Nguyễn Hưng Quốc - ‘Để Đảng và nhà nước lo!’

Nguyễn Hưng Quốc
Chia sẻ bài viết này

Ở Việt Nam, người ta hay nói đùa: “Đồng bào đừng no. Để Đảng và nhà nước no cho!”. “No”, ở đây, chỉ là biến âm của chữ “lo” (lo lắng, lo toan) theo cách nói ngọng ở một số địa phương miền Bắc. Tuy nhiên, ở đây, tôi sẽ không bàn đến chuyện no hay đói. Tôi chỉ tập trung vào vấn đề lo, lo lắng hay lo toan.Viết đến đây, tôi sực nhớ mấy câu thơ dân gian nghe được lúc còn ở Việt Nam:

Chả quan tâm. Biển của Nhà nước chứ phải của mình đâu.

» Một bạn trẻ trả lời trong chủ đề "Biển Đông và mối quan tâm của những người trẻ"

Nhân dân thì chẳng cần lo
Đảng ta lo sẵn bo bo mỗi ngày
Hãy chăm tay cấy tay cày
Nhịn ăn nhịn mặc chờ ngày vinh quang.

Qua mấy câu thơ viết thời ăn bo bo (cuối thập niên 1970), chúng ta thấy luận điệu “Đồng bào đừng lo, để cho Đảng và nhà nước lo” đã có từ lâu. Chỉ vài năm sau thời đổi mới, kiểu nói ấy có vẻ thưa thớt. Mấy năm gần đây, người ta lại nghe rổn rảng những lời như thế. Thanh niên sinh viên xuống đường chống Trung Quốc xâm lấn Trường Sa và Trường Sa cũng như có thái độ gây hấn thô bạo đối với các ngư dân Việt Nam ư? “Các bạn đừng lo! Đó là chuyện đối ngoại, hãy để đảng và nhà nước lo!” Giới trí thức lên tiếng phản đối các dự án cho Trung Quốc khai thác bauxite ở Tây Nguyên hay thuê rừng dài hạn ở nhiều vị trí có ý nghĩa chiến lược ư? “Anh em đừng lo! Đó là chuyện quốc sự, hãy để cho nhà nước lo!

Không phải không có phần đúng. Chuyện đối nội cũng như đối ngoại là nhiệm vụ của nhà nước. Chỉ có nhà nước (ở Việt Nam, thêm đảng nữa!) mới đủ điều kiện để tiến hành tất cả các công việc nghiêm trọng ấy. Chỉ có họ mới nắm được các số liệu cần thiết để phán đoán và quyết định. Chỉ có họ mới đủ tư cách để đối thoại với thế giới. Chỉ có họ mới đủ quyền lực để hiện thực hoá mọi toan tính ngắn hạn cũng như dài hạn. Quần chúng, kể cả trí thức, có muốn cũng chẳng làm được gì. Từ xưa đến nay, chuyện chính trị bao giờ cũng là chuyện của một thiểu số có quyền lực. Đẩy đất nước vào chiến tranh, cuối cùng, cùng khốn, là cái thiểu số ấy. Làm cho đất nước bình yên và tiến bộ, mọi người no ấm và hạnh phúc, cũng là cái thiểu số đó. Vận mệnh của cả một dân tộc có khi thay đổi hẳn, theo chiều hướng tích cực hay tiêu cực, chỉ do bàn tay của một người hoặc một nhóm vài người.

Nhưng chúng ta có thể bàng quan, thụ động, phó thác toàn bộ số phận của đất nước, trong đó có bản thân chúng ta, vào tay của một người hay một nhóm người như thế? Không. Làm thế, chúng ta vừa dại dột lại vừa vô trách nhiệm đối với đất nước.

Thật ra, trước đây, đảng Cộng sản cũng từng nhấn mạnh đến vai trò của quần chúng. Về phương diện lý thuyết, họ không ngớt đề cao quần chúng; xem chính quần chúng, chứ không phải cá nhân, bất cứ cá nhân nào, dù là những thiên tài, đã làm nên lịch sử. Về phương diện thực hành, họ cũng không tiếc công sức vận động quần chúng. Thời chiến tranh, nhiều cán bộ nhiệt tình thực hiện chính sách “ba cùng” với dân chúng: cùng ăn, cùng ở và cùng làm. Nhiều người sống hẳn với các dân tộc thiểu số. Cũng đóng khố. Cũng cà răng. Cũng ăn uống kham khổ. Cũng chịu đựng bao nhiêu thiếu thốn.

