Những lời bộc bạch của một đảng viên

Chia sẻ bài viết này
Đọc những dòng dưới đây của Psonkhanh thực sự tôi rất xúc động, đây có lẽ là những lời chân thật hiếm thấy trong thời buổi đầy dối trá như bây giờ. Tôi cũng tin vào sự thay đổi như Psonkhanh nhận định. Trong bài này có nhắc đến tôi và vấn đề an ninh. Tôi xin nói để mọi người yên tâm, tôi đã được khẳng định (tất nhiên là từ người có trọng trách) rằng các hãng như Yahoo, Google, ... sẽ không dám tiết lộ thông tin của người dùng như trường hợp Yahoo đã làm bên TQ nữa đâu. Tổng Thống Obama đã có một chỉ thị ngầm rằng nếu hãng nào làm chuyện đó sẽ bị truy tố vì vi phạm luật pháp Mỹ. Cứ yên tâm mà viết các blogger à.

LỜI BỘC BẠCH CỦA MỘT ĐẢNG VIÊN

Lâu nay tôi không viết blog, không comment vì tôi sợ. Tôi nghe được những thằng bạn làm bên an ninh nói rằng đang thực hiện những chỉ thị của cấp trên rất quyết liệt để tìm ra dấu vết tông tích của những blogger “có vấn đề” để có cách xử lý thích đáng. Tôi thực sự sợ, có lẽ là tôi hèn nhát. Nhưng hôm nay tôi muốn viết, tôi buộc phải viết, tôi không giải thích được tâm trạng của mình lúc này, nhưng tôi cảm nhận rõ ràng một sự thôi thúc phải nói ra những gì mình suy nghĩ cho nhiều người đọc. Sự thôi thúc đó đến từ đâu tôi cũng không chắc, nhưng thật tình là tôi vẫn rất run sợ khi post bài này, tôi không phải là người dũng cảm, nhưng tôi thấy mình cần làm điều đó. Và tôi cũng chỉ có nơi này để viết, để nói ra được sự thật, blog là nơi duy nhất ở xã hội này người ta có thể nói thật, còn lại đều là một cuộc sống dối trá với chính mình và mọi người.

Tôi đã gần 50 tuổi, đang làm cho một viện nghiên cứu của Nhà nước, đã được 15 năm tuổi Đảng. Thật lòng là tôi đã nghĩ đến việc ra khỏi Đảng nhưng lại không dám thực hiện, tôi không đủ can đảm và mạnh mẽ để chấp nhận một cách kiếm sống mới hoàn toàn mà tôi không tự tin với nó. Mà bỏ Đảng thì chỉ còn cách bỏ cơ quan. Đã suy nghĩ rất nhiều cách mưu sinh khác nhưng vẫn không thấy cái nào là được. Các con tôi phải còn vài năm nữa mới có thể tự lo được. Lương hai vợ chồng cộng lại mới hơn chục triệu. Riêng tôi mỗi năm được thêm vài công trình nghiên cứu, chia ra cũng được khoảng 30-40 triệu đồng. Cái này chính là bổng lộc mà cấp trên ban phát vì nghiên cứu cho có, xong cho vào tủ, chủ yếu là viết theo ý muốn cấp trên rồi lập hội đồng khen nhau mấy câu, thế là xong. Giàu thì chủ yếu là các sếp lớn vì đề tài nào các sếp cũng có tên để chia tiền dù chẳng làm gì, có khi cũng chẳng nhớ nổi cái tên đề tài. Còn chưa kể những thứ quyền lợi mua sắm khác. Nói chung là nếu lên được trưởng phòng thì không phải lo tiền bạc, người ta cúng cho mình. Do vậy mà trong nội bộ người ta đấu đá giành giật nhau ghê lắm, vào Đảng cũng chỉ hy vọng lên được chức cao hơn. Nói thật là ngày xưa tôi vào Đảng cũng với động cơ như thế, nhưng không nghĩ rằng như thế chỉ mới là cái bắt buộc sơ đẳng, muốn ngoi lên được đòi hỏi phải nhiều thủ thuật lắm, và phải biết luồn cuối thật giỏi, chà đạp người khác mà không bị cắn rứt. Mà cả 2 cái này tôi đều dở, có lúc thấy phải làm nhưng làm cũng không đạt yêu cầu. Chuyên viên như tôi (dù là được xếp vào ngạch cao câp) bây giờ toàn phải nói vẹt, nói dối đến mức mất tư cách mà chẳng biết phải làm sao. Giờ mới thấy mình hèn nhưng đã muộn. Tự an ủi trấn an mình “mưu sinh mà, thôi đành vậy…”

Những người Đảng viên như tôi mình bây giờ chiếm đa số tuyệt đối trong Đảng, đến 95%. Hồi tháng 4 năm ngoái, tôi được đọc một bản nghiên cứu của Viện Nghiên cứu Dư luận Xã hội, đây là tài liệu chính thức nghiên cứu theo yêu cầu của Bộ Chính Trị . Qua đó nói rõ rằng Đảng viên bây giờ đều chán nãn và bi quan, không còn tin vào đường lối chủ nghĩa Cộng Sản và học thuyết Mác Lê-Nin nữa, Đảng viên chỉ hy vọng vào sự đổi mới của Đảng. Nhưng bây giờ Đảng đã không còn đổi mới nữa, đang đi vào ngõ cụt. Hầu hết những Đảng viên như tôi bây giờ đều mong muốn một sự thay đổi, nhưng họ lại sợ thay đổi. Lý do quan trọng nhất là họ sợ bị trả thù như lịch sử đã từng xảy ra, như Đảng đã từng làm, họ nghe thấy sự hung hăng và cực đoan của các Việt Kiều qua các lần biểu tình chống đối người trong nước qua làm họ sợ. Rồi kiểu tuyên truyền của Đảng cũng tăng thêm điều đó, nếu bạn là Đảng viên, đi họp sinh hoạt Đảng thì sẽ nghe thấy những lời lẽ cảnh báo rất nặng nề, nào là các thế lực thù địch, nào là sẽ không đội trời chung với Đảng viên, âm mưu diễn biến hòa mình có thể mất nước v.v..

Nhưng cái làm xói mòn niềm tin ở Đảng nhất là tham nhũng và đặc quyền thì Đảng chẳng có một biện pháp hiệu quả nào ngăn chặn, nếu không muốn nói là Đảng phải duy trì nó để sống và để cai trị quan chức. Cơ quan tôi và nhiều nơi khác suốt ngày bàn tán về việc ông Lê Thanh Hải đã chi ra cả trăm tỷ đồng để hối lộ cho những vị ủy viên Bộ Chính Trị vào TpHCM để xem xét việc cách chức ông ta vì dính đến vụ PCI. Giờ ông ta tuyên bố với đám đàn em kinh tài là vững như bàn thạch vì không những thế, Thủ Tướng còn nhận của ông ta mấy triệu đô la nữa. Giờ là lúc ông ta ra sức vơ vét và tạo điều kiện cho các đàn em kinh tài vơ vét để bù lại những gì đã phải chi ra để chạy cho ông ấy. Những chuyện này giờ đây tồn tại như một sự tất yếu, chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Tôi đang đứng trước một trạng thái chông chênh, giữa những lựa chọn không dễ dàng: theo hiện trạng và thói xấu của xã hội để sống dễ dàng hoặc thay đổi để ko theo nó, hay tham gia vào những sự thay đổi của người khác làm xã hội tốt hơn. Tôi muốn 2 cái sau nhưng nhiều lần đã không vượt qua được chính mình. Hàng này tôi bị buộc phải học và thực hành theo gương và đạo đức HCM nhưng toàn là những gì đạo đức giả và nụy quân tử. Tôi là người luôn kính trọng Chủ Tịch HCM ngay cả khi đã đọc được những mặt trái của Bác. Tôi giữ thái độ đó vì tôi cho rằng Bác là một con người. Nhưng cách mà Đảng đang tuyên truyền về hình ảnh và đạo đức của Bác, bắt mọi người học tấm gương của Bác là cách mà người ta thường làm để ca ngợi những vị giáo của các tôn giáo. Thật đáng buồn là những điều như vậy chẳng những không làm tôn lên hình ảnh của Bác mà ngược lại, vì Bác không có những điều cần thiết của một giáo chủ tôn giáo. Thời buổi bây giờ không còn là những thế kỷ trước, thông tin quá nhiều, nhanh và dễ kiểm chứng thì không thể tạo ra những myth để dẫn dắt lòng tin của mọi người được. Tôn giáo được tạo ra từ các myth vốn là những hiểu biết sai lầm, có thể là dối trá nhưng lại mang ý nghĩa huyền thoại, thần thoại. Người ta đang làm cho hình ảnh Bác ngày càng trở nên méo mó và dối trá.

