Ngô Minh - Bi kịch Hoàng Phủ Ngọc Tường

Ngô Minh
Chia sẻ bài viết này

Từ rất nhiều năm nay tôi rất muốn bày tỏ đôi điều về những bi kịch cuộc đời mà nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường từng chịu đựng và trăn trở, từng nén vào lòng để sống và sáng tác suốt hơn mấy chục năm qua. Vì gần gũi vợ chồng Hoàng Phủ Ngọc Tường - Lâm Thị Mỹ Dạ hàng ngày, nên tôi được nghe kể nhiều lần từng sự việc một. Sau Tết Mậu Tý, kỷ niệm 40 năm Mậu Thân vừa qua, một lần nữa Hoàng Phủ lại rất bức xúc, khi nhà báo Thanh Tùng (báo Tiền Phong) tìm đến phỏng vấn anh về những chuyện buồn Mậu Thân ấy. Bài phỏng vấn đó có tựa đề là: “Cái hoạ của người nổi tiếng”. Anh kể về cuộc phỏng vấn cho tôi nghe. Vậy bi kịch của Hoàng Phủ là gì? Đó là chuyện một số hoạt động của anh trong chiến dịch Mậu Thân bị một số người cố tình hiểu sai, vu khống tàn tệ trên báo, trên mạng, trong dư luận cộng đồng người Việt hải ngoại. Thêm nữa, chính thể nhà nước mà anh đã lựa chọn dấn thân cũng không mấy mặn mà với anh, một nhà văn đã sống hết mình, viết hết mình vì nhân dân, đất nước.

Hoàng Phủ Ngọc Tường là một trong số ít nhà văn nổi tiếng và có uy tín và được người đọc mến mộ nhất hiện nay ở Việt Nam. Văn chương Hoàng Phủ thấm đẫm tình thương yêu và trí tuệ, là thứ văn chương tri âm tri kỷ, làm nhiều thế hệ độc giả say mê, tìm đọc. Được người đọc mến mộ vì đó không phải là thứ văn chương “phải đạo” (chữ của Hoàng Ngọc Hiến), xưng tụng một chiều, “ta thắng địch thua”, mà đó là thứ văn chương thật, có chính kiến rạch ròi, mạnh mẽ, là sự dấn thân để xây dựng một nền dân chủ và nhân văn cao cả. Không giống một số nhà văn xu thời nghĩ khác, viết khác, sống khác, viết khác, luôn đeo mặt nạ ngăn cách mình với xã hội, Hoàng Phủ Ngọc Tường sống như viết, nói như viết, nghĩ như viết. Anh viết đến tận cùng của vấn đề mà không sợ sự suy diễn, quy chụp, vì anh viết và nói bằng trái tim đỏ thắm tình người và tình yêu Tổ Quốc. Chỉ đọc những bài nhàn đàm bàn chuyện thế sự hàng ngày hay đọc bút ký “Ai đã đặt tên cho dòng sông” hay “Rừng hồi”, ai cũng nhận ra chân dung Hoàng Phủ. Đó là một cây bút luôn dấn thân vì lẽ phải, vì Tổ Quốc quê hương. Từ sau 30-4-1975 đến nay, Hoàng Phủ Ngọc tường đã in trên 16 đầu sách bút ký, nhàn đàm, thơ, trong đó có Tuyển tập Hoàng Phủ Ngọc Tường gồm 4 tập với 2000 trang in, là những trang viết làm nao lòng người đọc cả nước. Có lẽ anh là nhà văn đông đảo người hâm mộ nhất trong nước từ mấy chục năm nay. Không chỉ văn chương mà trong cuộc sống ngày thường, Hoàng Phủ luôn đau đáu nỗi người. Hoàng Phủ Ngọc Tường bị trọng bệnh nằm một chỗ, xem ti vi thấy cảnh nghèo đói, bần cùng của dân nghèo, anh đã nhiều lần rưng rưng nước mắt. Càng sắc sảo tài hoa trong văn chương bao nhiêu, anh càng quên mất bản thân mình trong cuộc sống đời thường bấy nhiêu. Anh sống hồn nhiên như một đứa trẻ, không hề biết đến, không hề bận tâm đến những giả trá lọc lừa chung quanh mình… Văn là người. Một người như thế, một nhà văn đồng hành cùng nhân dân như thế không thể có chuyện cầm súng giết người, phản nhân dân, hay phản Tổ Quốc được. Thế mà bi kịch vẫn cứ xảy ra…

Năm 1966, hoạt động trong phong trào học sinh sinh viên chống chế độ Mỹ - Thiệu, bị chính quyền tỉnh Thừa Thiên - Huế truy lùng, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã lên “rừng” theo kháng chiến. Đó là sự lựa chọn của anh theo tiếng gọi của trái tim yêu nước, trước tình cảnh quân Mỹ ngập tràn miền Nam. Lúc này Hoàng Phủ là giáo sư dạy môn siêu hình học ở Trường Quốc học Huế. Anh có viết báo làm thơ và làm chủ bút một số tờ báo của lực lượng học sinh sinh viên đấu tranh, nhưng về văn học thì chưa có tác phẩm nào nổi tiếng. Cùng tham gia “xuống đường” đấu tranh với anh lúc đó có Hoàng Phủ Ngọc Phan (em trai), Nguyễn Đắc Xuân, Trần Vàng Sao, Ngô Kha, Trần Quang Long, giáo sư Lê Văn Hảo, Phương Thảo v.v… Năm 1966, Hoàng Phủ Ngọc Tường “lên xanh” làm cán bộ, rồi viết báo ở Ban Tuyến huấn Thành uỷ Huế, chẳng có chức vụ gì cả. Trong Tổng tấn công Tết Mậu Thân 1968, trong khi chiến trận đang hồi ác liệt tại Huế, thì một tổ chức mới ra đời gọi là Liên minh các Lực lượng Dân tộc Dân chủ và Hoà bình Thành phố Huế (gọi tắt là Liên minh Huế) ra đời. Hoàng Phủ Ngọc Tường là tổng thư ký, giáo sư Lê Văn Hảo là chủ tịch, bà Nguyễn Đình Chi và Hoà thượng Thích Đôn Hậu là phó chủ tịch. Đây là tổ chức mặt trận để kêu gọi tập hợp quần chúng đứng lên chống Mỹ, chứ không có bất cứ một quyền hành gì trong điều hành chỉ huy chiến trận cả. Những ngày nổ ra Tổng tấn công, cả chủ tịch, hai phó chủ tịch và tổng thư ký của Liên minh đều ở “xanh”. Riêng Hoàng Phủ Ngọc Tường sau khi soạn xong “Lời hiệu triệu” kêu gọi quần chúng nổi dậy, thu băng tiếng nói, rồi được gửi về phát đi khắp các nẻo đường, phố phường ở Huế trong Tết Mậu Thân sau khi quân Giải phóng chiếm được thành phố. Sau khi viết lời “Lời hiệu triệu” ấy, Hoàng Phủ Ngọc Tường và Lê Văn Hảo có tên chính thức tham gia chiến dịch Mậu Thân, đều có mặt ở Chỉ huy sở Tiền phương của Mặt trận Huế ở núi Kim Phụng, phía Tây Huế. Bộ tư lệnh bảo chờ sáng mai sẽ về Huế, khi tình hình đã ổn định. Nhưng rồi tình hình ngày càng diễn biến phức tạp, nên hai người chỉ ngồi trong phòng Chỉ huy Sở. Ngồi như là ngồi chờ giao việc và sau đó không bao giờ trở lại thành phố Huế nữa cho đến năm 1972 được điều ra làm Trưởng Ty Văn hoá tỉnh Quảng Trị (vùng mới giải phóng của Mặt trận Giải phóng). Mà thực ra trong suốt những năm lên “xanh” ở A Lưới, Hoàng Phủ Ngọc Tường không được phân công về thành phố hay đồng bằng một chuyến nào cả. Điều đó có rất nhiều nhà văn như Tô Nhuận Vỹ, Xuân Thiều, Nguyễn Quang Hà, Nguyễn Đắc Xuân biết rõ.

Thế mà từ gần 20 năm nay, một số cây bút ở hải ngoại không biết do thù oán gì, hay do ganh tỵ tiếng tăm với Hoàng Phủ khi anh đã nổi tiếng ở trong nước, đã viết bài đổ tội cho Hòang Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Lê Văn Hảo, Nguyễn Đắc Xuân với những lời lẽ vô cùng đao búa như gọi là “đồ tể giết 2000 người Huế trong Tết Mậu Thân”, “thủ phạm chính của cuộc tàn sát”,” “các hung thần can dự tới bữa tiệc máu”. Năm 1997, Thuỵ Khuê, đài RFI (Pháp) đã phỏng vấn Hoàng Phủ Ngọc Tường về vụ Mậu Thân này. Trong bài trả lời phỏng vấn đó, anh đã nói rất rõ ràng là mình không hề có mặt ở Huế trong suốt trận chiến đó. Buổi phát thành này đã được tiếp sóng qua đài phát thanh Little Saigon ở Quận Cam mà nhiều Việt kiều đã nghe trực tiếp. Bài phỏng vấn đó cũng được in lại trên tạp chí Hợp Lưu, do Khánh Trường làm Tổng biên tập. Thế mà không hiểu sao nhiều người cứ cố tình nói sai sự thật. Ngày 1-1-2005, trên website http://ngothelinh.tripod.com (Ngô Thế Linh là tên một đại tá quân đội Sài Gòn tử trận trong Mậu Thân ở Huế) lại có bài viết “Hoàng Phủ Ngọc Tường, kẻ hái phù dung sau thảm sát Tết Mậu Thân 1968 tại Huế”. Tác giả bài viết cho rằng tập thơ Người hái phù dung của Hoàng Phủ Ngọc Tường là sự ăn năn, sám hối về tội “phản quốc” và “sát nhân” của mình. Thật là một sự phán xét sai lệch rất nhẫn tâm về tập thơ trữ tình rất thâm sâu được nhiều người yêu thích ấy. Gần đây thôi, đầu tháng 1-2008, trên blog http://vanchuong.vnweblgs.com do nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo chủ trương, có in bài “Chuyện vui về Hoàng Phủ Ngọc Tường”, trong phần comment có người xưng là Dân Huế đã nói khống lên rằng: “Chính hai anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường và Hoàng Phủ Ngọc Phan cầm súng bắn máy bay Mỹ trong khu hẻm nhà tôi ở Huế (Phường Phú Cát)”. Thật là nói lấy được! Những người như Tường là cán bộ dân sự, đi kháng chiến bằng ngòi bút, chứ không bao giờ cầm súng cả. Lại có người comment trên http://vanchuong.vnweblgs.com ngày 15-1-2008 cho rằng: “ÔngTường quả có dính vào vụ Mậu Thân Huế, nhìn hoàn toàn theo khía cạnh khách quan. Ông ta không thực sự nhúng tay vào vụ Mậu Thân, nhưng về mặt tinh thần, ông chính là linh hồn của vụ đánh chiếm Huế qua tiếng tăm của ông, do tài năng của ông và do ảnh hưởng của ông tới những người đàn em, học trò”. Nói cho thật công bằng, tiếng tăm của Tường lúc đó chưa có gì nhiều, chưa như bây giờ. Tường chỉ là một cán bộ tuyên huấn bình thường, làm sao lại bảo ông là “linh hồn của vụ đánh chiếm Huế”? Hơn nữa trong học thuyết “giai cấp” của các nước theo chủ nghĩa xã hội, “công-nông-binh” là lực lượng chủ lực, tầng lớp trí thức là ăn theo, chưa bao giờ được tôn trọng, mà bị coi là tầng lớp tiểu tư sản, hay chao đảo lập trường tư tưởng, thường xuyên phải học tập cải tạo, nên không đáng tin cậy! Cứ xem lịch sử đối xử tàn bạo với trí thức của Stalin, của Mao Trạch Đông trong Cách mạng Văn hoá… thì rõ.

