Đinh Tấn Lực - Mối tương quan mất dạy

Blogger Đinh Tấn Lực
Chia sẻ bài viết này

Adolf Hitler không thực sự để lại cho đời một gương sáng nhân bản nào, nhưng vẫn truyền thừa đó đây một vài câu nói bất hủ, lắm khi còn đúng cho cả nửa thế kỷ sau, ở một xứ sở xa lơ xa lắc: “Thật may phước cho nhà cầm quyền nào có đám nhân dân không biết suy nghĩ!”.

Chó Dại Có Mùa


Bà Nguyễn Thị Hồng Ngát phát biểu "Con cái không chê cha mẹ khó..."

Nguyễn Thị Hồng Ngát, nhà thơ, nhà biên kịch, nguyên là lãnh đạo quản lý ngành điện ảnh VN, Giám đốc HondaFilm, tác giả tứ thơ Trái Mùa “Cây đổ lâu rồi, gió vẫn reo”, tác giả kịch bản phim truyện Canh Bạc…, trong một cuộc phỏng vấn của phóng viên Evan Williams đài truyền hình ABC bên Úc (lúc đó Hồng Ngát còn đương chức Cục phó Cục Điện ảnh VN), đã nêu bật một quan niệm chính quy về tương quan dân-đảng là: “Con cái không chê cha mẹ khó…” (cho nên không được hỗn hào phản biện?!).

Trương Ngọc Ninh, nhạc sĩ, tác giả Lời Ru Chia Đôi và Biển Khát, Phó Giám đốc sở VH-TT Hà Nội, vẫn thường xuyên lặp lại trong các hội nghị về văn hóa câu châm ngôn hải đăng của Bộ VH-TT (tiền thân của TT-TT): “Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo!”.

Tôn Nữ Thị Ninh, nguyên Đại sứ Đặc mệnh Toàn quyền của VN tại Liên hiệp Châu Âu (EU), Phó Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại của Quốc hội Ba Đình, Ủy viên TƯ Hội Liên hiệp Phụ nữ VN, đã từng tuyên bố trong buổi họp báo tại Câu lạc bộ Báo chí Quốc gia Hoa Kỳ hồi tháng 10 năm 2004, khi bị chất vấn về tình trạng vi phạm nhân quyền ở VN, rằng: ”Trong gia đình chúng tôi có những đứa con, cháu hỗn láo, bướng bỉnh thì để chúng tôi đóng cửa lại trừng trị chúng nó, dĩ nhiên là trừng trị theo cách của chúng tôi. Các anh hàng xóm đừng có mà gõ cửa đòi xen vào chuyện riêng của gia đình chúng tôi”.

Nghiện Nhai Giẻ Rách


Bà Tôn Nữ Thị Ninh

Adolf Hitler không được mấy ai đánh giá là người tốt, nhưng riêng trong phạm trù độc tài toàn trị, thì phải nhìn nhận rằng đó là một tay “quen chăn nhẵn rận”. Không chỉ tay ngang, mà còn tay tổ nữa là khác. Cứ đọc lại 3 lời tuyên bố điển hình vừa kể, ắt thấy nhà cầm quyền CHXHCNVN quả là may phước cấp 3: Đám thiểu trí, thiểu năng, lẫn cả thiểu nhân cách, đã/đang/và sẽ còn loi nhoi lúc nhúc ngay ở các cấp lãnh đạo.

Immanuel Kant từng bảo: “Vị thành niên là tình trạng không có khả năng vận dụng trí tuệ của chính mình mà không cần sự chỉ đạo của người khác”. Điều này không thể ứng dụng ở đây. Bởi cả ba tác giả những tuyên bố kể trên hẳn đều là những kẻ từng trải, từng kinh qua, và ắt là phải từng nhập vai “con” đến mức xuất thần, trước khi trịnh trọng khoác chiếc áo lãnh đạo để truyền bá cái ý niệm/định hướng/kết luận/chính sách/mô hình về tương quan chính trị hai chiều giữa đảng và dân, cũng ở mức xuất thần, như vừa dẫn.

Chiều thứ nhất, Cha – Con, là chiều quan điểm/ứng xử khép nép từ phía nhân dân mà chính quyền mong đợi. Nguyên tắc cốt lõi là nhân dân lo sợ nhà nước trừng trị.

Chiều thứ hai, Chủ – Chó, là chiều quan điểm/ứng xử trịch thượng của lãnh đạo (sau khi một bộ phận nhân dân nào đó đã giành/nắm/cướp được chính quyền) đối với đại khối nhân dân còn lại. Cũng là tiền đề của một thể chế gia trưởng chắc bắp: nhà nước có toàn quyền trừng trị nhân dân.

“Trừng trị theo cách của chúng tôi”, ở đây và xưa giờ, bao gồm từ các cách xử lý cá thể lên đến tầm chiến dịch tập thể lớn nhỏ đủ mọi kích cỡ: Bỏ bao bố nhận nước. Mời “đi họp” vĩnh viễn không về. Cuốc chim. Mã tấu. AK47. Đội ám sát. Lưỡi cày Cải cách Ruộng đất. Lưỡi hái Nhân Văn-Giai Phẩm. Lưỡi lê Xét Lại. K54. Thanh trừng. Tuyệt diệt “tư sản mại bản”. Lao cải. Treo bút. Rút thẻ. Tù cải tạo. Đói. Rét. Sốt rét. Đày kinh tế mới. Chèn xe. Ép xuồng. Trộm bản thảo. Dọa tông lật xe giữa đèo. Khai trừ. Bịt miệng linh mục. Xịt hơi cay vào giáo dân. Khám nhà. Còng thép. Cùm mồm. Ném phân. Bắt nguội. Bắt khẩn cấp. Lệnh triệu tập. Quản chế. Tịch thu máy vi tính. Cắt điện thoại. Cắt đường truyền nhập mạng. Phá sập nhà nguyện. Cởi truồng bóp dế mục sư. Bao vây kinh tế gia đình. Án “tuyên truyền chống nhà nước”. Tội “lội dòng nước ngược”. Tội viết blog “xuyên tạc, nói xấu lãnh đạo”. Án đập tường, “phá hoại tài sản”. Án thiếu thuế. Dọa đâm kim tiêm HIV. Án tuần hành cầu nguyện “gây rối trật tự”. Tội tụ tập trước đại sứ quán “lạ”. Cưỡng hành. Trục xuất. Tội “ném đá gây thương tích”. Tội đòi đất. Tội kêu oan. Cô lập. Khủng bố thân nhân/gia đình. Huy động xã hội đen hành hung. Đặt hàng bài viết mạ lị. Nghị định 31CP. Chỉ thị 37Ttg. Pháp lệnh Tôn giáo. Điều luật 88. Quyết định 97. Tội “phát biểu thiếu tinh thần xây dựng”. Tội yêu nước…

Còn “đóng cửa lại trừng trị chúng nó”, bao gồm các lập luận cà lăm cà lặp lắm lần là “chuyện nội bộ của VN”. Nhưng cụ thể và chính yếu là các biện pháp cấm cửa phóng viên nước ngoài; từ chối cấp visa; hủy bỏ ngay tại sân bay hiệu lực visa đã lỡ cấp; dựng ngựa sắt, bảng cấm chụp ảnh, và khóa trái bên ngoài cổng rào/cửa cái tư gia các nhân vật đấu tranh dân chủ hóa mà ký giả nước ngoài có thể tìm gặp; lệnh cho người phát ngôn ngoại giao chối tất mọi câu hỏi về việc vi phạm nhân quyền; thậm chí, đập máy ảnh vào gáy phóng viên nước ngoài lọ mọ đi săn ảnh nhà nước đàn áp giáo dân…

Hãy nghiệm thử: “những đứa con, cháu hỗn láo, bướng bỉnh” mà Tôn Nữ Thị Ninh (và cả đảng đang tự coi là cha chú) bảo cần phải đóng cửa trừng trị theo cách riêng đó là những ai? Người hỏi là các nhà báo, các tổ chức quan trắc nhân quyền quốc tế hoặc hiệp hội ký giả không biên giới… Câu hỏi bộc lộ sự quan tâm sâu sắc đến tình trạng vi phạm nhân quyền ở VN. Vậy thì, câu trả lời của phái đoàn công cử đi Mỹ “giải độc” ắt hẳn là phải nhắm tới những người đang bị trù dập trong nước (mà dư luận thế giới quan tâm), cả trong tù nhỏ lẫn tù lớn, tức là bao gồm gần hết cả nhân dân ngoài đảng, kể cả cha mẹ ông bà chú bác cô dì cậu mợ của đảng viên. Tất cả đều là con cháu của đảng, và từng được phân loại hỗn láo, bướng bỉnh… dựa trên độ mở miệng hay lý phản biện.

Giàu Chó – Khó Con

Phải chăng tương quan Cha-Con/Chủ-Chó đó chính là lý do mà các phần tử đảng tha hóa/cường hào/nhũng lạm đến mức không thể bao che nữa thì tất yếu bị khai trừ, hạ tầng từ cấp cha chú xuống hàng con cháu, hoặc con chó, và trả về cho nhân dân?

Phải chăng tương quan Cha-Con/Chủ-Chó đó cũng là nền tảng của nguyên tắc/quy luật Xin-Cho truyền thống, ngay trong cơ chế đảng và nhà nước CHXHCNVN, và đương nhiên được áp dụng tăng cấp lũy thừa mọi kiểu nhũng nhiễu/cửa quyền khi ra đến dân?

Phải chăng tương quan Cha-Con/Chủ-Chó đó cũng chính là động lực chủ yếu xây dựng nên thể chế gia trưởng, giữa thủ trưởng với thuộc cấp/gia nô trong mọi cơ quan, lan ra ngoài thành phong cách “phụ mẫu chi dân” giữa đảng viên/cán bộ/công chức với nhân dân?