Gần đây tôi bắt đầu tin dần vào những gì vô hình như là định mệnh, số phận, vận nước, ... Không tìm thấy căn cứ khoa học nào, nhưng có lẽ niềm tin là tâm linh, không phải biện chứng khoa học. Do vậy, tôi cũng hy vọng như nhiều người dân đang hy vọng, hồn thiêng sông núi sẽ phù hộ cho vận mệnh của đất nước. Tôi muốn nói với những người muốn mưu sự lớn và thực sự vì đất nước nhân dân, hãy nhắm vào những gì thiết thực nhất vì cuộc sống của đa số người dân, đừng có giương ngọn cờ dân chủ nhân quyền làm mục đích chính, những điều đó với người dân còn xa vời lắm. Chính quyền hiện này dù làm ra vẻ chống đối và mạnh tay với những người đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền; giả bộ như là sợ những điều đó đe dọa sự cầm quyền của họ nhưng thực ra họ rất mong muốn những những người đấu tranh này lao vào những mục tiêu như vậy vì chúng chẳng thể nào thu hút quần chúng trong vài chục năm nữa. Họ ra vẻ cái này là gót chân Achile của Đảng nên phản ứng rất dữ dội, làm cho những người đấu tranh cứ tưởng thật là mình đã nhắm vào đúng tử huyệt của đối thủ và cứ thế hút đầu vào đá. Những gì thiết thực đối với quần chúng thì rất nhiều, nhiều vô kể, không thể nhắm đến hết tất cả một lúc được. Những con người sáng suốt sẽ nhận ra một vài điểm thật quan trọng từ những nhu cầu này, nhấn mạnh nó, giương nó lên làm ngọn cờ để tạo ra động lực cho đa số dân chúng thì mới có thể tạo ra lực lượng và thế lực thay đổi cái hiện nay được. Điều đáng mừng là một vài năm gần đây đã thấy xuất hiện vài người có tầm nhìn như vậy, không lao vào những khẩu hiệu dân chủ nhân quyền mà nhìn được những mấu chốt từ những gì rất thiết thực. Tôi có hân hạnh được trao đổi với những người như vậy trên blog và cảm nhận được sức mạnh tư duy của họ cho dù họ không nói gì về điều đó.

Nếu ai muốn copy bài này để phổ biến thì cứ tự nhiên làm đừng hỏi ý kiến tôi. Mà cũng mong các bạn hãy làm điều đó vì có thể một ngày nào đó, tôi không đủ sự can đảm, không vượt qua nổi sự hèn nhát nên sẽ xóa hẳn cái blog này. Tôi đã từng nghe cánh an ninh nói rằng sẽ dựa vào quan hệ của con rễ Thủ Tướng, là Việt Kiều trong giới tài phiệt, can thiệp với Yahoo để “lôi ra ánh sáng” kẻ nào là Change We Need để trị tội vì đã “vu khống” thanh danh của gia đình “phò mà”. Chuyện ấy cũng vài tháng nay rồi nhưng vẫn thấy Change tiếp tục viết bài, có thể là họ không làm được, và cũng có thể là chưa làm được. Nếu một ngày nào đó mọi người thấy blog này biến mắt hẳn thì xin hãy hiểu và thông cảm cho tôi. Tôi rất biết ơn ai đó copy bài này về blog của mình để những gì tôi viết còn lưu lại được.

Đa số Đảng viên và quan chức hiện nay đều hèn nhát như tôi vậy, những người dũng cảm có tư cách thì rất ít, những người này đều không lên cao được. Những kẻ chức vụ càng cao thì không những hèn mà còn nhát, thượng đội hạ đạp. Bản chất bọn chúng là những kẻ sợ sệt đủ thứ, chúng chỉ hung hăng khi nắm quyền lực trong tay và đối xử thô bạo với kẻ dưới hoặc những người không có chút quyền gì. Tôi đảm bảo rằng, khi có một sự thay đổi bọn người này là những kẻ trốn chạy đầu tiên hoặc quay ngoắc tức thì theo lực lượng mới. Bọn chúng đa số (tôi là thiểu số) đều là những kẻ giàu có, giờ thì lắm tiền nhiều của, sợ chết và sẵn sàng trở thành kẻ phản bội cho người khác sai bảo nếu được đảm bảo rằng không làm gì bọn chúng.

Sự sụp đổ và thay đổi là chắc chắc và không thể tránh khỏi, nhiều người bảo rằng sẽ rất nhanh, nhưng cũng có người bảo rằng sẽ chưa thể trong một hai năm nữa. Tôi thì nghĩ điều đó không tùy thuộc vào Đảng, vào Chính quyền nữa, cái này ngoài khả năng của họ rồi. Nó tuỳ thuộc vào lực lượng thay đổi có thể hành động lúc nào thì lúc đó sẽ có sự thay đổi. Còn thay đổi như thế nào thì lại tuỳ thuộc vào cái lực lượng này có muốn làm điều tốt cho người dân hay không. Thật là khủng khiếp nếu đất nước này tránh vỏ dư gặp vỏ dừa.

Hãy tha thứ cho tôi nêu ai đó vô tình bị xúc phạm từ những điều tôi viết, nhưng tôi vẫn tin những người đó rất ít, đếm trên đầu ngón tay. Tạm biệt mọi người, cũng có thể là vĩnh biệt…. Chúc mọi người vui khỏe và an toàn, chúc Việt Nam thay đổi tốt đẹp.

Tôi đã thực sự ân hận vì đã vào Đảng.
__________________________________

Đọc thêm:

Tâm sự người Cộng Sản (nhiều tác phẩm)

tqvn2004 gửi hôm Thứ Bảy, 02/05/2009
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Tưởng Năng Tiến: Nguyễn Hữu Đang và Lê Công Định

Hơn 16.000 người tại Đông Nam Á và trên thế giới yêu cầu đình chỉ các kế hoạch xây đập thủy điện

Dân Chủ Cho Ai?

Luật sư Lê Công Định

Open letter to UIA and IADL regarding to the case of Lawyer Le Cong Dinh

Chất lượng chất vấn và trả lời tại diễn đàn Quốc hội (I)


Khách Lê Văn Mọi (khách viếng thăm) gửi lúc 15:36, 26/03/2013 - mã số 82523

Bài này chẳng biết giả hay thật, nhưng về phần tâm trạng thì có nhiều nét đúng đấy. Nhưng nó "xưa" rồi. Nay người ta không lý tưởng hoá Đảng đâu. Trước kia thì nhiều người cũng thấy Đảng chẳng có gì hay ho, nhưng vào Đảng thì dễ sống hơn, coi như đã xong một bề để làm việc khác (mục đích cuối cùng là kiếm cơm- đối với người lao động, còn các trí thức có lẽ say mê nghiên cứu khoa học). Khi đã coi Đảng là thứ không cao quý, không phải lý tưởng cao siêu thì việc vào ra hay thấy những sai trái tầm thường của Đảng mình cũng không cảm thấy "đau". Chẳng việc gì mà dằn vặt. Lúc đất nước thanh bình thì cái quý nhất, cái thiêng liêng nhất là vợ con. Coi vợ con trên Đảng, coi hạnh phúc gia đình trên hết thì mình phấn đấu rõ mục đích và đầu óc thảnh thơi. Nên nhớ là các quan chức CS cũng chẳng coi Đảng là cái đinh gì đâu, họ coi tiền trên hết và ra sức vun vén cho gia đình họ, con cái họ. Họ không giác ngộ về lòng yêu nước như người lao động bình thường đâu. Nhớ lại hồi chiến tranh, toàn con em nhà lao động đi nghĩa vụ quân sự thì toàn con cái quan chức đi Liên xô học tập. Ở trong Đảng hay ra khỏi Đảng cũng giống như nay chơi với thằng bạn này, mai cắt đứt với nó vì nó xấu chơi. Càng nhiều tuổi Đảng thì càng thấy Đảng tầm thường. Đã là đảng viên thì ai chẳng ít nhiều có nét lưu manh thủ đoạn, chỉ có mình không nhận ra đó thôi. Chính mình đã lưu manh hóa ngay từ khi cảm tình Đảng, là đối tượng để kết nạp, nhưng mình lại không soi lại mình, tưởng đó là chuyện bình thường, một phần do giáo dục của Đảng cần những con người như thế.

Hồ Ái Dân (khách viếng thăm) gửi lúc 14:02, 26/03/2013 - mã số 82515

Tôi tin rằng: những người cách đây vài năm còn gay gắt bài này, giờ đây họ cũng không còn phản bác nữa đâu.

M.X.Bách (khách viếng thăm) gửi lúc 22:06, 25/03/2013 - mã số 82464

tôi cũng là Đảng viên gần 30 năm và cho rằng bài viết là đúng thực tế và đúng hầu hết trong các cơ quan của nhà nước hiện nay.

