Giải mã hiện tượng Võ Trọng Nghĩa

Xuân Bình
Chia sẻ bài viết này

Hội quán sáng tạo ở 36B đường Điện Biên Phủ, Hà Nội - một tác phẩm mới nhất, kiến trúc đầu tiên ở miền Bắc của Võ Trọng Nghĩa và cũng là dấu ấn thê thảm nhất của KTS.

Công trình được dựng lên trong một khu vườn rất đẹp. Khu vườn rất đẹp được dựng lên từ một cuộc đất quá đắc địa. Cuộc đất quá đắc địa bởi vì nó vốn thế. Các đời vua Lý, Trần, Lê… đều nhận thức đó là Long đỗ, rốn Rồng, nơi hội tụ khí thiêng của cả một dân tộc. Nơi đó từng là Cấm thành, Long Phượng thành của nhiều triều đại phong kiến cho đến đầu não của các cơ quan cai trị, công quyền.


Hội quán đang thi công hồi cuối 2008


Hội quán sáng tạo?Huh???

Trong lộ trình phát triển một thương hiệu mạnh, việc Trung Nguyên huy động mọi nỗ lực để hình thành Hội quán sáng tạo là một ván cờ trong mơ mà không phải ai cũng có thể tham dự.

Để chắc chắn biến nơi đây trở thành một địa chỉ của “Thiên đường cà phê toàn cầu”, ngoài chất lượng cà phê hàng đầu mà tự mình “trồng” được thì Trung Nguyên còn cần rất nhiều thứ trong đó đương nhiên phải có một không gian kiến trúc đỉnh cao.

Kiến trúc sẽ mộc mạc, lặng lẽ như những tách gốm có chức phận lưu chứa “nguồn năng lượng mới cho nền kinh tế tri thức”; Nó phải đủ nhiệt lượng để có thể chuyển hóa tinh chất cafeol trong từng hạt cà phê; Nó phải như nước, hòa tan từng giọt đắng rồi thẩm thấu cafein tới mọi ngóc ngách cảm xúc của người thưởng thức. Về cách tổ chức không gian, kiến trúc vừa logic, chặt chẽ vừa mở như cấu trúc phân tử C8H10N4O2…

Vận theo cách truyền thông của Trung Nguyên thì kiến trúc phải như là Thánh đường, nhà hát, một đại bản doanh hay những cuốn sách bọc da dê… Nơi đó, từng ngày, mỗi giờ Giáo Hoàng Pope Clement VIII, nhà soạn nhạc vỹ đại Bach, bậc thầy tiểu thuyết hiện thực Balzac hay thiên tài quân sự Napoleon… luận bàn về quyền lực của café. (hình ảnh và những câu nói nổi tiếng của các nhân vật trên về cafe đang được sử dụng như là một chất liệu deco trong Hội quán).






quán vỉa hè ở Pháp những năm 1950

Trước những áp lực ấy, đương nhiên thương hiệu cà phê Trung Nguyên cần kết nối với những KTS như Võ Trọng Nghĩa- một thương hiệu kiến trúc đang được bảo đảm bởi rất nhiều mề đay danh giá. Nếu phương án thiết kế cứ theo tinh thần của Cà phê Gió và Nước thì lựa chọn trên là duy nhất đúng.

Nhưng buồn thay nhiều khi danh tiếng chỉ đủ giúp người ta gợi nhớ chuyện Con cáo với bức tượng của La Fontaine. Tượng đồng càng lớn thì càng rỗng. “Đại danh lắm bậc tượng đồng khác chi”.

Võ Trọng Nghĩa trọng gì?

Sau hơn 3 năm kính nhi viễn chi, âm thầm, cẩn trọng theo dõi từng bước đi của KTS tôi mới chủ động tiếp xúc với anh. Tôi luôn đặt ra nhiều câu hỏi: anh là người có may mắn ăn lộc kiến trúc? Anh là một kỹ sư kết cấu được đào tạo bài bản hay một đốc công giỏi?