Phạm Quang Nghị, Tiến sĩ, Bí thư Thành uỷ Hà Nội, Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Bộ trưởng VH-TT, tay đạo văn bài “Không gian văn hóa cồng chiêng Tây Nguyên – Định hướng bảo tồn và phát huy”, đã từng đứng trên ý niệm nền móng của tương quan Cha-Con/Chủ-Chó đó mà phán một kết luận về trận mưa/lụt lịch sử ở Hà Nội rằng: “Nhân dân ta bây giờ so với ngày xưa ỷ lại Nhà nước lắm”.

Nguyễn Thế Thảo, Thạc sĩ kinh tế, Kiến trúc sư, Chủ tịch UBND Hà Nội, Ủy viên TƯ đảng, đang bức xúc về tính vô hiệu của Pháp lệnh Thủ đô, và đang tự phấn đấu tại chức trước đề nghị nâng cấp quy hoạch quan chức Hà Nội lên mức 100% tiến sĩ, cũng từng dựa vào tương quan Cha-Con/Chủ-Chó đó mà hăng tiết đập bàn đòi thuyên chuyển Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt ra khỏi tòa Tổng Giám Mục Hà Nội hồi năm ngoái.

Cũng chính cái tương quan Cha-Con/Chủ-Chó đó mà giới lãnh đạo CHXHCNVN quen thói trịch thượng/xấc xược/vô phép/vô tắc/vô nghì/vô trách nhiệm trong mọi tiếp cận. Điển hình xưa là một Ủy viên Bộ chính trị từng vỗ ngực: “Luật là Tao”. Điển hình gần là Đoàn Văn Kiển, Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Than-Khoáng sản Việt Nam, và Nguyễn Xuân Hiển, TGĐ Vietnam Airlines… Điển hình gần nữa là: Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng, nổi tiếng ba miền về một nhà thờ họ hoành tráng, tác giả một cụm từ giản đơn nhưng trị giá 150 triệu đô là “Chủ Trương Lớn”, tác giả bản kết luận về việc triển khai thực hiện Quyết định 97 và xử lý việc tự giải thể của Viện nghiên cứu phát triển (IDS).


Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng

Ngay cả một tay lướt/kiểm mạng, dù không hiển thị chức tước/hàm vị trên Net, chỉ ghi nick là nguyen huy tuong, cũng gắng sức chứng tỏ bản chất trung thành với giẻ rách trong một câu còm về bài viết của người khác: “Cha Ông ta có câu : Con không chê cha mẹ khó, Chó không chê chủ nghèo. Nếu ai đó hoàn cảnh nhà nghèo, có đứa con trai quý tử chạy sang nhà hàng xóm nói rằng : ‘Tôi rất nhục nhã khi là con trai ông bà ấy’ thì họ sẽ nghĩ sao? và hàng xóm sẽ nghĩ sao?. Và con chó đang tự nhiên quay lại sủa vào mặt chủ thì số phận con chó ấy sẽ như thế nào chắc mọi người đều có thể đoán ra…!”.

Chó Đá Vẫy Đuôi

Không ai rõ anh hàng xóm của gia đình cậu quý tử đó phản ứng ra sao. Người ta chỉ có thể, nhân chuyện “con chó đang tự nhiên quay lại sủa vào mặt chủ”, mà liên tưởng ngay đến một anh hàng xóm lựa khựa to xác từng tận tâm tận lực dạy cho VN một bài học Giáo Trừng, với biết bao “Chiến Hữu Trùng Phùng” trong lửa đạn, đã chớp nhoáng san bằng 6 tỉnh biên giới của ta chỉ vỏn vẹn trong vòng 1 tháng để chuẩn bị di dời cột mốc. Bấy giờ, những tiếng gầm gừ của ta càng vang dội, đến nay vẫn còn âm vọng như những tiếng rên.

Mãi hơn chục năm sau, sau khi Quốc Tế III tan rã, giới lãnh đạo anh hùng và thần thánh không thua gì Lê Văn Tám của ta… bỗng dưng muốn khóc, vì chỉ trong nháy mắt mà mất hết kinh viện lẫn quân viện từ Mát-xcơ-va, cũng không còn một điểm chống lưng nào cho ra hồn, mới lật đật điều chỉnh các sách giáo khoa sử địa, rồi đàn đúm nhau qua Bắc Kinh khấu kiến, bái lãnh một hơi 16 chữ vàng, tăng cường phụ trội thêm cả 4 chữ tốt.

Hóa ra, cái mối tương quan Cha-Con/Chủ-Chó đó không chỉ giới hạn ở tầm đảng-dân trong nước, mà còn vượt cả biên cương, vươn ra biển rộng, như một ngọn hải đăng tư tưởng chỉ đạo đối ngoại có ảnh hưởng sâu sắc và sinh tử đến vận mệnh cả đảng.

Lại có người nghĩ ngược. Chính cái tâm thức Cha-Con/Chủ-Chó có sẵn trong lòng lãnh đạo (theo dòng sự kiện) từ đận nhập cảng chủ nghĩa, rập đúng quy luật mà dân Tây vẫn gọi là “đứa nào trả tiền, kẻ đó chỉ huy”, cộng thêm một mớ “Khổng trộn Lão” (chư hầu lệ thuộc vương triều/thần dân lệ thuộc vua quan/nhân viên lệ thuộc thủ trưởng…) nhặt nhạnh trên đường về, nó mới biến tướng/quay ngược/cô đọng/kết tủa lại một cách sáng tạo và đậm đà màu sắc dân tộc thành bản đề cương vắn tắt về mối tương quan Cha-Con/Chủ-Chó cực kỳ tiện dụng cho một nền chính trị “chăm lo – tuân phục” vô cùng cần thiết cho quy trình thống trị trong nước.

Không tin ư? Cứ đọc lướt một vài chương đầu của bộ lô-can toàn tập (do Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia ấn hành năm 2000), tất rõ cái tâm thức đội trên đạp dưới đó rời Bến Nhà Rồng khi nào và bằng cách nào.

Vẫn chưa tin ư? Xin chịu khó đọc thêm quyển tự truyện duy nhất và để đời của tác giả Trần Dân Tiên (xuất bản lần đầu năm 1948 tại TQ, lần gần nhất vào tháng 4 năm 2005 bởi nhà xuất bản Trẻ, kích thước: 14×20 cm, trọng lượng: 170 gram, số trang: 159 trang, giá bán 18.500 đồng/cuốn), nhớ đặc biệt chú ý các trang 56, viết về mẫu quốc, và trang 113-114, viết về bối cảnh của một bài diễn văn lịch sử. Hoặc đọc thêm đoạn giữa Phần Năm của một quyển sách mỏng phiếm bình quyển tự truyện vừa nói, khắc biết.

Hệ quả ra sao? Chí ít đã có 7 sách lược được đề ra (nhưng không nhất thiết là… thất sách):

Một là: Cụm từ “con dân”, lẽ ra phải tương ứng với “tổ quốc” hay “đất nước”, thì đã bị bóp méo đi cho đúng theo định hướng cần thiết là phải tương ứng với “lãnh tụ” (cá nhân), với “lãnh đạo” (nhóm cá nhân), hoặc là với “đảng và nhà nước” (tập thể).

Hai là: Nhân dân không được chọn chính quyền/nhà nước, theo đúng quy luật vĩnh hằng của tạo hóa là không một con cái nào được quyền chọn cha mẹ, cũng không một chú chó nào có quyền được chọn chủ nhà.

Ba là: Chính quyền không có chức năng phục vụ nhân dân, nên chẳng có trách nhiệm gì. Ngược lại, nhân dân có đầy đủ nghĩa vụ phải tuân thủ chính quyền vô điều kiện, nếu không muốn bị trừng trị. Bởi vì: Nòng súng đẻ ra quyền lực, còn chính quyền thì đẻ ra nhân dân. Không có chính quyền XHCN này thì không thể có nhân dân XHCN này!

Bốn là: Yêu nước là yêu CNXH, tất yếu là phải yêu luôn cả tập đoàn có công lao thần thánh nhập khẩu CNXH. Muốn yên thân, hãy yên chí và yên lặng mà yêu tất. Cấm cãi! Đồng chí sống sót của những liệt sĩ thời chiến, cho dù có trở thành các kẻ cướp thời bình, vẫn còn nguyên đó mọi hào quang xương máu của đám đông đồng đội liệt sĩ. Phải yêu họ. Kể cả bố mẹ liệt sĩ cũng phải yêu họ. Cấm cãi!

Năm là: Phải bảo vệ đảng và nhà nước XHCN như bảo vệ con ngươi của chính mình/cha mẹ mình (luận văn tốt nghiệp, đề tài học tập các cấp, trên mặt báo, trên truyện tranh, trên loa phường, trên truyền hình…).

Sáu là: Bất kỳ ai đòi có ý kiến, đòi quyền kiến nghị, đòi minh oan, đòi nhà, đòi đất, đòi trường sở, đòi chỗ tu hành, đòi nơi thờ phượng, thậm chí đòi làm người… đều đương nhiên và đích thị là thuộc thành phần con, cháu hỗn láo, bướng bỉnh. John Stuart Mill từng bảo “sự tệ hại của việc dìm nhốt một ý kiến chính là sự đánh cắp đối với loài người và với nhiều thế hệ…”. Đảng ta từng tự hào đã cướp chính quyền, thì sá gì tiếng ăn cắp?

Bảy là: Như Voltaire từng nói: “Con người, càng hiểu biết thì càng tự do”, cho nên, đối sách với trí thức tất yếu có khác với thành phần công nông vốn dĩ ít chịu suy nghĩ sâu xa. Tuy nhiên, vẫn phải khẩn cấp xử lý thích hợp/thích đáng/thích nghi đối với mọi trí thức “lợi dụng chức năng phản biện” và có những phát biểu ngoài lề/ngoài luồng/thiếu tinh thần xây dựng/hỗn láo/bướng bỉnh, bất kể là ở Viện nào, bất kể là đã bị giải thể hay tự giải thể.

Đầu Dê – Móng Chó

“Lấy theo ý riêng của một người hay là của một triều đình mà trị nước, thì cái nước ấy không khác nào một đàn dê, được no ấm vui vẻ hay là phải đói rét khổ sở chỉ tùy theo lòng của kẻ chăn”. Cụ Phan Chu Trinh, từ thế kỷ trước, đã từng tiên liệu/mường tượng/hình dung ra một VN đổi mới như thế.