Đặng Việt (khách viếng thăm) gửi lúc 13:34, 24/06/2012 - mã số 61270

Suýt nữa là tôi đã thành Đảng viên.
Rồi trở thành một đảng viên hối hận.
Tôi khai trừ đảng ra khỏi tôi, chứ không phải là đảng khai trừ tôi ra khỏi đảng. Nhưng tôi vẫn làm việc cho chế độ cộng sản, chủ yếu là kiếm cơm. Nhưng sao mà nhục quá, cấp trên tôi thằng nào cũng ngu, tụi nó nấp vào tôi, dựa dẫm vào tôi để lên chức, lên lương (xin lỗi tôi hoàn toàn không kênh kiệu). Nhưng thú thật, cơ quan nào cũng thế, càng giỏi chuyên môn dễ chết. Vì các thủ trưởng cứ canh cánh trong lòng, sợ mấy thằng giỏi cướp ghế, nên tìm mọi thủ đoạn để tống đi, trừ hậu họa.
Tôi rời khỏi cơ quan khi tuổi đời mới có 45, chấp nhận thất nghiệp, nghèo túng. Rồi đi làm cái việc mà người ta cho rằng "phản động".
Bây giờ đọc "Những lời bộc bạch của một đảng viên", rồi đọc cả những lời bình. Tôi tự hỏi, tại sao mình không thể tha thứ cho nhau. Trên đời này ai mà không lỗi lầm.
Chúng ta khác với cộng sản ở chỗ là chúng ta phải biết biến kẻ thù thành bạn; còn cộng sản thì rất giỏi trong việc biến bạn thành kẻ thù.

Khach1111 (khách viếng thăm) gửi lúc 20:48, 01/02/2012 - mã số 51170
Hồ Gươm viết:
Xin lỗi bác Khach1111 vì tôi xóa bài phản hồi trước đó bởi thấy không phù hợp với diễn đàn Dân Luận vì vậy bài của bác phản hồi lại tôi cũng phải xóa đi.

Cảm ơn thông báo của bác Hồ Gươm. Suy nghĩ lại tôi cũng đồng ý rằng bài phản hồi bác đã xóa không xứng đáng được đăng và được phản hồi nghiêm túc. Xóa đi là giải pháp tốt nhất.

Đỗ Xuân Thọ (khách viếng thăm) gửi lúc 17:55, 01/02/2012 - mã số 51152
Hồ Gươm viết:
NJ viết:
Bạch Hùng viết:
Nói chung, đây là một bài viết không có giá trị. Một nick ất ơ tung lên mạng một bài viết tự nhận là đảng viên, tự nhận là CBNC của một viện sau đó tha hồ kể tội ĐCS thì ai chả làm được. Mai tôi viết bài tự nhận luôn là Lãnh đạo tối cao của Đảng Việt Tân, THDCĐN.. rồi ti toe viết bài, vậy cũng được chắc?

Nhớ trước đây, Trần Huỳnh Duy Thức trước khi bị bắt còn có màn tạo một nick nhận mình là một ông già đạp xích lô đã 80 tuổi để vào internet kể tội ĐCSVN rồi đòi lật đổ chế độ. Thế nhưng bài viết câu cú chặt chẽ không sai một dấu phẩy khiến tôi ngồi cười cả tiếng.

Tác giả mà gan dạ thế thì cứ scan cái thẻ Đảng lên thì có phải bài viết có giá trị không, thế tôi mới tin. Phải như ông Đỗ Xuân Thọ ấy mới giỏi.

Bác có khen chính bác không thế?

Bác đang giấu đầu lòi đuôi thì phải?

Đỗ Xuân Thọ = Bạch Hùng = Whitebear1981?
Chỉ là câu hỏi thôi, vì bác là người duy nhất khen bác Đỗ Xuân Thọ, bác ĐXT chỉ mới có 2, 3 còm, mới xuất hiện vài hôm nay.

Nguyễn Jung

Bác đừng suy đoán lung tung như vậy, bác Đỗ Xuân Thọ là người khác, bác Thọ dùng tên thật, cũng là độc giả và tác giả quen thuộc trên Dân Luận, bác có thể tham khảo 1 trong những bài của bác Thọ:

http://danluan.org/node/4499

Cảm ơn Hồ Gươm. Thọ cho đến giờ phút này không dùng tên giả ngoài SONGYTHUC trên trang Vật Lý VN bạn NJ ạ!! Thọ cho đến giờ phút này không còn gì để mất nữa nên không dùng tên giả! Tuy nhiên Thọ không phải quân tử Tâu nên đến một lúc nào đó cũng sẽ phải dùng tên giả!!! Hè hè
Bài viết này không phải của Thọ nhưng nó rất CHÂN THỰC
Đây là suy nghĩ của 80% đảng viên của ĐCSVN!!!
Tôi tán thành một nhận định rất sắc sảo của tác giả, một người trong cuộc rằng: Chúng ta đừng ĐAO TO BÚA LỚN làm gì!!! Dân không hiểu đâu!!! Cứ Đoàn Văn Vương, con Nông Đức Mạnh...v.v mà đánh!!! Đánh tẹt ga thì thôi!!!
Nhân quyền cũng từ đấy mà ra!!!! Sự thối nát của CN M-L cũng từ đó mà ra!!!
Hãy kêu gọi các cuộc biểu tình đòi tăng lương, chống cướp đất, chống sưu cao thuế nặng...như các bậc tiền bối của ĐCSVN đã làm xưa kia!!! Cần gì phải bôi bác HCM để chúng ta mất đi 30% người VN ủng hộ sự nghiệp của chúng ta

maile (khách viếng thăm) gửi lúc 14:41, 01/02/2012 - mã số 51142
Phan Sơn viết:
Bạch Hùng viết:
Nhớ trước đây, Trần Huỳnh Duy Thức trước khi bị bắt còn có màn tạo một nick nhận mình là một ông già đạp xích lô đã 80 tuổi để vào internet kể tội ĐCSVN rồi đòi lật đổ chế độ. Thế nhưng bài viết câu cú chặt chẽ không sai một dấu phẩy khiến tôi ngồi cười cả tiếng.

Với văn phong quen thuộc, những ai đã từng đọc qua các bài viết của Trần Đông Chấn, Change We Need v.v. đều có thể dễ dàng nhận ra bài viết này do Trần Huỳnh Duy Thức “hư cấu” trong lúc “trà dư tửu hậu” với bạn bè mà thôi.

Chỉ với văn phong quen thuộc thôi sao? Giả thuyết (suy đoán!) hay xác định (kết luận!)?

cái logic để xác nhận một níckname này là của ông/ bà A/B đã từng xử dụng một nickname khác, nằm ở đâu?

Bác có chứng minh được giả thuyết của bác không? Nếu không chứng minh được, thì hành vi này được gọi là gì?

maile (khách viếng thăm) gửi lúc 14:29, 01/02/2012 - mã số 51140
Phan Sơn viết:
Bạch Hùng viết:
Nhớ trước đây, Trần Huỳnh Duy Thức trước khi bị bắt còn có màn tạo một nick nhận mình là một ông già đạp xích lô đã 80 tuổi để vào internet kể tội ĐCSVN rồi đòi lật đổ chế độ. Thế nhưng bài viết câu cú chặt chẽ không sai một dấu phẩy khiến tôi ngồi cười cả tiếng.

Với văn phong quen thuộc, những ai đã từng đọc qua các bài viết của Trần Đông Chấn, Change We Need v.v. đều có thể dễ dàng nhận ra bài viết này do Trần Huỳnh Duy Thức “hư cấu” trong lúc “trà dư tửu hậu” với bạn bè mà thôi.

Không chỉ riêng Trần Huỳnh Duy Thức mà " bác Hồ kính yêu " cũng rứa. Có cần em nêu ra chi tiết ở đây?
Đã kể thì phải kể cho hết, như thế mới công bằng các bác ạ.

Hồ Gươm gửi lúc 11:03, 01/02/2012 - mã số 51121

Xin lỗi bác Khach1111 vì tôi xóa bài phản hồi trước đó bởi thấy không phù hợp với diễn đàn Dân Luận vì vậy bài của bác phản hồi lại tôi cũng phải xóa đi.

Phan Sơn (khách viếng thăm) gửi lúc 09:16, 01/02/2012 - mã số 51109
Bạch Hùng viết:
Nhớ trước đây, Trần Huỳnh Duy Thức trước khi bị bắt còn có màn tạo một nick nhận mình là một ông già đạp xích lô đã 80 tuổi để vào internet kể tội ĐCSVN rồi đòi lật đổ chế độ. Thế nhưng bài viết câu cú chặt chẽ không sai một dấu phẩy khiến tôi ngồi cười cả tiếng.

Với văn phong quen thuộc, những ai đã từng đọc qua các bài viết của Trần Đông Chấn, Change We Need v.v. đều có thể dễ dàng nhận ra bài viết này do Trần Huỳnh Duy Thức “hư cấu” trong lúc “trà dư tửu hậu” với bạn bè mà thôi.

NJ (khách viếng thăm) gửi lúc 04:11, 01/02/2012 - mã số 51101
Bạch Hùng viết:
Nói chung, trên mạng mà lại mang tên thật của người ta ra kháo, dù đúng dù sai đi nữa thì đó vẫn là một hành động thiếu lịch sự. Vậy nên mong bác NJ không bao giờ nên lặp lại.
Kính bác.

„Nhất tự vi sư, bán tự vi sư“.
Cám ơn bác BH đã chỉ giáo. Tôi không biết ông Đỗ Xuân Thọ đã dùng tên thật! Từ đâu nhỉ? Có người có một lúc cả 2, 3, 4 nicknames đấy thôi! Làm sao biết được ai giả, ai chân? Nghi ngờ không có nghĩa là xác định. Tôi có quyền nêu nghi ngờ của mình. Chắc điều này không bị cấm, không phạm húy?

