Bắc Triều Tiên: Những bí ẩn và Dối trá (phần 1)

Barbara Demick
Lê Quốc Tuấn chuyển ngữ
Chia sẻ bài viết này
Lời người dịch: Bản dịch “Bắc Hàn bên bờ Vực thẳm” của Diên Vỹ đã gợi suy nghĩ của tôi đến đất nước Bắc hàn khốn khổ. Gởi đến các độc giả X-cà bài dịch này. Đây là một trích đoạn từ tác phẩm “Nothing to Envy: Real Lives in North Korea” của Barbara Demick.

Tôi sẽ dịch tiếp bài này vào mỗi giờ nghỉ trưa của tôi trong sở làm. Xin độc giả vui lòng chờ đợi.

Câu chuyện kể về một thiên tình sử lén lút, nạn đói tàn bạo và cuộc đào thoát bi thảm khỏi Bắc Triều Tiên, một quốc gia đã rơi ra khỏi thế giới phát triển.

Nếu bạn nhìn vào những bức ảnh vệ tinh của vùng Viễn Đông chụp vào ban đêm, bạn sẽ thấy một vùng đen tối mất ánh sang một cách thật đáng tò mò. Khu vực đêm tối này là Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên.

Ngay sát cạnh lỗ đen bí ẩn ấy, Nam Hàn, Nhật Bản và Trung Quốc đang tràn ngập ánh sáng của sự thịnh vượng sang giàu. Ngay từ hàng trăm dặm cao, người ta vẫn có thể nhìn thấy các bảng quảng cáo, đèn pha, đèn đường, đèn neon từ những cửa tiệm bán thức ăn nhanh xuất hiện như những chấm trắng nhỏ, mời gọi mọi người đến với cửa hang của họ trong tư cách của những người tiêu dùng thuộc về thế kỷ 21. Rồi thì, giữa tất cả những thứ ấy, là một vùng đen tối rộng gần bằng Anh quốc. Thật là một thất bại, lạc hướng của việc cả một quốc gia 23 triệu dân lại có thể xuất hiện như khoảng trống tựa các đại dương. Bắc Triều Tiên đơn giản quả là một khoảng trống không.

Bắc Triều Tiên phai mờ vào tăm tối từ những năm 1990. Với sự sụp đổ của Liên bang Xô viết, vốn đã chống đỡ người đồng minh Công sản cũ của mình bằng giá dầu nhiên liệu rẻ, nền kinh tết èo uột kém hiệu quả của Bắc Triều Tiên đã sụp đổ. Các nhà máy điện bị rỉ sét đến mức hủy hoại. Ánh sáng điện tắt ngấm. Ngay cả trong một số khu vực của thủ đô Bình Nhưỡng cố ý muốn khoe khoang, bạn vẫn có thể tản bộ xuống phố trên những con đường chính vào ban đêm mà không thể nhìn thấy những tòa nhà hai bên.

Bắc Triều Tiên không phải chỉ là một nước kém phát triển,đó là một quốc gia đã hoàn toàn rơi ra khỏi thế giới phát triển. Bạn có thể nhìn thấy những chứng tích về những gì đã mất, treo tòng teng trên không, dọc theo bất kỳ con đường lớn nào- những dây kẽm trơ xương của các lưới điện rỉ sét, từng một thời phủ điện năng lên cả nước.

Những người Bắc Triều Tiên quá tuổi trung niên từng nhớ rõ thời họ đã có nhiều điện hơn (thực phẩm) so với người anh em thân Mỹ của mình ở Nam Hàn, những điều ấy giờ trộn lẫn với sự sỉ nhục của việc phải ngồi trong bóng tối của họ. Trong những năm 1990, Hoa Kỳ đã đề nghị giúp đỡ Bắc Triều Tiên các nhu cầu năng lượng của họ nếu họ đã từ bỏ chương trình vũ khí hạt nhân của mình. Nhưng thoả thuận ấy đã đổ vỡ sau khi chính quyền Bush tố cáo Bắc Hàn nuốt lời hứa của họ. Người dân Bắc Triều Tiên phàn nàn cay đắng về bóng đêm, mà họ vẫn đổ lỗi cho các biện pháp trừng phạt của Mỹ.

Nhưng bóng tối ấy có lợi thế của riêng nó. Đặc biệt là nếu bạn là một thiếu niên hẹn hò một ai đó mà không muốn ai nhìn thấy. Khi người lớn đi ngủ, đôi khi sớm nhất là 7:00 giờ tối vào mùa đông, là lúc rất dễ dàng để trốn ra khỏi nhà. Bóng đêm ban cho riêng tư và tự do, điều vốn khó có thể có được ở Bắc Triều Tiên như điện năng.

