
Tên tác giả viết:
Khi ta phê phán Marx hay bất cứ ai khác thì ta nên đặt nhân vật đó vào trong thời kỳ họ đang sống và đang quan sát, chiêm nghiệm những gì thực tế đang diễn ra quanh họ thi sẽ khách quan hơn. Thử hỏi nếu Marx sống lại, chắc ông hẳn ngạc nhiên lắm khi bây giờ trẻ con ngày nay có thể bắn nhau đùng đùng trên playstation, thanh niên có thể lướt web nhoay nhoáy, tin tặc có thể tả xung hữu đột khắp nơi trên toàn cầu v.v... và còn biết bao nhiêu thứ mới lạ đối với Marx. Ông ấy không có lỗi khi đưa ra học thuyết của mình, thậm chí ông ấy có cái đúng khi tìm ra C+V+m vào thời điểm đó và chỉ vào thời điểm đó mà thôi.

Nếu chỉ có thể đưa ra công thức C+V+m đúng vào thời điểm Mac đang sống thì ông ko nên đưa ra học thuyết tiên đoán về CNCS và CNXH!

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
12 + 8 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Xã hội muốn được tự do thì chính phủ phải bị kiểm soát: Một cá nhân có thể làm bất kỳ cái gì trừ phi cái đó bị luật pháp cấm; một quan chức chính phủ không được làm bất kỳ cái gì trừ phi cái đó được luật pháp cho phép.

— Ayn Rand

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 1 thành viên684 khách truy cập.

Thành viên online

Sapphire

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png