Nổi tiếng nhờ tre nhưng thật bất ngờ khi KTS không nhiều vốn liếng văn hóa về chất liệu này. Có thể anh chưa cần biết tích bẩy người hiền trong rừng trúc của Trung Quốc cũng như thơ về Trúc của Trần Nhân Tông viết trên Yên Tử. Nhưng thật khó tin khi anh lúng túng không đưa ra liên hệ nào giữa tác phẩm của mình với cách sử dụng tre của Nhật Bản nơi anh từng du học. Ẩn trong từng dáng tre vườn Azumaya, ống dẫn nước trong vườn Ryoan-ji, trang trí cửa sổ ở Kodai-ji, bờ rào Shugakuin, nơi chái nhà Tatami hay lâu đài Katsura…là những triết lý kiến trúc rất giản dị và tinh tế.

Lý do nào khiến KTS chẳng quan tâm tới Simon Velez, tác giả của "Bảo tàng Du mục" ở Mêhicô một kiến trúc tre lớn nhất thế giới từ trước đến nay? Mạnh về kết cấu, nhưng KTS không đưa ra được nhận xét nào về cây cầu với dầm chịu lực bằng tre có khả năng chịu tải 16 tấn của KTS Yan Xiao ở Hồ Nam, Trung Quốc?

Trong khi muốn đem đến cho Tre một tầm vóc mới hoành tráng, kiến trúc sư buộc phải tuân thủ một loạt các giải pháp kỹ thuật để bảo đảm sự an toàn cho công trình. Nhưng nỗ lực tìm kiếm kết cấu mới có làm triệt tiêu “chất cảm”, cái thô mộc, giản dị của tre? Cấu trúc, vẻ đẹp tự nhiên và triết lý thâm sâu của tre đang bị cái lý trí, ham muốn cá nhân nhất thời của KTS điều khiến, khỏa lấp và làm biến dạng?

Nghiên cứu kỹ lưỡng những công trình tiếp theo của KTS, người ta dễ nhận thấy mọi thay đổi trong thiết kế mới chỉ dừng lại ở những cái vỏ hình thức và chưa vượt thoát cái bóng của Cà phê Gió và Nước. Một vài công trình cũng có Hình nhưng nhợt nhạt Hồn vía. Có cả những kiến trúc…Câm vì chẳng biết vì sao nó xuất hiện ở đây, nó đang đối thoại với ai, không gian, nơi chốn nào đang bao dung, ôm chứa nó?

Công trình nấm rơm khổng lồ ở Bình Dương có Nước mà không có Gió nên chỉ là một tác phẩm điêu khắc để…ngắm. Nhà hàng bia Hoa Viên, Mũi Né, cà phê Elip, Gò Vấp TPHCM và Hội quán sáng tạo đều là những phiên bản lệch lạc của cà phê Gió và Nước.

Bởi thế ngay lần đầu tiên ra công trường tôi đã nói thẳng với KTS rằng: Hội quán sáng tạo Trung Nguyên và các công trình làm ở phía Bắc phải là một bước vượt chướng ngại vật ngoạn mục mà Gió và Nước đặt trong khí hậu miền Nam không gặp phải.

Hội quán sáng tạo nằm trong một không gian quá nhạy cảm, để có được bản thiết kế kiến trúc tốt, buộc KTS phải khỏa lấp, gia cố những khoảng trống quá lớn về văn hóa, cảm xúc và cả... kiến thức nghề chứ không giản đơn là “ban phát” cái đang có.

Thử chung tay

Thời gian qua, khi tham gia nhóm tư vấn về quy hoạch và kiến trúc cho một số dự án bất động sản sinh thái tôi chủ động kết nối và mời anh tham gia thiết kế một kiến trúc dịch vụ đa chức năng. Trong khuôn khổ dự án, tôi hy vọng sẽ lôi kéo, kết nối KTS với một số nhân vật có đủ tài năng để chung tay thiết kế những công trình mới oách hơn Gió và Nước. Đó cũng là những cơ hội để tôi có thể hiểu rõ hơn và tự trả lời những câu hỏi về KTS.

Chúng tôi đã có những ngày cùng nhau leo lên nằm vắt vẻo trên những mái lá mà cây rừng công phu đan cài. Chúng tôi đã cùng bơi trong biển mùa đông giá lạnh để tìm kiếm ý tưởng thiết kế cho một resort trên đảo đá. Trong nhiều lần nhâm nhi cà phê đắng, chúng tôi cũng tâm sự về những cô bạn gái xinh đẹp của KTS… Đó là những kỷ niệm đẹp đẽ, khó quên. Tôi đã và luôn sẵn sang bộc bạch, chia sẻ với Võ Trọng Nghĩa tất cả những tình cảm, đam mê mà mình giành cho kiến trúc. Nhưng không phải lúc nào anh cũng dễ dàng đón nhận. Bởi vì có quá nhiều chuyện không dễ lọt tai một chút nào.