Nay, vẫn Tôn Nữ Thị Ninh, trong một dịp hỏi-đáp khác, đã trần tình: “Điều mà chúng tôi biết, chúng tôi đang tìm một nền kinh tế thị trường với bộ mặt nhân bản, chú tâm đến chuyện công bằng xã hội, văn hóa và phát triển về mặt nhân văn… Còn chuyện khi nào chúng tôi mới tìm đến đó được, tôi cũng không rõ”.

Chẳng phải chỉ mình người trần tình không rõ. Cả cái đang tìm mặt mũi ra sao còn chưa biết, giống như loại thuốc tiên trường sinh bất lão mà các đạo sĩ Tàu mãi miết đi tìm hàng nghìn năm qua chưa thấy, thì sao lại hỏi khó nhau là chừng nào tìm ra? Đã bao lần đại hội ngũ niên rồi mà các TBT lẫn ủy viên các thứ của đảng ta vẫn còn vò đầu bứt tai thì sá gì Thị Ninh với chả Thị Nở!

Cụ Tây Hồ lỡ mà sống lại, có thắc mắc “bao giờ cho đến tháng Mười”, thì cũng sẽ bị khẩn cấp xử lý thích hợp/thích đáng/thích nghi, và lắm khi là thích thú nữa, y hệt như tình hình các trí thức thuộc đẳng cấp cây đa cây đề cả nước trong cái think-tank IDS vừa Tự Giải Thể và sắp sửa chuyển sang chế độ chính thức và chính xác Bị Giải Thể, căn cứ theo kết luận triển khai QĐ97 vừa mới đưa vào sử dụng.

Lý do?

1. Nhân dân không có quyền đặt câu hỏi về đường đi, điểm đến hay bao giờ đến. Nhân dân Liên Xô và Đông Âu cũ có bao giờ đặt những nghi vấn hoàn toàn thiếu tinh thần xây dựng thế đâu?

2. Think-tank các loại, dù ở cấp chiến lược cũng vậy, cũng chỉ được nghiên cứu trong lề, theo đúng những quy hoạch ưu việt của trên, và thể hiện rõ tính minh họa, sao cho có tiềm năng đẻ ra/chiêu dụ/khuyến mãi/thu hút các đề án nhiều tỷ USD, chứ không phải là để thực thi/lạm dụng/vượt ngưỡng quyền phản biện để làm rõ hay nêu cảnh báo mọi điểm ưu/khuyết/đúng/sai/lợi/hại của đường đi/điểm đến/khi nào đến. Nguyên tắc cốt lõi của mọi nghiên cứu là phải đề cao ưu tiên ổn định chính trị lên trên các tiêu chí khác. Phản biện cần ký duyệt là bởi thế! Còn ngoài ra, đất nước có đi thụt lùi, hay mọi thiệt hại đường dài chỉ là những thách thức đen của các thế hệ sau này, không liên can gì đến các nghị quyết đậm tính thời cơ vàng hôm nay.

3. Mọi phản biện lớn/nhỏ/trắng/xám/đen/vàng/đỏ… đều phải được đảm bảo trọng thị sự an toàn của tiến trình “công bố công khai”, tức là, trước khi qua khâu xét duyệt, không một ai được dựa trên sự thật cùng kết quả nghiêm chỉnh mà tùy tiện tuyên bố ngang ngược/ngang ngửa/ngang dọc/ngang nhiên/ngang phè/ngang bướng/ngang tàng/ngang ngạnh… Quan trọng nhất là phải đảm bảo cho chúng nằm gọn trong khuôn khổ đạo đức cách mạng. Nguyên tắc cốt lõi của đạo đức XHCN là không được phạm húy/phạm thượng/phạm giới. Đặc biệt là không được làm hoen ố/nhòe nhoẹt/vấy bẩn/rạc rài 16 chữ vàng và 4 chữ tốt trời ban.

4. Không có bất kỳ một Viện nghiên cứu nào, hay bất kỳ một cá nhân ở trong hay ở ngoài bất kỳ Viện nghiên cứu nào, có quyền/có thể công khai/kê khai/phân tích/vạch trần/phê phán/phơi bày/thách đố mọi đặc tính vi hiến/vi luật/sỉ nhục quốc thể đối với mọi văn bản của bộ chính trị, TƯĐ, ban bí thư, ban tuyên giáo, các ban ngành khác của đảng, chính phủ, văn phòng chính phủ, các bộ hay các cấp dưới bộ, không loại trừ nội dung các trang mạng của đảng hay của các bộ, nhất là bộ Công Thương. Kể cả việc chỉ trích những lỗi nặng/nhẹ các cỡ của các “cậu đánh máy”, “cậu chỉnh hình”, hay các “cậu pốt bài”.

5. Không một cá nhân/tổ chức/đoàn thể/câu lạc bộ/hiệp hội/hội/nhóm/viện nào có quyền đặt lãnh đạo đảng/chính phủ/mặt trận/đoàn/ủy ban/hội đồng… vào tình trạng đuối lý/mất mặt/sỉ diện/nhục nhã… bằng những phản biện/ý kiến/tranh luận/phát biểu bất kể là đủ hay thiếu tinh thần xây dựng. Lại càng không thể tự ý/tự tiện cướp/đoạt/giành/chiếm/xóa mất cơ hội trừng trị của lãnh đạo đảng/chính phủ/mặt trận/đoàn/ủy ban/hội đồng… bằng cách tự giải thể.

6. Không một tổ chức/đoàn thể/câu lạc bộ/hiệp hội/hội/nhóm/viện nào, kể cả trong hay ngoài quốc doanh, kể cả nội vi hay ngoại vi, có quyền tự giải thể/giải tán/giải nhiệm. Bởi trong chính thể bao cấp/bao biện/bao che của CHXHCN, hành động tự giải thể/giải tán/giải nhiệm đó đích thực và dứt khoát là một sự sỉ nhục toàn diện/toàn thời/toàn phương vị cho toàn đảng từng được lịch sử giao phó sứ mệnh lãnh đạo toàn quân/toàn dân với niềm tự hào là quang vinh muôn năm.

7. Mọi cá nhân/tổ chức/đoàn thể/câu lạc bộ/hiệp hội/hội/nhóm/viện đều phải nhất thiết quán triệt, hãnh diện và nhiệt liệt hoan hô nền “dân chủ độc đảng” ưu việt của ta. Qua đó, đảng ưu việt quang vinh muôn năm của ta đã/đang/sẽ cáng đáng toàn bộ hoạt động chìm/nổi mọi ban ngành ưu việt về lập pháp, hành pháp và tư pháp một cách có hệ thống, có liên hệ hữu cơ và thống nhất xuyên suốt. Có nghĩa là không một ai có quyền đặt vấn đề về những hệ thống độc lập, kể cả một hệ thống pháp luật độc lập hay những Viện Nghiên Cứu độc lập.

Xuống Chó – Lên Voi

Rõ ràng, các thứ Nghị định 31CP, Chỉ thị 37Ttg, Pháp lệnh Tôn giáo, Điều luật 88, Quyết định 97… đều tự thân là những bước thụt lùi tụt hậu của đất nước và con người VN, nhưng lại cực kỳ cần thiết cho sự ổn định của một chính thể độc tài toàn trị như chế độ CHXHCNVN.

Nó càng cần thiết hơn bao giờ hết trong thời đại liên mạng toàn cầu ngày nay. Bởi qua đó, lượng thông tin thời đại tràn như lũ, nhanh như chớp, đã giúp mọi người cùng rõ từ đâu nãy nòi cái mối tương quan mất dạy Cha-Con/Chủ-Chó đó.

Người ta hiểu do đâu nó được kéo dài, tất nhiên, sẽ nắm bắt ngay vì sao nó cần được chấm dứt. Nếu muốn đất nước VN cất cánh và con người VN thăng hoa.

Và người ta mừng là nó được xóa bỏ, chính thức và chính xác kể từ ngày Hội Đồng Viện Nghiên Cứu Chiến Lược IDS tuyên bố giải thể.

Người ta mừng là nó còn xóa cả cái dấu chấm hết mà đảng và nước đã từng ưu ái cài tặng vào nhân cách của người VN, thông qua việc tiếp thu thụ động cái mối tương quan mất dạy Cha-Con/Chủ-Chó đó trong nhiều thập kỷ qua.

Người ta mừng là bởi biết rằng từ nay phải chủ động xóa sạch cái mối tương quan mất dạy Cha-Con/Chủ-Chó đó còn sót lại trong mọi sinh hoạt đời thường hàng ngày, kể cả trên truyện phiếm hay trong chuyện diễu.

John Gardner từng bảo: “Chính những người Công Dân phải đưa thể chế chính trị và bộ máy Chính Quyền lại gần với thực tại cuộc sống, buộc nó có trách nhiệm và phải chịu trách nhiệm, đồng thời giữ cho nó trung thực. Không ai khác có thể làm được điều này”.

Những Công Dân của IDS cũ đã đi được bước đầu của những chuyển đổi, để khởi động cho cả nước cùng nhau làm được điều này.

Có thể không có nhiều người nhớ đến ngày hội tụ khai trương IDS. Nhưng 14/9/2009, với quyết định của IDS tự giải thể, để biểu thị thái độ dứt khoát của Hội Đồng Viện trước QĐ 97, quả xứng đáng được tuyên dương là Ngày lịch sử minh định mối tương quan Công Dân-Chính Quyền.

23/10/2009 – chuẩn bị 1 tuần tạc bia mừng sinh nhật kép 30-10 của cả Hồng Ngát lẫn Thị Ninh.

