LS Lê Trần Luật và "Nhà mới"

Lê Trần Luật
Chia sẻ bài viết này
Tối qua nghe Luật bảo vừa dọn nhà xong lại khoe là có Internet, truyền hình cáp, giá thuê rẻ hơn chỗ cũ mặc dù phải chui sâu hơn, xa hơn vào đoạn gần Bến đò Bình Quới. Khoảng 11h đêm đã nghe "tin dữ", lại chuyện chủ vì sợ Công an mà khuyên rằng "nên tìm chỗ khác". Lại cười, một nụ cười méo mó.

Mình cũng bị tất cả bốn lần như vậy, lần nào cũng nhận ra tình trạng xung đột tình cảm của chủ nhà, họ bảo "chị thấy em đâu có tội tình gì, nếu có tội thì sao họ không bắt luôn đi...", và sau đó là "em thông cảm chị đâu muốn thế, chị chỉ là dân thường, họ cứ gọi lên gọi xuống thế này phiền quá...". Rõ ràng là có áp lực của "một cái gì đó" bắt người ta đòi hủy một hợp đồng ký chưa ráo mực, họ sẵn sàng trả lại tiền nhà tiền cọc cho mình, chỉ vì muốn được yên thân.

Có vẻ như quyền có chỗ ở, quyền tự do cư trú, quyền tự do giao kết hợp đồng... là những thứ không dành cho những người đã nằm trong sổ đen của nhóm "quyền lực đen".

Anhbasg

_________________________

Lê Trần Luật - Nhà mới

Sau nhiều lần trì hoãn, cuối cùng tôi cũng phải trả nhà lại cho chủ và dọn về chỗ ở mới. Thật ra, chủ nhà cũng đã nhiều lần yêu cầu tôi trả lại nhà dù chưa hết thời hạn thuê. Tôi hoàn toàn hiểu và cảm thông với họ. Sau sự kiện Người Buôn Gió đến thăm, quan hệ giữa tôi và chủ nhà trở nên căng thẳng hơn. Nhớ ngày hôm đó, gần 12h tôi mới về tới nhà, vừa ngã lưng xuống giường vợ tôi nói: “Anh ơi, anh Trung đòi nhà dữ lắm, ảnh nói công an vừa làm việc với ảnh và cho biết nhà ông Luật ở mới xảy ra lộn xộn làm mất an ninh trật tự khu phố. Có nhiều người lạ mặt tới nhà ông Luật chụp ảnh người dân và xảy ra cãi vã”. Tôi im lặng và hiểu những “âm mưu diễn biến hòa bình” đang xảy ra với mình.

Nơi ở mới của tôi là một khu nhà trọ với đủ các thành phần thuê. 9h đêm hôm qua tôi về tới khu nhà trọ của mình, vừa định tắm rửa, tôi thấy “người quen” đang làm nhiệm vụ ca đêm lảng vảng trước cửa phòng trọ. Tôi hỏi: “Đi đâu vậy em”. “Vào xem chỗ ở mới của anh Luật”.

Khoảng 10 phút sau, bà chủ nhà trọ qua phòng và bảo:

- Chị mới nghe thằng Cường ở phòng bên nói mấy người vừa vào đây là an ninh theo dõi em hả?

- Dạ em không biết, tôi vờ trả lời.

- Cho chị mượn CMND của em và vợ em để chị đăng ký tạm trú.

- Chỉ có chứng minh của em, của vợ bị mất rồi.

- Thì hộ chiếu hay giấy kết hôn.

- Không có.

- Vậy thì không ở được đâu.

- Em qua công an bảo lãnh cho vợ em ở chung phòng được không?

Sau khi lên công an đăng ký tạm trú cho gia đình tôi, bà chủ về vẻ mặt đầy lo lắng. Vừa vào phòng tôi bà nói: “Em là luật sư Lê Trần Luật hả?” “Sao chị biết” tôi hỏi lại. Bà chủ bắt đầu kể cho tôi nghe:

Chị tới công an, gặp anh Toàn, vừa tới nơi ảnh bảo: về nhà chị ở rồi hả? Chị hỏi lại ai? Anh toàn bảo: không biết con người này hả, Luật sư Lê Trần Luật đấy. Nếu không có mạng internet thì tìm báo công an người ta đăng đầy. Sau đó anh Toàn gọi chị vào phòng riêng đợi ảnh gọi điện xin ý kiến. Không ai nghe mấy hay sao đó, chị đợi khoảng 10 phút sau có chuông reo gọi lại, anh Toàn nghe mấy xong cho chị đăng ký. Sắp tới chắc bên này xuống chỗ chị để vẽ sơ đồ phòng ở của ông Luật, ông Toàn nói như vậy”.

