Những cuộc “vượt cạn” của nhà báo anh hùng Hữu Ước

Đỗ Minh Tuấn
Chia sẻ bài viết này

Tháng 7-2005, khi PV Báo Thể thao & Văn hoá hỏi Thiếu tướng-Nhà văn Hữu Ước:“Có lẽ anh chỉ thiếu nhạc và họa nữa sẽ trở thành người "súng bắn hai tay, lựu đạn quăng cả chùm"? Hữu Ước đã trả lời rất hồn nhiên: “Nhạc thì có rồi. Tôi không viết nhưng nhạc sĩ Đăng Nước đã phổ nhạc cho bài thơ Tình là của tôi. Còn hội họa thì tôi chịu thật.”

Ấy vậy mà hai năm sau Hữu Ước đã lại lên đồng trong cơn say âm nhạc và hội hoạ. Chỉ trong vòng mấy tháng anh đã cho ra đời hơn bốn chục bức tranh sơn dầu cỡ lớn và hàng chục ca khúc được dàn dựng công phu trong các chương trình nghệ thuật từ thiện mang tên Ngẫu hứng Hữu Ước, Tiếng lòng và những giọt mưa xuân được tổ chức rầm rộ suốt bảy ngày liền tại Nhà hát lớn vào trung tuần tháng 3 năm 2008. Dư chấn nhất là chuyện bức tranh Mậu Tý Xuân của anh kính tặng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và được Thủ tướng tặng lại chương trình đã có người mua với giá 9 tỷ đồng để góp phần mua 1200 con trâu tặng bà con các tỉnh miền núi đã bị thiệt hại trong trận rét lịch sử vừa qua.

Vị tướng và nghệ sỹ

Hữu Ứớc là nhà báo giỏi, đã tạo ra thương hiệu An ninh thế giới có tiếng trong làng báo Việt Nam, Hữu Ước là nhà viết kịch có nghề đã tung ra 15 vở kịch gây tiếng vang và rất ăn khách. Nhưng huyền thoại về nghệ sỹ Hữu Ước bắt đầu lớn dậy kể từ khi anh viết nhạc, vẽ tranh và tổ chức các chương trình từ thiện. Ấn tượng ấy lại sinh động rối ren thêm nhờ mối quan hệ “Mình với ta tuy hai mà một - Ta với mình tuy một mà hai” giữa tướng Hữu Ước và chàng nghệ sỹ cùng tên.


Nhà báo Hữu Ước, Tổng Biên Tập báo An Ninh Thế Giới

Tagore có kể chuyện về một người mài gươm rất sắc, có thể chém xả đôi một ai đó trước khi người ấy kịp nhận ra, nhưng nếu người bị chém khẽ cựa mình, hai nửa của anh ta sẽ bị tách đôi ngay lập tức. Lưỡi gươm nghệ thụât cũng sắc như vậy đấy, nó đã xả đôi con người Hữu Ước ra thành hai nửa vị tướng và nghệ sỹ từ lúc nào không biết. Thế rồi, vào một ngày đẹp trời, Hữu Ước khẽ rùng mình khi thần hứng nổi lên và con người Hữu Ước tách đôi ra. Người nghệ sỹ-hiệp sỹ bắt đầu chung sống công khai cùng vị tướng-nhà báo.

Ấy là cái ngày tự nhiên ông Tổng biên tập (TBT) Hữu Ước nổi ngẫu hứng và bắt đầu sáng tác nhạc. Ước bảo quân kiếm cho tài liệu ký xướng âm. Khi mang cuốn Đô rê mi tự học đến cho sếp, tay trợ lý tý ngất khi nghe sếp tuyên bố: “Anh vừa viết xong một ca khúc, cần cái này để ký âm cho chuẩn xác. Món “son fe” này, ngày xưa học ông Lê Đóa mấy tháng, giờ nhiều cái rơi rụng, đã mấy chục năm còn gì”. Quả thực trí nhớ của Ước không tệ, dù đã xa cái thời văn nghệ Biên phòng, nhưng khi lật sách ông cũng vẫn nhận ra những ký hiệu quen thuộc trong cái mớ ký âm như chè đỗ đen thời trai trẻ với cây guitar. Nào là Son trưởng, Pha thăng thứ, rồi thì đảo phách, rồi thì mắt ngỗng.

