Đụng độ Mỹ - Trung và ý nghĩa với tranh chấp biển Đông Nam Á

Ts. Vũ Quang Việt (nguyên chuyên gia cao cấp thống kê Liên Hợp Quốc)
Mời độc giả Dân Luận tham khảo bài viết về mối quan hệ tay ba giữa Hoa Kỳ - Trung Quốc và Việt Nam của Tiến sĩ Vũ Quang Việt trên Tuần Việt Nam. Đánh giá của tiến sĩ Vũ Quang Việt mới chỉ dựa trên khía cạnh an ninh Biển Đông; trong khi mối quan hệ ba bên này không chỉ giới hạn trong khuôn khổ an ninh Biển Đông. Liệu mối quan tâm của Hoa Kỳ trên Biển Đông có mạnh hơn những lợi ích của nó trong giao thương buôn bán với Trung Quốc hay không? Xin mời độc giả đọc và cho biết suy nghĩ của mình.
Chia sẻ bài viết này

(TuanVietNam) - Góc nhìn riêng của Tiến sĩ Vũ Quang Việt, chuyên gia thống kê của Liên Hợp Quốc về đụng độ Mỹ - Trung trên biển ngày 10/3 và ý nghĩa của nó với tranh chấp ở khu vực.

Biển Đông Nam Á, tại sao?

Hiện nay, ngôn ngữ quốc tế gọi khu vực biển có tranh chấp ở Đông Nam Á là “biển Nam Trung Hoa” (South China Sea hay La Mer de Chine du Sud), có lẽ vì Trung Quốc được lấy làm vị trí chuẩn, chứ không mang ý nghĩa là biển này thuộc Trung Quốc.

Việt Nam đã gọi biển này là biển Đông cũng có ý nghĩa lấy Việt Nam làm vị trí chuẩn. Philippines cũng có thể tự lấy mình làm chuẩn và đặt tên biển này là biển Tây. Cũng thế, Malaysia có thể gọi là Biển Bắc.


Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam!

Cách tốt nhất, theo quan điểm của người viết, là lấy tên của khu vực Đông Nam Á để đặt tên cho khu biển này, bởi vì nó nói lên tính quốc tế của vấn đề tranh chấp, đụng chạm đến trung tâm lợi ích về an ninh và kinh tế của các nước trong vùng Đông Nam Á, và đến chiến lược bành trướng của thế lực quân sự lớn nằm ngoài vùng muốn chiếm đoạt thật sự hoặc tạo ra đe dọa quân sự nhằm o ép các nước trong vùng chia phần lợi ích kinh tế cho họ và chấp nhận vòng ảnh hưởng của họ.

Yêu sách của Trung Quốc

Trung Quốc tuyên bố nhiều lần là chủ quyền của họ là trên toàn biển Đông Nam Á được xác định như một lưỡi bò, kéo dài từ Hải Nam đến tận Mã Lai (xem thêm bản đồ Trung Quốc tự vẽ ở dưới). Với việc xác định như thế, toàn biển Đông Nam Á là lãnh hải Trung Quốc, không còn phân biệt đâu là lãnh hải kể từ đường cơ sở xác định từ đất liền, đâu là vùng đặc quyền kinh tế và tất nhiên là không còn hải phận quốc tế nằm ngoài hai khu vực trên trên biển Đông Nam Á.

Nếu như thế, Việt Nam, Philippines và các nước khác mỗi lần đi qua biển Đông Nam Á trên nguyên tắc đều phải đặt dưới sự kiểm soát của Trung Quốc.

Việc xác định chủ quyền trên toàn biển Đông Nam Á của Trung Quốc đi ngược lại hoàn toàn Luật biển Liên Hợp Quốc và những hành động của họ đã và đang trở thành mối đe dọa thường xuyên cho an ninh của các nước trong vùng và của tất cả các nước phải đi lại qua vùng Đông Nam Á.

Tại sao việc xác định chủ quyền như thế là sai? Bởi vì Luật biển chỉ cho phép lãnh hải mà quốc gia có hoàn toàn chủ quyền nằm trong khu vực 12 hải lý tính từ đường cơ sở, và vùng được phép khai thác kinh tế (gọi là vùng đặc quyền kinh tế) rộng không quá 200 hải lý tính từ đường cơ sở.

Trung Quốc tuyên bố nhiều lần là chủ quyền của họ là trên toàn biển Đông Nam Á được xác định như một lưỡi bò, kéo dài từ Hải Nam đến tận Mã Lai. Nếu như thế, Việt Nam, Philippines và các nước khác mỗi lần đi qua biển Đông Nam Á trên nguyên tắc đều phải đặt dưới sự kiểm soát của Trung Quốc.