Nghe tôi nhắc có những bài vở, ý kiến trên mạng về vụ Mậu Thân ấy, Hoàng Phủ Ngọc Tường thốt lên: ”Không hiểu sao đến giờ vẫn có những kẻ xấu miệng cứ tìm cách buộc chặt tôi vào ‘vụ’ Mậu Thân Huế. Đúng, Mậu Thân đã trở thành một bi kịch đời tôi!” Anh bực bội: ”Tôi đành xem họ như những kẻ vu khống bẩn thỉu, thế thôi !”

Tôi nghĩ có lẽ sự hiểu nhầm, hiểu sai rất oan ức này là do cái “Lời hiệu triệu” với giọng đọc của Hoàng Phủ Ngọc Tường thu thanh từ trước, phát đi khắp các nẻo đường Huế sau khi nổ ra chiến dịch, làm cho ai cũng tưởng anh đang ở Huế. Thứ nữa là tập ký sự Ngôi sao trên đỉnh Phu Văn Lâu mang tên tác giả là Hoàng Phủ Ngọc Tường viết về những người giữ cờ trên Phu Văn Lâu Huế. Không tham gia đánh trận trực tiếp làm sao mà viết về cuộc chiến với những chi tiết cụ thể như thế? Sự thật thì không phải vậy. Hoàng Phủ Ngọc Tường bảo rằng, đây là một tập sách “viết chưa đạt”. Vì thế trong 4 tập của Tuyển tập Hoàng Phủ Ngọc Tường (NXB Trẻ và Công ty Phương Nam hợp tác ấn hành, 2002), tập ký này không được chọn trang nào cả. Tường kể: ”Đây là cuốn sách tôi viết từ một tư liệu ghi chép thực tế ‘những người giữ cờ’ ở Huế của Nguyễn Đắc Xuân. Tôi nhớ bản thảo ấy cũng chỉ độ 5 đến 7 trang. Tôi đã hư cấu thêm theo sự cho phép của thể loại ký và theo suy nghĩ của tôi - chứ tôi đâu có mặt ở Huế vào thời điểm ấy. Viết xong gửi đi tôi ghi tên cả hai người cùng viết. Một hôm tôi đang làm rẫy ở trong rừng thì nhận được một cuốn sách của NXB Giải Phóng. Không hiểu vì sao bản này khi in thành sách, tên tác giả lại chỉ có mình tôi. Thế là tôi trở thành thằng ‘hớt tay trên’ của bạn. Tôi đã viết thư gửi ra Hà Nội phản ứng với Giám đốc NXB Giải Phóng lúc đó là anh Khương Minh Ngọc. Nhưng sau đó tôi được anh Bảo Định Giang, lúc này chức vụ lớn hơn, nhưng đang phụ trách Tiểu ban Văn nghệ miền Nam can ngăn; bảo rằng làm như thế sẽ ‘có lợI’ cho cách mạng hơn! Không biết có lợi là lợi gì? Lúc đó tôi đã kể cho anh Nguyễn Đắc Xuân nghe tất cả chuyện oái oăm này…”

Tiện đây, tôi cũng xin nói đôi lời về cái gọi là “vụ tàn sát Mậu Thân” ở Huế. Không một quân đội nào dạy cho binh lính mình giết người dân cả. Dân là chỗ dựa của quân đội. “Nâng thuyền cũng dân, lật thuyền cũng dân” (Nguyễn Trãi). Nhưng chết nhiều người trong Mậu Thân là sự thật rất đau lòng. Trong chiến tranh khốc liệt, người chết do nhiều nguyên nhân: Hai bên bắn nhau, tên rơi đạn lạc. Những ngày Mậu Thân suốt tháng trời đó, máy bay Mỹ dội bom, quân đội Sài Gòn bắn pháo dữ dội suốt tháng trời khắp các nẻo đường mà quân Giải phóng đột nhập Huế, dội pháo vào Thành Nội, và thành phố Huế. Quân giải phóng cũng chống trả quyết liệt. Bom pháo, súng đạn đó không biết cách phân biệt Việt cộng hay người dân, tất cả đều bị chìm trong khói lửa. Quân Giải phóng mà đa phần là bộ đội trẻ từ miền Bắc vào chết rất nhiều. Rồi chuyện lợi dụng chiến tranh để thanh toán tư thù. Cả hai bên đều tìm cách diệt những người là tay chân thân tín của bên kia để trừ hậu hoạ v.v… Vì thế, không thể đổ việc nhiều người chết cho một bên nào được. Tạp chí Sông Hương số Xuân Mậu Tý (2-2008) có in bài “Me Mỹ kể chuyện Huế sau Tết Mậu Thân”, trích đăng hồi ký của bà Nguyễn Thị Thanh Sung, người An Cựu - Huế, là vợ của ông Bill Fleming, cố vấn an ninh tại Toà lãnh sự Hoa Kỳ tại Huế lúc đó, gọi theo lối dân gian bà là “Me Mỹ”, hiện đang định cư ở Potomac, bang Maryland. Bà Thanh Sung đã kể chuyện sau Mậu Thân, bố bà là ông Nguyễn Đăng Hiếu bị cảnh sát chính quyền Huế bắt giam vì đã có tên trong quyển Sổ vàng, khi cuốn Sổ vàng của Việt cộng lọt vào tay họ. Cuốn sổ vàng đó ghi tên những người đóng góp tiền của giúp cách mạng trong chiến dịch Mậu Thân. Mấy ngày sau đó có thông báo gửi cho mẹ bà Thanh Sung: “Bà và người nhà lên đường rày xe hoả gần nhà ga để nhận xác chồng bà. Khi nhận ra nhớ đem về chôn cất ngay lập tức…”, ”qua khỏi nhà ga, đi theo đường rày về phía núi, từ đằng xa nhìn tới, chúng tôi đã bắt đầu thấy những xác chết nằm la liệt hai bên đường rày”. (Theo www.tapchisonghuong.com.vn). Có bao nhiêu ngàn người bị trả thù, “chết la liệt” ở đường rày Ga Huế như thế?

Hoàng Phủ Ngọc Tường là bạn thân của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Tường đã viết một cuốn bút ký rất hay về Trịnh: “Cây đàn lia và hoàng tử bé”. Thế mà ở hải ngoại có người đã vu cho Tường khi làm Phó chủ tịch Hội Văn nghệ đã đày đoạ Trịnh đi tăng gia cuốc đất trồng khoai sắn ở những vùng heo hút, khó khăn. Những ngày sau 1975, những sai lầm về kinh tế xảy ra như cải tạo công thương ở miền Nam, rồi đất nước bị cấm vận, chính quyền các cấp chỉ làm được một việc là hô hào cán bộ, công chức, quân đội, dân chúng tăng gia cứu đói. Đó là lệnh trên, ai cũng phải đi, chứ đâu phải lệnh của ông Phó chủ tịch Hội Văn nghệ tỉnh Hoàng Phủ Ngọc Tường! Bản thân Tường gầy gò, nhỏ bé, chân cò tay nhện cũng phải cầm cuốc cuốc đất trồng sắn đến chảy máu tay…

Hoàng Phủ Ngọc Tường là một trí thức đi theo kháng chiến, lặn lội rừng núi suốt 10 năm, cho đến ngày toàn thắng. Từ năm 1972 đến 1976, anh lao mình vào công cuộc xây dựng ngành văn hoá văn nghệ tỉnh Quảng Trị. Khi ba tỉnh Bình Trị Thiên nhập một, anh vào Huế hoạt động trong Hội Văn học Nghệ thuật. Thời gian làm Phó chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Bình Trị Thiên anh đã có công trong việc làm cho công chúng hiểu đúng hơn về nhạc tiền chiến, mà nhiều nhạc sĩ ở Bắc vào, công chúng là cán bộ tập kết miền Bắc về lại quê thường gọi là nhạc vàng “độc hại”, “ru ngủ” người cách mạng, nên kiên quyết tẩy chay. Cả những ca khúc tuyệt vời của Trịnh Công Sơn cũng bị cho là nhạc vàng. Họ cho căng biểu ngữ trước trường Đại học Sư phạm phản đối nhạc Trịnh. Hoàng Phủ Ngọc Tường đã tổ chức một số buổi hội thảo về “nhạc tiền chiến”, mời các ca sĩ giỏi ở Huế đến hát các bài hát “Đêm tàn Bến Ngự” của Dương Thiệu Tước, “Đêm đông” của Nguyễn Văn Thương, “Hồn Vọng Phu” (1, 2, 3) của Lê Thương, “Thiên Thai” của Văn Cao v.v… cho mọi người nghe. Rồi mời mọi người đánh giá. Kết quả người nghe ai cũng vỗ tay tán thưởng. Từ đó hai chữ “nhạc vàng” cứ lui dần, người Huế lại hát nhạc tiền chiến, nhạc Trịnh Công Sơn.