Tuy vậy, vừa “Son fe” vừa tra cứu các ký hiệu, để chép được trôi chảy, phải ôn lại cỡ vài tuần, quá mất thời gian. Mà thì giờ của ông thiếu tướng này luôn bị “âm”, kiếm đâu ra thời gian cho móc đơn móc kép, luyến lên với chả luyến xuống. Cách này không ổn rồi. Ước có sáng kiến ngay, tự cầm máy ghi âm, bấm nút record và cất giọng. Việc còn lại là “chuyển giao công nghệ” cho nhạc sĩ Phạm Ngọc Khôi và nhạc sỹ Lê Tâm chép lại và thu âm. Đương nhiên là năng suất. Vì nó cho ra đời ngay Album “Hát chơi”, CD đầu tay của Hữu ước với tốc độ kỷ lục, chỉ hơn một tháng. Ngay sau đó ít lâu, Album 9 ca khúc Hữu Ước lại tiếp tục trình làng. Bạn bè kéo đến, Ước tặng CD, rót rượu rồi bật Amply, mở nhạc. Cứ y như cái hồi tôi nuôi chim cút cuối thập kỷ 80, ai đến chơi cũng dẫn ra thăm chuồng chim và mời ở lại nhắm rượu cùng chim cút rán! Mọi người nghe nhạc Hữu Ước ngạc nhiên, gật gù, xúc động, rồi hoan hỷ khích lệ chàng nhạc sỹ tay ngang viết tiếp. Không chỉ nghe chiêu đãi nhạc “chín”, Ước còn tự hát rất say sưa. Giọng của Ước có âm vực rộng, vang và ấm, cao độ rất chuẩn xác, không hề phô một tí nào. Mấy ông nhạc công rất ngạc nhiên không hiểu sao chẳng cần nghe dạo đàn mà Hữu Ước cứ hát bài Mẹ tôi là y như rằng đúng giọng Fa thăng thứ.

Thú thực, lúc đầu tôi nghĩ chắc nhạc Hữu Ước cũng chỉ èng èng thôi. Nhưng khi nghe bài Mẹ tôi, bắt gặp cao trào chuyển điệu bất ngờ từ giọng thứ sang giọng trưởng, từ thủ thỉ nghẹn ngào đến tiếng gọi xé lòng mãnh liệt, cũng tự nhiên gai hết cả người. Song, nếu Hữu Ước cứ sòn sòn đẻ ra các ca khúc mới, không bị bế tắc, thì có lẽ con người hoạ sỹ trong anh sẽ bị chết dấm chết dúi không thể có cơ hội ngóc đầu lên. Vào một ngày xấu trời, Hữu Ước bật máy ghi âm lên mà không nghĩ ra giai điệu nào vừa ý. Thế là ông tướng đa tài tắt phụt cái máy “nhại”, nghĩ ngay cách xoay sang vẽ để mở đường thoát cho con mãnh thú ngẫu hứng đang lồng lộn trong tim. Hữu Ước bảo trợ lý: “Mày mua hộ anh ngay một bộ đồ nghề, họa phẩm. Anh bắt đầu vẽ tranh”.

Tuy bị bất ngờ nhưng ai ở báo này cũng biết, sếp Ước đã nói là không đùa. Chỉ sau 2 tiếng đồng hồ, bộ đồ nghề ấy đã được rước về phòng sếp. Và thế là một xưởng họa Hữu Ước ra đời, với tốc độ kỷ lục, có thể ghi vào Ghi-nét. Lướt qua đống đồ vẽ, tướng Ước xua tay: “Những cái toan khổ lớn thì để đây, những cái bé bé này mang hết đi. Anh đã vẽ là chỉ vẽ khổ lớn, cái bé tí tủn mủn vẽ làm gì…À những cái bút nhỏ, màu nước cũng mang cả đi! Vẽ sơn dầu, phải cầm bay mới phóng tay được...”

Thế là Ước nhảy thẳng vào dùng bay vẽ tranh sơn dầu tấm lớn luôn, y như một cầu thủ chưa hề đá bóng một lần nhưng vừa khai cuộc đã hùng hục lao lên, bắn phá khung thành đối phương theo kiểu bóng đá Anh, không thèm qua giai đoạn tập tành rê dắt rồi tâng bóng...

Cứ ngỡ chàng nghệ sỹ đa tài vừa chìm trong cảm hứng âm nhạc về mẹ và đồng đội sẽ cầm bay vẽ một mẹ hiền đứng bên những nấm mồ liệt sĩ giữa rừng xanh, ai ngờ bức đầu tay, anh lại vẽ một một hình ảnh trừu tượng về thế thái nhân tình có tên là Vòng xoáy. Hình ảnh vòng xoáy, vòng đời, vòng vây đã ám ảnh trong tư duy của Hữu Ước. Trong ba vở của Hữu Ước được Hội nghệ sỹ Sân khấu trao giải thưởng thì có hai vở có cái tên dính đến vòng tròn là Vòng xoáy và Vòng vây cô đơn. Những anh nhìn vào đâu cũng nghĩ đến tiền hẳn là sẽ hồ nghi, chắc Hữu Ước nhận tài trợ quảng cáo đặt vòng của UB dân số Kế hoạch hoá gia đình! Nhưng đọc kịch xem tranh của Ước mới biết đó là cái vòng xoáy cuộc đời quẩn quanh oan nghiệt ám ảnh chàng nghệ sỹ. Có lẽ kịch chỉ nói được cái bề nổi của vòng xoáy cuộc đời, chưa nói được cái vòng tối tăm bí ẩn thẳm sâu, nên vừa mới cầm cọ lần đầu Ước đã “bụp” luôn trên mặt toan cái vòng xoáy âm u với đôi mắt như nhìn lên từ đáy vực. Trong các bức tranh sau đó của Uớc thường xuyên xuất hiện những vòng tròn, khi hiền hoà trắng muốt như trăng đêm, khi cuồn cuộn tối tăm như xoáy lốc, lúc lại đỏ ngầu như núi lửa sục sôi…Nhưng không có vòng tròn nào bị Ước dơ ngón tay cào xé như vòng tròn trong bức tranh đầu tay.