Khoảng 15 phút sau, bà chủ lại gõ cửa và vào phòng nói: “Chị lo lắng quá, không ngủ được, hay là để chị tìm chổ ở nơi khác cho vợ chồng em. Chị kinh doanh mà em ở đây chắc chị chết quá, mong vợ chồng em thông cảm”. Tôi nói: “Em thuê 6 tháng mới dọn qua ở ngày đầu mà chị”. “Chị biết rồi, nhưng vợ chồng em thông cảm, chị sẽ đền bù tiền cọc và giới thiệu chổ khác cho vợ chồng em”. Tôi nói dạ vâng để em suy nghĩ và kéo cửa lại.

Sáng nay, vừa ra khỏi phòng lại gặp bà chủ với vẻ mặt căng thẳng hơn: “Chị thấy hình như có mấy người theo em đang đứng ngoài trước”. Tôi không trả lời và dắt xe chạy thẳng ra ngoài. Trên đường vừa chạy xe tôi vừa dáo dác nhìn hai bên xem có chỗ nào cho thuê nhà không.

Admin gửi hôm Thứ Ba, 20/04/2010
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

TS Trần Công Trục trả lời ông Mai Thái Lĩnh về thác Bản Giốc

Nguyễn Thế Thanh - Dạy gì cho một đứa trẻ?

Nguyễn Văn Tuấn: Tự vấn, tự trọng, tự do, tự đổi mới

Phan An - Còn đợi gì mà không thanh trừng?

Hoàng Xuân Phú - Uẩn khúc trong Điều 4 Hiến Pháp


Du Khách (khách viếng thăm) gửi lúc 11:37, 15/10/2010 - mã số 21230

Một chế độ cầm quyền phi nhân tính, một bọn cầm thú đang hủy hoại cả dân tộc, bọn dốt nát, bạo tàn, tham lam đang lồng lộn bảo vệ tính mạng trước khi chết ! Công lý sẽ được phán xét,lịch sử sẽ ghi dấu tất cả ! Hãy vì tương lai con em chúng ta, nâng cao dân trí, tự do và dân chủ !

NguoiCongSan (khách viếng thăm) gửi lúc 09:44, 15/10/2010 - mã số 21228

Nếu chỉ có bắt bớ, giam cầm không xét xử, nhét vào trại cải tạo (nhầm, trại tập trung chứ) và bắn giết thì đó là cách làm của chế độ phát xít cực kỳ tàn bạo (thấy Đảng bảo thế, không tin Đảng thì tin ai?) Chế độ ta và các chế độ bạn (kể cả các bạn giờ đã sụp đổ) thì còn cần phải hạ gục cả tinh thần nữa, kẻ "có tội" phải nhận tội, phải ăn năn, phải hối lỗi, phải xin được tha thứ, khi đó thì kẻ "có tội" mới bị/được xử bắn, đi tù. Những người còn ngô nghê thì có thể đọc cuốn "1984" của nhà văn phản động gì gì đó để biết, hoặc lười hơn thì đọc bài này:

http://www.bbc.co.uk/blogs/vietnamese/2009/11/den-nha-tu-cua-cong-an-nhan-da.html


Bà hướng dẫn nói có sự khác biệt giữa nhà tù của phát-xít và Đông Đức sau này.

Theo bà, chế độ Hitler giam cầm để giết dần giết mòn người tù, nhất là dân gốc Do Thái.

Còn ở đây, người ta không quan tâm tù sống chết ra sao về thể xác, miễn là an ninh đạt mục tiêu chính trị, cải tạo người tù theo một 'tiêu chuẩn' định trước.
......

"Nhận tội (confession) là thứ họ phải đạt được bất kể mạng sống của người bị bắt ra sao, vì nó chứng tỏ nhà cầm quyền đúng, và việc bắt giữ là đúng đắn ngay từ phút đầu".

Bị bắt tức là có tội.

Lời nhận tội là "bằng chứng" quan trọng nhất trước tòa án.

Hệ thống chính trị trên nguyên tắc không thể nào sai vì nó đến từ một lý thuyết ưu việt, lại là tất yếu lịch sử, nên phải đúng bằng mọi giá.