Hoàng Phủ Ngọc Tường chí cốt với con đường mình đã chọn đến mức anh phải kiên nhẫn đến 17 năm đối tượng Đảng. Đến khi được vào Đảng thì mấy năm sau bị tai nạn nên xin thôi. Sở dĩ Tường đứng chân “đối tượng” lâu như thế vì anh là người “cấp tiến” có tư tưởng dân chủ mới mẻ, không được cấp trên tin tưởng lắm. Vì Tường biết tiếng Anh, tiếng Pháp, hay đi dọc phố nói “tiếng Tây” với mấy người ngoại quốc, Việt kiều về nước, những người khách Tây thường đến thăm nhà Tường, nên không ít người cho rằng, Tường đang làm việc hai mang. Nghi ngờ đó kéo dài rất lâu.

Tường kể: Sau giải phóng có lần anh được giới thiệu ra ứng cứ đại biểu Quốc hội, thì không hiểu tại sao trong dân gian lập tức lan truyền rằng: Lan - Đính – Chính -Tường / Bốn tên phản động tìm đường mà đi (Lê Mậu Lan, giám đốc nhà máy xi măng Long Thọ; Nguyễn Hữu Đính, kỹ sư nông lâm yêu nước, thành viên của Mặt trận Dân tộc Giải phóng; Ngô Thế Chính, Phó tiến sĩ sử học, hiệu trưởng Đồng Khánh, tức Trường Hai Bà Trưng, ngày mới giải phóng). Ai phản động? Tại sao bảo tôi là phản động? Tôi dám thách bất cứ ai có thể đưa ra một bằng chứng nhỏ chứng tỏ rằng tôi là kẻ phản động. Các người chỉ giỏi bôi nhọ người khác để được việc mình!. Có lần Tường được mời sang dự hội thảo văn hoá ở Đức, vé máy bay đã mua đút túi rồi, nhưng sắp đến giờ bay thì có người đến thu hồi vé máy bay của Tường. Thế là chuyến đi bị huỷ. Có lẽ vì nhà nước không hiểu bản chất con người Tường, nên sợ Tường xuất ngoại rồi ở luôn bên đó “với địch”. Một lần khác Tường lại được mời đi Pháp, lần này lại gặp rắc rối mãi trong chuyện kê khai thủ tục, may nhờ một sĩ quan công an người Quảng Trị đồng hương giúp đỡ, anh mới lên máy bay được.

Người ta không tin tưởng Tường vì tại diễn đàn các Đại hội Nhà văn Việt Nam, nhất là Đại hội IV và V, Tường là một người phát biểu chính kiến rất mạnh mẽ, anh đòi “cởi trói”, đòi tự do sáng tạo cho văn nghệ sĩ, anh đòi thực thi việc tạo ra cơ chế “đối trọng” trong xã hội. Đó là những đòi hỏi chính đáng mà các “nhà văn nhà nước” không bao giờ dám nói. Tại Đại hội Hội Nhà văn Việt Nam lần thứ V, ông Đỗ Mười, lúc đó là Tổng Bí thư Đảng, đã mời riêng từng người là Tường và Bùi Minh Quốc đến Văn phòng Tổng Bí thư để “chấn chỉnh” việc đòi “đối trọng”! Từ năm 1990-1992, chia lại tỉnh, Tường là Tổng biên tập tạp chí Cửa Việt. Tuy là tạp chí văn nghệ của một tỉnh lẻ nơi miền Trung heo hút, thế mà Tường đã biến nó thành một tạp chí được độc giả mến mộ, tìm đọc nhất trong nước lúc đó. Vì tạp chí đã thể hiện được một quan điểm sáng tác mới mẻ theo ý tưởng tự do sáng tạo, nói thẳng nói thật vì sự tiến bộ xã hội, vì văn minh đất nước. Rất nhiều những cây bút cấp tiến có tên tuổi từ Hà Nội, Sài Gòn, Paris… như Hoàng Ngọc Hiến, Phạm Xuân Nguyên, Hoàng Cầm, Vương Trí Nhàn, Nguyễn Thị Hoàng, Lữ Phương, Trần Độ, Lê Bá Đảng, Bùi Minh Quốc, Phùng Quán v.v… đã gửi bài đăng tạp chí. Mới 17 số, tạp chí Cửa Việt đã trở thành “cái gai” trong mắt những người quản lý văn nghệ. Thế là tạp chí bị đình bản! Đó là một bi kịch, một cú xốc lớn của Hoàng Phủ Ngọc Tường. Một lần nữa anh lại bị chính thể chặn đường! Vì những lý do đó mà việc xét Giải thưởng Hồ Chí Minh, Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật diễn ra lần đầu từ năm 1997, nhưng Hoàng Phủ Ngọc Tường không được xét. Mãi đến năm 2007, nhà nước mới trao Giải thưởng Nhà nước cho anh. Tôi nghĩ văn chương và nhân cách của Hoàng Phủ ảnh hưởng đến các thế hệ người Việt Nam lớn hơn rất nhiều so với một số nhà văn được Giải thưởng Hồ Chí Minh. Khi nói về chuyện này, Tường lại bảo: “Giải thưởng không quan trọng. Quan trọng nhất là người đọc đọc mến mộ mình!”

Bi kịch đến từ nhiều phía thế mà Hoàng Phủ Ngọc Tường vẫn cặm cụi viết hết cuốn sách này đến cuốn sách khác. Nhắc đến chuyện “bi kịch”, anh cười: “Nhưng tôi vẫn làm việc vui vẻ. Bất đắc chí độc hành kỳ đạo - Mạnh Tử đã nói như thế. Sống ở đời một người tri thức cũng có một cái giá phải trả cho việc mà người khác cứ tưởng là mình được tín nhiệm…”

Huế, 2-3-2008

© 2008 talawas

Khách gửi hôm Thứ Hai, 11/01/2010
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Hoàng Xuân Phú - Uẩn khúc trong Điều 4 Hiến Pháp

Nhật Ký Yêu Nước - Hỏi đáp về "đa đảng"

Hồ Ngọc Nhuận - Phá xiềng

Luật gia Lê Hiếu Đằng - Một xã hội dân sự mạnh mới huy động được sức mạnh của toàn thể dân tộc để chống lại bành trướng Bắc Kinh

Nguyễn Minh Tuấn - Triết lý pháp luật hiện đại của Radbruch


Nam Giao (khách viếng thăm) gửi lúc 22:31, 04/11/2013 - mã số 102329

Hôm nay đọc được bài này cũng của Ngô Minh trên Quê Choa.

http://bolapquechoa.blogspot.com/2013/11/cha-toi-bi-bo-oi-ccr-ban-nhu-nao.html

Đúng là bi kịch của Ngô Minh.
Một ví dụ rất điển hình cho bài viết về việc "tẩy não" của Trần Trung Đạo.

nguaconoichoi (khách viếng thăm) gửi lúc 00:41, 03/09/2013 - mã số 96628

Không có bi kịch nào của Hoàng Phủ Ngọc Tường, chỉ có bi kịch của Ngô Minh.

Nam Giao (khách viếng thăm) gửi lúc 23:31, 02/09/2013 - mã số 96626

"Bi kịch" ở chỗ Ngô Minh chỉ chăm chăm lo lắng cho cái "bi kịch" của ông HPNT mà thôi. Còn hàng ngàn nạn nhân vô tội bị thảm sát và gia đình của họ thì một là "đáng đời", hai là "không đáng kể". Một sự vô liêm sĩ đa cấp!

Khách tuanbh (khách viếng thăm) gửi lúc 01:07, 02/09/2013 - mã số 96564

tha thứ thì đã tha thứ rồi.nhưng gái đĩ già mồm

Tiến Văn (khách viếng thăm) gửi lúc 15:33, 01/09/2013 - mã số 96532

http://www.youtube.com/watch?v=MaNr16RDrzQ

Chính Hoàng Phủ Ngọc Tường thú nhận là có mặt ở Huế vào phút thứ 6 của video trên: "Tôi đã đi trên những cái đường, cái đường hẻm đó, vào ban đêm tôi tưởng là bùn, tôi mở ra, bấm đèn lên, thì toàn là máu, lầy lội như vậy và đó là cả khu phố bị bom Mỹ giết."

Thế mà bác Ngô Minh lại viết:
"Sau khi viết lời “Lời hiệu triệu” ấy, Hoàng Phủ Ngọc Tường và Lê Văn Hảo có tên chính thức tham gia chiến dịch Mậu Thân, đều có mặt ở Chỉ huy sở Tiền phương của Mặt trận Huế ở núi Kim Phụng, phía Tây Huế. Bộ tư lệnh bảo chờ sáng mai sẽ về Huế, khi tình hình đã ổn định. Nhưng rồi tình hình ngày càng diễn biến phức tạp, nên hai người chỉ ngồi trong phòng Chỉ huy Sở. Ngồi như là ngồi chờ giao việc và sau đó không bao giờ trở lại thành phố Huế nữa cho đến năm 1972...".

Bác Ngô Minh lại đánh giá sai mức độ trầm trọng và dã man của vụ Thảm Sát Tết Mậu Thân ở Huế khi bác viết : "Bom pháo, súng đạn đó không biết cách phân biệt Việt cộng hay người dân, tất cả đều bị chìm trong khói lửa. Quân Giải phóng mà đa phần là bộ đội trẻ từ miền Bắc vào chết rất nhiều. Rồi chuyện lợi dụng chiến tranh để thanh toán tư thù. Cả hai bên đều tìm cách diệt những người là tay chân thân tín của bên kia để trừ hậu hoạ v.v… Vì thế, không thể đổ việc nhiều người chết cho một bên nào được." Đồng ý với bác là trong chiến tranh thí có nhiều người chết, nhưng chết bị trói tay và bị đập bể sọ hay bị chôn sống thì chỉ có ở Huế, Tết Mậu Thân 68. Nếu có thanh toán tư thù thì vài chục vụ thì đã là nhiều, đằng này cả ngàn người bị giết và mất tích thì không thể là vì thanh toán tư thù. Với một tổ chức chặt chẻ như đảng Cộng Sản Việt Nam, thêm vào đó kỷ luật Quân Đội thì việc thanh toán tư thù là việc không thể xảy ra. Nhất định là phải có sự cho phép của giới lảnh đạo Cộng Sản cao cấp hay đó là chủ trương nhất quán của đảng Cộng Sản Việt Nam là phải tiêu diệt kẻ thù bằng mọi cách.

Nam Giao (khách viếng thăm) gửi lúc 11:27, 31/08/2013 - mã số 96472

OK, "anh Tường" không có cầm súng, không có chỉ đạo, không ra lệnh, không liên quan trực tiếp tới vụ thảm sát này. Nhưng "anh Tường" nhiệt liệt hoan nghênh việc này, cho tới năm 1987, theo video trên Youtube.
Đến năm 97, "anh Tường" có tỏ ý "ngậm ngùi", "đau xót". Nhưng cũng chỉ là trả lời phỏng vấn bên Pháp thôi. Về nước thì ngậm tăm.