Tôi không biết là tôi sẽ lập lại hay không. Nhưng nếu để xác định một điều nào đó, một cá nhân nào đó, tôi nghĩ, tôi sẽ có những câu hỏi tương tự vậy!

Nguyễn Jung.

Bạch Hùng (khách viếng thăm) gửi lúc 02:07, 01/02/2012 - mã số 51096

Nói chung, trên mạng mà lại mang tên thật của người ta ra kháo, dù đúng dù sai đi nữa thì đó vẫn là một hành động thiếu lịch sự. Vậy nên mong bác NJ không bao giờ nên lặp lại.
Kính bác.

NJ (khách viếng thăm) gửi lúc 20:45, 31/01/2012 - mã số 51086
Hồ Gươm viết:
NJ viết:
Bạch Hùng viết:
Nói chung, đây là một bài viết không có giá trị. Một nick ất ơ tung lên mạng một bài viết tự nhận là đảng viên, tự nhận là CBNC của một viện sau đó tha hồ kể tội ĐCS thì ai chả làm được. Mai tôi viết bài tự nhận luôn là Lãnh đạo tối cao của Đảng Việt Tân, THDCĐN.. rồi ti toe viết bài, vậy cũng được chắc?

Nhớ trước đây, Trần Huỳnh Duy Thức trước khi bị bắt còn có màn tạo một nick nhận mình là một ông già đạp xích lô đã 80 tuổi để vào internet kể tội ĐCSVN rồi đòi lật đổ chế độ. Thế nhưng bài viết câu cú chặt chẽ không sai một dấu phẩy khiến tôi ngồi cười cả tiếng.

Tác giả mà gan dạ thế thì cứ scan cái thẻ Đảng lên thì có phải bài viết có giá trị không, thế tôi mới tin. Phải như ông Đỗ Xuân Thọ ấy mới giỏi.

Bác có khen chính bác không thế?

Bác đang giấu đầu lòi đuôi thì phải?

Đỗ Xuân Thọ = Bạch Hùng = Whitebear1981?
Chỉ là câu hỏi thôi, vì bác là người duy nhất khen bác Đỗ Xuân Thọ, bác ĐXT chỉ mới có 2, 3 còm, mới xuất hiện vài hôm nay.

Nguyễn Jung

Bác đừng suy đoán lung tung như vậy, bác Đỗ Xuân Thọ là người khác, bác Thọ dùng tên thật, cũng là độc giả và tác giả quen thuộc trên Dân Luận, bác có thể tham khảo 1 trong những bài của bác Thọ:

http://danluan.org/node/4499

Cám ơn bác Hồ Gươm trả lời câu tôi hỏi.
Tôi chỉ hỏi duy nhất có một câu thôi (nghi ngờ là một đặc tính của phản biện), chứ đâu có xác định hay suy đoán lung tung đâu!

Nguyễn Jung

Hồ Gươm gửi lúc 20:18, 31/01/2012 - mã số 51084
NJ viết:
Bạch Hùng viết:
Nói chung, đây là một bài viết không có giá trị. Một nick ất ơ tung lên mạng một bài viết tự nhận là đảng viên, tự nhận là CBNC của một viện sau đó tha hồ kể tội ĐCS thì ai chả làm được. Mai tôi viết bài tự nhận luôn là Lãnh đạo tối cao của Đảng Việt Tân, THDCĐN.. rồi ti toe viết bài, vậy cũng được chắc?

Nhớ trước đây, Trần Huỳnh Duy Thức trước khi bị bắt còn có màn tạo một nick nhận mình là một ông già đạp xích lô đã 80 tuổi để vào internet kể tội ĐCSVN rồi đòi lật đổ chế độ. Thế nhưng bài viết câu cú chặt chẽ không sai một dấu phẩy khiến tôi ngồi cười cả tiếng.

Tác giả mà gan dạ thế thì cứ scan cái thẻ Đảng lên thì có phải bài viết có giá trị không, thế tôi mới tin. Phải như ông Đỗ Xuân Thọ ấy mới giỏi.

Bác có khen chính bác không thế?

Bác đang giấu đầu lòi đuôi thì phải?

Đỗ Xuân Thọ = Bạch Hùng = Whitebear1981?
Chỉ là câu hỏi thôi, vì bác là người duy nhất khen bác Đỗ Xuân Thọ, bác ĐXT chỉ mới có 2, 3 còm, mới xuất hiện vài hôm nay.

Nguyễn Jung

Bác đừng suy đoán lung tung như vậy, bác Đỗ Xuân Thọ là người khác, bác Thọ dùng tên thật, cũng là độc giả và tác giả quen thuộc trên Dân Luận, bác có thể tham khảo 1 trong những bài của bác Thọ:

http://danluan.org/node/4499

NJ (khách viếng thăm) gửi lúc 20:08, 31/01/2012 - mã số 51081
Bạch Hùng viết:
Nói chung, đây là một bài viết không có giá trị. Một nick ất ơ tung lên mạng một bài viết tự nhận là đảng viên, tự nhận là CBNC của một viện sau đó tha hồ kể tội ĐCS thì ai chả làm được. Mai tôi viết bài tự nhận luôn là Lãnh đạo tối cao của Đảng Việt Tân, THDCĐN.. rồi ti toe viết bài, vậy cũng được chắc?

Nhớ trước đây, Trần Huỳnh Duy Thức trước khi bị bắt còn có màn tạo một nick nhận mình là một ông già đạp xích lô đã 80 tuổi để vào internet kể tội ĐCSVN rồi đòi lật đổ chế độ. Thế nhưng bài viết câu cú chặt chẽ không sai một dấu phẩy khiến tôi ngồi cười cả tiếng.

Tác giả mà gan dạ thế thì cứ scan cái thẻ Đảng lên thì có phải bài viết có giá trị không, thế tôi mới tin. Phải như ông Đỗ Xuân Thọ ấy mới giỏi.

Bác có khen chính bác không thế?

Bác đang giấu đầu lòi đuôi thì phải?

Đỗ Xuân Thọ = Bạch Hùng = Whitebear1981?
Chỉ là câu hỏi thôi, vì bác là người duy nhất khen bác Đỗ Xuân Thọ, bác ĐXT chỉ mới có 2, 3 còm, mới xuất hiện vài hôm nay.

Nguyễn Jung

trantuthoi (khách viếng thăm) gửi lúc 19:11, 31/01/2012 - mã số 51075

Bộc bạch cua anh đảng viên này có gì là lạ đâu.Tôi có người quen là đảng viên.Trưởng chi nhánh phía nam của một công ty quốc doanh ở miền bắc.Cả gia đình vào nam,có đứa con trai học rất giỏi ở đại học.Một hôm cháu nói với cha là trường gọi vào đoàn hay học để vào đoàn gì đó. Bạn tôi bảo: "Thôi con,lo học hành đi,vào đấy mất thì giờ". Chỉ vậy thôi thì mình thấy còn ai tin gì ở cái đảng này nữa. Ngoại trừ ai nhìn xa trông rộng mới khuyên con vào đảng để sau này tiến thân trên con đường ăn cướp.Tôi thề đây là sự thật.

khinhbibadinh (khách viếng thăm) gửi lúc 18:26, 31/01/2012 - mã số 51070

Thưa các bác,

Tôi cho rằng sự trả thù của dân nếu có thì chỉ tập trung vào bọn chính quyền địa phương, bọn công an, mật vụ nợ máu. Bọn này bản thân là những công cụ nên bọn chóp bu cũng chẳng lo lắng gì cho chúng, với tâm lý "mày là con chó săn" tao cho ăn thì mày phải cắn, vậy thôi. Lũ này nói cho cùng cũng là sản phẩm đồng thời là nạn nhân của chế độ.

Chuyện cướp bóc có thể xảy ra đại trà không loại trừ ai, xã hội sẽ bất ổn kinh khủng.

Nhưng điều mà bọn quan lại trung và cao cấp nhất lo lắng là sự trả thù giữa chúng với nhau. Đây mới là mấu chốt của sự kinh hoàng. Cơ chế độc tài, chuyên chính vô nhân tính tự nó chất chứa sự thù hận ghê gớm với nhau...Vì thế nếu có chuyện xảy ra thì thằng phó sẽ đem bom đến nhà thằng trưởng đầu tiên. Hậu quả rất kinh khủng là vì bọn này biết rất rõ nhau : Nhà ở đâu, đất ở đâu, vợ bé ở đâu, con đi du học ở đâu, tình trạng quốc tịch ra sao, quê nội ngoại ở đâu, thậm chí tiền gửi ở ngân hàng nào... Chính bọn này giết nhau mới ghê, chứ còn dân thì chỉ loạn thôi các bác ợ !

Bạch Hùng (khách viếng thăm) gửi lúc 15:50, 31/01/2012 - mã số 51065

Nói chung, đây là một bài viết không có giá trị. Một nick ất ơ tung lên mạng một bài viết tự nhận là đảng viên, tự nhận là CBNC của một viện sau đó tha hồ kể tội ĐCS thì ai chả làm được. Mai tôi viết bài tự nhận luôn là Lãnh đạo tối cao của Đảng Việt Tân, THDCĐN.. rồi ti toe viết bài, vậy cũng được chắc?