Tôi rất muốn trao đổi với KTS về tinh thần của Grand- quán cà phê đầu tiên của nước Anh ở 84 đường High, Oxford. 359 năm qua, danh tiếng cùng chất lượng mỗi ly cà phê vẫn rất ngon lành. Những thắt lưng da đen truyền thống vẫn duyên dáng trễ nải trên eo các cô gái hầu bàn. Có người nói rằng nơi đây, Samuel Johnson đã từng ngồi viết những trang đầu tiên của cuốn từ điển tiếng Anh, tiền thân của cuốn từ điển Oxford...

Khi KTS qua Pháp, tôi nhắn anh lưu nhớ Cafe de Flore - quán cà phê tuyệt vời nhất đại lộ Saint Germain, quán Lapin Agile, Le Chat Noir (Mèo đen) trên đồi Montmartre… Đây không chỉ là nơi các nhà triết học Jean-Paul Sartre, thi sỹ Max Jacob, họa sỹ Pablo Picasso, các ngôi sao điện ảnh như Charlie thường lui tới. Đó là khởi nguồn của một dòng chảy văn hóa.

Khi Peter Zumdor đoạt Pritzker 2009, tôi chỉ cầu mong Võ Trọng Nghĩa hiểu thêm một chút về triết lý thiết kế của KTS này: trước nhất, kiến trúc phải tôn trọng địa điểm, không gian văn hóa bản địa và các bài học vô giá của lịch sử.

Vâng, chỉ có tri thức, cảm xúc và văn hóa mới giúp cho kiến trúc của Hội quán và nhiều công trình khác không lặp lại bài học đắt giá như ở nhà hàng bia Hoa Viên, Mũi Né, cà phê Elip, Gò Vấp TPHCM… Thoát ly hai chữ Gió và Nước hay những thông điệp sâu sắc của Tre thì mọi thiết kế của Võ Trọng Nghĩa đều không có gì đáng nói.

Thế mà là kiến trúc ư?

Tôi đành phải “mượn” tên cuốn sách của C. Freeland để bày tỏ suy nghĩ của mình về Hội quán sáng tạo.

Sau gần 9 tháng cất dựng vất vả, cái được mong là Hội quán sáng tạo lại không đáng được xướng danh là kiến trúc một tẹo nào.

Không tìm ra giải pháp thích ứng với cái nồm ẩm của mùa xuân, giá rét mùa đông và oi nóng mùa hè miền Bắc nên “cái cống” tre của Võ Trọng Nghĩa đành để cho một lều kính, khung gỗ đè dúi dụi từ bên trên.

Kiến trúc đóng kín nên phải tiêu tốn nhiều năng lượng điện chạy điều hòa. Trpng không gian kín bưng đó, mùi lưu huỳnh, dầu thải và hóa chất xử lý mối mọt cho tre cứ lưu đọng và làm át đi hương vị cà phê vốn rất mong manh.

Chất liệu lợp mái cho người ta cảm giác về mái Mansard- một căn bệnh hủ lậu tệ hại của kiến trúc VN đương đại. Dãy nhà gạch- công trình phụ trợ thì lại làm thành bức tường ngăn cách giữa kiến trúc chính với không gian lớn trước mặt.

Nội thất hổ lốn. Tre, gỗ, kính, ánh sáng đang…gây lộn. Những khung tre bị giằng buộc bởi dây dù đã mất đi giá trị vật liệu tự nhiên, tạo hình đẹp và trở thành thứ trang trí rườm rà, vô lý. Những khung tranh, ảnh và tủ quầy, máy lạnh… ngơ ngác không tìm ra chỗ đứng cho mình.

Chi tiết được nhất, sạch nước cản nhất của Hội quán chỉ là khoảng mái ngói được khoét lõm để có chỗ cho một thân cây Hoàng Lan trên vỉa hè Điện Biên Phủ….nghiêng qua.

Gần đây, Hà Nội đã có quá nhiều kiến trúc tồi tệ rồi. Để Hội quán thực sự trở thành “nơi hội tụ của những người yêu và đam mê cà phê”, tôi tin rằng kiến trúc này phải có thay đổi rất căn bản. Đó phải là mệnh lệnh từ Cấm thành! Đó là hình ảnh, danh tiếng của một doanh nghiệp. Đó cũng chính là thách thức và cơ hội làm mới bản thân của KTS.