Ước kể với tôi: “Vẽ mãi vẫn không thấy hài lòng, vẫn cảm thấy thiếu thiếu một cái gì, thế là mình dơ tay cào một cái vào mảng màu. Tự nhiên thấy ổn”. Không phải ông tướng này bị vòng xoáy cuộc đời chà xát cho nhiều phen đau đớn nên báo thù bằng cách cào cho nó một cái khi thấy nó hiện hình vênh váo trên toan, mà chàng hoạ sỹ bẩm sinh đã không cưỡng nổi cảm xúc của mối tình đầu nên đã thể hiện tình yêu một cách bản năng như chú hổ già cào yêu trên mặt lũ hổ con! Cái khoảnh khắc cào vào tranh đó chính là lúc Hữu Ước rùng mình làm ông TBT và người Nghệ sỹ trong anh tách đôi ra sau nhát chém ngọt bén của lưỡi gươm sáng tạo. Nhưng hai vị này sau khi tách đôi ra vẫn sống chung trong một căn buồng hơn ba chục mét vuông vừa là buồng họp, buồng làm việc ký duyệt bài, vừa là xưởng vẽ ở tầng hai 100 phố Yết Kiêu, y như các cặp vợ chồng vẫn sống chung trong một căn hộ sau lúc ly thân…

Tiếng là sống chung như thế nhưng xem ra ông nghệ sỹ có vẻ hồn nhiên lấn sân ông TBT. Khi vào tìm ông TBT thì lại thấy ông hoạ sỹ tay bê bết sơn dầu đang đứng trước hai ba bức tranh vẽ dở. Ông hoạ sỹ vẽ xong lại có quân của ông TBT hí hoáy ngồi rửa bút, treo tranh, khênh tranh gọn vào một chỗ. Ông hoạ sỹ Hữu Ước bôi cả màu vào sa-lông chỗ ông TBT Hữu Ước thường ngồi. Được cái là cả hai ông cùng có chung cái thú rít cái điếu cày nhoe nhoét màu sơn! Từ khi có ông hoạ sỹ sống chung, ông TBT khó tính lại hay cười hơn, cơ quan tự nhiên hưởng thái bình.

Tuy làm phiền nhau như vậy, nhưng ông TBT Hữu Ước và ông hoạ sỹ Hữu Ước vẫn chia sẻ ý tưởng sáng tạo với nhau. Ông Tổng biên tập hay nghĩ ra những ý tưởng thâm sâu để “bơm” cho ông hoạ sỹ vẽ tranh. Ông hoạ sỹ lúc đầu bắt tay vào vẽ thì tâm tâm niệm niệm những ý tưởng đầy chất trí tuệ của ông nhà báo, nào là thân phận nhân dân như thân cò lặn lội phải có bốn chân, nào là ván cờ thế sự chỉ là ván cờ hoà, nào là số phận kẻ sỹ như những kẻ bất khuất ngồi dưới gốc cây xanh trong mộ…Nhưng khi bị sắc màu rủ rê, anh ta lại lao theo những cảm xúc mênh mang cuồng phóng để vung bút chém bay trút lên mặt toan những đường nét dữ dội thâm u với những tảng màu đầy cảm xúc hồn nhiên, tươi mới, thoát hoàn toàn khỏi những ý tưởng khô cứng ban đầu mà nhà báo đã gà cho. Ông nhà báo chẳng biết chàng nghệ sỹ phóng túng đã thăng hoa trong một thế giới mênh mang kỳ diệu khác, vẫn cứ đem những ý tưởng rành rẽ ban đầu ra để giảng giải về tranh của ông bạn cố tri.

Tôi có đưa cuốn tranh của Ước cho nhà quay phim Trần Hùng, người quay phim Thời xa vắng và Chuyện của Pao xem. Trần Hùng khen lắm, bảo tranh Ước hồn nhiên, có chất dữ dội của Van Gogh, có thể chọn ra sáu bảy bức đẹp. Bức Hoa khôn trông như tranh của một bậc mét. Tôi a lô hoạ sỹ Thành Chương xem anh đánh giá tranh của Ước thế nào, Thành Chương thẳng thắn: “Xem tranh không nên căn cứ vào chuyện có bài bản không, có tay nghề không để dánh giá những tác phẩm a-ma-tơ như tranh Hữu Ước. Khi Hữu Ước mới vẽ cũng có gọi tôi đến xem để góp ý, quả thật tôi cũng ngại vì không biết ông ấy vẽ ra sao. Đến khi tới xem thì rất thích thú vì tranh Hữu Ước trong sáng, hồn nhiên, nhiệt huyết phơi bày lên mặt toan một cách có nội lực. Sự tươi mới, hồn nhiên ở những người chuyên nghiệp như tôi bị bào mòn đi nhiều nên tranh Hữu Ước dội lại cho mình một suy nghĩ muốn có những cảm xúc đó. Bức tranh Xuân Mậu Tý sắp bán đấu giá ở Nhà hát lớn mình thấy rất đẹp”.