Nhớ trước đây, Trần Huỳnh Duy Thức trước khi bị bắt còn có màn tạo một nick nhận mình là một ông già đạp xích lô đã 80 tuổi để vào internet kể tội ĐCSVN rồi đòi lật đổ chế độ. Thế nhưng bài viết câu cú chặt chẽ không sai một dấu phẩy khiến tôi ngồi cười cả tiếng.

Tác giả mà gan dạ thế thì cứ scan cái thẻ Đảng lên thì có phải bài viết có giá trị không, thế tôi mới tin. Phải như ông Đỗ Xuân Thọ ấy mới giỏi.

NJ (khách viếng thăm) gửi lúc 15:43, 31/01/2012 - mã số 51063
HongLac viết:
Tôi hơi bị confused!. Bài “Những lời bộc bạch của một đảng viên” là của nickname Psonkanh hay của blogger Change We need?

Trích: “Lý do quan trọng nhất là họ sợ bị trả thù như lịch sử đã từng xảy ra, như Đảng đã từng làm, họ nghe thấy sự hung hăng và cực đoan của các Việt Kiều qua các lần biểu tình chống đối người trong nước qua làm họ sợ”.

Tôi không hiểu, theo bài viết nầy, tác giả là một đảng viên đảng CSVN, một trí thức chân chính trong nước, lại có ý nghĩ như đã trích ở trên. “Sự hung hăng và cực đoan của các Việt Kiều”, nếu có cũng chỉ một số rất nhỏ trong tập thể người Việt hải ngoại (NVHN). Vả lại, nếu có cuộc cách mạng mới làm thay đổi chế độ trong nước là do người Việt TRONG NƯỚC đứng ra làm; Vả lại, một Nhà nước mới cũng chắc chắn là do người Việt TRONG NƯỚC thành lập trừ phi có việc CƯỚP CHÍNH QUYỀN (như Bác đã làm) do một tổ chức nào đó của NVHN. Nhưng việc nầy hoàn toàn giả tưởng, tuyên truyền của đảng CSVN mà thôi.

Theo như tôi bết thì nickname Psonkhanh và nickname Phanson là của một người.

Tôi đồng ý với nhận xet của bác Hồng Lạc về:

1. Sự hung hăng và cực đoan của các Việt Kiều, nếu có cũng chỉ một số rất nhỏ trong tập thể người Việt hải ngoại (NVHN).

2. Nếu có cuộc cách mạng mới làm thay đổi chế độ trong nước là do người Việt TRONG NƯỚC đứng ra làm.

3. Một Nhà nước mới cũng chắc chắn là do người Việt TRONG NƯỚC thành lập trừ phi có việc CƯỚP CHÍNH QUYỀN do một tổ chức nào đó của NVHN. Nhưng việc nầy hoàn toàn giả tưởng, tuyên truyền của đảng CSVN mà thôi.

Những gì cộng đồng HN đã và đang làm chỉ là những đóng góp cho một việc chung, chứ không là thành phần chủ động. Vì họ ở rải rác khắp nơi trên Thế giới. Con số 4 triệu người Việt HN (già, trẻ, lớn bé) là con số rất khiêm nhường so với 80 triệu người trong nước. Họ không có chính phủ lưu vong, không quân đội, không vũ trang và không ở trong một đảng như 3 triệu đảng viên đảng CSVN.

Lớp người có hận thù với nhà nước CSVN đã, đang mất dần. Nhiều người trong họ, có lẽ cũng đã quên hận thù, đã, đang cộng tác với CQ và là VK yêu nước.
Trong lớp trẻ ngày hôm nay chỉ có một số rất ít còn muốn biết đến, tìm hiểu về VN. Họ nghĩ đên cuộc sống hiện tại, cuộc sống ổn định, bình an ở nước ngoài nhiều hơn, họ không có nhiều thì giờ nuôi dưỡng hận thù cũ của ông bà cha mẹ (để làm gì?).
Nếu có trả thù, sẽ không xảy ra trong một quy mô rộng lớn (như nhà nước VN đã làm với Quân Dân Cán Chính VNCH cũ) mà chỉ có thể xảy ra do từng cá nhân Ở TRONG NƯỚC, do những người sinh ra, lớn lên trong " cái nôi CS ", do sự cai trị của CS lên trên đầu họ ( vụ anh Vươn là một điển hình.

Lập luận của bài viết hơi yếu, người viết là đảng viên, nhưng không nắm sát tình hình chung.

Nguyễn Jung

HongLac (khách viếng thăm) gửi lúc 12:51, 31/01/2012 - mã số 51055

Tôi hơi bị confused!. Bài “Những lời bộc bạch của một đảng viên” là của nickname Psonkanh hay của blogger Change We need?

Trích: “Lý do quan trọng nhất là họ sợ bị trả thù như lịch sử đã từng xảy ra, như Đảng đã từng làm, họ nghe thấy sự hung hăng và cực đoan của các Việt Kiều qua các lần biểu tình chống đối người trong nước qua làm họ sợ”.

Tôi không hiểu, theo bài viết nầy, tác giả là một đảng viên đảng CSVN, một trí thức chân chính trong nước, lại có ý nghĩ như đã trích ở trên. “Sự hung hăng và cực đoan của các Việt Kiều”, nếu có cũng chỉ một số rất nhỏ trong tập thể người Việt hải ngoại (NVHN). Vả lại, nếu có cuộc cách mạng mới làm thay đổi chế độ trong nước là do người Việt TRONG NƯỚC đứng ra làm; Vả lại, một Nhà nước mới cũng chắc chắn là do người Việt TRONG NƯỚC thành lập trừ phi có việc CƯỚP CHÍNH QUYỀN (như Bác đã làm) do một tổ chức nào đó của NVHN. Nhưng việc nầy hoàn toàn giả tưởng, tuyên truyền của đảng CSVN mà thôi.

lyluancun (khách viếng thăm) gửi lúc 11:33, 31/01/2012 - mã số 51048

Trước 30-4-1975, tôi là một người khác chiến tuyến với Cộng Sản, nhưng tôi không coi thường Cộng Sản, đôi khi trong liên hệ huyết thống, tôi còn có điều ngưỡng vọng CS là đằng khác. Nhưng rồi sau 1975 mà đảng CSVN gọi là đại thắng mùa xuân, được sống trực tiếp với CS, tôi trở thành người chống chế độ Cộng sản với cái áo khoác hoen ố là Chủ Nghĩa Xã Hội, một cách -như đảng (CS) gọi - "cực kỳ phản động". Gần nửa thế kỷ qua, kể từ ngày gọi là "thống nhất đất nước", tôi thấy cái bên cạnh điều gọi là "thần kỳ của đảng", càng ngày càng bé lại, và cái tệ hại của đảng càng lúc càng phình ra. Đến cái độ mà mấy đời Tổng Bí Thư rồi, ông nào cũng kêu khẩn thiết là phải chỉnh đốn đảng, nhưng đảng chẳng những không chỉnh được, mà càng ngày càng thấy đảng đổ đốn ra. Vô tình các đời TBT này, toàn giúp ông Yeltsin, từng là ông chùm CS nói là đúng. Vậy Yeltsin nói thế nào? Thưa: (đại ý) Chế độ CS/XHCN không thể nào sửa chữa được. Mà phải đạp bỏ nó đi. O^ng CSVN là bậc đàn em, học trò của Liên Xô, chẳng lẽ từ ngày thành lập đảng, nhất nhất nghe theo mọi điều, nay lại quay ra xổ toẹt lời thầy dạy hay sao? Đừng để cho Nhân dân ghét chế độ rồi sẽ ghét lây tới người của chế độ. Quả bom Tiên Lãng Hải phòng, chưa yên đâu, dù lãnh đạo đảng đang chuyển hướng từ súng đạn, công an ra báo chí, mặt trận, tình cảm để xoa dịu lòng người. Nhưng, dịu được lòng người chỉ là hiện tượng, nhưng cái bản chất căm ghét đảng, không còn tin đảng và chế độ mới là bản chất. Đảng từng "dạy": Hiện tượng có thể thay đổi. Nhưng bản chất thì không thể thay đổi. Rất mong người CS hạ cánh đi cho an toàn, để chúng tôi không phải khóc lần thứ hai vì mất mát người thân.

Khách gửi lúc 09:30, 05/05/2009 - mã số 1673

Ha ha, không sợ trả thù, cái bác gì gì đấy quá là ngây thơ và mơ mộng. Nói như đồng chí Phạm Văn Gì Gì đó trên một tạp chí gì gì đó của đế quốc Mỹ: Ở Việt Nam chỉ có tham nhũng ở cấp dưới, rồi suy luận ra sự trả thù cũng chỉ có ở cấp dưới mà thôi. Mà bác ở cấp gì nhể ? Bác có chứng kiến mấy thành viên cấp dưới của đảng gì gì đó đang trả thù và xâu xé lẫn nhau như tôi đang thấy không ? Đó là lý do mà tôi đang phân vân TO BE JOINED OR NOT TO BE JOINED,phải là passive đấy nhé).