Trong hoàn cảnh ông Luật luật sư này mà không nhận tội, không ăn năn hối cải, không cầu xin tha thứ thì nếu có chết làm giấy chứng tử cũng khó chứ đừng nói đến chuyện đi thuê nhà, mà nếu nhận tội, cầu xin tha thứ thì cũng chẳng hơn gì đâu (tấm gương CCRĐ còn đó, tấm gương tụi Ngụy quân Ngụy quyền còn đó), khổ nhỉ? Kể ra nếu đọc báo Đảng thì thấy chế độ thực dân Pháp thời xưa còn dễ thở hơn ấy chứ?

Lương Sơn Bạc (khách viếng thăm) gửi lúc 15:21, 13/10/2010 - mã số 21178

Kiểu này thì trung, hiếu như Lâm Xung rồi cũng phải lên Lương Sơn Bạc thôi.

Admin gửi lúc 14:58, 13/10/2010 - mã số 21177

Từ những nhà bất đồng chính kiến ôn hòa, với kiểu hành hạ như thế này, đến bao giờ thì họ biến thành "chống cộng cực đoan" đây?

Lê Trần Luật - Bắt quả tang

Hôm qua, dọn xong chổ ở mới, tôi đi ra ngoài ăn cơm trưa. Khoản 3h chiều tôi quay về nhà trọ của mình. Vừa tới gần nhà, tôi thấy ông thiếu tá an ninh tên Hùng từ trong dãy nhà trọ của tôi chạy ra. Tôi biết ông này từ năm 2008, khi ông ta còn là đại úy, ông ta chính là người luôn có mặt trong tất cả cuộc bắt bớ hay áp giải tôi. Gần đây nhất ông cũng có mặt trong cuộc áp giải tôi tại quán càfê ở đường D2 vào ngày 29-09 vừa qua. Mặt đối mặt, tôi hỏi:

- Anh Hùng đi đâu vô khu nhà trọ này vậy?

- Vẻ mặt bối rối, ông ta nói: à, sếp bảo xuống thăm anh xem chổ ở mới ra sao?

- Sao sếp quan tâm tui dữ vậy? Tui thấy hơi kỳ nha, lính trinh sát của mấy anh theo tôi suốt ngày suốt đêm thì biết tôi không có mặt ở nhà mà, vậy tới thăm làm gì? Hay là tới gặp chủ nhà?

- Ông ta có vẻ bối rối hơn: à, thì công việc phải làm mà…

- Nếu đến thăm tôi thì mời anh vào nhà.

Ông ta vào nhà uống chưa hết ly nước đã vội cáo từ vì lý do bận nhiều việc. Quá dễ suy đoán, tôi biết sắp có chuyện không hay đến với mình.

10 giờ đêm, dường như đợi tôi về thì phải, vừa dắt xe vào phòng, bà chủ đến và nói: “Anh Luật cho tôi mượn chứng minh nhân dân để đi đăng ký tạm trú”. Cầm chứng minh nhân dân trên tay, bà chủ tiếp tục: “ Sao thấy kỳ quá, hồi chiều đang đi làm, tôi có nhận một cuộc điện thoại nói có công an thành phố đang ở nhà muốn gặp. Tối nay thì ông Khởi cảnh sát khu vực bảo đem giấy tờ đi đăng ký vì có người tên Luật đang ở đó chưa đăng ký. Sao họ biết vậy há? Anh Luật biết sao không, vợ chồng tôi cho thuê nhà trọ 3 năm rồi, công an đâu có nói gì đâu. Họ chỉ gọi điện báo nếu như có đối tượng trộm cắp, cướp giựt thuê nhà thôi, mà tôi hỏi công an anh có phải đối tượng như vậy không, họ không trả lời. Thôi, tôi đi đây để bên công an họ chờ nãy giờ”. Tôi đóng cửa phòng và ngủ một giấc tới sáng. Kệ, “ Để xem con tạo xoay vòng tới đâu”.

7h 30 sáng nay, vừa mở cửa, vợ chồng chủ nhà liền nói: “ Mời anh Luật qua nhà, chúng tôi trao đổi chút việc”. Vợ chồng chủ nhà bắt đầu kể:

“ Tối hôm qua làm việc với công an gần 12h30 mới cho về. Họ nói cho chúng tôi nghe về anh. Chúng tôi là người công giáo, giờ mới biết anh là luật sư của vụ Thái hà. Chị tôi là một Sơ trong nhà dòng có biết và nói anh là người tốt, không sao. Dù không nói ra nhưng theo chúng tôi hiểu là bên công an không muốn vợ chồng tôi cho anh thuê nhà”.

Dạ, anh chị nói tiếp, tôi đang nghe!

“ Khu nhà trọ này vợ chồng tôi mới xây từ tiền của bà già, để bà có thu nhập dưỡng già nên chưa có giấy phép xây dựng hay kinh doanh gì hết. Chúng tôi rất căng thẳng vì không biết để anh ở đây có sao không nữa”.