Là một trí thức (sic), một "người con của Huế", "anh Tường" cho đến hôm nay, chưa bao giờ có một tiếng nói phản bác vụ thảm sát này. Chưa bao giờ hối hận, chưa bao giờ đốt một nén nhang, chưa bao giờ lên tiếng đả đảo, chưa bao giờ truy tìm thủ phạm...Mà chỉ chăm chăm một việc là "tôi không có tội"

Trơ trẽn đến thế là cùng.

thichkhach (khách viếng thăm) gửi lúc 01:25, 31/08/2013 - mã số 96454
Khách ngoigoccaysung viết:
Bây chừ đọc mạng thấy ở Mĩ mà nạn xả súng bừa bãi vẫn còn không ít, thì làm sao mà tin được cái thời của 45 năm về trước, lại trong chiến tranh nữa cơ chứ, lấy đâu ra thời gian thích hợp cho sự điều tra kĩ càng? Sao lại cứ chằm hăm vào một người nào đó, ai cũng chỉ là giọt ước trong một đợt sóng của biển cả mà thôi.

Cụ lăn tăn trật chỗ. Lâu lâu thấy vài thằng mũi lõ tóc xanh mắc bệnh trong đầu xả súng bắn lung tung đem so với quân cách mạng ta bắn do chỉ đạo, bắn do lòng tin sâu sắc vào chủ trương nhà nước ta đúng dắn, đek trật đường rầy xe lửa. Chém đầu dân cứ nghĩ chém vào kẻ thù không đội trời chung.
Mấy thằng mẽo, tây khùng bị ra toà đền tội tất tật hằng bao nhiêu năm.
Có đứa được vào nhà thương điên cấm cố suốt đời.

Một cuộc cách mạng luôn có chỉ huy và người thi hành đek là cái biển cả vô bờ bến, không người lái. Đêk là giọt nước trong một đợt sóng.
" Anh Tường " của nhiều người là tên đầu sỏ, thu âm đưa lên đài, phát thanh ầm ầm, kêu gọi hùng hổ, thì cứ nắm đầu " anh Tường " mà hỏi cho ra những "anh hùng nào" nào đã chỉ huy vụ thảm sát này.
Nếu " anh Tường " đêk khai, nói chung chung chạy tội, thì cứ đè " anh Tường " cho chịu tội thay các đồng chí của " anh "

Các lãnh đạo và tuỳ tùng ta đã tham gia cắt cổ dân vô tội, say men chiến thắng bằng máu dân lành đã có cụ nào bị đưa ra toà? Có cụ nào vào nhà thương điên, hay sau đó toàn bộ được thăng cấp, được lãnh huy chương của già Hồ như " anh Tường"??
MK, bênh thì lựa chỗ mà bênh. Chuyện rành rành thế mà vẫn cố tìm cách đỡ.
Ừ thì cứ học tập cụ Tố Hữu: Giết, giết nữa, bàn tay không ngưng nghỉ. Rồi xem oan hồn của dân có ám suốt đời không. Hay cuối đời lại tính chuyện đi tu, dô chùa sám hối, hay tính sổ với đảng.

Khách ngoigoccaysung (khách viếng thăm) gửi lúc 22:55, 30/08/2013 - mã số 96451

Ông Bùi Tín có nói đại ý là việc diệt ác trừ gian là của đám bộ đội địa phương, du kích, công an , chứ ổng thuộc bộ đội chủ lực thì không làm việc đó. Vậy là ổng thừa nhận lúc đó có việc gọi là "diệt ác trừ gian", mà lại do đám du kích ...ở làng, dù có nhân danh tòa án cách mạng nọ kia nhưng làm sao mà chính xác được cơ chứ!
Bây chừ đọc mạng thấy ở Mĩ mà nạn xả súng bừa bãi vẫn còn không ít, thì làm sao mà tin được cái thời của 45 năm về trước, lại trong chiến tranh nữa cơ chứ, lấy đâu ra thời gian thích hợp cho sự điều tra kĩ càng? Sao lại cứ chằm hăm vào một người nào đó, ai cũng chỉ là giọt ước trong một đợt sóng của biển cả mà thôi.

nguyenhong gửi lúc 10:08, 30/08/2013 - mã số 96400

Tôi rất cảm ơn commment của bạn Nam Giao. Lâu nay tôi cũng luôn cố gắng để biết được nhiều hơn về vụ thảm sát Mậu Thân và những kẻ mang danh trí thức đứng đằng sau tội ác ghê rợn ấy. Nhưng thứ thật là tôi không đủ kiên nhẫn để đọc kỹ bài viết của Ngô Minh mà quan tâm nhiều hơn đến các comment cho bài này.
Tôi đã hiểu được nhiều điều qua comment của bạn. Nhưng điều quan trọng nhất có lẽ là một người già như tôi thấy yên lòng khi đất nước còn những người trẻ có lương tâm và tỉnh táo như bạn.

Nam Giao (khách viếng thăm) gửi lúc 07:34, 30/08/2013 - mã số 96390

Bọ Lập tung hô kẻ tung hô "sự tàn bạo muôn năm"

Xin mượn tựa đề "Sự tàn bạo muôn năm" của Lái Gió để liên hệ với một bài viết mới đây của Bọ Lập, một nhà văn tôi rất thích, và nể.
Thích là thích cái khẩu văn của Bọ, nể là nể sự mạnh dạn, dũng cảm của Bọ, nói thẳng, kể thật, huỵch tẹt những việc mà người ta cho là nhạy cảm, cấm kỵ. Từ cải cách ruộng đất, chuyện vinh nhục của con người, luôn cả tình dục. Viết rất khéo, rất hay. Nhưng trên tất cả, đó là cái tâm vươn tới sự thật, cái dũng khí nói lên sự thật, dù phũ phàng, cay đắng, tủi nhục,...đó mới là điều thật đáng nể phục.
Một nhà văn khác (dù ông không nhận là nhà văn)là Cao Xuân Huy, chỉ với 1 quyển hồi ký "Tháng Ba gãy súng" đã khiến tôi kính phục bởi sự dũng cảm của ông trước ngòi bút và trang giấy, dũng khí mạnh mẽ hơn cả những tháng ngày trung uý TQLC Cao Xuân Huy cầm súng ủi bãi, đối diện với cái chết.
Cả Bọ Lập và Cao Xuân Huy đều có giao tình với một người: Phùng Quán. Cao Xuân Huy gọi bằng chú, vì bố ông, nhà văn Cao Xuân Nhị, coi Phùng Quán như em. Chính Phùng Quán đã gửi một con gà luộc cho Cao Xuân Huy trong trại cải tạo. Thằng con mấy mươi năm mới gặp lại cha, bên thắng cuộc. Hỏi mày ghét cộng sản lắm hay sao mà đi cái thứ lính ác ôn này? Đáp không thù ghét gì chỉ gặp đâu bắn đó!
Cũng tại Phùng Quán. Không phải con gà luộc, mà là bài thơ, của Phùng Quán.
Người làm xiếc đi dây rất khó
Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn
Đi trọn đời trên con đường chân thật.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêụ
Tôi muốn làm nhà văn chân thật, chân thật trọn đời
Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã

Bọ Lập còn hơn thế, chẳng những quen, thân, cuộc văn cuộc rượu với Phùng Quán bấy nhiêu năm, gọi Phùng Quán bằng anh. Thân lắm, và trong những câu chuyện kể, bạn văn đã có nhắc tới bài thơ trên của Phùng Quán. Hay lắm! Phục lắm! Bọ nói thế. Nói thế nhưng không làm thế.
Mới đây Bọ viết bài ca ngợi tài đức của "anh Tường", tức Hoàng Phủ Ngọc Tường ([http://bolapquechoa.blogspot.com/2013/08/hoang-phu-ngoc-tuong.html]). Sẵn dập luôn mấy ông chống cộng cực đoan không chịu buông tha những năm tháng cuối đời cho "anh Tường" của Bọ. Bọ nói lần chót nhé, anh Tường không có mặt tại Huế trong biến cố Mậu Thân 1968 nhé, có anh X,Y,Z làm chứng nhé. "Anh Tường" của Bọ trí thức lắm, nhân văn lắm, hiền khô à, làm gì có chuyện nhúng tay vào vụ thảm sát đó?
Thực ra Bọ không cần lo, trước đây báo Công An đã nói nhiều rồi, thanh minh thanh nga đầy đủ cả. HPNT (Hoàng Phủ Ngọc Tường)chỉ thu âm lời hiệu triệu, và đứng xa, cách Huế 50km, cũng không có chức vụ, quyền hạn gì lớn lao cả...vân vân và vân vân.
Tội ác của Hitler, một người Đức đứng cách xa hàng ngàn dặm và nửa thế kỷ, vẫn còn xấu hổ, đau xót cho dân tộc mình. Một trí thức có liên quan mật thiết trong cuộc chiến, trong trận đánh, chứng kiến sự việc xảy ra, mà nay phủi tay nhẹ nhàng trước cái chết của mấy ngàn người dân vô tội, ngay chính trên quê hương mình thì vô liêm sĩ đến bậc nào?
Ngoài chân dung do báo Công An và Bọ Lập vẽ nên, HPNT còn có nhiều chân dung khác, tôi chỉ giới thiệu 3 bức chân dung vốn rất phổ biến. Bọ yên tâm, không phải là chân dung do mấy ông chống cộng cực đoan vẽ nên đâu.

