Lịch sử là gì?

  • Bởi tqvn2004
    4.546 lượt đọc
    08/07/2009
    5 phản hồi

    Người La Mã có câu "Lịch sử là thày dạy của cuộc đời". Người Việt Nam lại coi "lịch sử là sọt rác để phi tang quá khứ". Như vậy, con cháu chúng ta luôn học những bài học từ sọt rác?

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Thời nay có thể định nghĩa Lịch sử như sau:
    Đó là thể loại văn học viết về qua khứ theo quan điểm và sự chỉ đạo của đảng.

    Có một điều rất lạ mà lại là rất phổ biến là cái gì vào nước ta (hay ở ta trước và nay) cũng bị biến dạng từ tốt trở nên xấu. Lịch sử đối với nước ngoài thì là bài học rút từ quá khứ để làm lợi cho hiện tại, tức là cho tương lai, còn ở ta thì thì học lịch sử là cho rác vaò đầu, cho vào thì có hại về sau, nhưng nếu không cho vaò thì hại ngay trước mắt là bị điểm 0 về một môn thi cần điểm. Nhưng làm thế nào để tống cái rác ấy trong đầu thì chưa tìm thấy cách lịch sử hướng dẫn. Vậy phải tìm trong hiện tại. Tìm ở đâu? Tìm ai? Ai tìm ra thì được vinh danh trong lịch sử.

    Nếu hiểu lịch sử theo "kiểu" VN (như trong câu 2) thì quả là tội
    nghiệp cho thế hệ đang học lịch sử VN !

    Lịch sử của „sọt rác“

    Đề tài này không gay cấn, nhưng nhìn một cách nghiêm chỉnh cũng là cần thiết.
    Trong nghiên cứu và khảo luận, xuất xứ của luận đề quan trọng để ta hiểu nó và luận giải. Nghĩ như thế, tôi tìm xuất xứ của câu nói thì biết tác giả là nhà sử học Dương Trung Quốc, nói vào năm 2007 tại một hội thảo về trí thức. Ông Quốc nói rằng:
    “Ta có khuynh hướng coi lịch sử là sọt rác để phi tang quá khứ”.
    Chỉ từ ngữ cảnh đó mới có nghĩ và hiểu thêm. Tôi không tán thành kiểu cắt xén để câu nói bị hiểu như một luận đề khẳng định. Ông Quốc, trong tư cách nhà khoa học lịch sử, đã nhìn nhận trong thực tế tồn tại cách nhìn nhận phi khoa học, phi lịch sử („có khuynh hướng“) là khẳng định một sự cố ý. Tại sao?
    Tôi đã có dịp bàn: Con đường khoa học lịch sử (xuôi) là TỪ SỬ LIỆU ĐẾN SỬ LUẬN.
    Để phục vụ mục đích chính trị của đường lối duy ý chí, người ta làm ngược tự nhiên để đặt ra các quan điểm chủ quan gọi là „sử luận“ rồi tìm kiếm, nhặt nhạnh „sử liệu“ (thiếu thì vẽ ra như „Lê Văn Tám“ từ chuyện văn học để phục vụ tuyên truyền đã thành „sự kiện lịch sử“) rồi chắp ghép lại. Chính công việc này đã biến khoa „lịch sử“ thành „sọt rác“ để phục vụ ý đồ duy ý chí toàn trị là „phi tang quá khứ“.
    Chẳng lo con cháu chúng ta bới rác để tìm bài học, bởi chỉ có những điều „chân thật" là "bất hư“. Rác rưởi có thể nổi lên trên, nhưng không bền với thời gian.

    Thân mến.
    [đã sửa lỗi chính tả khi tự "đánh máy".
    Kính báo; :-)!]

    Trích dẫn:
    Người La Mã có câu "Lịch sử là thày dạy của cuộc đời".
    Người Việt Nam lại coi "lịch sử là sọt rác để phi tang quá khứ".
    Như vậy, con cháu chúng ta luôn học những bài học từ sọt rác?

    Từ "lịch sử" trong hai câu có hai nghĩa khác nhau.
    Trong câu 1: Lịch sử là những sự thật của các sự kiện đã xảy ra
    Trong câu 2: Lịch sử là những tài liệu ghi chép lại các sự kiện

    Dù sao gán ghép lại cũng không vô lý. Và đúng như thế, ta luôn học những bài học từ sọt rác, cho nên kết quả ta thu được chỉ có giá trị như những vật người ta đã ném vào sọt rác.