Mong KTS đừng quên có người đã từng và tiếp tục đặt cược ở anh một giải Pritzker đầu tiên của Việt Nam. Trước khi có những bước tiến xa, hãy cứ chân thực, thiết thực như Glent Murcut; kín đáo, khiêm nhường, ẩn danh như Peter Zumdor! Giản dị hơn thì học lại những chỉ dẫn của Tre. Chỉ những khi non dại, măng mới trực chỉ, hướng thiên. Khi trưởng thành, thân tre rỗng không, nhẹ nhõm mà vẫn bền chắc. Chẳng cần gió đưa, những ngọn tre vẫn cong mình, la đà gần với đất lành. Nơi ấy nó sinh ra và lớn lên…..



deco trong quán cà phê của người Đức


Inter Continental HN


Inter Continental HN


La Resident Huế


Anamandara Nha Trang


Anamandara Đà Lạt


Myway


quán cà phê của điêu khắc gia Phạm Văn Hạng ở Đà Nẵng

tqvn2004 gửi hôm Chủ Nhật, 26/07/2009
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Trịnh Khả Nguyên - Tản mạn về Ông tòa – Tòa án

Nguyễn Trung Chính - Thời cơ của một cuộc cách mạng

Vĩnh Sính - Từ động đất và sóng thần, suy ngẫm về đặc trưng của văn hoá Nhật Bản

Huỳnh Thục Vy - Cù Huy Hà Vũ: Lương tâm thời đại

BBT Dân Luận - Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, một công dân bình thường


Khách gửi lúc 13:23, 07/09/2009 - mã số 4317

Tôi chào các anh chị!
Tôi thực sự sốc khi tham gia diễn đàn này vì cái cách hành xử của những người trí thức:
1. Người bị viết thì chỉ biết làm và ẩu, dù đã đi du học tại nhật. Anh ta chỉ gặp may là chủ yếu
2.Người viết thì kiến thức lơ mơ, văn vẻ dở người, tự cao tự đại (có kiếm được tiền hay ko?)có thể vì xích mích hay được thuê hoặc do 15 phút đặc biệt trong ngày.

Tôi đề nghị các anh chị kệ 2 bên ko tham gia nữa. KTS 1 thời gian sau sẽ thấy yếu điểm của mình. Nhà báo 1 thời gian sau sẽ thấy hối hận.