Chân dung thứ nhất, một người được cho là HPNT trả lời phỏng vấn về việc này vào năm 1987. Thật tình là tôi không biết mặt HPNT, nên không thể nói là thực hay giả. Chỉ biết rằng với thái độ và cách thức trả lời, đủ để kết luận về con người này. Thứ nhất, đổ hết tội lỗi cho quân đội Mỹ và VNCH. Thứ hai, nếu có số ít nào đó về phía ta, thì đều hợp tình hợp lý, đều "đúng quy trình" cả. Sự sắt máu hiện rõ trong từng lời nói của một kẻ đang ca ngợi, vinh danh thành tựu giết người. Quá rõ ràng. Còn ghê rợn hơn những người trực tiếp xả súng, những kẻ cầm cuốc đập đầu chôn sống chính đồng bào mình. Một nhân vật đang tung hô chủ thuyết diệt chủng, và hãnh diện với những xác người chồng chất ngay trên quê hương mình. Pháp luật nào, sách vở nào đã dạy "anh Tường" của Bọ những tư tưởng "nhân văn" mọi rợ như thế? Bọ đã đọc hết tủ sách quí của "anh Tường", chắc là Bọ phải biết là sách gì chứ?
Trừ khi, người trong video này không phải là HPNT. Nếu vậy, thì Bọ phải lên tiếng tức thì, vạch mặt ngay đây là đồ giả, người giả, dựng lên để biêu riếu, xuyên tạc. Trả lại thanh danh cho "anh Tường". Với bao nhiêu năm tháng cận kề, đối với Bọ, việc này dễ ợt. Bọ im lặng, Bọ không đính chính thì cho đến bao giờ, người này đích thị là HPNT. Vì chính HPNT cũng không lên tiếng phủ nhận video này.
Chân dung thứ hai, đó là cuộc trả lời phỏng vấn của HPNT với nhà văn Thuỵ Khê tại Pháp, năm 1997 ([http://thuykhue.free.fr/tk97/nchpngoctuong.html]). Cũng tràn mặt báo mạng bao nhiêu năm. Cũng không nghe HPNT hay Bọ đính chính, phân bua gì về cuộc phỏng vấn này. Có xuyên tạc không? Hay là sự thật? HPNT giờ đã là một người khác, ôn tồn hơn, điềm đạm hơn, không còn sát khí đằng đằng như xưa nữa. Quan trọng nhất, không qui kết tội "thảm sát rồi tuyên truyền" cho quân đội Mỹ hay VNCH nữa. Ngược lại, HPNT thú nhận đây là "sai lầm có tính cục bộ" của cách mạng.
"...ấy là nỗi thống thiết tận đáy lòng mỗi khi tôi nghĩ về những tang tóc thê thảm mà nhiều gia đình người Huế đã phải gánh chịu, do hành động giết oan của quân nổi dậy trên mặt trận Huế năm Mậu Thân. Đó là một sai lầm không thể nào biện bác được, nhìn từ lương tâm dân tộc, và nhìn trên quan điểm chiến tranh cách mạng.
Nhưng tôi tin rằng đây là một sai lầm có tính cục bộ, từ phía những người lãnh đạo cuộc tấn công Mậu Thân ở Huế, chứ không phải một chính sách toàn cục của cách mạng. Bởi vì tình trạng giết chóc bừa bãi như vậy, đã không xẩy ra ở những địa phương khác trong Mậu Thân, ngay cả trên một địa bàn rộng lớn với tình trạng xen kẽ giữa những lực lượng đối địch rất phức tạp như ở Sài Gòn thời ấy."

Trước thì đổ tội cho "địch", giờ thì nhận là của ta, nhưng chỉ là "sai lầm có tính cục bộ" thôi. Dĩ nhiên, cái "cục bộ" này không liên quan gì tới "anh Tường", người đã đọc lời hiệu triệu năm nào. Vẫn trong trắng, vẫn vô tội, vẫn nhân văn trí thức, phải không Bọ? Cái sai lầm này không phải là chuyện sai lỗi chính tả trên trang giấy, không phải là chuyện tát nhầm một người nào đó một bạt tai, cũng không phải như mấy anh công an ngày nay lỡ tay sai lầm đánh chết vài người khi thi hành "công vụ". Mấy ngàn mạng người, phần lớn là dân sự. Đập đầu chôn sống! Nhẹ như cọng lông hồng!
Chợt liên tưởng sự kiện hai anh em ông Huỳnh Nhật Tấn, Huỳnh Nhật Hải thú nhận: "Tôi có lỗi với dân tộc." tôi thấy ngán ngẩm cho cái liêm sĩ của ông anh của Bọ, một nhân vật lịch sử, nhà văn, trí thức, cách mạng, vừa được chiếu cố cho cái giải thưởng Hồ Chí Minh sau bao nhiêu năm vận động và chờ đợi. Cái giải thưởng mang tên một người, đã từng đứng khóc lóc và xin lỗi(?) sau khi giết vài trăm ngàn người dân trong cuộc cải cách ruộng đất (mà nhân vật cha của Bọ đã may mắn thoát chết). Cũng phải, "ông Cụ" không biết gì hết, cũng xin lỗi rồi (quý hoá quá). Nay gắn cái huy chương "ông Cụ" cho HPNT thì xứng đáng đấy chứ.
Chân dung cuối cùng, là lời phát biểu của "anh Tường" gần đây:
”Không hiểu sao đến giờ vẫn có những kẻ xấu miệng cứ tìm cách buộc chặt tôi vào ‘vụ’ Mậu Thân Huế. Đúng, Mậu Thân đã trở thành một bi kịch đời tôi!” Rồi bực bội: ”Tôi đành xem họ như những kẻ vu khống bẩn thỉu, thế thôi !”
Tôi không biết phải gọi cái chân dung này là gì. Vô liêm sĩ tập 2? Hay là cái huy chương "ông Cụ" đã làm cho "anh Tường" tự tin hẳn lên, sẳn sàng sổ toẹt cái chân dung thứ hai kia? Cái mặt nạ (cuối cùng) này đã làm Bọ nóng ruột, phải lên tiếng bênh vực, giải oan cho "anh Tường". Bọ lựa ngay mấy ông chống cộng cực đoan để đánh một phát. Ôi sao mà...hèn vậy? Với văn tài của Bọ mà phải đôi co với mấy ông chống cộng cực đoan thì có phí không? Mất thể diện nhà văn Nguyễn Quang Lập quá! Mà đã ụp cái mũ "chống cộng cực đoan" rồi thì chả cần phải đôi co làm gì cho phí lời. Sách này là của chính mấy ông chống cộng cực đoan ở hải ngoại đấy Bọ ạ, cần thì họ ụp một cái nón cối là xong, lý lẽ thì tô vẽ râu ria cho nó...có vẻ, là xong.
Sao Bọ không giải thích phân bua giùm cái chân dung thứ nhất, chân dung thứ hai của "anh Tường"? Tôi nghĩ, ngay cả "anh Tường" cũng không biện giải được, huống chi là Bọ.
Lẽ ra Bọ nên im lặng. Về chuyện này. Vì cái ơn nghĩa cá nhân với HPNT, Bọ đã không đứng về phía sự thật. Không xứng kể thơ Phùng Quán, không xứng ngồi cùng chiếu với Cao Xuân Huy. Không xứng là một nhà văn. Nhất là Bọ đang kể chuyện ngay trên xứ Huế, chỉ có văn chương thù tạc mà chẳng rùng mình tý gì với bao nhiêu oan hồn xung quanh.
HPNT là một nhân vật lịch sử, dù muốn dù không. Lịch sử sẽ phán xét ông ta. Có điều, đã gần đất xa trời mà vẫn chưa biết liêm sĩ là gì, vẫn mang cái mặt nạ trí thức "vô tội" thì nói thật, thà dốt còn hơn.
Lẽ ra chuyện này chỉ là chuyện "bạn văn" anh em của Bọ, tôi chẳng xen vào làm gì. Nhưng chuyện của HPNT và sự kiện Mậu Thân 1968, của mấy ngàn sinh linh vô tội, thì ai cũng có quyền quan tâm.
Tôi không phải là nhà văn nhà veo gì hết. Tôi vốn chỉ là một độc giả trẻ của Bọ. Dĩ nhiên Bọ có thể không cần quan tâm đến đám "trẻ trâu" này làm gì. Nhưng nếu Bọ có rảnh rỗi mà giải thích về việc này, thì tôi cũng sẽ ghi nhận và kể Bọ vào những người mà "tôi không bội phục"

27/8/2013.
Nam Giao.

NJ (khách viếng thăm) gửi lúc 01:27, 30/08/2013 - mã số 96370

Lời HPNT trong bài phỏng vấn của Thuỵ Khê:

Tên tác giả viết:
Nhưng tôi tin rằng đây là một sai lầm có tính cục bộ, từ phía những người lãnh đạo cuộc tấn công Mậu Thân ở Huế, chứ không phải một chính sách toàn cục của cách mạng. Bởi vì tình trạng giết chóc bừa bãi như vậy, đã không xẩy ra ở những địa phương khác trong Mậu Thân, ngay cả trên một địa bàn rộng lớn với tình trạng xen kẽ giữa những lực lượng đối địch rất phức tạp như ở Sài Gòn thời ấy.

Tôi hỏi HPNT: Những người lãnh đạo cuộc tấn công Mậu Thân ở Huế là những ai? Đã có người nào trong những người này nhìn nhận những sai lầm mang tính " cục bộ" chưa? Chưa, chưa có ai đứng ra nhận trách nhiệm này, đăng đàn làm lễ cầu siêu cho người dân Huế. Tôi không tin là Mậu Thân Huế sẽ trở thành bùn như câu tục ngữ " Để lâu cứt trâu hoá bùn"!

Tình trạng giết chóc bừa bãi đã không xẩy ra ở Sài Gòn và các thành phố khác trong quy mô rộng lớn như ở Huế vì "quân cách mạng" đã không làm chủ được tình hình, không chiếm được Sài Gòn và các thành phố khác như ở Huế- Nhưng không có nghĩa là không có những vụ được cho đi mò tôm âm thầm- Huế đã thất thủ, "quân cách mạng" đã làm chủ Huế 12 ngày!
Cho đến hôm nay, không ai trong chúng ta có thể biết được, điều này có xẩy ra trong quy mô rộng lớn cho Sài Gòn hay không, nếu Sài Gòn thất thủ!

7 năm sau Sài Gòn thất thủ, hàng trăm nghìn quân dân cán chính VNCH đã bị cho vào trại tập trung cải tạo ở những vùng rừng thiêng nước độc miền Bắc, miền Trung. Số người chết trong các trại cải tạo không hề được công bố. Tôi tin là nhiều hơn số dân Huế đã bị thảm sát năm Mậu Thân. Đây là chính sách toàn cục từ trung ương đảng Cộng Sản. Ông HPNT không thể biện minh được nữa cho chính sách này trong năm 75.

Có thể, tôi nhấn mạnh, có thể những gì đã xẩy ra ở Huế năm Mậu Thân không do chính sách từ trung ương, chúng ta không có khả năng kiểm chứng điều giả định này của ông HPNT. Nhưng đó trách nhiệm chung của những người đi làm "cách mạng" và là trách nhiệm của những người lãnh đạo lúc đó của nhà nước VNDCCH, của nhà nước CHXHCNVN, của đảng Cộng Sản Việt Nam.

Cho tới bây giờ chưa có ai, kể cả ông Hồ được đưa ra toà để người dân Việt Nam có cơ hội phán xét công khai, cũng như để cho họ được trả giá cho cái tội diệt chủng suốt từ ngày họ, đảng Cộng Sản có mặt ở Việt Nam.