Quả thực đó là bức tranh đẹp. Khi bản in bạt khổ lớn bức tranh có chữ ký của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thả xuống từ trên trần Nhà hát lớn, nhìn con chuột vàng khổng lồ sống động giữa triền núi đầy hoa tím, tôi chợt thấy đuôi nó giống đuôi voi. Về hình hoạ thì không ổn rồi, nhưng về tâm linh thì lại cực hay. Vì “Đầu chuột đuôi voi”, ứng với sự có hậu của chương trình từ thiện-chương trình đã quyên góp được số tiền mua 1200 con trâu vượt nức so vơi kế hoạch 1000 con lúc đầu.

Khôn và dại như nhau

Khi đến Nhà hát lớn vào buổi sáng 10-3 để xem duyệt chương trình, tôi nghĩ chắc anh chàng Ước sẽ ngồi thu lu một chỗ cười hiền dịu để chiều mấy em diễn viên xinh xắn và các nghệ sỹ lừng danh đang thể hiện những ca khúc của mình. Không ngờ ông nghệ sỹ tay chơi này “hách” quá, đúng là một ông tướng, quát nhạc công ca sỹ cứ xơi xơi: “Sao em cứ lẩn phía sau mọi người như vậy? Đẹp như thế, sợ gì mà phải nấp đằng sau? Sao mặt mũi vô hồn thế? Bài hát xúc động thế phải biểu diễn có hồn chứ!” Hữu Ước nói với nhạc trưởng bằng một giọng rất là…ngẫu hứng: “Có lẽ bỏ cái bè cao đi ông ạ! Nghe nó không vào lắm”. Có lúc Ước còn doạ ca sỹ: “Các cậu mà hát không ra là tôi lên hát đấy!” NSND Trần Hiếu tập làm MC cùng hoa hậu Giáng Mi mặt thì hớn hở, nhưng lúng ta lúng túng trông mới tội làm sao! Bác nghệ sỹ vui tính bên người đẹp cũng ra sức làm dáng, cố nói theo trí nhớ cho tự nhiên, thành ra lập bập, bị Hữu Ước đứng lên sì-tốp lại giữa chừng: “Sai rồi anh ơi! Nhạc và lời Hữu Ước chứ không phải sáng tác Hữu Ước. Anh cứ cầm giấy mà đọc cho chính xác!”

Chất gia truởng của Hữu Ước hiển nhiên là có phần bản lĩnh của một vị sỹ quan từng trải. Trước đây khi đạo diễn Doãn Hoàng Giang dựng kịch của Ước, khi không hài lòng Ước cũng thẳng thắn đề nghị ông đạo diễn lừng danh kia “ra hình” để mình dàn dựng tiếp. Tôi hiểu cái tự tin của người nghệ sỹ khi nhân danh cảm xúc vì tôi cũng đã từng nhân danh cảm xúc của đạo diễn để đòi các nhạc sỹ Trọng Đài, Đặng Hữu Phúc, Đỗ Hồng Quân sửa lại nhạc khi thu thanh nhạc phim. Nhưng tôi phát hiện thấy trong cái tự tin thẳng thắn của ông tướng này có tư thế của một con người sòng phẳng. Nếu có chút gì chưa minh bạch trong sáng tác, hay ú ớ ngoại đạo, phải luỵ vào ngón nghề của các ca sỹ và nhạc sỹ, thì Hữu Ước đâu có thể “hô hét” những người đang cộng tác với mình như vậy?

Cũng hay thật đấy. Cứ nghĩ anh chàng này “thần kinh”, “liều mạng” khi mới tập tọng vẽ vời viết nhạc mà dám vác ca khúc và tranh pháo ra Nhà hát lớn “khủng bố” bà con suốt bảy đêm liền, lại còn bán vé giá trên trời như giá vé chung kết bóng đá Uôn-cắp vậy! Ây vậy mà hàng ngàn người lũ lượt kéo nhau đi xem kín khán phòng, vỗ tay ròng rã bảy đêm, đến màn kết, khán giả vẫn chưa nguội hào hứng. Biết lý giải thế nào nhỉ? Cứ như Tôn Ngộ Không vừa nhổ lông thổi phù thành tranh, thành nhạc, thành sân khấu với hàng trăm nghệ sỹ điệu đàng lộng lẫy, múa may cuồng nhiệt, chơi nhạc say sưa. Mà bảy ông nghệ sỹ nhân dân Thất thập cổ lai cứ hơn ha hớn hở, nhảy nhót tưng tưng hát bài về nghệ sỹ, giai điệu rộn rã là thế, mà ca từ lại vui buồn trĩu nặng. Hữu Ước đã tạo ra một tiền lệ mở toang cánh cửa cho những cuộc chơi nghệ thuật trước đây chưa hề có. Ước đã chứng tỏ cho đời thấy rằng một người chưa bao giờ vẽ và viết nhạc, nếu muốn, có thể trở thành hoạ sỹ và nhạc sỹ, có thể thực hiện một chương trình 7 đêm liền hoành tráng tại Nhà hát lớn, lại có thể bán tranh với giá hơn nửa triệu đô la!