Tôi đã từng gặp nhiều người Bắc Triều Tiên nói với tôi là họ đã từng cố quen để yêu đêm tối như thế nào, nhưng câu chuyện của một bé gái tuổi dậy thì và người bạn trai của cô bé thực đã tạo ấn tượng cho tôi nhất. Cô bé được 12 tuổi khi gặp được một thanh niên lớn hơn mình ba tuổi từ một thị trấn lân cận. Gia đình cô bé thuộc vào hạng thấp trong hệ thống điều khiển xã hội phức tạp ở Bắc Triều Tiên. Nếu bị nhìn thấy bên nhau giữa công chúng sẽ gây thiệt hại đến triển vọng nghề nghiệp của cậu bé cũng như tiếng tăm của cô bé như một người phụ nữ trẻ, đạo đức. Vì vậy, các cuộc hẹn hò của họ bao gồm tất cả các cuộc tản bộ bên nhau trong bóng tối. Mà thật ra cũng không có gì khác để làm; bởi vào thời gian họ bắt đầu hẹn hò một cách nghiêm túc trong đầu những năm 1990, chả có một nhà hàng hay rạp chiếu bóng nào được mở ra vì thiếu điện.

Họ sẽ hẹn hò sau bữa ăn chiều. Cô gái đã dặn bạn trai mình không phải gõ cửa trước vì có thể khiến gia đình nàng nghi ngờ. Cậu bé tìm được một chỗ đứng sau bức tường, một nơi mà không ai có thể nhìn thấy mình vì ánh sáng ban ngày đã đi khỏi. Cậu sẽ chờ đợi cô bé ở đấy hàng giờ, có khi hai hoặc ba tiếng đồng hồ. Điều ấy không thành vấn đề. Nhịp sống ở Bắc hàn là chậm rãi hơn. Chả có ai sở hữu một chiếc đồng hồ cả.

Cô gái sẽ chỉ xuất hiện một khi cô có thể thoát ra khỏi nhà được. Trước tiên, họ sẽ đi bộ trong im lặng, sau đó tiếng nói của họ dần dần tăng lên thành tiếng thì thào, rồi đến mức độ đàm thoại bình thường khi họ thực sự rời khỏi khu làng và được thoải mái với bóng đêm. Họ đi bên nhau, giữ khoảng cách một sải tay cách nhau cho đến khi chắc chắn mình không bị ai bắt gặp, họ vừa đi vừa noí với nhau về gia đình, bạn học trong trường, những cuốn sách đã đọc - bất kỳ chủ đề nào, đều hấp dẫn và vô tận. Nhiều năm sau, khi tôi hỏi cô gái về những kỷ niệm hạnh phúc nhất của đời sống, cô nói với tôi rằng chính là những đêm đó.

Năm 2004, khi tôi gặp cô bé, cô đã là một người phụ nữ của tuổi 31. Mi-ran (không phải tên thật của cô) đã trốn khỏi Bắc Hàn sáu năm trước đó và hiện đang sống ở Nam Hàn. Tôi đang viết một bài về những người đào thoát và đã mời Mi-ran đi ăn trưa để tìm hiểu thêm về hệ thống trường học của Bắc Triều Tiên. Vì trong những năm trước khi đi đào thoát, cô là một giáo viên mẫu giáo tại một thị trấn khai thác mỏ. Đó là một cuộc nói chuyện nghiêm túc. Các món ăn trên bàn bỏ dở dang không ai muốn ăn nữa, khi cô mô tả việc chứng kiến những học sinh năm sáu tuổi của mình chết vì đói. Khi các học sinh của mình chết, cô lại phải dạy dỗ chúng rằng mình đã may mắn được sinh sống ở Bắc Triều Tiên như thế nào.

(còn tiếp)

Admin gửi hôm Thứ Ba, 27/04/2010
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Phạm Đình Trọng – Thời điểm quyết định số phận dân tộc Việt Nam

Đào Hiếu – Xã hội đèn dầu

Tống Văn Công trả lời phỏng vấn của talawas

Vũ Đông Hà - Những con cừu ngoan ngoãn đi theo đúng lề đã vạch

Tống Văn Công - Phải thực hiện tư tưởng Hồ Chí Minh: DÂN CHỦ LÀ ĐỂ CHO DÂN ĐƯỢC MỞ MỒM RA NÓI


Khách gửi lúc 09:24, 27/04/2010 - mã số 12695

CS ở đâu cũng giống nhau:dối trá , lừa đảo, và dã man hèn hạ.

Khách gửi lúc 06:24, 27/04/2010 - mã số 12688

Cám ơn tác giả. Tuy nhiên tôi thích và tạ ơn nếu được đọc " Những bí ẩn và dối trá" của Việt Nam. Vì chế độ cộng sản Nam và Triều đều giống nhau.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
13 + 6 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Chính trị là tiến trình mà theo đó các nhóm đưa ra quyết định.

— Wikipedia

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 0 thành viên223 khách truy cập.


Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!