Nguyễn Jung.

CÃI CỐI (khách viếng thăm) gửi lúc 00:53, 30/08/2013 - mã số 96366

Hạnh Đào đúng là một độc giả rất tinh tế, đã đem hai cuộc phỏng vấn của ông Hoàng Phủ Ngọc Tường tại hai thời điểm và hai nơi khác nhau ra cho mọi người cùng có dịp đối chiếu. Chỉ so sánh sơ sơ thôi nội dung hai lần phỏng vấn đó cũng thấy thú vị.

Chẳng hạn Tường khẳng định, như đinh đóng cột, trong lần phỏng vấn sau với bà Thuỵ Khuê là ông ta đã không có mặt ở Huế khi chiến sự xảy ra. Ông ta đã viện dẫn nhiều nhân chứng nổi tiếng, kể cả Nhã Ca tác giả của Vành Khăn Sô cho Huế,để hậu thuẩn cho sự khẳng định đó của mình. Nhưng người ta có câu " trời bất dung gian", trong lần phỏng vấn trước đó,trong một lúc hăng hái tố cáo " tội ác Đế quốc Mỹ", chính miệng ông Tường lại thú nhận rằng bản thân Ông, trong Tết Mậu Thân ở Huế, đã " đi qua những đường phố ngập máu". Nếu không có mặt ở Huế khi chiến sự xảy ra thì làm sao Ông lại có dịp đi qua những đường phố như vậy?

Ngoài ra nhìn cung cách ăn nói, điệu bộ, thần sắc, diện mạo và lời lẽ của ông Tường trong video phỏng vấn, những khán giả tinh ý sẽ dễ dàng nhận ra bản chất con người của ông ta; đó là bản chất quá khích, hung ác nhưng lại hèn nhát. Nhịp điệu từ ngữ tuôn ra cho thấý ông Tường có nhịp tim nhanh, chí ít cũng từ 75-80 lần trong một phút.Theo một số nghiên cứu tâm lý học, đó là nhịp tim,trong đa số trường hợp, của những người nóng nãy và cuồng tín. Trong lúc nói ít khi nhìn thẳng, mà thường cứ quay qua lại, đôi mắt đảo liên tục; đó là biểu hiện của kẻ thiếu thẳng thắn và lòng can đảm. Nhưng, xuyên qua tình cảm lồng trong lời nói, ông Tường lại tỏ ra là người sẳn sàng có những phản ứng dữ dội khi cần.

Nội dung trình bày, cách dùng từ ngữ, khả năng diễn đạt của ông Tường là hòan toàn trái ngược với những gì ông Ngô Minh viết về ông ta. Cái mẽ giáo sư " Siêu Hình học" chẳng giúp che dấu được sự thật là ông Tường ngoài sự cuồng nhiệt ra chỉ có một trình độ kiến thức trung bình, năng lực lý luận kém, hoàn toàn không tương xứng với địa vị một giáo sư trung học.Xét về trình độ và tư cách, Ông Tường hoàn toàn kém thua xa những vị giáo sư cùng thời với ông ở trường Quốc Học-Huế như Ngô Kha, Nguyễn Châu, Lâm Tài, v.v...

CÃI CỐI.

hạnh đào gửi lúc 09:58, 29/08/2013 - mã số 96301

Nghe những người ngoại cuộc thì khó phân thực hư, thôi thì dựa trên chính lời của HPNT vậy.

http://m.youtube.com/watch?v=MaNr16RDrzQ&feature=relmfu

Ở đây, ông HPNT cho rằng nạn nhân là:
1. Một số ít, do quân cách mạng "thi hành án tử hình" với những người không đầu hàng.
2. Một số ít khác là do "nhân dân" trả thù, và những người chỉ huy quân cách mạng cũng không khống chế được"
3. Đa phần còn lại, những xác chết trong những hố chôn tập thể là của quân cách mạng, bị Mỹ ném bom chết, dàn cảnh, đổ lỗi cho quân cách mạng (mà sao không nghe các anh tưởng niệm, ca ngợi những người này, sao lại chịu oan vậy?)
4. Nếu có toà án Nuremberg, những kẻ được (chúng tôi - quân cách mạng) tha trong trận Mậu Thân (bị bắt đi học cải tạo & tha sau đó), vẫn phải lên giá treo cổ. Họ thoát, chạy thoát ra nước ngoài & quay lại nói xấu chính quyền cách mạng (mà lẽ ra họ phải ...mang ơn?)
Ông xác nhận như là 1 nhân chứng, đi qua những con phố ngập máu...

Còn đây là bài phỏng vấn của Thuỵ Khuê
http://thuykhue.free.fr/tk97/nchpngoctuong.html
Ở đây ông xác định
Điều quan trọng còn lại tôi xin ngỏ bầy ở đây, với tư cách là một đứa con của Huế, đã ra đi và trở về, ấy là nỗi thống thiết tận đáy lòng mỗi khi tôi nghĩ về những tang tóc thê thảm mà nhiều gia đình người Huế đã phải gánh chịu, do hành động giết oan của quân nổi dậy trên mặt trận Huế năm Mậu Thân. Đó là một sai lầm không thể nào biện bác được, nhìn từ lương tâm dân tộc, và nhìn trên quan điểm chiến tranh cách mạng.

Thật, giả, không khó phân đâu.

Khachnuocngoai (khách viếng thăm) gửi lúc 04:39, 29/08/2013 - mã số 96277

Biết bao giờ các anh Phan Duy Nhân, Nguyễn Đắc Xuân , Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan mới đủ can đảm 'thanh toán', 'tính sổ' với đáng và nhà nước như anh Lê Hiếu Đằng vừa làm ?

Nam Giao (khách viếng thăm) gửi lúc 03:47, 29/08/2013 - mã số 96275

Tôi có viết một bài về nhân vật này, nhưng DL vẫn còn đang "thẩm định". Có lẽ là nhạy cảm?
Nói chung càng cãi chày cãi cối thì càng lòi ra cái vô liêm sĩ của NPNT, người có nhiều mặt nạ. Và cũng là nỗi thất vọng cho các bạn văn của ông ta (Ngô Minh, Nguyễn Quang Lập...), chỉ chăm chăm nguỵ biện cho sự "vô tội" của "anh Tường" mà thôi, đồng thời đánh lận con đen về cái chết của hàng nghìn đồng bào vô tội. Thực sự nếu quân đội Mỹ hoặc VNCH đã gây ra cuộc thảm sát này, thì dễ gì chuyện này được ém nhẹm im ắng thế? Cả một đài tưởng niệm cũng không có?

CÃI CỐI (khách viếng thăm) gửi lúc 01:55, 29/08/2013 - mã số 96272

Xin viết thêm vài điểm nữa. Đó là ai đọc qua cũng thấy ông Ngô Minh này tưng bốc ông Hoàng Phủ Ngọc Tường một cách thái quá.

Thật ra thì anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường, Ngọc Phan,và Nguyễn Đắc Xuân được nhiều người biết đến không phải vì tài năng, không phải vì học giỏi. Bởi vì thời đó ở Huế còn vô số những người học giỏi, tài năng hơn hẳn các vị này. Sỡ dĩ họ nổi tiếng là vì họ là những người năng nỗ trong phong trào sinh viên-học sinh và có những hoạt động mang màu sắc chính trị: Biểu tình, bãi khoá,bãi thị. Sự năng nỗ của họ đôi khi đi quá đà, trở nên quá khích. Các vị Tường, Phan, Xuân đều là những cánh tay đắc lực của ông Thượng Toạ Thích Trí Quang trong phong trào đâú tranh Phật Giáo Miền Trung; một phong trào đòi ly khai Miền Trung ra khỏi chính phủ VNCH của Miền Nam thời bấy giờ. Nhiều người Huế hiện vẫn còn lưu giữ những bài ca, hành khúc với âm điệu rất sắt máu được nhóm đấu tranh của các ông Tường, Phan, Xuân, Thái Kim Lan, v.v... phát đi trên đài phát thanh Huế, khi họ chiếm được đài đó. Một trong những khía cạnh đáng chú ý là tích cách bài xích, kỳ thị Thiên Chuá Giáo của phong trào đấu tranh mà các ông ấy đã tham gia. Riêng Nguyễn Đắc Xuân thì có một thành tích nỗi bật; đó là vào năm 1966 đã châm lữa đốt Trung Tâm Văn hoá Hoa Kỳ- Huế, nơi dạy tiếng Anh và phổ biến văn hoá Mỹ.

Việc ông Tường đã phải " kiên nhẫn 17 năm đối tượng Đảng" càng chứng tỏ bản chất " ngoan cố", " cố đấm ăn xôi" của ông Tường mà thôi. Nếu thật sự ông Tường tài giỏi, nổi tiếng, có lý tưởng trong sáng thì sao lại phải " phấn đấu" lâu như vậy? Không lẽ quan điểm, lập trường của ông Tường không phù hợp với tôn chỉ của Đảng? Vậy tại sao ông Tường lại vô bưng đi theo Đảng? Đã " kiên nhẫn đến 17 năm" để vào Đảng thì liệu có việc gì khác mà ông Tường không sẳn lòng làm để được Đảng đoái hoài đến; chẳng hạn ngồi ở ghế chánh án toà án cách mạng lập ra vội trong lúc mới chiếm được Huế để xét xử những kẻ " chống Cách Mạng" và ban án tử hình tức khắc tại chỗ cho họ?

Còn đoạn ông Ngô Minh viết về " Chưyện Me Mỹ" thì Ông lại trích nguồn từ " Tạp Chí Sông Hương", một tạp chí xụất bản ở Huế sau 1975 do Nguyễn Đắc Xuân, một " đồng chí chiến đấu" của ông Tường, làm chủ bút! Tất nhiên ông Xuân cũng là một trong những kẻ muốn xoá đi mọi dấu vết về " thành tích vẻ vang của Đảng và Chính phủ" trong Tết Mậu Thân Huế! Nghĩa là ông Minh đã làm trò " Mèo khen mèo dài đuôi", hay đúng hơn là đã lấy lời chứng dối của đồng bọn để bào chữa cho can phạm thôi!

Rồi ông Minh lại đề cập đến quan hệ giữa ông Hoàng Phủ Ngọc Tường và cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Nghĩa là ông Minh muốn mượn hơi hưởng và uy tín của người nhạc sĩ tài hoa này để " cứu" ông Tường. Tiếc rằng ông Minh đã tảng lờ nhiều điểm quan trọng.