Tôi khoái cuộc chơi của Ước khi hình dung cha này giống như một anh hùng áo vải làm một cuộc “khởi nghĩa nông dân” trong nghệ thuật, cầm đầu đội quân “nghệ thuật vị nhân sinh”, kéo theo 1200 con trâu và hàng vạn nông dân nghèo khổ tràn vào vương quốc thơ ca nhạc hoạ dẫm bẹp bao nhiêu thứ hàng mã đạo đức và nghệ thuật tháp ngà, cao đạo. Lần đầu tiên tiếng hát xẩm bao đời nay bị coi là nghệ thuật của những kẻ ăn mày được vang lên tại Nhà hát lớn - một cung điện nghệ thụât hàn lâm. Cha Ước này lấy đâu ra năng lượng để làm những chuyện động trời, phá bỏ những tiền lệ cũ như vậy? Có lẽ vì cha này đã vượt lên chuyện dại khôn, ý thức rõ ràng “khôn và dại như nhau”, tự biết mình “vừa khôn vừa dại”, “vừa dại vừa khôn”? Chẳng phải Khôn và Dại là một trong ba ám ảnh lớn xuyên suốt các tác phẩm nghệ thuật của lão ta bên cạnh ám ảnh về người Mẹ và ám ảnh về vòng xoáy cuộc đời đó sao?

Trong lúc bảy ông NSND đang say sưa hát trên sân khấu: “Ai bảo dại là dại-Ai bảo khôn là khôn” thì tôi lang thang ngoài sảnh Nhà hát lớn xem lại mấy bức tranh, thấy Hữu Ước đứng cạnh cặp tranh Hoa dại và Hoa khôn.

- Hoa dại, hoa khôn là gì hả anh, em không hiểu?- Một cô gái đứng bên nhìn hai bức tranh, hỏi Ước.

- À, hoa dại nó ngang tàng phóng túng và gai góc, nó như anh nghệ sỹ ấy nhiều khi cứ như chọc vào mắt những người ngắm nó. Còn hoa khôn nó nằm yên hiền lành trong lọ, nhiều người thích nhìn nó. Đây là những con mắt của người đời – Ước chỉ vào hình những con mắt trên lọ hoa…

Ước không nói mình là hoa dại hay hoa khôn, nhưng có lẽ tay này coi con người nghệ sỹ hiệp sỹ là con người dại và kiêu hãnh lắm với cái dại này. Theo quan niệm khá phổ biến hiện nay thì người khôn là người không lộ diện, không chường mặt ra chịu trách nhiệm với đời, mà thường là “muốn ăn gắp bỏ cho người”, ném đá giấu tay, ra vẻ khiêm tốn và ngoan ngoãn. Theo quan niệm thế thì Ước là người dại. Không dại mà lại in thơ mình trên báo mình, tự bỏ phiếu cho mình, rồi công khai chuyện ấy để chịu tiếng thị phi? Ước nghĩ giản dị, phải công bằng với chính mình, không thể là “ngụy quân tử”. Với mình còn bất công thì có thể công bằng với ai trên đời nữa? Tại sao mình có thể in thơ cho những người viết không hay bằng mình, mà thơ mình lại in trên báo khác? Tại sao mình thấy mình xứng đáng lại không dám tự bỏ phiếu cho mình vào Ban chấp hành vào các chức danh của Hội nọ, Ban kia? Và cái bản lĩnh hiệp sỹ-nghệ sỹ tự tin “dại dột” đó, cái tha cũng ít nhiều đem thêm cho Ước những khoảnh khắc cô đơn.

Mong có nhiều Hữu Ước

Trước khi chương trình Ngẫu hứng Hữu Ước diễn ra, dư luận đã xì xào râm ran trong nhà ngoài ngõ.Trên chiếc máy bay Boing 777 từ TP Hồ Chí Minh ra Hà Nội tôi tình cờ được gặp NSƯT Bằng Thái, Trưởng đoàn kịch nói Quảng Ninh. Với một giọng cởi mở, bỗ bã, chân tình, anh Thái nói như cãi nhau với một thái độ nào đó về Hữu Ước: “Nhiều anh cứ lên giọng dè bỉu chê bai, không muốn thừa nhận giá trị nghệ thuật của những tác phẩm anh Ước đã tung ra. Tôi bảo thẳng họ, các anh hãy cứ làm được như anh Ước đi! Anh ấy viết hàng chục vở kịch, vở nào cũng ăn khách. Ăn khách kiểu gì thì kệ người ta. Mình trong nghề không làm được lại cứ chê. Nhạc cũng thế, chê nhạc Hữu Ước, hãy thử viết vài bài như anh ấy viết đi xem có bằng không? Mấy cái Câu lạc bộ cũng vậy, cứ ra vẻ cao đạo, tôi bảo thẳng, cứ mời Hữu Ước vào tham gia đi, anh ấy chỉ có làm sang thêm cho các anh thôi. Vì anh ấy trân trọng nghệ sỹ và nghệ thuật”.