Blogger Đinh Tấn Lực

tqvn2004 gửi hôm Thứ Bảy, 24/10/2009
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Mẹ Nấm - Thái độ chính trị

Hồ Chí Minh gặp gỡ Mao Trạch Đông

Lữ Phương - Vài nhận xét về những "kỷ niệm" của Hoàng Tùng

Thu Hà - Cựu Chủ tịch Quốc hội bàn việc sửa Hiến pháp

Hồ Chí Minh

Đông Ngàn Đỗ Đức - Tạp chí xưa và nay (số 4)

Tạ Duy Anh - Dân và chính phủ


Tiến Văn gửi lúc 13:38, 22/11/2013 - mã số 103841
lí kai viết:
Tặng đinh Tấn Lực và các comment thich khach, khach hay claimir gỉ gì gi gì đó.....
Viết cái gì thì viết, đừng chửi người khác, người có đầu óc thì nên suy nghĩ và uốn lưỡi 7 lần trước khi nói những câu làm ảnh hưởng đến người khác. Có câu nói cũng hay hay là chó cứ sủa và dòng người cứ đi. Lực cũng chỉ là lực thôi, chưa có trí thì chẳng thay đổi được gì, chỉ nói cho sướng mồm!

Bác khuyên người khác uốn lưỡi 7 lần trước khi nói, tớ e rằng 7 lần uốn lưỡi hơi bị nhiều. Tớ chỉ uốn một lần là gân lưỡi gần muốn bong ra, nói chi đến 7 lần. Chỉ có những người chuyên dùng lưỡi để liếm, như liếm đít kẻ khác, lưỡi được tập dợt thường xuyên mới làm được việc ấy. Còn việc bác Lực nói cho sướng mồm không thì tớ không biết, tớ nghĩ bác Lực ít nhất cũng thỏa mãn là đã làm cho một kẻ rát đít.

Bây giờ nói việc nghiêm trang, tớ thích cái tựa đề "Mối tương quan mất dạy" quá. Phải nói đúng ra là "Mối tương quan mất dạy chủ động bởi những kẻ mất dạy". Những kẻ nhờ vũ lực mà nhảy phóc lên đầu người dân, tự cho mình cái quyền làm cha mẹ nhân dân. Nguời ta không mời mà mình cứ nhảy lên ngồi đó, và ngồi luôn không chịu xuống, lại còn lên mặt làm cha mẹ dân. Đã mất dạy như thế thì sao còn có thể dạy được người khác!.

thichkhach (khách viếng thăm) gửi lúc 14:35, 21/11/2013 - mã số 103776
lí kai viết:
Tặng đinh Tấn Lực và các comment thich khach, khach hay claimir gỉ gì gi gì đó.....
Viết cái gì thì viết, đừng chửi người khác, người có đầu óc thì nên suy nghĩ và uốn lưỡi 7 lần trước khi nói những câu làm ảnh hưởng đến người khác. Có câu nói cũng hay hay là chó cứ sủa và dòng người cứ đi. Lực cũng chỉ là lực thôi, chưa có trí thì chẳng thay đổi được gì, chỉ nói cho sướng mồm!

Giời ạ, tớ chửi ai bâu rờ? Sao cụ "nhậy cảm" thí?
Tớ làm ảnh hưởng tới ai nhẩy? Cụ có tịch nên nhúc nhích chăng?
Nếu cụ nhúch nhích tí thui thì tốt phước cho xã hội lắm đa.
Một người nhúc nhích, hai người nhúc nhích, gùi trăm, ngàn, chục ngàn..... hy vọng đã vươn lên đía.
Tương lai đang chờ trước mặt!

Khácho (khách viếng thăm) gửi lúc 06:51, 21/11/2013 - mã số 103760

Tôi phản đối kêu họ là mất dạy . Họ rõ ràng được dạy bảo một cách rất tận tình và kỹ lưỡng .

Được dạy bảo cái gì thì đó là chuyện khác. Nhưng không phải lỗi của họ, đơn thuần họ đã được dạy bảo và tin những điều họ nói ra -đúng hơn là lặp lại- là đúng, có tình có lý .

lí kai (khách viếng thăm) gửi lúc 04:28, 21/11/2013 - mã số 103750

Tặng đinh Tấn Lực và các comment thich khach, khach hay claimir gỉ gì gi gì đó.....
Viết cái gì thì viết, đừng chửi người khác, người có đầu óc thì nên suy nghĩ và uốn lưỡi 7 lần trước khi nói những câu làm ảnh hưởng đến người khác. Có câu nói cũng hay hay là chó cứ sủa và dòng người cứ đi. Lực cũng chỉ là lực thôi, chưa có trí thì chẳng thay đổi được gì, chỉ nói cho sướng mồm!

TPP (khách viếng thăm) gửi lúc 02:33, 21/11/2013 - mã số 103747
Khách viết:
Nhà nước mình có nhiều người tài lắm chứ, nhiều người biết trọng người tài lắm chứ, biết lắng nghe dân chứ! Nếu hết những người như vậy rồi thì cái chế độ này đã tan biến từ những năm 80, 90 của thế kỷ trước rồi!

Mấy dòng suy nghĩ vậy, nếu không vừa lòng cũng xin anh Lực và diễn đàn lượng thứ. Chúc anh khỏe và với tâm huyết của mình, sẽ có những tiếng nói xây dựng thực sự trên diễn đàn này!

He he, nhiều người tài, biết trọng người tài mà đụng đâu hư đó làm cái quỷ gì cũng thua lỗ.
Không có đô của bọn tư bản thực dân đế quốc thì chết cả đám từ ngày xưa.
Biết lắng nghe mà năm nào cũng gây lụt lội chết chóc tang thương bao nhiêu năm rồi! Biết lắng nghe thì đã không có dân oan. Chú có biết từ dân oan xuất hiện trong tự điển tiếng Việt từ bao giờ không? Từ ngày đảng ta làm ăn với đất đấy.

Chú kể cho mọi người trong diễn đàn này biết, cái gì đảng ta làm không hư? Chú đang du hành đến cung trăng nên dek nhìn thấy cái xã hội này như thế nào. Mà nhớ đấy , đừng có so năm nay với thế kỷ trước thời tem phiếu, cấm sông ngăn chợ nhá!

TPP (khách viếng thăm) gửi lúc 02:19, 21/11/2013 - mã số 103746
Khách viết:
Nhưng đừng vì thế mà "vơ đũa cả nắm", khiến những người tốt, người chân chính nhưng yếu thế bị oan. Phải sống, chứng kiến những kẻ xấu xa đang lộng hành mà không làm sao được, những người đó còn đáng thương hơn. Nhưng nếu được sự giúp sức của nhân dân thì chắc chắn họ sẽ thể hiện được bản lĩnh của mình, cùng nhân dân loại trừ những phần tử xấu ấy khỏi xã hội.

Chú có đề nghị gì? Nhân dân nào? Nhân dân cũng chính là chú đấy! Chú đã làm gì để cùng nhân dân khác loại trừ kẻ xấu? Một người thì yếu, nhưng trăm người, ngàn người, chục ngàn người sẽ tạo thành sức mạnh.
Không ai vơ đũa cả nắm, nhưng nếu những người yếu thế không biết hợp lại, cúi đầu im lặng để những cái xấu xa, tồi tệ lên ngôi thì họ đã đồng loã với cái xấu làm ngơ, nhắm mắt trước cái xấu. Là mackeno
Anh đang chảy nước mắt thương bọn mackeno đây.

Khách vãng lai (khách viếng thăm) gửi lúc 01:46, 21/11/2013 - mã số 103743
Khách gửi lúc 21:20, 16/11/2009 - mã số 6312 viết:
Nghĩ cảnh đất nước khó khăn, phận mình nhỏ bé, cán bộ chính quyền xuống cấp, đạo đức xã hội suy đồi... cũng buồn lắm chứ, đau lắm chứ! Nhưng nếu chỉ dựa vào cảm xúc cá nhân, thiếu một cái nhìn công bình và thấu triệt về bản chất của chế độ, về động cơ và mục đích cũng như lí do xuất hiện và tồn tại của chế độ này (cái này rất cần anh và tôi nhìn nhận trong quan điểm lịch sử cụ thể) thì chỉ thấy nó méo mó, lệch lạc, xấu không để đâu hết xấu!

Những người yêu thích cái "mối tương quan mất dạy" CC/CC vẫn thường gán cho những người không thích nó những lời lẻ như trên. Thật ra nếu có một cái nhìn công bình và thấu triệt thì bản chất, lý do xuất hiện, động cơ, tồn tại... không ngoài câu ngắn: lợi dụng thời cơ dùng vũ lực chiếm chính quyền, bằng mọi cách nắm giử quyền lực cho tới đời con cháu.

viết:
Chứ còn muốn thay đổi ư? Anh có biết rằng cái dân tộc bé nhỏ của chúng ta đã bao nhiêu lần binh biến rồi không? Khổ đau tang tóc biết bao đời rồi không? Chưa đủ sao anh?

Cái này hơi kỳ cục đây. Những người chủ trương dùng nòng súng để chiếm quyền lực, sẳn sàng hy sinh nhiều thế hệ dân Việt, sẳn sàng "đốt dảy Trường Sơn" để chiếm chính quyền, thì khi có chính quyền trong tay họ lại muốn dân chúng chỉ là những chú chó con dể dại. Đừng sủa nhé, đừng cắn lại nhé! Binh biến, khổ đau, tang tóc... chưa đủ sao?

viết:
Nhà nước mình có nhiều người tài lắm chứ, nhiều người biết trọng người tài lắm chứ, biết lắng nghe dân chứ!

Nhà nước xây dựng trên căn bản cán bộ lảnh đạo các cấp phải xuất thân từ "bần cố nông", "hồng hơn chuyên", lại nữa tất cả được đào tạo dưới mái trường XHCN, nơi mà thầy cô dạy học trò từ nhỏ phải đưa hối lộ cho mình để được điểm tốt ( đưa phong bì, theo học lớp riêng ở nhà thầy cô)
...thì những người tài, trọng người tài, biết lắng nghe ... chắc là hiếm lắm, nếu có thì cũng đã bị các đồng chí cũa mình thanh trừng, cô lập, ngồi chơi xơi nước, hoặc nể nang lắm thì cũng bị điều qua phụ trách... đặt vòng xoắn rồi.

thichkhach (khách viếng thăm) gửi lúc 19:01, 20/11/2013 - mã số 103722
Claimer viết:
Xét về bản chất, tư duy lũ lâu nhâu như Hồng Ngát, Thị Ninh, Ngọc Ninh là tư duy của chó, chúng nhận được cục xương mà Đảng Cộng Sản lẳng cho, vậy nên đương nhiên chúng gặm và sủa theo hiệu lệnh. No suprise at all!!!