Khách gửi lúc 23:01, 04/05/2009 - mã số 1671

Cái ông tự xưng la "đảng viên" này "bộc bạch" thật lâm ly, nhưng lai lòi đuôi chẳng phải đảng viên gi cả và chưa chắc đã là người sống ở Việt Nam.

Ông bảo ông gần 50 tuổi, vào đảng đã được 15 năm, là chuyên viên cao cấp ở một viện nghiên cứu. Nếu đúng vậy chảng lẽ ông không biết xung quanh ông có những người từ chối không vào đảng hoặc xin ra đảng mà chẳng làm sao cả. Ai người ta đuổi việc ông khi ông xin ra đảng, mà suy nghĩ của ông như vậy thì người ta chẳng ngần ngại gì mà không "mời" ông ra chứ chẳng cần đợi ông phải xin. Gần 50 tuổi mà đã là chuyên viên cao cấp tại một viện nghiên cứu là thì không có nhiều đâu, oai lắm đấy. Thế mà lại chưa được làm cái anh trưởng phòng. Sao lạ thế ? cái chức trưởng phòng chỉ cần anh chuyên viên thường hoặc anh chuyên viên chính nếu khá là có thể được xem xét bổ nhiệm; khối gì ông vụ trưởng nhiều năm rồi vẫn là chuyên viên chính và còn phải hoc hành thi cử chán mới có thể trở thành chuyên viên cao cấp (và không phải ai muốn cũng được vì bị giới hạn bởi cota). Dúng, có những ông chuyên viên cao cấp nhưng không làm quản lý, ấy là vì họ thôi làm quản lý và chỉ làm chuyên môn vì tuổi tác. Đằng này ông dưới 50 mươi tuổi, chuyên viên cao cấp rồi, "tiến bộ" nhanh thế....khó hiểu quá ! Hay là ông là một đại trí thức rất giỏi chuyên môn nên tự nguyện xin không làm quản lý để công hiến cho khoa hoc và qua đó giúp được cho dân cho nước nhiều hơn ?

Những sự việc ông nêu lên xuất phát từ sự chống đối hạ đẳng (primaire) có lẽ xuất phát từ "kinh nghiệm" sống từ thời bao cấp hoặc từ trí tưởng tượng (pure imagination). Này nhé, ông bảo là cấp trên tham gia làm đề tài khoa hoc có nhiều quyền lợi. Cái đó đúng và ở đâu cũng na ná vậy (chẳng lẽ o Mỹ chủ nhiệm đề tài không có quyền lợi ?); ngoài cái đó ra ở Việt Nam họ còn thêm "quyền lợi mua sắm khác". Cái này là từ thời bao cấp cơ ông ơi, bây giờ người ta trả bằng tiền thôi, làm gì còn quyền lợi mua sắm nữa, càng không có cho các ông làm đề tài khoa học. Cái ông "đảng viên" này xa xứ lâu ngày rồi nên viết ....hơi bị lộ. Còn nữa ông bảo ông Hải dùng hơn 100 tỷ dút lót các ông BCT để thoát được vụ PCI. Ông Hải mà làm được vậy thì các ông khác trong các vấn đề khác không nhất thiết là bê bối kinh tế cũng có thể làm được. Như vậy thì trong nội bộ dùng tiền (mà ai cũng có thể biết ở đâu ra và do đó tội càng nặng hơn) là có thể dàn xếp với nhau dễ quá, êm quá đi chứ, sao ông lại bảo trong đảng người ta "đấu đá giành giật nhau ghê lắm"? Tôi không phủ nhận vai trò của đồng tiền nhưng trong chính trị nhiều thứ có sức mạnh hơn tiền chứ, thế nên mới có "đánh nhau" trong nội bộ phải không ạ? Suy luận như ông là suy luận của mấy ông xe ôm chứ không phải là của một ông trí thức của một viện nghiên cứu, một ông "chuyên viên cao cấp"....trẻ tuổi (dưới 50)!

Ông lại còn bảo 95% đảng viên cũng suy nghĩ và tâm trạng như ông. Đúng là nói lấy được ! Nếu vây thì các ông chẳng cần hò hét làm gì vì nó đã/sẽ tự thay đổi để thích nghi rồi, chẳng cần đợi "lực lượng thay đổi (của các ông) phải hành động". Như vậy rốt cuộc các ông cũng sẽ chẳng được sơ múi gì, nếu có thì sẽ rất nhỏ. Và các ông, chưa có gì mà đã cãi nhau như mổ trâu rồi, khi có chắc là ...đánh nhau khiếp lắm. Chính trị nó vậy đấy. Thằng tây nó nói cũng có phần đúng: la politique est sale.

Viết như ông thì đa số biết rõ ông là ai, ông muốn gì, trình độ ra sao; còn vài người cùng hội cùng thuyền tung hô thì ...đáng gì.

Khách gửi lúc 17:48, 04/05/2009 - mã số 1664

Chắc là chú Cu đi Tây lâu ngày nên cái sự hiểu biết của chú về VN đã bị cũ hoặc phai mờ, vì vậy chú chụp được một cái bài vớ vẩn đâu đó mà cảm thấy hay ho liền bốt lên, không biết rằng đấy có khả năng chỉ là một trò xảo trá tầm thường.

Thứ nhất, như những gì "đảng viên" này tâm sự thì anh ta là người có trình độ, có hiểu biết, và đủ từng trải, chuyên gia viết ...đề tài để kiếm tiền. Nhưng mà trong bài lại có một số lỗi chính tả và một số từ hoặc là quá cũ (thường được các bạn VNCH xài trước năm 75) mà các ruột già ngàn dặm hay mắc phải.

Thứ hai, một số điều mà người viết thể hiện trong bài rất chi là ... do đọc trên mạng chớ không phải là tình hình thực tế Việt Nam. Ví dụ như:

Trích dẫn:
...Hồi tháng 4 năm ngoái, tôi được đọc một bản nghiên cứu của Viện Nghiên cứu Dư luận Xã hội, đây là tài liệu chính thức nghiên cứu theo yêu cầu của Bộ Chính Trị . Qua đó nói rõ rằng Đảng viên bây giờ đều chán nãn và bi quan, không còn tin vào đường lối chủ nghĩa Cộng Sản và học thuyết Mác Lê-Nin nữa, Đảng viên chỉ hy vọng vào sự đổi mới của Đảng. Nhưng bây giờ Đảng đã không còn đổi mới nữa, đang đi vào ngõ cụt...

Thực tế thì ĐCS VN đã và đang luôn thay đổi, đặc biệt là ĐV càng hiểu rõ điều đó, thay đổi tích cực hay tiêu cực thì không dám bàn, nhưng mà là đảng viên thực sự thì không có nói như vậy, càng không có chuyện đi vào ngõ cụt. Một điều rõ ràng rằng XHVN đang thay đổi, có cả tốt lẫn xấu xuất hiện, nhưng nhìn chung thì vẫn nằm trong trào lưu phát triển của lịch sử chứ chưa nằm im tại chỗ hoặc đứng lại.

Trích dẫn:
Hầu hết những Đảng viên như tôi bây giờ đều mong muốn một sự thay đổi, nhưng họ lại sợ thay đổi. Lý do quan trọng nhất là họ sợ bị trả thù như lịch sử đã từng xảy ra, như Đảng đã từng làm, họ nghe thấy sự hung hăng và cực đoan của các Việt Kiều qua các lần biểu tình chống đối người trong nước qua làm họ sợ. Rồi kiểu tuyên truyền của Đảng cũng tăng thêm điều đó, nếu bạn là Đảng viên, đi họp sinh hoạt Đảng thì sẽ nghe thấy những lời lẽ cảnh báo rất nặng nề, nào là các thế lực thù địch, nào là sẽ không đội trời chung với Đảng viên, âm mưu diễn biến hòa mình có thể mất nước v.v..

Đoạn này càng buồn cười, thử đi hỏi xem có bao nhiêu Đảng viên sợ "cái sự hung hăng và cực đoan của các Việt Kiều", đọc đến đây thì tại hạ không khỏi bò lăn ra cười. Việt Kiều là ai? Ai sợ Việt Kiều?

Thêm nữa, sợ trả thù?? trả thù cái gì? ai trả thù? Giờ ở VN có ai thù hận với Đảng ghê thế? được mấy người? Một số người có thể thù hận vài cá nhân trong Đảng, nhưng đó vẫn mang tính cá nhân, chẳng mấy ai thù hận cả cái ĐCSVN cả. Cái này chỉ có mấy chú ruột già ngu dốt mới tưởng tượng ra được thôi.