Xung quanh chuyện bán tranh để làm từ thiện với giá cao ngất trời cũng có nhiều ý kiến bàn ra tán vào, kinh ngạc khen chê, rồi ghen tỵ, ngợi ca, thôi thì đủ kiểu. Người thì bảo tranh của ông tướng ấy thì làm gì mà có giá trị cao đến thế, chẳng qua là người ta mua để lấy lòng ông thôi! Người thì bảo giá cả ấy phá vỡ hết mặt bằng giá trị, nếu so với mức sống của dân và mức thu nhập của người Việt Nam thì giá tranh mà Hữu Ước bán được là cao nhất thế giới rồi. Nghe vậy, hoạ sỹ Thành Chương phẫn nộ: “Trước kia để có tiền chia cho người nghèo các hảo hán giang hồ còn đi ăn cướp của nhà giàu. Cướp của giết người vì người nghèo còn được đời ca ngợi huống chi một chương trình nghệ thuật sạch sẽ công phu như thế! Một con người làm từ thiện như vậy rất đáng quý. Tôi mong đất nước này có nhiều Hữu Ước để bà con nghèo được nhờ. Những người không bao giờ bỏ ra một cắc làm từ thiện lại cứ đố kỵ dè bỉu chê bai những người như ông Ước. Mấy hôm nay tôi cũng phải tranh luận rất nhiều”. Nhạc sỹ Trọng Bằng thì điềm đạm hơn:“Không phải ai cũng làm được như vậy đâu! Phải dày công, công phu, có tâm. Không nên bàn nhiều về nghệ thuật mà nên bàn về hiệu quả”.

Tôi là dân mê Tử vi nên nhìn cuộc chơi của Ước từ góc độ anh thầy bói. Hoá ra lão này bợm thật, lão ấy làm lớn mà thành công được như vậy vì lão đã bày ra các trò theo thế Tam hoá Liên châu cực đẹp trong lá số Tử vi. Này nhé, những ngươì nông dân nghèo khổ và 1200 con trâu ngoe ngẩy đuôi đứng ở trung tâm, vây quanh họ là ba ngôi sao Hoá Khoa (các trí thức văn nghệ sỹ) Hoá quyền (các chính khách) và Hoá lộc (các đại gia, các nhà tài trợ). Trong cái thế Tam Hoá Liên châu ấy, tranh của lão được trưng ra giống như cái bát của các nhà sư khất thực vẫn chìa ra trước mặt thiên hạ để xin tiền. Có điều, cái bát này to đùng lại được vẽ rất công phu. Do đó, tiền từ thiện đổ vào rất lớn, hoành tráng hơn nhiều cuộc khác. Thế là lão ấy tài chứ! Vẽ tranh, viết nhạc thì có thể là do Trời cho lão lên đồng, nhưng cái tài tổ chức, cái tài làm từ thiện, cái uy tín xã hội, cái đầu óc kết nối những tấm lòng, nguồn lực khác nhau thành một cuộc chơi văn hoá, ở đó hàng vạn người nghèo là đích đến, không bị gạt ra bên lề như các cuộc chơi nghệ thuật phù phiếm cao đạo khác thì là đáng kể chứ! Nếu vì đó là các bức tranh tặng Thủ tướng mà nó được trân trọng hơn, giá bán vọt lên ngất ngưởng, các đại gia bỏ ra vài chục tỷ để mua nó mang về thì bà con nông dân càng được quan tâm, họ sẽ được thêm mấy ngàn con trâu nữa, tốt chứ sao? Khối người có quan hệ với các chính khách và các đại gia, nhưng họ giấu kín trong các két bí mật, khoá ba bốn cái khoá để tránh tai tiếng và để riêng mình trục lợi. Hữu Ước thì lại đem chia sẻ công khai những quan hệ ấy với các văn nghệ sỹ và những người nghèo, lại còn hồn nhiên đem những tác phẩm tranh thơ nhạc của mình ra xây một nhịp cầu cho hàng ngàn con trâu xéo qua đi tới các bản làng đói rét nữa chứ!

Hàng chục năm nay làm từ thiện, Hữu Ước đã huy động cho người nghèo có đến hàng trăm tỷ. Hàng vạn số phận bất hạnh đã được quan tâm. Vì thế, hoạ sỹ Thành Chương mong có nhiều Hữu Ước thì cũng đúng thôi…

Thien Binh gửi hôm Thứ Sáu, 06/02/2009
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Huỳnh Ngọc Chênh - Vụ án Trương Duy Nhất: Kết luận điều tra và lương tâm người làm báo

Bút Chì - em có làm gì đâu?

Đinh Tấn Lực - Ở Lại Đảng Thì Được Gì?

Mít Tơ Đỗ - Nelson Mandela

Hồ Ngọc Nhuận - Viết tiếp những gì Chủ tịch Hồ Chí Minh đã bỏ dở


ab (khách viếng thăm) gửi lúc 12:22, 23/07/2013 - mã số 93746
khách kẹt phà viết:
từ xưa tới nay Lừa bao giờ chả thế, cứ thất học thì thành nhà thơ hết cả

Nghe ra nó cứ đung đúng thế nào ấy, tức (éo) chịu được !!!