Còn tư duy của bọn lãnh đạo chóp bu Đảng Cộng Sản Việt Nam thì thôi rồi, đến chó còn phải xấu hổ. Hãy xem Đặng Tiểu Bình chửi chúng "tập đoàn phản động Ba Đình là một lũ ăn cháo đá bát". Thực ra, Đặng rất hiểu rằng các con chó Ba Đình sẽ chỉ chạy theo Đặng khi và chỉ khi Đặng có cục xương to hơn cục xương của Liên Xô, hành động quay lại cắn chủ khi không còn gì để ăn đã giúp Đặng thôt lên câu đó. Cuối cùng, bản chất của chó đã lộ rõ khi ông chủ của chúng là Liên Xô bị bệnh và chết, chúng lập tức quay ra ve vãn vậy đuôi ông chủ mới là Bắc Kinh, vì chúng tin rằng chỉ có ông chủ mới Bắc Kinh mới cho chúng ăn, và để chúng sống kiếp con chó một cách hạnh phúc nhất theo kiểu của chó. Có loại người nào mà mới đó còn tuyên bố "Trung Quốc là kẻ thù của chúng ta hàng trăm năm nữa", ngay sau khi ông chủ Nga Xô đi thăm địa ngục vĩnh viễn, liền lập tức nhảy sang liếm chân Bắc Kinh với một thái độ như chưa hề tuyên bố điều đó. Thái độ vô liêm sỉ và trơ trẽn đó không thể có ở con người mà dứt khoát chỉ có thể từ chó. Sẽ không ngoa khi gọi bọn đĩ điếm Ba Đình (vì cách hành xử của chúng trong mối quan hệ với TQ và Liên Xô, như các bạn thấy, đúng là của đĩ điếm) là bọn mặt người mà "tư duy của chó". Quan thầy của chúng như vậy bảo sao không đẻ ra một lũ "tư duy còn dưới cả chó" như Tôn Nữ Thị Ninh , Hồng Ngát, và Trương Ngọc Ninh.

Giời ơi. Chó là loại vật rất trung thành dới chủ!
Chó cắn chủ là chó.... hị hị chó điên. :) :)

Gùi cũng đến ngày mực, vện được (chủ) ngắm nghía cho lên bàn cân dà tính sổ..... tớ để gành mấy tờ bác hồ đặng mua ba xi đế mời các cụ :) :)

Mõ Làng Chờ (khách viếng thăm) gửi lúc 09:34, 20/11/2013 - mã số 103693

Phát ngôn mất dạy nhất phải thuộc về "mợ" Tôn Nữ Thị Ninh !
Mợ coi cả đất nước Việt là nhà mợ và nhân dân là con cháu mợ !
Đ.M cả mợ ! (ngẫu hứng từ tiêu đề một bài viết gần đây Đ.M Bộ Trưởng !)
Không hiểu mợ này xuất thân từ đâu. Nếu đúng dòng dõi Tôn Nữ thì ắt phải là dòng dõi hoàng tộc triều Nguyễn.
Triều Nguyễn là triều đại bị cộng sản tiêu diệt để cướp ngôi
Mợ này ắt phải là loại lạc loài nên mới nhắm mắt làm tay sai cho chế độ
Không hiểu mợ có đủ dũng cảm hay không còn lòng tự trọng khi đứng trước bàn thờ tiên tổ triều Nguyễn?
Trên đời có nhiều loại điếm !
Điếm bút, điễm đĩ, ...
Có lẽ phải thêm loại điếm...quan chức?

Vi vu (khách viếng thăm) gửi lúc 19:06, 20/07/2013 - mã số 93536

@Claimer : Không thể nào chuẩn hơn được. Cám ơn bác Claimer !

Claimer (khách viếng thăm) gửi lúc 08:22, 17/04/2013 - mã số 84506

Xét về bản chất, tư duy lũ lâu nhâu như Hồng Ngát, Thị Ninh, Ngọc Ninh là tư duy của chó, chúng nhận được cục xương mà Đảng Cộng Sản lẳng cho, vậy nên đương nhiên chúng gặm và sủa theo hiệu lệnh. No suprise at all!!!

Còn tư duy của bọn lãnh đạo chóp bu Đảng Cộng Sản Việt Nam thì thôi rồi, đến chó còn phải xấu hổ. Hãy xem Đặng Tiểu Bình chửi chúng "tập đoàn phản động Ba Đình là một lũ ăn cháo đá bát". Thực ra, Đặng rất hiểu rằng các con chó Ba Đình sẽ chỉ chạy theo Đặng khi và chỉ khi Đặng có cục xương to hơn cục xương của Liên Xô, hành động quay lại cắn chủ khi không còn gì để ăn đã giúp Đặng thôt lên câu đó. Cuối cùng, bản chất của chó đã lộ rõ khi ông chủ của chúng là Liên Xô bị bệnh và chết, chúng lập tức quay ra ve vãn vậy đuôi ông chủ mới là Bắc Kinh, vì chúng tin rằng chỉ có ông chủ mới Bắc Kinh mới cho chúng ăn, và để chúng sống kiếp con chó một cách hạnh phúc nhất theo kiểu của chó. Có loại người nào mà mới đó còn tuyên bố "Trung Quốc là kẻ thù của chúng ta hàng trăm năm nữa", ngay sau khi ông chủ Nga Xô đi thăm địa ngục vĩnh viễn, liền lập tức nhảy sang liếm chân Bắc Kinh với một thái độ như chưa hề tuyên bố điều đó. Thái độ vô liêm sỉ và trơ trẽn đó không thể có ở con người mà dứt khoát chỉ có thể từ chó. Sẽ không ngoa khi gọi bọn đĩ điếm Ba Đình (vì cách hành xử của chúng trong mối quan hệ với TQ và Liên Xô, như các bạn thấy, đúng là của đĩ điếm) là bọn mặt người mà "tư duy của chó". Quan thầy của chúng như vậy bảo sao không đẻ ra một lũ "tư duy còn dưới cả chó" như Tôn Nữ Thị Ninh , Hồng Ngát, và Trương Ngọc Ninh.

tổ cha thằng mất dạy (khách viếng thăm) gửi lúc 00:10, 13/09/2012 - mã số 67491

Bữa nay đọc bài

Paulo Thành Nguyễn - Bày tỏ thái độ trên Facebook về việc xăng tăng giá LÀ HÀNH VI VI PHẠM PHÁP LUẬT!

mới chợt nhớ ông Lực đã viết về cái mối tương quan mất dạy này từ 3 năm trước mà tới nay vẫn còn.

Đọc lại. Buồn quá. Vì đã qua khõi thập niên đầu của thiên nhiên kỹ mới rồi mà vẫn có kẻ tiếp tục nghĩ vậy và làm vậy với đồng bào mình, bất chấp trong đám nhân dân bị coi là con hay chó đó có cả ông bà cha mẹ của nó.

Dân mình mà không tự thoát ra khỏi cái tư duy khốn nạn đó thì cách gì mà đất nước mình khá lên được ?

sicil gửi lúc 22:33, 08/08/2010 - mã số 19529

Chó phải nhớ công nuôi của chủ
Chủ là dân,chó chỉ là quan
Vẩy đuôi,quấn quít,vui mừng
Tận trung với chủ,mười phần được thương

Con phải nhớ công ơn cha mẹ
Quan là con , dân mới là cha
Con mà dối trá ranh ma
Cha đây phải dạy cho con nên người.

Kaffir Leaf gửi lúc 02:33, 08/08/2010 - mã số 19510

Hóa ra đây là hồng ngát bên hội điện ảnh vừa mới kết thúc cái đại hội bên đó 2 tuần trước, cũng trong tinh thần của bức trướng TW gởi về: "Đoàn kết, Dân chủ, Xây dựng, Sáng tạo".
Y chang như các thứ gởi gấm của trên vừa mới trao cho bên hội nhà văn hoành tráng: "Đoàn kết, Dân chủ, Xây dựng, Sáng tạo".
Và hồng ngát cũng mới trúng lại chức quan bên kia, như hữu thỉnh bên này.
Vậy thì hiểu rồi: cái tương quan cha-con, chủ-tớ không thể nào rõ hơn được nữa.
Và cũng không thể nào nhịn thêm được nữa. Mả cha nó!
Cám ơn Đinh Tấn Lực!

tqvn2004 gửi lúc 16:57, 09/12/2009 - mã số 6992

Còn chuyện so sánh giữa việc một công dân bình thường phê phán chính quyền nói chung và một vị chức sắc nào đó với việc con cái phê phán, chê bai bố mẹ là một so sánh ngu xuẩn thiểu năng.

Chú có thể không có quyền và không nên chê bố mẹ chú nghèo hay không được ngon về hình thức nên sinh chú ra trong cảnh bần hàn và xấu trai thô lậu. (Ví dụ như thế, không ai có quyền chọn bố mẹ, gia đình cả) nhưng chú hoàn toàn có quyền phê phán thậm chí chửi thằng hàng xóm bố láo mất dạy và chửi chính quyền phường chú làm ăn như kứt sách nhiễu đủ thứ. Bố mẹ thì đé o ai có quyền chọn nhưng chính quyền về nguyên tắc là do "các ông chủ" đây bầu ra, trả thuế để nuôi chúng nó, làm ăn không tốt thì bị phê phán, chửi bới thậm chí lật đổ là chuyện dĩ nhiên và đã từng xảy ra.