Trên thực tế ở biển Đông Nam Á, nếu giả dụ có một địa điểm nào đó được công nhận là đảo thuộc Trung Quốc và như thế nó có lãnh hải, có vùng đặc quyền kinh tế ở chung quanh, nhưng điều này cũng chỉ cho phép Trung Quốc có chủ quyền vài chỗ trên biển Đông Nam Á, chứ không thể trên toàn biển Đông Nam Á.

Hơn thế, coi những đá ở Hoàng Sa và Trường Sa là đảo là điều còn phải bàn cãi trên cơ sở Luật biển của Liên Hợp Quốc. Đảo theo định nghĩa của Điều 121 của Luật Biển “…là vùng đất hình thành tự nhiên, bao bọc bởi nước và nằm cao hơn nước khi thuỷ triểu lên.” Tức là nó không phải là “đá” vì theo Điều 122 “Đá (rocks), nơi không có khả năng kéo dài được việc cư trú (sinh sống) của con người và đời sống kinh tế riêng của nó, không được phép có vùng đặc quyền kinh tế hay thềm lục địa….”

Như thế có thể nói là trên Hoàng Sa và Trường Sa, khó có thể chứng minh một nơi nào đó là đảo, vì cho đến khi có tranh chấp mới đây, không nơi nào có khả năng kéo dài được việc cư trú tự nhiên của con người, nếu không dựa vào tiếp tế và các công trình xây dựng nhân tạo được dựng lên. Luật biển Điều 60 nói rõ: “Các đảo nhân tạo, các thiết bị công trình không được hưởng qui chế của đảo.”

Trung Quốc đã đi quá điều ước quốc tế mà họ ký. Thật ra, họ đã dùng sức mạnh quân sự để chiếm đóng vùng biển, mà trong lịch sử rất dài không có dân Trung Quốc sinh sống thường xuyên và cũng không có mặt của nhà nước Trung Quốc thủ đắc địa điểm trên biển Đông Nam Á.

Những địa điểm trên Hoàng Sa và Trường Sa mà Trung Quốc đang nắm là kết quả của việc đem quân chiếm đóng từ tay chính phủ Việt Nam Cộng hòa trước đây (chiếm Hoàng Sa năm 1974) và chính phủ CHXHCN Việt Nam (chiếm một số đảo ở Trường Sa năm 1988), và gần đây nhất là từ tay Philippines (chiếm Mischief Reef vào tháng 2 năm 1995).


Bản đồ Trung Quốc vẽ. Nguồn: Bản đồ du khách và giao thông của Hải Nam năm 1999, phỏng theo Stein Tonnesson, “China and the South China Sea: A Peace Proposal.” Security Dialogue, Vol. 31, No. 3 September 2000.


Đường đỏ là vùng Trung Quốc tuyên bố chủ quyền; Đường xanh là các khu vực kinh tế EEZ theo Công ước LHQ về luật biển; Các đảo xám là nơi có tranh chấp.
Bản đồ từ BBC.

Yêu sách của Mỹ

Là một thế lực toàn cầu, Mỹ đã luôn luôn chủ trương là quyền thông thương tự do trên biển Đông Nam Á là thuộc lợi ích của Mỹ. Chính vì thế, Quốc hội Mỹ ra nghị quyết vào tháng 3 năm 1995 nhấn mạnh: “Quyền đi lại tự do trên biển Nam Trung Hoa nằm trong lợi ích chiến lược của Mỹ.” Ngày 10 tháng 5 năm 1995, Bộ Ngoại giao Mỹ phát biểu mạnh hơn: “Mỹ sẽ rất quan tâm đến bất cứ một đòi hỏi liên quan đến biển hay ngăn cản hoạt động hàng hải ở biển Nam Trung Hoa, không phù hợp với Luật Biển.

”Vào 16 tháng 6 năm 1995, Joseph Nye, Phụ tá Bộ Trưởng Quốc phòng về An ninh Quốc tế nói với báo giới ở Tokyo là “nếu hành động quân sự xảy ra ở quần đảo Trường Sa và ngăn cản tự do đi lại trên biển cả thì chúng tôi sẵn sàng hộ tống và bảo đảm rằng thông thương tiếp tục.”

Những địa điểm trên Hoàng Sa và Trường Sa mà Trung Quốc đang nắm là kết quả của việc đem quân chiếm đóng từ tay chính phủ Việt Nam Cộng hòa trước đây (chiếm Hoàng Sa năm 1974) và chính phủ CHXHCN Việt Nam (chiếm một số đảo ở Trường Sa năm 1988), và gần đây nhất là từ tay Philippines (chiếm Mischief Reef vào tháng 2 năm 1995).