NGoài ra, hãy hỏi các ĐV xem các bạn ý đi họp nghe được cái gì? "đi họp sinh hoạt Đảng thì sẽ nghe thấy những lời lẽ cảnh báo rất nặng nề, nào là các thế lực thù địch, nào là sẽ không đội trời chung với Đảng viên, âm mưu diễn biến hòa mình có thể mất nước v.v..", nực cười! Đúng là chuyện đó đã từng xẩy ra, nhưng mà đâu đó một hai lần trong quá khứ, Đảng làm gì rảnh đến mức đi nhắc mấy cái vụ đó hoài vậy, thời điểm này và chưa thấy tung tích thế lực gì có thể làm lay chuyển vị trí của ĐCS cả. Đâu có phải thời Đông Âu sụp đổ đâu.

Trích dẫn:
Cơ quan tôi và nhiều nơi khác suốt ngày bàn tán về việc ông Lê Thanh Hải đã chi ra cả trăm tỷ đồng để hối lộ cho những vị ủy viên Bộ Chính Trị vào TpHCM để xem xét việc cách chức ông ta vì dính đến vụ PCI. Giờ ông ta tuyên bố với đám đàn em kinh tài là vững như bàn thạch vì không những thế, Thủ Tướng còn nhận của ông ta mấy triệu đô la nữa. Giờ là lúc ông ta ra sức vơ vét và tạo điều kiện cho các đàn em kinh tài vơ vét để bù lại những gì đã phải chi ra để chạy cho ông ấy. Những chuyện này giờ đây tồn tại như một sự tất yếu, chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Cái này Kiếm chưa kiểm chứng được, nhưng mà cái chuyện "cơ quan tôi suốt ngày bàn tán...." là một chuyện lạ mà Kiếm chưa thấy, chú Cu có thể hỏi bạn bè ở VN xem là những chỗ nào người ta bàn tán mấy cái chuyện đó xem tình hình thế nào.

Những chuyện như học tập HCM thì cũng chỉ là mang tính phong trào, nhất thời, và cũng chẳng ai hơi đâu mà ép ai đó phải học tập tấm gương đạo đức này nọ cả, chỉ là chuyện tưởng tượng.

Tại hạ lười phân tích tiếp, nhưng ai đọc kỹ thì sẽ thấy đây là một bài viết dựa trên thông tin tổng hợp trên mạng của một người không hiểu biết về tình hình thực tế VN. Tội nghiệp cho các bác rân trủ!

Kể ra nhiều khi đây cũng có thể là bạn bè chú Cu viết, hị hị, có khi chính chú Cu viết cũng nên.

Trích dẫn:

Tôi đã gần 50 tuổi, đang làm cho một viện nghiên cứu của Nhà nước, đã được 15 năm tuổi Đảng. Thật lòng là tôi đã nghĩ đến việc ra khỏi Đảng nhưng lại không dám thực hiện, tôi không đủ can đảm và mạnh mẽ để chấp nhận một cách kiếm sống mới hoàn toàn mà tôi không tự tin với nó. Mà bỏ Đảng thì chỉ còn cách bỏ cơ quan. Đã suy nghĩ rất nhiều cách mưu sinh khác nhưng vẫn không thấy cái nào là được. Các con tôi phải còn vài năm nữa mới có thể tự lo được. Lương hai vợ chồng cộng lại mới hơn chục triệu. Riêng tôi mỗi năm được thêm vài công trình nghiên cứu, chia ra cũng được khoảng 30-40 triệu đồng. Cái này chính là bổng lộc mà cấp trên ban phát vì nghiên cứu cho có, xong cho vào tủ, chủ yếu là viết theo ý muốn cấp trên rồi lập hội đồng khen nhau mấy câu, thế là xong. Giàu thì chủ yếu là các sếp lớn vì đề tài nào các sếp cũng có tên để chia tiền dù chẳng làm gì, có khi cũng chẳng nhớ nổi cái tên đề tài. Còn chưa kể những thứ quyền lợi mua sắm khác. Nói chung là nếu lên được trưởng phòng thì không phải lo tiền bạc, người ta cúng cho mình. Do vậy mà trong nội bộ người ta đấu đá giành giật nhau ghê lắm, vào Đảng cũng chỉ hy vọng lên được chức cao hơn. Nói thật là ngày xưa tôi vào Đảng cũng với động cơ như thế, nhưng không nghĩ rằng như thế chỉ mới là cái bắt buộc sơ đẳng, muốn ngoi lên được đòi hỏi phải nhiều thủ thuật lắm, và phải biết luồn cuối thật giỏi, chà đạp người khác mà không bị cắn rứt. Mà cả 2 cái này tôi đều dở, có lúc thấy phải làm nhưng làm cũng không đạt yêu cầu. Chuyên viên như tôi (dù là được xếp vào ngạch cao câp) bây giờ toàn phải nói vẹt, nói dối đến mức mất tư cách mà chẳng biết phải làm sao. Giờ mới thấy mình hèn nhưng đã muộn. Tự an ủi trấn an mình “mưu sinh mà, thôi đành vậy…”

Những người Đảng viên như tôi mình bây giờ chiếm đa số tuyệt đối trong Đảng, đến 95%. Hồi tháng 4 năm ngoái, tôi được đọc một bản nghiên cứu của Viện Nghiên cứu Dư luận Xã hội, đây là tài liệu chính thức nghiên cứu theo yêu cầu của Bộ Chính Trị . Qua đó nói rõ rằng Đảng viên bây giờ đều chán nãn và bi quan, không còn tin vào đường lối chủ nghĩa Cộng Sản và học thuyết Mác Lê-Nin nữa, Đảng viên chỉ hy vọng vào sự đổi mới của Đảng. Nhưng bây giờ Đảng đã không còn đổi mới nữa, đang đi vào ngõ cụt. Hầu hết những Đảng viên như tôi bây giờ đều mong muốn một sự thay đổi, nhưng họ lại sợ thay đổi. Lý do quan trọng nhất là họ sợ bị trả thù như lịch sử đã từng xảy ra, như Đảng đã từng làm, họ nghe thấy sự hung hăng và cực đoan của các Việt Kiều qua các lần biểu tình chống đối người trong nước qua làm họ sợ. Rồi kiểu tuyên truyền của Đảng cũng tăng thêm điều đó, nếu bạn là Đảng viên, đi họp sinh hoạt Đảng thì sẽ nghe thấy những lời lẽ cảnh báo rất nặng nề, nào là các thế lực thù địch, nào là sẽ không đội trời chung với Đảng viên, âm mưu diễn biến hòa mình có thể mất nước v.v..

Nhưng cái làm xói mòn niềm tin ở Đảng nhất là tham nhũng và đặc quyền thì Đảng chẳng có một biện pháp hiệu quả nào ngăn chặn, nếu không muốn nói là Đảng phải duy trì nó để sống và để cai trị quan chức. Cơ quan tôi và nhiều nơi khác suốt ngày bàn tán về việc ông Lê Thanh Hải đã chi ra cả trăm tỷ đồng để hối lộ cho những vị ủy viên Bộ Chính Trị vào TpHCM để xem xét việc cách chức ông ta vì dính đến vụ PCI. Giờ ông ta tuyên bố với đám đàn em kinh tài là vững như bàn thạch vì không những thế, Thủ Tướng còn nhận của ông ta mấy triệu đô la nữa. Giờ là lúc ông ta ra sức vơ vét và tạo điều kiện cho các đàn em kinh tài vơ vét để bù lại những gì đã phải chi ra để chạy cho ông ấy. Những chuyện này giờ đây tồn tại như một sự tất yếu, chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Tôi đang đứng trước một trạng thái chông chênh, giữa những lựa chọn không dễ dàng: theo hiện trạng và thói xấu của xã hội để sống dễ dàng hoặc thay đổi để ko theo nó, hay tham gia vào những sự thay đổi của người khác làm xã hội tốt hơn. Tôi muốn 2 cái sau nhưng nhiều lần đã không vượt qua được chính mình. Hàng này tôi bị buộc phải học và thực hành theo gương và đạo đức HCM nhưng toàn là những gì đạo đức giả và nụy quân tử. Tôi là người luôn kính trọng Chủ Tịch HCM ngay cả khi đã đọc được những mặt trái của Bác. Tôi giữ thái độ đó vì tôi cho rằng Bác là một con người. Nhưng cách mà Đảng đang tuyên truyền về hình ảnh và đạo đức của Bác, bắt mọi người học tấm gương của Bác là cách mà người ta thường làm để ca ngợi những vị giáo của các tôn giáo. Thật đáng buồn là những điều như vậy chẳng những không làm tôn lên hình ảnh của Bác mà ngược lại, vì Bác không có những điều cần thiết của một giáo chủ tôn giáo. Thời buổi bây giờ không còn là những thế kỷ trước, thông tin quá nhiều, nhanh và dễ kiểm chứng thì không thể tạo ra những myth để dẫn dắt lòng tin của mọi người được. Tôn giáo được tạo ra từ các myth vốn là những hiểu biết sai lầm, có thể là dối trá nhưng lại mang ý nghĩa huyền thoại, thần thoại. Người ta đang làm cho hình ảnh Bác ngày càng trở nên méo mó và dối trá.