Khách Lê Văn Mọi (khách viếng thăm) gửi lúc 10:41, 23/07/2013 - mã số 93740

Đọc còm của Khách kẹt phà, tôi có cảm giác "cảnh sát phạt công an" thì phải, nếu quả đúng thì nội bộ của chúng loạn cả rồi, đứa nọ ném đá đứa kia. Hết đánh dân lại quay ra đánh lẫn nhau. Sao chưa thấy nhà thơ Đặng Vương Hưng, tá công an lên tiếng về ông tướng công an này?

le tuong tu (khách viếng thăm) gửi lúc 09:25, 23/07/2013 - mã số 93727

CÁI ÔNG ĐỖ MINH TUẤN NÀY NỊNH BỢ GỚM QUÁ!NỊNH VỪA VỪA CÒN ĐƯỢC, ĐẰNG NÀY LÀ NỊNH CÓ SỐ MÁ ! ĐÚNG LÀ NGƯU TẦM NGƯU, TUẤN TẦM ƯỚC !?

khách kẹt phà (khách viếng thăm) gửi lúc 23:13, 21/07/2013 - mã số 93635

“Ngẫu hứng Hữu Ước”
Đồng chí Ước tuổi Dần, sinh vào quãng thời gian bố đồng chí đi chiến dịch biên giới lừng danh sau đận về quê cấp tập 9 tháng trước.

Đồng chí thuở bé không có điều kiện học hành chi cả vì bố đồng chí đi làm cách mạng điếu thể chăm nom no nắng, một mình mẹ đồng chí làm việc đó với cố gắng hết sức của một bần nông.

Đ** mẹ đúng là đã dấn thân làm cách mệnh mà không nên công hầu danh tướng thì con chó nuôi xó nhà nó cũng chẳng buồn nhìn vì cái tội vô trách nhiệm vô thời hạn.
Tuy không được học hành gì (không học tí ti gì thực sự, chứ không phải là có đến lớp nhưng điếu có bằng cấp), đồng chí Ước vưỡn là một tay khá.

Tất nhiên là khá về văn nghệ văn gừng rồi, từ xưa tới nay Lừa bao giờ chả thế, cứ thất học thì thành nhà thơ hết cả.
Đầu tiên viết triện ngắn, sau viết tiểu thiết, rồi viết báo, rồi viết thơ, rồi viết kịch...Cuối cùng thì đồng chí quay sang vẽ tranh.

Căn phòng riêng của đồng chí ngay cạnh phòng làm việc ở phố mẹ gì gần bộ Công An bi giờ là một ga-lơ-ri khổng lồ.
Mẹ kiếp vẽ toàn sơn dầu thế mới máu.

Một họa sĩ thuộc loại sừng sỏ của Bắc Lừa khi vào thăm căn phòng này đã buột miệng " Ông Ước ơi, tụi tôi có thằng nào dám làm thơ đâu mà ông nỡ vẽ tranh " nghe bùi ngùi điếu thể chịu được.
Kịch của đồng chí hơi bị ăn khách, toàn là nói về công an cảnh sát ma cô đĩ điếm, do đoàn kịch công an dàn dựng và trình diễn khắp nơi nơi.

Đồng chí có tác phong sáng tác kịch rất hay, đại để chụp một loạt các bài báo (Công An và An Ninh, đương nhiên) có nhiều pha cướp giết hiếp, rồi đưa cho một tay biên kịch vô danh chấp bút.
Tay này viết xong thì mang lại cho đồng chí chỉnh sửa, và tất nhiên, ký tên.
Đồng chí được coi là kịch tác gia lớn nhất kể từ Lưu Quang Vũ.
Nếu so về số lượng và độ nủi tiếng thì cũng không sai, rõ là hơn đứt những tên bựa khác.
Thơ của đồng chí thì có vẻ không hay lắm, bọn thối mồm thì cho rằng thơ đồng chí rất thối.

Vụ đi tù của đồng chí thì rất hài hước.
Số là đồng chí xúi tên đồ đệ trung thành của mình là Như Phong (bồi bút khét tiếng, phó tổng biên tập của đồng chí Ước sau này) viết mấy bài động chạm tới sách lược đổi mới của đảng, nhưng lại ký tên mình vì đồng chí Phong điếu dám, mà chính đồng chí thì lại máu để lại tên trong sử đúng vào cái thời khắc giao thời quan trọng
1986 với hàng loạt khai quốc công thần bị hạ sát (nủi bật nhất là hai đại tướng úynh đông dẹp bắc thân Liên Sô họ Hoàng và họ Lê) và hàng loạt tên cơ hội bị bẻ cổ (ví dụ đồng chí nhà văn Trần Mạnh Hảo) vì tội cầm đèn chạy trước Vôn Ga.
Kết cục là đồng chí bị kết án tiết lộ bí mật an ninh quốc gia mà chẳng cần tòa án điếu nào sất, bị đi tù ba năm mà chẳng có một lần nào đứng trước vành móng ngựa.

Trong tù đồng chí được các bạn tù dạy cho cái thú thuốc lào đến nay vẫn chưa bỏ.Đ** m trông đồng chí hút thuốc lào mà chết cười.