Vai trò của quần chúng thể hiện chủ yếu ở hai khía cạnh: thứ nhất, đóng góp ý kiến để giới lãnh đạo có được một sự lựa chọn sáng suốt và đúng đắn nhất; thứ hai, hậu thuẫn cho các quyết định của chính phủ để dưới mắt quốc tế, các sức mạnh ấy tăng thêm sức mạnh: đó là quyết định của toàn dân.

Mà không phải chỉ ở Việt Nam. Ở đâu cũng thế. Ở đâu giới lãnh đạo cũng cần sự đóng góp và hậu thuẫn của quần chúng. Bởi vậy, ở đâu cái gọi là lãnh đạo cũng cần đến hai yếu tố căn bản: khả năng hoạch định chính sách và khả năng thuyết phục, hay nói theo ngôn ngữ thương mại hoá ngày nay, là khả năng rao bán các chính sách ấy. Không có khả năng hoạch định chính sách, người ta chỉ là những nhà quản lý chứ không phải là người lãnh đạo. Không có khả năng rao bán chính sách, người ta, với tư cách lãnh đạo, chỉ có thể hoặc là độc tài hoặc là bất tài. Không có ngoại lệ.

Đảng Cộng sản, lúc chưa nắm quyền hoặc thời còn chiến tranh, từng chứng tỏ khả năng rao bán chính sách khá cao, từ chính sách xoá bỏ cách biệt giữa giàu và nghèo trong xã hội, chính sách đoàn kết dân tộc và thống nhất đất nước, v.v… Nhưng thời đó đã qua rồi. Từ tư cách những nhà cách mạng đến tư cách nhà cầm quyền, họ đánh mất khả năng rao bán chính sách và khả năng thuyết phục. Từ đó, hoặc họ chỉ biết ra lệnh hoặc họ quyết định mọi chuyện một cách lén lút. Họ không cần đến quần chúng nữa. “Để cho Đảng và nhà nước lo” là biểu hiện rõ nhất của sự bất cần ấy.

Sự bất cần ấy không những là biểu hiện của độc tài, độc đoán mà còn là nguyên nhân của những quyết định sai lầm từng dẫn đến bao nhiêu tai hoạ cho đất nước. Cải cách ruộng đất vào những năm 1950, cải tạo công thương nghiệp, chính sách giá-lương-tiền nửa sau thập niên 1970 và đầu 1980 là những ví dụ tiêu biểu nhất. Mới đây, cựu Bộ trưởng ngoại giao Nguyễn Dy Niên lên tiếng bày tỏ sự hối tiếc trước những sai lầm trong chính sách đối nội cũng như đối ngoại thời sau 1975 khiến Việt Nam bị hụt mất bao nhiêu cơ hội may mắn và phải gánh chịu bao nhiêu bất hạnh không đáng có.

Hiểu được điều đó, ông Nguyễn Dy Niên mới nhấn mạnh: “Cho nên phải dân chủ hơn nữa. Vì không có dân chủ thì không thể có trí tuệ. Phải cho người ta nói, nói hết, nhất là tầng lớp trí thức. Để cho trí thức có thể phản biện. Lắng nghe họ, và sau đó có sự điều chỉnh, chứ cứ ào ào nghe xong rồi lại thống nhất như nghị quyết thì thôi, đưa ra làm gì.

Trên thế giới hiện nay, không có đảng hay nhà nước nào có thể gánh vác mọi thứ được. Câu nói “Đồng bào đừng lo, hãy để đảng và nhà nước lo!”, bởi vậy, chỉ là một sự lừa dối. Đó là một sự khinh thường quần chúng.

Nhưng muốn quần chúng tham gia vào chính sự, cần có ít nhất hai điều kiện căn bản: sự minh bạch và quyền được phản biện. Có điều, chính quyền độc tài và tham nhũng nào cũng sợ cả hai điều đó. Toàn bộ sự nghiệp và tài sản của họ đều được xây dựng trên sự thiếu minh bạch của bộ máy nhà nước. Và toàn bộ hào quang về sự thông minh và uyên bác của họ đều được xây dựng trên cái quyền được làm người duy nhất có thể lên tiếng.

Khách gửi hôm Thứ Sáu, 07/05/2010
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Nông Duy Trường - Con Người Dân Chủ & Xã Hội Dân Sự

Phân tích kết quả thi tốt nghiệp trung học phổ thông 2005-2008

Gói kích thích kinh tế: Không phải là cứu cánh!

Quân đội Trung Quốc thảm sát đàn bà và trẻ con Việt Nam năm 1979

Biên Giới Tháng Hai (2009-1979)

Móc túi dân đen, lấy tiền cho xã


Khách gửi lúc 23:00, 09/05/2010 - mã số 13562

Bài viết quá chí lý và logic. Cảm ơn tác giả!