Những tuyên bố này nhằm cảnh cáo Trung Quốc khi họ mang quân chiếm MisChief Reef từ Philippines vào tháng 2 năm 1995. Nhưng chúng cũng phản ánh thái độ dứt khoát của Mỹ về quyền tự do đi lại trên hải phận quốc tế.

Trước đó, vào 1 tháng 4 năm 2001, Mỹ cho máy bay thuộc Cục An ninh Quốc gia (National Security Agency) bay qua vùng biển thuộc biển Nam Trung Hoa. Trung Quốc cho máy bay bay theo và đụng vào máy bay Mỹ. Máy bay Trung Quốc rớt, còn máy bay Mỹ bị hư hại phải hạ cánh xuống Đảo Hải Nam, gây ra tình trạng căng thẳng giữa hai nước.

Mỹ đã xin lỗi về sự kiện đụng máy bay Trung Quốc rơi, nhưng từ chối xin lỗi về cái mà Trung Quốc kết án là Mỹ xâm phạm vào chủ quyền Trung Quốc. Mỹ cho rằng bay ngoài vùng cách lãnh hải Trung Quốc 60 km (32 hải lý) là thuộc quyền tự do thông thương trên bầu trời nằm trên vùng đặc quyền kinh tế; việc này hoàn toàn hợp pháp theo Công ước về Luật biển.

Lần này, ngày 10 tháng 3, nhân Obama mới nhận chức, và nhân việc Mỹ cho tầu có tên USNS Impeccable thám thính hoạt động tầu ngầm của Trung Quốc trong vùng biển Đông Nam Á cách đảo Hải Nam 75 dặm, ngoài vùng lãnh hải và thuộc khu đặc quyền kinh tế, Trung Quốc cho 5 tầu chiến gây hấn. Mỹ cũng đã cực lực phản đối Trung Quốc, và coi đây là quyền tự do lưu thông theo Luật biển.

Luật biển Liên Hợp Quốc

Hành động và tuyên bố của Mỹ về biển Đông Nam Á hoàn toàn phù hợp với việc bảo đảm quyền tự do lưu thông trong hải phận quốc tế, phù hợp với Luật biển Liên Hợp Quốc.

Vùng đặc quyền kinh tế không thuộc hải phận mà quốc gia có quyền khai thác kinh tế có chủ quyền quốc gia.

Chủ quyền (sovereignty) chỉ được xác định trong vùng lãnh hải (territorial sea) – theo Điều 2. Tuy nhiên, ngay cả trong vùng lãnh hải thuộc chủ quyển của nước sở hữu, Điều 17, 18 và 19 cũng vẫn cho phép tầu bè và máy bay nước ngoài có quyền “đi lại không gây hại” (innocent passage), là đi hoặc bay ngang qua, liên tục, nhanh chóng, không được đậu lại trừ trường hợp lâm nạn trong vùng lãnh hải (12 hải lý) của nước khác mà không cần xin phép, miễn là không ảnh hưởng đến an ninh và môi trường nước sở hữu lãnh hải.

Quyền tự do đi lại trong vùng đặc quyền kinh tất nhiên (tức là vùng mà nước có quyền có chủ quyền đối với việc khai thác lợi ích kinh tế từ vùng) không được bàn tới. Khi không có điều khoản nào trao quyền hạn chế đi lại cho nước có quyền khai thác kinh tế, như điều khoản cấm "việc đi lại không gây hại" áp dụng đối với lãnh hải, thì điều này có nghĩa là quyền tự do đi lại ở đây giống như trên biển khơi.

Tính chất tranh chấp ở biển Đông Nam Á

Những tranh chấp hiện nay ở biển Đông Nam Á đã nói lên được những điểm sau:

- Tranh chấp mang tính quốc tế, đa phương hoàn toàn không mang tính song phương giữa Trung Quốc với từng nước Đông Nam Á, hay với Mỹ và do đó chỉ có thể giải quyết trên cơ sở đa phương phù hợp với luật pháp quốc tế.

- Việc giải quyết hòn đá nào là đảo, và nếu là đảo thì thuộc chủ quyền nước nào trong nhiều nước tranh chấp phải vừa dựa trên việc diễn giải Luật Biển, vừa dựa trên chứng cớ lịch sử, thủ đắc mang tính lịch sử, vượt khỏi sự thủ đắc bằng bạo lực. Đây cũng không thể là vấn đề song phương.

- Quốc hội Philippines đã tuyên bố vùng chủ quyền trên biển Đông Nam Á sau khi tố cáo chính quyền bị Trung Quốc o ép và mua chuộc. Họ cũng tuyên bố sẵn sàng thương thảo đa phương.