Tôi nói: “ Tôi biết trước mọi chuyện nên anh chị nhớ là khi làm hợp đồng tôi đã đề nghị ký một năm, bây giờ mới ở có một ngày mà”.

Người vợ nói chen vào: “ Dạ, dạ, tụi em đâu có nói gì đâu, chỉ xin anh hiểu và thương vợ chồng em. Bây giờ gì nè, em có một căn nhà cho đứa em ở, có giấy tờ đầy đủ, để tụi em nói nó ngăn làm 2 cho anh. Hoặc là tụi em hổ trợ anh để tìm chổ khác”.

Tôi nói: “ Ở đâu cũng vậy thôi, bây giờ tôi chưa thể tính toán gì được, nhưng tôi hứa tôi không vì chổ ở của mình mà làm anh chị phải lo lắng hay mất an toàn”.

“ Dạ, vợ chồng em cảm ơn anh” , người vợ nhỏ nhẹ nói.

Tôi về phòng nằm và thầm cầu nguyện: “ Xin Chúa hãy xua đuổi bầy quỷ dữ đang ở quanh con, cho con được một phút giây bình an bên Người”.

Tôi tin Chúa đã nghe thấy lòng mình!

Theo blog Lê Trần Luật

Khách gửi lúc 07:12, 23/04/2010 - mã số 12524

Học lịch sử, tôi thấy ngày xưa bọn chó săn cũng không theo dõi bác Hồ tới mức này. Các đồng chí Công An của đảng quả là trung thành vô hạn.

Khách gửi lúc 10:36, 22/04/2010 - mã số 12490

Nguyện vọng của nhân dân bạn này nói là nhân dân nào thế?

Khách gửi lúc 23:30, 21/04/2010 - mã số 12474

Tôi muốn nói với Cơ quan An ninh rằng chẳng việc gì phải "đẩy con người phải xa mình" như thế. Nếu câu chuyện trên đây là sự thật (xin lỗi Lê Trần Luật)thì người dân như tôi nghĩ sao về một chính quyền luôn luôn của dân, do dân, vì dân? Cái sai của LTL là điều tôi không dám bàn (vì không rõ ngạnh nguồn), nhưng cái đúng này là chắc chắn: Một chốn để dung thân, tại sao lại làm khó dễ? Dù gì đi nữa thì về mặt tình người, nhân ái là cái nhất thiết phải có. Bất kỳ chế độ nào. Hà Văn Thịnh, Đại học Khoa học Huế.

Khách gửi lúc 23:18, 21/04/2010 - mã số 12471

Mọi người nên vui mừng với những hiện tượng như này mới đúng. Lo sợ và sợ hãi là trúng kế của chính quyền lưu manh đó. Liên Xô và Đông Đức trước khi sụp đổ các cơ quan an ninh của họ đều "nhiệt tình" hành dân như thế. Càng có nhiều những vụ như thế này thì mọi người mới hiểu thực chất vấn đề là gì thì mới mong có sự thay đổi. Phải cảm ơn các anh an ninh VN mới đúng, Ban tuyên giáo liên tục quảng cáo sự ưu việt của nhà nước XHCNVN còn bên an ninh VN đang quảng bá sự thực "trần trụi" của nó.
Xin cảm ơn!

Khách gửi lúc 20:51, 21/04/2010 - mã số 12452

Chị Luật ơi!
Chị hãy sát cánh cùng anh ấy nhé! Sự nhẫn nại và chung thủy của chị lúc này có ý nghĩa rất lớn đấy chị ạ! Không chỉ đối với anh Luật đâu! "Hết cơn bĩ cực tới hồi thái lai", luật tạo hóa là vậy, hãy vững tin lên nhé!
T.L

Khách gửi lúc 17:52, 21/04/2010 - mã số 12443

Thật là câu chuyện về một thể chế khốn nạn.
Tôi nghĩ Ls Lê Trần Luật phải tới cơ quan hoặc tổ chức quốc tế bảo vệ nhân quyền để nộp đơn xin được bảo về quyền được sống yên ổn.

LS LÊ TRẦN LUẬT là ANH HÙNG !

Khách gửi lúc 14:18, 21/04/2010 - mã số 12430

Chống đối nhà nước, đi ngược lại nguyện vọng của nhân dân mà chỉ bị như thế, nhà nước đã quá nhân đạo với cái loại ấy rồi. Nói cứ như bị bức bách lắm mà rảnh đến nỗi ngày ngày lên mạng chát chít với tán gái rồi gửi bài tòe loe trên mạng? Sự thật chẳng qua là chẳng ai thèm làm gì anh ta cả. Chứ nếu kèm cặp thật, muỗi cũng không thoát nhé. Nên anh này vừa phải thôi, lố quá rồi đó. Trơ trẽn không biết ngượng.