Nguồn: http://tathy.com/thanglong/showpost.php?p=637654&postcount=32

Khách gửi lúc 10:01, 09/12/2009 - mã số 6974

Nói chung là học được bắc Lực ở cách viết, rất hay. Và qua bài viết thấy rằng bác cũng là một người có kiến thức khá sâu rộng. Nhưng nghe đâu đó vấn có nhiều nhận định, phân tích, kết luận chủ quan, Bác Lực mới chỉ đứng trên phưong diện của những người "phản đối", chưa bao giờ bác đứng trên phương diện người "ủng hộ".

Khách gửi lúc 18:06, 06/12/2009 - mã số 6883

Tôi không thể viết được bằng font tiếng Việt có dấu, nhưng tôi xin mạo muội đóng góp một số ý kiến như sau:

Thứ nhất: đừng viết dài quá, dài như thế này thì thỏa mãn các bức xúc của người có bằng cấp, và được học hành. Nhưng quảng đại dân chúng thì họ không thể đọc và hiểu được. Mà số đó thì rất đông. Nhưng số đông này cần phải được khơi dậy lòng yêu nước và bỏ thói quen phục tùng, nhận thức được những gì sai trái bất công xung quanh họ để mà tự thức tĩnh.

Vì thế hãy viết bài ngắn thôi, đừng viết dài, thơ vè càng tốt, dễ nhớ, dễ truyền miệng.

Thứ hai: tôi cũng không tán thành cách suy nghĩ của Bà Tôn Nữ Thị Ninh và Bà Hồng Ngát. Tôi lấy thí dụ: nếu bà Ninh và Bà Ngát là những đứa con rất ngoan ngoan, rất có học và có hiếu, mà bây giờ muốn mua 1 đôi dép hay 1 cái khăn mùi xoa mà phải về xin phép cha/mẹ của hai bà ấy thì chắc họ cũng phát điên lên. Và ngược lại, nếu hai bà này cũng có con, mà con của các bà ấy cứ ăn xong lại ngồi, cần một cái áo lót cũng về xin phép mẹ, rồi xin mẹ cho tiền và cho phép mua rồi mới mua thì các bà ấy cũng phát sầu mà chết.

Suy rộng ra là cho dù nhà nước/hay Đảng có tự nhận mình là cha của dân; hoặc là con của dân mà bị sống trong cảnh bị xin phép hay phải được xin phép cũng nhất nhất là chẳng sung sướng gì.

Nếu Nhà Nước và Đảng thực sự yêu thương dân như là cha mẹ, mà để dân cần cái gì cũng xin cũng hỏi ý kiến thì nhà đấy vô phúc rồi. Và người dân cũng không muốn mình cứ bị bé mãi, là trẻ con mãi để mà cái gì cũng phải xin phép.

Tại sao Đảng và Nhà Nước lại sợ công luận? Tại sao Đảng và Nhà Nước lại nói dối - ngay cả Ngày Mất của Chủ Tịch Hồ Chí Minh mà cũng phải nói dối?

Hãy nhìn xem cái gì đang diễn ra xung quanh chúng ta: Và ai phải chịu trách nhiệm này?

Còn rất nhiều người yêu nước và có trách nhiệm đang sôi sục vì sự lãng phí trong quản lý điều hành của nhà nước hiện nay.

Hãy để mưa dầm thấm sâu,
Và thực sự tôi nghĩ là càng tránh được bạo lực là càng tốt

Thi Tu

(Bài viết gốc của độc giả không bỏ dấu, BBT Dân Luận bỏ dấu lại, nếu có sai sót xin phản hồi)

Khách gửi lúc 21:32, 16/11/2009 - mã số 6313

xã hội nào cũng có thật giả, đúng sai, phải trái, xấu tốt lẫn lộn, đan xen. Ngay trong một con người cũng vậy.
Xã hội ta hiện nay đâu phải đã là cái đích đến mà Đảng và Nhà nước muốn đạt đến, đâu phải đã là cái mà nhân dân ta mơ ước. Nó đang trong thời kỳ quá độ, thời kỳ biến thiên. Xấu tốt càng nhiễu loạn. Hình như trong lúc này, cái xấu đang có nhiều điều kiện phát triển: thiếu trung thực, ích kỷ, tham lam, độc ác, nhỏ nhen... Người xấu nhiều hơn, cái ác trong mỗi con người nhiều hơn... thế thì cũng không lạ khi kẻ xấu trong mỗi tổ chức cũng nhiều hơn, táo tợn hơn, kể cả trong tổ chức Đảng! Nhưng đừng vì thế mà "vơ đũa cả nắm", khiến những người tốt, người chân chính nhưng yếu thế bị oan. Phải sống, chứng kiến những kẻ xấu xa đang lộng hành mà không làm sao được, những người đó còn đáng thương hơn. Nhưng nếu được sự giúp sức của nhân dân thì chắc chắn họ sẽ thể hiện được bản lĩnh của mình, cùng nhân dân loại trừ những phần tử xấu ấy khỏi xã hội.

Khách gửi lúc 21:20, 16/11/2009 - mã số 6312

Tôi có 2 thiển ý: một phần nào đó, đồng ý với anh Lực. nhưng tôi cũng nói thực, cái cách phê bình - xây dựng kiểu này của anh cũng như rất nhiều người khác, cả những người bình (cmt) kia, tất cả chỉ xuất phát từ nỗi bức xúc, hằn học thái quá mà thiếu tinh thần xây dựng thực sự lắm. Muốn thay thế chế độ ư? Muốn "chửi" (một cách có văn hóa!?) theo kiểu đó ư? Cũng tốt thôi. Nhưng anh có biết rằng cái cách viết của anh trên diễn đàn này chủ yếu chỉ khắc sâu thêm sự xa cách giữa Nhà nước và nhân dân hay không? Tôi nói thật. Tôi cũng là một công dân bình thường, lương tháng chỉ đủ tằn tiện cho bản thân. Nghĩ cảnh đất nước khó khăn, phận mình nhỏ bé, cán bộ chính quyền xuống cấp, đạo đức xã hội suy đồi... cũng buồn lắm chứ, đau lắm chứ! Nhưng nếu chỉ dựa vào cảm xúc cá nhân, thiếu một cái nhìn công bình và thấu triệt về bản chất của chế độ, về động cơ và mục đích cũng như lí do xuất hiện và tồn tại của chế độ này (cái này rất cần anh và tôi nhìn nhận trong quan điểm lịch sử cụ thể) thì chỉ thấy nó méo mó, lệch lạc, xấu không để đâu hết xấu!
Tôi cũng tán đồng ý kiến rằng phải có đấu tranh, phải có phản ứng để tình hình tốt đẹp hơn, đúng với mơ ước hơn. Nhưng đó là một quá trình, và nhất thiết phải trên tinh thần xây dựng (ở đây là với Đảng, với Nhà nước). Chứ còn muốn thay đổi ư? Anh có biết rằng cái dân tộc bé nhỏ của chúng ta đã bao nhiêu lần binh biến rồi không? Khổ đau tang tóc biết bao đời rồi không? Chưa đủ sao anh?
Còn chuyện đấu tranh thì vẫn phải đấu tranh. trong hòa bình, trong dân chủ thực sự. Khó khăn lắm, đúng thế! Nhưng không phải đến mức "đàn gẩy tai trâu" như có ai đó nói đâu! Nhà nước mình có nhiều người tài lắm chứ, nhiều người biết trọng người tài lắm chứ, biết lắng nghe dân chứ! Nếu hết những người như vậy rồi thì cái chế độ này đã tan biến từ những năm 80, 90 của thế kỷ trước rồi!

Mấy dòng suy nghĩ vậy, nếu không vừa lòng cũng xin anh Lực và diễn đàn lượng thứ. Chúc anh khỏe và với tâm huyết của mình, sẽ có những tiếng nói xây dựng thực sự trên diễn đàn này!

Khách gửi lúc 05:13, 11/11/2009 - mã số 6183

Tuy bài hơi dài nhưng dẫn chứng rất hay. Những người gọi là "lãnh đạo" mà hống hách, hỗn hào như thế thì làm sao "phục vụ" cho nhân dân được. Tôi và các anh em trẻ trong Đoàn Thanh Niên Phan Bội Châu (Nam Cali) rất ủng hộ những bloggers như anh ĐTL. Nước chảy đá mềm. Hy vọng có thêm nhiều tiếng nói sự thật và rồi nhà độc tài CS cũng sẽ như đá kia mà mềm và tan biến đi như tất cả các nhà độc tài khác trong lịch sử. Keep it up!

MHBảo

Khách gửi lúc 03:17, 10/11/2009 - mã số 6161

Ai cho phép Tôn Nữ Thị Ninh coi nhà cầm quyền là cha mẹ và nhân dân là con cái? Hỗn!

Khách gửi lúc 23:00, 08/11/2009 - mã số 6141

'Khi mà tất cả mọi người ai cũng hiểu, cũng biết, nhưng không ai dám nói!' Tại sao? Hậu quả sẽ là bầm dập với xã-hội đen, cải tạo hoặc tù mọt gông.

Vô phương giải quyết và đành phải chấp nhận kiếp sống 'chó má' như vậy sao? Thảo nào trong xã hội ưu việt XHCN, cây cột đèn nếu có chân cũng sẽ chạy !

Cuộc sống trên đe dưới búa, như chim trong lồng, như cắn câu. Cá mắc câu biết đâu mà gỡ. Chim vào lồng biết thuở nào ra ! Chỉ còn mơ ước một phép lạ như Đông-Âu thuở nào.

Mimosa

Khách gửi lúc 08:33, 06/11/2009 - mã số 6083

Anh Đinh Tấn Lực ơi! Bổ xung đi nè:

Bộ trưởng CA Lê Hồng Anh vừa mới ca ngợi phẩm chất “chững chạc” của giới lãnh đạo cha mẹ:

“… chất lượng cán bộ cấp càng cao, nói gì thì nói, dù sao tư tưởng cũng đỡ hơn, đỡ lệch lạc hơn cấp dưới. Cũng như trong gia đình, người cha người mẹ cũng chững chạc hơn con cái chút.”

(nguồn: http://www.talawas.org/?p=12721)

Đó là tương quan ngay trong đảng, chưa ra tới dân...