- Cho đến nay việc chiếm đóng bằng bạo lực chỉ có một quốc gia đã bằng mọi cách thực hiệc, đó là Trung Quốc, chứ không phải từ một nước nào khác. Và hành động chiếm đóng xảy ra trong vùng biển Đông Nam Á do đó có ảnh hưởng thiết than đối với các nước Đông Nam Á. Điều này đòi hỏi các nước Đông Nam Á đoàn kết lại, tiến tới cùng quan điểm, trong việc thương thảo với Trung Quốc. Còn Trung Quốc cho đến nay vẫn tuyên bố sẽ chỉ thương thảo song phương với từng nước Đông Nam Á.

- Quyền tự do đi lại và bay trên hải phận quốc tế theo Luật biển Liên Hợp Quốc cần được bảo vệ. Quan điểm bảo vệ này là khước từ chấp nhận việc Trung Quốc có chủ quyền trên toàn bộ biển Đông Nam Á. Bảo vệ quyền thông thương cũng là bảo vệ an ninh cho toàn khu vực.

Mỹ và Việt: tìm cái “đồng” vì sự ổn định của Đông Nam Á

Nếu không lầm, hiện nay lợi ích của Mỹ và Việt ngày càng gần nhau trong việc giải quyết tranh chấp biển Đông Nam Á: ít nhất ở ba điểm: (1) tự do lưu thông trên hải phận quốc tế, (2) chống lại các hành động bạo lực nhằm xác định chủ quyền ở biển Đông Nam Á và (3) cổ vũ cho việc dùng thương thảo hòa bình, đa phương để giải quyết tranh chấp.

Nếu không lầm, hiện nay lợi ích của Mỹ và Việt ngày càng gần nhau trong việc giải quyết tranh chấp biển Đông Nam Á: ít nhất ở ba điểm: (1) tự do lưu thông trên hải phận quốc tế, (2) chống lại các hành động bạo lực nhằm xác định chủ quyền ở biển Đông Nam Á và (3) cổ vũ cho việc dùng thương thảo hòa bình, đa phương để giải quyết tranh chấp.

Đồng quan điểm này trước đây không có. Ít nhất cho đến khi Liên Xô sụp đổ vào năm 1989, Mỹ và Trung Quốc đã cấu kết với nhau trong Thỏa thuận Thượng Hải vào năm 1972 vừa để giải quyết chiến tranh Việt Nam vừa để chống Liên Xô, hoàn toàn bất lợi cho chủ quyền của Việt Nam. Chính vì thế Mỹ đã im tiếng khi Trung Quốc chiếm Hoàng Sa từ Việt Nam Cộng hòa năm 1974 và chiếm một số đảo ở Trường Sa năm 1988.

Chỉ sau khi Liên Xô sụp đổ và chỉ khi Trung Quốc tiến chiếm Mischief Reef trong tay Philippines vào năm 1995 thì Mỹ mới ngã ngửa về chủ nghĩa bành trướng ở biển Đông Nam Á của Trung Quốc và từ đó mới xác định ba quan điểm nêu ở trên, dù rằng Mỹ tuyên bố không có quan điểm về đúng sai trong tranh chấp lãnh thổ giữa các nước ở biển Đông Nam Á.

Chính quyền Việt Nam vẫn có thể nghi ngờ Mỹ có ý đồ diễn biến hòa bình; ngược lại Mỹ cho rằng họ chỉ lên tiếng bảo vệ nhân quyền vì đây là trách nhiệm của họ, phù hợp với Tuyên bố về Nhân quyền của Liên Hợp Quốc. Đây là điểm bất đồng ta có thể hiểu được, và lúc nào đó có thể tiến tới thỏa thuận về phương cách xử lý mà hai bên có thể đồng ý.

Tuy nhiên, vì lợi ích lâu dài mãi mãi của đất nước, Việt Nam nên cùng với các nước Đông Nam Á và Mỹ, phát huy ba quan điểm liên quan đến tự do lưu thông ở biển Đông Nam Á, chống lại việc dùng bạo lực xác định chủ quyền, và cổ vũ dùng thương thảo hòa bình đa phương để giải quyết tranh chấp. Không những thế, cần thành lập cơ chế hợp tác giữa ASEAN và Mỹ để phát huy, cổ vũ cho chiến lược trên.