Khách gửi lúc 14:11, 21/04/2010 - mã số 12428
Khách viết:
Có giải pháp nào cho những người như LS Luật, chị Tạ Phong Tần ko?!

Có.

Bọn chúng muốn triệt đường sinh sống của những người yêu nước, bức ép họ phải đi tị nạn để trong nước không còn ai lên tiếng vạch trần tội ác của chúng nữa.

Ở trong VN ai cung cấp chỗ ở, việc làm cho những người yêu nước đều sẽ bị chế độ hiện tại bằng vô số các luật lệ rối rắm quái đản của nó làm khó dễ. Chưa kể đám tay sai là đám giang hồ xã hội đen được bọn mật vụ bảo kê sẽ tới quậy phá nữa.

Xin nêu 2 giải pháp để mọi người bàn luận:

- Thu thập những sự việc như vậy rồi gửi cho các tổ chức quốc tế, vận đông ủng hộ thành lập "Ngôi nhà mở" để cho những người yêu nước VN có nơi ở và làm việc.

- Quyên góp, ủng hộ các vị đại sứ, đại sứ phu nhân, của các nước ủng hộ dân chủ cho VN mở văn phòng riêng và tuyển nhân viên là những người yêu nước ủng họ dân chủ.

Tôi nghĩ rằng trong tình hình hiện nay thì chỉ có như vậy, tức là có yếu tố nước ngoài thì mới vô hiệu được những hành động bẩn thỉu của bon mật vụ.

Khách gửi lúc 12:52, 21/04/2010 - mã số 12416

Bọn khốn nạn,

Hải

Khách gửi lúc 12:09, 21/04/2010 - mã số 12413

Thôi đến nước này thì vợ chồng con cái Luật sư Luật cứ ôm nốp ra lề đường trước trụ sở công an mà 'cư ngụ' và nhanh chóng làm đơn xin tỵ nạn ở Oslo như cô đạo diễn bạn Điếu Cày chứ sống sao nổi ở VN khi bị truy đuổi đến vậy !
Trần Thị Hồng Sương

Khách gửi lúc 11:27, 21/04/2010 - mã số 12409

Ông Luật này sướng qua ta, được người "bảo vệ" canh gác tốt quá.
Đây cũng là một cơ hội cho ông đó.
Chúc ông vui vẻ

Khách gửi lúc 08:36, 21/04/2010 - mã số 12402

Còn tàn bạo hơn thời Pháp thuộc.

Những cái xấu xa nhất mà Đảng cố gán ghép hoặc tuyên truyền cho nhân dân về các chế độ trước đây đều hiển hiện ở đất nước này.

Chúng ta thấy rất nhiều phụ nữ Việt Nam có thân phận không khác gì chị Dậu trong tác phẩm Tắt Đèn của Ngô Tất Tố.

Còn có hàng ngàn người giống Chí Phèo của Nam Cao.

Có hàng vạn ông Nghị bà Nghị mà học sinh đã được dạy trong trường học hiện diện trong đất nước này ngày hôm nay.

....

Rất nhiều, rất nhiều... Nếu chúng ta chịu khó kết nối giữa những gì chúng ta (những học sinh dưới mái trường XHCN) đã được giáo dục và thực tế tại VN thì sẽ thấy được thực tế đau lòng đó.

Khách gửi lúc 07:33, 21/04/2010 - mã số 12400

Có giải pháp nào cho những người như LS Luật, chị Tạ Phong Tần ko?!

Khách gửi lúc 07:27, 21/04/2010 - mã số 12399

Thật nhục nhã cho cái chính quyền tự xưng là của nhân dân và đám tay sai làm ác của chúng.

Khách gửi lúc 21:37, 20/04/2010 - mã số 12382

Chúa ơi!Sao có người lại khổ như vậy?Nếu có tội gì thì phạt chứ cứ như thế này thì sống không bằng chết.

Khách gửi lúc 21:33, 20/04/2010 - mã số 12380

Words fail!

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
3 + 6 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Nếu nước độc lập mà dân không hưởng hạnh phúc tự do, thì độc lập cũng chẳng có nghĩa lý gì!

— Hồ Chí Minh

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 1 thành viên346 khách truy cập.

Thành viên online

Thuốc Lá

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!