Khách gửi lúc 21:19, 27/10/2009 - mã số 5850

Đúng là bài viết này chỉ nghỉ tới cảm xúc người viết mà không hề nghĩ tới người đọc. Nếu với cách viết tế nhị hơn tôi nghĩ nó sẽ có tác dụng nhiều hơn

Khách gửi lúc 16:13, 27/10/2009 - mã số 5837

Đinh Tấn Lực !
Anh không sợ hay sao?! Mà anh dám nói lên những điều này, khi mà tất cả mọi người ai cũng hiểu, cũng biết. Nhưng không ai dám nói! Tôi phục cái bản lĩnh của anh. Cảm ơn anh và chúc anh luôn may mắn!...
Tùng Vị

Khách gửi lúc 13:14, 27/10/2009 - mã số 5832

"Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo" có từ khi nào thì thật khó xác định, có lẽ từ khá lâu (trước khi Đảng Cộng sản Việt Nam được thành lập chăng?).

1. Người nông dân Việt Nam và con chó :

Đất nước ta vốn là đất nước nông nghiệp lạc hậu và cho đến ngày nay vẫn là đất nước nông nghiệp lạc hậu(những tiến bộ khoa học kỹ thuật cũng như cung cách điều hành quản lý áp dụng cho nền nông nghiệp Việt Nam chưa đủ để biến nền nông nghiệp lạc hậu trở thành nền nông nghiệp hiện đại, bất chấp tài năng, tri thức của những nhà Nông học, Kinh tế học như GS. Võ Tòng Xuân v.v... từng đề cập rất sâu và rất nhiều lần. Có lẽ lượng đổi chưa đủ đến mức để cho chất đổi chăng?).

Người nông dân Việt Nam đa phần là nghèo, sinh ra và lớn lên trên mảnh đất cha ông, dựng vợ gả chồng cũng ở đó và cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay cũng trên mảnh đất đó thì tầm nhìn của người nông dân chủ yếu là : tình nghĩa, thủy chung, nhân hậu,v.v... và an phận, yếm thế, nhỏ nhặt, lễ mễ, v.v... hoặc để răn dạy tránh điều ác người ta thường đe dọa nhau: "ở ác coi chừng sanh con không có lỗ đít" v.v..., có lẽ người nông dân Việt Nam có cách sống theo sự kết hợp giữa duy cảm, duy ngã và duy tâm chủ quan là chủ yếu do vậy mọi cơ sở để giải quyết vấn đề cũng xuất phát từ tư duy này, người nông dân VN hầu như dễ đánh đồng giữa lòng nhân đạo và sự trắc ẩn - một biểu hiện của duy cảm. Điều này hầu như trái ngược với người dân các nước phát triển sống trong nền văn minh công nghiệp , họ hầu như giải quyết trên tinh thần duy lý, duy mỹ (nói như vậy không có nghĩa người dân các nước này sống không tình cảm, thậm chí tình cảm của họ rất rõ ràng và không kém phần thuyết phục) do đó xã hội dân sự pháp trị cho đến nay luôn chứng tỏ là sự tiến bộ nhất mà nhân loại xác định được cho đến ngày nay, vì trong xã hội pháp trị đã hàm chứa cả những chuẩn mực giá trị về đạo đức xã hội mà người dân tự nguyện tuân theo.

Người nông dân VN- vì lẽ đó - thật khó khăn để bứt phá được tư duy cũ lạc hậu cản trở sự tiến bộ, trong sâu thẳm tâm hồn người nông dân ta, hàng bao đời nay, cha mẹ là trên hết, là tuyệt đối, là chân lý,

"Cá không ăn muối cá ươn
Con cãi cha mẹ trăm đường con hư"

Cha mẹ - trong tư duy của nông dân ta - luôn đúng, nếu có sai đi chăng nữa thì người nông dân vẫn biện hộ bằng mọi lẽ để chứng minh mình... sai. Trong một vấn đề mâu thuẫn nào đó với cha mẹ, khi họ thấy mình hoàn toàn đúng thì họ sẽ tự nhủ rằng: "dù sao, cha mẹ mình cũng già rồi, sống bao lâu nữa, thôi thì cứ im (bỏ qua), để rủi lỡ có việc gì mình mang tiếng bất hiếu và sau này có hối hận thì cũng muộn". Vậy, việc người nông dân ta không dám phản biện là lẽ dễ hiểu nó đã "thâm căn cố đế" từ bao đời nay, rồi từ trong gia đình ra đến làng xã cũng vậy, toàn là chỗ bà con, chòm xóm, cha chú v.v... không lẽ... cãi nhau(!), còn gì là tình làng nghĩa xóm,tôn ti... Có lẽ từ đó mới có câu "Vô phúc đáo tụng đình", để nói rằng "cực chẳng đã" mới lôi nhau ra cửa quan, trước khi ra cửa quan thì trong làng nước phải phân xử trước v.v... còn rất nhiều dẫn chứng cho tính cách nông dân Việt Nam mà kể ra có khi cả ngày không hết.

Viết không phải để trách hay lên án người nông dân mà để cảm thông và ít nhiều góp phần làm cho dân trí người nông dân cải thiện hơn thông qua ngay chính chúng ta - ít hay nhiều cũng có liên quan đến người nông dân VN, (những trang mạng như Dân luận v.v... có được mấy người nông dân đọc tới? trong khi họ lại là lực lượng vẫn chiếm đa số trong cơ cấu giai cấp ở xã hội Việt Nam hiện nay).

Bên cạnh người nông dân, hình tượng loài vật đặc trưng gắn liền với nông nghiệp là con trâu (bò), sau con trâu (bò), có lẽ con chó là loài vật khá thân thiết và gần gũi với người nông dân Việt Nam. Nhưng, nghĩ cũng lạ, con chó vừa là biểu tượng của lòng trung thành (như trong thành ngữ nói trên), lại cũng vừa là hình tượng phổ biến của những gì khinh ghét nhất (chẳng hạn "đồ chó đẻ!"). Người Việt Nam ta, có lúc chẳng công bằng chút nào. Ca ngợi đó rồi khinh ghét cũng đó. Con chó là bằng chứng hiển hiện chưa bao giờ lạc hậu, đương nhiên trong ý tứ của câu thành ngữ trên, nếu suy gẫm theo ý của mỗi người thì còn nhiều điều để bàn riêng về hình tượng con chó trong đời sống xã hội. Viết đến đây, tôi nhớ con chó của lão Hạc trong tác phẩm cùng tên của Nhà văn Nam Cao, hình tượng con chó trung thành tuyệt đối, đáng thương đến nỗi làm cho nguồi ta ấn tượng đến nó không kém nhân vật chính, trong khi ổ chó của chị Dậu lại là một cách để chứng tỏ "cái sự sang trọng, hợp thời" của vợ chồng lão Nghị Quế. "Cái hay" của chó Việt Nam, suy cho cùng là do chính người Việt Nam đang muốn gì ở... con chó!

Lan man để nói rằng, thành ngữ "Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo" vốn dĩ để khuyên nhủ người Việt Nam hãy sống thủy chung, trước sau, sống đúng đạo lý - được xem như là một đặc tính tốt, tuy nhiên chó không chê chủ (bất kể giàu nghèo) vốn dĩ là bản năng trời sinh của loài chó, trừ chó điên hoặc chó bị ép vào chân tường(những ai đã từng nuôi chó sẽ thấy rõ điều này, hoặc có thể lập luận ngang phè : chủ nghèo mà nó còn không chê huống gì chủ giàu!?. Do vậy luận về tính đối xứng Con - Chó thật khiên cưỡng và xét kỹ, thật khó có thể cho đây là một thành ngữ thuyết phục, ngoài việc... nghe xuôi tai "khó - chó" và cách chơi chữ "khó - nghèo")

Con chó chưa bao giờ được người Việt đánh giá cao, mặc dù có thể chúng ta rất yêu quý nó. Dù sao, câu thành ngữ này nếu đáng phải phê phán chính là ở chỗ "Con - Chó" đó là một sự bất xứng trong suy nghĩ đại đa số người Việt. Giả dụ bạn được khen (thật sự)rằng "bạn trung thành với Tổ quốc như một con chó" chẳng khác gì đập vào mặt bạn.

2. Họ - những người lợi dụng người nông dân và con chó :

Điều đáng trách là người ta đã cố tình sử dụng méo mó, hay nói văn hoa hơn họ đã đánh tráo một ý nghĩa tốt đẹp (mà tôi tin khởi đầu câu thành ngữ này chỉ có ý khuyên bảo bình thường đạo lý sống vậy thôi) băng một ý nghĩa "ngu trung", "cá thì phải ướp muối", hoặc "trung thành như con chó", hình tượng "Con - Chó" ở đây được họ mặc nhiên xem (kèm theo cái nhún vai rất... Tây nhưng suy nghĩ rất ... Việt) : "Con -Chó" là... phải vậy! cai sai của họ là làm cho người nghe ban đầu tưởng rằng hình tượng "Con - Chó" được nâng lên tầm văn hóa cao, một triết lý sống giản dị và không kém phần thuyết phục, nhưng thật ra cuối cùng người nghe buộc phải hiểu rằng họ coi "Con - Chó" như là ... con chó!, song song đó, họ đã dùng quan hệ "cha - con, chủ - chó" làm lá chắn cho những gì sai trái mà họ không còn có thể biện minh, họ cố tình biến mối quan hệ phức tạp của xã hội (với mấy chục triệu dân, đủ mọi giai tầng, trình độ, ngành nghề, tư duy, tín ngưỡng v.v...) trở thành quan hệ giản đơn - một gia đình thuần nông (có thể là gia đình tứ đại đồng đường đi nữa cũng vẫn là một gia đình thuần nông).