___________________________________

Ghi chú: Bạn đọc có thể đọc những ghi chú về nguồn thông tin trong bài viết của cùng tác giả trên Đi tìm một giải pháp hoà bình hợp công lý cho Biển Đông Nam Á, Thời Đại Mới số 11 năm 2007.

tqvn2004 gửi hôm Thứ Sáu, 13/03/2009
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Nguyễn Ngọc Già: Trần Huỳnh Duy Thức - Tình Yêu Kỳ Diệu

Đoan Trang - “Nói với mình và các bạn”: Kiện, tại sao không?

Đoan Trang - Làm truyền thông hay "tuyên truyền phản tuyên truyền"

Nguyễn Thị Ánh Hiền - Đi tìm sự hợp lý trong lý do biện minh "tự vệ" ở vụ án Đoàn Văn Vươn

Đinh Từ Thức - Từ Rosa Parks đến Nguyễn Đắc Kiên


Phiên Ngung gửi lúc 19:40, 06/08/2012 - mã số 64579

Trung quốc phản đối Mỹ.

Truyền thông và báo chí quốc tế hôm nay đưa tin Trung quốc đã phản đối Hoa kỳ về việc họ chỉ trích Trung quốc gây căng thẳng trên biển Đông qua việc đơn phương thành lập cơ quan hành chính và quân sự trên vùng biển đang có tranh chấp chủ quyền với nhiều nước trên Biển Đông.

Như một kẻ gian vừa ăn cướp vừa la làng, phát ngôn viên bộ ngoại giao Trung quốc Qin Gang nói với cơ quan ngôn luận của Trung quốc Xinhua rằng lời chỉ trích của Hoa kỳ "đã hoàn toàn không đếm xỉa gì đến chứng cớ, cố tình xuyên tạc phải trái và là một biểu hiện sai lệch không tích cực cho cố gắng bảo vệ hòa bình và ổn định trên vùng biển Nam Hải (Biển Đông) và Thái bình dương.

Báo The Age, xuất bản tại Melbourne Úc đại lợi ghi nhận việc quân đội Trung quốc đánh chiếm quần đảo Hoàng sa của Việt nam từ năm 1974.

The Age viết:
China rebukes US over South China Sea
DateAugust 5, 2012 Read later Email articlePrint .DPA

China's Foreign Ministry called in a senior US diplomat to protest remarks by the State Department over rising tensions in the disputed South China Sea.

Assistant Foreign Minister Zhang Kunsheng summoned deputy chief of mission Robert Wang to make "solemn representations" of Chinese concerns "to the top US leadership immediately," the ministry said on its website late Saturday.

US State Department spokesman Patrick Ventrell said Friday that China's establishment of a city and garrison on one of the disputed islands ran "counter to collaborative diplomatic efforts to resolve differences" and risked escalating tensions.

The US criticism "completely ignored the facts, deliberately confounded right and wrong, and sent a seriously wrong signal, which is not conducive to the efforts safeguarding the peace and stability of the South China Sea and the Asia Pacific region," Foreign Ministry spokesman Qin Gang was quoted by state-run Xinhua news agency as saying.

Advertisement Beijing claims nearly all of the South China Sea, home to key shipping lanes and believed to be rich in oil and gas deposits.

Vietnam, Malaysia, the Philippines, Brunei and Taiwan have vying claims to different areas.

Vietnam and the Philippines have also condemned China's decision to set up a garrison last month on Yongxing, or Woody, island, the largest of the Paracel chain.

The new city administers the Spratly, Paracel and Macclesfield Bank archipelagos and surrounding waters, Beijing announced on June 21.

China already controls the Paracels and reefs and shoals within the nearby Spratlys, according to the International Crisis Group.

Chinese forces seized the islands from Vietnam in January 1974.

http://news.theage.com.au/breaking-news-world/china-rebukes-us-over-south-china-sea-20120805-23ngv.html

PVĐ (khách viếng thăm) gửi lúc 17:34, 06/08/2012 - mã số 64569
HN798094 viết:
... Còn giả sử họ đang treo đầu dê bán thịt chó đúng như ông nói thì mục đích chính trị thực sự của họ là gì nếu không phải để xây dựng CNXH ở Việt nam?

Mục đích chính trị thực sự của họ là bảo nhau giữ ghế , giữ quyền để chia nhau quyền lợi . Còn XHCN thì đúng như người xưa đã nói : Miệng nhà quan có gang có thép". Họ nói XHCN ở Tây Bắc Au cùng là XHCN thì chỉ còn đối với họ là " Đồ kẻ nghèo, vừa xám , vừa hôi".

HN798094 (khách viếng thăm) gửi lúc 16:20, 06/08/2012 - mã số 64562
PVĐ viết:
HN798094 viết:

Nếu theo đúng học thuyết Marx thì nhiều khả năng Mỹ sẽ tiến lên XHCN trước Trung Quốc. Đảng ta cũng muốn nước nhà tiến lên CNXH, vậy thì tại sao không theo Mỹ có phải nhanh đạt đến mục tiêu hơn không? Hay mục tiêu của đảng không phải là như vậy?