Cổ tay thì đeo đồng hồ Rô Lếch loại "Đây Giắt" vàng giá khoảng 18 ngàn đô, túi đút lòi điện thoại Mô Bi Đô vỏ bằng gỗ tếch Mễ Tây Cơ giá 3 ngàn (bi giờ có thể đồng chí đã dùng loại Vẹc Tu Li Mi Tịt giá 32 ngàn cũng nên)... cầm cái ống điếu gõ bộp bộp vào ghế trước xe Mẹc Xa Đì biển trắng giá 65 ngàn (đồng chí điếu thèm đi xe biển xanh đâu nhá, cũng điếu thèm thuê lái xe đâu nhá), rồi châm châm mút mút phọp một phát dài khoan khoái.

Chết cười.Chết cười.
Dưng mà đồng chí lại rất máu cho con cái được học hành.
Há há đúng là cái phận của người thất học.

Cả hai con của đồng chí đều bị tống sang các nước tư bẩn thối nát cho biết bọn chúng khốn nạn thế nào, chứ không được điều sang thiên đàng Cu Ba hay Bắc Hàn tươi đẹp.
Về chiện gái mú của đồng chí, xin để dịp khác.Bốt lên đây sợ cắt trym.

Khách Diệu Anh (khách viếng thăm) gửi lúc 00:00, 21/07/2013 - mã số 93555

Ông Hữu Ước là nhà báo lớn (tướng báo) có tài, giỏi nhiều lĩnh vực, thế nhưng có lĩnh vực hoàn toàn báo chí thì chưa chắc ông đã giỏi, nếu ông giỏi thì có câu hỏi của độc giả “Thế nào là một nền báo chí tiến bộ?” Ông thử trả lời xem sao. Nếu ông không biết thì ông có thể hpri những người khác trả lời hộ. Khốn nỗi câu hỏi này thì tất cả những người trong ngành báo chí từ ông GS TS giảng dạy ở các trường báo chí đến anh nhà báo quèn cũng không trả lời được.

Tôi cam đoan 100% là ông Ước giơ cờ trắng trước câu hỏi thuần túy về nghiệp vụ báo chí này.

Còn chuyện ông làm từ thiện thì cũng lắm uẩn khúc. Ông cấp giấy cho người ta đi quyên góp khắp nới rồi về trích phần trăm. Người đi quyên chẳng biết có xà xẻo hay không thì đố ai biết. Rồi ông dùng tiền ấy đi làm từ thiện, ông có xà xẻo phần trăm không thì cũng đố ai biết. Thế là “của người phúc ta.” Cái phúc của ông là lên tướng rất nhanh, trong cái nhanh đó cũng có phần nhờ vào tài khéo léo “Phân phối lại”, đó không phải là chức năng của công an.

Nếu như ông trích lợi tức của các báo của ông thu được làm từ thiện thì mới đáng hoan nghênh, chẳng ai nói gì, còn như quyên góp nới nọ phát cho nới kia, rồi lại có thể cống cho quan trên của ngành công an để lên chức thì cái việc “từ thiện” ấy cần xem xét lại. Hữu Ước như vậy có khi thành Vô Ước cũng nên. “Hữu danh vô thực” cũng vậy thôi.

Khách Lê Văn Mọi (khách viếng thăm) gửi lúc 21:40, 20/07/2013 - mã số 93544

Tướng thì cũng có dăm bẩy đường tướng. Tướng cướp cũng là tướng, cướp thì cũng có dăm bẩy đường cướp, có cướp đêm và có cướp ngày, có loại cướp theo chính sách.

Muốn sáng tác nhạc thì tối thiểu phải biết chơi một loại nhạc cụ ngoài kiến thức nhạc lý. Nghe ra ông tướng này chỉ biết chơi một loại đàn to lớn là đàn ...bà thôi.

Kịch thì có thể nhờ người khác viết hộ, tranh thì cũng có thể nhờ người khác vẽ hộ rồi lấy tên mình. Chỉ có cái món ngoại ngữ là không thể nhờ ai nói hộ thôi. Nghe đâu ông tướng hút thuốc lào bằng điếu ba dô ca này nửa xu ngoại ngữ cũng không biết.

Nghe nội bộ họ nói có lần một ông khách nói chuyện với ông Ước hồi còn là đại tá, chẳng biết ông Ước nói gì, ông khách bảo ông ƯỚc là "Stuphid donkey". Lúc khách ra về, ông Ước hỏi một người cùng dự cuộc nói chuyện là ông khách nói gì? Ông khách này "phiên dịch" là người ta "khen" anh "tài như ông Stupid". Ngài đại tá Hữu Ước phỗng mũi: Tôi còn hơn cả xì- tiu- pít ấy chứ.

Khách quan (khách viếng thăm) gửi lúc 19:30, 20/07/2013 - mã số 93537

Tướng Hữu Ước nay đã thôi giữ chức TBT Báo ANTG...Bây giờ tranh của Hữu Ước bán có ai mua không ?

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
15 + 5 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Mọi sinh vật khi ra đời đều phải được giáo dục. Con mèo muốn bắt được chuột phải có mẹ hướng dẫn. Con gà muốn bới được thóc phải có mẹ tập nghề.

— Thiện Đạo

Mới Mới Mới

Từ khóa trong bài viết

Thống kê truy cập

Hiện có 1 thành viên255 khách truy cập.

Thành viên online

Biên tập viên

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!