Khách gửi lúc 08:35, 09/05/2010 - mã số 13525

"Có Đảng và Nhà nước no rồi" dân ta khỏi phải làm cũng có ăn...
Nếu có gặp thiên tai mất mùa.Dân ta cứ đến nhà các bác Đảng viên,công chức nhà nước thăm hỏi:là có sự giúp đỡ chí tình ngay!!!

Trung SàiGòn

Khách gửi lúc 00:10, 09/05/2010 - mã số 13516

"Có Đảng và Nhà nước no"

Đọc câu này rồi đọc bài liên quan đến Hy Lạp trên báo Tuổi Tre khiến tôi suy nghĩ !
Hoạt động của một đất là bổn phận của mọi người dân.
Bây giờ đảng CSVN cương quyết độc quyền lãnh đạo mọi khía cạnh của đời sống dân sự khiến người dân thờ ơ với chính trị, ỷ lại, coi như không phải việc của mình !
Một đám còn lại thì "nịnh bợ", "cơ hội" để vào đảng trục lợi cá nhân

Chỉ có một số rất ít đảng viên CS có tâm với đất nước nhưng họ cũng bị bóp miệng, thanh trừng, kỷ luật, ... nặng hơn thì bị coi là phản động và tù đày

Nhà lãnh đạo tính toán sai một ly đi một dặm như chính quyền Hy Lạp và chỉ có dân đen là khổ ...

Nếu đảng CSVN không vì đất nước mà chỉ vì đảng, VN có thể sẽ mạng nợ rất lớn ! Phải bán tài nguyên, bán ... để trả nợ
Đảng CSVN phải biết chia sẻ trách nhiệm lãnh đạo, quản lý với mọi người dân vì tổ quốc VN là của chung dân tộc

http://tuoitre.vn/Tuoi-tre-cuoi-tuan/377494/Hi-Lap-Co-khi-phai-ban-dao-den-dai-de-tra-no.html
Thứ Bảy, 08/05/2010, 11:10 (GMT+7)

Hi Lạp: Có khi phải bán đảo, đền đài để trả nợ!

TTCT - Khi một cá nhân nợ không trả được, bất quá “kéo nhà” trừ nợ như ở bên Mỹ. Nhưng khi cả một quốc gia nợ nần không thanh toán nổi như trường hợp Hi Lạp, dân tộc đó sẽ như thế nào? Tiền nợ từ đâu ra?

jboss

Khách gửi lúc 08:57, 08/05/2010 - mã số 13481

Nước "Vệ" có lắm cái kho,
"Mười lăm" cao thủ học trò Trung Hoa.
Phát ngôn lủng củn xít xoa,
"Đầy tớ" biến thái thành 'cha' ông trời.
Mặt bơ vênh váo hơn lừa,
Coi dân rẻ mạt vắt 'bừa' máu xương.
'No'như kiểu chúng : tan thương!
'No' riêng cho đảng : nhà vườn vi-la!
Đừng 'No' gì hết kể than,
Gom vào một bị 'toàn vàng': đảng xơi!!!
08/5/2010
GÓP GIÓ

Khách gửi lúc 00:53, 08/05/2010 - mã số 13468

"Có Đảng và Nhà nước no" nên dân ta ... đói!

Khách gửi lúc 21:21, 07/05/2010 - mã số 13463

Chí lý,

Hải

Admin gửi lúc 18:50, 07/05/2010 - mã số 13457

“Đồng bào đừng no. Để Đảng và nhà nước no cho!” - một câu nói thâm thúy của dân gian. "No" có thể hiểu là "no bụng", nhưng cũng có thể hiểu là "lo lắng". Đảng và Nhà nước vẫn dành phần "lo lắng" cho đất nước, cho dân tộc về mình. Nhưng người dân cũng nhanh chóng nhận ra rằng, bằng cách độc quyền "lo lắng", Đảng và Nhà nước cũng chiếm luôn cái quyền được "no bụng" trước nhân dân. Đấy, hãy thử xem có vị lãnh đạo nào của ta đói đâu:

Bác Hoàng Trung Hải:

Bác Nguyễn Tấn Dũng:

Bác Nguyễn Minh Triết:

Bác Lê Hồng Anh:

Bác Nông Đức Mạnh (bác Kim thì khỏi nói, "no" cho dân cho nước quá mà :D):

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
2 + 6 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Dân chủ cần có những công dân hữu hiệu, những người dân nam, nữ bình thường làm những việc phi thường một cách liên tục và đều đặn.

— Benjamin Barber

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 4 thành viên1125 khách truy cập.

Thành viên online

Nhiên Tuệ, PVTD, Tran Thi Ngự, Admin

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png