Ông dựa vào một học thuyết sai để suy đoán thì làm sao mà có kết luận đúng được . Học thuyết MARX sai , không phù hợp ở chỗ người tiên phong mồm nói theo Marx , buộc người khác phải nghe ,nhưng họ thì làm ngược lại.

Ông nói rằng học thuyết đó là sai chứ Đảng CS Việt nam đâu có tin như vậy và điều đó mới quyết định đường lối của họ. Còn giả sử họ đang treo đầu dê bán thịt chó đúng như ông nói thì mục đích chính trị thực sự của họ là gì nếu không phải để xây dựng CNXH ở Việt nam?

PVĐ (khách viếng thăm) gửi lúc 15:45, 06/08/2012 - mã số 64559
Phiên Ngung viết:
Đi xa hơn, ông Tuấn còn nghĩ rằng, khi HS-TS có quy chế 200 dặm đặc quyền kinh tế, vùng biển giữa hai quần đảo này với bờ biển trên đất liền của Việt nam chính là nội thủy tức là lãnh hải của nước mình.

Đúng là như vậy ngay trước mắt chứ chẳng có cần đi xa hơn . Vì tầm quan trọng như vậy nên TQ cố tình ăn cướp , bắt nạt Việt Nam . Việt Nam không nên nể nang quanh co mà phải tìm cách giành lại HSTS , đuổi thẳng cổ Trung Quốc khỏi nhữNg vùng của VN. Đuổi cả Đại sứ quán TQ về nước . Bao giờ chấp nhận HSTS của VN thì tính sau . Tính về kinh tế , nhập nhằng lâu nay trung bình mỗi ngày Việt Nam bị TQ khai thác tài nguyên trên vùng biển của VN không dưới 1 tỷ $ . Trong khi giao dịch qua lại cả năm xấp xỉ 15 tỷ $ cả gốc lẫn lãi chỉ bằng hơn 2 tuần Trung Quốc ăn cắp tài nguyên của VN.
Phải chặn đứng ngay hành vi cướp bóc tài nguyên mà TQ đang thực hiện.

Phiên Ngung gửi lúc 15:03, 06/08/2012 - mã số 64555
PVĐ viết:
Ts. Vũ Quang Việt viết:
Như thế có thể nói là trên Hoàng Sa và Trường Sa, khó có thể chứng minh một nơi nào đó là đảo, vì cho đến khi có tranh chấp mới đây, không nơi nào có khả năng kéo dài được việc cư trú tự nhiên của con người, nếu không dựa vào tiếp tế và các công trình xây dựng nhân tạo được dựng lên.

Ong TS này có nhầm với chỗ nào không mà viết như không thấy gì vậy ? Cây cối , cuộc sống vẫn duy trì được ở TS HS nếu người ở đó không cảm thấy buồn và bỏ vào đất liền. Đâu phải cứ trồng được lúa thì mới nói chỗ đó có lương thực duy trì cuộc sống . Lạ cho ông TS này quá .

Tiến sĩ Vũ Quang Việt là một chuyên gia kinh tế, không phải là luật gia. Có lẽ vì thế, nên ông chỉ căn cứ vào các điều khoản trong luật biện LHQ về quy chế biển đảo và có kết luận như thế.

Từ nhận định của bạn PVĐ về việc HS-TS có thể duy trì sự sống (ăn hải sản với khoai lang, khoai mì và rau) nên HS-HS có thể có quy chế 200 hải lý đặc quyền kinh tế. Điều này phù hợp với quan điểm của nghiên cứu gia Trương Nhân Tuấn về việc quần đảo HS-TS có thể có quy chế 200 dặm đặc quyền kinh tế. Đi xa hơn, ông Tuấn còn nghĩ rằng, khi HS-TS có quy chế 200 dặm đặc quyền kinh tế, vùng biển giữa hai quần đảo này với bờ biển trên đất liền của Việt nam chính là nội thủy tức là lãnh hải của nước mình.

PVĐ (khách viếng thăm) gửi lúc 14:29, 06/08/2012 - mã số 64551
HN798094 viết:

Nếu theo đúng học thuyết Marx thì nhiều khả năng Mỹ sẽ tiến lên XHCN trước Trung Quốc. Đảng ta cũng muốn nước nhà tiến lên CNXH, vậy thì tại sao không theo Mỹ có phải nhanh đạt đến mục tiêu hơn không? Hay mục tiêu của đảng không phải là như vậy?