Gần đây tôi bắt đầu tin dần vào những gì vô hình như là định mệnh, số phận, vận nước, ... Không tìm thấy căn cứ khoa học nào, nhưng có lẽ niềm tin là tâm linh, không phải biện chứng khoa học. Do vậy, tôi cũng hy vọng như nhiều người dân đang hy vọng, hồn thiêng sông núi sẽ phù hộ cho vận mệnh của đất nước. Tôi muốn nói với những người muốn mưu sự lớn và thực sự vì đất nước nhân dân, hãy nhắm vào những gì thiết thực nhất vì cuộc sống của đa số người dân, đừng có giương ngọn cờ dân chủ nhân quyền làm mục đích chính, những điều đó với người dân còn xa vời lắm. Chính quyền hiện này dù làm ra vẻ chống đối và mạnh tay với những người đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền; giả bộ như là sợ những điều đó đe dọa sự cầm quyền của họ nhưng thực ra họ rất mong muốn những những người đấu tranh này lao vào những mục tiêu như vậy vì chúng chẳng thể nào thu hút quần chúng trong vài chục năm nữa. Họ ra vẻ cái này là gót chân Achile của Đảng nên phản ứng rất dữ dội, làm cho những người đấu tranh cứ tưởng thật là mình đã nhắm vào đúng tử huyệt của đối thủ và cứ thế hút đầu vào đá. Những gì thiết thực đối với quần chúng thì rất nhiều, nhiều vô kể, không thể nhắm đến hết tất cả một lúc được. Những con người sáng suốt sẽ nhận ra một vài điểm thật quan trọng từ những nhu cầu này, nhấn mạnh nó, giương nó lên làm ngọn cờ để tạo ra động lực cho đa số dân chúng thì mới có thể tạo ra lực lượng và thế lực thay đổi cái hiện nay được. Điều đáng mừng là một vài năm gần đây đã thấy xuất hiện vài người có tầm nhìn như vậy, không lao vào những khẩu hiệu dân chủ nhân quyền mà nhìn được những mấu chốt từ những gì rất thiết thực. Tôi có hân hạnh được trao đổi với những người như vậy trên blog và cảm nhận được sức mạnh tư duy của họ cho dù họ không nói gì về điều đó.

Nếu ai muốn copy bài này để phổ biến thì cứ tự nhiên làm đừng hỏi ý kiến tôi. Mà cũng mong các bạn hãy làm điều đó vì có thể một ngày nào đó, tôi không đủ sự can đảm, không vượt qua nổi sự hèn nhát nên sẽ xóa hẳn cái blog này. Tôi đã từng nghe cánh an ninh nói rằng sẽ dựa vào quan hệ của con rễ Thủ Tướng, là Việt Kiều trong giới tài phiệt, can thiệp với Yahoo để “lôi ra ánh sáng” kẻ nào là Change We Need để trị tội vì đã “vu khống” thanh danh của gia đình “phò mà”. Chuyện ấy cũng vài tháng nay rồi nhưng vẫn thấy Change tiếp tục viết bài, có thể là họ không làm được, và cũng có thể là chưa làm được. Nếu một ngày nào đó mọi người thấy blog này biến mắt hẳn thì xin hãy hiểu và thông cảm cho tôi. Tôi rất biết ơn ai đó copy bài này về blog của mình để những gì tôi viết còn lưu lại được.

Đa số Đảng viên và quan chức hiện nay đều hèn nhát như tôi vậy, những người dũng cảm có tư cách thì rất ít, những người này đều không lên cao được. Những kẻ chức vụ càng cao thì không những hèn mà còn nhát, thượng đội hạ đạp. Bản chất bọn chúng là những kẻ sợ sệt đủ thứ, chúng chỉ hung hăng khi nắm quyền lực trong tay và đối xử thô bạo với kẻ dưới hoặc những người không có chút quyền gì. Tôi đảm bảo rằng, khi có một sự thay đổi bọn người này là những kẻ trốn chạy đầu tiên hoặc quay ngoắc tức thì theo lực lượng mới. Bọn chúng đa số (tôi là thiểu số) đều là những kẻ giàu có, giờ thì lắm tiền nhiều của, sợ chết và sẵn sàng trở thành kẻ phản bội cho người khác sai bảo nếu được đảm bảo rằng không làm gì bọn chúng.

Sự sụp đổ và thay đổi là chắc chắc và không thể tránh khỏi, nhiều người bảo rằng sẽ rất nhanh, nhưng cũng có người bảo rằng sẽ chưa thể trong một hai năm nữa. Tôi thì nghĩ điều đó không tùy thuộc vào Đảng, vào Chính quyền nữa, cái này ngoài khả năng của họ rồi. Nó tuỳ thuộc vào lực lượng thay đổi có thể hành động lúc nào thì lúc đó sẽ có sự thay đổi. Còn thay đổi như thế nào thì lại tuỳ thuộc vào cái lực lượng này có muốn làm điều tốt cho người dân hay không. Thật là khủng khiếp nếu đất nước này tránh vỏ dư gặp vỏ dừa.

Hãy tha thứ cho tôi nêu ai đó vô tình bị xúc phạm từ những điều tôi viết, nhưng tôi vẫn tin những người đó rất ít, đếm trên đầu ngón tay. Tạm biệt mọi người, cũng có thể là vĩnh biệt…. Chúc mọi người vui khỏe và an toàn, chúc Việt Nam thay đổi tốt đẹp.

Tôi đã thực sự ân hận vì đã vào Đảng.

Khách gửi lúc 15:11, 04/05/2009 - mã số 1663

Có thể có một tinh thần lành mạnh trong một thân thể bệnh hoạn?
Một con người có sạch sẻ không sau khi tắm trong một thùng nước bẩn?
Suy nghỉ xem chủ nghỉa cọng sản được ví như là một thân thể tráng kiện hay chỉ là một thể xác bệnh hoạn, là thùng nước sạch hay chỉ là một vũng nước dơ?
Và như vậy, một đảng tôn thờ chủ nghỉa đó thì ra làm sao? Sạch, dơ? Đúng ,sai?
Hãy tự hỏi,
Và đó chính là câu trả lời cho quyết định nên gia nhập cái đảng đó nữa không?

Khách gửi lúc 11:14, 04/05/2009 - mã số 1660

Mến chào các bạn

1-Bạn “Khách”! Tôi có lẻ củng như bạn, chỉ là khách của Dân Luận chứ không phải là thành viên, vậy bạn nào là “khách” thì củng nên cho một cái tên để tiện xưng hô. Cám ơn.

2-Không phải tất cả Đảng Viên là xấu đâu! Củng có nhiều Đảng Viên là các “Đảng Viên Tốt”.
Thế nào là Đảng Viên Tốt? Trung thành với Tổ Quốc và Có Hiếu với Nhân Dân”.
Lực lượng nầy trong đảng đang có một thế lực yếu, xin giúp họ một tay! Chỉ có một câu hỏi mà ta phải trả lời cho chính ta là: “Ta có đủ can đảm, dủng khí để trở thành một Đảng Viên Tốt không ?”
Xin nhớ lại cho kỷ, thế nào là đảng viên tốt!
Trung thành với Tổ Quốc, có Hiếu với Nhân Dân.
Mến chào.
Charlos

Khách gửi lúc 19:08, 03/05/2009 - mã số 1656

Các bác nào biết giải thích giùm là tại sao giảng viên trẻ nhiều trường ĐH ở Sài gòn và Hà nội lại bắt buộc phải đi học cảm tình đảng ?

Tôi gặp mấy thằng học trò cũ rủ đi chơi, nó bảo "chúng nó bắt em chủ nhật này đi học ctd nên không thoát được!".

Vậy "chúng nó" muốn gì hả các bác ?

Khách gửi lúc 15:14, 03/05/2009 - mã số 1655

"Trong chăn mới biết chăn có rận". Cảm ơn bác!

Khách gửi lúc 11:55, 03/05/2009 - mã số 1653

Cám ơn nhiều lắm, nhưng hôm nay một đảng viên kỳ cựu lại khuyên không nên vào. Bằng chứng là 2 con của họ không vào, mấy người tôi hỏi cũng là đảng viên cả nhưng họ khuyên không nên vào. Họ bảo rằng Con cá ngoài lờ thì muốn chui vào nhưng con trong lờ thì lại muốn ra. Đời khó hiểu thật ! Họ đang bảo vệ chế độ nhưng họ lại không tin tưởng vào tổ chức mà họ đang tham gia, như vậy họ đang vì cái gì ?

Khách gửi lúc 00:01, 03/05/2009 - mã số 1650

Mến chào các bạn
Bạn nên vào đảng và phải vì Tổ Quốc chứ không phải vì Đảng.
Đây là một trách nhiệm nặng nề và khó thành công nhưng không phải là không làm được.
Chúc bạn trở thành một Đảng Viên Hiếu với dân.
Mến chào
Charlos

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
9 + 7 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Có 2 cách để người ta thuyết phục lẫn nhau: súng hoặc logic. Bạo lực hay thuyết phục. Những người biết rằng họ không thể thắng bằng cách thuyết phục thì luôn luôn dùng bạo lực.

— Ayn Rand

Mới Mới Mới

Từ khóa trong bài viết

Thống kê truy cập

Hiện có 2 thành viên330 khách truy cập.

Thành viên online

Admin, Thuốc Lá

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!