Cái sai kế tiếp của họ mà người ta khó lòng tha thứ vì họ là những người xuất thân từ dòng dõi vương gia, họ lại là những nhà văn hóa, nhà văn, nhạc sĩ, nhà khoa học, thậm chí là nhà giáo mà lại suy nghĩ nông cạn và hẹp hòi đến vậy! Nếu câu thành ngữ này xuất phát từ miệng của một bác nông dân (dù cho là chỗ công cộng và của một việc hệ trọng) có lẽ người ta không lên án đến thế. Bởi lẽ, họ không phải suốt đời chỉ quanh quẩn sau hai cánh cổng làng để chỉ biết mỗi sớm ra đồng, ra chợ, mỗi chiều thổi sáo vi vu trên lưng của một chú trâu nào đấy hoặc vào những đêm trăng sáng, họ (trai và gái) tụ tập để hát đối, giao duyên v.v... tóm lại trong số họ, có thể có người đã xuất thân từ nông dân nhưng điều đáng trách họ lại không thể vượt lên tư duy của người nông dân, mặc dù họ đã xa rời (thậm chí coi rẻ) người nông dân từ lâu lắm rồi. Đó cũng là điều mà người ta khó tha thứ khi họ viện dẫn thành ngữ "Con - Chó" vào trong vấn đề quản lý, văn hóa và đặc biệt vấn đề nhân quyền, dân chủ. Còn sự mỉa mai nào hơn khi đụng chạm đến nhân quyền lại đề cập đến"Con - Chó"! Ở phương Tây thì khác (có lẽ chó là một trong những loài vật được yêu quý nhất), ở Việt Nam lại khác, người - chó không thể nào được tuyệt đại đa số dân Việt Nam chấp nhận khi nói về thân phận - đặc biệt lại là nhân quyền, đó là một trong những sự khác biệt văn hóa Đông - Tây.Thật khó tha thứ là phải.

Nhìn ở góc độ duy lý, họ lại kém trong việc sử dụng bộ não để hướng dẫn cho mình những xúc cảm, những biểu lộ, phản ứng tức thời mà tạm gọi là "phản xạ có điều kiện" để sao cho ứng phó tốt nhất trước đối phương (cử tọa, phóng viên) đang giành ưu thế quá rõ (hoặc nói nghe hơi thô lỗ một chút, họ đang bị dồn vào chân tường như ...). Đây chính là bản lĩnh, kỹ năng: giao tế, hùng biện, trả lời phỏng vấn mà họ chưa thể đạt được.

Dưới góc nhìn duy cảm, nếu ai đã từng xem cảnh tượng Việt kiều Mỹ biểu tình phản đối cộng sản khi bà Tôn Nữ Thị Ninh sang Hoa Kỳ vào tháng 2/2007 sẽ không thể nào không nhục nhã xấu hổ nếu bạn là bà ta, vậy thử hỏi với khuôn mặt biểu lộ tâm trạng vừa sượng sùng, ê ẩm, nhục nhã pha lẫn với sự căm hận thì nội tâm bà Ninh như thế nào? Mà bà là ai? Một kim chi ngọc diệp của dòng dõi vua chúa, một phụ nữ tên tuổi khá lẫy lừng đối với cả trong và ngoài nước. Tâm trạng "con vua, cha thiên hạ". Đúng, bà ta cảm thấy bị xúc phạm, tổn thương hết sức nghiêm trọng. Vậy bà ta phải làm gì? Câu trả lời trở nên đơn giản, những căm hờn buộc bà phải trút lên đầu của những người dân trong nước (như lời phát biểu của bà ta mà blogger Đinh tấn Lực đã dẫn)vì dù có muốn bà ta cũng chẳng làm gì được các Việt kiều đó. "Giận cá chém thớt" là vậy. Song phẳng và dễ hiểu thôi.

Dưới góc nhìn bao dung, có lẽ đó chính là cái mà nhạc sĩ Trịnh Công Sơn tìm hoài không thấy trong xã hội Việt Nam ngày nay :

"Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng"

Họ - từ ngày cướp chính quyền, chưa bao giờ độ lượng với người dân, vậy người dân có nên tiếp tục độ lượng với họ? Câu trả lời không của riêng ai mà mọi người đều mong một ngày trưng cầu dân ý, (nếu có) đây sẽ là một điều hệ trọng cho toàn dân tộc Việt Nam. Điều may mắn, hạnh phúc sẽ đến với dân tộc và đất nước này nếu họ được người dân độ lượng và đại xá hoặc ngược lại.

Dưới góc độ giáo dục, không chắc họ "mất dạy". Chính những gì mà họ trở nên "mất dạy" trong mắt người ta lại là những điều họ được dạy dỗ kỹ nhất, và bản thân họ tiếp thu chủ động những gì ấn tượng và đáng để lưu vào não họ nhất, chẳng phải sao? Họ đã được dạy dỗ nhiều và kỹ lưỡng đến mức họ có thể hoàn toàn suy nghĩ và biện giải mọi vấn đề trên cái nhìn của những bậc "thiên tử" hoặc "mẫu nghi thiên hạ". Bao năm qua, từ khi họ là những cô chiêu, cậu ấm, họ được dạy phải ứng xử thế nào trước những kẻ mà mình luôn thấy rằng "nó thấp hơn mình hẳn một bậc", họ được dạy phải luôn nhìn và hành xử những kẻ "dưới" thì như thế nào, "trên" thì ra làm sao v.v... vậy sao lại cho rằng họ mất dạy? Đặt trong mối tương quan giữa họ - người dân VN và họ - người "lạ", ta sẽ thấy điều này rõ rệt. Vậy phải nói rằng, họ đã được dạy dỗ kỹ lưỡng, chỉ tiếc là những điều đó xa lạ với giống nòi Hồng Lạc, xa lạ với Tiền nhân, xa lạ với ngay cả chính họ khi họ chưa được dạy dỗ cẩn thận - đây lại là điều đau lòng nhất.

"Cùng với thời gian , em và tôi trở thành người xa lạ.
Xa la bởi vì ta qúa quen nhau"

Hai câu thơ của tác giả nào đó, tôi không nhớ, nhưng nó thật hữu ích trong trường hợp này. Trong số họ, ai dám chắc là họ không cô đơn và mất phương hướng, họ gầm thét, hét ra lửa trước công chúng, dư luận, báo chí, thế giới nhưng có ai chứng kiến họ trong vai trò người chồng, người cha, người vợ, người mẹ,ai dám chắc họ không oằn mình gánh những đớn đau mà có chắc gì con cái , vợ (chồng) họ không mang tới cho họ, Những đớn đau đó lại đến không phải vì cái “khó – nghèo” mà lại là từ giàu sang, nhung lụa. Có lẽ họ cũng không thể và không dám nói với chính con cái họ thành ngữ "Con - Chó", vậy thì ai bất hạnh hơn ai? Ai đau đớn hơn ai? Họ chưa bao giờ dám sống thật với chính họ, cớ sao chúng ta đòi họ sống thật với người dân. Thật phi lý và bất công cho họ đấy chứ!

Vậy thì chúng ta có rủa xả, mắng nhiếc, trút hết những phẫn nộ lên họ cũng chẳng làm nguôi giận chúng ta, vì công lý và công luận vẫn thuộc về họ.

Một ý kiến trong bài viết "mối tương quan mất dạy" có viết :"trên tất cả (trong bài viết này) là ngậm ngùi/đau đớn", vâng, dẫu sao chúng ta không nên mang lại cho người dân Việt cảm giác thái quá. Cảm giác này sẽ truyền cảm hứng mạnh mẽ nhưng cũng chóng lụi tàn, ngoài ra có môt chút gì đó hơi quá khích, thay vào đó chúng ta nên làm cho người dân hiểu rõ về họ, hiểu được bản chất đen tối mà chúng ta không thể giúp họ gột rửa. Hình như sau khi phân tích về những lẽ sai trái của chế độ Cộng sản, Boris Yeltsin có nói :"Cộng sản chỉ có thể thay thế , không thể thay đổi". Ngắn gọn và có sự truyền tải mạnh mẽ hơn ngàn lần mắng chửi.

Nguyễn Ngọc

Khách gửi lúc 21:23, 26/10/2009 - mã số 5819

Cám ơn anh ĐTL,
Chúc anh luôn khỏe.

Khách gửi lúc 10:57, 26/10/2009 - mã số 5802

Bác Đinh Tấn Lực ơi,viết thì cứ viết, để ta đọc với ta thôi, chứ các cụ mình đã day: Ích gì đàn gảy tai trâu. Lũ ngu này không cải tạo được đâu.
Cuội Già

Khách gửi lúc 07:34, 26/10/2009 - mã số 5799

Bài viết tuyệt vời! Đầy đủ/súc tích/ gói gọn/thâm thuý/cay nghiệt/nhưng trên tất cả là ngậm ngùi/đau đớn.Ông đã nói dùm tất cả những gì nhiều người nghỉ mà ko nói được như ông hoặc ko dám nói. Cám ơn Đinh tấn Lực rất nhiều!

Khách gửi lúc 11:38, 25/10/2009 - mã số 5792

Thật ra, quan chức ở VN cũng có những người tốt đang sống xen lẫn vào đám người xấu bụng khoác áo cán bộ đảng viên. Nhưng số xấu quá nhiều, đang khiến cho những người tốt bị kìm hãm, bị đe dọa, thậm chí bị ám hại bằng nhiều cách. Song, ngọn lửa đấu tranh vì dân, cho dân, cho nước thì không bao giờ tắt.
Trong số các quan chức xấu, thì tệ hại nhất là loại dốt nát hoặc cực đoan, sùng bái "cái đẹp của chủ nghĩa xã hội ở VN", một "vẻ đẹp" đang bị phá nát và lai tạp hơn cả loài lợn F1,F2, nhưng bọn cán bộ mù này vẫn cố sức ca ngợi. Do đó, chúng phát ngôn thiếu cẩn trọng, phát ngôn hàm hồ như kẻ thất học hoặc đôi khi giống kẻ tâm thần phân liệt, mà các câu nói trích dẫn trên đã cho chúng ta thấy rõ.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
6 + 7 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Nếu chúng ta không nói thì ai sẽ nói thay cho chúng ta? Nếu chúng ta không làm thì ai sẽ làm thay cho chúng ta? Và nếu chúng ta không làm ngay bây giờ thì đợi đến khi nào?

— Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 0 thành viên443 khách truy cập.


Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png