Ông dựa vào một học thuyết sai để suy đoán thì làm sao mà có kết luận đúng được . Học thuyết MARX sai , không phù hợp ở chỗ người tiên phong mồm nói theo Marx , buộc người khác phải nghe ,nhưng họ thì làm ngược lại.

HN798094 (khách viếng thăm) gửi lúc 14:04, 06/08/2012 - mã số 64547
VN2006 viết:
KD viết:
Bài viết rất chi tiết và tổng quát. Trong bối cảnh kinh tế toàn cầu hiện nay, hai tên khổng lồ kình nhau ngay bên hông nhà mình là một việc tốt xấu lẫn lộn. Cọng dây mà Đảng ta đang đi rồi sẽ căng đến mức phải đứt thôi. Các bác đoán là Đảng ta sẽ té về bên nào nhỉ? Sau khi té, độc tài toàn trị có còn vững k?
“Virtue – all virtue – is knowledge” (Đức tính - tất cả mọi đức tính - đều là kiến thức) - Socrates, triết gia cổ đại Hy Lạp

Trước đây, thời năm 76-90, Đảng ta té về Liên Xô, chống TQ. Liên Xo sụp đổ. Đảng ta bơ vơ, đành phải gõ cửa TQ, xin té. TQ đồng ý, nhưng chỉ cho làm đồng chí, không cho làm đồng minh.

Đến nay đã mối tình Việt-hoa kéo dài được ngót 20 năm. Việt so với trước đây 20 năm thì không đến nỗi bơ vơ lắm, nên có té thì chắc sẽ té sang bên Mỹ thôi:D

Tuy nhiên phải cẩn thận. TQ "kháng chiến" 20 năm, Mỹ chắc gì đã theo được- hiện giờ đang nợ như Chúa chổm- Nếu Mỹ chạy mất dép thì VN định làm thế nào???

Lại gõ cửa TQ xin té??? Lúc ấy TQ không cho VN làm đồng chí, cũng chẳng đồng minh, chỉ còn cho làm phên dậu mà thôi!!! :D

Ps.: té theo Mỹ thì độc tài toàn trị sẽ mất, nhưng chỉ mất toàn trị thôi, vẫn còn độc tài!!! (ít ra là 1 thời gian ngắn)

Nếu theo đúng học thuyết Marx thì nhiều khả năng Mỹ sẽ tiến lên XHCN trước Trung Quốc. Đảng ta cũng muốn nước nhà tiến lên CNXH, vậy thì tại sao không theo Mỹ có phải nhanh đạt đến mục tiêu hơn không? Hay mục tiêu của đảng không phải là như vậy?

PVĐ (khách viếng thăm) gửi lúc 13:54, 06/08/2012 - mã số 64546
Ts. Vũ Quang Việt viết:
Như thế có thể nói là trên Hoàng Sa và Trường Sa, khó có thể chứng minh một nơi nào đó là đảo, vì cho đến khi có tranh chấp mới đây, không nơi nào có khả năng kéo dài được việc cư trú tự nhiên của con người, nếu không dựa vào tiếp tế và các công trình xây dựng nhân tạo được dựng lên.

Ong TS này có nhầm với chỗ nào không mà viết như không thấy gì vậy ? Cây cối , cuộc sống vẫn duy trì được ở TS HS nếu người ở đó không cảm thấy buồn và bỏ vào đất liền. Đâu phải cứ trồng được lúa thì mới nói chỗ đó có lương thực duy trì cuộc sống . Lạ cho ông TS này quá .

neofob (khách viếng thăm) gửi lúc 09:26, 06/08/2012 - mã số 64527

Chính quyền Việt Nam phải minh bạch và khẳng định mục tiêu và quyền lợi
quốc gia là gì chứ ỡm ờ ai mà biết được.

Còn cách nói theo ai thì ghê quá.

Tưởng tượng bác đi ngoài đường có thằng cha con mịa gì chẳng biết
có gì chung nhưng cứ xáp xáp muốn làm quen nắm tay nắm chân...

Thí dụ người ta dẫn bạn giai bạn gái đến nhà thì giới thiệu vườn tược,
nhà bếp trước cái đã.

Nhiều khi văn hóa xắp đặt ăn đâu ngồi đó, cơ cấu quen cũng khó nói chuyện nhỉ?

KD gửi lúc 00:38, 18/03/2009 - mã số 722

Bác VN2006, tôi cũng mong rằng Đảng ta sẽ té về phe Mỹ. Nhà văn Orson Scott Card có viết một câu này: "Không có ai có thể tự quyết định cuộc sống của mình. Việc bạn có thể làm là lựa chọn những người tốt quyết định cuộc sống của bạn". Càng ngày tôi càng thấy câu nói này đúng. Thằng Mỹ thật ra chỉ là "the lesser of two evils" mà thôi.