Khách gửi lúc 00:19, 27/08/2009 - mã số 4085

Bài phê bình này tôi cũng cảm thấy giọng điệu rất là đàn bà, kg đúng chút nào? không hiểu ông anh Xuân Bình này là người ở đâu? đã từng làm qua nghề nghiệp gì?
Em xin giới thiệu luôn , em là sinh viên năm cuối trường khoa kiến trúc trường UTS ( DH kĩ thuật Sydney).
1> Giống các anh bên trên, 1 bài phân tích thiếu cơ sở.
2> anh phơi bày 1 kiến thức thiếu thốn của mình về cả kiến trúc lẫn các kiến trúc của các quán cafe.
3> 1 số câu ý anh đúng, nhưng kg thể áp dụng vào đây được Vì:
a> tre kg chỉ có ở nhật bản, việt nam cũng có, việt nam cũng đã dùng tre làm nhà rồi, và còn cả để đánh giặc, cho nên nếu nói về tính lịch sử thì nó là rất sâu.
Nếu anh nói mùi tre anh có thể ngửi được thì cả mùi nước sơn tường, mùi xi măng, mùi gỗ lim ( Quê em ở Bắc Ninh, nổi tiếng với các truyền thống , phong tục tập quán, và nhà em dựng bằng Gỗ lim, 1 loại gỗ rất quý, đều có mùi cả thôi) Tất nhiên cái đó là điều kg thể tránh khỏi. còn nếu có thể tránh được điều này thì cần có 1 kỹ thuật cao ap dụng khoa học tiên tiến mới làm được nhưng ở việt nam thì chưa. còn nếu làm bằng gỗ thì cũng sẽ có mùi, tuy nhiên GỖ kg mang nhiều đường cong mềm mại, áp dụng cái vật lý chịu lực của tre được!
Còn xi măng thì ở việt nam chắc là lịch sử chỉ vài chục năm nay. có gạch thì gạch mang tính chất thô.
THực chất mang ý tưởng tre là 1 cái gì đó rất mềm mại và mộc mạc thường gắn liền người thiếu nữ vn chứ kg đi liện với cái thô mộc của con trai như gạch gỗ.
b>Nói thật thì kiến thức của anh chỉ có vỏ. KTS Nghĩa đang đi theo con đường phát triển kiến trúc mang kết cấu tự nhiên bằng tre, 1 loại vật liệu có sẵn tại việt nam , mang hình dáng việt nam.
c> cái kết cấu anh nghĩa làm mỗi công trình 1 khác, và khác với kết cấu kiến trúc của nhật. tuy nhiên cái anh ấy học được tại nhật là vận dụng các vật liệu tự nhiên, có thể tái chế, và dễ phân hủy thân thiện môi trường.
d> tất nhiên đây có thể chưa phải là cái hoàn hảo nhất, tuy nhiên em nghĩ anh Nghĩa sẽ phát triển hơn được về phân mảng kiến trúc này, phân mảng mà ở việt nam dường như anh là người tiên phong đầu tiên.( phân mảng này em chưa có nghiên cứu sâu)
Tuy nhiên ngay cả em cũng có thể biết 1 số vấn đề về vật lý chịu lực , nếu nói về tre thì là 1 vật liệu gần như là tốt nhất của thế giới tự nhiên khi mà việc chế tạo, gia công, và tái sử dụng là cao hơn các vật liệu khác, và cùng nằm ngang đẳng với gỗ,
Tuy nhiên về tuổi thọ thì tre kg thể bằng gỗ, bù lại về phần chịu lực , phần dẻo dai mang lại cho tre 1 hình dáng của kết cấu độc đáo mà gỗ không thể đem lại, đó là dáng cong, kg phải là cong của tre tự nhiên, mà là cong để tạo lực bẻ hướng ngược lại, tạo nên sự vững chắc hơn.
( nêu có ai thử cầm tờ A4 uống cong lại thả tay ra sẽ thấy tờ giấy bung lại với dáng ban đầu) đó là 1 ví dụ dễ nhận thấy cho mọi người, cao hơn 1 chút, nếu mọi người uốn cong 1 quyển sách, buộc lại, thì cái quyển sách để đứng lên có thể chịu được sức nặng gấp hơn 150 lần cái quyển đó)
Còn về cái cây cầu bằng tre của bên trung quốc chịu lực 16 tấn thì cũng là chuyện phình thường, chả có gì lạ cả, nếu so sánh với sợi spagetti khô, 1 KG làm 1 cây cầu có bước cầu 1m, bề rộng của cầu là 10cm thì có thể chịu được hơn 150kg, nếu như thiết kế có hiệu suất cao nhất. cho nên với tre thì 100m dài, 10m chiều ngang của cầu, và chỉ cần khảong 100-200kg tre, ta có thể chịu được lượng 15-16 tấn rồi thưa anh! và em biết cái kết cấu đấy đấy, cái chủ yếu là mối nối giữa các thân tre thôi ok!
4>>>> 1 điều duy nhất anh có ý tốt, đó chính là năng lượng sử dụng trong ngôi nhà này! Nhưng, NHưng em chưa biết thiết kế của ngôi nhà, cũng như điều kiện cách nhiệt, thermal mass, ventilation của KTS như thế nào nên em kg muốn nói tới điều này của KTS.
Còn lại nhìn chung tổng thể thì ok< có điều cái tường kính trong kiến trúc việt nam kg hợp lắm!

Khách gửi lúc 00:17, 14/08/2009 - mã số 3678

Vài điều ngắn gọn!

Ông Xuân Bình này hồi truớc viết bài ca ngợi nhà triển lãm Cánh Diều ở Hải Phòng cũng đủ biết chiều sâu Kiến trúc của ông ra sao rồi!

Bài viết của ông ta luôn lập lờ giữa một bên là nhà báo và một bên là một nhà nghiên cứu. Kết quả là những gì mang tính nghiên cứu của ông thì trôi nổi bập bềnh, còn về phần báo của ông ta thì chẳng cần nói thêm...khiến người đọc lần đầu thì thấy là lạ nhưng nhiều lần sau quá vẫn kiểu viết ấy thì thật chán ngán đọc xong chẳng biết ông nêu ra để làm gì?