Trước hết,ông Minh căn cứ vào đâu mà cho rằng ông Tường và cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là " bạn thân"? Đúng là hai ông có giao du quen biết với nhau trong giai đoạn " nóng bỏng" ở Huế vào giữa thập niên 1960s, nhưng giao du như vậy có thể xem là " bạn thân"? Nhạc sĩ họ Trịnh vốn là con người đa cảm, uỷ mị, yêu Nước, nhưng ôn hoà, và sợ bạo lực. Bản chất đó của cố nhạc sĩ họ Trịnh hoàn toàn trái ngược với bản chất quá khích, ưa bạo động của những người như Tường, Phan và Nguyễn Đắc Xuân. Họ khác nhau như nước với lữa. Chính do sự khác biệt đó mà tuy bị ông Tường, ông Phan và ông Xuân nhiều lần thôi thúc và làm áp lực, cố nhạc sĩ TCS đã không bao giờ bỏ vào Bưng đi theo Mặt Trậng Giải Phóng. Đôi bên thật ra đã bất hoà từ đó và đó là lý do vì sao sau 1975 cố nhạc sĩ TCS bị đối xử rất lạnh nhạt, nếu không nói là tàn tệ, ở Huế. Nếu không có sự can thiệp và cưu mang của cố Thủ tướng Võ văn Kiệt, thì số phận của vị nhạc sĩ tài hoa họ Trịnh chưa biết đã ra sao. Dư luận về việc ông Tường xử tệ với cố nhạc sĩ TCS, như vậy, không phải là không có lý do, và việc cố nhạc sĩ đã phải bị bắt đi cuốc đất trồng sắn là có thật, và viêc đó chỉ chấm dứt khi nhạc sĩ được ông Kiệt tìm cách đưa ra khỏi Huế, vào Sài Gòn.

Kể ra ông Ngô Minh cũng đã gắng công nhiều khi tìm cách để ghép ông Tường vào với cố nhạc sĩ TCS, nhưng việc đó không che mắt được mọi người đâu, bởi vì dù thế nào thì con đom đóm ma quái Hoàng Phủ Ngọc Tường cũng không thể nào sánh được với vầng trăng hiền hoà Trịnh Công Sơn. Bởi vì trong ký ức dân Huế, những người nay đã 60 tuổi trở lên, về vụ tàn sát Tết Mậu Thân thì tên tuổi anh em họ Hoàng Phủ và Nguyễn Đắc Xuân luôn hiện lên như những thủ phạm, còn tên của cố nhạc sĩ TCS lại gắn liền với những bản nhạc như Chiều Đi Qua Bãi Dâu, Bài Ca Trên Những Xác Người, Ông đã viết khi chứng kiến cảnh khai quật các nấm mồ tập thể ở Huế sau Mậu Thân!

http://www.youtube.com/watch?v=HzkqJlvkRAY
http://www.youtube.com/watch?v=V2tHngnioBU

Tội nghiệp cho Ngô Minh tài viết lách chỉ đủ làm bồi bút!

CÃI CỐI.

CÃI CỐI (khách viếng thăm) gửi lúc 14:10, 28/08/2013 - mã số 96228

"Lúc này Hoàng Phủ là giáo sư dạy môn siêu hình học ở Trường Quốc học Huế"

Trước đây ở Miền Nam, trong chương trình học của năm cuối bậc trung học đệ nhị cấp (tức lớp 12 sau này), có giảng dạy môn TRIẾT. Trong môn Triết đó chia ra 4 phần: Tâm Lý học, Luận Lý học, Đạo Đức học, và Siêu hình học (metaphysics). Các học sinh ban A (Khoa học Thực Nghiệm: Vạn Vật, Lý hoá)phải học Tâm Lý học, Luận Lý và Đạo Đức học; học sinh ban B (Ban Toán Lý) phải học Luận Lý và Đạo Đức; ban C (Văn Chương và Sinh ngữ) phải học Tâm Lý, Đạo Đức và Siêu hình.

Giáo sư dạy Triết, như vậy, sẽ tuỳ theo mỗi ban của học sinh mà giảng dạy. Không hề có chuyện giáo sư Triết được chỉ định dạy riêng có Siêu hình học, bởi vì như đã nêu ở trên Siêu Hình học chỉ là một phần của bộ môn Triết.

Vì vậy việc ông Ngô Minh viết như đã trích ở trên rằng ông Hoàng Phủ Ngọc Tường dạy môn Siêu Hình học, hiểu như là một môn học độc lập, là hoàn toàn không đúng với sự thật.

Người ta có câu " Một điều bất tín, vạn sự bất tin", chỉ một điều vừa nêu trên về việc giảng dạy của ông HPNT mà ông Ngô Minh đã viết không đúng sự thật thì liệu những gì còn lại mà ông Minh tìm cách bào chữa cho ông HPNT còn có giá trị?

Chưa kể là việc hơn 6,000 người cả thường dân, công chức,và quân nhân của Miền Nam đang nghỉ phép ăn Tết bị tàn sát, kẻ bị chôn sống, người bị bắn, rồi vùi dập trong hàng trăm hố chôn tập thể, rãi rác từ trong thành phố Huế ra đến các vùng ngoại ô lân cận là một sự thật, được chứng kiến bởi mọi người dân Huế vào thời đó, mà một số rất đông hiện vẫn còn sống ở khắp nơi trên thế giới. Vụ thảm sát Tết Mậu Thân ở Huế là một sự thật đã đi vào lịch sử. Việc cố tình che lấp, bôi xoá sự thật ấy là một thái độ đồng lõa với tội ác, gây tác hại cho nỗ lực hàn gắn vết thương lòng của toàn khối dân tộc, và làm tổn hại cho chính ngay bản thân những kẻ làm việc che lấp ấy mà thôi.

Tất nhiên,những người như ông Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân và đồng bọn chỉ là kẻ thừa hành, hoặc tệ hơn nữa chỉ đóng vai trò của kẻ chỉ điểm thôi. Trách nhiệm cuối cùng thuộc về những cấp cao hơn ở Trung ương.

Tắt lại,thì ông Ngô Minh, qua bài viết này chỉ tỏ ra là một tên bồi bút không hơn không kém. Tiếc cho công lao đấng sinh thành đã nuôi Ông ăn học và nhục cho tổ tiên Ông đã có một hậu duệ như Ông.

CÃI CỐI.

NPT (khách viếng thăm) gửi lúc 10:54, 28/08/2013 - mã số 96218

Mấy tay trí thức thiên tả khi còn trẻ cũng giống như những cô gái mới lớn với mối tình đầu, nông nổi, bồng bột, mơ mộng, lý tưởng hoá tương lai...v...v.... Những tay này khi gặp anh Sở Khanh (Cộng Sản) với miệng lưỡi ngọt ngào, hứa hẹn tương lai hạnh phúc tràn đầy mà thôi.

Hãy thông cảm và tha thứ cho những "cô gái" ngây thơ dại dột đấy.

TM1111 gửi lúc 10:24, 28/08/2013 - mã số 96217

Không ngờ hôm nay vấn đề HPNT lại được mở lại trên DL.

Lời hiệu triệu do chính giọng HPNT đọc vang vang trên đài phát thanh lan khắp thành phố Huế trong nhiều ngày. Dân quân cán chính VNCH nghe lời hiệu triệu ra trình diện "cách mạng". Họ không trở về. Sau khi cách mạng rút đi người ta khơi quật được những tấm mồ tập thể có hàng trăm, hàng ngàn thây bị trói quặt, bị bắn vào đầu hay đập đầu cho chết.

HPNT lên "xanh" không có mặt ở Huế, nhưng lời hiệu triệu của ông đã thay mặt ông đưa người vào cõi chết.

Lê Lang (khách viếng thăm) gửi lúc 04:38, 28/08/2013 - mã số 96206

Tôi nghĩ ông Hoàng Phủ Ngọc Tường là giáo sư triết học nhưng thời trẻ khi còn là SV cũng như nhà giáo ông chưa hề suy tư cặn kẻ về triết học Mác và triết học Hegel. Ông chỉ tiếp thu cái bề nổi, sống động, cường bạo của chủ nghĩa Mác qua các phong trào.
Cái bề sâu của biện chứng Hegel mà Mác tiếp thu và vận dụng để giải thích lịch sử xã hội loài người là vận động phủ định hay triệt tiêu đối kháng theo một tiến trình đi tới mà không có tuần hoàn. Đây là logic biện chứng. Logic biện chứng khác biệt cơ bản với logic hình thức là ở chỗ này vì trong logic hình thức vận động theo phủ định bổ sung, trong đó hai mặt đối lập chuyển hóa bổ sung lẫn nhau để tạo ra một thể thống nhất nên theo logic hình thức vận động có tính tuần hoàn. Nếu đứng trên lập trường logic hình thức thì logic biện chứng mắc lỗi: vi phạm quy luật phi mâu thuẫn, quy luật đồng nhất.
Mác vận dụng logic biện chứng triệt tiêu của Hegel đề ra triết lí CS và được hậu sinh áp dụng thì ta thấy chỉ là thảm cảnh máu đổ, thịt rơi vì triệt tiêu thì phải dùng bạo lực gươm đao, súng đạn, nhà tù,...Cái tính nông nỗi của tuổi trẻ là vậy. Chỉ trách ông Tường là SV triết, giáo sư triết mà hành động không giống triết gia. Sự nông nỗi gây tai họa và chuốc lấy hậu quả sân nộ, ai oán trong lòng người.

Khách gửi lúc 13:55, 16/01/2010 - mã số 8517

"...Thế là tạp chí bị đình bản! Đó là một bi kịch, một cú xốc lớn của Hoàng Phủ Ngọc Tường. Một lần nữa anh lại bị chính thể chặn đường!..." Ông Ngô Minh quả là người nhiều chữ nghĩa. Chính thể "chặn đường" hay "đàn áp", thưa ông Ngô Minh. Tui nhớ ngày xưa ông Tường cũng khí phách lắm mà (http://www.danluan.org/node/3892). Sao nay ổng không trương bảng " Chúng tôi thách đố mọi sự chặn đường của chính thể" rồi tổ chức xuống đường rầm rộ ở Huế như ngày xưa? Chơi dzậy là không đẹp với Ông Kỳ & Ông Thiệu rồi!

Khách gửi lúc 23:40, 14/01/2010 - mã số 8436

Tôi còn nhớ cách đây khoảng vài năm, tôi sửng sờ khi xem Hoàng Phủ Ngọc Tường nhìn nhận ông đã chỉ huy cuộc tàn sát đẫm máu năm Mậu Thân. Cuộc phỏng vấn đó được chiếu trên DISCOVERY channel ở Mỹ, do đó bài viết trên không đúng sự thật.