_________________________________________________________
"Đức tính - tất cả mọi đức tính - là kiến thức" - Socrates

VN2006 gửi lúc 23:27, 16/03/2009 - mã số 670
KD viết:
Bài viết rất chi tiết và tổng quát. Trong bối cảnh kinh tế toàn cầu hiện nay, hai tên khổng lồ kình nhau ngay bên hông nhà mình là một việc tốt xấu lẫn lộn. Cọng dây mà Đảng ta đang đi rồi sẽ căng đến mức phải đứt thôi. Các bác đoán là Đảng ta sẽ té về bên nào nhỉ? Sau khi té, độc tài toàn trị có còn vững k?
“Virtue – all virtue – is knowledge” (Đức tính - tất cả mọi đức tính - đều là kiến thức) - Socrates, triết gia cổ đại Hy Lạp

Trước đây, thời năm 76-90, Đảng ta té về Liên Xô, chống TQ. Liên Xo sụp đổ. Đảng ta bơ vơ, đành phải gõ cửa TQ, xin té. TQ đồng ý, nhưng chỉ cho làm đồng chí, không cho làm đồng minh.

Đến nay đã mối tình Việt-hoa kéo dài được ngót 20 năm. Việt so với trước đây 20 năm thì không đến nỗi bơ vơ lắm, nên có té thì chắc sẽ té sang bên Mỹ thôi:D

Tuy nhiên phải cẩn thận. TQ "kháng chiến" 20 năm, Mỹ chắc gì đã theo được- hiện giờ đang nợ như Chúa chổm- Nếu Mỹ chạy mất dép thì VN định làm thế nào???

Lại gõ cửa TQ xin té??? Lúc ấy TQ không cho VN làm đồng chí, cũng chẳng đồng minh, chỉ còn cho làm phên dậu mà thôi!!! :D

Ps.: té theo Mỹ thì độc tài toàn trị sẽ mất, nhưng chỉ mất toàn trị thôi, vẫn còn độc tài!!! (ít ra là 1 thời gian ngắn)

KD gửi lúc 21:58, 16/03/2009 - mã số 667

Bài viết rất chi tiết và tổng quát. Trong bối cảnh kinh tế toàn cầu hiện nay, hai tên khổng lồ kình nhau ngay bên hông nhà mình là một việc tốt xấu lẫn lộn. Cọng dây mà Đảng ta đang đi rồi sẽ căng đến mức phải đứt thôi. Các bác đoán là Đảng ta sẽ té về bên nào nhỉ? Sau khi té, độc tài toàn trị có còn vững k?


“Virtue – all virtue – is knowledge” (Đức tính - tất cả mọi đức tính - đều là kiến thức) - Socrates, triết gia cổ đại Hy Lạp
tqvn2004 gửi lúc 18:14, 13/03/2009 - mã số 608
Khách viết:
Bài này không biết 7h hay 8h ông bầu Tuấn buộc phải gỡ xuống từ áp lực nào đó, có thể là từ cục quản lý báo chí chăng?
Mà thực sự tôi không hiểu được mấy vị lãnh đạo VN đang dùng nghệ thuật gì ở chiêu bài tuyên truyền về Biển Đảo?

Cho tới giờ thì bài báo vẫn chưa được gỡ xuống. Mà dù nó bị gỡ xuống, hay không bị gỡ xuống do các lãnh đạo VN đang có âm mưu tuyên truyền gì đó về Biển Đảo, thì bài viết này - và người cho đăng bài viết này - cũng xứng đáng được một tràng pháo tay khen ngợi cái đã.

Chúng ta lúc nào cũng chửi rủa báo chí trong nước dấu diếm thông tin - nay họ đăng tải thông tin thì lại nghi ngờ là sao?

Khách gửi lúc 16:43, 13/03/2009 - mã số 606

Bài này không biết 7h hay 8h ông bầu Tuấn buộc phải gỡ xuống từ áp lực nào đó, có thể là từ cục quản lý báo chí chăng?
Mà thực sự tôi không hiểu được mấy vị lãnh đạo VN đang dùng nghệ thuật gì ở chiêu bài tuyên truyền về Biển Đảo?

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Use special [news] tag to display title, source and url of news.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
9 + 1 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Để được tự do không phải chỉ đơn thuần là tháo bỏ xiềng xích, mà còn phải biết sống theo cách tôn trọng và tăng cường sự tự do của những người khác!

— Nelson Mandela

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 1 thành viên333 khách truy cập.

Thành viên online

Admin

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png