Rồi ông ta đi vào địa hạt của Phê bình kiến trúc thì cũng xin chúc mừng, nhưng nếu vậy thì mong ông đi lại vừa thôi mà dành thì giờ nghiên cứu và thực hành kiến trúc bài bản một chút.

Về tổng thể tôi chưa nhìn thấy tâm trạng của ông ta trong một luận đề chủ thể nào cả, phê bình về kiến trúc của VTN theo kiểu cưỡi ngựa xem hoa, giá như ông ta dừng lại ở một vài chi tiết nào đó mà phân ra rồi tích nó lại thì đã cái lỗ nhĩ hơn là lan man hết tây tầu rồi lại nhật - cũng giống như cái cách ông ta ca ngợi nhà triển lãm Cánh diều - kiến thức về KT quá nông cạn của một người mù ngoại ngữ ảo tưởng, tư duy theo kiểu thầy bói xem voi, lấy cái nọ úp lên cái kia mà không có được sự bồi đắp va đập bởi những dòng tư duy chuẩn mực - từ nguyên gốc. Mà cũng đúng thôi chẳng có gì nhiều để đọc trong vốn kiến thức Kiến trúc bằng tiếng Việt cả, hic!

Văn viết của ông ta là thứ văn tào lao báo chí "lối văn cửa miệng" ngọt nhạt, chính vì thế mà lúc nào cũng có xu hướng đẩy đến một giới hạn gì đó lớn lao gây áp chế cho người đọc một cách ảo tưởng mà thực ra xét trong từng luận cứ thì lỏng lẻo, hời hợt và thật là nhạt nhẽo.

Tóm lại ông ta cứ Bình đi xong rồi lại bập - dù sao nó cũng giúp ông sống đầy đủ trong cái xã hội với một mớ hổ lốn các giá trị đang lẫn lộn này.

Bonus: Trong một xã hội văn minh thực sự thì vai trò của báo chí là những thứ ghẻ rách - ai đã nói điều này nhỉ?

Lò A Sủng gửi lúc 21:50, 28/07/2009 - mã số 3348

Bài phê bình kiến trúc (hay Võ trong Nghĩa) này không đáng 1 xu vì:
1. tác giả cố phô diễn kiến thức bản thân không cần thiết.
2. có quan niệm nhầm lẫn về giữa 2 vấn đề: Sự hiểu biết và Khả năng sáng tạo. Hãy đọc đoạn:

"Nổi tiếng nhờ tre nhưng thật bất ngờ khi KTS không nhiều vốn liếng văn hóa về chất liệu này. Có thể anh chưa cần biết tích bẩy người hiền trong rừng trúc của Trung Quốc cũng như thơ về Trúc của Trần Nhân Tông viết trên Yên Tử. Nhưng thật khó tin khi anh lúng túng không đưa ra liên hệ nào giữa tác phẩm của mình với cách sử dụng tre của Nhật Bản nơi anh từng du học. Ẩn trong từng dáng tre vườn Azumaya, ống dẫn nước trong vườn Ryoan-ji, trang trí cửa sổ ở Kodai-ji, bờ rào Shugakuin, nơi chái nhà Tatami hay lâu đài Katsura…là những triết lý kiến trúc rất giản dị và tinh tế."

Nếu ông VTN có hiểu biết về mấy cái tích "Trúc lâm thất hiền".v.v.v gì đó thì cũng tốt, nhưng cái hiểu biết này cũng không liên quan trực tiếp đến khả năng sáng tạo của người thiết kế. Ví dụ như Eiffen thiết kế tòa tháp mang tên ông thì dù ông có muốn thì cũng chẳng có sự tích quái nào về mấy cái tháp kiến tạo bằng thép để Eiffen chiện nghiệm.

Nói chung, không phải công trình nào của 1 KTS cũng đẹp, KTS có nổi tiếng trong nước hay Quốc tế thì cũng vậy thôi. Muốn chê thì phải chê cho đúng.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
3 + 0 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Từ ngày đi sứ tới Tây kinh
Thấy việc Âu Châu phải giật mình

Kêu tỉnh đồng bang mau kíp bước
Hết lòng năn nỉ chẳng ai tin...

— Phan Thanh Giản - đại thần Triều Nguyễn

Mới Mới Mới

Từ khóa trong bài viết

Thống kê truy cập

Hiện có 2 thành viên488 khách truy cập.

Thành viên online

Admin, Mắt Bão

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png