Khách gửi lúc 07:15, 13/01/2010 - mã số 8325

Nói vầy dễ hiểu

Siêu hình - học: Học về cái "siêu hình", cái "vượt ra ngoài thế giới vật chất".

Dân Toán hiểu lầm là "Siêu - Hình Học": Hình Học dạng cao siêu...

???

Khách gửi lúc 01:15, 13/01/2010 - mã số 8318

Anh em nhà Hoàng Phủ và cả Nguyễn Đắc Xuân cũng như trí thức trong MTGPMN hay Trịnh Công Sơn ....đã tin lầm vào CS Maosit Hà Nội do CS Hà Nội nói dối tài tình. Giai đoạn đầu này dù sao cũng còn có thể chỉ chê trách ở chổ "ngây thơ về chánh trị" mà thôi !

Nhưng rất đáng trách, đáng lên án kể từ sau Tết Mậu Thân các ông đã trực tiếp tham gia như Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng phủ Ngọc Phan hay ông Hoàng phủ Ngọc Tường đã chứng kiến, được phỏng vấn về thảm sát mà chẳng những không lên án việc thảm sát còn cho đó là cần thiết phải giết "kẻ ác ôn" là sao mà không có tội về quan điểm "giết người là cần thiết" không cần xét xử không cần tòa án. Dù không chính tay ông giết ai, ông vẫn phải chịu trách nhiệm về thứ tư duy hủy diệt đó như ông Nguyễn Tất Thành thôi ! Giửa khi hành quân mà tướng Loan bắn chết kẻ giết toàn gia một cảnh sát đã bị lên án thế nào chắc ông Tường biết rõ ! Cho dù sau này ông Loan được minh oan, song trong tư duy người Mỹ vẫn cho đó là hành động cần tránh, không khôn ngoan cho dù có đúng người đúng tội! Phải đưa ra tòa kết án và có khi cũng bị hành quyết kiểu đó thôi nhưng tòa án xác định được đúng người khách quan hơn . May mà Ông Loan làm không sai, nhưng nếu lỡ có sự nhầm lẫn thì sao ?

MTGPMN đã nói "không CS" sao bỗng chốc biến mất trên chánh trường xù luôn những lời từng tuyên bố, bỏ Hiệp định Pái đã ký, MTGPMN còn lầm lẫn giửa độc tài toàn trị và "đoàn kết đại đoàn kết" để hòa tan thành CS nửa chứ !
Dân miền Nam chưa từng chịu thành CS nên mới có MTGPMN xưng là không CS đa nguyên, đa đảng, hóa ra cũng ...nói dối cả sao ?

Vậy đó mà ông HPNT còn chưa thấy, nhiều người trong MTGPMN đã lên tiếng đấu tranh còn ông thì sao ? Làm thơ làm văn lẩn thẩn ư ? Đúng là thấy xác chết bên thềm địa ngục vẫn cứ bỏ mặc lo hái hoa Phù Dung chứ còn gì nửa! Làm chánh trị như thế chỉ là để bị lợi dụng, ông mà không sai thì mới là lạ !
Tôi cho gần đây Ông Nguyễn Đắc Xuân viết bài về tu sinh Làng Mai là trung thực đáng ghi nhận có chuyển biến tốt.
Nương tình ông bệnh hoạn không ai muốn nói gì nhiều đó thôi ! Ông nghĩ coi, nếu nhóm các ông và cả Trịnh Công Sơn nhìn kỷ và nói cho chính giới thiên tả thành phần thứ ba ở miền Nam biết những gì ở Huế thì biết đâu đã có thể kịp thấy ra vấn đề và đã tránh được ngày 30/4 đấy !

Trần Thị Hồng Sương

Khách gửi lúc 10:33, 12/01/2010 - mã số 8290

Bi kịch của Hoàng Phủ Ngọc Tường cũng là bi kịch chung của các "trí thức" thiên tả. Biết, Hiểu, rồi Khai Ngộ quả là những thang bậc đôi khi nghìn trùng xa cách để vượt qua. Thân nô lệ thì có thể làm cách mạng phá bỏ xiềng xích (?!) nhưng tự mình đưa vào vòng nô lệ của chữ nghĩa thì phải tự mình thoát ra thôi. Ông Ngô Minh than trách Trời gần Trời xa làm gì. Chuyện nữa là cái sự "cấp tiến" của các ông lại có thể gián tiếp gây ra bi kịch cho người khác! Âu cũng là Cộng Nghiệp trong cõi Ta Bà.
@ Nguoi dan SG. Thưa bạn, Có thể cái "Siêu hình học" mà bạn nhắc tới không dây dưa gì tới môn Hình học của Tam giác hay Vòng tròn. Nó dịch từ tiếng Anh "Metaphysics". Thực ra từ tiếng Anh nầy cũng gốc gác từ chữ "ta meta ta phusika" nghĩa nôm na là nằm ngoài hay vượt ra khỏi giới Tự nhiên. Đại khái nó bắt người ta thắc mắc những chuyện mà người thường như tui & bạn có thể buồn cười hay khó hiểu, thí dụ: Thượng Đế (God), Sự Trình Hiện (Appearance) & Thực Tại (Reality),...
Bạn có thể tham khảo link dưới hay tìm trên mạng bằng từ khóa metaphysics.
http://chungta.com/Desktop.aspx/ChungTa-SuyNgam/Sieu-Hinh-Hoc/Triet_ly_sieu_hinh/

Khách gửi lúc 10:00, 12/01/2010 - mã số 8287

Kính gửi bác KD
Vậy thì siêu hình học thuộc về triết học ? Bên khoa học tự nhiên không nghe nói gì. Đúng là rắc rối.

Nhưng mà Hoàng Phủ Ngọc Tường dạy môn siêu hình học gì đó sao tôi thấy chẳng có gì là siêu cả. Cái mà người dân VN đang thiếu thốn hiện nay là cơm ăn áo mặc và không có độc lập-tự do-hạnh phúc. Còn HPNT chỉ viết ba cái vớ vẫn. Thử xem những gì HPNT viết có đem đến cho người dân lợi ích gì đây? Còn lúc trẻ thì ngu ngơ bị lợi dụng mà thôi... Ít ra nếu nói lên được như nhạc sĩ Tô Hải thì còn cảm thông được! Thật là nhục, nhục lắm đám đám người ngây ngây dại dại mà cứ tưởng mình là trí thức. Đã hơn 30 năm rồi mà như người còn mê ngủ...
người dân SG

Khách gửi lúc 09:27, 12/01/2010 - mã số 8286

Cuộc tổng tiến công và nổi dậy mùa xuân Mậu thân 1968 là một chiến thắng vĩ đại của dân tộc ta, lật sang một trang sử mới của cách mạng Miền nam, từ đó mở đường cho chiến thắng lịch sử 1975 giải phóng Miền Nam thống nhất đất nước. Suốt mấy chục năm qua toàn Đảng, toàn quân, toàn dân ta luôn luôn tự hào với chiến thắng lịch sử Mậu thân 1968.

Vậy mà không hiểu sao Ông Tường lại cho việc dính líu với chiến dịch Tết Mậu thân ở Huế năm 68 là một “bi kịch của đời ông” nhỉ? Nhẽ ra ông phải hết sức tự hào được làm một chứng nhân của lịch sử vì đã vinh dự tham gia vào một chiến dịch tổng tiến công vào tận hang ổ của kẻ thù bắt hàng ngàn tên tay sai phải đền nợ máu. Chối bỏ vinh quang này của mình chẳng khác nào ông ta về hùa với các thế lực thù địch xuyên tạc chiến thắng lịch sử của ta ở Huế Mậu thân 68.

Đúng là cái bản chất cố hữu của bọn trí thức tiểu tư sản, Mặc dù theo Đảng bao nhiêu năm nhưng rốt cục đánh chết cái nết không chừa, vẫn giữ cái thói dao động tư tưởng, mất lập trường giai cấp…

Khách gửi lúc 05:45, 12/01/2010 - mã số 8274
Khách viết:
Người dân SG
Tiện đây tôi cũng nhờ các vị có trình độ hiểu biết giải thích thêm về "siêu hình học" là gì.Vì trong trường SP khoa toán xưa kia không nghe nói gì đến môn này?

Bác Khách,

Wiki tiếng Việt có entry cho "siêu hình học".
http://vi.wikipedia.org/wiki/Si%C3%AAu_h%C3%ACnh_h%E1%BB%8Dc

Trích:

"Metaphysics (siêu hình học) là một nhánh triết học quan tâm đến việc giải thích bản chất của thế giới... Gần đây hơn, thuật ngữ "siêu hình học" đã được dùng để nói đến những "đề tài vượt quá thế giới vật chất". Ví dụ, "Một cửa hàng bán sách siêu hình" không chỉ bán sách về bản thể học, mà còn về tâm linh, sự xoa dịu niềm tin, sức mạnh tinh thể, thuyết huyền bí, và những thứ tương tự như vậy."

KD.

Khách gửi lúc 20:42, 11/01/2010 - mã số 8259

Rồi nhạc sĩ Nguyễn văn Tý nữa ,bây giờ đang sông lay lắt nhờ vào hảo tâm bạn bè ,có nhiều người nói xấu thế này thế khác ,làm nhạc sĩ không còn tin chế độ này nữa .
CÂM ĐIÊC

Khách gửi lúc 20:31, 11/01/2010 - mã số 8257

Người dân SG
Là người dân sống ở SG,chưa một lần đến Huế.Tôi chưa hiểu gì nhiều về Hoàng Phủ Ngọc Tường ngoài những bài viết với nhiều nguồn khác nhau.Nhưng nếu nói "Hoàng Phủ Ngọc Tường là một trong số ít nhà văn nổi tiếng và có uy tín và được người đọc mến mộ nhất hiện nay ở Việt Nam" thì tôi có thể khẳng định là nói ngoa.Không đúng sự thật.
Tiện đây tôi cũng nhờ các vị có trình độ hiểu biết giải thích thêm về "siêu hình học" là gì.Vì trong trường SP khoa toán xưa kia không nghe nói gì đến môn này?

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
18 + 1 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Nếu chúng ta không tin có quyền tự do biểu đạt cho những người chúng ta ghét, có nghĩa là trong tâm thức chúng ta cũng chẳng hề tin quyền này tồn tại.

— Noam Chomsky

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 0 thành viên486 khách truy cập.


Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!